Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 223: Vô Hình Kiếm Khí: Lằn Ranh Sinh Tử
Mảnh vải nhỏ bé trong tay Kỷ Vô Nguyệt không chỉ là một chỉ dẫn, mà còn là một lời khẳng định rằng họ không bị bỏ rơi hoàn toàn. Cố Trường Minh vẫn đang dõi theo, vẫn đang hướng dẫn, dù là trong bóng tối. Con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy, Tần Vũ vẫn đang hấp hối, nhưng ít nhất, họ đã có một mục tiêu, một hướng đi. Họ đã được cứu, không phải để tận hưởng sự sống, mà để tiếp tục chiến đấu, để trưởng thành, và để gánh vác trách nhiệm mà thế hệ trước đã không thể. Ánh nến leo lét trong căn hầm lung lay, hắt bóng hai cô gái trẻ, kiệt sức nhưng đầy quyết tâm, lên bức tường ẩm ướt, như hai ngọn lửa nhỏ nhoi đang cố gắng bùng cháy giữa đêm tối mịt mùng của một thế giới đang trên bờ vực sụp đổ.
Tuy nhiên, tia hy vọng mong manh đó nhanh chóng bị dập tắt bởi một tiếng nổ kinh hoàng. Từ sâu thẳm lòng đất, một luồng ma khí đen kịt bùng lên, xuyên thủng lớp đất đá phía trên, phá nát căn hầm trú ẩn tạm bợ của họ. Gạch đá đổ sụp, bụi đất mù mịt, và trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một thân ảnh gầy gò, da đen như mực, hiện ra từ làn khói bụi, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Đó chính là Hắc Sa Ma Tướng, kẻ đã bị đánh lui một cách bí ẩn, giờ đây đã quay trở lại, với sự cuồng nộ và khát máu còn mãnh liệt hơn.
“Lũ kiến hôi!” Hắc Sa Ma Tướng gầm lên, giọng hắn khàn đục như tiếng đá mài, chứa đầy sự giận dữ và khinh miệt. “Ngươi nghĩ ẩn mình trong hang chuột này là an toàn sao? Đại sự của Ma Chủ không thể bị gián đoạn vì những con sâu bọ như các ngươi!” Hắn giơ móng vuốt sắc nhọn lên, ma khí cuồn cuộn bao phủ, biến thành một luồng ám quang đáng sợ, bổ thẳng xuống chỗ Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt đang loạng choạng đứng dậy, cố gắng che chắn cho Tần Vũ vẫn còn bất tỉnh.
Cú đánh bất ngờ, tàn khốc và nhanh đến mức họ không kịp phản ứng. Căn hầm đã bị phá hủy, không còn nơi nào để trốn. Liễu Thanh Hoan, vốn đã kiệt sức vì trận chiến trước và việc chăm sóc Tần Vũ, cảm thấy linh lực trong cơ thể cạn kiệt. Nàng chỉ kịp hét lên một tiếng, đẩy Kỷ Vô Nguyệt đang đứng gần Tần Vũ ra xa một chút, rồi bản thân nàng giơ hai tay lên, cố gắng ngưng tụ một lá chắn linh lực mong manh. Lá chắn lập tức vỡ vụn dưới móng vuốt của Ma Tướng, như một chiếc gương tan nát. Một luồng lực lớn đánh thẳng vào ngực nàng, khiến nàng thổ huyết, thân thể nhỏ bé bị hất văng ra xa, đập mạnh vào một bức tường đá đổ nát. Nàng cảm thấy từng thớ thịt, từng khúc xương trong cơ thể như muốn rời ra, một cơn đau buốt thấu tận linh hồn. Đôi mắt nàng mờ đi, chỉ còn thấy hình ảnh Ma Tướng đang tiến lại gần, vẻ mặt hung tợn, và Kỷ Vô Nguyệt đang tuyệt vọng kéo lê Tần Vũ ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Kỷ Vô Nguyệt cắn chặt răng, máu tươi trào ra từ khóe môi. Nàng đã dùng chút linh lực cuối cùng để bảo vệ Tần Vũ khi căn hầm sụp đổ, khiến bản thân nàng cũng bị thương không nhẹ. Giờ đây, nhìn Liễu Thanh Hoan nằm bất động, nàng cảm thấy một nỗi tuyệt vọng chưa từng có bao trùm. Cái chết đang đến gần, rõ ràng và không thể tránh khỏi. Hắc Sa Ma Tướng đã tìm thấy họ, và lần này, dường như không có ai có thể cứu vớt. Ma khí nồng nặc bao trùm không khí, khiến từng hơi thở trở nên khó khăn, như nuốt phải tro bụi và máu tanh. Gió lạnh rít qua những tàn tích đổ nát, mang theo tiếng than khóc yếu ớt từ xa, hòa vào tiếng gầm gừ man rợ của Ma Tướng, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
“Chết thì chết! Chúng ta sẽ không đầu hàng!” Kỷ Vô Nguyệt gào lên, giọng nàng khản đặc vì khói bụi và sự kiệt sức, nhưng ý chí chiến đấu trong nàng không hề suy giảm. Nàng rút thanh kiếm đã sứt mẻ của mình ra, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của một ngọn đèn lồng đổ nát. Thanh kiếm run rẩy trong tay nàng, không phải vì sợ hãi, mà vì nàng biết, đây là lần cuối cùng nàng vung nó. Nàng sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, sẽ không để Ma Tướng làm nhục dù chỉ một sợi tóc của Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự quật cường, như một ngọn lửa nhỏ nhoi giữa đại dương tuyệt vọng. Nàng nhìn thấy Ma Tướng nở một nụ cười ghê tởm, cái lưỡi đen dài liếm quanh khóe miệng.
“Ngu xuẩn!” Hắc Sa Ma Tướng cười khẩy, tiếng cười của hắn nghe như tiếng xương cốt va vào nhau. “Sự quật cường của các ngươi chỉ là trò hề trước sức mạnh của Ma Chủ. Hãy hóa thành huyết tế cho Ma Chủ vĩ đại!” Hắn tung một đòn nữa, lần này là một luồng ma khí khổng lồ, bao phủ toàn bộ không gian xung quanh Kỷ Vô Nguyệt và Tần Vũ. Kỷ Vô Nguyệt cố gắng chống đỡ, nhưng linh lực của nàng đã cạn kiệt. Thanh kiếm của nàng chỉ tạo ra một tia sáng yếu ớt, rồi bị ma khí nhấn chìm. Nàng cảm thấy cơ thể mình bị bóp nghẹt, không khí bị hút cạn. Đôi mắt nàng mở to, nhìn về phía Liễu Thanh Hoan đang bất tỉnh, rồi nhìn về phía Tần Vũ, một nụ cười buồn bã hiện lên trên môi. Ít nhất, nàng đã cố gắng. Nàng đã chiến đấu.
Ma Tướng bước tới, móng vuốt sắc nhọn vươn ra, chỉ còn cách cổ Kỷ Vô Nguyệt một gang tay. Hắn muốn xé xác nàng, muốn biến nàng thành một cái xác không hồn, một con rối cho Ma tộc. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết đó, Kỷ Vô Nguyệt nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí nàng: ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của Cố Trường Minh. Giá như... giá như hắn có thể ở đây. Giá như hắn có thể...
Đúng vào khoảnh khắc móng vuốt của Hắc Sa Ma Tướng chỉ còn cách cổ Kỷ Vô Nguyệt một tấc, chuẩn bị xé toạc sinh mệnh yếu ớt của nàng, một sự kiện kinh thiên động địa đột ngột xảy ra. Không một tiếng động, không một dấu hiệu báo trước, không một dao động linh lực nào rõ ràng. Không khí xung quanh Ma Tướng bỗng nhiên đông cứng lại, như thể thời gian và không gian trong khoảnh khắc đó đều bị bóp méo. Rồi, một luồng kiếm khí thuần túy, vô hình, hoàn toàn không mang theo bất kỳ thuộc tính ma khí hay linh khí nào quen thuộc, bất ngờ bùng nổ.
Nó không phải là một tia sáng chói lòa, cũng không phải là một làn sóng xung kích hữu hình. Nó là một sự tinh khiết đến đáng sợ, một lưỡi dao vô hình được rèn giũa từ ý chí và kiếm đạo tối thượng, cắt xuyên mọi thứ trên đường đi của nó. Luồng kiếm khí đó, tinh tế đến mức không thể cảm nhận bằng giác quan thông thường, nhưng lại mang một sức mạnh hủy diệt không tưởng, đánh thẳng vào lồng ngực của Hắc Sa Ma Tướng, xuyên qua lớp ma giáp dày đặc mà hắn vẫn luôn tự hào.
“Cái gì?!” Hắc Sa Ma Tướng gầm lên một tiếng đau đớn đến xé lòng, giọng hắn không còn vẻ khinh miệt hay ngạo mạn nữa, mà thay vào đó là sự kinh hoàng và bất tin. Hắn cảm thấy một cơn đau buốt thấu xương, một cảm giác nóng rát như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên, rồi lại lạnh buốt như bị đóng băng. Lớp ma giáp của hắn, được tôi luyện qua hàng ngàn năm giết chóc và hấp thụ oán khí, bỗng trở nên vô dụng trước luồng kiếm khí vô hình này. Ma khí cuồn cuộn quanh người hắn bắt đầu hỗn loạn, như một cơn bão bị xé toạc bởi một lưỡi dao sắc bén.
Hắn bị đẩy lùi mạnh mẽ, thân thể gầy gò văng xa hàng chục trượng, đâm sầm vào một bức tường đổ nát còn sót lại của một tòa nhà cao tầng. Cú va chạm tạo ra một tiếng nổ lớn, rung chuyển cả mặt đất, và bức tường đá vỡ vụn, tạo thành một cái hố sâu hoắm, chôn vùi Ma Tướng dưới hàng tấn gạch đá và bụi đất.
Kỷ Vô Nguyệt, đang cận kề cái chết, cảm thấy áp lực ma khí đè nặng lên mình đột ngột biến mất. Nàng mở mắt ra, hơi thở hổn hển, cả người run rẩy không kiểm soát. Nàng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nàng không nhìn thấy gì, nhưng nàng cảm nhận được một sự thay đổi đột ngột trong không khí, một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm sau tiếng gầm đau đớn của Ma Tướng. Mùi ma khí tanh tưởi vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó yếu ớt hơn, như thể bị một thứ gì đó thuần khiết hơn áp chế.
“Đây là…?” Nàng thều thào, đôi mắt phượng của nàng mở to, quét một vòng quanh cảnh tượng hỗn loạn. Không có ai. Không có một bóng hình nào. Chỉ có đống đổ nát, bụi mịt mù, và cái hố sâu nơi Ma Tướng vừa bị đánh văng.
Liễu Thanh Hoan, vẫn còn nằm đau đớn trên mặt đất, cũng cố gắng ngẩng đầu lên. Nàng nhìn thấy Kỷ Vô Nguyệt an toàn, và Tần Vũ vẫn nằm đó, tuy nguy kịch nhưng không bị Ma Tướng chạm tới. Nàng không nhìn thấy luồng kiếm khí, nhưng nàng cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết, thanh khiết đến lạ thường, vừa quét qua chiến trường. Nó không giống bất kỳ linh lực hay ma khí nào nàng từng biết, nó hoàn toàn vượt xa mọi lẽ thường.
“Một hơi thở… tinh khiết…” Liễu Thanh Hoan khẽ nói, giọng nói yếu ớt như một tiếng thở dài. Nàng cố gắng gượng dậy, cơn đau xé nát toàn thân. Trong tâm trí nàng, hình ảnh Cố Trường Minh lại hiện lên. Liệu có phải là hắn? Liệu hắn lại ra tay một lần nữa, bí ẩn và mạnh mẽ đến mức không ai có thể nhận ra? Sự xuất hiện của hắn, dù chỉ là một bóng hình mờ ảo trong ký ức, luôn gắn liền với những khoảnh khắc nguy cấp nhất, và luôn mang theo một sức mạnh khó thể lý giải.
Sự tinh khiết của luồng kiếm khí đó giống như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn nàng, xua đi sự sợ hãi và tuyệt vọng. Nó không chỉ đẩy lùi Ma Tướng, mà còn gieo vào lòng nàng một hạt giống hy vọng mới, một niềm tin mãnh liệt vào một sức mạnh vượt trên mọi giới hạn mà nàng từng biết. Ai có thể làm được điều này? Ai có thể khiến một Hắc Sa Ma Tướng hung tợn như vậy phải gầm lên đau đớn và bị đánh văng đi như một món đồ chơi? Tâm trí nàng tràn ngập câu hỏi, và mọi câu trả lời đều dẫn về một cái tên duy nhất: Cố Trường Minh. Hắn là một bí ẩn, một vực sâu không đáy, mỗi lần xuất hiện đều để lại những dấu hỏi lớn hơn, nhưng cũng là người duy nhất có thể xoay chuyển cục diện trong những khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.
Trong khi Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt vẫn còn bàng hoàng, nhìn quanh quất trong vô vọng, Hắc Sa Ma Tướng, bị chôn vùi dưới đống đổ nát, từ từ bò ra. Hắn phủi đi bụi đất, thân hình gầy gò của hắn run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì tức giận và sợ hãi. Một vết cắt sâu hoắm hiện rõ trên lồng ngực hắn, nơi luồng kiếm khí vô hình đã xuyên qua. Máu đen đặc, sền sệt chảy ra từ vết thương, bốc lên mùi tanh tưởi và ma khí nồng nặc. Hắn không nhìn thấy kẻ tấn công, không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào. Hắn chỉ cảm thấy một sức mạnh tuyệt đối, vượt xa mọi thứ hắn từng đối mặt, một sức mạnh có thể dễ dàng lấy mạng hắn nếu muốn.
“Kẻ nào dám… phá hoại đại sự của Ma Chủ… Ta sẽ nhớ kỹ mối thù này!” Hắc Sa Ma Tướng gằn giọng, tiếng nói của hắn đầy vẻ căm hờn và hận thù, nhưng sâu bên trong là sự run rẩy không thể che giấu. Hắn nhìn chằm chằm về phía không trung, nơi hắn cảm nhận được luồng sức mạnh bí ẩn vừa xuất hiện. Hắn biết, nếu hắn còn nán lại, hắn sẽ chết. Hắn hóa thành một làn khói đen kịt, nhanh chóng chui tọt vào bóng đêm, biến mất không dấu vết, bỏ lại một vũng máu đen đặc trên nền đất đá tan hoang.
Trên một nóc nhà đổ nát cách đó không xa, nơi những mảnh ngói vỡ vụn và những thanh gỗ cháy dở vương vãi, Cố Trường Minh đứng lặng lẽ, tay vẫn giữ tư thế như vừa vung kiếm. Gió lạnh rít qua những khe hở, cuốn theo bụi đất và mùi khói từ những đám cháy âm ỉ. Anh vẫn mặc bộ trường bào màu tối, tóc đen dài bay nhẹ trong gió. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn thờ ơ, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại chứa đựng một nỗi mệt mỏi không thể che giấu, cùng một chút bất đắc dĩ.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ của nàng thanh khiết như tuyết liên giữa không gian hoang tàn. Nàng khẽ thở dài, ánh mắt lo lắng nhìn xuống nhóm trẻ đang cố gắng gượng dậy bên dưới. Nàng hiểu rõ nỗi giằng xé trong lòng Cố Trường Minh hơn ai hết. Hắn đã cố gắng giữ khoảng cách, cố gắng để thế hệ trẻ tự mình đứng lên, nhưng mỗi khi sinh mệnh họ bị đe dọa, bản năng của một người bảo hộ, của một anh hùng đã từng gánh vác cả thế giới lại trỗi dậy, buộc hắn phải ra tay.
“Anh ấy… đã quá giới hạn rồi,” Mộ Dung Tuyết nhẹ giọng nói, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy sự thấu hiểu. “Anh ấy không thể chịu đựng thêm một mất mát nào nữa.” Nàng biết, mỗi lần Cố Trường Minh ra tay, dù là âm thầm hay công khai, đều giống như một nhát dao cứa vào vết thương lòng chưa lành của hắn, gợi lại những ký ức đau buồn về kiếp trước, về những người hắn đã không thể cứu.
Cố Trường Minh không nói gì, hắn chỉ khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi bụi đất và sự mệt mỏi. Ánh mắt hắn lướt qua Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt đang run rẩy, nhìn quanh quất tìm kiếm ân nhân của mình. Hắn biết, họ sẽ không tìm thấy hắn. Hắn cũng không muốn họ tìm thấy. Hắn chỉ muốn họ tự mình tìm ra con đường. Nhưng…
“Một lần nữa… lại là ta sao?” Cố Trường Minh thì thầm, giọng nói trầm thấp, như tự nói với chính mình, như một lời than vãn với số phận trớ trêu. Hắn đã từng thề sẽ không cứu thế giới nữa, sẽ không gánh vác trách nhiệm của ai nữa. Hắn muốn bình yên, muốn tìm lại chính mình sau hàng ngàn năm chiến tranh và mất mát. Nhưng dường như số mệnh không muốn buông tha hắn. Mọi con đường đều dẫn hắn trở lại vị trí cũ, vị trí của một người bảo hộ, của một vị thần bất đắc dĩ.
Hắn thu kiếm thế, bàn tay từ từ hạ xuống, nhưng trong lòng hắn, sóng gió vẫn cuộn trào. Hắn đã can thiệp, và điều đó có nghĩa là hắn lại một lần nữa phá vỡ nguyên tắc của chính mình. Nhưng nhìn thấy đôi mắt tuyệt vọng của Liễu Thanh Hoan, nhìn thấy sự quật cường của Kỷ Vô Nguyệt, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Hắn không thể để lịch sử lặp lại, không thể để những thế hệ trẻ này phải chịu số phận tàn khốc như hắn và những người đồng đội của hắn trong kiếp trước.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng tiến lại gần, đặt tay lên vai hắn. Bàn tay nàng lạnh như tuyết, nhưng lại mang đến một hơi ấm an ủi đến lạ. Hắn không quay đầu lại, nhưng hắn cảm nhận được sự hiện diện của nàng, sự thấu hiểu vô ngôn mà chỉ có nàng mới có thể dành cho hắn. Nàng là người duy nhất thực sự nhìn thấu nỗi đau và gánh nặng mà hắn đang mang vác.
“Không phải là lại là huynh,” Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng dịu dàng nhưng kiên định. “Mà là huynh vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ. Và đó… không phải là một điều xấu.”
Cố Trường Minh không đáp lời. Hắn chỉ đứng đó, nhìn xuống cảnh tượng hoang tàn của Hoàng Thành Thiên Đô, nơi những ngọn lửa ma khí vẫn âm ỉ cháy, nơi tiếng than khóc vẫn còn văng vẳng trong gió lạnh. Hắn biết, Ma Tướng sẽ quay lại. Mối đe dọa vẫn còn đó. Hắn đã cứu họ lần này, nhưng hắn không thể cứu họ mãi mãi. Họ phải tự đứng lên, phải tự mình chiến đấu. Và hắn, một lần nữa, sẽ lại là người đứng trong bóng tối, hướng dẫn họ, dù cho trái tim hắn có mệt mỏi đến đâu.
Bên dưới, Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt đã cố gắng gượng dậy, dìu nhau đến bên Tần Vũ. Họ nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một dấu vết, một bóng hình của ân nhân bí ẩn. Nhưng không có gì cả. Chỉ có gió lạnh, bụi đất, và sự im lặng đáng sợ. Họ biết, họ đã được cứu. Một lần nữa. Và điều đó, một lần nữa, lại đến từ một sức mạnh vô hình, không thể lý giải, nhưng lại mang đến cho họ một niềm tin mãnh liệt, một ý chí kiên cường hơn bao giờ hết. Họ phải sống, phải trưởng thành, phải tìm ra người đã cứu họ, và phải gánh vác trách nhiệm mà hắn đã trao cho họ, dù chỉ là qua một mảnh vải nhỏ và một khoảnh khắc can thiệp bí ẩn.
Trong bóng đêm mịt mùng, hình bóng Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết dần chìm vào hư vô, như một giấc mơ, để lại đằng sau một chiến trường tan hoang và ba con người trẻ tuổi đang cố gắng tìm lại hy vọng giữa đống tro tàn. Hắn đã ra tay, nhưng hắn không xuất hiện. Hắn đã cứu, nhưng hắn không tuyên bố. Hắn vẫn là Cố Trường Minh, người anh hùng mệt mỏi, khao khát bình yên, nhưng vẫn không thể hoàn toàn buông bỏ trách nhiệm của một người từng gánh vác số phận cả thế giới. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua màn mây, chiếu xuống vết máu đen đặc của Ma Tướng trên nền đá, như một lời nhắc nhở về mối nguy hiểm vẫn còn hiện hữu, và về con đường đầy gian nan đang chờ đợi những người trẻ tuổi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.