Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 203: Minh Tâm Phá Khí: Khả Năng Tiềm Ẩn Của Thanh Hoan
Màn sương mù đen đặc vẫn giăng mắc, quấn quýt lấy từng phiến đá đổ nát, từng vệt máu khô trên mặt đất Viễn Cổ Chiến Trường. Nó không tan đi cùng ánh dương, mà lững lờ trôi, như một linh hồn lạc lối vĩnh cửu, mang theo hơi thở lạnh lẽo của vô vàn sinh mạng đã ngã xuống. Gió rít lên từng hồi thê lương, len lỏi qua những phế tích của một nền văn minh đã lụi tàn, mang theo tiếng thì thầm của oán linh và mùi tử khí nồng nặc, thỉnh thoảng lại vương vấn đâu đó mùi kim loại rỉ sét từ những mảnh vỡ pháp bảo bị bỏ quên. Cả không gian chìm trong một sự tiêu điều, tang thương đến tận cùng, mỗi bước chân đều giẫm lên mảnh vỡ của ký ức, của bi kịch.
Sau đêm dài kinh hoàng đối mặt với những ảo ảnh của 'Tâm Ma Kiếp', ba người trẻ vẫn còn chìm trong sự bàng hoàng và kiệt quệ. Liễu Thanh Hoan ngồi co ro trên một tảng đá, đôi mắt to tròn vẫn chưa hoàn hồn sau những hình ảnh đáng sợ. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây trắng bệch, mái tóc đen mượt rối bời, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy, bên cạnh nỗi sợ hãi tột cùng, đã bắt đầu lóe lên một tia sáng kỳ lạ, một sự kiên định mới vừa được nhen nhóm. Nàng không còn nức nở, chỉ lẳng lặng nhìn ra xa, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí mình.
Tần Vũ, trái lại, vẫn còn nguyên sự bướng bỉnh và căm phẫn. Hắn đứng thẳng tắp giữa không khí lạnh buốt, nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. Vẻ mặt điển trai góc cạnh của hắn giờ đây hằn lên sự tức giận và thất bại. Hắn không chấp nhận được việc bị ảo ảnh đánh gục, bị phơi bày những yếu điểm sâu kín nhất của mình. Khí chất cương nghị của Thiên Kiếm Tử bị tổn thương nặng nề, hắn thề sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa. "Ta sẽ không gục ngã trước những ảo ảnh đó!" Hắn gầm lên, giọng nói vang dội trong không gian tiêu điều, như một lời thề độc với chính bản thân mình. Hắn tin vào sức mạnh, tin vào ý chí, và sự hổ thẹn khi thấy bản thân run rẩy trước những điều không có thật là một vết nhơ khó gột rửa.
Kỷ Vô Nguyệt vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt phượng sắc sảo của nàng giờ đây chứa đựng một sự trầm tư sâu sắc. Nàng chậm rãi đi đi lại lại, thỉnh thoảng cúi xuống nhặt một mảnh đá vỡ, rồi lại buông ra. Niềm tin vào logic, vào sự thật hiển nhiên của nàng đã bị lung lay tận gốc rễ. Những ảo ảnh đã cho nàng thấy rằng, những điều mà nàng coi là chân lý, là không thể thay đổi, hóa ra lại có thể bị bóp méo, bị đảo lộn một cách dễ dàng đến đáng sợ. Nàng đang cố gắng tìm kiếm một điểm tựa, một sợi chỉ để nối lại những mảnh vỡ trong thế giới quan của mình.
Cố Trường Minh xuất hiện từ trong làn sương mù, bóng dáng cao gầy của hắn ẩn hiện như một bóng ma. Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát ba người trẻ, ánh mắt hổ phách sâu thẳm không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Hắn đã thấy vô số người như vậy, sau khi đối mặt với sự thật trần trụi của chính mình. Sự bàng hoàng, tức giận, hoài nghi. Đó là những bước đầu tiên trên con đường nhận thức. Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước theo hắn, nàng vẫn mặc bạch y thanh nhã, nhưng vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng. Nàng khẽ nhìn Cố Trường Minh, rồi lại nhìn những người trẻ, khẽ thở dài.
"Bóng tối trong tâm hồn không tự biến mất." Giọng Cố Trường Minh trầm thấp vang lên, phá tan sự im lặng nặng nề. Hắn không nhìn ai cụ thể, ánh mắt lướt qua những phế tích cổ xưa, như đang nói chuyện với chính mình, với ký ức của chính hắn. "Các ngươi phải tự mình tìm hiểu và đối phó với nó. Ta đã nói rồi, trận chiến này không có chỗ cho sự ngây thơ hay ảo tưởng." Hắn nhớ về kiếp trước, về những người đồng đội từng kiên cường, rồi dần gục ngã trước sự thao túng của Ma Chủ, không phải vì sức mạnh, mà vì tâm hồn họ đã bị xé nát. Hắn đã nhìn thấy sự sụp đổ của một linh hồn, chỉ vì không thể chịu đựng được gánh nặng của sự cô độc và phản bội. Cái giá đó, hắn đã từng trả, và hắn không muốn họ lặp lại.
Liễu Thanh Hoan khẽ rùng mình, những lời của hắn như những mũi kim châm vào sâu thẳm tâm can nàng. Nàng lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua: "Những cảm xúc đó... không chỉ là của ta... Con cảm thấy... những nỗi sợ hãi, những dối trá... chúng như những sợi chỉ vô hình..." Nàng vẫn còn chìm đắm trong cảm giác kỳ lạ đó, một sự kết nối không thể lý giải với những nỗi sợ hãi không phải của riêng mình.
Cố Trường Minh quay đầu lại, ánh mắt hắn cuối cùng cũng dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Liễu Thanh Hoan. Một tia sáng khó nhận thấy lướt qua đáy mắt hắn, một sự tò mò nhỏ bé, một chút hứng thú hiếm hoi. "Ngươi cảm nhận được gì?" Hắn hỏi, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng có một sự chú ý tinh tế trong đó.
Liễu Thanh Hoan lắc đầu, bối rối. "Con không biết... Nó như một cơn ác mộng, nhưng khi con cố gắng thanh lọc tâm trí, con lại thấy... những sợi tơ đen đó. Chúng len lỏi vào từng ngóc ngách của ảo ảnh, biến chúng thành hiện thực, thành nỗi sợ hãi tột cùng. Con cảm thấy... chúng không chỉ là của riêng con, mà còn là của những linh hồn khác... những linh hồn đang tồn tại đâu đó trên chiến trường này." Nàng ngừng lại, cố gắng tìm từ ngữ để diễn tả cảm giác hỗn loạn trong lòng.
"Mỗi người một con đường." Cố Trường Minh cuối cùng cũng cất tiếng, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Hắn quay lưng lại, bước về phía một đống đổ nát xa hơn, nơi có một khe nứt nhỏ trong vách đá, một lối vào hang động cổ xưa. "Hãy tìm cho mình phương pháp để thanh tẩy tạp niệm và củng cố ý chí. Ta sẽ không can thiệp. Nếu các ngươi không thể tự mình vượt qua, thì không đáng để đối mặt với Ma Chủ." Giọng hắn vang vọng trong không khí lạnh lẽo. Hắn biết, đây là cách duy nhất để họ thực sự trưởng thành. "Nhớ kỹ," hắn nói thêm, không quay đầu lại, "Kẻ thù của các ngươi không biết khoan dung là gì."
Hắn giao nhiệm vụ cho họ một cách gián tiếp. Tần Vũ, với bản tính kiêu ngạo, được hướng đến một khu vực đầy rẫy oán linh còn sót lại, nơi hắn sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ để rèn luyện ý chí và sức mạnh. Kỷ Vô Nguyệt, với sự hoài nghi đang gặm nhấm, được dẫn đến một khu vực đầy rẫy pháp trận cổ xưa bị phá hủy, nơi nàng sẽ phải dùng trí tuệ để giải mã, tìm kiếm sự thật trong hỗn loạn. Còn Liễu Thanh Hoan, nàng được chỉ dẫn đến một hang động nhỏ, ẩn mình trong lòng đất, nơi mà Cố Trường Minh tin rằng nàng có thể tìm thấy sự tĩnh lặng cần thiết để đối mặt với những gì mình vừa cảm nhận.
"Trường Minh..." Mộ Dung Tuyết nhìn theo bóng dáng hắn, khẽ gọi. Nàng biết, hắn đang đặt cược vào họ, vào tiềm năng mà hắn nhìn thấy. Nàng hiểu, hắn đang ép buộc họ phải trưởng thành, phải mạnh mẽ, không phải vì hắn muốn, mà vì thế giới này không cho phép họ yếu đuối. Nàng chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ dõi theo, lòng đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tin.
***
Minh Tưởng Thạch Động, tên gọi cổ xưa đã bị lãng quên từ lâu, giờ đây trở thành nơi trú ẩn tạm thời của Liễu Thanh Hoan. Nàng bước sâu vào trong, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của môi trường. Bên ngoài là gió rít và sương mù đen đặc, bên trong lại là một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần động vang vọng trong không gian, như một bản nhạc thiền định tự nhiên. Không khí mát lạnh và ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và một chút hương linh thảo yếu ớt mọc dại trong bóng tối, giúp làm dịu đi sự ngột ngạt của tử khí bên ngoài. Dù vẫn vương vấn chút âm khí từ chiến trường, nơi đây vẫn mang lại một cảm giác thanh tịnh hiếm có. Ánh sáng yếu ớt từ một khe nứt trên trần động hắt xuống, đủ để nàng thấy rõ đường đi và nhận ra những vân đá cổ xưa trên vách động.
Liễu Thanh Hoan tìm một tảng đá bằng phẳng, ngồi xuống trong tư thế thiền định. Nàng cố gắng làm dịu tâm trí đang hỗn loạn sau trải nghiệm kinh hoàng trong 'Tâm Ma Kiếp'. Nàng vận chuyển công pháp Thanh Tâm Quyết của mình, dòng linh lực nhẹ nhàng chảy trong kinh mạch, cố gắng thanh lọc những tạp niệm, những nỗi sợ hãi vẫn còn ám ảnh. Nàng muốn đẩy lùi những hình ảnh về sự phản bội, sự cô độc, về cái chết của những người thân yêu mà Ma Chủ đã gieo rắc vào tâm trí nàng.
Nhưng càng cố gắng, nàng càng cảm thấy một điều gì đó khác lạ. Thay vì chỉ cảm nhận được linh lực thanh tịnh của mình, nàng bắt đầu nhận ra những 'sợi dây' vô hình, những luồng năng lượng tối màu không thuộc về nàng, không thuộc về linh lực của nàng. Chúng không hung hãn hay độc ác như ma khí thông thường, mà tinh vi hơn, mềm mại hơn, như những sợi tơ nhện mỏng manh nhưng bền chắc, đang len lỏi khắp nơi trong động. Chúng không chỉ lơ lửng trong không khí, mà còn bám vào những linh hồn vật vưởng, những oán linh còn sót lại từ trận chiến vĩ đại.
Liễu Thanh Hoan nhắm mắt lại, tập trung cao độ. Nàng cảm thấy như có một bức màn vô hình đang được vén lên, cho phép nàng nhìn thấy một khía cạnh khác của thế giới. "Đây là gì? Không phải của ta... Nó đến từ đâu?" Một ý nghĩ lóe lên trong đầu nàng. Nàng chưa từng cảm nhận được điều gì như vậy trước đây.
Nàng cố gắng chạm vào một trong những sợi tơ đen đó bằng ý thức của mình. Ngay lập tức, một dòng thông tin hỗn loạn ập vào tâm trí nàng. Đó là những cảm xúc, những mảnh ký ức vụn vỡ, nhưng chúng không thuộc về một cá thể cụ thể nào. "Những cảm xúc hỗn loạn... sợ hãi, tham lam, hận thù... chúng như những sợi tơ đen bám víu vào linh hồn..." Nàng nhận ra, những sợi tơ này không chỉ là năng lượng, mà là những ý niệm, những tư tưởng tiêu cực bị khuếch đại, bị bóp méo. Chúng bám vào các oán linh xung quanh, khiến chúng trở nên điên loạn, gào thét trong vô vọng, không thể siêu thoát. Nàng cảm nhận được sự 'mềm dẻo' của Ma Khí, cách nó không trực tiếp hủy diệt, mà uốn nắn, biến đổi các cảm xúc, ký ức gốc rễ thành một thứ gì đó méo mó, đáng sợ.
Nàng thấy một oán linh, một chiến binh cổ xưa, vẫn còn bám víu vào nỗi hận thù vì bị phản bội. Sợi tơ đen len lỏi vào tâm trí hắn, không xóa bỏ nỗi hận thù, mà khuếch đại nó, biến nó thành một ngọn lửa hủy diệt, một khao khát báo thù mù quáng. Nàng thấy một oán linh khác, một nữ tu sĩ cố gắng bảo vệ tín ngưỡng của mình, nhưng sợi tơ đen lại biến niềm tin thành sự cuồng tín, biến tình yêu thương thành sự ghét bỏ những kẻ không cùng chí hướng.
Liễu Thanh Hoan giật mình. Đây không phải là cách Ma Khí thông thường hoạt động. Nó không chỉ đơn thuần là năng lượng độc ác gây tổn thương thể xác hay ăn mòn linh lực. Nó tinh vi hơn, xảo quyệt hơn. Nó là một loại bệnh dịch tinh thần, len lỏi vào những điểm yếu, những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của linh hồn, sau đó biến đổi, bóp méo chúng, khiến nạn nhân tự mình trở thành kẻ thù của chính mình.
Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh đã nói về Ma Chủ, về cách hắn không chỉ tấn công thể xác mà còn phá hủy linh hồn, thao túng ký ức và cảm xúc, biến tình yêu thành hận thù, lòng trung thành thành phản bội. Và nàng cũng nhớ về những gì mình đã trải qua trong 'Tâm Ma Kiếp', những ảo ảnh đã gợi lên những nỗi sợ hãi sâu kín nhất của nàng, những hình ảnh về sự phản bội của những người nàng yêu thương. Phải chăng, những 'sợi tơ đen' này chính là cách Ma Chủ làm điều đó?
Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa tò mò dâng lên trong lòng Liễu Thanh Hoan. Khả năng này... nó vừa đáng sợ, vừa mang lại một sự hiểu biết sâu sắc đáng kinh ngạc. Nàng không chỉ cảm nhận được Ma Khí, mà còn cảm nhận được ý niệm, cảm xúc, và cách Ma Chủ thao túng chúng. Nó giống như nàng đang đọc được ngôn ngữ bí ẩn của Ma Chủ, ngôn ngữ của sự biến dạng linh hồn. Nàng không biết mình có thể kiểm soát nó hay không, nhưng nàng biết, đây là một điều gì đó rất quan trọng. Nó có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về kẻ thù mà họ sắp phải đối mặt.
***
Chiều tối, gió lạnh thổi từng đợt mạnh hơn, mang theo sương mù đen đặc cuồn cuộn bao phủ Viễn Cổ Chiến Trường, biến mọi thứ thành một thế giới mờ ảo, đầy rẫy những bóng hình hư ảo. Trong một hốc đá được che chắn kỹ lưỡng, Cố Trường Minh đã tạm dựng một nơi trú ẩn đơn sơ. Bên trong, một đống than củi cháy lách tách, mang lại chút hơi ấm yếu ớt. Mùi thuốc lá nhẹ từ Cố Trường Minh quyện lẫn với mùi linh thảo khô từ Mộ Dung Tuyết, tạo nên một bầu không khí có phần ấm cúng hơn so với sự khắc nghiệt bên ngoài, nhưng vẫn tĩnh lặng và có vẻ nghiêm nghị. Ánh sáng dịu nhẹ từ một viên Dạ Minh Châu đặt trên tảng đá chiếu rọi, xua đi phần nào bóng tối đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ.
Liễu Thanh Hoan vội vã bước vào, khuôn mặt nàng vẫn còn tái nhợt nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kinh ngạc xen lẫn bối rối. Nàng nhìn thấy Cố Trường Minh đang ngồi im lặng bên đống lửa, ánh mắt hắn nhìn sâu vào ngọn lửa đang nhảy múa, như đang tìm kiếm điều gì đó trong đó. Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, nhẹ nhàng sắp xếp những gói linh thảo khô, đôi mắt nàng đầy vẻ quan tâm khi nhìn thấy Liễu Thanh Hoan.
"Sư phụ..." Liễu Thanh Hoan lên tiếng, giọng nàng run run, "Con... con đã thấy những thứ kỳ lạ." Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Những sợi tơ đen... chúng không chỉ là Ma Khí, chúng như những ý niệm... bám vào linh hồn... thay đổi chúng. Con cảm thấy chúng khuếch đại nỗi sợ hãi, sự tham lam, hận thù của các oán linh, biến chúng thành những thứ méo mó, đáng sợ hơn." Nàng thuật lại những gì mình đã cảm nhận được trong Minh Tưởng Thạch Động, từng lời nói đều chất chứa sự bàng hoàng và một chút sợ hãi.
Cố Trường Minh vẫn giữ ánh mắt dán vào ngọn lửa, nhưng hắn đã lắng nghe từng lời của nàng. Một sự im lặng kéo dài, chỉ có tiếng than củi cháy lách tách và tiếng gió rít bên ngoài. Mộ Dung Tuyết nhìn Cố Trường Minh, rồi lại nhìn Liễu Thanh Hoan, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. Nàng biết, những điều Liễu Thanh Hoan vừa nói không hề tầm thường.
Cuối cùng, Cố Trường Minh khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Liễu Thanh Hoan, như muốn nhìn thấu tâm can nàng. "Ngươi... có thể cảm nhận được sự biến dạng của linh hồn do Ma Khí gây ra ư?" Giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự chú ý đặc biệt. Hắn đã từng gặp những thể chất đặc biệt, nhưng khả năng này thì hiếm có đến kinh ngạc.
Mộ Dung Tuyết đặt gói linh thảo xuống, vẻ mặt nàng đầy kinh ngạc. "Trường Minh, đây có phải là... thể chất đặc biệt của Thanh Hoan không?" Nàng đã từng nghe Cố Trường Minh nhắc đến rằng Liễu Thanh Hoan có một tiềm năng rất lớn, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại là điều này. Nàng lo lắng cho Liễu Thanh Hoan, nhưng cũng nhận ra tầm quan trọng của khả năng này.
Cố Trường Minh gật đầu nhẹ. "Đây là một khả năng hiếm có, Liễu Thanh Hoan. Ngươi có thể 'đọc' được Ma Khí, hiểu cách nó thao túng cảm xúc, ký ức. Nó giống như một loại 'tâm nhãn' đối với bản chất thật của Ma Chủ." Hắn đứng dậy, bước đến gần nàng. Bóng dáng hắn cao gầy, đổ dài trên vách đá. "Ma Chủ không chỉ là một kẻ thù của sức mạnh, mà là kẻ thù của linh hồn. Hắn không cần phải trực tiếp ra tay để hủy diệt. Hắn gieo rắc sự hoài nghi, nỗi sợ hãi, lòng tham lam vào những hạt giống yếu đuối nhất trong tâm hồn con người, sau đó dùng Ma Khí để khuếch đại, biến đổi chúng. Hắn biến tình yêu thành hận thù, lòng trung thành thành phản bội, niềm tin thành cuồng tín."
Hắn nhớ lại Lạc Thần, người con gái mà hắn yêu thương nhất trong kiếp trước, đã bị Ma Chủ thao túng, biến thành một kẻ thù đáng sợ nhất. Không phải Ma Chủ đã thay đổi hoàn toàn Lạc Thần, mà hắn đã tìm thấy những điểm yếu trong tâm hồn nàng, những nỗi sợ hãi, những dằn vặt, và Ma Khí đã khuếch đại chúng lên gấp bội, khiến nàng mất đi lý trí, mất đi bản ngã. Đó là nỗi đau đớn tột cùng mà Cố Trường Minh đã phải gánh chịu, khi phải đối mặt với người mình yêu thương nhất, nhưng lại chỉ thấy một linh hồn đã bị bóp méo, không thể cứu vãn.
"Những sợi tơ đen mà ngươi cảm nhận được, chúng chính là những 'mạch dẫn' của sự thao túng đó. Chúng là những ý niệm, những mảnh vụn của tâm hồn Ma Chủ, len lỏi vào từng khe hở trong tâm trí con người, biến họ thành con rối của hắn mà không hề hay biết. Ngươi đã chạm vào một bí mật cốt lõi của Ma Chủ." Cố Trường Minh giải thích, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng. Hắn nhìn vào đôi mắt còn đang bàng hoàng của Liễu Thanh Hoan. "Khả năng này của ngươi có thể là một lợi thế cực kỳ lớn, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi."
"Sử dụng nó cẩn thận," hắn cảnh báo, "Nó cũng có thể khiến ngươi bị phản phệ. Khi ngươi cố gắng 'đọc' những ý niệm của Ma Khí, ngươi cũng đang mở cánh cửa cho chúng xâm nhập vào tâm trí ngươi. Ngươi sẽ cảm nhận được những nỗi đau, những nỗi sợ hãi, những sự biến chất mà chúng mang lại. Nếu không vững tâm, ngươi sẽ dễ dàng bị nuốt chửng, bị biến thành một trong số những linh hồn méo mó đó." Hắn không muốn Liễu Thanh Hoan phải chịu đựng số phận như những người khác, như Lạc Thần. "Nhưng nếu kiểm soát được, nó sẽ là chìa khóa để đối phó với Ma Chủ. Ngươi sẽ có thể nhận diện được sự thao túng của hắn, cảnh báo những người khác, thậm chí tìm cách thanh tẩy những linh hồn bị ảnh hưởng."
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước đến gần Liễu Thanh Hoan, đặt tay lên vai nàng, ánh mắt đầy sự trấn an. "Thanh Hoan, đây là một món quà trời ban, nhưng cũng là một gánh nặng lớn. Hãy tin tưởng vào bản thân mình, và hãy vững tâm. Chúng ta sẽ luôn ở bên cạnh con."
Cố Trường Minh quay trở lại chỗ ngồi bên đống lửa, ánh mắt hắn trở lại vẻ thờ ơ thường ngày, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia hy vọng đã được nhen nhóm. Hắn đã thấy tận cùng của bi kịch, nhưng có lẽ, đây là khởi đầu của một điều gì đó mới mẻ. "Ta sẽ hướng dẫn ngươi cách rèn luyện khả năng này. Trước hết, ngươi phải học cách tự bảo vệ tâm trí mình, xây dựng một bức tường ý chí vững chắc. Sau đó, ngươi sẽ học cách phân biệt, cách 'đọc' mà không bị ảnh hưởng. Đây không phải là một con đường dễ dàng, nhưng nó là con đường mà ngươi đã được định sẵn." Hắn không còn là người anh hùng gánh vác tất cả, nhưng hắn có thể là người hướng dẫn, người truyền lửa cho thế hệ tiếp theo.
Liễu Thanh Hoan nhìn Cố Trường Minh, rồi nhìn Mộ Dung Tuyết. Nàng cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng trước khả năng mới này, trước gánh nặng mà nó mang lại. Nhưng nàng cũng cảm thấy một sự quyết tâm chưa từng có. Nàng không còn là cô gái ngây thơ, dựa dẫm vào người khác. Nàng đã nhìn thấy bộ mặt thật của kẻ thù, và giờ đây, nàng đã có một vũ khí đặc biệt để đối phó với nó. "Con hiểu rồi, sư phụ. Con sẽ làm được." Giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt nàng đã rực sáng một niềm tin kiên định. Hồi chuông cảnh tỉnh đã vang lên, và cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không phải trên chiến trường, mà trong chính tâm hồn mỗi người, và giờ đây, Liễu Thanh Hoan đã có một vai trò độc nhất vô nhị trong cuộc chiến đó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.