Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 222: Bóng Tối Phủ Trùm, Hồi Ức Thức Giấc
Bóng đêm dần buông xuống trên Hoàng Thành Thiên Đô, không mang theo sự yên bình mà chỉ phủ một tấm màn u ám lên cảnh tượng hoang tàn. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, khói bụi và tử khí, như một lời nguyền rủa vĩnh cửu. Giữa đống đổ nát ngổn ngang của một con hẻm nhỏ, Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt đang chật vật di chuyển, mỗi bước chân đều nặng trĩu như thể gánh vác cả một ngọn núi. Y phục của họ rách nát, lấm lem bùn đất và máu khô, mái tóc rối bời bết dính mồ hôi. Vẻ hoạt bát thường ngày của Liễu Thanh Hoan đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kiệt sức tột độ, đôi mắt to tròn vốn long lanh giờ sưng húp và đỏ hoe vì khói bụi lẫn nước mắt. Nàng cắn chặt môi, cố gắng không để tiếng thở dốc nặng nề của mình phá vỡ sự tĩnh lặng ghê rợn xung quanh.
Tần Vũ, thân hình cao lớn vạm vỡ giờ đây mềm nhũn, vô lực nằm nghiêng trên vai hai cô gái. Hắn vẫn bất tỉnh, hơi thở yếu ớt đến đáng sợ, như một ngọn nến đứng trước gió lốc, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào. Những vết thương chi chít trên người hắn, sâu có, nông có, đang rỉ máu một cách âm thầm, nhuộm đỏ một mảng y phục của Liễu Thanh Hoan. Linh lực trong cơ thể hắn đã cạn kiệt đến mức đáng báo động, và nếu không được chữa trị kịp thời, hậu quả sẽ khôn lường. Liễu Thanh Hoan run rẩy chạm vào gò má lạnh ngắt của Tần Vũ, trái tim nàng thắt lại từng hồi. Nàng đã cố gắng truyền chút linh lực yếu ớt còn sót lại của mình vào người hắn trên đường đi, nhưng nó chẳng khác nào muối bỏ bể. Sự bất lực dâng trào, nuốt chửng chút hy vọng mong manh còn sót lại trong tâm trí nàng.
“Huynh ấy… huynh ấy vẫn còn thở…” Liễu Thanh Hoan thều thào, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào, “nhưng… quá nặng… quá nặng rồi…” Từng lời nàng nói ra đều mang theo sự tuyệt vọng không thể che giấu. Nàng nhìn quanh, khung cảnh xung quanh càng khiến tâm trạng nàng chùng xuống. Những tòa nhà đổ sụp, chỉ còn trơ lại khung xương cháy đen, những bức tường nứt toác như vết thương lòng của thành phố. Phía xa, những cột khói đen vẫn cuộn lên ngùn ngụt, nhuộm bầu trời chiều thành một màu xám xịt tang tóc. Thi thoảng, một tiếng kêu cứu yếu ớt, hay một tiếng rên rỉ đau đớn từ dưới đống đổ nát lại vọng đến, khiến lòng người thêm se sắt. Đó là những âm thanh của sự sống đang vật lộn với cái chết, của những linh hồn đang cố bám víu vào sợi chỉ mỏng manh của hy vọng.
Kỷ Vô Nguyệt, dù bị thương không kém, vẫn cố gắng giữ vẻ kiên cường. Nàng cắn răng chịu đựng cơn đau nhức nhối từ vết thương ở bả vai, cố gắng giữ Tần Vũ vững vàng trên người mình. Đôi mắt phượng của nàng quét qua những con hẻm tối tăm, cảnh giác với mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. Nàng biết, mối nguy hiểm chưa hề biến mất. Hắc Sa Ma Tướng có thể quay lại bất cứ lúc nào, và khi đó, họ sẽ không còn cơ hội nào nữa. “Chúng ta phải tìm nơi ẩn nấp… nhanh lên…” Nàng khẽ nói, giọng nói vẫn còn run rẩy vì kiệt sức và kinh hãi, nhưng ý chí thì không hề nao núng. “Trước khi Ma Tướng quay lại… hoặc những Ma vật khác tìm thấy chúng ta.” Nàng cố gắng bước nhanh hơn, mặc cho đôi chân mỏi nhừ và đầu óc choáng váng. Cảm giác lạnh lẽo của không khí buổi tối thấm vào vết thương hở, mang theo một nỗi đau buốt giá, nhưng nàng không dám dừng lại.
Khi họ đi qua một quảng trường nhỏ, nơi từng là khu chợ sầm uất, giờ chỉ còn là một bãi chiến trường thê lương, Liễu Thanh Hoan chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng dừng lại ở một điểm phía chân trời. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của nàng. “Sức mạnh đó… lúc nãy… là tiền bối Cố phải không?” Nàng hỏi, giọng nói đầy sự chắc chắn nhưng cũng ẩn chứa một chút ngạc nhiên. “Ngoài anh ấy ra… không ai có thể làm được như vậy.” Nàng nhớ lại khoảnh khắc Ma Tướng khổng lồ bị đẩy lùi bởi một sức mạnh vô hình, một ánh sáng lướt qua nhanh đến mức khó tin, rồi biến mất không dấu vết. Chỉ có Cố Trường Minh mới sở hữu thứ năng lực siêu phàm đến vậy, và cũng chỉ có hắn mới có thể xuất hiện rồi biến mất một cách thần bí như thế.
Kỷ Vô Nguyệt gật đầu, ánh mắt cũng đầy suy tư. “Ta cũng nghĩ vậy.” Nàng nói, giọng nói có chút trầm tư. “Nhưng anh ấy… anh ấy lại biến mất rồi.” Một nỗi thất vọng nhẹ dâng lên trong lòng nàng. Hắn đã cứu họ, đã thể hiện sức mạnh không ai sánh kịp, nhưng lại không xuất hiện, không một lời nói, chỉ như một bóng ma lướt qua rồi tan biến vào hư vô. Điều đó càng khắc sâu thêm hình ảnh một Cố Trường Minh bí ẩn, khó lường, và trên hết, một người không muốn bị ràng buộc bởi bất kỳ trách nhiệm hay sự biết ơn nào. Tuy nhiên, sự can thiệp của hắn đã gieo vào lòng Kỷ Vô Nguyệt một hạt giống hy vọng mới, một sự tin tưởng mạnh mẽ vào năng lực của hắn, dù hắn có vẻ thờ ơ đến đâu. Nàng biết, hắn vẫn quan tâm, theo cách riêng của hắn.
Họ tiếp tục lê bước, mỗi nhịp chân là một sự đấu tranh với giới hạn của bản thân. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và khói cháy vẫn ám ảnh khứu giác, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những con hẻm tối tăm. Những xác người nằm la liệt dọc đường đi, một số cháy đen không còn hình dạng, một số khác bị chém nát, thân thể lạnh ngắt và vô hồn. Cảnh tượng kinh hoàng đó lặp đi lặp lại, khiến tâm trí Liễu Thanh Hoan quay cuồng. Nàng muốn nôn mửa, nhưng dạ dày nàng trống rỗng, chỉ còn lại một cảm giác bỏng rát. Kỷ Vô Nguyệt siết chặt tay, ánh mắt lạnh lùng hơn, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi đau không nói nên lời. Nàng đã từng chứng kiến chiến tranh, nhưng chưa bao giờ kinh hoàng như thế này. Đây không phải là một trận chiến giữa hai quân đội, mà là một cuộc tàn sát đơn phương, một sự hủy diệt không thương tiếc. Họ nhìn nhau, cố gắng tìm kiếm sức mạnh trong ánh mắt đối phương để tiếp tục, để không gục ngã trước cảnh tượng tuyệt vọng đang bao trùm lấy họ. Sự sống còn của Tần Vũ, của chính họ, và có lẽ là của cả thành phố này, phụ thuộc vào từng bước chân yếu ớt mà họ đang cố gắng thực hiện.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh của một tòa tháp cao nhất Hoàng Thành Thiên Đô, giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, Cố Trường Minh đứng lặng lẽ, thân hình cao gầy của hắn ẩn hiện trong màn đêm dần buông. Bộ trường bào màu tối của hắn khẽ lay động trong làn gió lạnh lẽo, hòa vào màu sắc u ám của bầu trời. Vẻ mặt hắn mệt mỏi, khắc khổ, đôi mắt hổ phách sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, giờ đây lại mang một nỗi buồn thăm thẳm, vô tận. Từ vị trí này, toàn cảnh Thiên Long Thành hiện ra trong mắt hắn, một bức tranh của sự hủy diệt và tuyệt vọng. Thành phố từng phồn hoa, rực rỡ, nay chỉ còn là một biển lửa âm ỉ, những cột khói đen vặn vẹo cuộn lên cao, che khuất những vì sao. Tiếng than khóc, tiếng rên rỉ của những người sống sót từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự đau thương, một bản nhạc tang mà hắn đã nghe không biết bao nhiêu lần trong kiếp trước.
Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí thấm vào phổi, mang theo mùi máu tanh, mùi khói cháy và tử khí. Những ký ức kinh hoàng về kiếp trước, về những thành phố bị Ma Chủ tàn phá, về sự phản bội và mất mát, ùa về mạnh mẽ, như một dòng thác lũ cuốn trôi đi chút bình yên ít ỏi mà hắn đã cố gắng xây dựng. Lồng ngực hắn quặn thắt, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng trỗi dậy, nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm, như một pho tượng cổ xưa đứng trơ trọi giữa phong ba bão táp. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng bình yên dường như là một thứ xa xỉ mà hắn không bao giờ có thể chạm tới.
Mộ Dung Tuyết lặng lẽ đứng bên cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ của nàng thanh khiết như tuyết liên, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên vẻ lo âu sâu sắc. Nàng không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự thấu hiểu và sẻ chia. Nàng cảm nhận được nỗi đau và sự giằng xé nội tâm của Cố Trường Minh, hiểu rằng mỗi lần anh ra tay, dù là nhỏ nhất, những vết sẹo cũ trong tâm hồn anh lại rỉ máu. Anh có thể giả vờ thờ ơ, có thể tuyên bố buông bỏ, nhưng bản chất của một người hùng đã ăn sâu vào xương tủy, không thể nào thay đổi được.
“Đây rồi… một lần nữa…” Cố Trường Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy bi thương, như thể hắn đang nói với chính bản thân mình hơn là với Mộ Dung Tuyết. “Lịch sử… liệu có lặp lại không?” Câu hỏi đó không cần câu trả lời, bởi vì trong thâm tâm hắn, hắn đã biết câu trả lời. Mọi thứ đang diễn ra đúng như những gì hắn đã trải qua trong kiếp trước, chỉ khác là lần này, hắn chọn đứng ngoài quan sát, để những người khác phải tự mình đối mặt với số phận nghiệt ngã. Nhưng liệu sự thờ ơ đó có thực sự là một lựa chọn đúng đắn, hay chỉ là một hình thức khác của sự trốn tránh? Hắn không biết. Hắn chỉ biết rằng, gánh nặng của sự lựa chọn này đang đè nặng lên tâm hồn hắn.
Mộ Dung Tuyết siết nhẹ tay trên vai hắn. “Không, Trường Minh.” Nàng dịu dàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định, như một lời thề. “Lần này… sẽ khác. Chúng ta sẽ không để nó xảy ra.” Nàng tin vào anh, tin vào sức mạnh của anh, và hơn hết, tin vào trái tim vẫn còn ấm nóng của anh, dù anh có cố gắng che giấu nó đến đâu đi chăng nữa. Nàng biết, anh không bao giờ có thể thực sự buông bỏ.
Cố Trường Minh không đáp lại, ánh mắt phức tạp của hắn dõi theo hai bóng hình nhỏ bé đang chật vật di chuyển qua những con hẻm phía dưới. Hắn thấy Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt đang cõng Tần Vũ, thấy sự kiệt sức và tuyệt vọng trên từng bước chân của họ. “Họ… đã làm tốt hơn ta nghĩ…” Hắn khẽ nói, ánh mắt lộ ra một tia xót xa mong manh. “Nhưng Ma Tướng đó… không phải là thứ họ có thể đối phó. Thành phố này… không còn nhiều sức lực để chống cự nữa rồi.” Hắn biết rõ điều đó. Hắc Sa Ma Tướng chỉ là một trong vô số Ma Tướng của Ma Chủ, và sức mạnh của nó đã vượt xa tưởng tượng của thế hệ trẻ. Nếu hắn không can thiệp, dù chỉ là một thoáng, ba đứa trẻ kia đã không còn tồn tại. Điều đó khiến hắn một lần nữa đối diện với sự thật rằng, dù hắn có muốn buông bỏ đến mấy, hắn vẫn không thể hoàn toàn thờ ơ trước những sinh mạng mà hắn đã từng thề bảo vệ.
Hắn đứng bất động, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của thành phố bị tàn phá, nội tâm đấu tranh dữ dội. Mộ Dung Tuyết vẫn lặng lẽ đứng đó, chia sẻ gánh nặng trong im lặng, không đòi hỏi, không phán xét, chỉ đơn giản là ở bên cạnh anh. Sau một lúc lâu, Cố Trường Minh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao nhiêu mệt mỏi và ưu tư. Hắn quay lưng lại, thân hình cao gầy dần tan biến vào bóng tối, không để lại dấu vết. Hắn cần sự cô độc để đối diện với chính mình, với những vết thương cũ đang rỉ máu và những gánh nặng không thể rũ bỏ. Hắn đã can thiệp, đã phá vỡ lời thề buông bỏ của chính mình. Cái giá đó, sự giằng xé nội tâm đó, đang giày vò hắn. Hắn không hề vui mừng vì đã cứu được họ, mà chỉ cảm thấy một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Bởi vì, dù hắn có muốn buông bỏ đến mấy, hắn vẫn không thể hoàn toàn thờ ơ trước những sinh mạng mà hắn đã từng thề bảo vệ. Và có lẽ, đó chính là gánh nặng vĩnh cửu của một người hùng đã mệt mỏi.
***
Vài giờ sau, bóng tối đã bao trùm hoàn toàn Hoàng Thành Thiên Đô, khiến những tàn tích của sự hủy diệt càng thêm phần ghê rợn. Tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong một căn hầm tối tăm, ẩm ướt. Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt cuối cùng cũng tìm được một nơi trú ẩn tạm thời dưới một ngôi nhà đã sụp đổ một nửa. Căn hầm nhỏ hẹp, không khí lạnh lẽo và đặc mùi đất ẩm, nhưng ít nhất cũng mang lại cho họ một cảm giác an toàn mong manh, tránh xa tầm mắt của bất kỳ Ma vật nào còn lang thang bên ngoài.
Trong ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn đá đã cũ kỹ, Liễu Thanh Hoan run rẩy dùng chút linh dược và băng gạc còn sót lại để sơ cứu cho Tần Vũ. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây đầy lo lắng, những giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán dù không khí khá lạnh. Nàng cẩn thận lau sạch vết máu, thoa linh dược lên những vết thương sâu, rồi dùng băng gạc quấn lại. Mỗi lần chạm vào vết thương của Tần Vũ, nàng lại cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lòng. Hắn đã vì họ mà chiến đấu, vì họ mà gánh chịu những vết thương chí mạng này. Đôi mắt nàng đỏ hoe, long lanh những giọt lệ chực trào, nhưng nàng cố gắng nuốt ngược chúng vào trong. “Tần Vũ huynh ấy… linh lực tổn hại quá nặng. Linh dược của ta chỉ cầm cự được thôi… cần một Dược sư thực sự.” Nàng khẽ nói, giọng nói chứa đầy sự bất lực. Nàng đã dốc hết sức mình, nhưng sự thật là nàng chỉ là một tu sĩ trẻ, kiến thức về y thuật còn hạn chế, và những linh dược nàng mang theo cũng không phải là loại quý hiếm có thể cứu được một người bị thương nặng đến mức này.
Kỷ Vô Nguyệt ngồi ở cửa hầm, tay nắm chặt thanh kiếm đã sứt mẻ, đôi mắt phượng cảnh giác quan sát mọi động tĩnh. Nàng đã dùng chút linh lực cuối cùng để tạo một kết giới phòng ngự yếu ớt quanh cửa hầm, dù biết nó khó lòng chống đỡ được một đòn tấn công mạnh mẽ. Nàng lắng nghe Liễu Thanh Hoan nói, rồi khẽ thở dài. “Chúng ta không thể buông xuôi.” Giọng nàng khẽ nhưng đầy kiên định. “Tiền bối Cố đã cứu chúng ta, hẳn là có ý đồ. Chúng ta phải tìm hiểu điều đó. Anh ấy… không thể nào lại bỏ mặc chúng ta.” Trong lòng nàng, một niềm tin mãnh liệt vào Cố Trường Minh đã nhen nhóm. Hắn không phải là kẻ vô tình, sự can thiệp của hắn, dù âm thầm đến đâu, cũng đã chứng minh điều đó. Hắn muốn họ tự đứng lên, nhưng không phải là để họ chết.
Họ cùng nhau trao đổi về trận chiến kinh hoàng, về sức mạnh khủng khiếp của Hắc Sa Ma Tướng, và về sự can thiệp thần bí của Cố Trường Minh. Mỗi lần nhắc đến khoảnh khắc Ma Tướng bị đẩy lùi, một tia kinh ngạc và ngưỡng mộ lại lóe lên trong mắt họ. Liễu Thanh Hoan nhớ lại ánh mắt của Cố Trường Minh khi anh xuất hiện, dù chỉ là một bóng hình mờ ảo. Nàng cảm nhận được sự phức tạp trong con người anh, sự mệt mỏi ẩn sâu trong vẻ thờ ơ, và cả một nỗi đau mà nàng không thể nào lý giải. Anh giống như một vực sâu không đáy, càng tìm hiểu càng thấy sự bí ẩn và những gánh nặng khổng lồ mà anh đang mang vác.
Khi Liễu Thanh Hoan đang cẩn thận băng bó vết thương ở ngực Tần Vũ, ngón tay nàng vô tình chạm vào một vật cứng được giấu trong túi áo của hắn. Nàng tò mò lấy ra, đó là một mảnh vải nhỏ, cũ kỹ, có vẻ như đã được gấp lại nhiều lần. Trên mảnh vải đó, có vẽ một ký hiệu cổ xưa mà nàng chưa từng thấy bao giờ, và phía dưới là một dòng chữ nhỏ, được viết bằng một nét chữ phóng khoáng nhưng đầy uy lực. Nàng đưa nó cho Kỷ Vô Nguyệt.
“Cái này là…?” Liễu Thanh Hoan ngạc nhiên, đôi mắt to tròn mở lớn. “Một ký hiệu lạ… và cả chữ nữa… Nó giống như một bản đồ nhỏ… hay một chỉ dẫn nào đó.” Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng nàng, xua đi chút u ám còn sót lại.
Kỷ Vô Nguyệt cầm lấy mảnh vải, đôi mắt phượng của nàng nheo lại, chăm chú nhìn từng nét vẽ, từng con chữ. Nàng nhận ra sự tinh xảo trong ký hiệu, không giống bất kỳ văn tự hay biểu tượng nào nàng từng biết, nhưng lại toát lên một khí chất cổ xưa, mạnh mẽ. Ánh mắt nàng lóe lên. “Là của tiền bối Cố.” Nàng nói, giọng nói đầy chắc chắn. “Anh ấy muốn chúng ta đi đâu đó… Đây là cách anh ấy chỉ dẫn chúng ta.” Nàng hiểu. Cố Trường Minh sẽ không trực tiếp ra mặt, không trực tiếp nói ra, nhưng hắn sẽ không hoàn toàn bỏ mặc họ. Hắn sẽ chỉ dẫn, sẽ gợi mở con đường, buộc họ phải tự mình tìm kiếm, tự mình trưởng thành. Đó là phong cách của hắn, là cách hắn dạy dỗ.
Hai cô gái nhìn nhau, trong ánh mắt họ dần chuyển từ tuyệt vọng sang một tia hy vọng mong manh, một hướng đi rõ ràng hơn. Mảnh vải nhỏ bé trong tay Kỷ Vô Nguyệt không chỉ là một chỉ dẫn, mà còn là một lời khẳng định rằng họ không bị bỏ rơi hoàn toàn. Cố Trường Minh vẫn đang dõi theo, vẫn đang hướng dẫn, dù là trong bóng tối. Con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy, Tần Vũ vẫn đang hấp hối, nhưng ít nhất, họ đã có một mục tiêu, một hướng đi. Họ đã được cứu, không phải để tận hưởng sự sống, mà để tiếp tục chiến đấu, để trưởng thành, và để gánh vác trách nhiệm mà thế hệ trước đã không thể. Ánh nến leo lét trong căn hầm lung lay, hắt bóng hai cô gái trẻ, kiệt sức nhưng đầy quyết tâm, lên bức tường ẩm ướt, như hai ngọn lửa nhỏ nhoi đang cố gắng bùng cháy giữa đêm tối mịt mùng của một thế giới đang trên bờ vực sụp đổ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.