Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 233: Thiên Đô Khởi Nghĩa: Tiếng Kèn Xung Trận

Tiếng vũ khí va chạm nhẹ, tiếng hô hào khẽ khàng của một vài tu sĩ đang khởi động, tạo nên một bản hòa âm trầm hùng, báo hiệu một cuộc chiến sắp bùng nổ. Mùi đất ẩm và mồ hôi của những chiến binh trẻ tuổi hòa quyện vào làn gió lạnh, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự dũng cảm và hy sinh.

Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt đứng trước nhóm tu sĩ trẻ. Vóc dáng nhỏ nhắn của Liễu Thanh Hoan dường như lớn hơn dưới ánh sáng lờ mờ, toát lên một khí phách mạnh mẽ. Cô nhìn thẳng vào từng ánh mắt của những người lính trẻ, giọng nói trong trẻo nhưng vang dội, đầy uy lực, xua tan cái lạnh giá của rạng đông. "Hoàng Thành Thiên Đô là nhà của chúng ta! Chúng ta sẽ không để Ma tộc giày xéo nó! Nhiệm vụ này có thể không trở về, có thể chúng ta sẽ phải đối mặt với những thứ kinh hoàng nhất mà nhân loại từng biết. Nhưng chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì đúng đắn, vì những người dân vô tội, vì linh hồn của đại lục!" Cô giơ cao thanh kiếm của mình, ánh sáng pháp lực lóe lên, xé toạc màn đêm. "Hãy nhớ, chúng ta không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng ý chí, bằng sự kiên định của tâm hồn! Hãy chứng tỏ cho Ma Chủ thấy, rằng nhân loại không dễ dàng bị khuất phục!"

Tần Vũ bước lên, thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn che khuất một phần ánh sáng, tạo nên một cái bóng khổng lồ. Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, vang dội như tiếng trống trận. "Mỗi người chúng ta đều là một mũi kiếm. Chúng ta sẽ cùng nhau đâm xuyên vào trái tim của bóng tối! Hãy nhớ kỹ kế hoạch, từng chi tiết nhỏ nhất. Đừng hành động một mình! Hãy tin tưởng đồng đội của mình hơn bất cứ điều gì khác! Sự đoàn kết của chúng ta chính là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất mà Ma Chủ không thể phá vỡ!" Hắn rút thanh kiếm lớn bên hông, mũi kiếm sáng loáng dưới ánh sáng mờ ảo, phản chiếu ánh mắt kiên định của những người trẻ. "Chúng ta không phải là những kẻ liều mạng, chúng ta là những chiến binh có lý trí và mục tiêu rõ ràng. Hãy chiến đấu một cách thông minh!"

Kỷ Vô Nguyệt, với khí chất lạnh lùng, dứt khoát, nhưng giọng nói của nàng lại chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Mạng sống của đồng đội là ưu tiên hàng đầu. Hãy tin tưởng lẫn nhau và tin vào sự chỉ dẫn của Cố tiền bối. Anh ấy đã chỉ cho chúng ta con đường, giờ là lúc chúng ta phải tự mình bước đi. Mỗi hành động của chúng ta đều có ý nghĩa. Hãy trở về an toàn, mang theo chiến thắng và hy vọng cho đại lục!" Nàng nhìn về phía con đường dẫn ra khỏi Vọng Tiên Lầu, nơi bóng tối vẫn còn đặc quánh, nhưng đã bắt đầu nhạt dần. "Chúng ta sẽ là ngọn lửa đầu tiên thắp sáng lại Thiên Đô!"

Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đứng cách đó không xa, chứng kiến cảnh tượng này. Cố Trường Minh không nói gì, đôi mắt hổ phách của hắn lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi, ánh mắt phức tạp, vừa tự hào vừa lo lắng. Hắn nhớ lại những trận chiến kiếp trước, những gương mặt thân quen đã ngã xuống. Hắn biết, con đường phía trước của những người trẻ này còn đầy rẫy chông gai, đầy rẫy máu và nước mắt. Nhưng hắn cũng nhìn thấy một ngọn lửa mới, một ý chí không khuất phục đang bùng cháy trong họ, khác hẳn với sự bế tắc của kiếp trước.

"Họ đã trưởng thành," Cố Trường Minh khẽ thì thầm với Mộ Dung Tuyết, giọng hắn trầm thấp, mang theo một nỗi buồn man mác. "Họ đã tìm thấy con đường của riêng mình, đã chấp nhận gánh nặng của số phận." Mộ Dung Tuyết khẽ nắm nhẹ tay Cố Trường Minh, cái chạm tay dịu dàng nhưng đầy sức mạnh, như một lời an ủi thầm lặng. Nàng hiểu những gì hắn đang nghĩ, những vết thương lòng vẫn âm ỉ trong hắn. "Nhưng con đường phía trước còn dài... và khó khăn hơn rất nhiều." Hắn nhìn theo bóng lưng của Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và đội tiên phong của họ, những người trẻ tuổi đang dũng cảm bước vào màn đêm, từng bước chân in hằn trên nền đất lạnh giá. Họ đã biến mất sau khúc quanh, chỉ còn lại những âm thanh xa dần của tiếng bước chân và tiếng gió đêm.

Và Cố Trường Minh biết, sự ra đi của đội tiên phong này sẽ là tiền đề cho một cuộc chạm trán trực diện và nguy hiểm hơn với các thủ lĩnh Ma tộc bên trong Thiên Đô. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ là khởi đầu.

***

Hoàng Thành Thiên Đô, từng là trung tâm phồn hoa bậc nhất đại lục Tiên Nguyên, giờ đây chìm trong một màn sương mù đặc quánh, xám xịt của ma khí. Trước bình minh, khi mọi sinh linh còn say giấc, hoặc bị giam hãm trong cơn ác mộng vĩnh cửu, ba đội tiên phong đã lặng lẽ thâm nhập vào thành phố bị nguyền rủa này. Kiến trúc hùng vĩ một thời, những tòa thành cao vút, tường thành kiên cố bằng đá xanh, các cung điện nguy nga lợp ngói vàng, đường phố rộng lớn lát đá – tất cả đều bị bao phủ bởi một lớp ma khí nhớp nháp, biến đổi chúng thành những bóng ma câm lặng, rợn người. Không còn tiếng người mua bán tấp nập, tiếng xe ngựa lộc cộc, hay tiếng nhạc cụ du dương. Thay vào đó là sự tĩnh lặng chết chóc, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khe tường nứt nẻ, hoặc tiếng gầm gừ xa xăm của những Ma vật ẩn mình trong bóng tối. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và tử khí tanh tưởi quấn lấy khứu giác, khiến không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề.

Liễu Thanh Hoan dẫn đội của mình men theo một con hẻm nhỏ, lẩn khuất giữa những đống đổ nát của một khu chợ cũ. Ánh mắt cô sắc bén, quét qua từng ngóc ngách, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ mà Cố Trường Minh đã miêu tả. Cô nhớ lời hắn nói: "Những con đường bí mật này từng là huyết mạch của Thiên Đô trong chiến tranh cổ đại, Ma tộc sẽ không dễ dàng phát hiện ra chúng." Từng bước chân của cô nhẹ như lông hồng, tránh làm vương vãi những viên đá vụn dưới chân. Phía trước, một nhóm Ma vật thấp cấp đang tuần tra, thân hình gớm ghiếc, đôi mắt đỏ ngầu lướt qua những góc phố. Chúng không có trí tuệ, chỉ hành động theo bản năng khát máu và mệnh lệnh của Ma Chủ tàn niệm, nhưng số lượng đông đảo của chúng vẫn là một mối đe dọa không nhỏ.

Liễu Thanh Hoan khẽ ra hiệu cho đội viên. Một tay ấn nhẹ vào tai nghe pháp thuật, giọng cô thì thầm, vang vọng trong tâm trí các đồng đội: "Giữ khoảng cách, tránh giao tranh không cần thiết. Mục tiêu chính là tế đàn phụ và giải cứu người dân. Chúng ta cần bảo toàn lực lượng." Cô nín thở, lắng nghe tiếng bước chân nặng nề của Ma vật đi xa dần, cảm nhận luồng ma khí lạnh lẽo lướt qua mình như lưỡi hái tử thần. Trái tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng tột độ của nhiệm vụ. Cô biết, một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến thảm họa.

Trong khi đó, ở một hướng khác của thành phố, Tần Vũ dẫn đội của mình tiến thẳng hơn, ít kiêng dè hơn. Hắn không phải là người của sự tinh tế, mà là một mũi nhọn sắc bén, đâm thẳng vào hiểm địa. Hắn và đội của mình đã áp sát một tiền đồn phía Tây, nơi mà Ngô Tam đã báo cáo là có một Ma Tướng trấn giữ. "Đội ta đã áp sát tiền đồn phía Tây. Sẵn sàng phá vỡ. Có vẻ có một con Ma Tướng trấn giữ," giọng Tần Vũ trầm hùng, vang vọng trong kênh liên lạc, mang theo sự háo hức chiến đấu. Hắn cầm thanh kiếm lớn của mình, nắm chặt chuôi kiếm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Dù biết đây là một trận chiến sinh tử, Tần Vũ vẫn cảm thấy một ngọn lửa hừng hực cháy trong lồng ngực. Hắn nhìn chằm chằm vào ánh sáng đỏ rực phát ra từ tiền đồn, nơi ma khí cuồn cuộn như một bức tường vững chắc. Hắn nhớ lời Cố Trường Minh: "Ma tộc thường đặt điểm yếu của mình ở những nơi chúng tin là kiên cố nhất. Hãy tìm kiếm sự bất thường trong sự hoàn hảo."

Ở một vị trí khác, Kỷ Vô Nguyệt, tựa như một bóng ma lướt qua những mái nhà đổ nát. Nàng là mũi tên độc, là kẻ phá hoại thầm lặng. Đội của nàng chuyên về trinh sát và đặt bẫy, tạo nghi binh. Nàng đã xác định được vị trí của một số điểm kích nổ nghi binh mà Cố Trường Minh đã chỉ ra, những nơi có thể gây ra tiếng động lớn, thu hút sự chú ý của Ma tộc, tạo cơ hội cho Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ hành động. "Đã xác định vị trí điểm kích nổ nghi binh. Chờ lệnh," giọng nàng ngắn gọn, lạnh lùng, nhưng đầy hiệu quả. Nàng giấu mình trong một tháp canh đổ nát, gió lạnh luồn qua những vết nứt, làm tóc nàng bay bay. Đôi mắt nàng quét qua bản đồ pháp thuật, đánh dấu từng vị trí, từng đường tuần tra của Ma vật. Mỗi một hành động của nàng đều chính xác, không thừa không thiếu, như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo. Ba mũi nhọn, ba phương pháp, cùng tiến vào trái tim của Ma tộc, mang theo hy vọng mong manh cho Thiên Đô.

***

Ma khí vẫn bao phủ dày đặc, khiến ánh sáng ban ngày không thể xuyên thấu, tạo nên một buổi sáng vĩnh cửu u ám trong Hoàng Thành Thiên Đô. Liễu Thanh Hoan và đội của mình đã đến một khu dân cư bị Ma tộc biến thành trại giam tạm thời. Khung cảnh trước mắt khiến trái tim cô thắt lại. Những ngôi nhà đổ nát, tường gạch nứt toác, cửa sổ vỡ vụn. Bên trong, hàng trăm người dân bị giam giữ, ánh mắt họ vô hồn, tiều tụy, thân hình gầy gò, quần áo rách rưới. Một tiểu pháp trận màu tím đen, lơ lửng giữa không trung, đang hút cạn sinh khí của họ, biến họ thành những cái xác sống. Mùi tử khí nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh hôi thối, tạo nên một không khí ghê rợn, khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình.

Liễu Thanh Hoan không thể kìm nén sự phẫn nộ trong lòng. Cô nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã nói về sự tàn bạo của Ma tộc, nhưng chứng kiến tận mắt vẫn là một cú sốc. Thay vì xông vào một cách liều lĩnh, cô nhanh chóng ra lệnh cho hai đội viên tạo ra âm thanh giả ở phía đối diện, mô phỏng tiếng giao tranh nhỏ để thu hút sự chú ý của các Ma vật canh gác. Trong khi đó, cô tự mình dẫn một nhóm nhỏ hơn đột kích từ phía sau.

"Cẩn thận, có hai con Ma vật cấp thấp ở góc khuất kia," Liễu Thanh Hoan thì thầm, chỉ dẫn đồng đội. Khi chúng quay lưng lại, cô bất ngờ tung ra một chùm dây leo xanh biếc, nhanh như chớp cuốn lấy hai con Ma vật, siết chặt chúng vào bức tường đổ nát. Pháp thuật hệ mộc của cô không chỉ có tác dụng trói buộc mà còn có thể hút cạn sức mạnh của Ma vật, làm chậm chúng lại. Cùng lúc đó, các đội viên khác nhanh chóng tiếp cận và vô hiệu hóa chúng bằng những nhát kiếm sắc bén, không gây ra tiếng động lớn.

Sau khi loại bỏ những kẻ canh gác đầu tiên, Liễu Thanh Hoan tiến đến tiểu pháp trận. Ánh sáng tím đen của nó nhấp nháy, mỗi nhịp đập lại hút đi một phần sinh khí từ những người dân đang bị trói buộc b���ng xiềng xích ma thuật. Cô không ngần ngại, giơ tay lên, một luồng ánh sáng xanh lục bùng phát, đánh thẳng vào trung tâm pháp trận. "Phá!" Tiếng cô vang lên dứt khoát. Pháp trận rung lắc dữ dội, ma khí cuộn trào rồi tan biến, để lộ ra một viên ngọc đen xì đang nứt vỡ. Viên ngọc vỡ tan, giải phóng những người dân khỏi xiềng xích.

Những người dân bị giam cầm, gương mặt tiều tụy, ánh mắt vô hồn, đột nhiên cảm nhận được sự tự do. Họ ngơ ngác nhìn Liễu Thanh Hoan, rồi dần dần, những tia sáng hy vọng le lói trong đôi mắt họ. Một vài người bắt đầu run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên má.

"Đừng sợ! Chúng ta đến để giải cứu các người! Hãy theo ta, nhanh lên!" Liễu Thanh Hoan nói, giọng cô trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn họ. Cô vội vàng cởi trói cho những người gần nhất, gương mặt cô dù lấm lem bụi bặm vẫn ánh lên vẻ kiên cường và lòng trắc ẩn. "Theo ta, đến nơi an toàn mà chúng ta đã chuẩn bị. Đừng quay lại!"

Một cụ già yếu ớt, nước mắt lưng tròng, nắm lấy tay áo cô: "Tiên tử... Tiên tử cứu mạng... Cảm ơn tiên tử!"

Liễu Thanh Hoan gật đầu, đưa mắt trấn an. Cô biết thời gian là vàng bạc. "Không cần cảm ơn. Hãy cứu lấy chính mình và những người thân yêu. Mau đi!" Cô cùng đội của mình tạo thành một hàng rào bảo vệ, dẫn dắt những người dân hoảng loạn men theo những con đường an toàn đã được định trước, tránh xa những khu vực có Ma tộc tuần tra dày đặc. Mỗi bước chân của cô đều chắc chắn, mỗi ánh mắt đều chứa đựng quyết tâm. Cô đã hứa với Cố Trường Minh, với Mộ Dung Tuyết, và với chính bản thân mình, rằng cô sẽ không để bi kịch lặp lại. Cô sẽ cứu lấy những sinh mạng này, ngay cả khi phải đánh đổi bằng chính sinh mạng của mình.

***

Trong khi Liễu Thanh Hoan đang giải cứu dân chúng một cách khéo léo, ở một khu vực khác của Hoàng Thành Thiên Đô, một cuộc chiến khốc liệt hơn đang diễn ra. Tần Vũ và đội của hắn không chọn cách lẩn tránh mà xông thẳng vào một tiền đồn Ma tộc được gia cố ở phía Tây thành phố. Tiền đồn này được xây dựng trên nền một tòa nha môn cũ, tường thành được gia cố bằng ma khí, biến nó thành một pháo đài gần như bất khả xâm phạm. Ma khí cuộn trào xung quanh, tạo thành một màn sương đen dày đặc, che khuất tầm nhìn và làm suy yếu linh lực của tu sĩ chính đạo. Mùi lưu huỳnh và máu tươi nồng nặc trong không khí, báo hiệu sự hung tàn của Ma tộc.

"Kẻ nào cản đường, chết không tha! Thiên Kiếm Trảm!" Tần Vũ gầm lên, giọng hắn vang dội như tiếng sấm, xé tan màn ma khí. Hắn là người đầu tiên xông vào, thanh kiếm lớn của hắn vung lên, tạo thành một luồng kiếm khí màu bạc chói lòa, chém đứt xiềng xích ma thuật và phá vỡ hàng phòng thủ đầu tiên. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn di chuyển nhanh nhẹn một cách đáng kinh ngạc, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực sấm sét, trực diện đối đầu với đám Ma vật đang ùa ra.

Tiền đồn này được trấn giữ bởi Xích Diễm Ma Tướng, một thủ lĩnh Ma tộc cấp thấp nhưng vô cùng hung hãn. Hắn có thân hình to lớn, da đỏ rực như than hồng, hai chiếc sừng nhọn hoắt mọc trên đầu, và mặc một bộ giáp đen thô kệch. Khi Tần Vũ xông vào, Xích Diễm Ma Tướng gầm lên một tiếng giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu. "Ngươi... dám... cản bước Ma Chủ... Ta sẽ biến ngươi thành huyết tế!" Hắn vung lên một chiếc rìu chiến lớn, phủ đầy ma khí, bổ thẳng xuống Tần Vũ.

Tần Vũ không hề nao núng. Hắn nghiêng người tránh đòn, rồi phản công bằng một nhát kiếm ngang, tạo ra một cơn lốc kiếm khí sắc bén. "Hừ! Ma Chủ của ngươi cũng chỉ là một tàn niệm yếu ớt! Ngươi còn chưa đủ tư cách để nhắc đến hắn trước mặt ta!" Hắn đáp trả, ánh mắt rực lửa quyết tâm. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Xích Diễm Ma Tướng sở hữu sức mạnh kinh hoàng và khả năng tự phục hồi nhanh chóng nhờ ma khí. Mỗi đòn tấn công của hắn đều có thể san bằng một tòa nhà. Tuy nhiên, Tần Vũ không chỉ dựa vào sức mạnh. Hắn đã được Cố Trường Minh chỉ dẫn về những điểm yếu của Ma tộc, đặc biệt là cách chúng vận hành ma khí trong cơ thể.

"Đồng đội, đánh vào chân trái của hắn! Nơi đó là nguồn cung cấp ma khí!" Tần Vũ ra lệnh, giọng hắn vẫn rõ ràng giữa tiếng gầm thét và tiếng va chạm kim loại. Các đội viên của hắn, những tu sĩ trẻ tuổi đã được huấn luyện kỹ lưỡng, nhanh chóng phối hợp. Một người dùng pháp thuật hệ phong tạo ra một luồng gió xoáy làm chệch hướng Ma Tướng, người khác tung ra một đạo phù chú hệ lôi đánh vào chân trái của hắn, làm chậm lại chuyển động của Xích Diễm Ma Tướng.

Chớp lấy thời cơ, Tần Vũ tung ra chiêu mạnh nhất của mình: "Thanh Long Xuất Hải!" Kiếm khí ngưng tụ thành một hình ảnh Thanh Long xanh biếc, gầm thét lao về phía Xích Diễm Ma Tướng. Chiêu kiếm này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý mà còn chứa đựng linh lực tinh thuần của hắn, có khả năng khắc chế ma khí. Thanh Long đâm xuyên qua lớp giáp đen, xuyên qua cơ thể khổng lồ của Ma Tướng. Một tiếng gầm rú đau đớn vang lên, Xích Diễm Ma Tướng đổ sụp xuống, thân thể hắn dần tan rã thành tro bụi đen kịt, ma khí xung quanh cũng vì thế mà suy yếu đi trông thấy.

Tiền đồn Ma tộc sụp đổ hoàn toàn. Tần Vũ đứng giữa đống đổ nát, thanh kiếm lớn của hắn vẫn còn vương máu đỏ tươi của Ma tộc. Hắn thở hổn hển, mồ hôi chảy dài trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực lửa quyết tâm. Hắn nhìn đồng đội của mình, những người cũng đang mệt mỏi nhưng đầy hưng phấn sau chiến thắng đầu tiên. "Chúng ta đã mở được một con đường! Tiến sâu hơn vào thành phố!" Hắn gầm lên, như một vị tướng quân đang thúc giục binh lính. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng chiến thắng này đã tiếp thêm động lực rất lớn cho toàn đội. Mùi khét lẹt của pháp thuật, mùi máu tanh và lưu huỳnh vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó không còn mang theo sự tuyệt vọng mà là hương vị của chiến thắng.

***

Trên Đỉnh Cô Độc, nơi gió hú gào thê lương và mây mù bao phủ quanh năm, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đứng cạnh nhau, tựa như hai bức tượng được tạc từ đá và sương. Không có kiến trúc nhân tạo nào ở đây, chỉ có đá trọc, vài cây cối cằn cỗi bám víu vào sườn núi, và không khí loãng lạnh lẽo. Gió mạnh quất vào người họ, nhưng cả hai đều đứng vững như bàn thạch. Đôi khi, một tia sét lóe sáng trên nền trời xa xăm, chiếu rọi thoáng qua cảnh tượng hoang vắng, hùng vĩ. Không khí trong lành, tinh khiết của núi cao đối lập hoàn toàn với sự ô nhiễm của ma khí đang bủa vây Hoàng Thành Thiên Đô phía xa.

Cố Trường Minh nhấp một ngụm trà, chén trà ngọc bích tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt trong lòng bàn tay lạnh giá của hắn. Ánh mắt sâu thẳm của hắn dõi về phía pháp khí truyền tin đang lơ lửng trước mặt, hiển thị rõ nét từng diễn biến bên trong thành phố. Hắn thấy Liễu Thanh Hoan khéo léo giải cứu người dân, dùng pháp thuật hệ mộc để trói buộc Ma vật và phá hủy tiểu pháp trận một cách gọn gàng. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi hắn, vừa tự hào, vừa chua chát. Hắn nhớ lại bản thân mình của kiếp trước, cũng từng xông pha như thế, nhiệt huyết như thế, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự phản bội và đau khổ. Liệu họ có tránh được vết xe đổ đó?

Hắn lại thấy Tần Vũ dũng mãnh phá vỡ tiền đồn, đối đầu trực diện với Xích Diễm Ma Tướng. Hắn thấy được sự cương nghị, quả cảm trong từng chiêu kiếm của Tần Vũ, cũng như sự phối hợp ăn ý của đội viên. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt hổ phách của hắn. "Tần Vũ có tố chất của một chiến tướng. Hắn biết cách đoàn kết đồng đội và tận dụng triệt để sức mạnh của mình," hắn khẽ thì thầm. Và rồi, hắn nhìn thấy Kỷ Vô Nguyệt, tựa như một bóng ma, lặng lẽ tạo ra những vụ nổ nghi binh chính xác ở các điểm trọng yếu, khiến Ma tộc phải phân tán lực lượng, tạo ra sự hỗn loạn cần thiết. Mỗi hành động của cô đều hiệu quả, không thừa thãi.

Mộ Dung Tuyết khẽ nắm lấy tay Cố Trường Minh, cái chạm tay dịu dàng nhưng đầy sức mạnh, truyền đến hắn một chút hơi ấm. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng hắn, sự phức tạp của những cảm xúc đang bùng lên bên trong. Nàng biết hắn tự hào, nhưng cũng lo lắng khôn nguôi, bởi hắn là người duy nhất biết rõ sự tàn khốc của tương lai. "Họ đã trưởng thành rất nhiều," cô nói, giọng dịu dàng, như làn gió mát xoa dịu tâm hồn hắn.

Cố Trường Minh gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình pháp khí. "Hài lòng... và lo lắng. Những gì họ đối mặt còn kinh khủng hơn nhiều những gì ta đã thấy. Nhưng họ đang học hỏi, và đó là điều quan trọng nhất." Hắn thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả ngàn năm ký ức. "Kiếp trước, chúng ta đã quá tự mãn, quá dựa dẫm vào một vài cá nhân. Lần này, họ phải tự mình đứng lên, tự mình tìm ra con đường." Hắn nhìn sang Mộ Dung Tuyết, đôi mắt đầy vẻ ưu tư. "Nhưng ta vẫn không thể hoàn toàn buông bỏ. Dù đã chai sạn, vẫn có những thứ... ta không muốn thấy lặp lại."

Hắn đưa tay lên, chỉ vào một điểm trên bản đồ pháp thuật, nơi có một kiến trúc khổng lồ, được bao bọc bởi một tầng phòng thủ ma khí dày đặc nhất, ánh sáng đỏ sẫm từ Huyết Nguyệt Ấn thỉnh thoảng lóe lên, như trái tim đang đập của bóng tối. "Tế đàn chính. Nó mới là vấn đề." Giọng hắn trầm thấp, mang theo một nỗi ám ảnh sâu sắc. "Đó không chỉ là một nghi lễ ma đạo thông thường. Nó là một phần của kế hoạch lớn hơn, một nỗ lực để hồi sinh thứ gì đó cổ xưa và khủng khiếp hơn."

Mộ Dung Tuyết nhìn theo ngón tay hắn, đôi mắt nàng cũng hiện lên vẻ lo lắng. Nàng hiểu ý hắn. "Ma Chủ tàn niệm không chỉ muốn chiếm đóng, mà còn muốn biến Thiên Đô thành một vật tế, đúng không?"

"Chính xác. Và thứ mà nó muốn triệu hồi, hay hồi sinh, không phải là thứ mà thế giới này có thể chống đỡ được ở thời điểm hiện tại," Cố Trường Minh đáp, giọng hắn lạnh lẽo như băng giá. "Ma Chủ sẽ không dễ dàng buông tha Thiên Đô như vậy. Những gì chúng ta đang thấy chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch của nó. Một tầng phòng thủ mới và một trận pháp khổng lồ liên quan đến Huyết Nguyệt Ấn đang được xây dựng ở trung tâm Thiên Đô. Nó báo hiệu một nghi lễ lớn, hoặc triệu hồi một thực thể mạnh mẽ hơn, có thể là một mảnh linh hồn khác của Ma Chủ."

Hắn quay người lại, nhìn về phía chân trời, nơi ma khí vẫn cuồn cuộn như một cơn bão sắp ập đến. Gió mạnh táp vào mặt hắn, lạnh buốt. Hắn biết, dù những người trẻ đã thể hiện sự trưởng thành vượt bậc, nhưng thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước. Trận chiến giành lại Thiên Đô, giờ đây, mới chỉ là màn dạo đầu cho một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến mà Cố Trường Minh đã từng thua cuộc trong kiếp trước. Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong tâm hồn đã chai sạn, nỗi sợ thất bại và sự ám ảnh khi chứng kiến những bi kịch lặp lại. Nhưng rồi, hắn lại siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, một tia hy vọng mong manh lóe lên. "Dù sao đi nữa," hắn khẽ nói, "họ cũng đã có một khởi đầu tốt. Giờ đây, chúng ta chỉ có thể tin tưởng vào họ, và hy vọng rằng họ sẽ tìm thấy con đường của riêng mình để phá vỡ vòng lặp của bi kịch."

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free