Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 206: Hắc Ám Phản Phệ: Quyết Định Khó Khăn Tại Lạc Thủy Thôn
Gió lạnh cuốn qua những mái nhà xiêu vẹo, mang theo một thứ mùi ngai ngái, ẩm mốc và pha lẫn chút gì đó kim loại tanh tưởi. Ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà gắng gượng xuyên qua tầng mây xám xịt, chỉ đủ để tô điểm thêm vẻ u ám cho Lạc Thủy Thôn. Nhóm ba người Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, sau khi tạm thời hóa giải được sự thao túng tinh thần ban đầu và định vị được nguồn Ma Khí ở ngôi nhà trung tâm, đã rút ra một khoảng ngắn để lấy lại tinh thần và bàn bạc. Tuy nhiên, khi họ quyết định tiến sâu hơn vào lòng thôn, cảnh tượng đón chào họ đã vượt xa mọi tưởng tượng tồi tệ nhất.
Cái cảm giác bất an từ Liễu Thanh Hoan bỗng chốc hóa thành một nỗi kinh hoàng tột độ. "Không thể nào... Họ... họ đã biến thành thế này ư?" Giọng nàng run rẩy, đôi mắt đen láy mở to, phản chiếu những bóng hình dị dạng đang lờ đờ di chuyển giữa những con ngõ vắng. Những thôn dân mà họ từng thấy u uất, vô hồn, giờ đây đã hoàn toàn biến chất. Da thịt họ tái xanh, nổi đầy gân guốc sần sùi như rễ cây cổ thụ, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra khỏi hốc, chỉ còn lại sự hung tợn và vô tri. Từ cổ họng họ bật ra những tiếng gầm gừ man rợ, không còn chút âm điệu của con người, mà giống hệt tiếng của những loài thú hoang dại bị dồn vào đường cùng. Họ lang thang vô định, đôi khi va vào nhau, đôi khi khựng lại, đôi khi lại bất ngờ vồ vập về phía hư không như thể đang săn đuổi một con mồi vô hình. Toàn bộ Lạc Thủy Thôn, từ một nơi tĩnh lặng mang vẻ u buồn, giờ đã hóa thành một bức tranh ghê rợn của sự biến dị và hủy diệt.
Tần Vũ nghiến răng, tay đã siết chặt chuôi kiếm từ lúc nào. Sắc mặt hắn trắng bệch, nỗi phẫn nộ và ghê tởm dâng trào. "Ma Khí này... còn tàn độc hơn chúng ta nghĩ!" Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc. Cảnh tượng này còn kinh khủng hơn bất cứ chiến trường đẫm máu nào mà hắn từng trải qua. Trên chiến trường, kẻ thù rõ ràng, mục đích rõ ràng. Còn ở đây, những sinh vật ghê tởm kia từng là con người, là những nạn nhân vô tội của Ma Khí. Bản năng chiến đấu của hắn trỗi dậy, nhưng lại vấp phải một bức tường vô hình của đạo lý và lương tri. Làm sao có thể ra tay với những kẻ đã mất đi ý thức, bị biến thành công cụ của kẻ khác? Nhưng nếu không ra tay, thì chính họ sẽ gặp nguy hiểm.
Kỷ Vô Nguyệt đứng cạnh Tần Vũ, khuôn mặt nàng lạnh lùng như băng nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự nặng trĩu. Nàng đưa tay lên che mũi, mùi hôi thối đặc trưng của Ma Khí và mùi tử khí thoang thoảng trong không khí khiến nàng khó chịu. "Họ không còn là con người nữa... Ý thức đã bị nuốt chửng." Giọng nàng khẽ khàng, chứa đựng một sự thật tàn nhẫn. Với khả năng phân tích tinh tường của mình, nàng có thể cảm nhận được luồng Ma Khí cuộn trào trong cơ thể những sinh vật biến dị kia, nó đã hòa quyện với huyết nhục, xương cốt và cả linh hồn của họ, biến họ thành một thứ lai tạp ghê tởm, một phần mở rộng của chính Ma Khí. Không có hy vọng cứu vãn.
Bỗng nhiên, một thôn dân biến dị gần đó, vốn đang lờ đờ, chợt quay phắt đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu lập tức khóa chặt vào ba người. Một tiếng gầm gừ khô khốc hơn, mang theo sự hung hãn bản năng, thoát ra từ cổ họng hắn. Hắn ta lao đến, tốc độ nhanh hơn nhiều so với vẻ ngoài chậm chạp ban đầu, những móng tay dài đen sì vươn ra, sẵn sàng xé nát bất cứ thứ gì cản đường.
"Cẩn thận!" Tần Vũ gầm lên, không chút chần chừ. Kiếm của hắn vút ra khỏi vỏ, một luồng kiếm ý mãnh liệt bùng nổ, không phải để giết chóc mà là một bức tường vô hình, chặn đứng đòn tấn công của sinh vật biến dị. Hắn xoay người, chân trụ vững, vung kiếm hất văng kẻ tấn công ra xa. Kiếm ý thuần túy của Tần Vũ, được Cố Trường Minh tôi luyện, giờ đây không chỉ là vũ lực mà còn là một làn sóng tinh thần, đủ để đẩy lùi, thậm chí làm choáng váng những kẻ bị Ma hóa, nhưng lại không gây sát thương chí mạng cho một sinh linh đã mất đi ý thức. Hắn không muốn giết. Ít nhất là chưa.
Liễu Thanh Hoan nhanh chóng lùi lại, đôi tay nhỏ bé khẽ vung lên. Một luồng pháp quyết phòng ngự màu xanh nhạt bao bọc lấy cả ba người, tạo thành một lá chắn tạm thời trước sự vồ vập của những sinh vật khác đang dần tiến đến. Nàng cảm thấy từng đợt sóng Ma Khí dơ bẩn va đập vào lá chắn, cố gắng xuyên thủng nó, tìm cách xâm nhập vào tâm trí nàng. Trái tim nàng đập thình thịch, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng, nhưng nàng vẫn kiên cường giữ vững pháp quyết. Tiếng gầm gừ ngày càng nhiều, như một bản giao hưởng chết chóc của sự điên loạn.
Kỷ Vô Nguyệt không nói một lời, đôi mắt nàng quét nhanh qua khung cảnh xung quanh. Nàng rút ra những lá bùa phong tỏa còn lại trong túi càn khôn, nhanh chóng đặt chúng xuống đất theo một hình thù đặc biệt. Một trận pháp nhỏ được hình thành, những ký hiệu cổ xưa lập tức phát sáng, tạo thành một vòng tròn ánh sáng mờ ảo bao phủ lấy khu vực mà họ đang đứng. Ánh sáng này không mạnh mẽ, nhưng lại có tác dụng trấn áp Ma Khí, khiến những sinh vật biến dị kia phải chùn bước, không dám tiến vào ngay lập tức. Chúng chỉ có thể gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu đầy căm thù nhìn chằm chằm vào họ từ bên ngoài vòng sáng.
"Nguồn Ma Khí ở ngôi nhà trung tâm đang phát ra sóng xung kích," Kỷ Vô Nguyệt nói, giọng vẫn điềm tĩnh lạ thường giữa tình cảnh hỗn loạn. "Trận pháp này chỉ có thể cầm cự được một thời gian ngắn. Chúng ta cần phải tiến vào đó và phá hủy nguồn Ma Khí." Nàng biết rõ, trận pháp chỉ là giải pháp tạm thời. Chỉ khi nguồn gốc của Ma Khí bị tiêu diệt, những sinh vật biến dị này mới có cơ hội được giải thoát khỏi xiềng xích của nó. Nhưng cái giá của sự giải thoát đó là gì? Nàng không dám nghĩ tới.
Tần Vũ gật đầu, khuôn mặt hắn vẫn còn đầy vẻ căm phẫn. "Được! Ta sẽ mở đường!" Hắn vung kiếm, một lần nữa tạo ra một luồng kiếm khí mạnh mẽ, quét sạch một khoảng không gian trước mặt. Nhưng ngay khi khoảng trống đó xuất hiện, những sinh vật biến dị khác lại lấp đầy, chúng không biết sợ hãi, không biết đau đớn, chỉ có bản năng hung hãn và sự khát máu. Chúng không phải là kẻ thù, chúng là nạn nhân, nhưng lại buộc họ phải chiến đấu như thể chúng là những ma vật hung ác nhất. Đây chính là bi kịch lớn nhất của cuộc chiến chống lại Ma Khí.
Cả ba người, với những nỗi sợ hãi, giằng xé và quyết tâm riêng, cùng tiến bước. Tiếng gầm gừ của những sinh vật biến dị, tiếng gió rít thê lương, và tiếng bước chân nặng nề của họ hòa vào nhau, tạo nên một khúc bi ca cho Lạc Thủy Thôn. Bầu trời vẫn u ám, như thể cũng đang khóc than cho số phận bi thảm của những con người nơi đây. Mỗi bước đi của họ đều nặng trĩu, không chỉ bởi áp lực từ những kẻ thù dị dạng, mà còn bởi gánh nặng của một quyết định sắp phải đưa ra, một quyết định sẽ ám ảnh họ mãi về sau.
***
Trong ngôi nhà của trưởng thôn, một kiến trúc bằng gỗ kiên cố hơn những ngôi nhà xung quanh, nhóm ba người đã tìm thấy một nơi trú ẩn tạm thời. Tuy nhiên, bốn phía đều bị vây kín bởi những sinh vật biến dị. Chúng đập mạnh vào cửa, cào cấu vào vách gỗ mục nát, tạo ra những tiếng động ghê rợn, như tiếng quỷ khóc thần sầu. Mùi hôi thối và ẩm mốc trong căn nhà cổ kính càng thêm nồng nặc, pha lẫn với mùi Ma Khí đặc trưng, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài xuyên qua những khe hở, chỉ đủ để thấy những mảng tường loang lổ, những đồ vật đổ vỡ và bóng dáng những hình hài kinh dị đang bao vây họ.
Tần Vũ đứng chắn trước cửa, kiếm trong tay không ngừng vung lên, tạo ra những luồng kiếm khí mạnh mẽ để đẩy lùi những kẻ cố gắng phá cửa xông vào. Cơ bắp của hắn căng lên, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. "Chúng ta không thể ở đây mãi được!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng. Mỗi khi một sinh vật biến dị bị đẩy lùi, hắn đều cảm thấy một nhói đau trong lồng ngực. Chúng không hề ngã xuống chết, chỉ lảo đảo rồi lại tiếp tục lao vào, như những con rối không có linh hồn, không có cảm giác đau đớn.
Kỷ Vô Nguyệt thì đang nhanh chóng bố trí một trận pháp phòng ngự phức tạp hơn, sử dụng những viên linh thạch và lá bùa còn lại. Ánh sáng xanh nhạt từ trận pháp dần bao trùm căn nhà, tạo thành một lớp bảo vệ vững chắc hơn. Tuy nhiên, nàng cũng biết, Ma Khí quá mạnh, trận pháp này chỉ có thể kéo dài thời gian, không thể giải quyết triệt để vấn đề. Khuôn mặt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt phượng ánh lên sự suy tư sâu sắc. Nàng đang phân tích, tính toán, tìm kiếm một giải pháp, một tia hy vọng trong tình cảnh tuyệt vọng này.
Liễu Thanh Hoan nhắm nghiền mắt, đôi tay nhỏ bé run rẩy. Nàng không chiến đấu bằng vũ lực, mà đang dùng 'Minh Tâm Phá Khí' để cảm nhận. Nàng muốn tìm hiểu sâu hơn về bản chất của những sinh vật biến dị này. Ban đầu, nàng chỉ cảm nhận được sự hỗn loạn, hung hãn và bóng tối của Ma Khí. Nhưng rồi, giữa muôn trùng sóng Ma Khí dơ bẩn, nàng bỗng cảm nhận được một tia sáng nhỏ yếu ớt, như ngọn nến sắp tàn giữa biển cả bão tố. Đó là một phần linh hồn còn sót lại, bị giam cầm, bị bóp méo, đang gào thét trong đau đớn tột cùng.
"Dừng lại! Ta... ta cảm nhận được... sự đau đớn của họ!" Liễu Thanh Hoan đột nhiên mở mắt, giọng nói vang lên đầy thống khổ, đôi mắt nàng đỏ hoe, giọt nước mắt lăn dài trên má. Nàng quay sang nhìn Tần Vũ, ánh mắt nàng đầy van nài. "Họ đang cầu xin chúng ta! Cầu xin sự giải thoát! Họ không muốn bị như thế này!" Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong từng tế bào của những sinh vật biến dị, sự tuyệt vọng của một phần ý thức còn sót lại, bị Ma Khí thao túng, bị ép buộc phải làm những điều ghê tởm. Đó không phải là một tiếng gào thét của sự hung hãn, mà là một tiếng khóc nức nở của linh hồn bị tra tấn.
Tần Vũ nghe thấy lời của Liễu Thanh Hoan, tay cầm kiếm của hắn chợt run lên bần bật. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những sinh vật biến dị vẫn đang đập phá dữ dội. Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng. Hắn là một chiến sĩ, hắn được huấn luyện để bảo vệ, để chống lại cái ác. Nhưng làm sao có thể bảo vệ khi cái ác lại trú ngụ trong những nạn nhân vô tội? Hắn không thể ra tay giết hại những linh hồn đang cầu xin sự giúp đỡ. "Nhưng... nếu không làm vậy... họ sẽ tiếp tục tấn công! Chúng ta không thể mãi né tránh!" Hắn nói, giọng nghẹn lại, đầy bất lực. Hắn biết Liễu Thanh Hoan không sai, nhưng thực tế tàn khốc đang đè nặng lên vai họ. Hắn không thể để đồng đội mình gặp nguy hiểm vì lòng trắc ẩn.
Kỷ Vô Nguyệt tiến lại gần Liễu Thanh Hoan, nàng đặt tay lên vai cô bé, ánh mắt nàng vẫn tĩnh lặng nhưng chất chứa sự nặng nề. Nàng đã quan sát kỹ lưỡng, đã phân tích từng luồng Ma Khí, từng biểu hiện của những sinh vật biến dị. Nàng hiểu cảm giác của Liễu Thanh Hoan, nhưng nàng cũng nhìn thấy sự thật tàn khốc hơn. "Liễu Thanh Hoan... Ma Khí đã biến đổi hoàn toàn cấu trúc linh hồn và thể xác của họ. Cứu vãn họ... sẽ còn đau đớn hơn cái chết." Giọng nàng trầm thấp, mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào lòng. "Cố Trường Minh đã dạy chúng ta rằng, đôi khi, sự giải thoát mới là lòng từ bi lớn nhất."
Nàng tiếp tục, ánh mắt nàng quét qua những mảnh vụn và đồ đạc đổ nát trong căn nhà, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng, nhưng rồi lại chỉ thấy sự tuyệt vọng. "Những linh hồn đó... chúng đã bị giam cầm quá lâu, bị Ma Khí bào mòn đến mức chỉ còn lại một sợi tơ yếu ớt. Nếu chúng ta cố gắng cứu vãn, chúng sẽ phải chịu đựng quá trình thanh tẩy đau đớn gấp vạn lần, và khả năng thành công là vô cùng nhỏ. Thậm chí có thể khiến chúng vĩnh viễn tan biến." Kỷ Vô Nguyệt nói, giọng nàng không hề có sự lạnh lùng của một sát thủ, mà là sự nặng trĩu của một người phải đưa ra quyết định tàn khốc nhất. "Có lẽ... giải thoát là lựa chọn duy nhất. Giải thoát khỏi xiềng xích của Ma Khí, giải thoát khỏi sự đau đớn không ngừng."
Liễu Thanh Hoan ngã quỵ xuống, ôm mặt khóc nức nở. Nàng cảm nhận được điều đó. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng của những linh hồn, sự gào thét của chúng không phải là để sống, mà là để được yên nghỉ. Nhưng làm sao nàng có thể, với đôi tay này, kết thúc cuộc đời của những con người vô tội? Mặc dù họ đã biến dị, nhưng họ vẫn là con người trong trái tim nàng. Tần Vũ nhìn Liễu Thanh Hoan, rồi nhìn Kỷ Vô Nguyệt, nỗi đau đớn và giằng xé nội tâm hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Kiếm trong tay hắn nặng trĩu hơn bao giờ hết. Đây không phải là một trận chiến bằng sức mạnh, mà là một cuộc chiến của lương tri, của những quyết định sinh tử mà không ai muốn đưa ra.
Bên ngoài, tiếng đập phá ngày càng dữ dội. Trận pháp của Kỷ Vô Nguyệt bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Những vết nứt nhỏ xuất hiện trên lớp ánh sáng xanh, và từ đó, những luồng Ma Khí đen tối bắt đầu rỉ vào, như những xúc tu vô hình, cố gắng chạm đến họ. Không còn nhiều thời gian nữa. Quyết định phải được đưa ra. Trong không khí ngột ngạt và đầy tuyệt vọng đó, ba người trẻ tuổi đối mặt với sự thật tàn khốc, rằng đôi khi, lòng từ bi lại đòi hỏi một sự hy sinh lớn lao, một quyết định đau đớn mà không một anh hùng nào mong muốn.
***
Cách Lạc Thủy Thôn khoảng vài dặm, trên một vách đá ẩn mình, lộng gió, Cố Trường Minh đứng lặng như một bức tượng tạc từ băng đá. Dáng người cao gầy của hắn ẩn hiện trong màn sương khói mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ cô độc và xa cách. Mái tóc đen dài khẽ bay trong gió, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn dõi theo từng diễn biến nhỏ nhất ở Lạc Thủy Thôn. Khuôn mặt hắn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, vẫn là vẻ thờ ơ, chán chường quen thuộc, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn giông bão đang cuộn trào. Hắn biết rõ điều gì đang diễn ra ở dưới kia. Hắn đã thấy nó hàng trăm lần trong kiếp trước, chứng kiến những bi kịch tương tự lặp lại vô số lần.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Cố Trường Minh. Bàn tay hắn vẫn kiên cố, nhưng nàng cảm nhận được một sự căng thẳng tột độ ẩn chứa bên trong. Nàng đưa mắt nhìn về phía Lạc Thủy Thôn, nơi những âm thanh gầm gừ man rợ và tiếng pháp quyết yếu ớt vẫn vọng lên. Trái tim nàng đau nhói khi nghĩ đến những đứa trẻ đang phải đối mặt với một lựa chọn tàn khốc như vậy. "Trường Minh... họ... họ cần anh giúp!" Giọng nàng khẽ khàng, chất chứa sự lo lắng và van nài. Nàng biết Cố Trường Minh có thể làm được, nàng biết anh có thể hóa giải Ma Khí, cứu vớt những linh hồn tội nghiệp đó. Nhưng anh vẫn đứng yên.
Cố Trường Minh khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn xuyên qua những tầng mây xám xịt, như thể đang nhìn vào một vực thẳm vô định của thời gian. "Đây là bài học của họ... và là gánh nặng họ phải tự gánh vác." Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự mệt mỏi đã ăn sâu vào linh hồn. Hắn đã gánh vác quá đủ. Hắn đã cứu thế giới một lần, và cái giá phải trả là tất cả mọi thứ. Giờ đây, hắn không muốn lặp lại vai trò đó. Hắn muốn những người khác phải đứng lên, phải tự mình đối mặt với số phận của họ, tự mình đưa ra những quyết định khó khăn, tự mình tìm ra con đường sống sót.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay hắn hơn. Nàng hiểu. Nàng hiểu nỗi đau của anh, hiểu sự chai sạn trong trái tim anh. Anh muốn thế hệ trẻ phải trưởng thành, phải tự mình đối mặt với Ma Khí tàn khốc, không phải dựa dẫm vào một anh hùng duy nhất để rồi lại thất vọng và sụp đổ khi anh hùng đó gục ngã. Nhưng cái giá của sự trưởng thành đó lại quá đắt, quá tàn nhẫn đối với những tâm hồn non trẻ. Nàng cảm thấy một sự bất lực dâng trào.
Trong lòng Cố Trường Minh, một cuộc chiến nội tâm dữ dội đang diễn ra. Hắn nhìn thấy nỗi đau của Liễu Thanh Hoan, sự giằng xé của Tần Vũ, và sự lạnh lùng đau đớn của Kỷ Vô Nguyệt. Hắn nhớ lại những lần đầu tiên hắn phải đưa ra những quyết định tương tự, những đêm không ngủ, những lời cầu nguyện vô vọng. Hắn biết, nếu hắn can thiệp, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Hắn có thể quét sạch Ma Khí, giải thoát những thôn dân này mà không cần đến sự hy sinh bi thảm. Nhưng điều đó sẽ chỉ trì hoãn. Nó sẽ khiến họ tiếp tục tin rằng có một vị cứu tinh, một người sẽ gánh vác mọi gánh nặng. Và khi vị cứu tinh đó không còn, mọi thứ sẽ sụp đổ.
"Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" Câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nguyền rủa. Hắn không thể. Hắn không còn sức lực để lặp lại bi kịch đó. Nhưng hắn cũng không thể hoàn toàn thờ ơ. Hắn đã gieo những hạt giống hy vọng, đã vun đắp cho những mầm non này. Hắn không thể để chúng chết chìm trong tuyệt vọng ngay trong thử thách đầu tiên.
Một cơn gió lạnh cắt da cắt thịt thổi qua, mang theo tiếng gầm gừ xa xăm. Cố Trường Minh nhắm mắt lại, một sự tĩnh lặng bao trùm lấy hắn. Trong khoảnh khắc đó, mọi suy nghĩ, mọi giằng xé đều biến mất, chỉ còn lại một ý niệm duy nhất. Hắn không thể can thiệp trực tiếp, nhưng hắn có thể "gợi ý". Một tia thần thức cực nhỏ, mờ nhạt, gần như vô hình, tách ra từ linh hồn hắn, bay về phía Lạc Thủy Thôn. Nó không mang theo sức mạnh tấn công hay phòng ngự, mà chỉ là một hình ảnh, một cảm giác, một ý niệm về "sự giải thoát" – không phải là cái chết, mà là sự an nghỉ vĩnh hằng, thoát khỏi xiềng xích của Ma Khí. Một gợi ý về cách thanh tẩy, cách chấm dứt đau khổ mà không phải là giết chóc. Đó là tất cả những gì hắn có thể làm, để vừa giữ vững lập trường "không cứu thế giới", vừa không hoàn toàn buông bỏ những hạt giống hy vọng mà hắn đã gieo trồng.
Mộ Dung Tuyết cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong Cố Trường Minh. Nàng nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, vừa thấu hiểu, vừa đau lòng. Nàng biết, ngay cả khi hắn không nói ra, hắn vẫn đang phải chịu đựng. Hắn không cứu thế giới, nhưng hắn đang âm thầm định hình lại nó, bằng cách buộc những người khác phải tự mình đứng lên. Và cái giá của sự định hình đó, không chỉ là nỗi đau của những người trẻ, mà còn là nỗi đau giằng xé không ngừng của chính hắn.
***
Thời gian trôi qua chậm chạp như vô tận trong căn nhà trưởng thôn đổ nát. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà đã nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm, chỉ có ánh trăng mờ nhạt gắng gượng xuyên qua tầng mây dày đặc, tạo nên những bóng hình ghê rợn trên vách tường. Trận pháp của Kỷ Vô Nguyệt đã đạt đến giới hạn. Những vết nứt trên lớp ánh sáng xanh ngày càng lớn, và những luồng Ma Khí đen tối đã bắt đầu xuyên qua, bò lổm ngổm trên nền đất, như những con rắn độc tìm kiếm con mồi. Tiếng gầm gừ của những sinh vật biến dị bên ngoài ngày càng hung hãn, chúng đã bắt đầu phá vỡ những bức tường mục nát, mảnh gỗ văng tung tóe.
Liễu Thanh Hoan vẫn ôm mặt, nhưng những giọt nước mắt đã khô cạn. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng giờ đây lại ánh lên sự kiên quyết. Nàng đã cảm nhận được "gợi ý" mờ nhạt kia, một làn sóng thần thức nhỏ bé nhưng rõ ràng, xuyên qua bóng tối và sự tuyệt vọng, mang theo ý niệm về sự an nghỉ. Nó không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự xác nhận cho điều mà sâu thẳm trong tâm hồn nàng đã nhận ra. Nàng quay sang nhìn Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, giọng nói nàng khản đặc nhưng đầy sức mạnh. "Kỷ Vô Nguyệt nói đúng... giải thoát mới là lựa chọn duy nhất. Chúng ta không thể để họ tiếp tục đau khổ như thế này."
Tần Vũ, người vẫn đang vật lộn với những mảnh gỗ văng vào, nghe thấy lời của Liễu Thanh Hoan, hắn khựng lại. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của cô bé, và hắn thấy được sự trưởng thành đau đớn trong đó. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh và Ma Khí nồng nặc trong không khí. "Được! Ta sẽ làm!" Giọng hắn trầm hùng, không còn sự do dự. Kiếm trong tay hắn không còn run rẩy nữa, mà trở nên vững chãi, kiên định. Hắn không chém giết, hắn sẽ "giải thoát". Đó là một sự khác biệt lớn lao, một sự khác biệt mà Cố Trường Minh đã cố gắng dạy cho hắn.
Kỷ Vô Nguyệt gật đầu, khuôn mặt nàng vẫn tĩnh lặng nhưng đôi môi mím chặt. Nàng biết, quyết định này sẽ ám ảnh họ mãi về sau, nhưng nó là điều cần phải làm. "Ta sẽ duy trì trận pháp, trấn áp Ma Khí để Tần Vũ có thể hành động mà không bị phản phệ. Liễu Thanh Hoan, em hãy dùng 'Minh Tâm Phá Khí' để trấn an những linh hồn, hướng dẫn chúng đến sự an nghỉ." Nàng phân công, giọng nói dứt khoát, không một chút do dự. Với Kỷ Vô Nguyệt, ngay cả trong thời khắc tuyệt vọng nhất, sự logic và kế hoạch vẫn là kim chỉ nam.
Tần Vũ bước ra khỏi vị trí chắn cửa, hắn đứng giữa căn phòng, thanh kiếm trong tay phát ra một luồng ánh sáng bạc dịu nhẹ, không chói lóa nhưng lại mang theo một sức mạnh tinh thần to lớn. "Ý Chí Chi Kiếm của ta sẽ thanh tẩy tất cả!" Hắn gầm lên, nhưng không phải tiếng gầm của sự hung hãn, mà là tiếng gầm của một ý chí kiên cường, của một trái tim đau đớn nhưng quyết liệt. Hắn vung kiếm, không phải để chém giết, mà để tạo ra những làn sóng kiếm khí bao bọc lấy từng sinh vật biến dị. Những làn sóng kiếm khí này không gây sát thương vật lý, mà là một lực lượng thuần túy của ý chí, của tinh thần, có khả năng thanh tẩy Ma Khí đang ăn sâu vào huyết nhục và linh hồn của những nạn nhân.
Mỗi nhát kiếm của Tần Vũ đều mang theo một nỗi đau đớn tột cùng, không phải của kẻ bị thanh tẩy, mà của chính hắn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của Ma Khí khi bị bóc tách khỏi linh hồn, hắn cảm nhận được tiếng gào thét cuối cùng của những mảnh ý thức còn sót lại. Hắn không phải là kẻ hủy diệt, hắn là người ban phát sự an nghỉ. Khuôn mặt hắn biến dạng vì đau đớn, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định.
Liễu Thanh Hoan nhắm mắt lại, đôi tay nàng giơ cao, một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bao trùm lấy nàng. Nàng truyền 'Minh Tâm Phá Khí' ra ngoài, không phải để chiến đấu, mà để trấn an. Nàng cảm nhận được những linh hồn đang giãy giụa trong đau đớn khi Ma Khí bị thanh tẩy, và nàng dùng tâm hồn thuần khiết của mình để ôm lấy chúng, dẫn dắt chúng đến một nơi an bình hơn. "Mong các linh hồn được siêu thoát..." Nàng lẩm bẩm, nước mắt lại lăn dài trên má. Nàng cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với nỗi đau của họ, và nàng muốn mang đến cho họ sự bình yên cuối cùng.
Kỷ Vô Nguyệt đứng ở một góc, tập trung toàn bộ tinh thần để duy trì trận pháp. Trận pháp của nàng không chỉ bảo vệ họ khỏi sự tấn công của những sinh vật biến dị đang dần suy yếu, mà còn ngăn chặn Ma Khí đã được thanh tẩy phát tán ra ngoài, tránh gây thêm ô nhiễm. Nàng quan sát Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan, khuôn mặt nàng tĩnh lặng nhưng đôi mắt nàng lại nặng trĩu. Nàng biết, đây là một chiến thắng đau đớn, một chiến thắng không có niềm vui.
Dần dần, tiếng gầm gừ bên ngoài yếu dần, rồi hoàn toàn im bặt. Ma Khí đen tối bao trùm Lạc Thủy Thôn cũng bắt đầu tan đi, như sương sớm gặp nắng. Khi tất cả kết thúc, Tần Vũ đổ gục xuống, thanh kiếm trong tay hắn rơi xuống đất, tạo ra một tiếng vang khô khốc. Hắn thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức và nỗi đau tinh thần. Liễu Thanh Hoan cũng quỵ xuống, nàng khóc không thành tiếng, toàn thân run rẩy như chiếc lá trước gió. Kỷ Vô Nguyệt vội vàng chạy đến đỡ hai người, khuôn mặt nàng tràn đầy sự lo lắng.
Ba người trẻ tuổi đứng giữa căn nhà đổ nát, bao trùm trong sự mệt mỏi và nỗi buồn sâu sắc. Lạc Thủy Thôn giờ đây hoàn toàn chìm trong sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít thê lương và mùi tử khí thoảng qua. Họ đã làm điều cần phải làm, nhưng cái giá phải trả là một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn. Tần Vũ nhìn vào khoảng không, giọng khàn đặc: "Hãy yên nghỉ... Ta sẽ không để các ngươi phải chịu đau đớn nữa!" Liễu Thanh Hoan lẩm bẩm, "Mong các linh hồn được siêu thoát..." Kỷ Vô Nguyệt nhìn vào khoảng không tối tăm bên ngoài, nơi từng có những sinh vật biến dị hung hãn, giờ chỉ còn lại sự trống rỗng. "Đây... chỉ là khởi đầu..." Nàng nói, giọng nói nặng trĩu. Nàng biết, đây chỉ là một ngôi làng nhỏ, một thử thách đầu tiên. Phía trước, sẽ còn nhiều bi kịch hơn, nhiều quyết định tàn khốc hơn đang chờ đợi họ. Cuộc chiến chống lại Ma Chủ tàn niệm sẽ không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của lương tri, của ý chí, và của những vết thương không bao giờ lành.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.