Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 208: Lời Giải Thích Đắng Cay: Sai Lầm, Ma Khí Và Sức Mạnh Đoàn Kết
Cố Trường Minh mở mắt. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Tiếng gió rít thê lương qua Lạc Thủy Thôn, mang theo mùi tử khí lạnh lẽo. Hắn vẫn đứng trên gò đất cao, Mộ Dung Tuyết vẫn đứng bên cạnh hắn, bàn tay nàng vẫn nắm chặt tay hắn, truyền hơi ấm. Nhưng tâm trí hắn đã trở về với hiện tại, trở về với ba người trẻ tuổi đang mệt mỏi, đau khổ ở phía dưới.
Hắn nhớ rõ sự lúng túng của mình khi đối mặt với loại Ma Khí tinh vi đó lần đầu. Sự non nớt, sự thiếu kinh nghiệm, và cả cái giá phải trả. Giờ đây, hắn đã không còn là Cố Trường Minh của ngày ấy. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Hắn đã gánh chịu sự phản bội, sự mất mát. Trái tim hắn đã chai sạn, linh hồn hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp.
"Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. "Ta đã không cứu họ trực tiếp, ta đã để họ tự đưa ra lựa chọn của mình." Hắn nhìn về phía Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, những người đã lớn lên rất nhiều chỉ trong một ngày. Cái giá mà họ phải trả hôm nay, cũng như cái giá mà hắn đã phải trả năm xưa, là một vết sẹo trong tâm hồn. Nhưng vết sẹo ấy, nếu biết cách chữa lành, sẽ trở thành sức mạnh.
Ma Chủ tàn niệm đang dần lan rộng khắp đại lục, không chỉ bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng khả năng thao túng ký ức và cảm xúc, gieo rắc nghi kỵ và hận thù. Giống như cái cách nó đã làm với Lạc Hoa Trấn năm xưa, và giờ là Lạc Thủy Thôn. Hắn không thể gánh vác thế giới một lần nữa. Hắn sẽ không cứu thế giới bằng cách tự mình hy sinh. Thay vào đó, hắn sẽ buộc những người khác phải đứng lên, phải chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ. Hắn sẽ là người hướng dẫn, người truyền lửa, nhưng không phải là người gánh vác toàn bộ. Bởi vì, hắn biết rõ hơn ai hết, rằng nếu cả đại lục không thức tỉnh, nếu không tự mình đứng lên, thì dù hắn có hy sinh bao nhiêu lần đi chăng nữa, bi kịch vẫn sẽ lặp lại. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu. Và những bài học đau đớn như thế này, sẽ còn lặp lại nhiều lần nữa.
***
Sáng sớm hôm sau, một lớp sương mù mỏng còn vương vấn trên những tán cây cổ thụ trong Khu Rừng Thần Bí, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mờ ảo như bức tranh thủy mặc. Không khí trong lành, mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm, lá cây mục rữa và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven suối, xen lẫn tiếng gió rì rào khẽ khàng lướt qua kẽ lá, và tiếng suối róc rách không ngừng nghỉ, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên. Trong một khoảng trống nhỏ, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng vàng cam trên nền đất, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đã ngồi đợi từ lâu. Hắn vẫn khoác bộ trường bào màu tối đơn giản, dáng người cao gầy, toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn lơ đãng nhìn vào khoảng không, nhưng lại như thấu suốt vạn vật, ẩn chứa cả ngàn năm lịch sử. Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y tinh khôi, ngồi đối diện hắn, dung nhan tuyệt mỹ thanh khiết như tuyết liên, đôi mắt phượng sáng ngời, nhưng cũng mang một nét ưu sầu, lo lắng không che giấu. Nàng nhẹ nhàng đặt một ấm trà thanh tâm còn nghi ngút khói lên tảng đá phẳng.
Không khí tĩnh lặng của buổi sớm bị phá vỡ khi ba bóng người từ từ tiến vào khoảng trống. Đó là Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Gương mặt họ vẫn còn in hằn sự mệt mỏi sau một đêm dài không ngủ, cùng với nỗi buồn và sự day dứt khó tả từ bi kịch ở Lạc Thủy Thôn. Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe, đôi môi mím chặt. Tần Vũ, dù thân hình cao lớn, vạm vỡ, nhưng khí chất cương nghị thường thấy đã bị thay thế bằng vẻ nặng nề, dằn vặt. Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, nhưng ánh mắt kiêu hãnh thường ngày cũng đã dịu đi, thay vào đó là sự trầm tư và mệt mỏi. Họ đứng lại một khoảng, dường như không biết phải đối mặt với Cố Trường Minh như thế nào.
Cố Trường Minh không nói gì, chỉ khẽ nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng người, rồi nhẹ nhàng ra hiệu cho họ ngồi xuống. Một động tác nhỏ, nhưng đủ để truyền đi một thông điệp không lời: mọi thứ đã qua, bây giờ là lúc đối mặt. Ba người trẻ tuổi chậm rãi bước đến, ngồi xuống đối diện với hắn và Mộ Dung Tuyết, tạo thành một vòng tròn nhỏ. Họ không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của Cố Trường Minh, mà cúi đầu, như những đứa trẻ vừa gây ra lỗi lầm.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ, nụ cười dịu dàng như gió xuân, nhưng vẫn không che giấu được sự ưu tư. Nàng rót trà vào bốn chén ngọc bích nhỏ, đặt trước mặt mỗi người. Hương trà thanh khiết lan tỏa, xua đi phần nào sự nặng nề trong không khí. "Uống một chút đi, sẽ giúp tâm trí các con thanh tĩnh hơn." Nàng nói, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối. Liễu Thanh Hoan run rẩy đón lấy chén trà, hơi ấm từ chén truyền vào lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt cũng khẽ gật đầu, im lặng nhấp một ngụm trà.
Cố Trường Minh nhìn họ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự phức tạp khó tả. Hắn thấy sự mệt mỏi, sự day dứt, nhưng cũng thấy được ngọn lửa ý chí chưa hề tắt trong ánh mắt họ. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng lại nặng trĩu. "Các ngươi đã làm rất tốt khi đưa ra quyết định khó khăn đó." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng vọng từ một hang sâu. Lời nói của hắn không mang chút khen ngợi hay an ủi nào, mà chỉ là một sự nhận định lạnh lùng. "Không phải ai cũng có dũng khí để gánh vác một lựa chọn như vậy."
Liễu Thanh Hoan ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn, đen láy ngấn lệ. Nàng cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng sự đau khổ vẫn hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. "Nhưng... chúng ta đã thất bại, Cố tiền bối." Giọng nàng run run, yếu ớt như một sợi tơ sắp đứt. "Chúng ta đã không thể cứu họ. Chúng ta... chúng ta đã buộc phải ra tay với những thôn dân vô tội, những người mà đáng lẽ chúng ta phải bảo vệ." Nỗi ám ảnh về những tiếng rên rỉ cuối cùng của những thôn dân bị Ma hóa, về sự giằng xé giữa ý thức con người còn sót lại và sự hung bạo của Ma Khí, vẫn còn đeo bám lấy nàng.
Kỷ Vô Nguyệt khẽ siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, tựa như đang cố gắng giữ mình không sụp đổ. "Chúng ta... chúng ta đã quá non nớt, quá yếu kém." Nàng nói, giọng nói dứt khoát thường ngày giờ đây nhuốm màu cay đắng. "Chúng ta không lường trước được mức độ tàn khốc của Ma Khí, không ngờ nó lại có thể biến đổi con người thành những sinh vật như vậy." Nàng cảm thấy một sự thất bại sâu sắc, một lỗ hổng lớn trong sự tự tin của bản thân. Những kiến thức mà nàng tích lũy được từ tông môn, từ những sách cổ, dường như trở nên vô dụng trước sự thật trần trụi và tàn bạo của chiến trường.
Tần Vũ ngước nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt đầy day dứt. "Cố tiền bối, chúng ta đã quá chú trọng vào việc thanh tẩy Ma Khí, vào việc trấn áp những sinh vật biến dị. Nhưng chúng ta đã bỏ qua cái gốc rễ, cái nguyên nhân sâu xa hơn... cái sự thao túng tâm trí mà ngài đã từng nhắc đến." Hắn nhớ lại những lời Cố Trường Minh từng nói, những cảnh báo về bản chất xảo quyệt của Ma Khí, nhưng khi đối mặt với tình huống thực tế, sự vội vàng và thiếu kinh nghiệm đã khiến họ quên mất bài học đó. Một cảm giác tội lỗi đè nặng lên vai hắn, nặng hơn cả thanh kiếm Huyền Thiết mà hắn thường mang theo.
Cố Trường Minh vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi, từng biểu cảm đau khổ, dằn vặt. Hắn không hề trách móc, không hề an ủi. Hắn chỉ để họ tự bộc lộ ra nỗi niềm của mình, tự đối diện với sự thật tàn khốc mà họ vừa trải qua. Hắn hiểu rõ cảm giác đó, cái cảm giác bất lực, cái cảm giác tự vấn mình liệu có thể làm tốt hơn không, cái cảm giác bị gặm nhấm bởi nỗi đau và sự mất mát. Hắn đã từng trải qua nó, không chỉ một lần, mà là vô số lần trong kiếp trước. Mỗi lần như vậy, một phần linh hồn hắn lại chết đi. Và giờ đây, hắn đang chứng kiến thế hệ trẻ này bắt đầu gánh vác gánh nặng tương tự. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc trong xương tủy, một sự u hoài không thể xóa nhòa. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một trách nhiệm khó cưỡng, một tia lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng, buộc hắn phải đứng lên, phải hướng dẫn họ. Hắn đã không cứu thế giới, nhưng hắn phải đảm bảo rằng những người này có cơ hội để làm điều đó, theo cách của riêng họ.
Hắn khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi đất ẩm và lá mục. "Thất bại không phải là khi các ngươi không cứu được một ai đó." Hắn mở mắt, ánh mắt hổ phách sắc bén hơn, như xuyên thấu qua tâm can họ. "Thất bại là khi các ngươi không học được gì từ những gì đã xảy ra. Là khi các ngươi để nỗi sợ hãi và sự dằn vặt che mờ lý trí, khiến các ngươi không còn dám đối mặt với kẻ thù." Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Các ngươi nghĩ rằng Ma Khí chỉ là một loại năng lượng tà ác, hay một lời nguyền biến đổi thân xác? Quá đơn giản."
***
Ánh nắng dần lên cao, xuyên qua tán lá cây, tạo thành những vệt sáng vàng óng nhảy múa trên thảm cỏ xanh mướt. Gió mát nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi ẩm của sương sớm đã tan. Cố Trường Minh đứng lên, dáng người cao gầy đổ bóng trên mặt đất. Hắn không còn ngồi yên lặng nữa, mà bắt đầu bước đi chậm rãi trong khoảng trống, như một triết gia đang suy tư. Ba người trẻ tuổi chăm chú nhìn theo từng động tác của hắn, mỗi sợi dây thần kinh đều căng như dây đàn, sẵn sàng tiếp thu từng lời chỉ dẫn.
"Ma Khí không chỉ hủy hoại thể xác, nó còn thèm khát linh hồn." Giọng Cố Trường Minh trầm thấp, nhưng từng từ ngữ đều rõ ràng, như gõ vào tâm trí họ. "Nó là một dạng ý thức tà ác, một tàn niệm của Ma Chủ, mang trong mình sự thù hận và khát khao hủy diệt. Nó không chỉ biến đổi cơ thể, mà còn xâm nhập vào tâm trí, khuếch đại những cảm xúc tiêu cực, gieo rắc sự sợ hãi, sự giận dữ, sự tham lam... những hạt giống xấu xa nhất trong tâm hồn các ngươi." Hắn dừng lại, quay đầu nhìn thẳng vào họ, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm không đáy. "Ma Khí có thể tạo ra ảo ảnh, bóp méo ký ức, thậm chí khiến người ta tự quay lưng lại với nhau, nghi ngờ cả những người thân thiết nhất."
Hắn khẽ vung tay, một luồng khí đen mỏng manh xuất hiện trong lòng bàn tay. Nó uốn lượn như một con rắn nhỏ, tỏa ra một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn. "Dạng Ma Khí mà các ngươi đối phó ở Lạc Thủy Thôn, đã là dạng Ma Khí ăn sâu vào cốt tủy, biến dị hoàn toàn. Nhưng trước đó, nó đã trải qua một giai đoạn thao túng tinh thần tinh vi hơn rất nhiều." Hắn chỉ vào luồng khí đen. "Nó lợi dụng sự yếu đuối, sự thiếu hiểu biết của con người. Nó thì thầm những lời cay độc, gieo rắc những hạt giống ngờ vực. Giống như cách nó đã làm ở Lạc Hoa Trấn năm xưa, khiến người dân tự giết lẫn nhau vì những lý do nhỏ nhặt nhất, vì những hiểu lầm không đáng có."
Liễu Thanh Hoan rùng mình, nhớ lại cảm giác giằng xé khi nàng cảm nhận được ý thức còn sót lại trong những sinh vật biến dị. Đó không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là nỗi đau tinh thần, sự tuyệt vọng của những linh hồn bị mắc kẹt. Nàng ngẩng đầu nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt vẫn còn sự hoang mang. "Vậy... vậy làm sao chúng ta có thể nhận biết được nó, khi nó còn đang ở dạng thao túng tinh thần, thưa Cố tiền bối?"
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, như đã đoán trước được câu hỏi này. Hắn khẽ búng tay, luồng khí đen biến mất. Thay vào đó, một viên châu ngọc màu tím nhạt, nhỏ bằng đầu ngón tay cái, xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Viên châu tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, thanh khiết, làm tan biến đi sự nặng nề trong không khí. "Đây là Tử Linh Châu." Hắn nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. "Nó có khả năng hấp thụ và thanh lọc Ma Khí, nhưng chỉ khi Ma Khí chưa ăn sâu vào tâm hồn, chưa biến chất hoàn toàn. Tuy nhiên, nó cũng có một công dụng khác."
Hắn giơ viên Tử Linh Châu lên ngang tầm mắt, để ánh sáng từ viên châu phản chiếu vào đôi mắt hổ phách của hắn. "Tử Linh Châu có thể phản ứng với Ma Khí, dù là ở dạng vật lý hay tinh thần. Khi Ma Khí bắt đầu gieo rắc sự nghi kỵ, sự sợ hãi trong một quần thể, viên châu sẽ phát ra một rung động nhẹ, ánh sáng của nó sẽ hơi tối đi, hoặc màu sắc sẽ thay đổi." Hắn xoay nhẹ viên châu trong lòng bàn tay. "Nhưng điều quan trọng nhất, không phải là phát hiện Ma Khí đã xâm nhập, mà là nhận biết được *dấu hiệu* của sự thao túng."
"Dấu hiệu?" Tần Vũ lặp lại, ánh mắt sắc bén hơn, hắn bắt đầu ghi nhớ từng lời Cố Trường Minh nói. "Đó là gì thưa Cố tiền bối?" Hắn nhận ra sự thiếu sót trầm trọng trong kiến thức của mình về Ma Khí. Trước đây, hắn chỉ biết cách đối phó với Ma vật, với Ma khí đã thành hình, chứ chưa bao giờ nghĩ đến cách nó xâm nhập vào tâm trí con người một cách tinh vi như vậy. "Chúng ta đã quá chú trọng vào sức mạnh vật lý mà quên đi cuộc chiến tâm hồn." Hắn tự trách mình trong lòng.
"Sự bất thường." Cố Trường Minh đáp, giản dị nhưng đầy trọng lượng. "Người dân bỗng nhiên trở nên hung hãn vô cớ, nghi kỵ lẫn nhau vì những chuyện nhỏ nhặt. Những lời đồn đại ác ý lan truyền nhanh chóng. Sự sợ hãi và căm ghét bùng lên mà không có lý do chính đáng. Đó là những dấu hiệu đầu tiên khi Ma Khí bắt đầu thao túng tâm trí con người. Giống như một căn bệnh, nếu các ngươi phát hiện sớm, thì việc chữa trị sẽ dễ dàng hơn rất nhiều."
Hắn nhìn Kỷ Vô Nguyệt, người đang chăm chú ghi chép vào một cuộn da thú nhỏ. "Kỷ Vô Nguyệt, với khả năng phân tích của con, con cần phải học cách quan sát những dấu hiệu này. Không phải chỉ nhìn vào sức mạnh tu vi, mà nhìn vào sự thay đổi trong hành vi, trong tâm lý của con người." Hắn lại quay sang Liễu Thanh Hoan. "Liễu Thanh Hoan, khả năng 'Minh Tâm Phá Khí' của con không chỉ giúp con cảm nhận Ma Khí, mà còn có thể cảm nhận được *sự dao động tâm trí* của những người bị ảnh hưởng. Hãy tin vào trực giác của con, nó nhạy bén hơn những gì con nghĩ." Cuối cùng, hắn nhìn Tần Vũ. "Tần Vũ, con là người mạnh mẽ nhất về thể chất. Nhưng sức mạnh không chỉ là để chiến đấu. Nó còn là để bảo vệ, để trấn an những người yếu đuối, để giữ vững niềm tin cho đồng đội. Khi Ma Khí thao túng tâm trí, sự hoảng loạn có thể lan nhanh như dịch bệnh. Một người lãnh đạo cần phải là ngọn hải đăng của sự bình tĩnh và lý trí."
Cố Trường Minh thở dài một lần nữa. "Tuy nhiên, Tử Linh Châu cũng có giới hạn của nó. Khi Ma Khí đã ăn sâu vào tâm hồn, khi ý chí con người đã hoàn toàn bị bóp méo, thì ngay cả Tử Linh Châu cũng không thể hoàn toàn thanh lọc được. Lúc đó, lựa chọn của các ngươi, dù đau đớn đến mấy, cũng là lựa chọn duy nhất để giải thoát cho họ khỏi sự hành hạ vĩnh viễn." Hắn cất Tử Linh Châu vào trong tay áo, khuôn mặt hiện lên vẻ mệt mỏi sâu sắc. "Mỗi lần Ma Chủ tàn niệm xuất hiện, nó lại mang theo một biến thể mới, một chiến thuật mới. Chúng ta phải học cách thích nghi, học cách hiểu rõ kẻ thù, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả trí tuệ và lòng dũng cảm."
***
Đầu giờ chiều, ánh nắng đã trở nên ấm áp hơn, xua tan đi hoàn toàn lớp sương mù còn sót lại, làm cho Khu Rừng Thần Bí trở nên rực rỡ và sống động. Tiếng chim hót vẫn vang vọng, nhưng xen lẫn vào đó là sự căng thẳng, nặng nề trong không khí khi Cố Trường Minh chuẩn bị cho bài học tiếp theo. Hắn lại ngồi xuống tảng đá cũ, nhìn thẳng vào ba người trẻ tuổi, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm kinh nghiệm và bi kịch.
"Sức mạnh cá nhân là cần thiết, điều đó không thể phủ nhận." Cố Trường Minh bắt đầu, giọng hắn trầm thấp, vang dội như tiếng chuông chùa cổ. "Nhưng trong cuộc chiến chống lại Ma Chủ, sức mạnh đó chỉ là một phần nhỏ. Kẻ thù sẽ không chỉ tấn công các ngươi bằng một đạo pháp hùng hậu, một Ma vật khổng lồ. Chúng sẽ thì thầm vào tai, gieo rắc nghi ngờ, khiến các ngươi quay lưng lại với nhau. Chia rẽ, đó là chiến thuật cũ rích nhưng hiệu quả nhất của chúng, một chiến thuật đã từng khiến Tiên Nguyên Đại Lục suýt chút nữa sụp đổ trong kiếp trước." Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua từng người, như muốn khắc sâu lời nói của mình vào tâm trí họ. Hắn nhớ lại những bi kịch trong quá khứ, khi những anh hùng vĩ đại nhất cũng bị nghi kỵ, bị phản bội, bị cô lập, và cuối cùng, bị Ma Khí nuốt chửng không phải bởi sức mạnh, mà bởi sự chia rẽ.
Kỷ Vô Nguyệt, người vẫn đang ghi chép cẩn thận, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư. "Vậy thì, làm sao để chúng ta có thể tin tưởng hoàn toàn khi chính tâm trí cũng có thể bị thao túng?" Nàng hỏi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc. Câu hỏi của nàng chạm đến nỗi sợ hãi tiềm ẩn của cả ba người. Nếu ngay cả ý chí và niềm tin cũng có thể bị bóp méo, thì điều gì còn đáng tin cậy nữa? Nàng nhớ lại những lời đồn đại ác ý lan truyền trong Lạc Thủy Thôn trước khi Ma Khí hoàn toàn biến đổi họ, những lời thì thầm chia rẽ đã đẩy họ vào cảnh tự hủy diệt.
Mộ Dung Tuyết, người vẫn ngồi yên lặng bên cạnh Cố Trường Minh, khẽ thở dài. Nàng đặt tay lên vai Liễu Thanh Hoan, một cử chỉ an ủi nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. "Niềm tin không phải là sự mù quáng, Kỷ Vô Nguyệt." Nàng nói, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như suối reo, nhưng lại kiên định đến lạ. "Nó là sự lựa chọn. Là ý chí kiên định. Là sự thấu hiểu đồng đội của mình, ngay cả khi họ yếu đuối nhất. Nó là việc các con chấp nhận những khuyết điểm, những nỗi sợ hãi của nhau, và cùng nhau vượt qua chúng." Nàng nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt hai người giao nhau, ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc mà không lời nào có thể diễn tả. Nàng đã luôn tin tưởng hắn, ngay cả khi cả thế giới quay lưng lại.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Mộ Dung Tuyết. Hắn nhìn Liễu Thanh Hoan, người vẫn còn đang cúi đầu. "Liễu Thanh Hoan, con cảm nhận được sự đau khổ của những linh hồn bị Ma hóa. Đó là một món quà, nhưng cũng là một gánh nặng." Hắn nói. "Con cần học cách biến sự đồng cảm đó thành sức mạnh, không phải thành gánh nặng. Con là sợi dây kết nối giữa Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, là người có thể xoa dịu những vết nứt trong lòng đồng đội khi Ma Khí cố gắng gieo rắc sự chia rẽ."
Hắn quay sang Tần Vũ. "Tần Vũ, con là mũi nhọn, là người tiên phong. Con có sức mạnh, có sự dũng mãnh. Nhưng con cũng cần học cách lắng nghe, cách tin tưởng vào đồng đội, không phải chỉ tin vào sức mạnh của bản thân. Khi Ma Khí cố gắng khơi dậy sự kiêu ngạo, sự tự mãn trong con, hãy nhớ rằng con không chiến đấu một mình." Hắn nhớ lại sự kiêu ngạo của Tần Vũ trong quá khứ, và cách nó suýt chút nữa đã khiến hắn phải trả giá đắt. Giờ đây, sự khiêm tốn đã bắt đầu nảy mầm trong lòng vị thiếu niên này.
"Và Kỷ Vô Nguyệt." Cố Trường Minh tiếp tục, ánh mắt sắc bén dừng lại trên gương mặt nàng. "Con là trí tuệ, là sự sắc sảo của nhóm. Con phân tích, con lập kế hoạch. Nhưng đôi khi, những tính toán logic nhất cũng không thể đối phó được với sự hỗn loạn của Ma Khí và sự yếu đuối của lòng người. Con cần học cách tin vào trực giác, vào trái tim của đồng đội, ngay cả khi lý trí của con chưa thể hoàn toàn lý giải được." Hắn nhấn mạnh. "Ba con, mỗi người một vai trò, một tính cách. Nhưng chỉ khi các con thực sự tin tưởng lẫn nhau, bổ sung cho nhau, thì các con mới có thể tạo nên một bức tường thành vững chắc mà Ma Khí không thể phá vỡ."
Không khí trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rì rào qua tán lá. Những lời của Cố Trường Minh không chỉ là bài học về Ma Khí, mà còn là bài học về cuộc đời, về sự tồn tại. Ba người trẻ tuổi im lặng suy nghĩ, từng lời nói của hắn như khắc sâu vào tâm khảm. Nỗi ám ảnh về những thôn dân bị Ma hóa vẫn còn đó, nhưng không còn là sự dằn vặt vô vọng, mà đã chuyển hóa thành một quyết tâm mạnh mẽ hơn. Họ nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của phép thuật và kiếm pháp, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và quan trọng nhất, là của sự đoàn kết.
Cố Trường Minh nhìn họ, đôi mắt hổ phách lấp lánh một tia sáng khó nhận thấy. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi cố hữu, nhưng cũng là một sự hài lòng ngấm ngầm. Hắn đã không cứu thế giới, không tự mình gánh vác mọi thứ. Nhưng hắn đang gieo những hạt giống. Những hạt giống của kiến thức, của kinh nghiệm, của sự thấu hiểu và của niềm tin. Hắn đã buộc họ phải đứng lên, phải tự chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ. Và những bài học đau đớn như thế này, sẽ còn lặp lại nhiều lần nữa, cho đến khi họ thực sự trưởng thành, đủ sức đối mặt với mối đe dọa lớn nhất mà đại lục từng biết đến.
"Ma Chủ tàn niệm sẽ không dừng lại ở những ngôi làng nhỏ." Cố Trường Minh nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng. "Nó có khả năng thao túng ký ức, gieo rắc nỗi sợ hãi và hận thù sâu sắc nhất. Sẽ có những lúc, các con phải đối mặt với những người thân yêu bị biến chất, những đồng đội bị tha hóa, những lời nói dối được tạo ra từ chính ký ức của các con. Đó là lúc niềm tin của các con sẽ bị thử thách dữ dội nhất. Và đó cũng là lúc các con phải nhớ rằng, chính những hạt giống xấu xa nhất trong tâm hồn mà Ma Khí gieo rắc, chỉ có thể bị nhổ bỏ bằng chính sức mạnh của ý chí, của tình yêu thương và của sự đoàn kết." Hắn ngừng lại, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây trắng đang trôi lãng đãng. "Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu."
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.