Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 290: Huyết Ấn Khế Ước: Lời Giải Và Cái Giá
Cố Trường Minh cất bước, tiến về phía ánh sáng đỏ cam lập lòe, nơi Viêm Cửu lão nhân đang chờ đợi, và nơi những bí mật cổ xưa nhất của đại lục Tiên Nguyên đang dần được vén màn. Phía sau hắn, Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần theo sát, tin tưởng tuyệt đối vào người anh hùng kiệt sức nhưng đầy bản lĩnh này.
Họ không còn đi trên con đường đá gồ ghề, lạnh lẽo của U Minh Cổ Địa nữa. Thay vào đó, một lối đi rộng lớn, uốn lượn sâu vào lòng đất hiện ra. Không khí ở đây ấm áp một cách lạ thường, như thể có một nguồn nhiệt tự nhiên ẩn mình dưới lòng đất. Một mùi hương nồng nàn của lưu huỳnh và khói thoang thoảng phảng phất, gợi lên hình ảnh của những lò luyện đan cổ xưa, nơi Hỏa khí được tôi luyện để tạo ra những kỳ bảo. Ánh sáng không còn là màu xanh tím u ám, mà là một màu đỏ cam rực rỡ, hắt ra từ những tinh thạch khổng lồ mọc lởm chởm trên vách đá và trần hang, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa huyền ảo. Tiếng lửa reo tí tách vọng lại từ phía trước, như một lời chào mời, hay một lời cảnh báo.
Cố Trường Minh bước đi chậm rãi, đôi mắt hổ phách sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của hang động. Hắn cảm nhận được sự sống động của Hỏa nguyên tố ở đây, một loại năng lượng thuần khiết, khác hẳn với Ma khí tàn phá mà hắn vừa đối mặt. Sự ấm áp bao trùm lấy hắn, nhưng không thể xua đi được cái lạnh giá đã ngấm sâu vào linh hồn hắn sau bao nhiêu kiếp nạn. Trong lòng hắn, một tia hy vọng nhỏ bé vừa nhen nhóm lại bị áp lực nặng nề của những bí mật sắp được vén màn đè nén. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn không còn muốn cứu thế giới, nhưng hắn phải cứu lấy linh hồn đã bị vặn vẹo của Lạc Thần. Đó là một gánh nặng không thể chối bỏ, một lời hứa mà ngay cả linh hồn mỏi mệt cũng không thể từ bỏ.
Mộ Dung Tuyết bước bên cạnh hắn, bàn tay nàng khẽ chạm vào cánh tay hắn, như muốn truyền thêm hơi ấm và sự kiên định. Gương mặt nàng vẫn thanh khiết như tuyết liên, nhưng ánh mắt phượng lại ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng biết, mỗi bước đi của Cố Trường Minh đều là một cuộc đấu tranh nội tâm, một sự giằng xé giữa quá khứ đau thương và hiện tại đầy thử thách. Nàng không thể gánh vác gánh nặng của hắn, nhưng nàng có thể đồng hành, có thể là chỗ dựa, là ánh sáng nhỏ nhoi trong bóng đêm mịt mùng của tâm hồn hắn.
Kỷ Trần trầm mặc đi phía sau, cây thương dài trong tay hắn dường như cũng trở nên nặng trĩu hơn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí, sự hiện diện của một trí tuệ cổ xưa, và một nỗi lo lắng mơ hồ về những gì sắp được tiết lộ. Kẻ nào có thể không phải là người khởi xướng cái bí thuật ghê tởm kia, nhưng lại có thể tái tạo và hoàn thiện nó đến mức biến một Tiên tử như Lạc Thần thành vũ khí hủy diệt? Câu hỏi này cứ lởn vởn trong đầu Kỷ Trần, khiến hắn cảm thấy một sự rợn người. Hắn đã thề sẽ bảo vệ Cố Trường Minh, nhưng trước những bí ẩn của thời Hậu Thiên Kiếp, liệu sức lực của hắn có là gì?
Họ đi sâu hơn vào hang động. Tiếng lửa ngày càng lớn, và mùi lưu huỳnh trở nên đậm đặc hơn. Cuối cùng, một không gian rộng lớn hiện ra trước mắt. Nơi đây không phải là một hang động tự nhiên đơn thuần, mà là một công trình kiến trúc cổ xưa được đẽo gọt từ đá, có vẻ như đã tồn tại từ hàng vạn năm trước. Các tinh thạch đỏ rực không chỉ chiếu sáng mà còn tỏa ra một nguồn năng lượng rực rỡ, tập trung vào một vị trí trung tâm.
Ở chính giữa không gian đó, một lò luyện đan khổng lồ được chạm khắc tinh xảo từ đá đen, đang bùng cháy với ngọn lửa màu xanh lam huyền ảo. Hơi nóng hầm hập tỏa ra, khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Bên cạnh lò luyện đan, một lão nhân râu tóc bạc phơ, mái tóc đỏ rực như lửa bị cháy sém, đang ngồi khoanh chân thiền định. Ông mặc một chiếc áo choàng màu đỏ sẫm, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một loại sức mạnh không thể xem thường. Đôi mắt ông khép hờ, nhưng Cố Trường Minh có cảm giác như mọi hành động của họ đều nằm trong tầm mắt của ông ta. Đó chính là Viêm Cửu lão nhân, người nắm giữ những tri thức cổ xưa nhất của đại lục Tiên Nguyên.
Cố Trường Minh dừng lại, ánh mắt hắn không chút dao động, trực tiếp nhìn về phía Viêm Cửu. Sự mệt mỏi trong linh hồn hắn tạm thời bị gác lại, nhường chỗ cho sự tập trung cao độ và một tia hy vọng mong manh. Hắn đã vượt qua bao hiểm nguy, đối mặt với bao bi kịch chỉ để đến được đây.
Viêm Cửu lão nhân từ từ mở mắt. Đôi mắt ông, ẩn sâu dưới hàng lông mày bạc phơ và cháy sém, không hề có vẻ ngạc nhiên hay bối rối. Thay vào đó, chúng sáng rực như hai đốm lửa nhỏ, chứa đựng sự minh triết và một chút u hoài. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt khắc khổ của ông.
"Ngươi cuối cùng cũng đến, Vô Thần Tôn Giả." Giọng nói của Viêm Cửu khàn khàn, trầm thấp, nhưng lại vang vọng khắp không gian rộng lớn như tiếng chuông đồng cổ kính. "Ta đã đợi ngươi từ lâu."
Cố Trường Minh nhíu mày, trong lòng hắn dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Không phải là lần đầu tiên hắn gặp những kẻ có thể nhìn thấu một phần thiên cơ, nhưng cách Viêm Cửu nói lại mang một ý nghĩa sâu xa hơn. "Tiền bối đã biết trước?" Hắn hỏi, giọng điệu vẫn trầm thấp và có phần thờ ơ, như thể hắn đã quá quen với những điều siêu phàm.
Viêm Cửu khẽ gật đầu, ngọn lửa trong lò luyện đan bỗng bùng lên dữ dội hơn, như đồng cảm với lời nói của ông. "Thiên cơ khó đoán, nhưng ta biết ngươi sẽ tìm đến khi đường cùng." Ông nhìn Cố Trường Minh một cách dò xét, như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ ẩn sâu trong tâm hồn hắn. "Ngươi mang theo gánh nặng của một thế giới đã chết, và giờ đây, ngươi lại gánh thêm một gánh nặng của một linh hồn bị vặn vẹo. Lửa có thể hủy diệt, cũng có thể rèn luyện. Ngươi, Cố Trường Minh, chính là ngọn lửa ấy."
Hắn không trả lời, chỉ giơ tay ra. Trên lòng bàn tay hắn, viên ngọc đen pha tím vẫn tỏa ra ánh sáng u ám, và những mảnh ghi chép cổ xưa được bọc cẩn thận bằng một lớp kết giới mỏng hiện ra. "Đây là những gì ta tìm thấy trong cấm địa cổ xưa." Cố Trường Minh nói, giọng hắn chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Và đây, là thứ đã dẫn ta đến đây." Hắn đưa viên ngọc và những mảnh ghi chép về phía Viêm Cửu.
Viêm Cửu nhận lấy, đôi mắt rực lửa của ông lướt qua viên ngọc đen pha tím. Một tia kinh ngạc thoáng qua, sau đó là sự thâm trầm. "Đây... đây là một mảnh của Lạc Ấn Khế Ước." Ông lẩm bẩm, rồi chuyển sự chú ý sang những mảnh ghi chép. Ông đặt chúng lên một phiến đá phẳng bên cạnh lò luyện đan, Hỏa khí từ ngón tay ông nhẹ nhàng chạm vào chúng, khiến những phù văn cổ đại như sống dậy, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần đứng im lặng, ánh mắt tập trung vào Viêm Cửu. Không khí trong hang động trở nên căng thẳng, từng tiếng lửa reo tí tách trong lò luyện đan như gõ vào nhịp tim của họ. Họ biết, những lời sắp được tiết lộ sẽ thay đổi tất cả.
Viêm Cửu bắt đầu giải mã. Từng phù văn cổ xưa, từng nét chữ ngoằn ngoèo như được thắp sáng dưới ánh mắt tinh tường của ông. Ông không cần đọc thành tiếng, nhưng những gì ông "đọc" được dường như hiện rõ trong tâm trí của những người khác, hoặc ít nhất là trong tâm trí của Cố Trường Minh. Khuôn mặt của Viêm Cửu trở nên nghiêm nghị, đôi lúc nhíu mày, đôi lúc lại thở dài. Ngọn lửa trong lò luyện đan cũng như hòa theo cảm xúc của ông, lúc rực cháy, lúc lại u ám. Mùi lưu huỳnh trở nên nồng hơn, quyện với mùi khoáng vật nóng chảy, tạo thành một hương vị khó tả, như thể lịch sử đang được nấu chảy và tái tạo.
"Đây là 'Huyết Ấn Khế Ước'..." Viêm Cửu trầm ngâm nói, giọng ông chứa đựng sự nặng nề của hàng vạn năm lịch sử. "Một loại ký sinh cổ xưa hơn cả Ma Chủ hiện tại. Nó không phải là ma thuật của kẻ mạnh chiếm đoạt kẻ yếu, mà là một bí thuật của sự đồng hóa, của sự biến đổi. Nó không phá hủy linh hồn, mà biến nạn nhân thành một cái kén, một nguồn năng lượng vĩnh cửu cho kẻ ký sinh."
Mỗi lời ông nói ra đều như một nhát dao cứa vào lòng Cố Trường Minh. Hắn đã biết bí thuật này rất tàn độc, nhưng chưa từng nghĩ nó lại kinh hoàng đến vậy. Không phải là chiếm đoạt, mà là ký sinh. Không phải là giết chết, mà là biến thành công cụ, thành nguồn năng lượng. Điều đó có nghĩa là Lạc Thần vẫn còn đó, nhưng không còn là Lạc Thần mà hắn biết.
"Nó... nó giống như một loại bệnh dịch tinh thần." Viêm Cửu tiếp tục, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Cố Trường Minh, như muốn truyền tải toàn bộ sự khốc liệt của vấn đề. "Kẻ ký sinh, tức là tàn niệm của Ma Chủ, không chiếm lấy cơ thể và linh hồn Lạc Thần, mà nó hòa tan vào ý chí của nàng, dần dần đồng hóa ký ức, cảm xúc, và cả mục đích sống của nàng. Biến nàng thành một 'vật chứa' hoàn hảo, vừa giữ được sức mạnh ban đầu của Lạc Thần, vừa bị kiểm soát hoàn toàn ý chí, trở thành một phần của Ma Chủ, không thể tách rời."
Cố Trường Minh siết chặt nắm đấm, móng tay hắn đâm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu. Hắn không còn cảm thấy đau đớn thể xác, chỉ có một nỗi đau quặn thắt trong linh hồn. Lạc Thần... nàng đã phải chịu đựng những gì? Nàng bị biến thành công cụ, thành một bóng ma của chính mình, mà ngay cả bản thân nàng cũng không biết. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, bi kịch lại giáng xuống những người hắn yêu thương.
"Vậy Lạc Thần... cô ấy vẫn còn?" Cố Trường Minh hỏi, giọng hắn khàn đặc, run rẩy, một sự hiếm hoi đối với một người luôn giữ sự thờ ơ như hắn. Trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm, sự trống rỗng bị thay thế bằng nỗi đau và một tia hy vọng mong manh.
Viêm Cửu gật đầu chậm rãi. "Một phần ý thức của cô ấy bị giam hãm, bị đồng hóa. Giống như một giấc mơ không bao giờ tỉnh, nơi cô ấy tin rằng mình chính là Ma Chủ. Cô ấy không biết mình đang bị thao túng, cô ấy tin rằng mọi hành động của mình là do ý chí của chính mình. Đó là bi kịch lớn nhất của 'Huyết Ấn Khế Ước'."
Mộ Dung Tuyết không kìm được nữa, nàng nắm chặt lấy bàn tay đang rỉ máu của Cố Trường Minh. Nàng cảm nhận được sự run rẩy trong hắn, sự tuyệt vọng đang cố gắng nuốt chửng hắn. Nàng biết, hắn đang phải chịu đựng nỗi đau không thể thốt nên lời. "Vậy có cách nào giải cứu không, tiền bối?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định, như muốn níu kéo hắn khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng. "Chắc chắn phải có cách, đúng không?"
Viêm Cửu nhìn Mộ Dung Tuyết, trong mắt ông thoáng hiện lên một tia khen ngợi. "Có. Nhưng cái giá không hề nhỏ. Và con đường sẽ đầy rẫy hiểm nguy." Ông đứng dậy, thân hình gầy gò của ông bỗng trở nên cao lớn và uy nghiêm lạ thường. Ông dùng ngón tay nhúng vào ngọn lửa xanh lam của lò luyện đan, rồi vẽ một đồ hình phức tạp trên mặt đất bằng Hỏa khí. Những đường nét phát sáng rực rỡ, tạo thành một mạng lưới chằng chịt các phù văn cổ đại, liên kết với nhau bằng những sợi tơ vô hình.
"Đây là cốt lõi của 'Huyết Ấn Khế Ước'." Viêm Cửu chỉ vào đồ hình. "Nó có ba nút thắt chính, ba điểm yếu mà kẻ ký sinh không thể che giấu hoàn toàn. Để phá giải nó, chúng ta cần ba vật phẩm cực kỳ hiếm có, và một phương pháp cổ xưa để kết nối tất cả."
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần chăm chú nhìn đồ hình, cố gắng hiểu những gì Viêm Cửu đang giải thích. Kỷ Trần cau mày, gương mặt khắc khổ của hắn lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn biết, với bí thuật phức tạp và cổ xưa như vậy, những vật phẩm cần thiết chắc chắn không phải là thứ dễ tìm.
"Đầu tiên, để thanh tẩy Ma khí đã ăn sâu vào linh hồn Lạc Thần, chúng ta cần Tử Linh Châu." Viêm Cửu chỉ vào một điểm trên đồ hình, nơi một phù văn hình giọt nước đang phát sáng. "Tử Linh Châu là một bảo vật cực hiếm, được hình thành từ tinh hoa của Thiên Địa sau khi một vị Tiên Đế ngã xuống, mang theo năng lượng thanh tẩy thuần khiết nhất. Nó có thể xua tan Ma khí, nhưng không thể cắt đứt liên kết ý chí."
Cố Trường Minh nhắm mắt lại. Tử Linh Châu... Hắn đã từng nghe nói về nó trong kiếp trước, một vật phẩm chỉ tồn tại trong truyền thuyết, được cho là có thể cứu rỗi những linh hồn bị vẩn đục. Nhưng hắn cũng biết, vị trí của nó vô cùng hiểm trở, được canh giữ bởi những sinh vật cổ xưa, hoặc đã bị chôn vùi trong những cấm địa chết chóc nhất.
"Thứ hai, để neo giữ chân linh đã bị dao động của Lạc Thần, chúng ta cần Hồn Dẫn Ngọc." Viêm Cửu lại chỉ vào một điểm khác, nơi một phù văn hình trái tim đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. "Hồn Dẫn Ngọc là tinh hoa của Âm Dương giao hòa, có khả năng dẫn dắt và ổn định linh hồn. Khi chân linh Lạc Thần bị lung lay bởi sự thanh tẩy của Tử Linh Châu, Hồn Dẫn Ngọc sẽ giữ nàng lại, không cho nàng tan biến hay bị Ma khí nuốt chửng hoàn toàn."
"Và thứ ba," Viêm Cửu nói, giọng ông trở nên nặng nề hơn, "để cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết ý chí giữa Ma Chủ và Lạc Thần, chúng ta cần Huyết Dịch Tinh Hoa của chính Ma Chủ." Ông chỉ vào nút thắt cuối cùng, một phù văn hình xoắn ốc đang xoáy sâu vào trung tâm đồ hình. "Đây là phần khó khăn nhất. Huyết Dịch Tinh Hoa là bản nguyên của Ma Chủ, mang theo ý chí và sức mạnh thuần túy nhất của hắn. Chỉ có nó mới có thể phá vỡ được 'Huyết Ấn Khế Ước' từ bên trong, như một con dao tự cắt đứt chính mình."
Cố Trường Minh mở mắt. Huyết Dịch Tinh Hoa của Ma Chủ... Điều đó có nghĩa là hắn phải đối đầu trực diện với tàn niệm của Ma Chủ, phải đánh bại nó, và phải lấy được bản nguyên của nó. Điều mà hắn đã làm trong kiếp trước, nhưng với Lạc Thần bị biến thành vũ khí, thì việc đó còn khó khăn hơn gấp bội. Sự mệt mỏi trong hắn lại trỗi dậy, nhưng kèm theo đó là một sự kiên định không thể lay chuyển. Nỗi đau, sự phẫn nộ, và cả một tia hy vọng nhỏ bé đan xen vào nhau, tạo thành một gánh nặng mới đè lên vai hắn.
"Cuối cùng," Viêm Cửu kết luận, "sau khi thu thập đủ ba vật phẩm, chúng ta cần một bộ Linh Phù Cổ Thuật để kết nối tất cả, và một người có tâm hồn thuần khiết, ý chí kiên định để thực hiện nghi thức giải trừ." Ông nhìn thẳng vào Cố Trường Minh. "Người đó... không ai khác ngoài ngươi, Vô Thần Tôn Giả. Bởi vì chỉ có ngươi mới có đủ sự ràng buộc và quyết tâm để chạm đến chân linh của Lạc Thần mà không bị Ma khí làm vẩn đục."
Cố Trường Minh im lặng. Hắn đã hiểu rõ con đường phía trước, một con đường đầy chông gai, hiểm nguy, và cái giá phải trả có thể là mọi thứ. Hắn đã từng nghĩ mình có thể buông bỏ thế giới, buông bỏ mọi gánh nặng. Nhưng giờ đây, vì Lạc Thần, hắn lại một lần nữa phải gánh vác một trọng trách lớn lao, thậm chí còn đau đớn hơn cả việc cứu rỗi thế giới.
"Cái giá là gì?" Cố Trường Minh hỏi, giọng hắn khàn đặc, như thể mỗi chữ thốt ra đều phải vượt qua một bức tường lửa trong tâm hồn. Hắn không hỏi về vật phẩm, không hỏi về khó khăn, mà hỏi về cái giá của chính hắn, của linh hồn hắn.
Viêm Cửu thở dài, ánh mắt ông nhìn Cố Trường Minh đầy vẻ xót xa. "Cái giá... có thể là mọi thứ. Kẻ ký sinh sẽ phản kháng đến cùng. Khi ngươi cố gắng cắt đứt sợi dây liên kết, nó sẽ dùng mọi cách để bảo vệ bản thân, thậm chí là làm tổn thương chính linh hồn của Lạc Thần. Ngươi sẽ phải đối mặt với nỗi đau lớn nhất, nỗi đau khi thấy người mình yêu thương tan biến hoặc trở nên điên loạn. Và có thể, chính linh hồn ngươi cũng sẽ bị tổn hại nặng nề, bị Ma khí phản phệ, hoặc bị tàn niệm của Ma Chủ gặm nhấm. Ngươi... có thể sẽ không còn là chính mình nữa."
Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Cố Trường Minh, nước mắt nàng lăn dài trên má. "Trường Minh..." Nàng không thể nói thêm gì, chỉ có thể siết chặt tay hắn, hy vọng truyền cho hắn một chút sức mạnh. Nàng biết, hắn đã quá mệt mỏi, quá đau khổ. Nhưng nàng cũng biết, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ Lạc Thần.
Kỷ Trần trầm mặc, hắn tiến đến đặt tay lên vai Cố Trường Minh. Lòng bàn tay thô ráp của hắn mang theo sự ấm áp và kiên định. "Ngươi có thể buông bỏ thế giới, nhưng thế giới không buông bỏ ngươi." Hắn nói, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sự ủng hộ tuyệt đối. "Và người ngươi yêu thương, càng không buông bỏ ngươi."
Cố Trường Minh đứng dậy, ánh mắt hắn kiên định nhìn vào đồ hình trên mặt đất. Mỗi vật phẩm, mỗi điều kiện Viêm Cửu nêu ra đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng trong lòng hắn, một quyết tâm sắt đá đã được hình thành. Tử Linh Châu, Hồn Dẫn Ngọc, Huyết Dịch Tinh Hoa của Ma Chủ, và Linh Phù Cổ Thuật. Hắn sẽ đi tìm chúng, dù cho có phải lật tung cả đại lục Tiên Nguyên lên. Dù cho cái giá phải trả có là linh hồn hắn, là tất cả những gì hắn còn sót lại. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn không còn muốn cứu thế giới, nhưng hắn phải cứu lấy Lạc Thần. Không phải vì đại nghĩa, mà vì một lời hứa, một tình cảm sâu thẳm đã khắc cốt ghi tâm.
Hắn quay đầu lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần. Đôi mắt hổ phách của hắn, tuy vẫn còn ẩn chứa sự mệt mỏi và nỗi đau, nhưng giờ đây đã rực cháy một ngọn lửa của ý chí không thể dập tắt. "Chúng ta sẽ lên đường." Hắn nói, giọng hắn không còn vẻ thờ ơ, mà thay vào đó là sự kiên quyết lạnh lẽo. Con đường phía trước có thể tối tăm và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, Lạc Thần vẫn còn đó, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh bị giam cầm trong một giấc mơ vĩnh cửu. Và hắn, Cố Trường Minh, sẽ là người đánh thức nàng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.