Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 303: Liên Kết Sinh Tử: Sự Thật Đau Lòng Của Ma Chủ
Hơi thở của Cố Trường Minh vẫn còn nặng nề, nhưng ánh mắt hắn đã không còn sự mệt mỏi buông xuôi như trước. Thay vào đó là một ngọn lửa leo lét của ý chí kiên định, dù vẫn còn nhuốm màu bi thương. Hắn đã thấy tận cùng của sự mục nát, của sự thao túng, và hắn sẽ không bao giờ cho phép điều đó lặp lại, dù phải trả giá đắt đến đâu. Ma Chủ... nó không chỉ là sức mạnh... nó là sự tuyệt vọng. Nó nuôi dưỡng từ vết sẹo của chúng ta. Hắn nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những sương mù đen đang dần tan, để lộ ra những tòa thành đổ nát, những tượng đài kỳ dị bị phong hóa. Tiếng gió rít thê lương vẫn còn vang vọng, nhưng không còn mang theo sự đe dọa như trước, mà chỉ là tiếng than khóc của một quá khứ đã qua.
Mộ Dung Tuyết, với sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt, vội vàng hỏi: "Trường Minh, huynh đã thấy gì?" Nàng biết, hắn vừa trải qua một cuộc chiến không thể nhìn thấy bằng mắt thường, một cuộc chiến tinh thần khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến thể xác nào. Cố Trường Minh nhìn Lạc Thần, ánh mắt hắn dịu đi một cách khó nhận ra, một tia cảm thông thoáng qua trong đôi mắt vốn đã quá mệt mỏi. "Ta thấy... một phần sự thật. Và một cánh cửa... đến 'Thần Cung'." Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng hơn về mảnh ký ức về cánh cổng đá cổ xưa với những phù văn kỳ lạ. Nó không chỉ là một manh mối, mà còn là một lời cảnh báo. Hắn nhận ra rằng, Ma Chủ không chỉ là một thực thể vật chất, mà là một thế lực tâm linh, một ý chí hắc ám có khả năng ăn mòn linh hồn và ký ức. Việc đối phó với nó sẽ không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến để bảo vệ những gì tinh túy nhất của nhân loại khỏi sự mục nát.
Kỷ Trần và Viêm Cửu im lặng lắng nghe, vẻ mặt nghiêm nghị. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong Cố Trường Minh, không còn là sự thờ ơ tuyệt đối, mà là một sự chấp nhận đau đớn, một sự kiên cường âm thầm. Hắn không còn là ngọn núi băng giá như trước, mà là một dòng sông ngầm chảy xiết, ẩn chứa sức mạnh và quyết tâm không thể lường trước. Cố Trường Minh khẽ vươn ngón tay, run rẩy chỉ vào một vị trí cụ thể trên ngực Lạc Thần, ngay gần trái tim cô, nơi Ma khí dường như đang tụ tập dày đặc nhất, tạo thành một điểm đen mờ ảo. "Ma Chủ tàn niệm... nó đã rút lui vào đây. Nó không hoàn toàn bị tiêu diệt, mà đang ẩn mình, chờ đợi cơ hội để phục hồi. Chúng ta cần tìm cách... thanh tẩy nó." Hắn ngưng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự đau nhức khắp cơ thể. "Nhưng không phải bằng cách ép buộc. Nó đã ăn sâu vào linh hồn cô ấy. Chúng ta cần một phương pháp... nhẹ nhàng hơn. Một phương pháp không làm tổn thương tàn hồn của Lạc Thần thêm nữa." Hắn lướt ánh mắt qua Mộ Dung Tuyết, Kỷ Trần và Viêm Cửu, như thể đang nhìn thấy một con đường mới, một hướng đi mới cho tất cả bọn họ. Từ trong sâu thẳm của sự tuyệt vọng, một tia hy vọng mỏng manh đã được nhóm lên, không phải là hy vọng của một vị cứu tinh, mà là hy vọng của một người dẫn đường. Con đường phía trước vẫn còn xa vời vợi, đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa được giải đáp về Thần Cung và Dạ Vô Song. Nhưng ít nhất, Cố Trường Minh không còn đơn độc. Hắn đã chấp nhận gánh vác trách nhiệm, nhưng theo cách riêng của mình, không còn là anh hùng cứu thế giới cũ. Sự xuất hiện của Ma Chủ tàn niệm dưới hình thái tinh thần, và mảnh ký ức về Thần Cung ẩn sâu trong tiềm thức Lạc Thần, đã hé lộ một chiều sâu mới của cuộc chiến. Tình trạng của Lạc Thần, dù Ma Chủ tàn niệm đã bị đẩy lùi, vẫn rất nguy kịch, cho thấy việc thanh tẩy cô sẽ là một quá trình dài và phức tạp, một vết thương lòng dai dẳng cần được chữa lành.
"Ta cần nghỉ ngơi. Sau đó... chúng ta sẽ bắt đầu tìm Thần Cung." Cố Trường Minh nói, giọng hắn khàn đặc, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực lên một cách lạ thường, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm đen. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn không còn muốn bình yên theo cách của một kẻ trốn tránh, mà là bình yên của một tâm hồn đã được thanh lọc, của một chiến binh đã tìm thấy ý nghĩa mới trong việc dẫn dắt những người khác đứng lên.
***
Trong một góc tạm bợ của U Minh Cổ Địa, nơi những tàn tích của một nền văn minh cổ đại đổ nát chồng chất lên nhau, Cố Trường Minh ngồi tĩnh tọa. Nơi này vốn là một tòa tháp đá bị vỡ vụn, giờ được che chắn sơ sài bằng vài phiến đá lớn và một trận pháp đơn giản để ngăn chặn luồng ma khí nồng nặc và những oán linh lang thang. Dù là ban ngày, nhưng bầu trời vẫn mờ mịt bởi sương mù đen và những luồng gió xoáy mang theo tử khí, tựa như một buổi hoàng hôn vĩnh cửu. Tiếng gió rít thê lương vẫn luồn qua những khe đá, mang theo âm thanh va chạm lạch cạch của xương cốt và đôi khi là tiếng gào rú yếu ớt của những vong hồn bị giam cầm. Mùi tử khí, bùn lầy, ma khí nồng nặc và kim loại rỉ sét quyện vào nhau, tạo nên một không gian nặng nề, quỷ dị, lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh sáng yếu ớt từ vài viên dạ minh châu được Mộ Dung Tuyết đặt xung quanh chỉ đủ để xua đi bóng tối sâu thẳm nhất, nhưng không thể xua tan cảm giác bị theo dõi rợn người.
Cố Trường Minh ngồi đối diện với Lạc Thần, thân hình nàng vẫn bất động, vẻ đẹp mong manh bị bao phủ bởi một vầng sáng ma khí yếu ớt, như một đóa hoa đêm đang héo tàn trong sương lạnh. Hắn nhắm mắt lại, nhưng Thần thức của hắn không ngừng hoạt động, như một mũi khoan tinh tế, cẩn trọng dò xét từng ngóc ngách trong thức hải của nàng. Hắn đang cố gắng giải mã những mảnh ký ức về "Thần Cung" mà hắn đã thoáng thấy, đồng thời tìm kiếm dấu vết của Ma Chủ tàn niệm, cái bóng ma ám ảnh vẫn còn ẩn mình trong linh hồn Lạc Thần.
"Thần Cung... Ma Chủ... Mối liên kết này rốt cuộc là gì?" Hắn tự hỏi trong nội tâm, âm thanh khàn đặc của chính mình vang vọng trong tâm trí. Mỗi lần hắn chạm vào một mảnh ký ức liên quan đến Thần Cung, một luồng điện giật nhẹ chạy qua Thần thức của hắn, mang theo những hình ảnh mơ hồ về những cánh cổng đá cổ xưa, những phù văn rực rỡ và một cảm giác về quyền năng siêu việt, nhưng cũng ẩn chứa sự mục ruỗng. Ma Chủ tàn niệm không đơn thuần là một thực thể chiếm hữu, nó đã hòa nhập sâu vào Lạc Thần, như một vết thương nhiễm độc đã lan rộng khắp cơ thể, khó lòng cắt bỏ mà không gây tổn hại nghiêm trọng. Cố Trường Minh biết rõ điều này, và sự thật đó đè nặng lên trái tim hắn, tạo nên một xung đột nội tâm sâu sắc. Hắn đã từng buông bỏ, từng thờ ơ, nhưng giờ đây, đối mặt với Lạc Thần, người đã từng là một phần của bi kịch kiếp trước, hắn lại không thể khoanh tay đứng nhìn. "Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta không còn muốn bình yên theo cách trốn tránh, mà là bình yên của một tâm hồn đã được thanh lọc, của một chiến binh đã tìm thấy ý nghĩa mới trong việc dẫn dắt những người khác đứng lên." Lời thề đó vẫn còn văng vẳng trong tâm trí hắn, nhưng con đường để thực hiện lại đầy rẫy chông gai, đòi hỏi hắn phải đối mặt với những sự thật nghiệt ngã nhất.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, đôi mắt phượng trong veo chứa đựng sự lo lắng không che giấu. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Cố Trường Minh, truyền một luồng linh khí nhỏ, thuần khiết như tuyết liên, nhằm xoa dịu sự căng thẳng trong cơ thể hắn. "Chàng đừng quá sức..." Giọng nàng thì thầm, nhẹ nhàng như gió thoảng, chỉ đủ để lọt vào tai hắn. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang, hiểu rằng cuộc chiến trong thức hải còn khốc liệt hơn cả chiến trường đẫm máu. Nàng biết, hắn đang cố gắng không chỉ để cứu Lạc Thần, mà còn để hàn gắn những vết thương cũ trong chính tâm hồn mình. Dù hắn đã cố gắng giấu đi, nhưng nàng vẫn nhìn thấy sự giằng xé trong đôi mắt hổ phách, sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt thanh tú. Mỗi lần hắn nhíu mày, nàng lại cảm thấy như có một nhát dao cứa vào tim mình. Nàng không thể thay hắn gánh vác, nhưng nàng có thể ở bên, là chỗ dựa vững chắc nhất.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, không mở mắt, Thần thức vẫn tập trung cao độ. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nàng, một ngọn lửa nhỏ trong cái lạnh lẽo của U Minh Cổ Địa, tạm thời xua đi một phần áp lực. Hắn tiếp tục đi sâu hơn, vượt qua những lớp ma khí mờ mịt, những mảnh ký ức vụn vỡ như những chiếc lá khô trôi dạt trong dòng sông linh hồn Lạc Thần. Hắn phải tìm ra điểm yếu của Ma Chủ tàn niệm, nếu không, mọi nỗ lực đều vô nghĩa. Hắn không còn là Cố Trường Minh của kiếp trước, người hùng sẵn sàng hy sinh tất cả. Hắn là Cố Trường Minh của kiếp này, người đã học được cách trân trọng những gì còn lại, người muốn tìm một con đường mà không phải trả giá bằng sự hủy diệt hoàn toàn. Hắn tự nhủ, "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Và giờ đây, hắn phải đối mặt với lựa chọn đau đớn nhất.
***
Cách đó không xa, Kỷ Trần và Viêm Cửu đang đứng cạnh một vách đá lởm chởm, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía nơi Cố Trường Minh và Lạc Thần đang nghỉ ngơi. Cảnh vật xung quanh vẫn hoang tàn, những tòa thành đổ nát và tháp đá vỡ vụn trải dài đến tận chân trời, bị bao phủ bởi lớp sương mù đen đặc. Gió mạnh hơn, thổi ào ạt qua những khe nứt khổng lồ do địa chấn, tạo ra những âm thanh rền rĩ như tiếng than khóc của quỷ vật. Mùi tử khí và ma khí dường như cũng trở nên nồng nặc hơn, khiến không khí càng thêm nặng nề và ngột ngạt.
Kỷ Trần nắm chặt chuôi kiếm, gương mặt khắc khổ hằn lên vẻ lo lắng sâu sắc. Những vết sẹo chiến trường trên mặt hắn dường như cũng co giật theo từng nhịp thở dồn dập. "Tình hình không ổn. Tàn dư Ma khí đang tập hợp nhanh hơn dự kiến. Và Dạ Vô Song... hắn như một bóng ma, xuất hiện và biến mất khó lường." Giọng hắn trầm thấp, đầy vẻ thực tế nhưng cũng không giấu được sự bất an. Hắn là một chiến binh lão luyện, đã trải qua không biết bao nhiêu trận chiến, nhưng cái cảm giác bất lực trước mối đe dọa vô hình từ Dạ Vô Song và sự bùng phát Ma khí lại khiến hắn thấy mình nhỏ bé lạ thường. Hắn nhìn chằm chằm vào những luồng sương đen cuộn xoáy ở phía xa, nơi mà Ma khí đang dần tụ tập thành những hình thù quái dị, như những dấu hiệu báo trước cho một tai ương mới. "Các bang phái lân cận đã bắt đầu gửi tin cầu cứu. Một số trấn nhỏ đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi Ma vật, không còn một bóng người." Hắn thở dài, một làn khói trắng phả ra trong không khí lạnh lẽo.
Viêm Cửu khoanh tay trước ngực, thân hình gầy gò của hắn ẩn chứa một sức mạnh bùng nổ, nhưng lúc này, sự nóng nảy thường thấy đã bị thay thế bằng vẻ sốt ruột và cảnh giác. Mái tóc đỏ rực và bộ râu cháy sém của hắn dường như cũng không còn tỏa ra nhiệt lượng như mọi khi. "Lão phu thấy tên nhóc đó còn nguy hiểm hơn cả Ma Chủ tàn niệm. Hắn không có quy tắc, không có điểm yếu rõ ràng. Hắn chỉ đơn thuần là một kẻ phá hoại, một tên điên loạn." Viêm Cửu rít lên, ánh mắt sắc như dao nhìn về phía không gian mịt mờ, nơi Dạ Vô Song có thể ẩn mình. "Nhưng quan trọng nhất, Cố Trường Minh có ổn không? Không còn nhiều thời gian để chờ đợi." Hắn quay sang nhìn Kỷ Trần, vẻ mặt đầy sốt ruột. "Mỗi phút trôi qua là một trấn bị hủy diệt, một linh hồn bị Ma khí ăn mòn. Chúng ta không thể cứ mãi ngồi đây chờ đợi một kỳ tích."
Kỷ Trần hiểu sự nóng nảy của Viêm Cửu, hắn cũng cảm thấy áp lực thời gian đang đè nặng lên vai mình. "Trường Minh đang cố gắng tìm ra cách cứu Lạc Thần, và cũng là cách để đối phó với Ma Chủ. Hắn đã nói về 'Thần Cung'... một bí mật mà chúng ta chưa từng biết đến." Hắn nói, giọng trầm xuống. "Nếu hắn tìm được, có lẽ chúng ta sẽ có cơ hội. Nhưng nếu không..." Hắn không nói hết câu, nhưng ý nghĩa đã quá rõ ràng. Nếu Cố Trường Minh thất bại, thì hy vọng cuối cùng của Tiên Nguyên Đại Lục cũng sẽ tan biến.
Viêm Cửu day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhức nhối. "Thần Cung? Những lời lẽ đầy huyền bí. Lão phu chỉ biết rằng, lửa có thể hủy diệt, cũng có thể rèn luyện. Và thời gian không chờ đợi ai bao giờ." Hắn nhìn về phía Cố Trường Minh, đôi mắt nheo lại. "Hắn đã thay đổi. Không còn vẻ thờ ơ lạnh lùng như trước. Có lẽ, hắn đã tìm thấy thứ gì đó đáng để chiến đấu." Hắn nhớ lại những lần Cố Trường Minh buông xuôi, ánh mắt vô cảm nhìn vạn vật sinh diệt. Giờ đây, dù vẫn còn u buồn và mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt hắn đã có một tia sáng của sự quyết tâm.
Kỷ Trần gật đầu. "Đúng vậy. Nhưng cái giá của sự thay đổi này... không biết hắn có gánh vác nổi không." Hắn biết, Cố Trường Minh đã phải trải qua những gì trong thức hải của mình, đối mặt với những ký ức đau thương nhất. Và giờ đây, hắn lại đang dấn thân vào một cuộc chiến tinh thần mới, một cuộc chiến mà kết quả còn mơ hồ hơn cả khói sương. Cả hai chìm vào im lặng, lắng nghe tiếng gió rít gào và cảm nhận sự rung chuyển nhẹ nhàng từ lòng đất, như thể chính Đại Lục cũng đang run rẩy trước số phận bi thảm của mình.
***
Thời gian trôi qua chậm chạp như dòng máu đông đặc trong tĩnh mạch. Sương mù đen bên ngoài đã trở nên dày đặc hơn, nuốt chửng cả những tia sáng yếu ớt của dạ minh châu, khiến không gian xung quanh càng thêm u tối. Gió thổi mạnh hơn, mang theo những tiếng hú ghê rợn, như hàng ngàn vong hồn đang khóc than trong đêm trường. Mùi ma khí nồng nặc đến nghẹt thở, và cái lạnh lẽo của U Minh Cổ Địa dường như đã thấm sâu vào từng tế bào.
Thần thức của Cố Trường Minh, sau những giờ phút miệt mài dò xét, đột ngột chạm phải một bức tường vô hình bên trong linh hồn Lạc Thần. Đó không phải là một lớp phòng ngự thông thường, cũng không phải là một kết giới mà Ma Chủ dựng lên để bảo vệ tàn niệm của nó. Đó là một sự hòa quyện hoàn hảo đến mức đáng sợ, một sự đồng nhất gần như tuyệt đối giữa Ma Chủ tàn niệm và linh hồn, huyết mạch của Lạc Thần. Cố Trường Minh cảm thấy một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Hắn nhận ra rằng, tàn niệm của Ma Chủ không chỉ cư ngụ trong Lạc Thần, mà đã trở thành một phần không thể tách rời, ăn sâu vào từng ngóc ngách, từng tế bào, từng sợi ký ức của cô.
Mảnh ký ức về "Thần Cung" mà hắn tìm thấy không phải là chìa khóa để tách rời, mà là một bản đồ chỉ ra chính sự phụ thuộc của Ma Chủ vào sự hòa quyện này. Thần Cung không phải là nơi giam giữ Ma Chủ, mà là nguồn gốc của nó, nơi mà Ma Chủ đã từng là một phần, rồi bị biến chất, tha hóa, nhưng vẫn giữ lại sợi dây liên kết vô hình với một thực thể. Và giờ đây, sợi dây đó đã gắn kết Ma Chủ tàn niệm với Lạc Thần. Việc hủy diệt tàn niệm đồng nghĩa với việc hủy diệt Lạc Thần, hoặc tệ hơn, biến cô thành một thực thể hoàn toàn khác, một cái vỏ rỗng tuếch không còn linh hồn, một con rối bị điều khiển bởi Ma khí thuần túy.
Cố Trường Minh bất ngờ rút Thần thức, một tiếng "ực" khô khốc vang lên trong cổ họng. Hắn mở bừng mắt, ánh mắt hổ phách vốn đã mệt mỏi giờ đây tràn ngập sự đau đớn và giằng xé tột độ. Cơ thể hắn co giật nhẹ, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, thấm ướt sợi tóc mai. Hắn cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào tim, một nỗi tuyệt vọng đen tối hơn bất kỳ nỗi đau nào mà hắn từng trải qua.
"Không thể nào... Nó đã hòa làm một..." Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một người sắp chết đuối. Hắn nhìn Lạc Thần, vẻ mặt nàng vẫn bình yên trong giấc ngủ sâu, nhưng trong mắt hắn, nàng đã trở thành một câu đố không lời giải, một bi kịch không lối thoát. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, nhưng bi kịch này lại tàn khốc hơn tất cả. Nó không chỉ là sự mất mát, mà là sự lựa chọn giữa hai cái chết, một cái chết về thể xác và một cái chết về linh hồn.
Mộ Dung Tuyết, cảm nhận được sự bất ổn đột ngột từ Cố Trường Minh, lập tức ôm lấy hắn. Vòng tay nàng ấm áp và vững chãi, nhưng cũng run rẩy theo nhịp đập dữ dội của trái tim hắn. "Trường Minh... Có chuyện gì?" Giọng nàng dịu dàng nhưng kiên định, như muốn níu giữ hắn lại khỏi vực sâu của nỗi tuyệt vọng. Nàng nhìn vào đôi mắt hắn, cố gắng tìm kiếm câu trả lời, nhưng chỉ thấy một nỗi đau đớn không thể diễn tả bằng lời.
Cố Trường Minh tựa đầu vào vai nàng, hơi thở dồn dập. "Cái giá này... quá đắt..." Hắn thì thầm, không phải với Mộ Dung Tuyết, mà với chính bản thân hắn, với số phận nghiệt ngã đã đeo bám hắn qua hai kiếp. Hắn đã cố gắng buông bỏ, đã cố gắng tìm kiếm một con đường khác, nhưng cuối cùng, hắn vẫn bị đẩy vào một lựa chọn không lối thoát. Nếu hắn tiêu diệt Ma Chủ tàn niệm, Lạc Thần sẽ chết, hoặc trở thành một cái xác không hồn. Nếu hắn không làm gì, Ma Chủ sẽ hoàn toàn chiếm hữu Lạc Thần, và thế giới sẽ lại đối mặt với sự diệt vong. Cái vòng luẩn quẩn của bi kịch vẫn cứ thế lặp lại, như một lời nguyền không thể phá giải.
Trong tâm trí hắn, một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên, một ký ức mơ hồ về một bảo vật cổ xưa có khả năng thanh lọc mọi Ma khí, một viên ngọc màu tím huyền ảo được gọi là "Tử Linh Châu". Nhưng hắn biết, ngay cả khi có được nó, cái giá phải trả cũng không hề nhỏ, và không có gì đảm bảo nó sẽ có thể tách rời Ma Chủ tàn niệm khỏi Lạc Thần mà không gây tổn hại. Nó chỉ là một tia hy vọng mỏng manh, một con đường mạo hiểm khác trong vô vàn những con đường đầy rẫy hiểm nguy.
Kỷ Trần và Viêm Cửu, từ xa, cảm nhận được sự dao động dữ dội của linh khí và ma khí từ nơi Cố Trường Minh đang ngồi. Kỷ Trần nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn về phía đó. "Không ổn. Hắn đã tìm thấy thứ gì đó... rất tồi tệ." Viêm Cửu gật đầu, vẻ mặt càng thêm sốt ruột. "Thời gian không còn nhiều. Nếu hắn không thể đưa ra quyết định, chúng ta sẽ phải hành động." Tiếng gió rít gào, sương mù đen đặc cuồn cuộn bao phủ U Minh Cổ Địa, như một tấm màn che giấu bi kịch đang diễn ra, và một lựa chọn nghiệt ngã đang chờ đợi Cố Trường Minh. Hắn đã chấp nhận gánh vác, nhưng liệu hắn có thể gánh vác được cái giá của lựa chọn này?
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.