Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 274: Bí Điển Hư Vô: Nguồn Gốc Thao Túng
Ánh sáng yếu ớt của ngày mới, len lỏi qua khe cửa Minh Tưởng Thạch Động, không đủ để xua đi lớp sương mù nặng trĩu trong tâm hồn Cố Trường Minh. Hắn đã đứng đó một lúc lâu, nhìn về phía xa xăm, nơi ánh bình minh đang cố gắng xuyên thủng màn đêm u ám. Lời Thái Ất Chân Nhân vẫn văng vẳng bên tai, cùng với sự thật tàn khốc vừa được vén màn: Lạc Thần không còn là Lạc Thần mà hắn từng biết. Nàng là một Vessel, một vật chứa của Huyết Mạch Hư Vô, một cầu nối sinh mệnh mà Ma Chủ đã lợi dụng. Cái giá để giải cứu nàng là sự biến đổi, sự mất mát của chính bản ngã nàng. Nỗi đau ấy, tuy không phải là sự ra đi vĩnh viễn, nhưng lại âm ỉ và dai dẳng hơn bất kỳ cái chết nào, bởi nó buộc Cố Trường Minh phải đối mặt với một câu hỏi nghiệt ngã: Liệu hắn có đang cứu lấy một ảo ảnh, hay một linh hồn đã không còn là người hắn yêu?
Mộ Dung Tuyết tiến đến gần, bàn tay nàng khẽ đặt lên cánh tay hắn, cảm nhận được sự lạnh lẽo xuyên qua lớp áo. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng cạnh, chia sẻ gánh nặng vô hình ấy. Kỷ Trần, với vẻ mặt khắc khổ quen thuộc, cũng đứng phía sau, cây thương dài tựa như một phần của bản thân hắn. Sự im lặng của họ không phải là vô cảm, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự ủng hộ không cần lời nói trong giờ phút tăm tối nhất. Cố Trường Minh khẽ quay đầu, nhìn vào đôi mắt ngấn lệ nhưng kiên định của Mộ Dung Tuyết, rồi đến ánh nhìn trầm tĩnh của Kỷ Trần. Hắn biết, dù có chuyện gì xảy ra, họ vẫn sẽ ở bên hắn.
"U Minh Cổ Địa," Cố Trường Minh lặp lại, giọng hắn khàn đặc, phá vỡ sự im lặng. "Thái Ất Chân Nhân nói đó là nơi Dấu Ấn Định Mệnh của Lạc Thần đang chỉ dẫn. Nhưng trước khi đến đó, ta cần hiểu rõ hơn về cái gọi là 'Huyết Mạch Hư Vô' này, và cơ chế mà Ma Chủ đã lợi dụng nó. Thái Ất Chân Nhân chỉ ám chỉ, không nói rõ ràng."
Hắn nhắm mắt lại, một làn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi của đất ẩm và hơi sương sớm. "Chúng ta không thể vội vàng. Mỗi bước đi phải thật cẩn trọng. Nếu không hiểu rõ bản chất của kẻ thù, và chính cái sợi dây định mệnh đang trói buộc Lạc Thần, thì dù có tìm được Thánh Vật Viễn Cổ, chúng ta cũng chỉ đang mò mẫm trong bóng tối." Sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt hổ phách lại bùng lên một tia sáng sắc bén, là sự tập trung cao độ của một người đã quyết tâm đi đến cùng.
Họ quay trở lại Tàng Kinh Các của Thiên Sách Điện, nơi những điển tịch cổ xưa chất chồng như núi, tỏa ra mùi ẩm mốc và hương giấy cũ. Không khí nơi đây luôn trầm lắng, tĩnh mịch, chỉ có tiếng lá lật xào xạc khi những cơn gió vô hình thổi qua các khe cửa sổ cao vút. Cố Trường Minh ngồi giữa một đống sách khổng lồ, trên chiếc bàn đá lạnh lẽo. Hắn không cần đến ánh sáng của nến, đôi mắt hắn có thể nhìn rõ từng dòng chữ cổ xưa trong bóng tối. Mộ Dung Tuyết trải ra một tấm bản đồ cổ đã ố vàng, được làm từ da thú không rõ niên đại, trên đó chi chít những ký hiệu huyền bí và những đường nét phức tạp. Nàng chỉ tay vào một khu vực được đánh dấu bằng phù văn cấm kỵ màu đỏ sẫm, trông như vết máu khô đọng lại theo thời gian.
"Thái Ất Chân Nhân đã đề cập đến một 'cầu nối sinh mệnh' và 'Huyết Mạch Hư Vô'," Cố Trường Minh trầm ngâm, ngón tay hắn miết nhẹ trên từng trang sách đã mục nát, cảm nhận sự bào mòn của thời gian. "Ta cần tìm hiểu sâu hơn về nguồn gốc của nó, cách mà Ma Chủ thực sự thao túng Lạc Thần, chứ không đơn thuần là ký sinh. Phải có một bí mật nào đó, một phương pháp vượt xa những gì ta biết về thuật chiếm hữu linh hồn."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa, che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Nàng đẩy tấm bản đồ về phía hắn, ánh mắt phượng sáng ngời nhưng ẩn chứa sự lo lắng. "Khu vực này, 'Phong Ấn Thư Khố', đã bị niêm phong từ hàng ngàn năm trước, Trường Minh. Ngay cả những trưởng lão am hiểu nhất về Thiên Sách Điện cũng chỉ biết mơ hồ về sự tồn tại của nó, và họ tuyệt đối cấm bất kỳ ai xâm nhập. Có lẽ, những bí mật mà chúng ta tìm kiếm nằm ở đó. Những tri thức bị lãng quên, những lời nguyền cổ xưa mà thế giới đã cố gắng chôn vùi." Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được.
Kỷ Trần bước tới gần, gương mặt khắc khổ của hắn thoáng hiện vẻ nghiêm nghị. Cây thương dài trong tay hắn dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng của không khí. "Dù có hiểm nguy, chúng ta cũng không thể lùi bước. Sát khí trong đó rất nặng, ta cảm nhận được. Một loại ma khí cổ xưa, hỗn tạp với những oán niệm đã hóa thành thực thể. Cần cẩn trọng." Hắn không nhiều lời, nhưng mỗi câu nói đều trọng lượng như ngàn cân, thể hiện sự trung thành và tinh tường trong chiến trận.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, Thần thức của hắn như một sợi tơ vô hình, lặng lẽ dò xét tấm bản đồ, rồi dần dần mở rộng ra khắp Tàng Kinh Các, lướt qua từng bức tường, từng khe hở nhỏ nhất. Hắn cảm nhận được những luồng năng lượng dao động yếu ớt, những trận pháp cổ xưa đã ngủ yên hàng ngàn năm. Đúng như Mộ Dung Tuyết nói, khu vực được đánh dấu ấy tỏa ra một thứ khí tức khác biệt, nặng nề và phức tạp hơn bất kỳ nơi nào khác trong điện. Đó không chỉ là ma khí, mà còn là một loại năng lượng hỗn độn, chứa đựng sự căm hờn, tuyệt vọng, và cả những mảnh vỡ của tri thức đã bị bóp méo. Hắn thấy được những phù văn ẩn mình dưới lớp vữa tróc, những dấu ấn của một thời đại đã bị lãng quên, những lời nguyền khắc sâu vào từng viên gạch.
"Phong Ấn Thư Khố," hắn lẩm bẩm, âm điệu trầm thấp, như thể đang gọi tên một tồn tại đã ngủ vùi. Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên một vẻ phức tạp. "Nơi đó không chỉ là một thư khố, mà là một lăng mộ của tri thức, một nơi chôn giấu những sự thật mà có lẽ, ngay cả Ma Chủ cũng không muốn chúng ta khám phá hoàn toàn." Hắn đứng dậy, thu xếp lại những điển tịch đã xem xét, đặt chúng vào một góc cẩn thận. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi. Nhưng lần này, ta không thể buông xuôi. Lạc Thần... là một phần của ta." Hắn nói, giọng điệu có chút cay đắng, xen lẫn sự bất lực. Hắn đã từng muốn buông bỏ tất cả, muốn chìm vào quên lãng, nhưng định mệnh, hay đúng hơn là tình yêu dành cho Lạc Thần, lại một lần nữa kéo hắn trở lại vòng xoáy của bi kịch.
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đi theo Cố Trường Minh. Họ biết, mỗi bước đi của hắn giờ đây đều nặng trĩu những suy tư và nỗi đau, nhưng cũng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá không gì lay chuyển nổi. Con đường phía trước, dù mịt mờ và hiểm nguy đến đâu, họ cũng sẽ cùng hắn vượt qua.
***
Đêm đó, ba bóng người lặng lẽ xuyên qua những hành lang vắng lặng của Thiên Sách Điện. Ánh trăng mờ nhạt hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đá lạnh lẽo. Không khí dần trở nên nặng nề hơn khi họ tiến sâu vào khu vực bị cấm. Mùi ẩm mốc, hương giấy cũ và một thứ mùi tanh nồng của ma khí hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí tức ngột ngạt, khiến lồng ngực như bị đè nén. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng đến đáng sợ.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một bức tường đá trơn nhẵn, không hề có dấu vết của cửa ra vào. Bề mặt đá phủ đầy những phù văn cổ xưa, tỏa ra một luồng năng lượng âm u. Cố Trường Minh đưa tay chạm nhẹ vào bức tường. Thần thức của hắn lan tỏa, cảm nhận được từng đường nét của trận pháp phong ấn. Nó không chỉ là một trận pháp thông thường, mà là sự kết hợp của hàng ngàn lời nguyền, hàng vạn oán niệm, và cả những mảnh linh hồn của những kẻ đã từng cố gắng đột nhập.
"Nó giống như một sinh vật sống, đang ngủ say," Cố Trường Minh lẩm bẩm, ánh mắt hắn sắc lạnh. "Mỗi phù văn là một tế bào, mỗi lời nguyền là một mạch máu." Hắn nhắm mắt, Thần thức của hắn bắt đầu phân tích, bóc tách từng lớp trận pháp. Hắn không phá vỡ nó bằng vũ lực, mà nhẹ nhàng luồn lách, tìm kiếm những khe hở, những điểm yếu mà thời gian và sự lãng quên đã tạo ra. Quá trình này diễn ra chậm rãi, mỗi giây phút đều căng như dây đàn. Mộ Dung Tuyết đứng cạnh, đôi mắt nàng dõi theo từng cử động nhỏ nhất của hắn, lòng đầy lo lắng. Kỷ Trần thì đứng xa hơn một chút, cây thương trong tay hắn đã sẵn sàng, đề phòng bất cứ biến cố nào có thể xảy ra.
Sau nửa khắc im lặng đến nghẹt thở, một khe hở nhỏ đột nhiên xuất hiện trên bức tường đá, rồi dần dần mở rộng, hé lộ một lối đi tối đen như mực. Một luồng khí lạnh lẽo và nặng nề ập thẳng vào mặt họ, mang theo mùi của sự mục ruỗng và những tiếng gió rít thê lương, như tiếng than khóc của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm. Ánh sáng từ Minh Châu trong tay Mộ Dung Tuyết chỉ đủ để chiếu rọi một phần nhỏ của không gian bên trong, nhưng cũng đủ để họ nhận ra sự đáng sợ của nơi này.
Phong Ấn Thư Khố là một không gian rộng lớn đến bất ngờ, như một hang động khổng lồ được chạm khắc sâu vào lòng núi. Những kệ sách cổ đổ nát, làm từ loại gỗ đen không rõ tên, chất chồng lên nhau, cao ngất tận trần, tạo thành những mê cung tối tăm và nguy hiểm. Vô số vật phẩm kỳ lạ bị niêm phong trong những hộp đá, những lồng sắt cổ kính, hay đơn giản là bị treo lơ lửng giữa không trung bởi những sợi xích ma thuật. Chúng tỏa ra những luồng năng lượng hỗn loạn, có thứ mang khí tức của sự hủy diệt, có thứ lại ẩn chứa sự mục nát của thời gian, tất cả đều bị bao phủ bởi một lớp bụi dày đặc, như tấm màn tang của những bí mật đã bị chôn vùi.
"Nơi đây chứa đựng quá nhiều oán khí và ma khí," Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng run rẩy, cả người nàng khẽ rùng mình trước sự lạnh lẽo và áp lực vô hình đang đè nặng. "Ngay cả linh khí cũng bị biến chất, trở nên u ám và độc hại." Nàng siết chặt Minh Châu trong tay, ánh sáng trắng tinh khiết của nó dường như cũng yếu ớt hơn trong không gian này.
Cố Trường Minh không đáp, hắn chỉ khẽ gật đầu. Bước chân hắn vững vàng, ánh mắt quét qua từng góc khuất, từng khe hở tối tăm. "Nó không chỉ là oán khí. Đây là tàn niệm của những tri thức bị lãng quên, những bí mật mà thế giới không muốn nhớ." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của hàng ngàn mảnh vỡ ký ức, những tiếng thì thầm vô hình của quá khứ, chúng như những bóng ma lảng vảng, cố gắng bám víu vào bất cứ ai dám đặt chân vào nơi này. Hắn đã quá quen thuộc với những cảm giác này. Kiếp trước, hắn đã chiến đấu với vô số ma vật, đối mặt với vô vàn tàn niệm. Nhưng nơi đây, sự hỗn tạp của tri thức và oán hận lại tạo nên một thứ áp lực khác, một sự nặng nề đè nén lên cả linh hồn.
Kỷ Trần đi phía sau, ánh mắt hắn cảnh giác quét qua những góc tối. Hắn không nói gì, nhưng hơi thở của hắn đều đặn, cây thương trong tay hắn lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. Cố Trường Minh dẫn đầu, Thần thức của hắn không ngừng dò xét, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn không tìm kiếm một quyển sách cụ thể, mà là một cảm giác, một luồng năng lượng đặc biệt đã được Thái Ất Chân Nhân ám chỉ. Hắn biết, thứ hắn cần không phải là thứ dễ dàng tìm thấy, nó sẽ là một vật phẩm bị che giấu kỹ càng nhất, bởi nó nắm giữ một bí mật quá lớn.
Họ tiếp tục đi sâu vào trong, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đất ẩm ướt. Càng vào sâu, ma khí càng nồng đậm, không khí càng trở nên lạnh lẽo. Những ảo ảnh mờ nhạt bắt đầu xuất hiện, những hình ảnh chập chờn của những người xưa, những trận pháp đã thất truyền, những cảnh tượng chiến tranh và hủy diệt. Chúng không phải là thực, nhưng lại gây ra một sự khó chịu sâu sắc, như những vết cứa vào tâm trí. Cố Trường Minh mặc kệ chúng, tâm trí hắn tập trung cao độ, Thần thức của hắn như một lưỡi dao sắc bén, xé toạc màn sương ảo ảnh để tìm kiếm chân tướng. Hắn biết, đây là một bài kiểm tra, một sự sàng lọc của Phong Ấn Thư Khố. Chỉ những ai có ý chí kiên định và Thần thức đủ mạnh mới có thể tiến sâu vào nơi đây mà không bị tẩu hỏa nhập ma.
Đột nhiên, Thần thức của Cố Trường Minh rung động dữ dội. Một luồng năng lượng cổ xưa, khác biệt hoàn toàn với ma khí và oán niệm xung quanh, đột ngột xuất hiện. Nó không phải là tà ác, cũng không phải là chính đạo, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, tĩnh lặng hơn, nhưng cũng ẩn chứa một sức mạnh khủng khiếp. Hắn dừng lại đột ngột, bàn tay đưa ra, ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần dừng lại theo. Ánh mắt hắn hướng về một góc tối khuất, nơi một phiến đá cổ đang nằm im lìm, gần như bị chôn vùi dưới những mảnh vụn của kệ sách và những tấm vải mục nát.
Phiến đá ấy không hề có vẻ ngoài đặc biệt. Nó chỉ là một khối đá màu xám tro, bề mặt xù xì, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức kỳ lạ, như một sinh vật đang ngủ say, ẩn chứa cả một vũ trụ bên trong. Nó không có bất kỳ phù văn hay hoa văn nào rõ ràng, nhưng Cố Trường Minh có thể cảm nhận được những dòng năng lượng phức tạp đang chảy ngầm bên dưới bề mặt của nó. Hắn bước tới gần, mỗi bước đi đều nặng trĩu. Hắn biết, đây chính là thứ hắn đang tìm kiếm.
***
Cố Trường Minh đưa tay ra, ngón tay hắn khẽ chạm vào bề mặt thô ráp của phiến đá cổ. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo và cổ xưa ập thẳng vào tâm trí hắn, không phải là một cú sốc điện mà là một dòng chảy thông tin khổng lồ, như một thác lũ tri thức từ hàng ngàn năm trước đổ ập xuống. Vẻ mặt hắn tái nhợt đi trông thấy, một giọt mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn lại bùng lên một ngọn lửa kinh ngạc và đau đớn, xen lẫn một sự tập trung tột độ. Hắn đứng bất động, như một pho tượng, toàn thân hắn rung lên nhè nhẹ khi những hình ảnh, những phù văn, những tri thức cổ xưa, những lời tiên tri bị lãng quên liên tục hiện lên trong tâm trí, xé toạc những bức màn của thời gian và không gian.
Mộ Dung Tuyết thấy sắc mặt hắn thay đổi, lòng nàng thắt lại. "Trường Minh, huynh không sao chứ?" Nàng vội vàng bước tới, định đưa tay đỡ lấy hắn, nhưng Cố Trường Minh chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào phiến đá, như thể linh hồn hắn đã bị hút vào một thế giới khác.
Sau một lúc lâu, tựa như cả thiên thu trôi qua, Cố Trường Minh mới khẽ thở ra một hơi dài, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi nhưng lại xen lẫn một sự khẳng định đau đớn. "Không sao... Ta đã tìm thấy rồi. Bí Điển Hư Vô." Hắn nói, từng chữ như bị nghiền nát giữa kẽ răng, mang theo một nỗi chua xót khôn tả.
Hắn từ từ rút tay khỏi phiến đá, nhưng luồng thông tin vẫn tiếp tục chảy trong tâm trí hắn. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ rời rạc thành một bức tranh hoàn chỉnh. Toàn bộ sự thật về Lạc Thần, về Ma Chủ, và về "Huyết Mạch Hư Vô" của nàng, giờ đây đã hiện ra rõ ràng một cách tàn nhẫn.
"Ma Chủ... hắn không phải là một cá thể hữu hình đơn thuần," Cố Trường Minh bắt đầu nói, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian lạnh lẽo của Phong Ấn Thư Khố. "Hắn là một 'ý chí' được 'thực thể hóa', một khái niệm, một hiện thân của 'hư vô' và 'sự trống rỗng' vốn có trong vũ trụ. Hắn không muốn hủy diệt thế giới, mà là 'tái tạo' nó theo cách riêng của hắn, đưa nó về trạng thái nguyên thủy của 'hư vô', nơi tất cả bắt đầu và kết thúc."
Mộ Dung Tuyết lắng nghe, sắc mặt nàng trắng bệch. Kỷ Trần đứng im lặng, nhưng ánh mắt hắn cũng hiện lên vẻ kinh hãi. Một Ma Chủ không phải là kẻ thù hữu hình, mà là một ý niệm, một khái niệm, điều đó còn đáng sợ hơn gấp vạn lần.
"Và Lạc Thần..." Cố Trường Minh tiếp tục, giọng hắn run lên nhè nhẹ, như thể mỗi lời nói đều là một vết cứa vào tim. "Nàng chính là 'cầu nối sinh mệnh' mà Ma Chủ cần. 'Huyết Mạch Hư Vô' của nàng không chỉ dễ bị Ma khí thu hút, mà nó còn là một loại thể chất hiếm có, là chìa khóa để mở ra cánh cổng giữa các thế giới, hoặc để 'hòa tan' một thế giới vào 'hư vô'." Hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Bí Điển này ghi chép rằng, từ kiếp trước, Ma Chủ đã đặt một 'Dấu Ấn Hư Vô' vào sâu trong huyết mạch của Lạc Thần, không phải để chiếm hữu mà là để 'nuôi dưỡng' Huyết Mạch Hư Vô của nàng, biến nàng thành một Vessel hoàn hảo. Ngay cả khi ta tiêu diệt Ma Chủ trong kiếp trước, Dấu Ấn đó vẫn tồn tại, ngủ yên cho đến khi tàn niệm của Ma Chủ thức tỉnh và kích hoạt lại nó."
"Vậy... vậy thì giải cứu nàng bằng cách nào?" Mộ Dung Tuyết nức nở, nước mắt lại trào ra. "Cái giá phải trả là gì?"
Cố Trường Minh nhìn nàng, ánh mắt hắn chất chứa nỗi đau sâu thẳm. "Bí Điển Hư Vô ghi chép một phương pháp cổ xưa, một nghi thức mang tên 'Nghi Thức Đoạn Hồn'. Nó yêu cầu một 'Thánh Vật Viễn Cổ' gọi là 'Minh Tâm Huyết Ngọc', được hình thành từ máu của vạn linh tinh túy, có khả năng 'tái tạo linh hồn' và 'thanh tẩy' bản chất hư vô. Nhưng cái giá..." Hắn dừng lại, như thể không muốn thốt ra những lời đó. "Cái giá là Lạc Thần sẽ mất đi toàn bộ ký ức, tu vi, thậm chí là bản chất con người, trở thành một 'sinh linh mới' hoàn toàn trống rỗng. Nàng sẽ không còn nhớ về chúng ta, không còn nhớ về quá khứ, về tình yêu của nàng... về bất cứ điều gì."
Không khí trong Phong Ấn Thư Khố như đông đặc lại. Tiếng gió rít thê lương bên ngoài như tiếng than khóc cho số phận nghiệt ngã của Lạc Thần. Mộ Dung Tuyết che miệng, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Nàng đã chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất, nhưng sự thật này lại tàn khốc hơn cả cái chết. Một Lạc Thần sống, nhưng không còn là Lạc Thần của họ. Một linh hồn hoàn toàn mới, một con người hoàn toàn xa lạ. Đó là một sự hy sinh không thể chấp nhận, nhưng lại là lựa chọn duy nhất.
Cố Trường Minh cảm nhận được một cơn đau nhói nơi lồng ngực. Hắn đã từng nghĩ mình chai sạn, đã từng muốn buông bỏ tất cả. Nhưng trước cái giá này, trái tim hắn vẫn rỉ máu. Hắn là một kẻ cô độc, đang đi tìm lại một phần linh hồn đã mất. Nhưng phần linh hồn ấy, khi tìm thấy, liệu có còn là chính nó? Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên cho Lạc Thần, dù bình yên đó phải trả bằng cả bản ngã của nàng. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi," hắn lẩm bẩm, một cụm từ quen thuộc, nhưng giờ đây nó lại mang một ý nghĩa cay đắng hơn bao giờ hết.
"Vậy là... U Minh Cổ Địa?" Kỷ Trần phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm ổn nhưng ánh mắt lộ rõ sự kiên định. "Chúng ta sẽ tìm 'Minh Tâm Huyết Ngọc' ở đó sao?"
Cố Trường Minh gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía lối ra của Phong Ấn Thư Khố, nơi ánh sáng yếu ớt từ Minh Châu của Mộ Dung Tuyết đang cố gắng xuyên qua màn đêm. "Đúng vậy. Bí Điển này chỉ ra rằng U Minh Cổ Địa là một trong những nơi mà 'Minh Tâm Huyết Ngọc' có khả năng xuất hiện, hoặc ít nhất là có manh mối rõ ràng nhất về vị trí của nó. Nó được hình thành từ những tinh túy của đất trời, từ những vùng đất bị lãng quên, nơi sự sống và cái chết hòa quyện."
Hắn đứng thẳng dậy, vươn vai, cảm giác mệt mỏi vì tiếp nhận quá nhiều thông tin ập đến, nhưng quyết tâm trong hắn lại càng mãnh liệt. "Đây là con đường duy nhất. Dù nàng có không còn nhớ gì, dù nàng có trở thành một ai khác, ta cũng phải cứu nàng khỏi số phận bị Ma Chủ thao túng." Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi đến Kỷ Trần, ánh mắt hắn tuy u buồn nhưng lại kiên định đến đáng sợ. "Hành trình sẽ gian nan hơn chúng ta tưởng. U Minh Cổ Địa không chỉ cất giấu Thánh Vật, mà còn là nơi ẩn chứa vô vàn nguy hiểm, những lời nguyền cổ xưa, và có thể cả tàn niệm của chính Ma Chủ. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác."
Mộ Dung Tuyết lau đi nước mắt, ánh mắt nàng trở nên kiên quyết. Nàng biết, dù Lạc Thần có thay đổi ra sao, thì tình yêu của Cố Trường Minh dành cho nàng vẫn sẽ không bao giờ thay đổi. Và nàng, cũng sẽ luôn ở bên cạnh hắn, cho dù là bước vào địa ngục. Kỷ Trần không nói gì, hắn chỉ siết chặt cây thương trong tay, ánh mắt rực lửa chiến ý.
Con đường phía trước mịt mờ, nhưng Cố Trường Minh đã có một mục tiêu. Hắn là một anh hùng đã kiệt sức, giờ đây lại bị đẩy vào một cuộc chiến mới, không phải để cứu thế giới, mà để cứu lấy một linh hồn, một phần của quá khứ mà hắn không thể nào buông bỏ. Và hắn, Cố Trường Minh, đã sẵn sàng trả cái giá đó, một lần nữa, để tìm kiếm một sự giải thoát, dù nó có bi kịch đến nhường nào.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.