Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 204: Song Tuyệt Khai Phong: Sức Mạnh Tiềm Ẩn Của Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt

Ánh sáng ban mai, vốn nên mang theo hơi ấm và sự sống, lại lờ mờ như bị màn sương lạnh lẽo của Viễn Cổ Chiến Trường nuốt chửng. Gió rít qua những phế tích thành lũy đổ nát, mang theo âm thanh như tiếng than khóc của hàng triệu linh hồn đã khuất. Đó không chỉ là âm thanh của gió, mà là tiếng vọng từ quá khứ, từ những trận chiến đã định đoạt số phận của cả một kỷ nguyên. Mùi máu khô, kim loại rỉ sét và bụi bặm nồng nặc xen lẫn với oán khí vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí tiêu điều, tang thương, nặng nề đến nghẹt thở. Ngay cả khi mặt trời đã cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt, Viễn Cổ Chiến Trường vẫn chìm trong một sự u ám miên viễn, một cảm giác đau thương không thể xua tan.

Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt ngồi cách xa nhau trên một tảng đá vỡ, cả hai đều chìm đắm trong những suy nghĩ riêng, khuôn mặt hằn rõ sự mệt mỏi và bàng hoàng sau 'Tâm Ma Kiếp' kinh hoàng đêm qua. Trải nghiệm đó đã vượt quá mọi tưởng tượng của họ về một bài huấn luyện. Nó không phải là thử thách thể chất, mà là một cuộc tra tấn tinh thần tàn nhẫn, buộc họ phải đối mặt với những nỗi sợ hãi và điểm yếu sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình. Tiếng đá vỡ vụn dưới nắm đấm của Tần Vũ vang lên khô khốc, cắt ngang sự tĩnh lặng đầy áp lực. Hắn đấm mạnh vào một tảng đá lớn, những đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay săn chắc. Sự bực bội, thất vọng và cả một chút xấu hổ hiện rõ trên khuôn mặt điển trai nhưng đang nhăn nhó của hắn. Kiếm của hắn, một thanh kiếm từng chinh phục biết bao đối thủ và quái vật, lại hoàn toàn vô dụng trước những ảo ảnh được tạo ra từ chính tâm trí hắn.

"Sức mạnh của ta... vô dụng!" Tần Vũ gầm gừ, giọng nói khàn đặc vì sự tức giận và bất lực. Hắn nhìn vào bàn tay đầy vết chai sần của mình, nơi từng nắm giữ thanh kiếm đầy kiêu hãnh. "Ta không thể chém đứt cái thứ ảo ảnh quỷ quái đó! Những gì ta thấy... những nỗi sợ hãi... chúng không có hình thù, không có thực thể, nhưng lại chân thật hơn bất cứ kẻ thù nào ta từng đối mặt! Ta cứ vung kiếm, vung kiếm mãi, nhưng chỉ chém vào không khí, vào chính sự bất lực của mình!" Sự thất bại này, đối với một người trẻ tuổi đầy tự tin và kiêu ngạo như Tần Vũ, là một cú sốc lớn. Hắn luôn tin vào sức mạnh của kiếm đạo, vào sự cương trực của ý chí, nhưng Ma Chủ đã chứng minh rằng có những kẻ thù không thể bị đánh bại chỉ bằng lưỡi kiếm sắc bén hay sức mạnh bùng nổ.

Cách đó không xa, Kỷ Vô Nguyệt vẫn im lặng, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại sâu thẳm hơn bao giờ hết, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như đang cố gắng xâu chuỗi lại những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí. Nàng không bộc lộ cảm xúc dữ dội như Tần Vũ, nhưng sự trầm tư của nàng còn đáng sợ hơn. Nàng đã quen với việc dùng trí tuệ và sự bình tĩnh để giải quyết vấn đề, nhưng 'Tâm Ma Kiếp' đã đưa nàng vào một mê cung mà ngay cả trí óc sắc sảo nhất cũng khó lòng tìm thấy lối ra. Những lời nói của Cố Trường Minh về bản chất của Ma Chủ, về cách hắn thao túng tâm trí, vẫn còn vang vọng trong đầu nàng.

Cuối cùng, nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng đầy sự thấu hiểu. "Sự xảo quyệt của Ma Chủ... không thể dùng kiếm để đối phó." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ chua chát, như thể nàng vừa nhận ra một chân lý tàn khốc. Nàng đã thấy những ảo ảnh tinh vi, những lời thì thầm xuyên qua mọi lớp phòng ngự tinh thần, bẻ cong ý chí và biến đổi nhận thức. Kiếm của Tần Vũ, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể cắt đứt một lời nói dối, một nỗi sợ hãi, hay một ký ức bị bóp méo. Nàng tự hỏi, liệu trí tuệ của mình, liệu những trận pháp và chiến lược mà nàng tinh thông, có thể làm gì hơn trước một kẻ thù vô hình như vậy. Sự bất lực đó khiến nàng cảm thấy một gánh nặng đè nén lên đôi vai.

Cố Trường Minh, với dáng người cao gầy và trang phục màu tối đơn giản, xuất hiện từ phía sau một tảng đá đổ nát. Hắn và Mộ Dung Tuyết đã quan sát hai người trẻ tuổi từ xa, thấu hiểu sự giằng xé trong nội tâm họ. Đôi mắt hổ phách của hắn vẫn giữ vẻ thờ ơ thường ngày, nhưng trong sâu thẳm, một tia nhìn sắc bén lướt qua vẻ thất vọng của Tần Vũ và sự trầm tư của Kỷ Vô Nguyệt. Hắn biết rõ cảm giác này, cảm giác bất lực khi sức mạnh vật chất trở nên vô nghĩa trước sức mạnh của tâm trí và tinh thần. Hắn đã từng trải qua nó, thậm chí còn tàn khốc hơn.

Hắn bước lại gần, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên những mảnh vụn đá khô khốc. Giọng điệu của hắn trầm thấp, bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. "Sức mạnh của ngươi, Tần Vũ, không phải vô dụng." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua Tần Vũ, người đang ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ hoài nghi và một chút thách thức. "Chỉ là ngươi chưa biết cách dùng nó để chống lại thứ vô hình. Ngươi chỉ biết chém đứt những gì có thể nhìn thấy, có thể chạm vào. Nhưng Ma Chủ, hắn không phải là một con quái vật hữu hình để ngươi có thể dùng kiếm chém đôi. Hắn là một ý niệm, một sự biến chất."

Hắn chuyển ánh mắt sang Kỷ Vô Nguyệt, người vẫn đang chìm trong suy tư. "Còn ngươi, Kỷ Vô Nguyệt, trí tuệ của ngươi sắc bén, như một lưỡi dao có thể phân tích mọi cấu trúc, mọi trận pháp. Nhưng lại thiếu đi sự tự tin để biến nó thành vũ khí. Ngươi nhìn thấy sự phức tạp, sự xảo quyệt, nhưng lại ngần ngại hành động. Trí tuệ đó, nếu không được kết hợp với một ý chí kiên định, sẽ chỉ là một gánh nặng, một lưỡi dao tự cứa vào chính mình." Hắn không hề an ủi, cũng không hề động viên một cách sáo rỗng. Lời nói của hắn sắc như dao, thẳng thừng vạch trần điểm yếu của họ, buộc họ phải đối diện với sự thật phũ phàng. Đó là phong cách của Cố Trường Minh, một người thầy không ban phát sự dễ dãi, mà đẩy học trò vào vực thẳm để họ tự tìm lấy con đường của mình. Hắn biết rằng chỉ có như vậy, họ mới có thể thực sự trưởng thành và đối mặt với hiểm nguy sắp tới. Mộ Dung Tuyết đứng phía sau hắn, ánh mắt lo lắng nhưng không can thiệp, nàng tin vào phán đoán và phương pháp của Cố Trường Minh, dù nó có khắc nghiệt đến đâu.

Tần Vũ cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lòng. Hắn muốn phản bác, muốn chứng minh rằng sức mạnh của mình không hề vô dụng. Nhưng những lời của Cố Trường Minh lại như một mũi kim châm thẳng vào tâm can, vào nỗi hoài nghi mà hắn đã cố gắng chôn giấu. Hắn nhớ lại những ảo ảnh, những hình ảnh của sự phản bội, của thất bại mà hắn đã phải đối mặt trong 'Tâm Ma Kiếp', những thứ mà kiếm của hắn hoàn toàn bất lực. Hắn cúi đầu, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.

Kỷ Vô Nguyệt thì khác, nàng không phản ứng gay gắt. Nàng nghiền ngẫm từng lời của Cố Trường Minh, như một nhà chiến lược đang phân tích tình hình. Nàng biết hắn nói đúng. Trí tuệ của nàng có thể nhìn thấu nhiều thứ, nhưng sự tự tin để biến những hiểu biết đó thành hành động quyết đoán vẫn còn là một rào cản. Nàng đã quá quen với việc dựa vào logic và sự tính toán, mà quên mất rằng trong một cuộc chiến sinh tử với Ma Chủ, đôi khi cần phải có một bước nhảy vọt của niềm tin, một sự quả quyết tuyệt đối.

Cố Trường Minh không nói thêm. Hắn để những lời đó lắng đọng trong tâm trí họ, để họ tự mình chiêm nghiệm. Hắn đã không còn là người anh hùng gánh vác tất cả, nhưng hắn có thể là người gieo mầm, người đặt ra những câu hỏi khó khăn để những người khác phải tự mình tìm kiếm câu trả lời. Cái giá của sự hy sinh không được đền đáp đã dạy hắn rằng, cứu thế giới không phải là một gánh nặng của riêng một người, mà là trách nhiệm chung của tất cả. Và bài học đầu tiên cho trách nhiệm đó, chính là tự mình nhận ra điểm yếu và tìm cách khắc phục. Gió vẫn rít, mang theo mùi của sự tàn phai và một lời hứa mơ hồ về một cuộc chiến mới, không phải chỉ bằng gươm đao, mà bằng ý chí và trí tuệ.

***

Sáng hôm sau, khu vực huấn luyện riêng mà Cố Trường Minh đã thiết lập trong Viễn Cổ Chiến Trường trở nên sống động hơn, dù vẫn mang đậm vẻ hoang tàn. Đó là một khu đất tương đối bằng phẳng, bao quanh bởi những khối đá khổng lồ mang vết tích của pháp thuật cổ xưa, nơi Cố Trường Minh đã khéo léo bố trí một vài trận pháp đơn giản, không nhằm mục đích tấn công hay phòng thủ, mà để mô phỏng sự nhiễu loạn của Ma Khí và những ảo ảnh tinh vi. Nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây, chiếu rọi xuống mặt đất đầy cát bụi và đá vụn, làm nổi bật những vệt kim loại rỉ sét và oán khí vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Gió vẫn thổi mạnh, cuốn theo những tiếng thì thầm không rõ ràng, như những linh hồn lang thang chưa thể siêu thoát.

Cố Trường Minh đứng giữa khu vực đó, bóng dáng cao gầy của hắn đổ dài trên nền đất. Hắn không cầm kiếm, cũng không vận dụng linh khí, chỉ dùng ánh mắt sâu thẳm của mình để quan sát Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Cả hai đều đã thay đổi, không còn vẻ bực bội hay trầm tư tuyệt vọng như đêm qua. Thay vào đó là sự kiên định, ánh lên trong đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Họ đã suy nghĩ rất nhiều, đã chấp nhận sự thật tàn khốc về kẻ thù, và giờ đây, họ sẵn sàng đối mặt với những gì Cố Trường Minh muốn chỉ dạy.

"Tần Vũ," Cố Trường Minh cất tiếng, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng mỗi từ đều như khắc sâu vào tâm trí người nghe. "Ma Khí không thể bị chém đứt như một ngọn cây. Nó là ý niệm. Nó là sự biến chất của linh hồn. Ngươi phải dùng ý niệm của mình để đối chọi. Sức mạnh của ngươi, sức mạnh vật lý mà ngươi kiêu hãnh, không phải là vô dụng. Nó chỉ cần được định hướng đúng cách." Hắn bước một bước chậm rãi, chỉ vào một tảng đá lớn đã nứt toác, như thể từng hứng chịu một đòn đánh khủng khiếp. "Ngươi đã học cách tập trung kiếm khí vào một điểm, tạo ra sức công phá hủy diệt. Nhưng bây giờ, ngươi phải học cách tập trung ý chí của mình vào kiếm khí. Ý chí của ngươi, sự kiên định của ngươi, lòng dũng cảm của ngươi, khi được truyền vào kiếm khí, sẽ không chỉ là sức mạnh vật chất đơn thuần. Nó sẽ trở thành một thanh kiếm vô hình, có thể chém đứt mọi ràng buộc tinh thần, mọi sự thao túng của Ma Chủ."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Tần Vũ. "Ngươi phải biến sự bực bội, sự phẫn nộ của ngươi thành một sức mạnh thanh tẩy. Khi ngươi vung kiếm, không chỉ là chém vào vật chất, mà là chém vào sự dối trá, vào nỗi sợ hãi mà Ma Chủ gieo rắc. Ta gọi đó là 'Ý Chí Chi Kiếm'. Nó không chỉ là kiếm pháp, mà l�� tâm pháp. Ngươi phải tin rằng ý chí của ngươi đủ mạnh để xé toạc mọi ảo ảnh, mọi xiềng xích tinh thần."

Tần Vũ lắng nghe, đôi mắt hắn ban đầu còn mang chút hoài nghi. Ý Chí Chi Kiếm? Nghe thật mơ hồ, không giống với bất kỳ kiếm pháp nào hắn từng học. Hắn quen với những chiêu thức rõ ràng, những đòn đánh có mục tiêu cụ thể. Nhưng rồi, khi Cố Trường Minh nói về việc biến sự phẫn nộ thành sức mạnh thanh tẩy, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn. Hắn nhớ lại cảm giác bất lực khi đối mặt với những nỗi sợ hãi trong 'Tâm Ma Kiếp', và một khát khao mãnh liệt dâng trào: Hắn muốn có thể chống lại những thứ đó. Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, nắm chặt thanh kiếm bên hông, như thể đang cân nhắc trọng lượng của một khái niệm hoàn toàn mới. "Ý Chí Chi Kiếm..." hắn lẩm bẩm, như đang nếm thử một hương vị xa lạ nhưng đầy tiềm năng.

Cố Trường Minh gật đầu nhẹ, rồi quay sang Kỷ Vô Nguyệt. Nàng vẫn đứng đó, dáng người cao ráo, khí chất lạnh lùng, dứt khoát. "Kỷ Vô Nguyệt, Ma Chủ thích gieo rắc sự hỗn loạn và ảo ảnh. Hắn không chỉ tấn công bằng sức mạnh, mà bằng sự lừa dối, bằng cách bẻ cong nhận thức. Ngươi có con mắt sắc bén, có trí tuệ để nhìn xuyên qua mọi phức tạp. Đó là điểm mạnh của ngươi." Hắn chỉ tay vào một khu vực nhỏ, nơi hắn đã bố trí một trận pháp giả định, phát ra những dao động linh khí mờ ảo, tạo ra một ảo ảnh quang học nhẹ, khiến không gian dường như bị bóp méo. "Hãy dùng linh khí của ngươi như một sợi chỉ vô hình, thâm nhập vào các trận pháp, các ảo ảnh, tìm ra điểm yếu của chúng. Không phải dùng sức mạnh để phá vỡ, mà dùng sự tinh tế để tháo gỡ. Giống như một bàn cờ, ngươi phải nhìn thấy nước đi của đối thủ, dự đoán ý đồ của hắn, rồi tìm ra cách phá giải mà không cần phải lật đổ bàn cờ."

Hắn tiếp tục, giọng nói trở nên trầm hơn. "Khả năng này của ngươi, ta gọi là 'Huyễn Ảnh Phá Giải'. Nó không phải là công kích trực diện, mà là một sự phản kháng tinh vi. Ngươi sẽ học cách cảm nhận những dao động dù là nhỏ nhất của Ma Khí, những sợi tơ thao túng mà Liễu Thanh Hoan có thể 'đọc' được, nhưng ngươi sẽ dùng trí tuệ của mình để 'giải cấu trúc' chúng, để vô hiệu hóa chúng trước khi chúng kịp gây hại." Hắn nhìn nàng, ánh mắt có chút thách thức. "Đó là một phương pháp đòi hỏi sự tỉ mỉ, sự kiên nhẫn và một niềm tin sắt đá vào phán đoán của chính mình. Liệu ngươi có thể biến sự thận trọng của mình thành một vũ khí sắc bén, hay chỉ để nó trở thành xiềng xích?"

Kỷ Vô Nguyệt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Nàng đã quen với việc giải mã những mật thư cổ xưa, phân tích những trận pháp phức tạp, nhưng việc áp dụng nó vào một cuộc chiến sinh tử với Ma Chủ, với những ảo ảnh được tạo ra từ tâm trí, lại là một cấp độ hoàn toàn khác. Nàng cảm nhận được những dao động linh khí từ trận pháp giả định của Cố Trường Minh, chúng mờ ảo và khó nắm bắt, nhưng không phải là không có quy luật. "Phá giải ảo ảnh..." nàng lẩm bẩm, đôi lông mày khẽ chau lại. Trong đầu nàng, hàng ngàn ý tưởng bắt đầu xâu chuỗi, những thuật giải mã, những lý thuyết về trận pháp cổ xưa, tất cả đều được đưa ra để phân tích khả năng mới này. Nàng bắt đầu hình dung ra cách mình sẽ dùng thần thức, dùng linh khí để dò dẫm, để tìm kiếm những "nút thắt" mà Cố Trường Minh đã nhắc đến, những điểm yếu cốt tử trong cấu trúc của ảo ảnh. Đó không phải là một sức mạnh bùng nổ, mà là một sự tinh tế, một sự phá hủy từ bên trong.

Cố Trường Minh không nói thêm nữa. Hắn chỉ nhẹ nhàng ra hiệu cho họ bắt đầu. Hắn đã gieo hạt giống, giờ là lúc họ phải tự mình vun trồng. Hắn biết rằng con đường này sẽ không dễ dàng, sẽ đầy rẫy chông gai và thất bại. Nhưng hắn cũng biết rằng, chỉ khi đối mặt với những thử thách đó, những tiềm năng thực sự của họ mới có thể được đánh thức. Hắn không còn tin vào việc một mình gánh vác thế giới, nhưng hắn tin rằng, nếu mỗi người đều tìm thấy con đường của mình, tìm thấy sức mạnh độc đáo của mình, thì một ngày nào đó, thế giới này sẽ tự cứu lấy nó, không cần một vị anh hùng cô độc nào phải hy sinh tất cả. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo một làn hơi lạnh lẽo, nhưng trong khu vực huấn luyện, một ngọn lửa mới, của ý chí và quyết tâm, đã bắt đầu bùng cháy.

***

Hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu Viễn Cổ Chiến Trường, biến những phế tích xám xịt thành những khối kiến trúc hùng vĩ, nhuốm màu máu và bi tráng. Gió vẫn mạnh, cuốn theo những đám bụi đỏ và những mảnh vụn đá nhỏ, nhưng giờ đây, không khí không còn chỉ có oán khí và sự tang thương. Nó còn tràn đầy năng lượng tu luyện, sự căng thẳng của những nỗ lực không ngừng nghỉ. Khu vực huấn luyện riêng, nơi Cố Trường Minh đã thiết lập các trận pháp mô phỏng, giờ đây mang thêm dấu vết của sự rèn luyện. Những tảng đá xung quanh đã bị chém nát bởi kiếm khí bùng nổ của Tần Vũ, một số khu vực không gian dường như còn dao động nhẹ, là kết quả của sự tập trung thần thức của Kỷ Vô Nguyệt.

Tần Vũ, áo bào đã ướt đẫm mồ hôi, tóc bết vào trán, thở hổn hển. Hắn vừa thực hiện một chiêu kiếm, không nhắm vào bất kỳ vật thể hữu hình nào, mà nhắm vào một "nút thắt Ma Khí" vô hình do Cố Trường Minh tạo ra. Đó là một luồng khí đen mờ nhạt, chỉ có thể cảm nhận bằng thần thức và ý chí, mô phỏng một sợi dây thao túng tinh thần của Ma Chủ. Hắn đã thất bại không biết bao nhiêu lần, kiếm khí của hắn cứ thế xuyên qua nó, không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào. Sự bực bội gần như khiến hắn muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi, hắn nhớ lại lời Cố Trường Minh: "Ý chí của ngươi phải sắc bén hơn lưỡi kiếm của ngươi."

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi sự tức giận, mọi nỗi thất vọng, mọi khao khát chứng minh bản thân vào thanh kiếm của mình. Hắn không chém bằng sức mạnh cơ bắp, mà chém bằng ý niệm. Hắn hình dung thanh kiếm của mình là hiện thân của sự kiên định, của ý chí bất khuất, của khát vọng tự do khỏi mọi xiềng xích tinh thần. Khi hắn mở mắt, một tia sáng sắc bén lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi. Hắn vung kiếm. Kiếm khí không còn chỉ là một luồng năng lượng thuần túy, mà nó được bao bọc bởi một quầng sáng mờ ảo, như một ý niệm cụ thể đã thành hình. Khi kiếm khí chạm vào "nút thắt Ma Khí" vô hình, thay vì xuyên qua, nó như một lưỡi dao vô hình xé toạc tấm màn đen đó. Không có tiếng động lớn, không có sự bùng nổ, chỉ có một cảm giác "xé rách" trong không khí, và luồng khí đen mờ nhạt kia tan biến, như một ảo ảnh đã bị phơi bày.

Tần Vũ đứng sững, ngỡ ngàng nhìn vào khoảng không trước mặt. Một cảm giác mệt mỏi tột độ ập đến, nhưng ngay sau đó là một niềm vui sướng và kinh ngạc chưa từng có. "Ta... ta đã cảm nhận được!" Hắn nói, giọng nói vẫn còn hổn hển, nhưng đôi mắt sáng rực một niềm hưng phấn. "Nó không phải là chém đứt, mà là... xé toạc ra! Như xé toạc một tấm màn che, một ảo ảnh! Ta đã cảm nhận được sự kháng cự của nó, và rồi... nó vỡ vụn!" Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng kiếm đạo lại có thể đạt đến cảnh giới này, không chỉ chém vào vật chất mà còn chém vào ý niệm. Đó là một sự đột phá, một bước nhảy vọt trong nhận thức của hắn về sức mạnh của chính mình.

Cách đó không xa, Kỷ Vô Nguyệt cũng khẽ mở mắt. Nàng đã ngồi bất động trong nhiều giờ, thần thức của nàng như một sợi chỉ vô hình, chậm rãi dò dẫm trong trận pháp ảo ảnh mà Cố Trường Minh đã tạo ra. Trận pháp này không quá phức tạp về cấu trúc, nhưng nó tạo ra một ảo ảnh tinh vi, khiến cho nhận thức bị bóp méo, khiến người ta tin vào những gì không có thật, hoặc hoài nghi những gì chân thực. Nàng đã thất bại nhiều lần, thần thức của nàng bị lạc trong những mê cung hình ảnh và âm thanh giả tạo. Nhưng nàng kiên trì, không dùng sức mạnh để phá vỡ, mà dùng trí tuệ để phân tích.

Nàng dùng linh khí của mình để tạo ra những dao động tần số nhỏ, cố gắng tìm ra sự bất thường, những điểm yếu trong cấu trúc của ảo ảnh. Nàng nhớ lại những lời Cố Trường Minh nói về việc Ma Chủ gieo rắc sự hỗn loạn và ảo ảnh, và nàng tự hỏi, liệu sự hỗn loạn có thực sự là hỗn loạn, hay nó chỉ là một trật tự mà con người chưa hiểu được? Nàng bắt đầu nhìn các ảo ảnh không phải là một thực thể vững chắc, mà là một tập hợp các tín hiệu, các thông tin bị bóp méo. Và rồi, nàng tìm thấy nó, một "nút thắt" nhỏ, một điểm yếu trong tần số dao động của trận pháp. Nó giống như một lỗi lập trình, một khe hở trong mạng lưới dối trá.

Nàng khẽ đưa tay lên, vẽ trong không trung một ký hiệu cổ xưa bằng linh khí. Ký hiệu đó không mang theo sức mạnh công kích, mà là một mệnh lệnh, một sự "hiệu chỉnh". Khi ký hiệu hoàn thành, ảo ảnh mờ nhạt trước mặt nàng, một cảnh tượng về sự hủy diệt và tuyệt vọng mà nàng đã nhìn thấy trong 'Tâm Ma Kiếp', bắt đầu tan biến. Không phải là một sự bùng nổ, mà là sự tiêu biến từ từ, như một làn khói bị gió thổi tan.

"Điểm yếu... nằm ở đó." Kỷ Vô Nguyệt thì thầm, giọng nói nàng khàn khàn vì sự tập trung cực độ, nhưng ánh mắt nàng đã có thêm một tia tự tin. Nàng đã nhìn thấy nó, đã chạm vào nó, và đã tháo gỡ nó. Đó không phải là chiến thắng bằng sức mạnh, mà là chiến thắng bằng sự thấu hiểu và trí tuệ. Nàng đã chứng minh rằng, trí tuệ của mình không phải là một gánh nặng, mà là một vũ khí sắc bén, có thể xuyên thủng mọi lớp ngụy trang của Ma Chủ.

Cố Trường Minh, vẫn đứng đó quan sát, khẽ gật đầu. Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua đôi môi hắn. Hắn không nói nhiều, chỉ một cái gật đầu đó thôi cũng đủ để Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt cảm thấy được sự công nhận. "Không tệ." Hắn nói, giọng vẫn bình thản, nhưng có một chút ấm áp hơn so với thường ngày. "Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Ma Chủ sẽ không đơn giản như vậy. Những gì các ngươi vừa đối mặt chỉ là những mảnh vụn, những tàn niệm yếu ớt nhất của hắn. Con đường phía trước còn dài, và đầy rẫy những cạm bẫy tinh vi hơn gấp bội." Hắn vẫn giữ vẻ thận trọng, không muốn họ quá tự mãn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và hắn biết rằng sự kiêu ngạo thường là bước đầu tiên dẫn đến sự diệt vong.

Mộ Dung Tuyết, người đã đứng cạnh Cố Trường Minh trong suốt quá trình huấn luyện, nhẹ nhàng bước đến gần hơn. Nàng nhìn Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt với ánh mắt đầy sự tự hào và thấu hiểu. Rồi nàng quay sang Cố Trường Minh, nở một nụ cười nhẹ, thanh khiết như tuyết liên. "Họ sẽ làm được thôi." Giọng nàng trong trẻo, chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, không chỉ vào những người trẻ tuổi, mà còn vào chính Cố Trường Minh, người đã gieo mầm hy vọng trong những tâm hồn mệt mỏi này.

Cố Trường Minh nhìn ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống đường chân trời, nhuộm đỏ cả bầu trời và những phế tích cổ xưa. Hắn không còn là người anh hùng gánh vác tất cả, nhưng hắn đã trở thành một người hướng dẫn. Liễu Thanh Hoan với khả năng cảm nhận Ma Khí, Tần Vũ với Ý Chí Chi Kiếm, và Kỷ Vô Nguyệt với Huyễn Ảnh Phá Giải. Ba khả năng độc đáo, ba mũi nhọn khác nhau, giờ đây đã bắt đầu được mài giũa. Hắn biết rằng Ma Chủ tàn niệm có thể thao túng ký ức và cảm xúc, có thể biến những người thân yêu thành kẻ thù đáng sợ nhất. Nhưng hắn cũng tin rằng, sự kết hợp giữa các khả năng độc đáo này, cùng với ý chí kiên cường và trí tuệ sắc bén, sẽ tạo nên một bức tường phòng ngự kiên cố, một đội ngũ hiệu quả để đối phó với kẻ thù vô hình đó.

Hắn vẫn giữ vẻ ngoài thờ ơ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách đã từng chứa đựng sự trống rỗng, vô cảm, giờ đây một tia hy vọng mong manh đã được nhen nhóm. Hắn không thể cứu thế giới một lần nữa, nhưng hắn có thể hướng dẫn những người khác tự cứu lấy thế giới của chính họ. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không chỉ bằng gươm đao, mà bằng ý chí, trí tuệ và niềm tin. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Cố Trường Minh, dù mệt mỏi, đã bắt đầu đặt niềm tin và kỳ vọng vào thế hệ trẻ, tin rằng họ sẽ tìm thấy con đường của riêng mình để định nghĩa lại ý nghĩa của "cứu thế giới".

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free