Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 289: Thử Thách Trí Tuệ: Lời Giải Từ Cổ Trận

Cố Trường Minh khẽ siết chặt viên ngọc đen pha tím trong tay, cảm nhận luồng năng lượng ma đạo lạnh lẽo nhưng đầy phức tạp chảy qua lòng bàn tay. Ánh mắt hổ phách của hắn quét qua tấm bia đá cổ kính, nơi những phù văn giờ đây không còn là bí ẩn hoàn toàn mà đã hé lộ một phần sự thật kinh hoàng. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, mỗi bước đi trên con đường này đều là một gánh nặng mới đè lên linh hồn đã chai sạn. Viên ngọc, dù là chìa khóa, cũng giống như một lời nguyền, dẫn hắn đi sâu hơn vào cội nguồn của bóng tối. Hắn không còn muốn cứu thế giới, nhưng hắn phải cứu lấy Lạc Thần, một lời thề không thể từ bỏ, một nỗi đau âm ỉ hơn cả những vết sẹo chiến trường.

“Đừng nán lại lâu. Ma khí ở đây quá nồng, sẽ ảnh hưởng đến thần trí.” Cố Trường Minh khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, khản đặc, như thể mỗi lời nói đều phải vượt qua một bức tường vô hình của sự mệt mỏi. Hắn không đợi câu trả lời, lập tức xoay người, bước đi. Phía trước, lối vào hang động sâu thẳm trông như một cái miệng khổng lồ của quái vật, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Kỷ Trần gật đầu, cây thương dài của hắn khẽ khua động không khí, tạo ra một tiếng va chạm trầm đục. Hắn liếc nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. Nàng tiên tử khẽ thở dài, khuôn mặt tuyệt mỹ giờ đây phủ một tầng ưu lo. Nàng biết, mỗi khi Cố Trường Minh quyết tâm như vậy, không gì có thể lay chuyển hắn. Nàng chỉ có thể đi theo, làm chỗ dựa tinh thần và cảnh giới cho hắn.

Hang Sâu Vô Tận. Cái tên đã nói lên tất cả. Khi họ tiến sâu hơn, không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể có một bàn tay vô hình đang cố bóp nghẹt lồng ngực. Mùi đất ẩm và khoáng vật hòa quyện với cái hôi thối đặc trưng của ma khí, một mùi hương có thể ăn mòn cả linh hồn. Ánh sáng yếu ớt từ viên ngọc đen pha tím trong tay Cố Trường Minh chỉ đủ để soi rõ những hình thù ghê rợn của thạch nhũ và măng đá, chúng vặn vẹo như những ngón tay quỷ dữ. Những vách đá ngầm hun hút, đường hầm chằng chịt như một mê cung không lối thoát, vang vọng tiếng gió rít thê lương và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

“Nơi này... sâu hơn ta tưởng. Cẩn thận, ma khí đang cố gắng xâm thực thần trí,” Cố Trường Minh nhắc nhở, giọng nói của hắn như tan vào màn sương ma khí. Hắn cảm nhận được những làn sóng năng lượng âm u đang cố gắng len lỏi vào từng lỗ chân lông, từng tế bào, nhưng thần thức kiên cố của hắn vẫn giữ vững. Tuy vậy, hắn biết Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần không mạnh mẽ như hắn trong việc chống lại sự ăn mòn của ma khí. Hắn liếc nhìn Mộ Dung Tuyết, thấy nàng khẽ nhíu mày, bàn tay thanh tú vô thức siết chặt tà áo. Nàng đang cố gắng giữ sự tỉnh táo, nhưng vẻ lo lắng vẫn hiện rõ trong đôi mắt phượng.

“Trường Minh, huynh có ổn không? Cảm giác như có thứ gì đó đang quan sát chúng ta,” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng cảm thấy từng sợi lông tơ trên cơ thể dựng đứng, một cảm giác lạnh lẽo không phải từ không khí, mà từ một ánh mắt vô hình nào đó.

Cố Trường Minh không trả lời ngay, hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hổ phách sâu thẳm quét qua những vách đá. “Đây là con đường duy nhất. Ma Chủ không tự nhiên mà biết được bí thuật cổ xưa này. Hắn đã tìm thấy nguồn gốc của nó.” Hắn biết, trong kiếp trước, hắn đã từng đối mặt với Ma Chủ vô số lần, nhưng chưa bao giờ hiểu rõ nguồn gốc sâu xa của sức mạnh hắn. Giờ đây, những mảnh ghép rời rạc đang dần hợp lại, tạo nên một bức tranh còn đáng sợ hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn, vượt qua những đoạn đường trơn trượt, những khe nứt sâu hoắm và những hố đen không đáy. Ma khí càng ngày càng nồng đậm, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ còn vài bước chân. Thần thức của Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần bị ảnh hưởng rõ rệt, họ phải dựa vào Cố Trường Minh dẫn đường. Những Ma thú cấp thấp, bị ma khí biến dị thành những hình thù quái dị, với đôi mắt đỏ ngầu và tiếng gầm gừ ghê rợn, thỉnh thoảng lại lao ra từ bóng tối. Kỷ Trần, với gương mặt khắc khổ và cây thương dài, đã trở thành một tấm chắn kiên cố. Hắn không nói nhiều, chỉ im lặng vung thương, mỗi nhát đều chuẩn xác và tàn nhẫn, tiễn lũ Ma thú về với hư vô. Thân hình hắn được bọc trong bộ giáp cũ kỹ, không hoa mỹ nhưng đầy vết tích chiến trường, như một pho tượng đá sừng sững giữa dòng chảy của bóng tối.

“Tiền bối nói đúng. Có nhiều dấu chân cũ, nhưng không phải của Ma tộc. Có lẽ là của những kẻ đã đến đây trước,” Kỷ Trần đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm đục của hắn phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Hắn chỉ vào một vài vết lõm trên nền đất đá, mờ nhạt nhưng vẫn đủ để nhận ra đó là dấu vết của con người, chứ không phải Ma tộc hay Ma thú. Điều này khiến Cố Trường Minh suy nghĩ. Ai đã đến đây trước? Và mục đích của họ là gì? Liệu có phải là những kẻ đã khám phá ra bí mật của 'Huyết Ấn Khế Ước' và để lại manh mối cho Ma Chủ? Hay là những kẻ cũng đang tìm kiếm sự thật, giống như hắn?

Cố Trường Minh không trả lời, hắn chỉ khẽ nhịt mắt. Đầu óc hắn quay cuồng, cố gắng xâu chuỗi mọi thông tin hắn có từ cả hai kiếp. Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là mấu chốt để giải mã bí mật về Ma Chủ và cứu lấy Lạc Thần. Hắn biết, Ma Chủ không phải là một kẻ đơn độc. Hắn có thể là một con rối, hoặc ít nhất là một người thừa kế của một thứ gì đó cổ xưa hơn, tăm tối hơn rất nhiều. Sự thật này khiến trái tim hắn càng thêm trĩu nặng. Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng đó. Nhưng Lạc Thần thì khác. Nàng là một phần của quá khứ, một vết thương sâu thẳm mà hắn không thể bỏ mặc.

Họ đến một ngã ba, nơi ba con đường tối tăm tỏa ra như những mạch máu của một sinh vật khổng lồ. Viên ngọc đen pha tím trong tay Cố Trường Minh đột nhiên rung lên dữ dội, ánh sáng u ám của nó nhấp nháy, rồi tập trung vào một vách đá dường như bình thường ở phía bên phải. “Ở đây.” Cố Trường Minh trầm giọng nói. Hắn bước đến, Phá Thiên Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một luồng kiếm khí sắc bén thoát ra, cắt đứt màn ma khí dày đặc. Hắn không chần chừ, vung kiếm. Một tiếng "Rắc!" lớn vang lên, vách đá vốn tưởng chừng kiên cố bỗng nứt toác, để lộ ra một khe hở hẹp, được che giấu bởi một tầng ảo ảnh tinh vi. Phía sau khe hở, một luồng khí tức cổ xưa, không phải ma khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và mạnh mẽ hơn, tỏa ra, khiến tim mọi người đập nhanh hơn. Đó là một cảm giác tĩnh mịch, thiêng liêng, nhưng cũng đầy áp lực, như thể họ vừa bước vào một không gian bị thời gian lãng quên.

Cố Trường Minh biết, hắn đã tìm thấy nó. Nguồn gốc của bí thuật cổ xưa, nơi Ma Chủ đã khám phá ra thứ gọi là 'Huyết Ấn Khế Ước'. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương đang dần bị thay thế bằng một cảm giác khác, một sự tĩnh lặng đến rợn người. Bước qua khe hở, hắn cảm thấy mình như đang bước qua cánh cửa của thời gian, trở về một kỷ nguyên đã bị lãng quên từ lâu. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, hắn đã chọn hành động, dù cái giá có phải là việc đào sâu vào những vết thương cũ trong tâm hồn.

***

Sau khi vượt qua một bức màn vô hình, Cố Trường Minh, Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần bước vào một không gian hoàn toàn khác biệt. Không còn ma khí nồng đậm, không còn tiếng gió rít hay tiếng nước nhỏ giọt. Thay vào đó là một sự tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ còn tiếng vọng nhẹ nhàng của chính hơi thở và bước chân của họ. Không gian rộng lớn, hình tròn, được bao bọc bởi những vách đá nhẵn nhụi, không một vết nứt, không một điểm gồ ghề. Trên những vách đá đó, vô số phù văn cổ đại phát sáng yếu ớt bằng một thứ ánh sáng xanh biếc huyền ảo, như những vì sao trên bầu trời đêm. Ánh sáng này chiếu rọi khắp không gian, tạo nên một khung cảnh vừa thần bí vừa uy nghiêm, khiến Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần không khỏi choáng váng.

Ở trung tâm của không gian hình tròn này, một tượng đá cổ kính sừng sững. Nó không có hình dạng rõ ràng của con người hay bất kỳ loài sinh vật nào mà họ từng biết, mà giống như một khối đá thô ráp được chạm khắc một cách trừu tượng, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian. Khi Cố Trường Minh tiến lại gần, tượng đá bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng xanh biếc mạnh hơn, và một giọng nói cổ xưa, không phân biệt nam nữ, vang vọng khắp không gian, không phải bằng âm thanh mà bằng sự rung động trực tiếp trong tâm trí họ.

“Kẻ xâm nhập, ngươi tìm kiếm gì nơi đây? Tri thức cổ xưa, hay sức mạnh bị lãng quên? Để tiếp tục, ngươi phải chứng minh xứng đáng. Hãy giải đáp: đâu là ranh giới giữa linh hồn và ý chí, khi nó bị bẻ cong bởi ‘Huyết Ấn Khế Ước’ của thời kỳ Hậu Thiên Kiếp?” Giọng nói cổ xưa hùng vĩ như tiếng chuông từ thời xa xưa, nhưng cũng ẩn chứa một sự vô cảm đáng sợ, như thể nó đã chứng kiến hàng ngàn năm thịnh suy của đại lục.

Mộ Dung Tuyết giật mình, khẽ thì thầm bên tai Cố Trường Minh, “Huyết Ấn Khế Ước? Đây là gì vậy, Trường Minh?” Nàng chưa từng nghe qua cái tên này, nó không nằm trong bất kỳ điển tịch cổ xưa nào mà nàng từng đọc.

Cố Trường Minh không trả lời Mộ Dung Tuyết ngay lập tức. Ánh mắt hắn tập trung cao độ vào tượng đá, nhưng tâm trí hắn đang chìm sâu vào những ký ức hỗn độn từ kiếp trước. “Huyết Ấn Khế Ước...” hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm tư. “Đây không phải ‘hợp nhất linh hồn’ đơn thuần. Huyết Ấn Khế Ước... là một bí thuật cổ xưa hơn cả, một dạng nô dịch linh hồn mà không cần hủy diệt, chỉ là làm méo mó ý chí... Ma Chủ đã tìm thấy nó.” Hắn nhớ lại những ghi chép cổ xưa mà hắn từng vô tình bắt gặp trong thư khố của một tông môn đã sụp đổ, những mảnh vụn kiến thức mà hắn đã gạt bỏ vì cho rằng chúng quá xa vời và tàn nhẫn. Giờ đây, chúng hiện lên rõ ràng, lạnh lẽo.

Hắn đứng đó, bất động, như một pho tượng khác, nhưng bên trong hắn, một cơn bão ký ức đang càn quét. Hắn nhớ lại những đêm không ngủ, những lần hắn cố gắng tìm hiểu về bản chất của Ma Chủ, về cách hắn có thể thao túng Lạc Thần một cách tinh vi đến vậy. Những từ ngữ, những hình ảnh từ những điển tịch cổ xưa đã thất truyền, những cuộc chiến tranh khủng khiếp thời Hậu Thiên Kiếp, khi các cường giả tìm kiếm mọi phương pháp để giành chiến thắng, kể cả những bí thuật cấm kỵ nhất, đều hiện về. Bí thuật 'Huy��t Ấn Khế Ước' này không chỉ đơn thuần là chiếm đoạt, mà là một sự đồng hóa, một sự ký sinh tinh vi, biến đối tượng thành một công cụ hoàn hảo mà vẫn giữ được sức mạnh ban đầu.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, dường như đang gom góp toàn bộ tri thức và kinh nghiệm của hai kiếp người. Nỗi đau âm ỉ trong trái tim hắn lại trỗi dậy, khi hắn hình dung ra Lạc Thần, người hắn yêu thương, bị biến thành một thứ ghê tởm, một cái vỏ rỗng mang theo nụ cười và sức mạnh của nàng, nhưng linh hồn đã bị bẻ cong đến không còn nhận ra. Sự đau đớn này không phải là sự yếu đuối, mà là nhiên liệu cho ý chí kiên cường của hắn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn không còn muốn bình yên cho bản thân, hắn muốn cứu Lạc Thần.

Cố Trường Minh mở mắt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm, nhưng giờ đây không còn vẻ thờ ơ hay chán chường, mà bùng lên một tia sáng của trí tuệ và quyết tâm. Hắn nhìn thẳng vào tượng đá, giọng nói của hắn, dù vẫn trầm thấp, nhưng giờ đây mỗi lời đều chứa đựng sức nặng của ngàn năm lịch sử, như xé toạc màn sương mù của thời gian.

“Ranh giới giữa linh hồn và ý chí không tồn tại.” Hắn bắt đầu, từng câu từng chữ chậm rãi, chắc chắn, như thể hắn đang điêu khắc chúng vào không gian. “Ý chí là biểu hiện của linh hồn. Huyết Ấn Khế Ước không bẻ cong ranh giới, mà là tạo ra một ‘bản thể thứ hai’ trong linh hồn, một ký sinh trùng ý chí được nuôi dưỡng bởi dục vọng, dần dần đồng hóa bản thể gốc.”

Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần nín thở lắng nghe, dù không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của từng từ, nhưng họ cảm nhận được sự uyên thâm và sức nặng trong lời nói của Cố Trường Minh.

“Ký sinh trùng ý chí này không tiêu diệt linh hồn, mà biến linh hồn thành vật chủ, bóp méo nhận thức và mục tiêu của nó, khiến nó tin rằng những dục vọng của kẻ ký sinh chính là của mình. Nó không phải là sự chiếm đoạt hoàn toàn, mà là sự ‘nô dịch nhận thức’.” Cố Trường Minh tiếp tục, ký ức về những ghi chép cổ xưa về 'nhân tạo thần linh' và 'linh hồn khôi lỗi' dần hiện rõ. “Để giải trừ, không phải là loại bỏ ký sinh, bởi vì ký sinh đã hòa làm một với bản thể gốc, trở thành một phần của nó. Mà là thức tỉnh bản thể gốc, cho nó sức mạnh để tự chống lại, hoặc cắt đứt nguồn nuôi dưỡng của ký sinh.”

Hắn dừng lại, nhìn chằm chằm vào tượng đá, như thể đang thách thức một sự thật cổ xưa. “Nguồn nuôi dưỡng... đó là gì? Là Ma khí? Là oán niệm? Hay là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, thứ đã nuôi dưỡng Ma Chủ và bí thuật này từ thời Hậu Thiên Kiếp? Đó là thứ mà Huyết Ấn Khế Ước lợi dụng để tạo ra sự đồng hóa hoàn hảo.”

Không gian tĩnh mịch vang vọng tiếng tim đập của họ. Tượng đá cổ kính, sau một khoảnh khắc im lặng kéo dài, lại phát ra luồng ánh sáng xanh biếc mạnh mẽ hơn. Giọng nói cổ xưa lại vang lên, lần này không còn vẻ vô cảm, mà chứa đựng một chút bất ngờ, xen lẫn sự công nhận.

“Chính xác... Kẻ biết quá khứ sẽ thấy tương lai. Ngươi đã được thử thách.”

Lời nói của thực thể như một tiếng sét đánh ngang tai. Cố Trường Minh đã trả lời đúng. Hắn không chỉ giải đáp câu hỏi, mà còn đi sâu hơn vào bản chất của bí thuật, thậm chí còn đặt ra một câu hỏi mới, cho thấy sự thấu hiểu sâu sắc của hắn. Thông tin về 'Huyết Ấn Khế Ước' không chỉ là 'hợp nhất linh hồn' mà là 'ký sinh ý chí' và 'đồng hóa bản thể gốc' ám chỉ rằng việc giải cứu Lạc Thần sẽ phức tạp hơn rất nhiều, có thể đòi hỏi Lạc Thần phải tự đấu tranh nội tâm hoặc Cố Trường Minh phải hy sinh một phần nào đó. Bí thuật này có nguồn gốc từ thời 'Hậu Thiên Kiếp' và Ma Chủ chỉ là 'kẻ tái tạo', gợi ý về một thế lực cổ xưa hơn đứng sau Ma Chủ, hoặc Ma Chủ có một nguồn gốc không đơn giản. Việc cắt đứt 'nguồn nuôi dưỡng của ký sinh' được nhắc đến như một phương pháp giải trừ, điều này có thể liên quan đến điểm yếu của Ma Chủ hoặc một vật phẩm cụ thể (như Tử Linh Châu) trong hiện tại.

Cố Trường Minh cảm thấy một luồng năng lượng nhẹ nhàng quét qua người, như một sự thừa nhận từ thực thể cổ xưa. Hắn đã vượt qua. Nhưng trong lòng hắn không có niềm vui chiến thắng, chỉ có sự nặng trĩu của một gánh nặng mới. Sự thật về Lạc Thần còn tàn khốc hơn hắn tưởng.

***

Khi lời nói của thực thể canh giữ cổ xưa vừa dứt, những phù văn xanh biếc trên vách đá bỗng lóe sáng rực rỡ, rồi dần dần mờ đi, chìm vào bóng tối. Tượng đá cổ kính cũng mất đi vẻ huyền ảo, trở lại thành một khối đá thô ráp phủ đầy rêu phong, như chưa từng cất lời. Trận pháp vô hình bao quanh không gian này tan biến, để lộ ra một con đường khác, dẫn sâu hơn vào lòng đất. Con đường này không còn tối tăm hay lạnh lẽo như trước, mà thay vào đó là một luồng không khí ấm áp phả vào mặt, mang theo mùi lưu huỳnh và khói thoang thoảng. Từ xa, một ánh sáng đỏ cam lập lòe, như ngọn lửa đang cháy, hứa hẹn một sự sống, một nguồn năng lượng hoàn toàn khác biệt.

Mộ Dung Tuyết thở phào nhẹ nhõm, bàn tay nàng vô thức chạm vào ngực, cảm nhận nhịp đập dữ dội của trái tim. Nàng nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt phượng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. “Chúng ta đã thành công... Huynh thật sự không làm thiếp thất vọng.” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng biết, không phải ai cũng có thể đối mặt với một thực thể cổ xưa như vậy và vượt qua thử thách trí tuệ của nó. Cố Trường Minh không chỉ là một chiến binh vĩ đại, mà còn là một kho tàng tri thức sống, một linh hồn đã trải qua vô số biến cố và thấu hiểu mọi lẽ đời.

Kỷ Trần gật đầu đồng tình, gương mặt khắc khổ của hắn thoáng hiện lên vẻ suy tư. “Thật không ngờ ở đây lại có một loại bí thuật cổ xưa như vậy. Ma Chủ rốt cuộc là từ đâu ra?” Hắn cảm thấy một sự rợn người khi nghĩ về bản chất thực sự của Ma Chủ, kẻ đã gieo rắc tai ương khắp đại lục. Nếu hắn không phải là kẻ khai sáng ra bí thuật ghê rợn này, vậy thì thế lực đứng sau hắn, hay nguồn gốc của hắn, còn đáng sợ đến mức nào? Câu hỏi này cứ lởn vởn trong tâm trí hắn.

Cố Trường Minh không nói gì, hắn chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận luồng khí tức hỏa thuộc tính mạnh mẽ đang tỏa ra từ phía trước. Nó không phải là hỏa khí tàn phá, mà là một loại hỏa khí được kiểm soát, được tôi luyện, mang theo sự ấm áp của sự sống và rèn luyện. Hắn biết, đó là khí tức của Viêm Cửu lão nhân. Mùi lưu huỳnh và khói thoang thoảng càng khẳng định điều đó. Ông lão này, người được cho là ẩn cư ở những nơi hẻo lánh nhất, người nắm giữ những tri thức cổ xưa nhất, cuối cùng đã hiện hữu ngay trước mắt hắn.

Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách giờ đây ánh lên sự kiên định. Hắn nhìn về phía ánh sáng đỏ cam, viên ngọc đen pha tím trong tay hắn vẫn tỏa ra ánh sáng u ám, như một lời nhắc nhở về gánh nặng mà hắn đang mang. “Hắn không phải kẻ khai sáng, chỉ là kẻ tái tạo.” Cố Trường Minh trầm giọng nói, lời lẽ ngắn gọn nhưng chứa đựng sự hiểu biết sâu sắc. “Viêm Cửu... ông ấy chắc chắn biết nhiều hơn nữa. Huyết Ấn Khế Ước... nó là chìa khóa để giải cứu Lạc Thần, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi.”

Cố Trường Minh biết, việc giải trừ 'Huyết Ấn Khế Ước' sẽ không hề dễ dàng. Nó không chỉ đơn thuần là phá vỡ một pháp trận hay tiêu diệt một vật phẩm. Nó đòi hỏi phải đối mặt với chính bản chất của linh hồn Lạc Thần, đánh thức ý chí đã bị bóp méo của nàng, và cắt đứt nguồn nuôi dưỡng của ký sinh trùng ý chí. Điều này có thể đòi hỏi một sự hy sinh cực lớn, không chỉ từ Cố Trường Minh mà có thể là cả từ Lạc Thần. Nỗi đau, sự phẫn nộ, và cả một tia hy vọng nhỏ bé đan xen vào nhau, tạo thành một gánh nặng mới đè lên vai hắn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn không còn muốn cứu thế giới, nhưng hắn phải cứu lấy linh hồn đã bị vặn vẹo của Lạc Thần. Đây không phải là vì đại nghĩa, mà là vì một lời hứa, một tình cảm sâu thẳm mà hắn không thể chối bỏ.

Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Một dòng máu nhỏ rịn ra, nhưng hắn không quan tâm. Con đường phía trước có thể tối tăm và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Sự xuất hiện của Viêm Cửu sẽ mang đến những tiết lộ động trời hơn nữa về Ma Chủ và quá khứ. Hắn tin rằng, Viêm Cửu lão nhân sẽ nắm giữ phần còn lại của lời giải.

Với một quyết tâm sắt đá, Cố Trường Minh cất bước, tiến về phía ánh sáng đỏ cam lập lòe, nơi Viêm Cửu lão nhân đang chờ đợi, và nơi những bí mật cổ xưa nhất của đại lục Tiên Nguyên đang dần được vén màn. Phía sau hắn, Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần theo sát, tin tưởng tuyệt đối vào người anh hùng kiệt sức nhưng đầy bản lĩnh này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free