Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 239: Huyết Triều Nuốt Chửng: Mục Tiêu Khủng Khiếp Của Ma Chủ
Hy vọng lóe lên, nhưng lại quá mong manh, quá xa vời. Liệu họ có đủ sức mạnh, đủ thời gian để xuyên thủng vòng vây này và ngăn chặn âm mưu kinh hoàng của Ma Chủ tàn niệm trước khi mọi thứ quá muộn?
Tiếng gầm gừ ghê rợn của hàng trăm kẻ bị biến đổi vỡ òa, hòa cùng tiếng đổ sập của cánh cửa Ma Điện, tạo thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Ma khí cuồn cuộn như sóng thần, nuốt chửng ánh sáng le lói còn sót lại trong điện, đẩy không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức khó thở. Từng bước chân của chúng vang lên khô khốc trên nền đá cẩm thạch nứt vỡ, như những tiếng trống tang vang vọng từ địa ngục. Đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng của chúng phản chiếu sự tàn bạo vô tri, không còn chút dấu vết của nhân tính. Chúng không còn là những người dân vô tội mà Liễu Thanh Hoan hay Tần Vũ từng biết đến, mà đã hoàn toàn biến thành những con rối máu thịt của Ma Chủ, hung hãn và không biết sợ hãi.
Tần Vũ không chần chừ. Sự phẫn nộ bùng cháy trong lồng ngực hắn, biến thành ngọn lửa thổi bùng ý chí chiến đấu. Hắn gầm lên một tiếng, thanh kiếm trong tay phát ra luồng kiếm khí xanh biếc chói mắt, xé tan màn ma khí đặc quánh. Hắn lao vào giữa vòng vây, thân ảnh cao lớn, vạm vỡ như một ngọn núi sừng sững, chặn đứng làn sóng ma vật đang ào ạt xông lên. "Lũ súc sinh này... chúng không có điểm dừng!" Hắn gằn giọng, mỗi nhát kiếm vung ra đều mang theo sức mạnh ngàn cân, chém rách không khí, để lại những vệt sáng lạnh lẽo. Kiếm quang chớp nháng, liên tục đẩy lùi những kẻ địch đầu tiên, nhưng chúng lại nhanh chóng đứng dậy, hoặc bị những kẻ khác chen lấn xông lên, không ngừng nghỉ. Mùi máu tanh nồng nặc và ma khí hôi thối quện vào nhau, bám lấy từng hơi thở, từng nhát kiếm của hắn. Hắn cảm nhận rõ ràng sức lực đang dần cạn kiệt, nhưng ý chí không cho phép hắn lùi bước. Hắn biết rõ, một khi hắn gục ngã, Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt sẽ không còn đường thoát. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt điển trai, góc cạnh của hắn, hòa cùng bụi bặm và vài vệt máu nhỏ vừa văng lên từ kẻ địch. Hắn nghiến răng, cố gắng đẩy lùi thêm một đợt tấn công nữa, tiếng kim loại va chạm vào xương cốt khô khốc vang lên rợn người. Kiếm khí của hắn dù sắc bén đến đâu, cũng không thể xuyên phá được sự vô tri và số lượng áp đảo của chúng.
Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng kiên cường, đã gần như dốc cạn sức lực. Nàng đứng phía sau Tần Vũ, đôi mắt to tròn, đen láy giờ đây ánh lên sự kiệt quệ và nỗi sợ hãi. Làn da nàng tái nhợt, đôi môi khô khốc. Nàng liên tục thi triển pháp thuật thủy hệ, những lá chắn nước trong suốt lung linh hiện ra rồi vỡ tan dưới những đòn công kích dồn dập của ma vật. Từng làn sóng nước cuộn trào, đẩy lùi chúng trong chốc lát, nhưng cũng chỉ là tạm thời. Nàng cảm nhận được sự ghê tởm khi buộc phải đối đầu với những sinh linh từng là con người, giờ đây chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch chứa đầy ma khí. Mỗi khi một lá chắn vỡ tan, ma khí lạnh lẽo lại luồn lách vào, ăn mòn linh lực và ý chí của nàng. Nàng thét lên, giọng nói trong trẻo giờ đã khàn đặc: "Kỷ Vô Nguyệt, nhanh lên! Chúng ta không giữ được bao lâu nữa!" Lời nàng vừa dứt, một luồng ma khí đen kịt, mạnh mẽ hơn hẳn những đòn công kích trước đó, xé gió lao tới. Đó là đòn tấn công của Ma tộc tướng lĩnh, kẻ vẫn đang đứng xa xa, quan sát với nụ cười chế nhạo trên môi. Lá chắn nước của Liễu Thanh Hoan lung lay kịch liệt, gần như tan vỡ, suýt chút nữa thì xuyên thủng phòng ngự của nàng. Nàng lùi lại một bước, cảm nhận một vết bỏng rát nơi cánh tay, linh lực trong cơ thể như muốn cạn kiệt. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, sớm muộn gì họ cũng sẽ bị nhấn chìm.
Kỷ Vô Nguyệt, ở một góc khuất, mồ hôi đầm đìa trên vầng trán thanh tú. Ánh mắt phượng của nàng tập trung cao độ vào những đường nét chằng chịt, phức tạp của trận pháp khổng lồ đang tỏa ra ánh sáng đỏ quỷ dị. Nàng đã tìm thấy vết nứt, một điểm yếu mong manh như sợi tơ, nhưng việc khai thác nó khó khăn hơn nàng tưởng rất nhiều. Mỗi khi nàng dồn linh lực vào, cố gắng phân tích và phá vỡ cấu trúc của nó, một luồng ma khí phản phệ lại cuộn trào, không chỉ làm tê liệt kinh mạch mà còn khiến vết nứt chực tan biến, như thể nó đang tự chữa lành. "Không được! Vết nứt này quá yếu, và ma khí đang ăn mòn nó... Ta cần thời gian!" Nàng nghiến răng, lòng tràn đầy bất lực. Nàng cảm thấy như mình đang cố gắng xé toạc một tấm màn sắt bằng một sợi chỉ tơ. Sự tinh vi của trận pháp này vượt xa mọi hiểu biết của nàng về tà thuật, nó không chỉ là một cấu trúc năng lượng đơn thuần, mà còn như một sinh thể sống, có khả năng phản ứng và tự bảo vệ. Sự tuyệt vọng len lỏi trong tâm trí nàng, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Nàng không thể từ bỏ. Nếu trận pháp này hoàn thành, toàn bộ Thanh Vân Thành sẽ biến mất, không phải theo cách hủy diệt đơn thuần, mà là bị biến thành một thứ vật chất tà ác, một phần của âm mưu kinh hoàng hơn. Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh đã từng nói về sự biến thái của Ma Chủ tàn niệm, giờ đây nàng mới hiểu hết ý nghĩa của nó.
Ma tộc tướng lĩnh, thân hình cao lớn, bao phủ bởi ma khí đen kịt, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma trơi, mỉm cười đầy đắc thắng. Hắn không vội vã, chỉ đứng quan sát, thỉnh thoảng tung ra một đòn công kích mạnh mẽ để giữ chân ba người. Hắn tận hưởng sự giãy giụa của những "con kiến nhỏ" này, thấy chúng dần chìm trong tuyệt vọng. Hắn biết, thời gian đang đứng về phía hắn, và trận pháp 'Vật Tế Linh Hồn' đang gần hoàn thành. Từng tiếng rên rỉ từ bên ngoài Ma Điện, từ hàng vạn sinh linh đang bị dung luyện, như một bản hùng ca chiến thắng vang vọng trong tai hắn. Hắn đưa mắt nhìn về phía Kỷ Vô Nguyệt, dường như nhận ra ý đồ của nàng, nhưng chỉ khẽ nhếch mép, đầy khinh thường. Cái vết nứt nhỏ bé đó, trong mắt hắn, chỉ là một trò đùa, một nỗ lực vô vọng.
Ma khí cuồn cuộn bao trùm, ánh sáng đỏ quỷ dị từ 'Vật Tế Linh Hồn' chiếu rọi khắp nơi, biến Thanh Vân Thành thành một bức tranh đẫm máu của địa ngục trần gian. Tiếng cười điên dại của Ma tộc tướng lĩnh vang vọng khắp Ma Điện, không khí trở nên nặng nề, áp lực. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí của Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, như một chất độc ăn mòn ý chí.
Ma tộc tướng lĩnh cuối cùng cũng không thể kiềm chế được sự đắc thắng của mình. Hắn bước chậm rãi về phía ba người, mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng vang dội trong không gian đặc quánh ma khí. "Vô ích thôi, lũ kiến hôi!" Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ chế nhạo, vang vọng khắp điện, xuyên thấu vào từng ngóc ngách tâm hồn họ. "Thanh Vân Thành này chỉ là đống củi khô để Ma Chủ của ta nhóm lửa. Ngươi nghĩ đây là tất cả sao?" Hắn dừng lại, ánh mắt đỏ rực của hắn quét qua ba người, dừng lại thật lâu trên khuôn mặt tái nhợt của Liễu Thanh Hoan, rồi đến vết thương đang rỉ máu trên cánh tay Tần Vũ, và cuối cùng là ánh mắt kiên định nhưng đầy bất lực của Kỷ Vô Nguyệt. Một nụ cười tàn độc hiện rõ trên khuôn mặt hắn, như thể hắn đang nhìn những con mồi sắp bị dồn vào đường cùng. Hắn vung tay lên cao, một luồng ma khí khổng lồ cuồn cuộn thành một cơn lốc đen, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Cơn lốc xoáy này không chỉ đẩy lùi Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ một cách dễ dàng, mà còn khiến Kỷ Vô Nguyệt phải lảo đảo, mất thăng bằng. Lực phản phệ từ trận pháp cũng theo đó mà mạnh hơn, khiến vết nứt mong manh kia gần như biến mất hoàn toàn.
Ma tộc tướng lĩnh không buông tha. Hắn tiếp tục dồn ép, tung ra một đòn công kích mang theo uy lực của một cường giả Ma Tôn, đủ để nghiền nát ba người họ. Kiếm của Tần Vũ va chạm với luồng ma khí, tạo ra một tiếng va chạm chói tai, nhưng hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, máu trong người như muốn vỡ tung. Hắn bị đánh văng ra xa, đập mạnh vào bức tường đá, khạc ra một ngụm máu tươi. Liễu Thanh Hoan cũng không khá hơn, những lá chắn của nàng vỡ tan từng mảnh, nàng bị chấn động đến mức ngã quỵ xuống đất, linh lực hỗn loạn trong kinh mạch. Kỷ Vô Nguyệt, dù không trực tiếp chịu đòn, cũng bị sức ép kinh khủng này làm cho choáng váng, nàng ôm đầu, cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào não.
"Ngươi nghĩ đây là tất cả sao?" Ma tộc tướng lĩnh lặp lại, tiếng cười của hắn giờ đây mang theo sự điên cuồng, đắc thắng đến cực điểm. "Ta sẽ cho các ngươi biết! Thanh Vân Thành này... chỉ là một khởi đầu nhỏ bé. Một màn trình diễn nhỏ để Ma Chủ của ta thử nghiệm quyền năng mới. Mục tiêu thật sự... nằm ở nơi khác!" Hắn nói, ánh mắt hắn lóe lên tia tàn độc, bất ngờ chỉ về phía bắc, một hướng mà ba người chưa từng nghĩ tới.
"Thái Huyền Tiên Tông... đó mới là 'ngọn lửa lớn' mà Ma Chủ muốn nuốt chửng! Nơi đó có 'món quà' đặc biệt chờ đợi ngài ấy!" Hắn vung tay một lần nữa, nhưng lần này không phải để tấn công. Một cỗ ma khí khổng lồ, nặng nề như cả ngọn núi, áp xuống, chặn đứng mọi con đường lui của họ. Cỗ ma khí này không chỉ ngăn cản vật chất, mà còn phong tỏa cả không gian, khiến họ cảm thấy như bị nhốt trong một cái lồng vô hình. Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tâm trí ba người, khiến họ choáng váng. Thái Huyền Tiên Tông? Một trong ba tông môn lớn nhất Tiên Nguyên Đại Lục, biểu tượng của chính đạo, nơi tập trung vô số cường giả và bảo vật cổ xưa. Nếu Thanh Vân Thành chỉ là "đống củi khô", vậy thì âm mưu của Ma Chủ tại Thái Huyền Tiên Tông sẽ là gì? Cái "món quà đặc biệt" đó là gì?
Trong khoảnh khắc hoang mang tột độ ấy, khi tuyệt vọng đã cận kề, một tiếng nói trầm thấp, vang dội như sấm nhưng lại vô cùng quen thuộc, đột nhiên vang lên trong tâm trí của Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Không phải là âm thanh vang vọng trong không gian, mà là một làn sóng Thần thức sắc bén, trực tiếp truyền thẳng vào linh hồn họ, cắt xuyên qua mọi lớp ma khí và sự hỗn loạn. Nó lạnh lẽo, dứt khoát, mang theo một uy áp vô hình, nhưng cũng ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc, một sự chỉ dẫn không thể chối cãi: "Rút. Chứ không chết vô ích."
Đó là Cố Trường Minh. Dù hắn không ở đây, không trực tiếp ra tay, nhưng Thần thức của hắn đã vượt qua không gian và ma khí dày đặc, gửi tín hiệu cảnh báo quan trọng nhất vào thời điểm sinh tử. Hắn vẫn luôn quan sát. Hắn vẫn luôn theo dõi. Hắn biết, nếu ba người tiếp tục cố chấp, cái chết đang chờ đợi họ, và điều đó sẽ phá hỏng kế hoạch lớn hơn. Hắn không thể để họ hy sinh vô ích, dù hắn đã kiên quyết không can thiệp trực tiếp vào số phận của thế giới này nữa. Nhưng một cái chết không có ý nghĩa, một sự hy sinh mù quáng, là điều hắn không chấp nhận.
Liễu Thanh Hoan, dù toàn thân run rẩy vì kiệt sức và chấn động, cũng cảm nhận được làn sóng Thần thức đó. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng bỗng nhiên lấy lại được một chút ánh sáng, một chút quyết tâm. Nàng hiểu ý nghĩa của lời nói đó. Không phải là đầu hàng, mà là một sự rút lui chiến lược, một sự bảo toàn lực lượng để chuẩn bị cho trận chiến lớn hơn. Nàng nhìn Tần Vũ đang cố gắng đứng dậy, và Kỷ Vô Nguyệt đang dần lấy lại sự tỉnh táo, ánh mắt nàng giao nhau với họ, mang theo một sự thấu hiểu.
Tần Vũ, dù cơ thể đau nhức như muốn vỡ ra, cũng nghe rõ lời cảnh báo. Sự kiêu ngạo của hắn đã bị dập tắt không thương tiếc bởi sức mạnh áp đảo của Ma tộc tướng lĩnh, và giờ đây, lời nói của Cố Trường Minh như một gáo nước lạnh tạt vào sự phẫn nộ vô ích của hắn. Chết vô ích? Hắn không muốn. Hắn muốn chiến đấu, muốn báo thù cho Thanh Vân Thành, nhưng hắn cũng không phải kẻ mù quáng. Hắn siết chặt thanh kiếm, ánh mắt hắn ánh lên sự giằng xé dữ dội, nhưng cuối cùng, sự lý trí đã thắng thế.
Kỷ Vô Nguyệt, người đã luôn giữ một cái đầu lạnh, là người đầu tiên hiểu rõ nhất tình hình. Nàng biết rõ sự chênh lệch sức mạnh, và lời của Ma tộc tướng lĩnh đã xác nhận những gì Cố Trường Minh đã dự đoán: Ma Chủ có một âm mưu lớn hơn, một mục tiêu chiến lược vượt xa việc hủy diệt một thành phố nhỏ. Làn sóng Thần thức của Cố Trường Minh đã củng cố thêm quyết định rút lui của nàng. Nàng nhìn Ma tộc tướng lĩnh, ánh mắt nàng chứa đựng sự căm hận, nhưng cũng có sự kiên định của một chiến binh. Họ phải sống sót. Họ phải cảnh báo Thái Huyền Tiên Tông. Đó mới là ý nghĩa thật sự của việc họ đến đây. Dù trong lòng đau đớn, nhưng ý chí cầu sinh và trách nhiệm đã đẩy họ về phía quyết định khó khăn này.
Dù trong lòng đau đớn, dù sự phẫn nộ vẫn bùng cháy, nhưng làn sóng Thần thức của Cố Trường Minh đã xua đi màn sương mù của cảm xúc, thay vào đó là sự tỉnh táo và ý chí sinh tồn. Quyết định được đưa ra trong thinh lặng, bằng những ánh mắt giao nhau đầy thấu hiểu. Ma tộc tướng lĩnh, vẫn đắc thắng, không hề hay biết về sự can thiệp vô hình đó. Hắn cười lớn, tiếng cười vang dội khắp Ma Điện, đầy vẻ hả hê khi nhìn thấy ba con kiến nhỏ đang cố gắng tập hợp lại, vẻ mặt của chúng vẫn còn sự giằng xé.
"Đến lúc rồi!" Liễu Thanh Hoan khẽ thì thầm, giọng nàng yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. Nàng vươn tay, một luồng thủy nguyên lực yếu ớt tuôn ra, tạo thành một màn sương mờ ảo, che khuất tầm nhìn của đám ma vật đang xông tới. Màn sương mỏng manh, nhưng lại là đủ để tạo ra một cơ hội nhỏ nhoi. Tần Vũ gầm lên, thanh kiếm của hắn lại bùng lên kiếm khí, nhưng lần này không phải để tấn công trực diện, mà là để tạo ra một khoảng trống. Hắn dồn toàn bộ sức lực còn lại vào một nhát chém quét ngang, tạo ra một cơn lốc kiếm khí, đẩy lùi đám ma vật đang vây quanh. Sức mạnh của hắn đã suy yếu đáng kể, vết thương ở vai đang nhức nhối, nhưng ý chí của hắn vẫn vững vàng. Hắn biết, đây là cơ hội cuối cùng.
Kỷ Vô Nguyệt không nói một lời, nàng dồn hết linh lực còn sót lại vào ngón tay, vẽ ra một phù văn phức tạp trong không khí. Phù văn nhanh chóng phát sáng, tạo ra một ảo ảnh tạm thời, đánh lừa đám ma vật đang cuồng loạn. Những hình ảnh mờ ảo của chính họ hiện ra, thu hút sự chú ý của kẻ thù. "Chạy!" Nàng gằn giọng, kéo Liễu Thanh Hoan đang gần như kiệt sức, lao về phía một lối thoát hẹp mà nàng đã nhận ra từ trước.
Cuộc rút lui diễn ra đầy gian nan và khốc liệt. Ba người họ không còn sức để chiến đấu một cách hào hùng, mà chỉ có thể dựa vào sự phối hợp ăn ý và những gì Cố Trường Minh đã dạy họ về cách sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt nhất. Họ phải chiến đấu mở đường, không ngừng tung ra những đòn phòng ngự và lẩn tránh, bỏ lại phía sau Thanh Vân Thành đang chìm trong ma khí đỏ rực. Tiếng gào thét của đám ma vật và tiếng cười đắc thắng của Ma tộc tướng lĩnh vẫn vang vọng phía sau, như một lời nguyền rủa không ngừng ám ảnh.
Mỗi bước chân đều là một sự giày vò. Tần Vũ cắn răng chịu đựng vết thương đang rỉ máu ở vai và đùi. Mỗi lần hắn vung kiếm, một cơn đau buốt lại xé toạc cơ thể, nhưng hắn không dám chậm lại dù chỉ một giây. Hắn biết, nếu hắn gục ngã, Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt sẽ không thể thoát thân. Hắn cảm thấy sự phẫn nộ và bất lực cuộn trào trong lòng. "Chúng ta... chúng ta không thể cứ thế bỏ đi!" Hắn thở hổn hển, nắm chặt kiếm, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và cảm giác tội lỗi. Hắn không thể quên hình ảnh những người dân vô tội bị biến thành quái vật, bị dung luyện linh hồn ngay trước mắt. Sự kiêu ngạo của một thiên tài đã tan biến, thay vào đó là nỗi đau đáu về sự yếu đuối của chính mình.
Liễu Thanh Hoan, dù đã được Kỷ Vô Nguyệt đỡ, vẫn gần như ngã quỵ. Linh lực trong người nàng đã cạn kiệt, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Nàng cảm thấy như mình đang chạy trong một cơn ác mộng không hồi kết. Nàng nhìn về phía Thanh Vân Thành, những tòa nhà gỗ linh mộc và đá xanh giờ đã chìm trong biển ma khí, ánh sáng đỏ quỷ dị của trận pháp 'Vật Tế Linh Hồn' vẫn bùng lên từ trung tâm, như một trái tim tà ác đang đập mạnh. Nước mắt nàng hòa lẫn với mồ hôi và bụi bặm, chảy dài trên khuôn mặt tái nhợt. "Chúng ta phải... phải sống sót để cảnh báo! Thanh Vân Thành... đã mất rồi..." Giọng nàng nghẹn ngào, mỗi từ thoát ra đều mang theo sự tuyệt vọng và đau đớn khôn cùng. Nàng cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai mình, không chỉ là gánh nặng của sự thất bại, mà còn là gánh nặng của một bí mật kinh hoàng vừa được hé lộ.
Kỷ Vô Nguyệt, dù cũng kiệt sức, vẫn giữ được sự tỉnh táo và kiên định đáng kinh ngạc. Nàng dùng chút linh lực cuối cùng để tạo ra những ảo ảnh nhỏ, đánh lạc hướng đám ma vật truy đuổi. Nàng liên tục quét mắt quan sát xung quanh, tìm kiếm con đường an toàn nhất để thoát ra khỏi vòng vây. Lời của Ma tộc tướng lĩnh vẫn văng vẳng trong tai nàng, rõ ràng và lạnh lẽo: "Thái Huyền Tiên Tông... đó mới là 'ngọn lửa lớn' mà Ma Chủ muốn nuốt chửng!" Nàng biết, nếu họ không rút lui, nếu họ chết ở đây, thì không ai có thể cảnh báo được tông môn lớn nhất Tiên Nguyên Đại Lục. "Hắn nói đúng. Mục tiêu của Ma Chủ... không phải là nơi này. Hắn đang nhắm vào Thái Huyền Tiên Tông!" Nàng nói, giọng nói dứt khoát dù hơi run rẩy, như để nhắc nhở cả bản thân và đồng đội về trách nhiệm lớn lao đang chờ đợi họ.
Cuối cùng, sau một cuộc truy đuổi dai dẳng và những trận chiến nhỏ lẻ mệt mỏi, họ cũng thoát được khỏi vòng vây dày đặc của Ma tộc, chạy xa khỏi phạm vi ảnh hưởng của Hồn Huyết Dung Luyện Trận. Bầu trời vẫn u ám, ma khí vẫn cuồn cuộn ở phía chân trời, nhưng ít nhất, họ đã thoát khỏi cái địa ngục trần gian đó. Tuy nhiên, cảnh tượng Thanh Vân Thành bị nuốt chửng, và lời của Ma tộc tướng lĩnh vẫn ám ảnh tâm trí họ, như một vết sẹo sâu hoắm không thể nào phai mờ. Cảm giác lạnh lẽo của ma khí vẫn còn vương vấn trên da thịt, và mùi máu tanh vẫn phảng phất trong không khí. Họ đã sống sót, nhưng cái giá phải trả là sự mất mát của một thành phố, và một nỗi kinh hoàng mới đang chờ đợi.
Trong một Minh Tưởng Thạch Động nhỏ, ẩn mình giữa những vách núi lởm chởm gần Long Tuyền Sơn Mạch, ba người họ kiệt sức ngồi dựa vào vách đá. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, phá tan sự im lặng nặng nề bao trùm. Mùi đất ẩm, rêu phong và không khí trong lành, mát mẻ của hang động dường như là một sự cứu rỗi nhỏ nhoi sau mùi ma khí hôi thối và máu tanh nồng nặc của Thanh Vân Thành. Bầu không khí căng thẳng, nặng nề, nhưng cũng có sự tĩnh lặng cần thiết để suy nghĩ, để đối mặt với sự thật phũ phàng vừa được hé lộ.
Liễu Thanh Hoan đang cẩn thận băng bó vết thương ở vai cho Tần Vũ, đôi tay nàng run rẩy vì mệt mỏi và chấn động. Vết thương không quá sâu, nhưng ma khí đã xâm nhập, khiến hắn đau đớn. Tần Vũ im lặng, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ mặt mệt mỏi và hối hận. Kỷ Vô Nguyệt ngồi đối diện, nàng đang vận công điều hòa linh lực, cố gắng loại bỏ ma khí còn sót lại trong kinh mạch. Khuôn mặt nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, dứt khoát, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên một sự lo lắng sâu sắc mà nàng cố gắng che giấu.
Sự im lặng kéo dài, nặng trĩu bởi nỗi kinh hoàng và sự thật vừa được hé lộ. Không ai muốn là người đầu tiên phá vỡ nó, bởi lẽ, mọi lời nói lúc này đều dường như trở nên vô nghĩa trước sự tàn khốc của số phận. Họ vừa chứng kiến sự sụp đổ của một thành phố, vừa phải đối mặt với một âm mưu còn lớn hơn, và cảm giác bất lực len lỏi vào từng tế bào. Cố Trường Minh, dù không xuất hiện, nhưng lời cảnh báo bằng Thần thức của hắn vẫn vang vọng trong tâm trí họ, như một lời nhắc nhở về sự khôn ngoan và tầm nhìn xa của người đã từng cứu thế giới.
Kỷ Vô Nguyệt là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đó. Nàng thở hắt ra một hơi, giọng nói nàng khàn đặc, nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng, dứt khoát: "Thái Huyền Tiên Tông... Tại sao lại là nơi đó?" Câu hỏi của nàng không phải là để hỏi ai, mà là để tự hỏi chính mình, để sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin rải rác. Sự lựa chọn của Ma Chủ đối với Thái Huyền Tiên Tông là điều nàng không thể lý giải nổi. Đó là một pháo đài vững chắc, một biểu tượng của chính đạo, không phải là một thành phố nhỏ bé dễ dàng bị nuốt chửng như Thanh Vân Thành. "Hắn nói có 'món quà đặc biệt' gì đó. Rốt cuộc là gì?" Giọng cô run rẩy, ánh mắt xa xăm, như thể đang cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua không gian để tìm kiếm câu trả lời.
Tần Vũ siết chặt bàn tay đang nắm thanh kiếm, sự đau đớn từ vết thương cũng không thể sánh bằng nỗi dày vò trong tâm hồn. "Lão Cố... hắn đã biết trước? Hắn đã cố cảnh báo chúng ta..." Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự hối hận sâu sắc. Hắn nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã nói, những lời cảnh báo về sự biến chất của Ma Chủ tàn niệm, về việc nó không chỉ muốn hủy diệt mà còn có những mục tiêu sâu xa hơn. Hắn đã kiêu ngạo, đã tự tin vào sức mạnh của mình, nhưng giờ đây, hắn phải thừa nhận rằng mình vẫn còn quá non nớt, quá thiếu kinh nghiệm trước sự tàn độc và xảo quyệt của Ma Chủ. Sự kiêu ngạo của hắn đã tan biến, thay vào đó là sự lo lắng và một nỗi sợ hãi mới. Một nỗi sợ hãi không phải cho bản thân, mà là cho những gì sắp xảy ra với Tiên Nguyên Đại Lục.
Liễu Thanh Hoan ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng vẫn còn ướt đẫm nước mắt, nhưng giờ đây, trong đó đã ánh lên một ngọn lửa mới – ngọn lửa của sự kiên định và quyết tâm. Nàng nắm chặt tay Tần Vũ, truyền cho hắn một chút hơi ấm và sự động viên. "Chúng ta phải làm gì? Làm sao để cảnh báo Thái Huyền Tiên Tông? Làm sao để ngăn chặn Ma Chủ?" Câu hỏi của nàng vang lên trong không gian tĩnh mịch, không còn là sự tuyệt vọng mà là một lời thách thức. Nàng nhìn về phía cửa hang động, nơi có ánh trăng yếu ớt chiếu vào, lòng đầy bất an nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Nếu Thanh Vân Thành là "đống củi khô", thì Thái Huyền Tiên Tông sẽ là "ngọn lửa lớn" mà Ma Chủ muốn nuốt chửng. Điều đó có nghĩa là thảm họa sắp tới sẽ vượt xa mọi tưởng tượng. Họ không thể để điều đó xảy ra.
Trong khoảnh khắc đó, ba người họ, dù kiệt sức và mang đầy vết thương, nhưng đã nhìn thấy một con đường rõ ràng hơn. Lời của Ma tộc tướng lĩnh và sự can thiệp gián tiếp của Cố Trường Minh đã vẽ ra một bức tranh lớn hơn, một mối đe dọa không thể phớt lờ. Thanh Vân Thành đã mất, nhưng họ phải đảm bảo rằng Thái Huyền Tiên Tông không đi vào vết xe đổ. Cố Trường Minh đã không cứu thế giới, nhưng hắn đã cho họ một cơ hội để tự cứu lấy nó. Và giờ đây, họ sẽ phải đứng lên, gánh vác trách nhiệm đó, dù phải đối mặt với một Ma Chủ tàn niệm xảo quyệt và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhắm thẳng vào trái tim của chính đạo. Ánh trăng yếu ớt bên ngoài hang động dường như cũng mang theo một lời hứa, một sự khởi đầu mới cho một hành trình đầy cam go.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.