Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 302: Ma Ảnh Giằng Xé: Vết Sẹo Của Linh Hồn
Ánh bình minh yếu ớt loang dần trên nền trời xám xịt của U Minh Cổ Địa, cố gắng xua đi màn sương đen đặc quánh vẫn còn vương vấn sau đêm dài hỗn loạn. Cố Trường Minh cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể hắn vẫn còn yếu ớt vô cùng, giống như một sợi chỉ mỏng manh chỉ chực đứt lìa trước bất kỳ cơn gió nào. Nỗi đau từ linh hồn bị xé toạc, từ vết thương Huyết Hồn Phệ Ma Quyết vẫn còn âm ỉ, nhưng kỳ lạ thay, trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn, một ngọn lửa leo lét đã được nhóm lại, không còn là sự cháy rực rỡ của nhiệt huyết kiếp trước, mà là một ánh sáng kiên định, lạnh lẽo, ẩn chứa quyết tâm. Hắn ho khan một tiếng, giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng chứa đựng một sự rõ ràng mới mẻ, như thể mỗi chữ đều được nặn ra từ sâu thẳm linh hồn đã trải qua bao thăng trầm.
“Ta đã thấy… Thần Cung… đó là chìa khóa…” Hắn nói, từng lời như được khắc sâu vào không khí lạnh buốt. "Nó không chỉ là nơi Ma Chủ sinh ra, mà còn là... điểm yếu của hắn. Nguồn gốc của tất cả ma khí... và cũng là cách duy nhất để chấm dứt mọi thứ." Hắn nhắm mắt lại một lát, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu, những hình ảnh chớp nhoáng mà Lạc Thần đã để lại. "Lạc Thần... đã giúp ta thấy nó. Những ký ức cuối cùng của nàng... không phải là sự phản bội, mà là một lời cảnh báo, một lời chỉ dẫn."
Mộ Dung Tuyết, vẫn đỡ lấy thân thể suy yếu của hắn, nghe vậy mà lòng càng quặn thắt. Nàng dùng tay áo trắng tinh khẽ lau đi vệt máu còn vương trên khóe môi hắn, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa nỗi lo lắng tột độ. Hơi thở của nàng vẫn còn phảng phất hương hoa lan thanh khiết, như một điểm tựa vững chãi giữa cái không gian mục nát, lạnh lẽo này. "Trường Minh, huynh không sao chứ? Linh hồn huynh...", nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy run rẩy. Nàng cảm nhận được sự kiệt quệ tột cùng của hắn, một sự kiệt quệ không chỉ ở thể xác mà còn ăn sâu vào tận linh hồn.
Cố Trường Minh khẽ lắc đầu, một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản thoáng qua trên môi. "Ta không sao... Lạc Thần... Cô ấy..." Hắn nhìn sang Lạc Thần, người vẫn đang nằm bất động trên nền đất lạnh, khuôn mặt trắng bệch như sáp nến, không chút sự sống. Vẻ đẹp mong manh, u buồn của cô giờ đây càng trở nên thảm thương hơn dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. Ma khí nồng nặc của U Minh Cổ Địa, mùi tử khí, bùn lầy, và kim loại rỉ sét dường như càng làm tôn lên sự thanh khiết nhưng vô hồn của cô.
Kỷ Trần bước lại gần hơn, gương mặt khắc khổ hiện rõ vẻ sốt ruột và nghiêm trọng. Giáp trụ cũ kỹ của hắn lách cách khẽ vang trong không gian tĩnh mịch. “Ma khí đã tan, nhưng dường như có thứ gì đó vẫn còn sót lại... rất quỷ dị.” Hắn nhìn chằm chằm vào Lạc Thần, cảm nhận được một luồng năng lượng đen tối mơ hồ đang dao động quanh cô, một sự tồn tại vô hình nhưng đầy áp lực. Hắn không còn hoài nghi hay chất vấn, mà là một sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông này, dù hắn có thờ ơ hay bi quan đến đâu.
Viêm Cửu cũng gật đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Cố Trường Minh, râu tóc đỏ rực của hắn như đang cháy lên trong không khí lạnh lẽo. “Cẩn thận, Cố Trường Minh! Đừng để nó lợi dụng lúc ngươi yếu ớt!” Giọng hắn bộc trực và đầy lo lắng, như thể muốn xua đi mọi mối đe dọa bằng chính sự nóng nảy của mình.
Cố Trường Minh không đáp, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Lạc Thần. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi ám ảnh. "Linh hồn nàng đã bị tổn thương vĩnh viễn, nhưng nàng đã được giải thoát khỏi gông cùm của Ma Chủ. Hãy đưa nàng về, tìm một nơi thanh tịnh nhất để giữ gìn tàn hồn. Có lẽ, một ngày nào đó... nàng có thể tìm thấy bình yên." Hắn khẽ thở dài, rồi quay sang Kỷ Trần và Viêm Cửu. "Thần Cung... không dễ tìm. Nó nằm ở một nơi mà không ai nghĩ tới. Hơn nữa, Dạ Vô Song... hắn biết điều gì đó. Hắn đã nói 'cuộc chơi mới chỉ bắt đầu'. Hắn không phải là kẻ đơn thuần muốn kế thừa Ma Chủ, hắn muốn tạo ra một trật tự mới, một sự hỗn loạn mới."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Mộ Dung Tuyết, ánh mắt mang theo một sự dịu dàng hiếm có, một tia sáng ấm áp hiếm hoi trong đôi mắt sâu thẳm. "Mộ Dung Tuyết, nàng đã làm rất tốt. Nàng là hy vọng cuối cùng của ta." Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay nàng, dù yếu ớt, nhưng lực đạo lại vô cùng kiên định, như một lời hứa, một lời cam kết không thể lay chuyển. "Ta... không còn sức để gánh vác thế giới một mình nữa. Linh hồn ta đã quá mệt mỏi. Nhưng ta sẽ không buông xuôi. Lần này, chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường. Ta sẽ không cứu thế giới bằng cách tự hy sinh, mà sẽ chỉ cho các ngươi thấy cách để tự mình đứng lên." Giọng hắn vẫn trầm thấp, vẫn mang theo vẻ u buồn cố hữu, nhưng trong đó đã có một sự thay đổi rõ rệt. Không còn là sự thờ ơ tuyệt đối, không còn là sự chối bỏ trách nhiệm, mà là một sự chấp nhận, một quyết tâm mới được định hình lại.
Kỷ Trần và Viêm Cửu nhìn nhau. Họ hiểu rằng, Cố Trường Minh đã thay đổi. Hắn không còn là vị anh hùng cô độc, gánh vác tất cả trên vai, nhưng cũng không phải là kẻ thờ ơ, lạnh nhạt như trước. Hắn đã tìm thấy một con đường mới, một cách mới để đối mặt với vận mệnh. Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay hắn, nước mắt nàng lại rơi, nhưng lần này là nước mắt của hy vọng, của sự nhẹ nhõm. Nàng biết, dù hắn có thay đổi thế nào, hắn vẫn là Cố Trường Minh của nàng, và hắn vẫn sẽ là ngọn hải đăng cho thế giới này.
"Vậy thì..." Kỷ Trần hít sâu một hơi, giọng nói trầm tĩnh vang vọng giữa tiếng gió rít thê lương. "Chúng ta sẽ tìm Thần Cung. Chúng ta sẽ đối mặt với Dạ Vô Song. Và chúng ta sẽ tự mình đứng lên."
Cố Trường Minh gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một vùng đất hoang tàn, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt trên những tòa thành đổ nát, tháp đá vỡ vụn, và những khe nứt khổng lồ. Linh hồn hắn vẫn còn đau đớn, thể xác vẫn còn kiệt quệ, nhưng hắn đã tìm thấy mục đích mới. Lần này, hắn sẽ không chiến đấu một mình, mà sẽ dẫn dắt, sẽ chỉ đường. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã trải qua sự buông bỏ đau đớn nhất. Giờ đây, hắn không còn muốn bình yên theo cách của một kẻ trốn tránh, mà là bình yên của một tâm hồn đã được thanh lọc, của một chiến binh đã tìm thấy ý nghĩa mới. Bí mật về Thần Cung, lời thách thức của Dạ Vô Song, và số phận của Lạc Thần – tất cả đều mở ra một chương mới, một định mệnh mới, không chỉ cho Cố Trường Minh mà cho cả đại lục Tiên Nguyên. Con đường phía trước vẫn còn xa vời vợi, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không còn đơn độc. Ngọn lửa leo lét trong linh hồn hắn, sau bao biến cố, cuối cùng đã được nhóm lại, không phải để bùng cháy rực rỡ như trước, mà là để soi đường, dẫn lối.
Hắn khẽ nhấc tay phải lên, đặt một cách nhẹ nhàng lên trán Lạc Thần, nơi Ma khí vẫn còn lẩn khuất. Một luồng Thần thức yếu ớt, nhưng kiên định, từ từ lan tỏa từ đầu ngón tay hắn, cố gắng thăm dò vào sâu trong linh hồn Lạc Thần. Hắn muốn xác định chính xác tình trạng của cô, muốn hiểu rõ hơn về những gì còn sót lại của Ma Chủ. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da cô, sự yên tĩnh đến đáng sợ của một linh hồn đang ngủ say, hay đã hoàn toàn chìm vào quên lãng.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Thần thức của hắn vừa chạm tới ngưỡng cửa thức hải Lạc Thần, một lực lượng vô hình, tàn độc và đầy oán hận bùng phát dữ dội. Nó không phải là Ma khí thông thường, mà là một thứ gì đó tinh túy hơn, đậm đặc hơn, một tàn niệm ý chí của Ma Chủ, ẩn mình sâu trong tiềm thức Lạc Thần, như một cái bẫy chết người chờ đợi con mồi. Cố Trường Minh rên lên một tiếng đau đớn, cơ thể hắn run lên bần bật, như bị điện giật. Luồng năng lượng đen tối, vô hình đó, tựa như một xúc tu khổng lồ vô ảnh, không chỉ đánh bật Thần thức của hắn mà còn quấn lấy linh hồn hắn, kéo hắn vào một vực sâu không đáy.
Mộ Dung Tuyết kinh hãi ôm chặt lấy hắn. Nàng cảm thấy cơ thể hắn lạnh toát, nhưng đồng thời lại có một luồng nhiệt độ kỳ dị tỏa ra từ hắn, như một ngọn lửa đang cố gắng bùng cháy dữ dội trong màn đêm. Kỷ Trần và Viêm Cửu lập tức cảnh giác, rút binh khí, ánh mắt quét khắp không gian u ám, nhưng không nhìn thấy bất kỳ thực thể nào. Chỉ có tiếng gió rít thê lương đột ngột trở nên dữ dội hơn, sương đen xoáy cuộn thành những hình thù quỷ dị, và mùi ma khí bỗng chốc trở nên nồng nặc đến nghẹt thở.
Cố Trường Minh cảm thấy mình rơi tự do trong một không gian vô định, nơi mọi quy tắc vật lý đều bị bóp méo. Ánh sáng bị xé vụn thành những mảnh nhỏ chói chang rồi lại vụt tắt trong bóng tối u ám. Màu sắc biến đổi liên tục, từ đỏ máu, xanh lục chết chóc đến tím than sâu thẳm, tạo nên một bức tranh hỗn loạn và ghê rợn. Tiếng thì thầm, tiếng cười khẩy của Ma Chủ văng vẳng khắp nơi, không ngừng vọng vào tâm trí hắn, như hàng ngàn mũi kim châm vào linh hồn. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc phảng phất, khiến hắn cảm thấy buồn nôn, nhưng hắn không có cơ thể vật lý để nôn ra.
Đây không phải là một nơi chốn cụ thể, mà là một Thức Hải Hỗn Loạn, một không gian ký ức và tinh thần chung của cả Cố Trường Minh và Lạc Thần, bị Ma Chủ tàn niệm lợi dụng để làm chiến trường. Hắn thấy những mảnh ký ức vỡ vụn trôi nổi lơ lửng, như những tinh cầu nhỏ bé trong vũ trụ đen tối. Đó là những khoảnh khắc hạnh phúc của Lạc Thần, những nụ cười trong sáng của cô khi còn là một thiếu nữ vô tư. Nhưng rồi, chúng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi những hình ảnh kinh hoàng hơn, những ký ức đau đớn nhất mà Ma Chủ tàn niệm đang cố gắng tái hiện.
Ma Chủ tàn niệm không có hình dạng vật lý rõ ràng. Nó là một thực thể tâm linh, một khối ý chí đen tối, tàn độc và đầy xảo quyệt. Nó xuất hiện dưới dạng những ảo ảnh, những cảm xúc tiêu cực, những âm thanh vặn vẹo. "Ngươi nghĩ đã tiêu diệt được ta? Ngu xuẩn! Ta là nỗi sợ hãi, là vết sẹo trong linh hồn các ngươi!" Giọng nói của nó vang vọng, chế giễu, xuyên thấu vào từng ngóc ngách trong tâm trí Cố Trường Minh.
Trước mắt hắn, một ảo ảnh sống động hiện ra. Lạc Thần của kiếp trước, với nụ cười ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng tàn nhẫn, đang nhẹ nhàng mỉm cười với Ma Chủ, đôi mắt cô tràn ngập sự sùng bái và mê hoặc. Rồi hình ảnh biến đổi, cô vung kiếm, một thanh kiếm băng giá và sắc bén, đâm thẳng vào lưng hắn, vào trái tim đang đập thình thịch vì tin tưởng. Cảm giác đau đớn đến thấu xương, sự phản bội tê tái, lại một lần nữa dâng lên trong linh hồn Cố Trường Minh, chân thực đến nỗi hắn muốn gào thét.
"Nhìn xem, tình yêu của ngươi đã đâm ngươi như thế nào! Cô ta yếu đuối, ham sống, dễ dàng bị ta thao túng!" Ma Chủ tàn niệm tiếp tục chế giễu, giọng nói đầy khoái trá. "Ngươi là kẻ ngốc, Trường Minh. Ngươi luôn tin vào những thứ phù du, những linh hồn yếu ớt. Chúng chỉ biết phản bội, chỉ biết tìm kiếm sự cứu rỗi từ kẻ mạnh hơn. Ngươi hy sinh vì chúng, rồi chúng lại quay lưng lại với ngươi. Ngươi thật đáng thương!"
Cố Trường Minh cảm thấy linh hồn mình như bị hàng ngàn mũi kim châm vào. Những lời lẽ của Ma Chủ tàn niệm không chỉ là sự chế giễu, mà là một cuộc tấn công trực diện vào những vết thương sâu thẳm nhất trong lòng hắn, vào sự mệt mỏi và chán chường mà hắn đã cố gắng chôn vùi. Hắn muốn phản bác, muốn gào lên rằng đó không phải là sự thật, nhưng cổ họng hắn như bị nghẹn ứ bởi nỗi đau và sự tuyệt vọng.
Nhưng rồi, một âm thanh yếu ớt lọt vào tai hắn, một tiếng thút thít nhỏ bé, đầy hoảng loạn. Hắn quay đầu, và thấy một hình bóng nhỏ bé, trong suốt như sương, đang run rẩy co ro trong góc tối của thức hải hỗn loạn. Đó là Lạc Thần. Cô bé không còn vẻ ngoài trưởng thành của kiếp trước, mà là một hình ảnh thơ dại, yếu ớt, đang bị những ảo ảnh kinh hoàng của chính mình vây lấy. Cô bé đang khóc, tiếng khóc thút thít của một linh hồn bị giày vò.
"Đừng... xin đừng... Trường Minh..." Tiếng thút thít của Lạc Thần yếu ớt vang lên, bị những ảo ảnh về sự phản bội và cái chết nuốt chửng. Cô bé đang bị Ma Chủ tàn niệm ăn mòn, không chỉ bằng những ký ức của chính cô, mà còn bằng những nỗi đau và dằn vặt của Cố Trường Minh. Ma Chủ không chỉ tấn công Cố Trường Minh, mà còn sử dụng Lạc Thần như một chiến trường, một con tin để hủy diệt ý chí của hắn.
Một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng Cố Trường Minh, xua tan đi sự mệt mỏi và tuyệt vọng. "Không... Ta sẽ không để ngươi... hủy hoại cô ấy một lần nữa!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá. Cái giá của Huyết Hồn Phệ Ma Quyết đã quá đắt, hắn sẽ không để sự hy sinh của mình trở nên vô nghĩa. Hắn không còn là Cố Trường Minh của kiếp trước, kẻ sẵn sàng hy sinh thân mình vì đại nghĩa. Nhưng hắn vẫn là Cố Trường Minh, kẻ không bao giờ bỏ cuộc khi có người cần sự bảo vệ của hắn.
Một tia kiếm ý Phá Thiên bùng nổ trong thức hải của hắn, không phải là kiếm thật, mà là ý chí kiếm đạo của hắn, tinh túy và sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm vật lý nào. Kiếm ý mang theo ánh sáng lạnh lẽo của sao băng, chém tan những ảo ảnh kinh hoàng, xé nát những hình ảnh về Lạc Thần đang mỉm cười với Ma Chủ, về thanh kiếm đâm vào lưng hắn. Mỗi nhát chém đều mang theo sự quyết tâm, sự đau đớn tột cùng nhưng cũng là sự giải thoát.
Ma Chủ tàn niệm gầm gừ, giọng nói đầy tức tối. "Ngươi nghĩ có thể chống lại ta? Ngươi nghĩ có thể cứu vãn linh hồn yếu ớt đó? Nó đã mục nát, đã bị ta làm vấy bẩn từ lâu rồi!"
Cố Trường Minh mặc kệ những lời chế giễu. Hắn hướng kiếm ý về phía hình bóng Lạc Thần đang run rẩy, cố gắng tạo ra một lá chắn ánh sáng để bảo vệ cô khỏi những ảo ảnh đang bủa vây. Hắn bước lại gần, dù mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn cố gắng ôm lấy hình bóng Lạc Thần đang run rẩy, cảm nhận sự lạnh lẽo và mong manh của linh hồn cô. Hắn biết, Ma Chủ không chỉ tấn công anh, mà còn ăn mòn linh hồn Lạc Thần bằng chính nỗi đau của cô, bằng sự yếu đuối và tuyệt vọng của cô.
Trong khoảnh khắc hắn ôm lấy Lạc Thần, một mảnh ký ức lóe lên, không phải là ảo ảnh của Ma Chủ, mà là một ký ức chân thực, ẩn sâu trong tiềm thức của Lạc Thần, mà Ma Chủ tàn niệm đã vô tình chạm tới khi cố gắng thao túng cô. Đó là hình ảnh Lạc Thần, trước khi bị thao túng hoàn toàn, đang cố gắng giấu một điều gì đó. Cô bé đang đứng trước một cánh cổng đá cổ xưa, khổng lồ, với những phù văn khác lạ, uốn lượn như những con rắn khổng lồ. Cánh cổng đó không nằm ở bất kỳ nơi nào hắn từng biết, nhưng nó toát ra một thứ năng lượng cổ xưa, hùng vĩ và đầy bí ẩn. Một từ ngữ thoáng qua trong tâm trí hắn: "Thần Cung". Mảnh ký ức này chỉ kéo dài trong tích tắc, nhưng nó đủ để Cố Trường Minh nhận ra rằng Lạc Thần, dù bị thao túng, vẫn cố gắng chống cự, cố gắng gửi đi một lời cảnh báo, một manh mối. Đó là một điểm yếu, một lời giải đáp cho bí mật về Ma Chủ.
Hắn dùng toàn bộ kiếm ý Phá Thiên còn sót lại, dồn nén vào một nhát chém cuối cùng, hướng thẳng vào trung tâm của Ma Chủ tàn niệm. Một tiếng gầm rống đau đớn vang lên, không gian thức hải hỗn loạn càng thêm rung chuyển dữ dội. Ma Chủ tàn niệm bị đánh bật, nhưng nó không biến mất hoàn toàn. Nó co rút lại thành một khối năng lượng đen tối, rồi lùi sâu vào trong linh hồn Lạc Thần, như một con rắn độc đang chờ thời cơ phản công.
Cố Trường Minh cảm thấy một lực đẩy mạnh mẽ bất ngờ, và hắn bị hất văng ra khỏi không gian thức hải hỗn loạn, trở về với thực tại nghiệt ngã của U Minh Cổ Địa.
Hắn đột ngột bật dậy, ho ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm, nhuộm đỏ vạt áo trắng tinh của Mộ Dung Tuyết. Anh thở dốc, từng hơi thở đều nặng nhọc như thể lồng ngực bị ép chặt bởi một tảng đá khổng lồ. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán, chảy dọc theo khuôn mặt thanh tú, hòa lẫn với những giọt máu đã khô. Cảm giác đau đớn từ linh hồn bị xé toạc vẫn còn đó, nhưng ánh mắt anh không còn sự đau đớn tuyệt vọng hay sự hoảng loạn. Thay vào đó, là một sự chấp nhận tàn nhẫn, một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, và một quyết tâm sắt đá đến đáng sợ.
Ma khí vương vấn trên người Lạc Thần dường như đã bị đẩy lùi một phần, không còn nồng nặc và hung hãn như trước, nhưng cô vẫn hôn mê sâu, khuôn mặt trắng bệch, không chút huyết sắc. Nàng như một đóa hoa tàn úa giữa bãi hoang tàn, mong manh đến cực điểm. Mộ Dung Tuyết kinh hoàng đỡ lấy hắn, đôi mắt phượng đẹp đẽ tràn ngập sự lo lắng tột độ. Nàng khẽ gọi tên hắn, giọng nói run rẩy. Hơi ấm từ vòng tay nàng, mùi hương thanh khiết của nàng, là điểm tựa duy nhất giữ Cố Trường Minh không gục ngã hoàn toàn.
Cố Trường Minh nắm chặt tay Lạc Thần, bàn tay hắn lạnh buốt nhưng lực đạo lại mạnh mẽ đến bất ngờ. Hắn thì thầm một lời hứa, một lời thề nguyện không chỉ với Lạc Thần, mà còn với chính bản thân hắn. "Ta sẽ không để ngươi bị hủy hoại. Không bao giờ nữa." Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, nhưng mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển, như một lời khẳng định cho sự thay đổi trong tâm hồn hắn. Hắn đã thấy tận cùng của sự mục nát, của sự thao túng, và hắn sẽ không bao giờ cho phép điều đó lặp lại, dù phải trả giá đắt đến đâu.
"Ma Chủ... nó không chỉ là sức mạnh... nó là sự tuyệt vọng. Nó nuôi dưỡng từ vết sẹo của chúng ta." Hắn nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những sương mù đen đang dần tan, để lộ ra những tòa thành đổ nát, những tượng đài kỳ dị bị phong hóa. Tiếng gió rít thê lương vẫn còn vang vọng, nhưng không còn mang theo sự đe dọa như trước, mà chỉ là tiếng than khóc của một quá khứ đã qua.
Mộ Dung Tuyết, với sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt, vội vàng hỏi: "Trường Minh, huynh đã thấy gì?" Nàng biết, hắn vừa trải qua một cuộc chiến không thể nhìn thấy bằng mắt thường, một cuộc chiến tinh thần khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến thể xác nào.
Cố Trường Minh nhìn Lạc Thần, ánh mắt hắn dịu đi một cách khó nhận ra, một tia cảm thông thoáng qua trong đôi mắt vốn đã quá mệt mỏi. "Ta thấy... một phần sự thật. Và một cánh cửa... đến 'Thần Cung'." Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng hơn về mảnh ký ức về cánh cổng đá cổ xưa với những phù văn kỳ lạ. Nó không chỉ là một manh mối, mà còn là một lời cảnh báo. Hắn nhận ra rằng, Ma Chủ không chỉ là một thực thể vật chất, mà là một thế lực tâm linh, một ý chí hắc ám có khả năng ăn mòn linh hồn và ký ức. Việc đối phó với nó sẽ không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến để bảo vệ những gì tinh túy nhất của nhân loại khỏi sự mục nát.
Kỷ Trần và Viêm Cửu im lặng lắng nghe, vẻ mặt nghiêm nghị. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong Cố Trường Minh, không còn là sự thờ ơ tuyệt đối, mà là một sự chấp nhận đau đớn, một sự kiên cường âm thầm. Hắn không còn là ngọn núi băng giá như trước, mà là một dòng sông ngầm chảy xiết, ẩn chứa sức mạnh và quyết tâm không thể lường trước.
Cố Trường Minh khẽ vươn ngón tay, run rẩy chỉ vào một vị trí cụ thể trên ngực Lạc Thần, ngay gần trái tim cô, nơi Ma khí dường như đang tụ tập dày đặc nhất, tạo thành một điểm đen mờ ảo. "Ma Chủ tàn niệm... nó đã rút lui vào đây. Nó không hoàn toàn bị tiêu diệt, mà đang ẩn mình, chờ đợi cơ hội để phục hồi. Chúng ta cần tìm cách... thanh tẩy nó." Hắn ngưng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự đau nhức khắp cơ thể. "Nhưng không phải bằng cách ép buộc. Nó đã ăn sâu vào linh hồn cô ấy. Chúng ta cần một phương pháp... nhẹ nhàng hơn. Một phương pháp không làm tổn thương tàn hồn của Lạc Thần thêm nữa."
Hắn lướt ánh mắt qua Mộ Dung Tuyết, Kỷ Trần và Viêm Cửu, như thể đang nhìn thấy một con đường mới, một hướng đi mới cho tất cả bọn họ. Từ trong sâu thẳm của sự tuyệt vọng, một tia hy vọng mỏng manh đã được nhóm lên, không phải là hy vọng của một vị cứu tinh, mà là hy vọng của một người dẫn đường. Con đường phía trước vẫn còn xa vời vợi, đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa được giải đáp về Thần Cung và Dạ Vô Song. Nhưng ít nhất, Cố Trường Minh không còn đơn độc. Hắn đã chấp nhận gánh vác trách nhiệm, nhưng theo cách riêng của mình, không còn là anh hùng cứu thế giới cũ. Sự xuất hiện của Ma Chủ tàn niệm dưới hình thái tinh thần, và mảnh ký ức về Thần Cung ẩn sâu trong tiềm thức Lạc Thần, đã hé lộ một chiều sâu mới của cuộc chiến. Tình trạng của Lạc Thần, dù Ma Chủ tàn niệm đã bị đẩy lùi, vẫn rất nguy kịch, cho thấy việc thanh tẩy cô sẽ là một quá trình dài và phức tạp, một vết thương lòng dai dẳng cần được chữa lành.
"Ta cần nghỉ ngơi. Sau đó... chúng ta sẽ bắt đầu tìm Thần Cung." Cố Trường Minh nói, giọng hắn khàn đặc, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực lên một cách lạ thường, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm đen. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn không còn muốn bình yên theo cách của một kẻ trốn tránh, mà là bình yên của một tâm hồn đã được thanh lọc, của một chiến binh đã tìm thấy ý nghĩa mới trong việc dẫn dắt những người khác đứng lên.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.