Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 240: Thiên Huyền Huyết Kiếp: Ác Mộng Ngàn Năm Trước
Sự im lặng kéo dài, nặng trĩu bởi nỗi kinh hoàng và sự thật vừa được hé lộ. Không ai muốn là người đầu tiên phá vỡ nó, bởi lẽ, mọi lời nói lúc này đều dường như trở nên vô nghĩa trước sự tàn khốc của số phận. Họ vừa chứng kiến sự sụp đổ của một thành phố, vừa phải đối mặt với một âm mưu còn lớn hơn, và cảm giác bất lực len lỏi vào từng tế bào. Cố Trường Minh, dù không xuất hiện, nhưng lời cảnh báo bằng Thần thức của hắn vẫn vang vọng trong tâm trí họ, như một lời nhắc nhở về sự khôn ngoan và tầm nhìn xa của người đã từng cứu thế giới.
Kỷ Vô Nguyệt là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đó. Nàng thở hắt ra một hơi, giọng nói nàng khàn đặc, nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng, dứt khoát: "Thái Huyền Tiên Tông... Tại sao lại là nơi đó?" Câu hỏi của nàng không phải là để hỏi ai, mà là để tự hỏi chính mình, để sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin rải rác. Sự lựa chọn của Ma Chủ đối với Thái Huyền Tiên Tông là điều nàng không thể lý giải nổi. Đó là một pháo đài vững chắc, một biểu tượng của chính đạo, không phải là một thành phố nhỏ bé dễ dàng bị nuốt chửng như Thanh Vân Thành. "Hắn nói có 'món quà đặc biệt' gì đó. Rốt cuộc là gì?" Giọng cô run rẩy, ánh mắt xa xăm, như thể đang cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua không gian để tìm kiếm câu trả lời.
Tần Vũ siết chặt bàn tay đang nắm thanh kiếm, sự đau đớn từ vết thương cũng không thể sánh bằng nỗi dày vò trong tâm hồn. "Lão Cố... hắn đã biết trước? Hắn đã cố cảnh báo chúng ta..." Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự hối hận sâu sắc. Hắn nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã nói, những lời cảnh báo về sự biến chất của Ma Chủ tàn niệm, về việc nó không chỉ muốn hủy diệt mà còn có những mục tiêu sâu xa hơn. Hắn đã kiêu ngạo, đã tự tin vào sức mạnh của mình, nhưng giờ đây, hắn phải thừa nhận rằng mình vẫn còn quá non nớt, quá thiếu kinh nghiệm trước sự tàn độc và xảo quyệt của Ma Chủ. Sự kiêu ngạo của hắn đã tan biến, thay vào đó là sự lo lắng và một nỗi sợ hãi mới. Một nỗi sợ hãi không phải cho bản thân, mà là cho những gì sắp xảy ra với Tiên Nguyên Đại Lục.
Liễu Thanh Hoan ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng vẫn còn ướt đẫm nước mắt, nhưng giờ đây, trong đó đã ánh lên một ngọn lửa mới – ngọn lửa của sự kiên định và quyết tâm. Nàng nắm chặt tay Tần Vũ, truyền cho hắn một chút hơi ấm và sự động viên. "Chúng ta phải làm gì? Làm sao để cảnh báo Thái Huyền Tiên Tông? Làm sao để ngăn chặn Ma Chủ?" Câu hỏi của nàng vang lên trong không gian tĩnh mịch, không còn là sự tuyệt vọng mà là một lời thách thức. Nàng nhìn về phía cửa hang động, nơi có ánh trăng yếu ớt chiếu vào, lòng đầy bất an nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Nếu Thanh Vân Thành là "đống củi khô", thì Thái Huyền Tiên Tông sẽ là "ngọn lửa lớn" mà Ma Chủ muốn nuốt chửng. Điều đó có nghĩa là thảm họa sắp tới sẽ vượt xa mọi tưởng tượng. Họ không thể để điều đó xảy ra.
Cố Trường Minh, từ đỉnh núi đá ẩn mình cách đó hàng ngàn dặm, khẽ nhắm mắt lại. Lời nói của Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt, và Tần Vũ, dù chỉ là những sợi Thần thức yếu ớt lướt qua, lại bất ngờ chạm vào một vết sẹo sâu thẳm trong linh hồn hắn. "Món quà đặc biệt", "Thái Huyền Tiên Tông", những cụm từ đó như những lưỡi dao lạnh lẽo, xé toạc màn sương thời gian, phơi bày một ký ức đã bị hắn cố gắng chôn vùi suốt ngàn năm. Một ác mộng đã ám ảnh hắn, một thảm kịch đã gieo mầm cho sự chai sạn và thờ ơ của hắn ở kiếp này. Ma Chủ... nó đã từng làm điều tương tự. Một cơn đau buốt xuyên thấu qua lồng ngực, không phải của thể xác, mà là của linh hồn đã chịu đựng quá nhiều. Hắn lại thấy rồi, cái ngày Thiên Huyền Tiên Tông chìm trong biển máu, cái ngày mà Vô Thần Tôn Giả không thể cứu lấy bất cứ thứ gì.
***
Đó là một ngày, hoặc lẽ ra phải là một ngày, rực rỡ nắng vàng trên Tiên Nguyên Đại Lục. Nhưng tại Thiên Huyền Tiên Tông, bầu trời đã bị nhuộm đen bởi một tầng ma khí dày đặc, cuồn cuộn như mực tàu, che khuất cả ánh dương. Không còn thấy màu xanh biếc của những ngọn núi hùng vĩ, không còn nghe tiếng suối reo róc rách, chỉ còn tiếng gầm thét của Ma tộc, tiếng pháp khí va chạm chói tai, tiếng đổ nát của kiến trúc và tiếng kêu gào thảm thiết của sinh linh. Thiên Huyền Tiên Tông, một trong Tứ Đại Tiên Môn lừng danh, giờ đây đã biến thành một chiến trường địa ngục.
Các ngọn núi bao quanh tông môn bị xé toạc, lộ ra những vách đá nứt toác như vết thương. Điện thờ, nơi từng là biểu tượng của sự linh thiêng và uy nghiêm, đã đổ nát thành từng đống gạch đá vụn, khói đen bốc lên nghi ngút. Những linh thảo quý hiếm được nuôi trồng cẩn thận trong vườn thuốc giờ đã khô héo, cháy rụi, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc và tanh tưởi của ma khí. Mưa không phải là nước, mà là những giọt máu tươi, rơi tí tách trên những mái ngói vỡ, trên những xác thân chồng chất, thấm đẫm vào đất, mang theo một nỗi tuyệt vọng đến tột cùng. Gió lốc đen gào rít, cuốn theo những mảnh vỡ, những linh hồn không cam lòng, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.
Giữa biển lửa và ma khí đó, thân hình cao gầy của Cố Trường Minh, thuở còn là Vô Thần Tôn Giả, hiện lên như một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt hổ phách không còn vẻ mơ màng, mà tràn ngập sự quyết tâm, xen lẫn nỗi thống khổ không nói nên lời. Hắn mặc một bộ trường bào màu trắng đã lấm lem máu và bụi bẩn, mái tóc đen dài tung bay trong cơn gió ma quỷ. Phá Thiên Kiếm, thanh kiếm huyền thoại mang theo linh hồn của ngàn vạn anh hùng, giờ đây rực sáng đến chói lòa, những luồng kiếm khí hủy diệt rạch nát bầu trời đen kịt.
"Không được lùi! Thiên Huyền Tiên Tông là phòng tuyến cuối cùng!" Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc vì gào thét, nhưng vẫn vang vọng đầy uy lực, cố gắng vực dậy tinh thần chiến đấu đang lung lay của các đệ tử. Hắn tung ra một chiêu Phá Thiên Trảm, kiếm khí như một dải ngân hà chói lọi, xé tan hàng trăm Ma tộc đang ùa tới, khiến chúng tan biến thành tro bụi và ma khí đen. Mùi khét lẹt của thịt cháy lẫn với mùi ma khí hôi thối xộc thẳng vào mũi.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết đã nhuốm màu máu, uyển chuyển như một tiên tử giữa chốn địa ngục. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ một tầng bụi bẩn, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự lo lắng và kiên định. Nàng vung tay, từng luồng linh thuật băng giá tinh khiết tuôn trào, đóng băng hàng loạt Ma tộc đang cố gắng vượt qua phòng tuyến. Hơi lạnh buốt từ pháp thuật của nàng đối chọi gay gắt với sự nóng rực của ngọn lửa ma quỷ, tạo ra những tiếng xì xèo như kim loại nung đỏ gặp nước lạnh.
"Trường Minh, cẩn thận! Ma khí đang biến đổi linh mạch!" Nàng khẽ gọi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo âu. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một thứ sức mạnh kinh hoàng đang dần len lỏi vào tận gốc rễ của Thiên Huyền Tiên Tông. Các mạch núi, mạch đất, thậm chí cả không gian xung quanh dường như đang bị tha hóa, biến chất.
"Ta biết!" Cố Trường Minh đáp lại, ánh mắt hắn liếc nhanh về phía Hậu Sơn Cấm Địa, nơi có một luồng ma khí đặc quánh hơn cả, đang bốc lên như một cột khói đen khổng lồ. Hắn biết, đó là mục tiêu thực sự của Ma Chủ. "Các trưởng lão, đệ tử nghe lệnh! Không được để chúng vượt qua phòng tuyến này! Dù phải trả giá bằng tính mạng!"
Một vị Trưởng lão Thiên Huyền, râu tóc bạc phơ, thân thể đã chằng chịt vết thương, gầm lên đáp lời: "Dùng sinh mệnh tế kiếm! Bảo vệ tông môn!" Ông ta và hàng chục đệ tử khác, dù biết rõ cái chết đang chờ đợi, vẫn xông lên, pháp khí trong tay phát ra ánh sáng cuối cùng, ôm lấy những con Ma vật khổng lồ để đồng quy vu tận. Tiếng nổ vang trời, tiếng xương thịt vỡ vụn, tiếng gào thét bi tráng, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh thảm khốc mà Cố Trường Minh vĩnh viễn không thể nào quên.
Hắn và Mộ Dung Tuyết cùng nhau đẩy lùi thêm một đợt tấn công nữa, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi. Nhưng những con Ma tộc khác lại nhanh chóng lấp đầy, số lượng chúng dường như vô tận. Cố Trường Minh cảm nhận được sự mệt mỏi đang len lỏi vào từng tế bào, linh lực trong cơ thể cũng đang dần cạn kiệt. Hắn đã chiến đấu không ngừng nghỉ suốt ba ngày ba đêm. Hắn đã thấy quá nhiều sinh mạng lụi tàn, quá nhiều gương mặt thân quen biến thành tro bụi. Sự lạnh lẽo của ma khí không chỉ thấm vào da thịt, mà còn đông cứng cả hy vọng trong lòng hắn. Một cảm giác bất lực từ từ dâng lên, như một con thủy quái khổng lồ đang từ từ nuốt chửng hắn.
***
Trong khi tiền tuyến đang diễn ra cuộc chiến sinh tử, thì tại Hậu Sơn Cấm Địa, một cảnh tượng kinh hoàng khác đang diễn ra. Nơi đây vốn là vùng đất linh thiêng nhất của Thiên Huyền Tiên Tông, nơi linh mạch hội tụ, nơi cất giữ những bí bảo và truyền thừa cổ xưa. Một tế đàn bằng đá cổ kính, phủ đầy rêu phong và những ký tự thần bí, sừng sững giữa không gian u tối. Ánh sáng từ những viên linh thạch được dùng để giam giữ Ma vật giờ đây đã mờ nhạt, run rẩy, như những ngọn nến trước gió.
Và ở đó, chính giữa tế đàn, Ma Chủ đã hiện diện. Hắn không còn là tàn niệm yếu ớt, mà là một thân ảnh khổng lồ, cao ngất trời, được bao phủ bởi ma khí đen đặc cuồn cuộn. Đôi mắt đỏ rực như máu, lóe lên sự tàn bạo, ngạo mạn và trí tuệ cổ xưa, chiếu rọi sự sợ hãi vào bất cứ ai nhìn thấy. Hắn không có hình hài cụ thể, mà là một khối năng lượng ma quỷ, biến ảo khôn lường, lúc thì như một quỷ thần dữ tợn, lúc thì như một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Mùi ma khí từ hắn nồng nặc đến mức khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở, cảm giác như có hàng ngàn kim châm đâm vào da thịt.
Dưới chân tế đàn, một thân ảnh mong manh đang run rẩy. Đó là Lạc Thần, người con gái mang vẻ đẹp thuần khiết, đôi mắt trong sáng nhưng giờ đây đã ngập tràn kinh hoàng. Nàng bị giam cầm trong một kết giới linh lực yếu ớt, bị trói buộc bởi những xiềng xích ma khí, làn da trắng ngần của nàng dần hiện lên những đường gân đen tím. Nàng mặc y phục trắng tinh, nhưng giờ đã bị xé rách và nhuốm bẩn, tựa như một đóa hoa bách hợp đang dần tàn úa. Tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ môi nàng, yếu ớt nhưng thấu tận tâm can.
"Ma Chủ! Ngươi dám!" Cố Trường Minh, sau khi nhận ra mục tiêu thực sự, đã điên cuồng lao tới. Hắn dồn toàn bộ linh lực còn sót lại vào Phá Thiên Kiếm, kiếm ý chói lọi nhất từ trước đến nay bùng nổ, xuyên phá màn ma khí dày đặc. Một tiếng gầm giận dữ như sư tử rống vang lên từ lồng ngực hắn, toàn bộ sức mạnh của Vô Thần Tôn Giả được dồn vào một chiêu kiếm duy nhất, tựa như muốn hủy diệt cả trời đất.
Nhưng Ma Chủ chỉ khẽ nhếch khóe môi vô hình, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ khinh miệt. "Vô Thần Tôn Giả, ngươi nhìn xem! Đây chính là 'món quà' mà ta dành cho ngươi! Sự tuyệt vọng của kẻ ngươi yêu thương nhất!" Giọng hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ địa ngục, mang theo sự khoái trá tột cùng khi thấy Cố Trường Minh đau đớn. Hắn nhẹ nhàng vung tay, ma khí cuồn cuộn tạo thành một lớp lá chắn vững chắc, dễ dàng chặn đứng chiêu kiếm hủy diệt của Cố Trường Minh. Một luồng phản chấn mạnh mẽ đẩy hắn văng ra xa, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Cảm giác lạnh lẽo của ma khí lập tức bao trùm lấy hắn, như hàng ngàn con rắn băng đang siết chặt.
"Linh mạch này, cùng với linh hồn thuần khiết này, sẽ giúp ta mở ra cánh cửa đến sự vĩnh hằng! Ngươi, chỉ là một con rối bị giật dây!" Ma Chủ tiếp tục chế giễu, đồng thời bắt đầu nghi thức. Hắn vươn những xúc tu ma khí đen kịt, giống như những con trăn khổng lồ, quấn lấy Lạc Thần. Các ký tự cổ trên tế đàn bỗng phát sáng đỏ rực, hút lấy linh lực của nàng. Lạc Thần rên rỉ, cơ thể nàng co giật dữ dội. Đôi mắt trong sáng của nàng bỗng chốc trở nên đờ đẫn, rồi dần dần chuyển sang màu đỏ rực, cùng với những đường gân đen tím lan khắp khuôn mặt. Một luồng tà khí kinh hoàng bùng phát từ cơ thể nàng, hoàn toàn đối lập với vẻ thuần khiết trước đây.
"Ma Chủ! Ngươi dám... Lạc Thần!" Cố Trường Minh gầm lên, tim hắn như bị hàng ngàn mũi tên đâm xuyên. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể đã kiệt quệ, linh lực gần như cạn kiệt. Mỗi bước chân của hắn đều nặng như chì. Hắn nhìn Lạc Thần đang bị thao túng, bị biến đổi, một cảm giác bất lực tột cùng dâng trào. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ nàng, nhưng giờ đây, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng chìm vào vực sâu. Hình ảnh Lạc Thần bị Ma hóa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn hắn với một sự trống rỗng và thù hận, ghim sâu vào tâm trí hắn, trở thành một vết thương không bao giờ lành.
Mộ Dung Tuyết cũng lao tới, nàng tung ra những đòn pháp thuật mạnh nhất của mình, cố gắng phá vỡ lá chắn ma khí của Ma Chủ. Huyết Nguyệt Ấn trong tay nàng phát ra ánh sáng đỏ như máu, nhưng tất cả đều vô ích. Sức mạnh của Ma Chủ quá kinh khủng, hắn chỉ cần một cái phất tay nhẹ, ma khí đã áp chế nàng, khiến nàng cũng phải quỳ gối, phun ra một ngụm máu tươi. Nàng nhìn Cố Trường Minh đang đau đớn và tuyệt vọng, lòng nàng cũng tan nát. Nàng muốn đỡ hắn dậy, muốn cùng hắn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, nhưng nàng không thể.
Ma Chủ không thèm liếc nhìn Cố Trường Minh hay Mộ Dung Tuyết, hắn hoàn toàn chìm đắm trong việc thao túng Lạc Thần. Hắn muốn biến nàng thành một vũ khí, một vật tế, một cánh cửa để hắn đạt được mục đích cao cả hơn, một sự vĩnh hằng mà hắn khao khát. Tiếng cười man rợ của hắn vang vọng khắp Cấm Địa, xen lẫn tiếng rên rỉ cuối cùng của Lạc Thần, và rồi im bặt. Lạc Thần hoàn toàn bị Ma hóa, trở thành một con rối không hồn, với đôi mắt đỏ rực và khuôn mặt méo mó vì đau đớn và hận thù. Ma Chủ đã thành công. Hắn đã gieo rắc sự tuyệt vọng vào trái tim của Vô Thần Tôn Giả.
***
Khi trận chiến kết thúc, bầu trời Thiên Huyền Tiên Tông vẫn còn bị bao phủ bởi một màn khói đen dày đặc, nhưng cơn mưa máu đã ngừng. Thay vào đó là những hạt mưa bụi li ti, lạnh lẽo, rơi tí tách trên những tàn tích đổ nát. Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi máu tanh và khói cháy, cùng với một nỗi bi thương vô tận. Thiên Huyền Tiên Tông đã sụp đổ hoàn toàn.
Cố Trường Minh, thuở còn là Vô Thần Tôn Giả, nằm bất động giữa đống đổ nát của Chân Truyền Điện, nơi từng là niềm tự hào của tông môn. Toàn thân hắn chằng chịt vết thương, máu tươi đã khô lại, bám dính vào bộ trường bào trắng đã rách nát. Phá Thiên Kiếm, thanh kiếm đồng hành cùng hắn qua bao trận chiến, giờ đây đã vỡ nát thành từng mảnh, nằm im lìm bên cạnh, ánh sáng linh khí hoàn toàn biến mất. Hắn mở đôi mắt hổ phách trống rỗng, nhìn chằm chằm lên bầu trời xám xịt. Không còn tiếng gào thét, không còn tiếng pháp khí va chạm, chỉ còn một sự im lặng chết chóc, một sự cô độc đến tận cùng. Hắn không thể tin vào mắt mình. Thiên Huyền Tiên Tông đã tan hoang, không còn lấy một người sống sót.
"Ta... không thể... Ta đã thất bại..." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự tuyệt vọng. Từng lời nói như bị xé toạc từ sâu thẳm linh hồn. Hắn đã cố gắng hết sức, đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, nhưng kết quả vẫn là như vậy. Hắn nhìn chằm chằm vào nơi Lạc Thần biến mất, nơi nàng bị Ma hóa. Hình ảnh đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt vặn vẹo của nàng ám ảnh hắn, khắc sâu vào tâm trí, như một lời nguyền không thể xóa bỏ. Sự bất lực, sự đau khổ, sự day dứt về lỗi lầm đã nhấn chìm hắn vào một vực sâu không đáy.
Mộ Dung Tuyết, dù bị thương nặng, trên người cũng chằng chịt vết máu và bụi bẩn, vẫn cố gắng lê từng bước chân nặng nhọc đến bên hắn. Nàng quỳ xuống, nhẹ nhàng đỡ hắn dậy, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây đỏ hoe vì khóc, ánh lên sự xót xa và đau đớn. Nàng ôm lấy hắn, ôm lấy thân thể run rẩy và tinh thần tan nát của hắn. Hơi ấm từ nàng, dù yếu ớt, cũng là tia sáng duy nhất trong màn đêm tăm tối của hắn.
"Không phải lỗi của huynh, Trường Minh. Chúng ta đã cố gắng hết sức..." Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. "Hắn quá mạnh... Chúng ta không thể..." Nàng biết, lời an ủi này không thể xoa dịu được nỗi đau của hắn, nhưng nàng vẫn muốn hắn biết rằng hắn không đơn độc. Nàng vuốt ve mái tóc đen dài của hắn, cảm nhận được sự tê dại trong tâm hồn hắn. Cả thân thể hắn, cả linh hồn hắn, đều đã rệu rã.
Cố Trường Minh không đáp lời. Hắn chỉ nhìn về phía xa xăm, nơi từng là Hậu Sơn Cấm Địa, nơi Lạc Thần đã biến mất, nơi Ma Chủ đã gieo rắc hạt giống của sự hủy diệt và tuyệt vọng. Hắn đã mất tất cả. Niềm tin vào chính nghĩa, vào sức mạnh của bản thân, vào khả năng cứu vãn thế giới, tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng. Sự kiện này đã khắc sâu vào linh hồn hắn một vết sẹo không thể lành, gieo mầm cho sự chai sạn và thờ ơ mà hắn mang theo đến kiếp này.
Ký ức mờ dần, như những thước phim cũ kỹ dần biến mất trong màn sương. Cố Trường Minh của hiện tại khẽ thở dài, đôi mắt hổ phách lại mở ra, nhìn về phía xa, nơi ba người Liễu Thanh Hoan đang ẩn mình. "Sự đau đớn này... ta đã từng trải qua..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi đã ngàn năm. Ma Chủ tàn niệm hiện tại cũng nhắm đến một 'món quà đặc biệt' ở Thái Huyền Tiên Tông. Hắn biết, thứ mà nó muốn không chỉ là linh mạch, mà là một thứ gì đó có thể thao túng, biến chất, giống như đã làm với Lạc Thần trong quá khứ. Nó không chỉ là kẻ hủy diệt, mà còn là bậc thầy thao túng cảm xúc và linh hồn.
Hắn đã từng là anh hùng, đã từng gánh vác số phận cả thế giới, nhưng kết cục là thất bại, là mất mát, là sự phản bội. Thiên Huyền Tiên Tông sụp đổ đã chứng minh rằng sức mạnh cá nhân không thể ngăn cản một bi kịch quy mô lớn. Và giờ đây, hắn đã trở lại, với ký ức nguyên vẹn về tương lai. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng liệu hắn có thể thực sự đứng ngoài, khi biết rõ hậu quả của sự thờ ơ đó? Liệu cái "món quà đặc biệt" mà Ma Chủ nhắm đến ở Thái Huyền Tiên Tông có phải là một Lạc Thần thứ hai, một công cụ để hắn mở ra cánh cửa đến sự vĩnh hằng mà hắn từng tuyên bố? Cố Trường Minh không chắc, nhưng một điều hắn biết chắc là, hắn sẽ không để mình bị nhấn chìm trong nỗi tuyệt vọng đó một lần nữa. Hắn sẽ buộc những người khác phải đứng lên, tự chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ. Bởi lẽ, hắn đã quá mệt mỏi để cứu thế giới này thêm một lần nữa.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.