Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 205: Lạc Thủy Thôn: Thử Thách Lửa Đầu Tiên
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không chỉ bằng gươm đao, mà bằng ý chí, trí tuệ và niềm tin. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Cố Trường Minh, dù mệt mỏi, đã bắt đầu đặt niềm tin và kỳ vọng vào thế hệ trẻ, tin rằng họ sẽ tìm thấy con đường của riêng mình để định nghĩa lại ý nghĩa của "cứu thế giới".
Đêm khuya, tại căn cứ tạm thời nằm ở rìa Viễn Cổ Chiến Trường, không khí tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng gió hun hút thổi qua những phế tích xa xăm, mang theo hơi thở lạnh lẽo của thời gian và những linh hồn chưa siêu thoát. Căn cứ là một kiến trúc cổ kính được Cố Trường Minh gia cố bằng những trận pháp đơn giản, vững chãi giữa vùng đất hoang vu. Bên trong, ánh nến vàng vọt hắt lên một tấm bản đồ lớn trải trên chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, nhuộm màu thời gian. Trên tấm bản đồ ấy, vài điểm đỏ được đánh dấu, những vết loang lổ như những đốm máu khô trên một tấm da thuộc cổ xưa, tượng trưng cho những vùng đất đang bị Ma Khí xâm nhiễm.
Cố Trường Minh đứng trước bản đồ, thân hình cao gầy của hắn in bóng trên vách đá như một bức tượng điêu khắc tinh xảo nhưng đầy u buồn. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây được ánh nến hắt sáng một nửa, càng lộ rõ vẻ mệt mỏi, khắc khổ thường trực. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn lướt qua từng chi tiết trên bản đồ, như đang nhìn xuyên thấu qua lớp giấy, thấy được những bi kịch đang diễn ra ở nơi xa. Một luồng khí lạnh lẽo vô hình, không phải do gió, mà do chính ký ức và những gánh nặng đè nén trong tâm hồn hắn, tỏa ra, khiến không gian xung quanh càng thêm trầm mặc. Hắn nhớ lại những lần mình đã đứng trước những bản đồ tương tự, từng điểm đỏ ấy không chỉ là con số, mà là những sinh mạng, những hy vọng vụn vỡ. Cứu thế giới? Hắn đã thử rồi, và cái giá phải trả là tất cả. Giờ đây, hắn không còn muốn dấn thân vào con đường đó một lần nữa. Thế nhưng, hắn cũng không thể hoàn toàn buông xuôi. Sự thờ ơ của hắn, dù là một lựa chọn, cũng mang một cái giá khác.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết đứng lặng lẽ, dung nhan tuyệt mỹ của nàng được ánh nến bao phủ bởi một vầng sáng dịu nhẹ, thanh khiết như tuyết liên nở trong đêm. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng dõi theo Cố Trường Minh, chất chứa sự lo lắng sâu sắc, không chỉ cho những mối hiểm nguy đang rình rập bên ngoài, mà còn cho chính người đàn ông đang đứng cạnh nàng, người mang trong mình quá nhiều gánh nặng mà không thể sẻ chia. Nàng khẽ đưa tay, đặt nhẹ lên vai hắn, một cử chỉ an ủi không lời, nhưng đủ để mang đến một chút hơi ấm giữa không gian lạnh lẽo. Nàng tin hắn, dù hắn không nói ra, nàng biết hắn đang làm điều đúng đắn, theo cách của riêng hắn.
Đối diện họ là ba người trẻ tuổi: Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Ánh nến hắt lên gương mặt non trẻ của họ, lộ rõ vẻ căng thẳng nhưng cũng đầy mong chờ. Liễu Thanh Hoan, với đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như chứa đựng vì sao, đang nhìn chằm chằm vào bản đồ, lòng nàng tràn đầy sự tò mò và một chút sợ hãi. Tần Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, đứng thẳng tắp, tay siết nhẹ chuôi kiếm, đôi mắt sắc bén quét qua bản đồ như muốn xuyên thủng mọi chướng ngại. Kỷ Vô Nguyệt, với dáng người cao ráo, mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng, dứt khoát, ánh mắt phượng sắc sảo của nàng tập trung vào những điểm đánh dấu, như đang phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Họ đã trải qua "Tâm Ma Kiếp", đã bắt đầu rèn luyện những khả năng mới dưới sự hướng dẫn của Cố Trường Minh, và giờ đây, họ biết, thời khắc thử thách thực sự đã đến.
Cố Trường Minh đưa ngón tay gầy gò chỉ vào một điểm trên bản đồ, một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong vùng núi non hiểm trở, gần U Minh Cổ Địa. "Lạc Thủy Thôn, cách đây ba trăm dặm, đã bị Ma Khí xâm nhiễm." Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, phá vỡ sự im lặng. "Nhưng không phải kiểu hủy diệt thông thường." Hắn ngừng một chút, đôi mắt hổ phách liếc nhìn ba người trẻ, như dò xét phản ứng của họ. "Thông thường, Ma Khí tràn đến sẽ gieo rắc cái chết, sự mục ruỗng. Nhưng ở Lạc Thủy Thôn, dân làng vẫn sống... một cách nào đó. Tin tức từ những thương nhân đi ngang qua cho biết, họ trở nên uể oải, vô hồn, như những cái xác biết đi, không còn cảm xúc, không còn ý chí."
Liễu Thanh Hoan khẽ rùng mình, nhớ lại cảm giác kinh tởm khi Ma Khí xâm nhập vào tâm trí nàng trong Tâm Ma Kiếp, bóp méo ký ức, thao túng cảm xúc. Nàng đã cảm nhận được một phần nhỏ của sự biến dạng đó, và giờ đây, điều đó đang xảy ra với cả một ngôi làng.
"Đây là cơ hội để các ngươi kiểm chứng những gì đã học." Cố Trường Minh tiếp tục, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng có một sự kiên định tiềm ẩn. "Liễu Thanh Hoan, khả năng của ngươi sẽ là chìa khóa." Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt nàng. "Ngươi cần phải cảm nhận, phải hiểu được bản chất của Ma Khí ở đó, không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng cách lắng nghe nó, dù nó có ghê tởm đến đâu."
Nàng nuốt khan, nhưng gật đầu dứt khoát. "Con... con sẽ cố gắng hết sức, Cố tiền bối." Giọng nàng trong trẻo, hơi run rẩy, nhưng đã mang theo một quyết tâm không nhỏ. Nàng biết, hắn đang đặt một gánh nặng lớn lên vai mình, nhưng đó cũng là sự tin tưởng mà nàng chưa từng nhận được từ bất kỳ ai trước đây.
Cố Trường Minh chuyển ánh mắt sang Tần Vũ. "Tần Vũ, ngươi phải bảo vệ họ và dùng ý chí để đối kháng. Ma Khí này không chỉ tấn công thể xác, mà còn bóp méo tinh thần. Ý Chí Chi Kiếm của ngươi không chỉ để chém giết, mà còn để củng cố phòng tuyến nội tâm, bảo vệ những người yếu ớt hơn khỏi sự xâm nhập."
Tần Vũ siết chặt chuôi kiếm trong tay. "Kẻ nào dám gieo rắc Ma Khí, Tần Vũ ta sẽ không tha!" Giọng hắn vang dội, hùng hồn, vẫn mang theo chút háo thắng cố hữu, nhưng sâu trong ánh mắt đã có thêm sự thận trọng và trách nhiệm. Hắn đã học được rằng sức mạnh thô bạo không phải là tất cả, đặc biệt khi đối mặt với những kẻ thù vô hình, những kẻ thao túng tâm trí. Hắn cần phải kiềm chế, phải bảo vệ, chứ không chỉ là hủy diệt.
Cuối cùng, Cố Trường Minh nhìn Kỷ Vô Nguyệt. "Kỷ Vô Nguyệt, ta cần ngươi phân tích cấu trúc của Ma Khí. Tìm ra cách nó đang thao túng, cách nó biến đổi. Ma Khí này có thể tạo ra ảo ảnh, gieo rắc sự hỗn loạn trong suy nghĩ. Khả năng Huyễn Ảnh Phá Giải của ngươi sẽ là công cụ để tháo gỡ những nút thắt đó, tìm ra điểm yếu của nó."
Kỷ Vô Nguyệt gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua bản đồ, rồi nhìn vào khoảng không như đang hình dung ra những trận pháp vô hình. "Con sẽ cố gắng tìm ra quy luật của nó, Cố tiền bối." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, không một chút do dự. Nàng đã chứng minh được trí tuệ của mình, và giờ đây, nàng sẵn sàng đối mặt với thử thách mới.
Mộ Dung Tuyết, lúc này mới lên tiếng, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng chứa đầy sự tin tưởng. "Họ sẽ làm được thôi." Nàng nhìn Cố Trường Minh, nụ cười thanh khiết nở trên môi. "Anh đã dạy họ rất tốt."
Cố Trường Minh không đáp lại, chỉ khẽ nhắm mắt, một thoáng mệt mỏi lướt qua khuôn mặt hắn. "Các ngươi lên đường ngay khi trời hửng sáng." Hắn lại mở mắt, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào ba người trẻ. "Ma Khí này tinh vi hơn những gì các ngươi từng đối mặt. Đừng chủ quan. Và nhớ lấy, mục tiêu không phải là tiêu diệt, mà là tìm hiểu và giải thoát."
Ba người trẻ đồng loạt cúi đầu. "Chúng con đã rõ."
Cố Trường Minh quay lưng lại, ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng sự bình yên đó là một thứ xa xỉ. Hắn biết mình không thể cứu thế giới một lần nữa, nhưng hắn có thể hướng dẫn, có thể gieo mầm hy vọng vào những tâm hồn non trẻ này. Hắn đã đặt niềm tin vào họ, một niềm tin mong manh nhưng kiên định, rằng họ sẽ tìm thấy con đường của riêng mình để định nghĩa lại ý nghĩa của "cứu thế giới". Một tia hy vọng nhỏ nhoi, như đốm lửa le lói trong đêm tối vô tận, đã được nhen nhóm trong đôi mắt từng trống rỗng của hắn. Hắn không thể trực tiếp hành động, nhưng hắn có thể là ngọn hải đăng chỉ lối.
***
Bình minh đến mang theo một bầu trời u ám, không một tia nắng. Sương mù nhẹ nhàng giăng mắc trên những con đường mòn cổ kính dẫn vào sâu bên trong núi, biến những hàng cây cổ thụ già cỗi thành những bóng hình ma mị, ẩn hiện như những linh hồn lạc lối. Không khí se lạnh, ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng của vùng núi hoang dại, quyện lẫn với mùi rêu phong và lá mục, tạo nên một cảm giác nặng nề, u ám. Nhóm Liễu Thanh Hoan đã khởi hành từ rất sớm, ba bóng người nhanh chóng lướt đi trên con đường mòn khúc khuỷu, tiếng bước chân họ gần như không tạo ra âm thanh nào, hòa vào sự tĩnh lặng đáng sợ của buổi sáng.
Liễu Thanh Hoan đi đầu, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú của nàng ẩn hiện trong màn sương. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng khép hờ, hàng mi dài khẽ rung động. Nàng không nhìn bằng mắt thường, mà đang cảm nhận bằng một giác quan khác, một giác quan vừa mới được đánh thức, nhạy bén đến mức có thể nhận ra những sợi tơ vô hình của Ma Khí đang len lỏi trong không khí. Càng tiến gần đến Lạc Thủy Thôn, cảm giác đó càng rõ rệt, như những gai nhọn vô hình đang châm chích vào linh hồn nàng. Nó không giống với sự dữ dội, bùng nổ của Ma Khí khi tấn công trực diện, mà là một sự hiện diện âm thầm, dai dẳng, luồn lách vào từng khe kẽ của tự nhiên, vào từng hơi thở của sự sống.
"Cảm giác này..." Liễu Thanh Hoan khẽ nhíu mày, giọng nàng thì thầm, hơi khàn khàn vì sự tập trung cực độ, "Nó khác với 'Tâm Ma Kiếp'. Giống như những sợi tơ vô hình đang len lỏi vào vạn vật... không phải là hủy diệt, mà là... biến đổi." Nàng giơ bàn tay nhỏ bé của mình ra, lòng bàn tay ngửa lên, như muốn chạm vào thứ vô hình đang bao trùm lấy không gian. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, không phải lạnh của khí hậu, mà là lạnh từ bên trong, một sự trống rỗng, vô cảm đang lan tỏa.
Nghe thấy lời của Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ càng thêm cảnh giác. Hắn bước đi vững chãi phía sau, thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn như một bức tường thành kiên cố. Đôi mắt sắc bén như kiếm của hắn không ngừng quét qua khu rừng rậm rạp hai bên đường, từng bụi cây, từng tảng đá đều không thoát khỏi tầm quan sát của hắn. Tay hắn đặt chắc lên chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, không phải từ sương sớm, mà là một thứ gì đó khác, đang xâm nhập vào cơ thể, khiến da thịt hắn nổi gai ốc.
"Cẩn thận!" Tần Vũ lên tiếng, giọng hắn trầm hùng, đầy cảnh báo. "Ta cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo... đang dâng lên. Không phải Ma Khí thông thường. Nó như muốn xuyên qua lớp phòng ngự của ta, làm tê liệt ý chí." Hắn đã rèn luyện "Ý Chí Chi Kiếm", củng cố nội tâm, nhưng sự tinh vi của luồng khí này vẫn khiến hắn phải đề phòng. Nó không tấn công trực diện, mà len lỏi, bào mòn.
Kỷ Vô Nguyệt đi phía sau cùng, ánh mắt phượng sắc sảo của nàng quét qua từng chi tiết của môi trường xung quanh. Nàng không cảm nhận Ma Khí một cách trực tiếp như Liễu Thanh Hoan, nhưng nàng có thể nhận ra những dấu hiệu của sự biến đổi, của những bất thường trong dòng chảy linh khí của đất trời. Những thân cây khô héo một cách bất thường, những bông hoa dại dường như thiếu đi sức sống, những tảng đá bị phong hóa kỳ lạ... tất cả đều là những mảnh ghép trong bức tranh mà nàng đang cố gắng giải mã. Nàng lấy ra một chiếc la bàn nhỏ bằng đồng cổ kính từ trong túi càn khôn. Chiếc la bàn không chỉ dùng để định hướng địa lý, mà còn để dò tìm những dao động bất thường của linh khí và ma khí. Kim la bàn xoay tít một lúc, rồi khẽ nhích về phía trước, chỉ thẳng vào con đường đang dẫn họ đi, nhưng chỉ số dao động lại cực kỳ nhỏ, gần như không đáng kể, cho thấy sự tinh vi của Ma Khí này.
"Chỉ số dao động của Ma Khí rất thấp, gần như hòa lẫn vào linh khí tự nhiên." Kỷ Vô Nguyệt nói, giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự phân tích lạnh lùng. "Nó không gây ra sự nhiễu loạn lớn, mà như đang 'đồng hóa' môi trường xung quanh. Ma Khí này có lẽ không nhằm mục đích hủy diệt vật chất, mà là bóp méo, biến dạng những gì đã tồn tại." Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh về khả năng thao túng của Ma Chủ, và nhận ra rằng đây chính là một biểu hiện của sự thao túng tinh vi đó. Không phải sức mạnh bạo liệt, mà là sự ăn mòn dần dần, không tiếng động.
Liễu Thanh Hoan gật đầu đồng tình, cảm giác ghê tởm trong lòng nàng càng lúc càng lớn. Nàng không chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo, mà còn là một sự trống rỗng, một nỗi buồn man mác, như thể những sinh linh ở đây đang bị hút cạn đi niềm vui, ý chí sống. Nó giống như một lời nguyền thầm lặng, không gây ra vết thương nhìn thấy được, nhưng lại ăn mòn sâu bên trong.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào vùng sương mù. Cây cối hai bên đường càng lúc càng thưa thớt, nhường chỗ cho những khoảng đất trống trải dài, nơi những bóng cây khô cong vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu của tử thần. Không một tiếng chim hót, không một âm thanh của côn trùng. Sự im lặng đáng sợ bao trùm tất cả, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của ba người. Xúc giác của Liễu Thanh Hoan càng lúc càng nhạy bén, nàng cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo họ từ trong màn sương, nhưng khi mở mắt ra, nàng lại không thấy gì. Đó là ảo giác, hay là sự thật? Nàng không chắc. Nàng chỉ biết rằng, Ma Khí này đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí nàng, gieo rắc sự hoài nghi và sợ hãi.
Tần Vũ cảm nhận được sự căng thẳng của Liễu Thanh Hoan. Hắn khẽ nới lỏng chuôi kiếm, một luồng kiếm ý vô hình tỏa ra từ cơ thể hắn, như một lớp lá chắn bảo vệ. Hắn không muốn Ma Khí này làm suy yếu ý chí của đồng đội. Hắn đã thề sẽ bảo vệ họ, và hắn sẽ làm vậy bằng mọi giá, dù kẻ thù có vô hình hay tinh vi đến đâu.
Kỷ Vô Nguyệt lại nhíu mày, chiếc la bàn trong tay nàng đột nhiên rung nhẹ. "Chúng ta sắp đến rồi. Cảm giác Ma Khí đang mạnh lên, nhưng vẫn không có dấu hiệu của sự hủy diệt trực tiếp. Nó đang tạo ra một 'làn sóng' tâm linh yếu ớt, nhưng lan tỏa rất rộng." Nàng ngừng lại, nhìn về phía trước, nơi màn sương dày đặc nhất. "Mọi thứ ở đây đều bị bóp méo."
Ba người họ, với những khả năng khác nhau, đều đang cảm nhận được sự bất thường của Lạc Thủy Thôn. Sự tĩnh lặng đáng sợ, không khí lạnh lẽo, và cảm giác bị theo dõi vô hình đã tạo nên một áp lực tâm lý nặng nề. Đây chính là thử thách đầu tiên, không chỉ với Ma Khí, mà còn với chính nỗi sợ hãi và giới hạn của bản thân họ. Họ đã được Cố Trường Minh huấn luyện, nhưng lý thuyết và thực tế luôn là hai khái niệm khác nhau. Và giờ đây, họ đang bước vào thực tế khắc nghiệt đó.
***
Khi màn sương cuối cùng cũng tan bớt, Lạc Thủy Thôn hiện ra trước mắt ba người như một bức tranh thủy mặc bị thời gian làm phai nhạt. Kiến trúc của làng mạc đơn sơ, những ngôi nhà gỗ mái ngói cũ kỹ nằm rải rác bên con suối nhỏ, nhưng không có một bóng người nào hoạt động. Thay vào đó, một bầu không khí tiêu điều, vắng vẻ đến rợn người bao trùm lấy tất cả. Trời vẫn u ám, âm u, không một tia nắng nào xuyên qua được lớp mây dày đặc, khiến mọi thứ đều chìm trong gam màu xám xịt, ảm đạm.
Mùi hôi tanh ngai ngái của Ma Khí bắt đầu trở nên rõ rệt hơn, quyện lẫn với mùi đất ẩm và mùi khói củi đã nguội lạnh từ lâu, tạo nên một sự kết hợp khó chịu. Liễu Thanh Hoan lập tức cảm nhận được sự gia tăng nồng độ của Ma Khí. Nó không phải là mùi hôi thối của sự mục nát, mà là một mùi tanh nồng, ngai ngái như kim loại gỉ sét trộn lẫn với vị đắng của thảo dược khô, một thứ mùi mà nàng chưa từng ngửi thấy trước đây, nhưng lại khiến linh hồn nàng rùng mình. Đôi mắt nàng quét qua khung cảnh làng mạc, những con đường đất vắng tanh, những cánh cửa nhà khép hờ, tất cả đều gợi lên một sự trống rỗng khó tả.
"Ma Khí... nó đang biến đổi linh hồn họ, chứ không phải chỉ giết chóc. Nó muốn thao túng!" Liễu Thanh Hoan run rẩy thốt lên, giọng nàng nghẹn lại trong cổ họng. Nàng không chỉ ngửi thấy, mà còn "nhìn thấy" được những sợi tơ Ma Khí màu xám bạc đang len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi làng, quấn lấy những thân cây, thấm vào từng viên gạch, và đặc biệt là, bao phủ lấy những người dân đang đi lại một cách uể oải, vô hồn. Ánh mắt của những người dân này trống rỗng, không có sinh khí, như những con rối bị điều khiển, không chút cảm xúc. Họ di chuyển chậm chạp, vô định, không mục đích, đôi khi va vào nhau mà không hề phản ứng. Cảnh tượng này còn đáng sợ hơn cả cái chết, bởi nó là sự biến dạng của sự sống, sự mất mát của nhân tính.
Kỷ Vô Nguyệt nhanh chóng quan sát. Nàng đã nhìn thấy những chi tiết đó từ xa, nhưng khi đến gần, sự thật còn kinh hoàng hơn. Nàng lấy ra một tấm kính lúp đặc biệt, được luyện chế để nhìn thấu những dao động linh khí, và đưa lên mắt. "Cẩn thận! Nguồn Ma Khí không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong ngôi nhà đó." Nàng chỉ vào một ngôi nhà lớn nằm ở giữa làng, có vẻ là nhà của trưởng thôn hoặc một gia đình quyền thế nào đó. "Nó đang tạo ra một trường lực nhỏ để thao túng tâm trí. Giống như một cái ổ, một cái kén bao bọc lấy cả ngôi làng."
Khi Kỷ Vô Nguyệt nói, Liễu Thanh Hoan nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ khả năng cảm nhận của mình. Nàng không chỉ cảm thấy Ma Khí ở ngôi nhà đó mạnh hơn, mà còn cảm nhận được một sự "tập trung" đặc biệt. Ma Khí ở đó không phải là một làn khói vô định, mà có một cấu trúc, một trật tự riêng, như một trái tim đang đập, bơm sự vô hồn vào mọi thứ xung quanh. Nàng chỉ hướng tay về phía ngôi nhà đó. "Đúng là ở đó! Nó đang cộng hưởng với một vật gì đó bên trong."
Đúng lúc đó, một bóng người loạng choạng bước ra từ một con hẻm nhỏ. Đó là một người đàn ông trung niên, thân hình gầy gò, quần áo rách rưới, gương mặt hốc hác. Đôi mắt hắn trống rỗng, vô hồn, nhưng một tia hung tợn đột nhiên lóe lên khi hắn nhìn thấy ba người lạ mặt. Một tiếng gầm gừ khô khốc thoát ra từ cổ họng hắn, không phải tiếng người, mà như tiếng của một con thú bị thương. Hắn lao đến, tay vươn ra những móng tay dài, đen sì, không còn là móng tay người bình thường, mà sắc nhọn như móng vuốt.
"Tránh ra! Ý Chí Chi Kiếm của ta sẽ thanh tẩy tất cả!" Tần Vũ gầm lên một tiếng, không chút do dự. Hắn không thể để người dân bị Ma hóa tấn công đồng đội. Mặc dù lời Cố Trường Minh là "giải thoát", nhưng hắn biết rằng trong tình huống này, việc khống chế và bảo vệ là ưu tiên hàng đầu. Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, một luồng kiếm ý mãnh liệt bùng nổ, không phải để giết chóc, mà là một làn sóng tinh thần thuần túy, mang theo ý chí kiên cường của hắn. Ánh kiếm lấp lánh như một tia sét xé toạc bầu trời u ám, không chém vào người đàn ông, mà vút qua, tạo ra một làn sóng áp lực vô hình, đẩy lùi hắn ta.
Người đàn ông bị Ma hóa bị đẩy lùi, nhưng không ngã. Hắn ta chỉ khựng lại một chút, rồi lại gầm gừ, đôi mắt vô hồn ánh lên sự căm thù, tiếp tục lao tới. Sức mạnh của Ma Khí đã biến đổi hắn, khiến hắn ta trở nên dai dẳng và hung bạo một cách phi lý.
Kỷ Vô Nguyệt không chần chừ. Nàng nhanh chóng lấy ra một vài lá bùa nhỏ từ túi càn khôn. Những lá bùa này không phải là bùa công kích, mà là bùa phong tỏa, được khắc những ký hiệu cổ xưa có khả năng cô lập và làm suy yếu Ma Khí trong một phạm vi nhỏ. Nàng đưa tay lên, những lá bùa bay ra, dán lên những bức tường gần đó, tạo thành một vòng tròn phong tỏa nhỏ quanh người đàn ông. Một làn sáng xanh nhạt lóe lên, bao phủ lấy người đàn ông bị Ma hóa. Hắn ta lập tức khựng lại, đôi mắt hung tợn trở nên hoảng loạn, như thể đang bị giam cầm trong một không gian vô hình. Sức mạnh của Ma Khí trong hắn ta bị suy yếu rõ rệt, không còn đủ sức để chống cự.
"Nhanh lên!" Kỷ Vô Nguyệt thúc giục, giọng nàng căng thẳng nhưng vẫn dứt khoát. "Phong tỏa này không giữ được lâu. Nguồn Ma Khí đang cố gắng chống lại." Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên những lá bùa của mình, như có một thứ gì đó đang muốn phá vỡ sự phong tỏa.
Liễu Thanh Hoan, vẫn nhắm mắt, tập trung cảm nhận. Nàng thấy những sợi tơ Ma Khí từ ngôi nhà trung tâm đang cố gắng xuyên qua lá chắn của Kỷ Vô Nguyệt, muốn tiếp tục thao túng người đàn ông kia. Nàng cần phải hành động. "Mục tiêu là ngôi nhà trung tâm!" Nàng mở mắt, chỉ thẳng về phía ngôi nhà, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết. "Ma Khí ở đó có một 'trái tim' đang đập. Chúng ta phải tìm cách vô hiệu hóa nó."
Tần Vũ gật đầu. Hắn không cần phải suy nghĩ nhiều. Bảo vệ và tấn công mục tiêu đã được xác định. Hắn vung kiếm, kiếm ý bùng nổ, nhưng không hướng về người đàn ông bị phong tỏa, mà chém thẳng vào không khí, tạo ra một luồng khí lưu mạnh mẽ, xua tan một phần Ma Khí đang vây quanh họ, mở đường cho Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt tiến lên. Đây không phải là một cuộc chiến bằng sức mạnh thô bạo, mà là sự phối hợp của ý chí, trí tuệ và khả năng cảm nhận.
Hắn đã học được bài học về sự kiềm chế. Người đàn ông bị Ma hóa không phải là kẻ thù, mà là nạn nhân. Vũ lực của hắn giờ đây không chỉ dùng để hủy diệt, mà còn để bảo vệ, để mở đường, để tạo ra không gian cho đồng đội hành động. Ánh kiếm của hắn không chỉ sắc bén, mà còn mang theo một ý chí kiên cường, như một bức tường vững chắc giữa họ và sự thao túng của Ma Khí.
Cả ba người, mỗi người một vai trò, một khả năng, đã bước vào thử thách đầu tiên của mình. Lạc Thủy Thôn, một ngôi làng nhỏ bé và tiêu điều, giờ đây trở thành chiến trường cho cuộc đối đầu giữa ý chí con người và sự thao túng tinh vi của Ma Khí. Đây mới chỉ là khởi đầu, một khởi đầu đầy khó khăn và phức tạp, nhưng cũng là nơi những hạt giống hy vọng đã được Cố Trường Minh gieo trồng bắt đầu nảy mầm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.