Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 278: Bóng Đêm Triết Lý: Mối Đe Dọa Từ Kẻ Thanh Tẩy
U Minh Cổ Địa chìm trong màn sương đen đặc quánh, nặng nề đến mức tưởng chừng có thể bóp nghẹt mọi tiếng động, nuốt chửng mọi ánh sáng. Gió lạnh rít lên từng hồi thê lương, mang theo mùi tử khí nồng nặc và hơi ẩm của đất đá mục nát, thấu xương. Từng bước chân của Cố Trường Minh, Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần đều vang vọng cô độc trên nền đất đá lởm chởm, như những nốt nhạc lạc lõng trong bản giao hưởng của sự chết chóc. Các tòa thành đổ nát, những tháp đá vỡ vụn, và cả cung điện bị chôn vùi một nửa dưới lòng đất, hiện lên lờ mờ như những bóng ma khổng lồ trong ánh sáng yếu ớt của pháp khí hộ thể. Những tượng đài kỳ dị, bị phong hóa đến mức không còn rõ hình thù, đứng im lìm như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ bi thảm. Xen kẽ giữa chúng là những khe nứt khổng lồ, sâu hun hút, do địa chấn hoặc những trận chiến kinh hoàng trong quá khứ tạo nên, từ đó bốc lên thứ ma khí càng lúc càng dày đặc, như một tấm màn tang không bao giờ tan.
Cố Trường Minh bước đi trong im lặng, ánh mắt hổ phách thăm thẳm quét qua từng ngóc ngách của vùng đất hoang tàn. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của ma khí, một thứ năng lượng âm u, quen thuộc đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi vị của nó. Thế nhưng, xen lẫn trong cái quen thuộc ấy, còn có một luồng năng lượng khác, hỗn loạn hơn, khó nắm bắt hơn, như một dòng chảy ngầm không ngừng khuấy động sự tĩnh lặng của bóng đêm. Nó không hoàn toàn là ma khí mà hắn từng biết, cũng không phải linh khí thuần túy. Nó mang theo một sự hủy diệt trọn vẹn, không phân biệt chính tà, như một lưỡi dao sắc bén sẵn sàng cắt đứt mọi mối liên kết. Hắn thầm nghĩ đến Dạ Vô Song, cái tên xa lạ nhưng đầy ám ảnh vừa được nhắc đến, và những biến số mà kẻ đó mang lại. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã từng nghĩ mình có thể buông bỏ tất cả, nhưng thế giới không chịu buông tha hắn. Một kẻ như Dạ Vô Song, không thuộc về dòng thời gian kiếp trước, chính là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó. Sự xuất hiện của hắn ta đã phá vỡ hoàn toàn sự cân bằng vốn có, biến những gì Cố Trường Minh biết thành một mớ hỗn độn. Hắn không khỏi cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc, một cảm giác bất lực len lỏi khi đối diện với thứ nằm ngoài tầm kiểm soát và tri thức của mình.
"Ma khí ở đây càng lúc càng nặng, nhưng dường như có thứ gì đó khác... không giống Ma Chủ," Kỷ Trần lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, mang theo sự cảnh giác cao độ. Hắn siết chặt cây thương dài trong tay, ánh mắt sắc bén lướt qua những bóng cây khẳng khiu, những tảng đá có hình thù kỳ dị. "Có vẻ như đã có thứ gì đó đánh thức những ma vật cấp thấp, biến chúng thành những quái vật mạnh hơn bình thường."
Đúng như lời Kỷ Trần, từ trong màn sương đen, những tiếng gào rú khát máu bắt đầu vang vọng. Những cái bóng méo mó, biến dạng lao ra. Đó là những ma vật cấp thấp, nhưng thân thể chúng phình to một cách dị thường, đôi mắt đỏ ngầu tóe ra thứ ánh sáng tà ác, và móng vuốt sắc nhọn hơn hẳn. Chúng không còn di chuyển chậm chạp, mà lao tới với tốc độ kinh hoàng, mang theo mùi bùn lầy và kim loại rỉ sét của những xác chết lâu năm. Ma khí trên người chúng đặc quánh, nhưng lại pha lẫn một thứ năng lượng hỗn tạp, khiến chúng trở nên điên cuồng và khó lường hơn. Mộ Dung Tuyết hơi lùi lại, đôi mắt phượng hiện rõ vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tăng lên gấp bội.
Cố Trường Minh không nói một lời, hắn chỉ khẽ siết chặt chuôi Phá Thiên Kiếm. Kiếm khí mỏng manh, lạnh lẽo lập tức tuôn ra, không phải là thứ hủy diệt ầm ĩ, mà là một sự sắc bén đến cực hạn, như lưỡi dao cắt qua lụa. Hắn chỉ vung kiếm một đường ngang, không chút hoa mỹ, nhưng đường kiếm ấy lại chứa đựng ý chí của sự 'cắt đứt' hoàn toàn. Bốn năm con ma vật đang lao tới lập tức bị chém làm đôi, thân thể chúng không tan rã thành ma khí như bình thường, mà biến thành những hạt bụi đen trắng lẫn lộn, tiêu tán vào không khí một cách kỳ lạ. Ánh mắt hắn vẫn không ngừng quan sát xung quanh, không phải chỉ để tìm kiếm mối đe dọa, mà còn để phân tích, để thu thập từng chút thông tin về thứ năng lượng hỗn loạn kia. Sự thờ ơ thường thấy đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ, pha lẫn chút khó chịu. Hắn không thể đứng ngoài cuộc khi mối đe dọa này có thể liên quan trực tiếp đến Lạc Thần, đến cái gánh nặng hắn đã cố gắng vứt bỏ.
Mỗi khi Phá Thiên Kiếm vung lên, một luồng khí lạnh lẽo lại lướt qua, không chỉ quét sạch ma vật mà còn xua tan đi một phần sương đen, tạo ra một khoảng trống tạm thời. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần theo sát phía sau, họ đã quá quen với phong cách chiến đấu đơn giản nhưng hiệu quả đến đáng sợ của Cố Trường Minh. Kỷ Trần gật đầu, thầm nghĩ, "Ngươi có thể buông bỏ thế giới, nhưng thế giới không buông bỏ ngươi." Câu nói này, bây giờ, càng trở nên đúng đắn hơn bao giờ hết. Cố Trường Minh có thể không muốn cứu thế giới, nhưng thế giới lại cứ liên tục kéo hắn vào những cuộc chiến không hồi kết. Hắn không phải một anh hùng vì danh vọng, mà là một chiến binh bị số phận trói buộc, một lần nữa. Hắn thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, hòa vào tiếng gió rít thê lương. Bình yên, đối với hắn, chỉ là một giấc mộng hão huyền.
Họ tiếp tục di chuyển, băng qua một khu rừng đá trụi lá, nơi những thân cây đã hóa thạch từ hàng vạn năm trước, cành lá khô quắt vươn lên trời như những ngón tay xương xẩu. Tiếng côn trùng kêu đêm thỉnh thoảng vọng lại từ những khe đá, yếu ớt và lạc lõng. Sự tĩnh lặng của đêm khuya bị phá vỡ bởi tiếng xương cốt va chạm nhau khi một cơn gió mạnh thổi qua một bãi tha ma cổ, tạo ra một âm thanh rợn người. Cố Trường Minh nhận ra rằng, U Minh Cổ Địa này không chỉ là nơi ẩn chứa Minh Tâm Huyết Ngọc, mà còn là một chiến trường mới, nơi những thế lực cũ và mới đang giao tranh một cách thầm lặng, và Dạ Vô Song chính là kẻ đã châm ngòi cho sự hỗn loạn này. Cái lạnh lẽo của U Minh Cổ Địa không chỉ đến từ sương đêm và gió buốt, mà còn từ sự hiện diện của một thế lực hủy diệt không thể đoán định. Mỗi lần hắn cảm nhận được luồng năng lượng đen trắng giao thoa ấy, lòng hắn lại dấy lên một dự cảm bất an sâu sắc. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, và những gì hắn phải đối mặt có lẽ còn vượt xa mọi tưởng tượng trong kiếp trước. Hắn đã kiệt sức, nhưng sự tồn tại của Lạc Thần, và mối đe dọa mới này, không cho phép hắn gục ngã.
***
Trong sâu thẳm U Minh Cổ Địa, nơi ánh sáng dường như không bao giờ vươn tới, có một cứ điểm ngầm của Dạ Ảnh Các. Không phải là một tòa nhà nguy nga, mà chỉ là một quán rượu nhỏ tồi tàn, ẩn mình giữa những đống đổ nát, trông có vẻ không khác gì một điểm dừng chân cho những kẻ lạc lối hoặc đám lính đánh thuê. Tuy nhiên, sau cánh cửa gỗ ọp ẹp và mùi rượu mạnh nồng nặc, ẩn chứa một mê cung của những mật đạo và tầng hầm bí mật, được bao phủ bởi những trận pháp che giấu tinh vi. Ánh sáng lờ mờ từ những chiếc đèn lồng treo trên tường rọi xuống, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, nhảy nhót theo từng cơn gió lạnh luồn vào từ kẽ hở. Không khí ẩm mốc, trộn lẫn mùi khói thuốc và cả một chút mùi máu thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, nguy hiểm và căng thẳng. Tiếng nói chuyện thì thầm của những người qua lại, tiếng bước chân nhẹ nhàng và tiếng kim loại va chạm khẽ khàng, tất cả đều được giữ ở mức tối thiểu, như thể sợ đánh thức một thứ gì đó đang ngủ yên trong lòng đất.
Cố Trường Minh, Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần, sau một hành trình dài và đầy rẫy hiểm nguy, cuối cùng cũng tìm đến được nơi này. Hắn đã quá quen với những nơi như thế này trong kiếp trước, những tai mắt của Vô Ảnh Các (tiền thân của Dạ Ảnh Các) luôn là nguồn thông tin quý giá. Ngô Tam, thân hình thấp bé, gầy gò, đôi mắt tinh ranh láo liên, đã chờ sẵn ở một góc khuất. Hắn ta mặc đồ vải thô, trà trộn hoàn hảo vào đám đông hỗn tạp. Vừa nhìn thấy Cố Trường Minh, hắn ta lập tức nở một nụ cười hám lợi, nheo mắt nhìn như thể đang cân đo đong đếm giá trị của đối phương.
"Cố tiền bối, ngài đã đến!" Ngô Tam khà khà, giọng nói the thé mang theo sự nhiệt tình giả tạo. Hắn ta nhanh chóng dẫn ba người vào một căn phòng nhỏ hơn, khuất sau một tấm thảm cũ kỹ. "Thông tin về Dạ Vô Song này... không dễ kiếm đâu. Hắn ta như một một bóng ma, xuất hiện và biến mất không dấu vết, nhưng mỗi nơi hắn đi qua đều để lại dấu ấn 'thanh tẩy' kinh hoàng."
Ngô Tam đặt lên bàn một cuộn da dê cổ, đã ố vàng theo thời gian, được niêm phong cẩn thận bằng một dấu triện lạ. Cố Trường Minh vươn tay gỡ niêm phong, mở cuộn da ra. Trên đó, không phải là những dòng chữ thông thường, mà là những ký hiệu cổ xưa, những hình vẽ mô tả các sự kiện và những miêu tả về năng lượng, được ghi chú bằng một loại mật ngữ mà chỉ những người trong Dạ Ảnh Các mới có thể hiểu. Tuy nhiên, nhờ vào ký ức kiếp trước và sự nhạy bén của mình, Cố Trường Minh vẫn có thể giải mã được phần lớn nội dung.
Cuộn da dê mô tả những địa điểm mà Dạ Vô Song đã tấn công: những cứ điểm bí mật của tàn dư Ma Chủ, những tông môn chính đạo đã mục nát, những thành trì bị vấy bẩn bởi tham lam và quyền lực. Mỗi địa điểm đều được đánh dấu bằng một ký hiệu đặc biệt, tượng trưng cho sự "thanh tẩy" hoàn toàn. Hắn ta không để lại dấu vết của sự sống, cũng không để lại ma khí hay linh khí. Mọi thứ đều trở về hư vô, chỉ còn lại tro tàn và sự trống rỗng.
"Hắn ta không quan tâm đến chính hay tà, chỉ quan tâm đến sự 'thanh tẩy'..." Ngô Tam thì thầm, đôi mắt vẫn không rời khỏi phản ứng của Cố Trường Minh. "Mục tiêu của hắn ta là xóa bỏ mọi sự mục nát, mọi thứ không hoàn hảo trên đại lục này, để kiến tạo một thế giới 'thuần khiết' hơn. Hắn ta gọi đó là 'tái sinh từ tro tàn'."
Mộ Dung Tuyết, đứng cạnh Cố Trường Minh, không khỏi run rẩy khi nghe những lời đó. "Thanh tẩy? Hắn ta muốn hủy diệt tất cả sao?" Nàng cảm thấy một sự kinh hoàng dâng trào. Trong tâm trí nàng, cứu thế giới là bảo vệ sự sống, không phải xóa bỏ nó. Triết lý của Dạ Vô Song quá mức tàn nhẫn, quá mức điên rồ.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Hắn khẽ đưa ngón tay chạm vào một ký hiệu đặc biệt trên cuộn da, nơi mô tả về sức mạnh kỳ lạ của Dạ Vô Song. Đó là một thứ năng lượng đen trắng giao thoa, không thuộc về bất kỳ loại nguyên tố nào mà hắn từng biết. Nó có khả năng xóa bỏ mọi thứ, từ vật chất hữu hình đến n��ng lượng vô hình, biến chúng thành hư vô thuần túy. Nó không chỉ hấp thụ ma khí, mà còn tiêu diệt cả linh khí, khiến mọi pháp trận, mọi pháp bảo đều trở nên vô dụng trước nó. Loại năng lượng này, theo như miêu tả, giống như một phiên bản cực đoan của "hư vô", nhưng lại có ý thức, có mục đích.
"Hắn ta có nói về 'hư vô' không?" Cố Trường Minh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, ánh mắt hổ phách sắc lạnh nhìn thẳng vào Ngô Tam, như muốn xuyên thấu tâm can hắn ta. Mùi thuốc lá cũ kỹ và rượu mạnh trong căn phòng dường như đặc quánh lại, căng thẳng tột độ.
Ngô Tam giật mình trước câu hỏi trực diện của Cố Trường Minh. Hắn ta hơi lùi lại một bước, đôi mắt tinh ranh lộ rõ vẻ kinh ngạc. "Hư vô? Ách... có, có nhắc đến. Hắn ta thường nói rằng mọi thứ đều xuất phát từ hư vô và sẽ trở về với hư vô. Rằng sự 'thanh tẩy' của hắn ta chính là đưa mọi thứ về trạng thái nguyên thủy nhất, để từ đó tái sinh một cách hoàn hảo hơn." Ngô Tam gãi đầu, vẻ mặt ngờ vực. "Ta không hiểu rõ triết lý cao siêu đó lắm, chỉ biết hắn ta nói rằng ngay cả Ma Chủ tàn niệm cũng là một dạng 'mục nát' cần được thanh tẩy. Hắn ta đã tiêu diệt không ít tàn dư Ma Chủ trong U Minh Cổ Địa này, không nương tay hơn cả chính đạo."
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Thanh tẩy mọi mục nát để tái sinh... đưa mọi thứ về hư vô..." Những lời này, kết hợp với miêu tả về năng lượng đen trắng giao thoa, khiến hắn liên tưởng ngay đến Lạc Thần, đến "Huyết Mạch Hư Vô" của nàng, và "Thực Thể Hư Vô" đã ký sinh trong nàng. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn nhận ra rằng mình đang đứng trước một mối đe dọa còn phức tạp và khó lường hơn cả những gì hắn từng đối mặt trong kiếp trước. Dạ Vô Song không phải là một kẻ thù thông thường, hắn ta là một triết lý sống, một cơn bão hủy diệt có ý thức, và điều đó khiến hắn trở nên đáng sợ hơn gấp vạn lần. Mỗi mảnh ghép thông tin Ngô Tam đưa ra đều khắc sâu thêm sự phức tạp và bí ẩn của Dạ Vô Song, nhấn mạnh hắn là một 'biến số' hoàn toàn mới không có trong ký ức kiếp trước của Cố Trường Minh.
***
Rời khỏi cứ điểm của Dạ Ảnh Các, ba người tìm đến một khe đá kín đáo trong U Minh Cổ Địa, nơi được che chắn bởi những tảng đá lớn và những bụi cây khô quắt, tạo thành một nơi trú ẩn tạm thời. Gió lạnh vẫn rít lên thê lương, mang theo sương đêm dày đặc, nhưng nơi đây ít nhiều cũng có thể tránh được những cơn gió buốt thấu xương. Tiếng côn trùng kêu đêm thỉnh thoảng vang lên, yếu ớt và lạc lõng. Không khí xung quanh vẫn nặng nề, nhưng lại yên tĩnh một cách đáng sợ, chỉ có tiếng thở nhẹ của ba người.
Cố Trường Minh trải tấm bản đồ U Minh Cổ Địa ra trên một tảng đá phẳng, đặt cuộn da dê của Ngô Tam bên cạnh. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn pháp khí nhỏ mà Mộ Dung Tuyết thắp lên rọi xuống, làm nổi bật những ký hiệu cổ xưa và những đường nét phức tạp trên bản đồ. Hắn chìm vào suy tư, cố gắng xâu chuỗi các mảnh ghép thông tin lại với nhau. Triết lý 'thanh tẩy' và 'tái sinh' của Dạ Vô Song, cùng với những miêu tả về sức mạnh kỳ lạ có thể 'xóa bỏ' cả ma khí lẫn linh khí, khiến hắn chợt rùng mình.
Hắn nhớ lại "Thực Thể Hư Vô" đang thao túng Lạc Thần, cái thực thể đã biến nàng thành một "cái bình" chứa đựng Ma Chủ tàn niệm. "Huyết Mạch Hư Vô" của Lạc Thần, bản chất "hư vô" của nàng, là điểm yếu chết người mà Ma Chủ đã lợi dụng. Nhưng nếu Dạ Vô Song cũng có liên quan đến "hư vô", và hắn ta tin vào việc 'thanh tẩy' mọi thứ mục nát để tái sinh, thì Lạc Thần, với Ma Chủ tàn niệm ký sinh trong mình, sẽ là mục tiêu hàng đầu của hắn.
Cố Trường Minh nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của Phá Thiên Kiếm trong lòng bàn tay. Một dự cảm tồi tệ dâng lên trong lòng hắn. Dạ Vô Song không phải là kẻ sẽ thương xót hay phân biệt. Hắn ta sẽ không quan tâm Lạc Thần là nạn nhân hay kẻ bị thao túng. Đối với Dạ Vô Song, Lạc Thần là một vật chủ của "mục nát", của một dạng "hư vô" biến dị cần được thanh tẩy. Nếu Dạ Vô Song thực sự có khả năng 'thanh tẩy' mọi thứ liên quan đến 'hư vô' hoặc sự mục nát, vậy Lạc Thần, với sinh mệnh đang bị Ma Chủ tàn niệm hủy hoại, sẽ là một mục tiêu hoàn hảo. Hắn nhận ra rằng, để cứu Lạc Thần, anh không chỉ phải đối phó với Ma Chủ tàn niệm, mà còn phải tìm cách bảo vệ cô khỏi 'kẻ thanh tẩy' Dạ Vô Song, người có thể vô tình hủy diệt Lạc Thần trong quá trình 'cứu rỗi' của hắn.
"Hắn ta không chỉ là một kẻ điên... hắn là một mối đe dọa trực tiếp đến Lạc Thần," Cố Trường Minh cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, chứa đựng sự lo lắng tột cùng mà hiếm khi hắn bộc lộ. "Kế hoạch của hắn có thể 'thanh tẩy' cô ấy hoàn toàn, không chỉ tàn niệm của Ma Chủ... mà là cả sự tồn tại của cô ấy." Hắn siết chặt Phá Thiên Kiếm, cảm giác kim loại lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay, nhắc nhở hắn về gánh nặng của trách nhiệm.
Mộ Dung Tuyết nghe vậy, hoảng hốt đến mức đánh rơi ngọn đèn pháp khí, may mà Kỷ Trần kịp thời đỡ lấy. Đôi mắt phượng của nàng mở to, run rẩy không nói nên lời. "Không thể nào! Vậy chúng ta phải làm sao?" Giọng nàng nghẹn lại, xen lẫn sự kinh hoàng và bất lực. Ý nghĩ về việc Lạc Thần có thể bị tiêu diệt hoàn toàn, không phải bởi Ma Chủ, mà bởi một kẻ tự xưng là 'thanh tẩy', là quá sức chịu đựng. Nỗi sợ hãi mất đi Lạc Thần một lần nữa, theo một cách không ngờ, lại trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng nàng.
Kỷ Trần, với gương mặt khắc khổ và ánh mắt nghiêm nghị, nhìn thẳng vào Cố Trường Minh. Hắn biết Cố Trường Minh đã trải qua những gì, và nỗi đau khi mất đi Lạc Thần trong kiếp trước đã in hằn sâu trong tâm hồn hắn. "Chúng ta cần Minh Tâm Huyết Ngọc nhanh hơn nữa. Nhưng làm thế nào để đối phó với một kẻ như Dạ Vô Song, người mà chúng ta không hề biết trong kiếp trước?" Câu hỏi của Kỷ Trần không chỉ là một câu hỏi thực tế, mà còn là một lời nhắc nhở về sự thay đổi của dòng thời gian. Kiến thức kiếp trước của Cố Trường Minh không còn là tuyệt đối. Mọi thứ đã thay đổi, và hắn phải cảnh giác với mọi biến số.
Cố Trường Minh không trả lời Kỷ Trần ngay. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, nơi những địa điểm liên quan đến Dạ Vô Song và Tổ Địa Hư Vô giao nhau. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, một sự liên kết đáng sợ: Triết lý 'thanh tẩy để tái sinh' của Dạ Vô Song, cùng với sức mạnh 'hư vô' của hắn, có thể liên quan đến nguồn gốc sâu xa hơn của 'Thực Thể Hư Vô' và bản chất thực sự của Ma Chủ, không chỉ là tàn niệm đơn thuần. Ma Chủ có thể chỉ là một phần nhỏ của một bức tranh lớn hơn, một kẻ bị lợi dụng bởi một thực thể mạnh mẽ hơn, một kẻ mà Dạ Vô Song đang cố gắng 'thanh tẩy'.
Nếu vậy, thì việc giải cứu Lạc Thần không chỉ là chống lại Ma Chủ, mà còn là giải mã bí ẩn về "hư vô" và đối mặt với một kẻ được sinh ra từ chính sự thay đổi của dòng thời gian. Gánh nặng của số phận, một lần nữa, lại đè nặng lên vai hắn, dù hắn đã cố gắng từ bỏ nó biết bao lần. Ánh mắt hổ phách của hắn mở ra, chứa đựng một sự kiên định mới, một sự chấp nhận số phận nghiệt ngã. Hắn không cứu thế giới, nhưng thế giới không ngừng kéo hắn trở lại, không ngừng thách thức hắn với những mối đe dọa mới, những biến số không lường trước. Dạ Vô Song, kẻ "thanh tẩy" bí ẩn, đã buộc hắn phải đưa ra một lựa chọn nghiệt ngã: đối mặt với một tương lai không thể đoán trước, hoặc chấp nhận mất đi tất cả một lần nữa, theo một cách còn tàn khốc hơn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là sự thờ ơ đứng ngoài, mà là một cuộc chiến sinh tử, không chỉ vì Lạc Thần, mà còn vì chính định nghĩa của sự tồn tại.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.