Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 331: Bất Hòa Huyết Nguyệt: Bóng Tối Từ Nội Bộ
Dòng Ma khí bùng phát từ Long Tuyền Sơn Mạch, cùng với lời báo động khẩn cấp của Hàn Thiên Vũ, như một tiếng sét đánh thẳng vào đại sảnh Thiên Nhai Thành. Không khí trang trọng vừa được thiết lập bởi "Minh Ước Huyết Nguyệt" tan biến trong chốc lát, nhường chỗ cho sự hoảng loạn và những ánh mắt nghi kỵ. Các vị lãnh đạo, vừa ký kết một bản minh ước mà họ còn chưa tin tưởng hoàn toàn, giờ đây phải đối mặt với thực tại tàn khốc: Ma Chủ không chờ đợi họ xoa dịu những vết nứt, không cho họ thời gian để củng cố sự "đoàn kết" mong manh.
Cố Trường Minh, tựa lưng vào cột đá, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, để lại một vầng trăng huyết sắc treo lơ lửng trên bầu trời đêm. Long Tuyền Sơn Mạch, cách đó hàng ngàn dặm, giờ đây như một ngọn hải đăng của sự diệt vong, phát ra luồng Ma khí đen đặc, cuồn cuộn vươn lên không trung, nuốt chửng cả những vì sao. Hắn cảm nhận rõ rệt sự dao động của linh khí xung quanh, một luồng năng lượng hắc ám quen thuộc, lạnh lẽo và đầy sát ý, đang dần lan tỏa. Hắn đã thấy cảnh tượng này, không chỉ một lần, mà là vô số lần trong kiếp trước. Mỗi lần như vậy, nó đều báo hiệu cho một thảm họa lớn hơn, một bước tiến nữa của Ma Chủ trên con đường hủy diệt.
Hắn khẽ thở dài, một âm thanh chỉ mình hắn nghe thấy. Sự mệt mỏi đã ăn sâu vào cốt tủy, không chỉ là mệt mỏi về thể xác mà là sự kiệt quệ của linh hồn. Hắn đã cảnh báo. Hắn đã phân tích. Hắn đã vạch trần những âm mưu thâm độc nhất. Nhưng những gì hắn nhận lại, vẫn là sự ngờ vực, là những toan tính cá nhân, là cái nhìn thiển cận của những kẻ tự xưng là "người bảo vệ đại lục". Hắn đã đẩy họ đến bờ vực, buộc họ phải đối mặt với sự thật trần trụi. Giờ đây, hắn chỉ có thể đứng ngoài quan sát, để họ tự mình trải nghiệm cái giá của sự chần chừ và ích kỷ. Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Không. Lần này, ta sẽ không làm điều đó một mình. Hắn đã vạch đường, đã đẩy họ đến bờ vực. Giờ là lúc họ phải tự bước đi, tự mình định đoạt số phận của chính mình và của đại lục này. Hắn đã quá mệt mỏi với sự hy sinh không được đền đáp, quá mệt mỏi với vai trò người cứu rỗi. Đây là con đường mới, con đường buộc họ phải đứng lên, phải chịu trách nhiệm. Và cái giá của sự cứu rỗi, sẽ không còn là một anh hùng đơn độc hy sinh, mà là một thế giới tự nhận thức và hành động.
Tin tức từ Hàn Thiên Vũ khiến cuộc họp khẩn cấp của Hội đồng Đại Liên Minh diễn ra ngay sau đó, ngay trong đại sảnh nơi vừa diễn ra lễ ký kết. Nhưng bầu không khí trang trọng và chút hy vọng mong manh về một sự đoàn kết đã bị xé nát. Thay vào đó, là một sự hỗn loạn, căng thẳng và cãi vã không ngừng. Bàn hội nghị tròn, được chạm khắc từ một khối ngọc bích khổng lồ, phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn ma pháp, nhưng không thể che giấu được những gương mặt méo mó vì lo lắng và tham vọng.
"Chúng ta cần phải cử người ngay lập tức đến Long Tuyền Sơn Mạch để trấn áp Ma khí!" Tử Vi Tiên Tử, thủ lĩnh của Thái Huyền Tiên Tông, người đứng đầu tạm thời của liên minh, lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây pha lẫn sự mệt mỏi và quyết đoán. "Không thể để Ma khí tiếp tục lan rộng. Nếu Huyết Nguyệt Ấn thực sự trở thành một 'vết nứt', hậu quả sẽ khó lường!" Nàng là một trong số ít những người thực sự quan tâm đến sự an nguy của đại lục hơn là quyền lợi cá nhân, nhưng tiếng nói của nàng thường bị nhấn chìm trong làn sóng tranh luận.
Ngay lập tức, Mộ Dung Thiên, trưởng lão của Thiên Huyền Tiên Tông, râu dài bạc phơ, khuôn mặt nghiêm nghị, hùng hồn đáp lại: "Tử Vi Tiên Tử nói có lý. Nhưng ai sẽ là người dẫn đầu đội quân này? Ai sẽ gánh vác trách nhiệm trấn giữ tuyến đầu? Thiên Huyền Tiên Tông chúng ta, với truyền thừa ngàn năm và uy tín trên đại lục, vị trí Tổng Minh Chủ nên thuộc về người có đủ khả năng lãnh đạo, có đủ uy tín để hiệu triệu quần hùng. Chỉ có như vậy, các mệnh lệnh mới được thi hành triệt để, không ai dám bất tuân!" Ánh mắt của ông ta lướt qua những vị lãnh đạo khác, ẩn chứa sự thách thức và khinh thường. Ông ta không quan tâm đến việc Ma khí lan tràn đến đâu, mà chỉ quan tâm đến chiếc ghế quyền lực đang bỏ trống.
"Nực cười!" Đại diện Vạn Kiếm Các, một vị trưởng lão với khí chất sắc bén như kiếm, đứng bật dậy, tiếng ghế cọ xát sàn đá tạo ra âm thanh chói tai. "Uy tín? Truyền thừa? Kiếm đạo của Vạn Kiếm Các luôn là mũi nhọn chống lại Ma Tộc. Không thể để một người chỉ biết 'tu tâm' dẫn dắt đội quân tiền tuyến. Ma tộc không phải là thứ có thể dùng 'tâm' để cảm hóa! Chúng ta cần một vị Tổng Minh Chủ quyết đoán, có khả năng sát phạt, chứ không phải một người chỉ biết ngồi thiền!" Ông ta cố ý nhấn mạnh từ "tu tâm" và "ngồi thiền", ám chỉ sự thiếu thực chiến của những người tu theo đạo pháp của Thiên Huyền Tiên Tông.
Những lời lẽ của ông ta lập tức châm ngòi cho một cuộc tranh cãi gay gắt. Đại diện Thế gia Liễu thị, một lão già tính toán với ánh mắt tinh ranh, khẽ vuốt râu, nói với giọng điệu ôn hòa nhưng đầy ẩn ý: "Các vị đều có lý. Nhưng liên minh mới thành lập, cơ cấu tổ chức chưa vững chắc, vội vàng phân định cao thấp e rằng sẽ gây ra sự bất mãn. Chúng ta cần một cơ chế rõ ràng, một hệ thống phân chia quyền lực và trách nhiệm công bằng, để mọi người đều cảm thấy mình được tôn trọng và có tiếng nói." Hắn ta không trực tiếp tranh giành, nhưng lại khéo léo gợi ý về một cấu trúc phức tạp hơn, nơi các thế gia nhỏ hơn có thể tìm thấy chỗ đứng, đồng thời làm chậm lại quá trình đưa ra quyết định. Mục đích cuối cùng của hắn, không gì khác ngoài việc đảm bảo lợi ích kinh tế và tài nguyên cho gia tộc của mình trong bối cảnh hỗn loạn.
Bầu không khí trong đại sảnh càng lúc càng ngột ngạt. Tiếng tranh cãi vang dội, tiếng đập bàn thỉnh thoảng vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm. Cố Trường Minh, ngồi ở một góc khuất, khuất sau một cột đá được chạm khắc hình rồng, vẫn thờ ơ nhấp trà. Hắn không hề lên tiếng, đôi mắt hổ phách của hắn lướt qua từng gương mặt, từng biểu cảm, như một người ngoài cuộc đang xem một vở kịch nhàm chán. Hắn đã thấy tất cả những điều này rồi. Sự sợ hãi Ma tộc, sự khao khát quyền lực, sự thiển cận và ích kỷ. Những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu, dù chỉ là những vết xước nhẹ, nhưng đủ để nhắc nhở hắn về cái giá của sự hy sinh không được đền đáp.
"Ma Chủ tàn niệm sẽ không chờ các vị phân chia quyền lực. Hắn chỉ chờ các vị tự hủy hoại lẫn nhau." Cố Trường Minh khẽ khàng lên tiếng, với một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm. Giọng hắn trầm thấp, nhưng lại có sức nặng kỳ lạ, xuyên qua cả tiếng ồn ào hỗn loạn. Cả đại sảnh bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Hắn không nói lớn, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào tâm can của những kẻ đang tranh giành. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và cái giá của sự trì hoãn này, sẽ là sinh mạng của hàng vạn người, là sự sụp đổ của những tông môn mà các vị đang cố gắng bảo vệ danh dự." Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng trong sự im lặng bao trùm. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Hắn đứng dậy, bước ra khỏi góc khuất, không thèm nhìn lại những gương mặt đang biến sắc vì ngạc nhiên và xấu hổ. Hắn đã nói những gì cần nói, giờ là lúc để họ tự mình tiêu hóa. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên có lẽ là một thứ xa xỉ.
Tử Vi Tiên Tử khẽ thở dài, nàng nhìn theo bóng lưng Cố Trường Minh khuất dần. "Xin các vị giữ bình tĩnh. Chúng ta có thể bàn bạc về cơ cấu tổ chức sau. Trước mắt, cần vạch ra kế hoạch phòng thủ khẩn cấp cho Long Tuyền Sơn Mạch." Nàng cố gắng xoa dịu không khí căng thẳng, nhưng những lời nói của Cố Trường Minh đã để lại một vết hằn sâu trong tâm trí mỗi người. Tuy nhiên, sự ích kỷ và tham vọng vẫn quá lớn để bị dập tắt chỉ bằng vài lời cảnh báo.
***
Hành lang rộng lớn của Thiên Nhai Thành, với kiến trúc chạm khắc tinh xảo và những cửa sổ lớn nhìn ra biển mây trắng xóa, giờ đây trở nên lạnh lẽo dưới ánh trăng huyết sắc. Gió mạnh rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của linh hồn. Không khí trong lành, mát mẻ của độ cao không thể làm dịu đi sự uất ức đang dâng trào trong lòng Tần Vũ.
Anh ta bước ra khỏi đại sảnh, theo sau là Mộ Dung Tuyết và Hàn Thiên Vũ. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh của Tần Vũ giờ đây ẩn chứa sự giận dữ và thất vọng. Anh đấm mạnh vào một cột đá được chạm khắc tinh xảo, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt cứng rắn. "Thật nực cười!" Giọng anh vang dội trong hành lang vắng lặng, đầy sự căm phẫn. "Ma Tộc ngay trước mắt, Ma khí đang bùng phát ở Long Tuyền Sơn Mạch, uy hiếp toàn bộ đại lục, mà họ chỉ lo tranh giành chiếc ghế trống! Chẳng lẽ bọn họ không thấy sự nguy hiểm sao? Hay là quyền lực và danh vọng đã che mờ đôi mắt của họ?"
Hàn Thiên Vũ, thân hình cao lớn vạm vỡ, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt hiền lành, khẽ gật đầu đồng tình. "Tần Vũ huynh nói đúng. Các trưởng bối đã quá quen với việc an nhàn, đã sống trong hòa bình quá lâu, không còn nhìn thấy bức tranh lớn. Họ chỉ nhìn thấy lợi ích tông môn, lợi ích gia tộc. Nếu cứ thế này, liên minh sẽ tự sụp đổ trước khi Ma Chủ kịp ra tay. Chừng nào ta còn thở, ta còn bảo vệ những người vô tội, nhưng một mình ta thì có thể làm được gì?" Hắn siết chặt nắm đấm, sự bất lực hiện rõ trong ánh mắt.
Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, thanh khiết như tuyết liên, khẽ đặt tay lên vai Tần Vũ, cố gắng trấn an anh. Ánh mắt phượng của nàng cũng tràn đầy ưu sầu và bất lực. "Trường Minh đã cảnh báo rồi, nhưng họ không tin. Hoặc giả, không muốn tin." Giọng nói nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi. Nàng đã chứng kiến sự kiệt quệ của Cố Trường Minh trong kiếp trước, và giờ đây, nàng lại thấy lịch sử lặp lại, dù theo một cách khác. Nỗi đau của nàng không phải vì sự tranh giành quyền lực, mà vì sự thờ ơ của những kẻ đáng lẽ phải là trụ cột của đại lục.
Tần Vũ không trả lời, ánh mắt anh nhìn ra biển mây cuồn cuộn bên ngoài cửa sổ lớn, nơi ánh trăng huyết sắc nhuộm đỏ cả một vùng trời. Gió mạnh tạt vào mặt anh, mang theo hơi lạnh và mùi không khí trong lành của độ cao. Nhưng trong lòng anh, là một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. Anh bực bội với sự bất lực của thế hệ cũ, với sự thiển cận của những kẻ đã từng là anh hùng trong mắt anh. Anh nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã nói: "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi."
"Nếu họ không thể..." Tần Vũ khẽ thì thầm, giọng nói đầy kiên định. Anh quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như kiếm của anh sáng rực trong bóng đêm, nhìn thẳng vào Mộ Dung Tuyết và Hàn Thiên Vũ. "Vậy thế hệ chúng ta phải đứng lên!" Anh không còn là thiếu niên kiêu ngạo chỉ biết đến bản thân và danh vọng. Những lời cảnh báo của Cố Trường Minh, những bi kịch đang diễn ra, và sự bất lực của các trưởng bối đã thức tỉnh một điều gì đó sâu thẳm trong anh. Anh không muốn trở thành một anh hùng đơn độc gánh vác tất cả, nhưng anh cũng không thể đứng yên nhìn mọi thứ sụp đổ. Anh nhận ra gánh nặng của trách nhiệm đang dần đè lên vai mình, và anh không thể trốn tránh.
Mộ Dung Tuyết nhìn Tần Vũ, đôi mắt nàng ánh lên một tia hy vọng mong manh. Nàng đã thấy sự thay đổi trong anh, sự trưởng thành đến từ nỗi đau và sự thất vọng. Nàng biết Cố Trường Minh đã gieo những hạt giống này, dù hắn không nói, không trực tiếp can thiệp. Hắn đang buộc những người trẻ phải tự mình nhận ra gánh nặng của số phận, tự mình định đoạt con đường.
Hàn Thiên Vũ cũng gật đầu mạnh mẽ. "Ta nguyện theo Tần Vũ huynh, cùng nhau dẹp yên Ma Tộc, bảo vệ chúng sinh!" Hắn là một người chính trực, dũng cảm, và trung thành. Sự trì trệ của liên minh cũng khiến hắn chán nản, và hắn khao khát một sự thay đổi.
Đúng lúc đó, một bóng người cao gầy, khoác trường bào màu tối, lướt qua hành lang. Đó là Cố Trường Minh. Hắn vừa rời khỏi đại sảnh, không muốn ở lại thêm một giây phút nào trong cái không khí hỗn tạp ấy. Hắn đi chậm rãi, bước chân nhẹ như gió, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Tuy nhiên, những lời nói của Tần Vũ, đầy nhiệt huyết và quyết tâm, vẫn lọt vào tai hắn.
"Nếu họ không thể... vậy thế hệ chúng ta phải đứng lên!"
Cố Trường Minh không dừng lại, cũng không quay đầu nhìn. Nhưng khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười khó hiểu, một nụ cười mang theo chút mệt mỏi, chút châm biếm, nhưng cũng ẩn chứa một tia hài lòng rất nhỏ, gần như không thể nhận ra. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên có lẽ là một thứ xa xỉ. Có lẽ, đây chính là cái hắn muốn thấy. Một thế hệ mới, không bị trói buộc bởi những định kiến và tham vọng cũ, sẵn sàng gánh vác trách nhiệm. Đây là con đường mới, con đường buộc họ phải đứng lên, phải chịu trách nhiệm. Và cái giá của sự cứu rỗi, sẽ không còn là một anh hùng đơn độc hy sinh, mà là một thế giới tự nhận thức và hành động.
Hắn tiếp tục bước đi, bóng lưng cao gầy dần khuất vào màn đêm, để lại phía sau ba người trẻ với những ánh mắt đầy quyết tâm. Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ vẫn không ngừng, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa đang đến gần. Ma khí từ Long Tuyền Sơn Mạch vẫn cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đỏ cả bầu trời đêm. Đại Liên Minh đã được thành lập, nhưng sự đoàn kết của nó lại mong manh hơn bao giờ hết, bị đe dọa bởi chính những mầm mống bất hòa từ bên trong. Và trong cái hỗn độn đó, một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa mới nhen nhóm, không phải từ những tượng đài cũ kỹ, mà từ những trái tim trẻ đang bùng cháy. Cố Trường Minh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, và hắn, dù không trực tiếp cầm kiếm, vẫn sẽ là người lặng lẽ vạch ra hướng đi, buộc những người khác phải tự mình chiến đấu cho số phận của chính họ.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.