Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 249: Ảo Ảnh Quá Khứ: Cạm Bẫy Tâm Linh Của Ma Chủ
Hoàng hôn đã nhuộm đỏ cảnh vật, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày dài mỏi mệt. Tiếng kiếm khí vút qua xa xa giờ đây như tiếng gọi của một nhiệm vụ mới, phức tạp và đầy thử thách. Ba người trẻ tuổi nhìn nhau, hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của trí tuệ, của lòng người. Họ, những người trẻ tuổi, phải là những người tiên phong trong cuộc chiến này. Con đường phía trước sẽ còn cam go hơn những gì họ từng tưởng tượng, nhưng trong đôi mắt của Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, đã nhen nhóm lên một ngọn lửa quyết tâm mới, không phải để Cố Trường Minh phải một mình gánh vác, mà để họ, bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình, tự cứu lấy thế giới này.
***
Ba ngày sau, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà gắng gượng xuyên qua màn sương mù đen đặc, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền những tòa thành đổ nát của U Minh Cổ Địa. Nơi đây, sự sống dường như đã bị rút cạn từ hàng ngàn năm trước, chỉ còn lại những tháp đá vỡ vụn, những cung điện bị chôn vùi dưới lòng đất, và những tượng đài kỳ dị bị phong hóa bởi thời gian và ma khí. Từng khe nứt khổng lồ trên mặt đất, do địa chấn cổ xưa tạo thành, giờ đây như những vết sẹo hằn sâu trên da thịt của một thế giới đang hấp hối.
Tiếng gió rít thê lương, như tiếng oán hồn than khóc, luồn lách qua những kẽ đá, mang theo âm thanh va đập lạch cạch của những bộ xương khô bị vùi lấp. Đôi khi, một tiếng gào rú yếu ớt của oán linh vẳng lại từ sâu thẳm lòng đất, khiến không gian vốn đã u ám càng trở nên quỷ dị, lạnh lẽo đến thấu xương. Mùi tử khí, bùn lầy, và ma khí nồng nặc hòa quyện với mùi kim loại rỉ sét, tạo nên một thứ hỗn tạp khiến bất cứ tu sĩ nào cũng phải rùng mình. Sương mù đen dường như có ý thức, cuộn xoáy thành những cơn gió lốc ma khí nhỏ, lẩn khuất giữa những khối kiến trúc hoang tàn, tạo cảm giác như có vô số cặp mắt vô hình đang theo dõi từng bước chân của họ.
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt tiến sâu vào vùng đất chết chóc này. Họ đang theo dấu vết của một loại năng lượng kỳ lạ mà Cố Trường Minh đã nhắc đến – không phải ma khí thuần túy, mà là một thứ gì đó tinh vi hơn, có khả năng gây nhiễu loạn tinh thần. Thanh Hoan đi trước, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú nhưng toát lên vẻ hoạt bát, kiên cường. Đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như chứa đựng vì sao, luôn ánh lên sự tò mò và ngưỡng mộ, giờ đây lại chăm chú quan sát mọi thứ xung quanh. Mái tóc đen mượt được tết bím gọn gàng, đung đưa nhẹ theo từng bước chân. Nàng mặc một bộ váy áo màu xanh ngọc, tươi sáng, có phần lạc lõng giữa khung cảnh ảm đạm này.
Bỗng nhiên, nàng dừng lại đột ngột. Một luồng khí lạnh lẽo, quen thuộc nhưng cũng xa lạ, len lỏi vào tâm trí nàng, không phải qua da thịt mà là trực tiếp vào thần hồn. “Có gì đó không đúng…” Liễu Thanh Hoan thì thầm, giọng nàng trong trẻo nhưng lúc này lại chứa đựng một nỗi bất an sâu sắc. Nàng nhíu mày, đôi mắt long lanh cố gắng phân tích luồng năng lượng vô hình đó. “Cảm giác này… Nó giống như ma khí, nhưng lại có vẻ… sống động hơn, len lỏi vào từng tế bào, từng ngóc ngách trong tâm hồn ta.”
Tần Vũ lập tức cảnh giác, tay hắn đặt lên chuôi kiếm bên hông. Thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị của hắn như một bức tường vững chắc. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh, đôi mắt sắc bén như kiếm, quét qua màn sương mù. “Cẩn thận, Thanh Hoan. Nơi này luôn ẩn chứa nguy hiểm. Đừng để bất cứ thứ gì chạm vào thần thức của ngươi.” Giọng hắn vang dội, hùng hồn, đầy vẻ lo lắng.
Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng, dứt khoát, cũng ngừng lại. Đôi mắt phượng sắc sảo của nàng ánh lên sự quyết đoán, quét qua mọi ngóc ngách của U Minh Cổ Địa. “Ta cảm thấy một sự dao động năng lượng rất tinh vi, như thể có một trận pháp ẩn giấu ở đây. Nhưng nó không phải trận pháp vật lý, không có dấu hiệu của cấm chế hay kết giới thông thường.” Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, mang tính phân tích cao.
Liễu Thanh Hoan cố gắng tập trung hơn nữa, thần niệm của nàng như một sợi tơ mỏng manh, dò xét vào luồng năng lượng bí ẩn kia. Nó không có hình dạng, không có màu sắc, nhưng lại mang một sức hút quỷ dị, như tiếng gọi thì thầm từ sâu thẳm vũ trụ. Nàng cảm thấy nó đang cố gắng xuyên qua lớp phòng hộ tâm thức của mình, tìm kiếm một khe hở. Một cảm giác quen thuộc ùa về, như thể nàng đã từng đối mặt với thứ này trong kiếp trước, hoặc trong những giấc mơ hỗn loạn. Nhưng đó không phải là một sự quen thuộc dễ chịu, mà là một cảm giác lạnh lẽo, rợn người, như thể nàng đang đứng trước vực thẳm của chính mình.
Nàng cảm thấy một sức ép vô hình ngày càng mạnh mẽ, như hàng ngàn mũi kim châm vào đầu. Những ký ức hỗn loạn bắt đầu ùa về, không phải ký ức của nàng, mà là những hình ảnh chắp vá, méo mó, những mảnh vỡ của nỗi sợ hãi, sự nghi ngờ, và tuyệt vọng. “Không… Đây không phải là của ta…” nàng lẩm bẩm, cố gắng xua đuổi chúng. Nhưng luồng năng lượng kia quá mạnh, quá tinh vi, nó len lỏi qua mọi kẽ hở, khuếch đại những hạt giống hoài nghi nhỏ bé nhất trong tâm hồn nàng. Ma Chủ không nói thành lời, nhưng một tiếng vọng ghê rợn, đầy xảo quyệt vang lên trực tiếp trong đầu Liễu Thanh Hoan, như muốn bẻ gãy mọi ý chí phản kháng.
*“Ngươi không thể thoát khỏi quá khứ của mình… Ngươi là ai? Một anh hùng thất bại? Một kẻ bị bỏ rơi? Hay chỉ là một con rối trong tay định mệnh?”*
Đôi mắt to tròn của Liễu Thanh Hoan trợn trừng, đồng tử co rút lại. Khuôn mặt thanh tú của nàng biến sắc, từ sự tò mò ban đầu chuyển sang hoang mang tột độ, rồi đau khổ giằng xé. Nàng muốn hét lên, muốn đẩy lùi thứ năng lượng đáng sợ đó, nhưng giọng nói như bị mắc kẹt trong cổ họng. Cơ thể nàng đột nhiên cứng đờ, rồi run rẩy dữ dội. Nàng cảm thấy như hàng ngàn sợi dây vô hình đang kéo giật tâm hồn mình, cố gắng xé nát nó ra từng mảnh. Sương mù đen xung quanh nàng dường như trở nên đặc quánh hơn, nuốt chửng mọi ánh sáng.
“Thanh Hoan!” Tần Vũ kêu lên, hắn cảm nhận được sự bất ổn từ nàng. Hắn định bước tới, nhưng một làn ma khí vô hình đột ngột bùng lên từ cơ thể Liễu Thanh Hoan, đẩy hắn lùi lại một bước.
Kỷ Vô Nguyệt cũng khựng lại, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ kinh ngạc. “Đây là… công kích tâm linh! Ma Chủ tàn niệm đã giăng bẫy!” Nàng vội vàng rút trường kiếm, nhưng nàng biết, đối với một cuộc chiến trong tâm thức, sức mạnh vật lý là vô dụng. Nàng chỉ có thể đứng ngoài, bất lực nhìn Liễu Thanh Hoan vật lộn.
Liễu Thanh Hoan loạng choạng, đôi chân nàng khụy xuống. Đôi mắt nàng dần mất đi tiêu cự, trở nên trống rỗng. Mái tóc tết bím gọn gàng giờ đây xõa tung ra, ôm lấy khuôn mặt tái nhợt. Một thứ gì đó vô hình, đen tối, đột ngột bao trùm lấy cô, như một tấm màn không gian, cắt đứt cô khỏi thế giới bên ngoài. Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt chỉ có thể thấy một hình bóng mờ ảo của Liễu Thanh Hoan, đang dần chìm vào màn sương đen dày đặc. Nàng ngã quỵ xuống đất, rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
“Thanh Hoan!” Tần Vũ gầm lên, hắn lao tới, cố gắng phá vỡ màn ma khí bao quanh nàng, nhưng nó như một bức tường vô hình, chống đỡ mọi đòn tấn công của hắn. Kỷ Vô Nguyệt cũng vung kiếm, nhưng kiếm khí của nàng chỉ cắt vào không khí, không thể chạm tới Liễu Thanh Hoan. Họ chỉ có thể đứng đó, bất lực nhìn đồng đội mình bị nuốt chửng bởi một cạm bẫy tâm linh tàn độc. Tiếng gió rít thê lương đột nhiên trở nên lớn hơn, như một khúc ca khải hoàn của Ma Chủ tàn niệm. U Minh Cổ Địa chìm trong một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, cùng với những tiếng vọng ghê rợn của oán linh từ sâu thẳm lòng đất.
***
Bên trong tâm thức của Liễu Thanh Hoan, thời gian và không gian đã trở nên vô nghĩa. Nàng thấy mình đang đứng giữa một con phố phồn hoa quen thuộc của gia tộc Liễu thị, tiếng cười nói rộn ràng, mùi hương của bánh kẹo và hoa cỏ ngào ngạt. Nhưng chỉ trong một chớp mắt, khung cảnh đó vỡ vụn như gương, hóa thành một khu rừng hoang vắng, cây cối khô héo, tiếng chim chóc biến mất, chỉ còn tiếng gió hú qua những tán lá trơ trụi. Rồi lại chuyển thành một căn phòng tối tăm, ẩm thấp, nơi những bóng ma mờ ảo lượn lờ, thì thầm những lời nguyền rủa. Mọi thứ đều méo mó, biến dạng, không có gì là thật.
Âm thanh cũng trở nên hỗn loạn, méo mó, vang vọng. Tiếng cười chế giễu bỗng nhiên xen lẫn tiếng khóc than ai oán. Mùi hương quen thuộc từ thuở ấu thơ bỗng trở nên ghê tởm, hoặc mùi tanh nồng của máu và ma khí đột ngột ập đến, xé tan mọi ký ức đẹp đẽ. Bầu không khí nặng nề, ngột ngạt, như một cái lồng vô hình giam giữ nàng.
Ma Chủ tàn niệm, không có hình dạng vật lý cụ thể, chỉ là một khối năng lượng tối tăm, biến dạng, hoặc những ảo ảnh kinh hoàng, liên tục truyền đạt trực tiếp vào tâm trí Liễu Thanh Hoan. Những lời thì thầm của nó như những mũi dao sắc nhọn, đâm sâu vào những nỗi sợ hãi thầm kín nhất của nàng.
*“Ngươi quá yếu đuối. Ngươi không xứng đáng với sức mạnh. Ngươi sẽ lại thất bại, như mọi khi.”*
Nàng thấy mình đang sống lại những khoảnh khắc đáng sợ nhất, những nỗi hối tiếc sâu sắc nhất. Nàng bị đẩy vào một phiên bản méo mó của quá khứ, nơi nàng thất bại trong những nhiệm vụ đơn giản nhất, bị bỏ rơi bởi những người nàng tin tưởng, hoặc chứng kiến người thân gặp nạn mà không thể làm gì. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh đều được khuếch đại, biến thành nỗi đau tột cùng.
Nàng thấy mình lạc lõng trong một trận chiến mà nàng đáng lẽ phải thắng, nhưng lại gục ngã vì sơ suất. Nàng thấy ánh mắt thất vọng của phụ mẫu, thấy tiếng thở dài của những người đồng môn. Nàng thấy mình đứng trơ trọi giữa một thế giới đổ nát, gánh vác trách nhiệm quá lớn, nhưng lại không có đủ sức mạnh để chống đỡ.
*“Nhìn xem, Liễu Thanh Hoan. Ngươi chỉ là một con chim non yếu ớt, cố gắng bay lên bầu trời bão tố. Nhưng đôi cánh của ngươi quá mỏng manh. Ngươi sẽ rơi xuống, tan xương nát thịt, và không ai sẽ nhớ đến ngươi.”* Tiếng Ma Chủ tàn niệm vang vọng, đầy rẫy sự chế giễu tàn độc.
Rồi, một hình ảnh quen thuộc xuất hiện, khiến tim nàng thắt lại. Đó là Cố Trường Minh. Nhưng hắn không phải là Cố Trường Minh mà nàng biết, người luôn im lặng quan sát, thỉnh thoảng đưa ra những lời hướng dẫn sâu sắc. Cố Trường Minh trong ảo ảnh này thân hình cao gầy, toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt, nhưng khuôn mặt thanh tú lại lạnh lùng đến tột cùng, đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách trống rỗng, vô cảm. Hắn đứng đó, giữa đống đổ nát, nhìn nàng với một ánh mắt thờ ơ, xa lạ.
*“Nghịch cảnh là do ngươi tự tạo ra. Ta không có nghĩa vụ phải cứu rỗi mọi thứ, hay mọi người.”* Giọng điệu của hắn lạnh nhạt, như băng giá, từng lời nói như những mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim nàng. *“Ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Sao ta phải can thiệp vào số phận của một kẻ yếu đuối như ngươi?”*
Câu nói đó, mặc dù nàng biết là giả dối, vẫn khiến tâm trí nàng chấn động dữ dội. Nó chạm vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của nàng: nỗi sợ bị bỏ rơi, bị coi thường, bị thất bại. Nàng đã luôn ngưỡng mộ Cố Trường Minh, xem hắn như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Nàng tin rằng hắn sẽ luôn ở đó, dù là để chỉ lối hay để đơn giản là tồn tại như một biểu tượng của hy vọng. Nhưng ảo ảnh này lại bóp méo hình ảnh đó, biến hắn thành một kẻ thờ ơ, thậm chí còn buông lời cay độc, gieo rắc sự oán hận và mất niềm tin.
*“Không! Không phải như vậy! Ta… ta có thể! Ta sẽ không bao giờ gục ngã!”* Liễu Thanh Hoan gào thét trong ảo ảnh, giọng nàng khản đặc, đầy vẻ tuyệt vọng. Nàng vật lộn, cố gắng chống cự những lời thì thầm của Ma Chủ, cố gắng xua đuổi hình ảnh Cố Trường Minh lạnh lùng kia. Nàng biết, sâu thẳm trong tim, Cố Trường Minh không phải là người như vậy. Hắn có thể thờ ơ, có thể bi quan, nhưng hắn chưa bao giờ thực sự bỏ rơi nàng, hay bất cứ ai hắn chọn để hướng dẫn.
Nàng cố gắng nhớ lại những lời hắn từng nói, những hành động hắn từng làm, dù chỉ là những cái gật đầu nhẹ, những ánh mắt thoáng qua. Hắn đã dạy nàng về sự kiên cường, về việc phải tự mình đứng lên. Hắn đã nói về cái giá của mỗi lựa chọn, và về sự ngu muội của những kẻ dễ dàng tin vào lời đồn. Hắn không bao giờ nói những lời động viên sáo rỗng, nhưng ý chí kiên định của hắn, sự tồn tại của hắn đã là một sự động viên lớn nhất.
*“Ngươi chỉ đang tự lừa dối mình.”* Tiếng Ma Chủ vang lên, *“Cứu thế giới? Để ngươi chết một lần nữa sao? Hắn ta đã bỏ cuộc, ngươi cũng nên như vậy. Chìm đắm trong sự yên bình của hư vô đi, mọi đau khổ sẽ chấm dứt.”*
Tuyệt vọng bao trùm lấy Liễu Thanh Hoan. Cơ thể nàng trong thế giới thực run rẩy dữ dội, mồ hôi ướt đẫm. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng, như thể mọi sức lực đã bị rút cạn. Những hình ảnh về thất bại, sự cô độc, và sự bỏ rơi cứ luân phiên hiện ra, xoáy sâu vào tâm hồn nàng. Nàng cảm thấy mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, không lối thoát.
Nhưng ngay khi nàng tưởng chừng như đã gục ngã hoàn toàn, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong tâm trí nàng. Một giọng nói trầm thấp, quen thuộc, không phải là lời nói, mà là một cảm giác, một ý chí, vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh. Nó không phải là một câu thần chú, không phải là một lời động viên hoa mỹ, mà là một sự khẳng định bản thân, một ngọn lửa kiên cường âm ỉ cháy trong sâu thẳm linh hồn nàng. Đó là ý chí bất khuất của Cố Trường Minh, sự thờ ơ của hắn không phải là bỏ rơi, mà là một sự thách thức, buộc nàng phải tự mình tìm lấy con đường. Hắn muốn nàng trở thành chính nàng, không phải là cái bóng của hắn, hay của bất kỳ ai khác.
*“Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên.”* Lời nói của Cố Trường Minh không ám chỉ sự bỏ cuộc, mà là sự chấp nhận và vượt lên trên tất cả. Và nàng, Liễu Thanh Hoan, cũng phải tìm thấy sự bình yên của riêng mình, bằng cách đối mặt với nỗi sợ hãi, chứ không phải chạy trốn.
***
Ranh giới giữa ảo ảnh và thực tại bắt đầu trở nên mờ nhạt. Những cảnh tượng méo mó trong tâm thức Liễu Thanh Hoan bắt đầu vỡ vụn, tan biến như khói. Con phố phồn hoa chuyển thành một đám sương mù xám xịt, khu rừng hoang tàn biến thành những mảnh vỡ vụn của ký ức, và căn phòng tối tăm tan chảy vào hư vô. Mùi ma khí nồng nặc và tử khí ghê tởm giảm dần, thay thế bằng mùi đất ẩm và rêu phong đặc trưng của hang động, của U Minh Cổ Địa. Ánh sáng mờ ảo, yếu ớt của buổi chiều tà, mà trước đó đã bị sương mù đen nuốt chửng, dần hiện rõ trở lại, xuyên qua những khe nứt của ảo ảnh đang sụp đổ.
Từ Vọng Tiên Lầu, cách xa hàng ngàn dặm, Cố Trường Minh khẽ nhíu mày. Hắn, trong bộ trường bào màu tối đơn giản, đứng bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm màu hổ phách xuyên qua không gian vô tận, nhìn về phía U Minh Cổ Địa. Mộ Dung Tuyết, trong bạch y thanh khiết, đứng cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ thanh khiết nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự lo lắng.
“Ma Chủ tàn niệm này… đã đạt đến trình độ thao túng tâm linh đáng sợ,” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ ưu sầu. “Nó không chỉ gieo rắc nghi ngờ, mà còn cố gắng bẻ gãy ý chí của người khác bằng cách moi móc những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất.” Nàng nắm chặt tay Cố Trường Minh, lòng bàn tay nàng lạnh toát. Nàng lo lắng cho Liễu Thanh Hoan, nhưng nàng cũng lo lắng cho Cố Trường Minh, bởi nàng hiểu, những cạm bẫy tâm linh như vậy có thể khơi gợi lại những vết sẹo cũ trong lòng hắn.
Cố Trường Minh không nói gì, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào hư không. Hắn đã nhận ra tính chất đặc biệt của cạm bẫy này ngay từ đầu. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, cũng không phải là một trận pháp thông thường. Nó là một cuộc chiến của ý chí, của linh hồn. Hắn không thể trực tiếp phá vỡ ảo ảnh đó, bởi việc can thiệp thô bạo có thể khiến tâm trí Liễu Thanh Hoan bị tổn thương vĩnh viễn. Nhưng hắn đã truyền một tia thần niệm tinh khiết, mang theo ý chí bất khuất của mình, vào sâu trong tâm thức Liễu Thanh Hoan. Tia thần niệm đó không phải là một lời dạy dỗ, một câu thần chú, mà là một ‘ngọn lửa’ của sự kiên cường, một ‘kim chỉ nam’ của bản ngã. Nó không nói gì, không ra lệnh gì, chỉ là một sự hiện diện tĩnh lặng, một minh chứng cho ý chí không bao giờ gục ngã.
Bên trong ảo ảnh đang sụp đổ, Liễu Thanh Hoan cảm nhận được tia sáng đó. Nó không phải là ánh sáng chói lòa, mà là một ánh sáng dịu nhẹ, xuyên qua màn sương mù của tuyệt vọng. Tia thần niệm đó như một ngọn hải đăng nhỏ bé, nhắc nhở nàng về sự thật: dù quá khứ có đau thương đến mấy, nàng vẫn là chính mình. Nàng không phải là những nỗi sợ hãi đó, không phải là những thất bại đó. Nàng có quyền định đoạt hiện tại và tương lai của mình.
*“Ta… không phải… ngươi! Quá khứ… không định nghĩa ta!”* Liễu Thanh Hoan thì thầm, giọng nàng khản đặc, nhưng mỗi lời nói lại chứa đựng một sức mạnh phi thường. Nàng đã tìm thấy ý chí của mình, tìm thấy ngọn lửa kiên cường bị chôn vùi dưới lớp tro tàn của tuyệt vọng. Nàng nhận ra sự giả dối của những hình ảnh méo mó, sự xảo quyệt của những lời thì thầm. Ma Chủ muốn bẻ gãy nàng, nhưng nó đã lầm. Nó đã đánh thức ý chí sắt đá của một cô gái trẻ, người đã từng chứng kiến quá nhiều bi kịch, nhưng chưa bao giờ ngừng tin vào hy vọng.
Một luồng sáng xanh biếc, tinh khiết bùng lên từ cơ thể Liễu Thanh Hoan, xua tan màn sương đen bao quanh cô. Ánh sáng đó không rực rỡ, nhưng lại mang một sức mạnh thanh tẩy đáng kinh ngạc, phá vỡ ảo ảnh một cách triệt để. Cô bật tỉnh, thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm khuôn mặt. Đôi mắt nàng vẫn còn sự hoảng loạn, nhưng nhanh chóng lấy lại sự kiên định, ánh lên một ngọn lửa quyết tâm mới.
“Thanh Hoan! Ngươi tỉnh rồi!” Tần Vũ kêu lên, gương mặt điển trai, góc cạnh của hắn lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. Hắn vội vàng chạy tới, đỡ nàng dậy.
Kỷ Vô Nguyệt cũng khẽ thở phào, ánh mắt phượng sắc sảo của nàng vẫn cảnh giác nhìn xung quanh, đảm bảo Ma Chủ tàn niệm không còn dấu vết. “Ngươi có sao không?” Giọng nàng dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự quan tâm.
Liễu Thanh Hoan lắc đầu, bàn tay nàng nắm chặt lấy vạt áo. “Ta… ta không sao. Ta… đã thấy…” Nàng chưa thể kể hết, nhưng ánh mắt nàng đã thay đổi. Sự trong sáng, vui tươi vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được tôi luyện thêm bởi sự kiên cường và một chút gì đó của sự mệt mỏi, của một người vừa chiến đấu một trận chiến khốc liệt trong tâm hồn. Nàng đã đối mặt với những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình, và nàng đã chiến thắng.
Từ Vọng Tiên Lầu, Cố Trường Minh khẽ thở phào, một nụ cười nhạt nhẽo thoáng hiện trên môi hắn. Ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự hài lòng, như thể hắn vừa chứng kiến một hạt giống nhỏ bé nảy mầm, đâm chồi, vượt qua mọi phong ba bão táp. Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay hắn, nở nụ cười nhẹ nhõm, ánh mắt nàng đầy vẻ biết ơn. Nàng hiểu, Cố Trường Minh không chỉ là người cố vấn, mà còn là ngọn lửa thắp sáng con đường cho thế hệ trẻ.
“Ma Chủ tàn niệm sở hữu khả năng thao túng tâm trí và cảm xúc một cách cực kỳ tinh vi, vượt xa các cuộc tấn công vật lý thông thường,” Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng đầy vẻ trầm tư. “Điều này ngụ ý rằng nó có thể sử dụng phương pháp tương tự với các nhân vật khác, đặc biệt là Lạc Thần, người có mối liên hệ sâu sắc với Ma Chủ và những ký ức đau buồn.”
Cố Trường Minh gật đầu, ánh mắt hắn lại quay về vẻ xa xăm. Hắn đã dự liệu điều này. Sự trưởng thành của Liễu Thanh Hoan trong việc đối mặt và vượt qua cạm bẫy tâm linh cho thấy thế hệ trẻ đang dần có khả năng đối phó với những mối đe dọa phức tạp hơn mà hắn đã dự liệu. Việc hắn có thể truyền thần niệm để thức tỉnh Liễu Thanh Hoan cũng gợi ý rằng hắn có thể làm điều tương tự với những người khác, hoặc đó là một kỹ năng quan trọng trong việc chống lại Ma Chủ tàn niệm trong tương lai.
“Một hạt giống đã nảy mầm,” Cố Trường Minh lẩm bẩm, không phải với Mộ Dung Tuyết, mà là với chính mình. “Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Lần này, cái giá của sự ngu muội và nghi kỵ sẽ không còn là sự diệt vong của tất cả, nếu chúng biết đứng lên.” Hắn quay lại, bước đi nhẹ nhàng, để lại Mộ Dung Tuyết với những suy tư và niềm tin mới vào thế hệ trẻ. Bóng dáng hắn dần khuất sau những hành lang cổ kính của Vọng Tiên Lầu, mang theo vẻ mệt mỏi cố hữu, nhưng trong sâu thẳm, một tia hy vọng nhỏ bé đã được thắp lên.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.