Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 365: Trận Đánh Quyết Định: Tiên Phong Đối Đầu
Ánh sáng chói lòa của 'Cửu Thiên Trấn Ma Trận' lại hiện về trong tầm mắt Cố Trường Minh, kéo hắn trở lại thực tại. Hắn khẽ thở dài, cảm giác mệt mỏi và trống rỗng vẫn còn đọng lại, dường như vừa trở về từ một cơn ác mộng dai dẳng kéo dài suốt tám trăm năm. Mộ Dung Tuyết vẫn đang nhìn hắn, ánh mắt phượng đầy lo lắng, như thể có thể đọc thấu những tầng sóng bi thương đang cuộn trào trong tâm hồn hắn. Hắn không nói gì, chỉ quay người bước đi, bóng lưng cao gầy in dấu sự cô độc, một bức tường vô hình ngăn cách hắn với thế giới xung quanh. Hắn đã thấy cái giá phải trả cho "cứu thế giới" một lần rồi, một cái giá mà ngay cả những kẻ cuồng vọng nhất cũng khó lòng tưởng tượng nổi. Và nỗi ám ảnh về sự hy sinh, về mất mát, vẫn còn đeo bám hắn như một lời nguyền, một xiềng xích vô hình trói buộc hắn vào một quá khứ không thể xóa nhòa. Trận chiến quyết định vẫn còn ở phía trước, nhưng liệu hắn có còn đủ dũng khí để một lần nữa đối mặt với số phận, hay sẽ để thế giới này tự cứu lấy chính mình?
Mộ Dung Tuyết nhìn theo bóng lưng hắn, cảm nhận được sự xa cách vô hình nhưng vô cùng rõ rệt. Nàng biết, trong thâm tâm hắn, một trận chiến khác vẫn đang diễn ra, khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào trên chiến trường này. Trận chiến ấy không có máu đổ thịt rơi, không có kiếm khí ngang dọc, mà chỉ có những dằn vặt, những vết sẹo hằn sâu trong linh hồn. Nàng muốn gọi hắn lại, muốn ôm lấy hắn, muốn xoa dịu nỗi đau mà nàng cảm nhận được, nhưng nàng biết, hắn cần không gian của riêng mình, cần thời gian để tự mình đối diện với những ám ảnh. Từng bước chân của hắn mang theo sự nặng nề của ngàn cân trách nhiệm, nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng, như thể hắn đã vượt qua được giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng.
***
Bình minh nhuốm máu. Ánh sáng le lói từ chân trời phía Đông bị nuốt chửng bởi một màn mây đen kịt, nặng trĩu. Gió lớn gào thét, mang theo hơi lạnh buốt từ nơi sâu thẳm của Viễn Cổ Chiến Trường, nơi mà ma khí đã bốc lên ngùn ngụt suốt mấy canh giờ qua. Trong Thiên Sách Điện, không khí lại đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. Nơi đây yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng của vài vị trưởng lão vẫn miệt mài nghiên cứu điển tịch cổ, tiếng gió rít qua khe cửa sổ bằng ngọc thạch và tiếng bước chân khẽ khàng của những người truyền tin.
Thiên Sách Điện, một tòa kiến trúc hình tròn, nhiều tầng, được xây bằng ngọc thạch phát sáng và gỗ linh mộc quý hiếm, vẫn sừng sững giữa bầu trời u ám. Các kệ sách cao vút chạm tới trần, hệ thống trận pháp tự động sắp xếp và bảo vệ từng cuốn sách cổ. Mùi giấy cũ, mực tàu, gỗ linh mộc và hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian trang trọng, tràn đầy tri thức. Linh khí nhẹ nhàng lan tỏa khắp nơi, giúp đầu óc minh mẫn, nhưng lúc này, sự căng thẳng đã xua tan mọi cảm giác thư thái. Ánh sáng dịu nhẹ từ ngọc thạch và pháp khí chiếu sáng khắp đại điện, nhưng cũng không thể xua đi cái bóng tối của lo âu đang bao trùm.
Cố Trường Minh đứng trước bản đồ chiến trường khổng lồ hiện lên từ pháp trận. Những đường nét ánh sáng uốn lượn, những chấm đỏ nhấp nháy liên tục, tượng trưng cho những điểm nóng giao tranh, cho những mạng sống đang bị đe dọa từng giây. Vẻ mặt hắn trầm tư, nhưng ánh mắt hổ phách sâu thẳm, từng tràn đầy sự trống rỗng, giờ đây lại chứa đựng một sự kiên định đến rợn người, một sự quyết đoán lạnh lùng như lưỡi kiếm vừa được tôi luyện. Hắn đã thôi nghĩ về quá khứ, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Gánh nặng của hiện tại, của sinh mệnh hàng tỷ người đang đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải gác lại mọi nỗi đau, mọi ám ảnh để đối mặt với thực tại nghiệt ngã. Hắn không còn là anh hùng cứu thế của kiếp trước, mà là một cố vấn chiến lược, một bộ não lạnh lùng và tàn nhẫn, sẵn sàng đưa ra những quyết định khó khăn nhất.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, ánh mắt phượng vẫn chứa đựng nỗi lo lắng thường trực. Nàng đã quen với vẻ thờ ơ, chai sạn của hắn, nhưng lúc này, nàng thấy một thứ gì đó khác. Một ngọn lửa âm ỉ cháy sâu trong đáy mắt hổ phách, không phải của nhiệt huyết tuổi trẻ, mà là của sự bất lực và phẫn nộ bị nén chặt, của một ý chí thép không cho phép bản thân gục ngã thêm lần nữa. Nàng biết, hắn đang chiến đấu với chính mình, với những ký ức đau thương đang gào thét trong tâm trí.
Các trưởng lão khác liên tục báo cáo tình hình khẩn cấp từ các phòng tuyến, giọng nói của họ chất chứa sự hoảng loạn và mệt mỏi.
"Báo cáo! Ma tộc đã phá vỡ tuyến phòng ngự thứ nhất tại Huyết Khê! Tướng quân Trấn Bắc đã tử trận!"
"Phía Đông, Ma tướng Thiên Sát dẫn đầu đội quân Ma Giáp đang công phá dữ dội! Trận pháp Huyền Vũ Đồ đang lung lay!"
"Ma khí quá nồng đậm, các pháp khí phòng ngự đang dần mất tác dụng!"
Cố Trường Minh không chớp mắt. Hắn vẫn nhìn vào bản đồ, ngón tay thon dài khẽ lướt qua những điểm đỏ đang bùng cháy dữ dội. Hắn đã dự liệu được điều này. Ma Chủ tàn niệm, dù chỉ là một phần nhỏ của Ma Chủ nguyên bản, vẫn giữ được sự tàn độc và thâm hiểm đáng sợ. Nó không hề lãng phí thời gian, không hề cho Liên Minh một giây phút thở dốc sau trận chiến tại 'Huyết Tâm'. Thay vào đó, nó tung ra đòn tổng tấn công quy mô lớn, dồn dập và tàn khốc, như thể muốn nghiền nát mọi hy vọng còn sót lại của Tiên Nguyên Đại Lục.
Hắn khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát, như tiếng chuông chùa vang vọng giữa không gian tĩnh mịch: "Đúng như dự đoán... Ma Chủ không hề lãng phí thời gian."
Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình trước giọng điệu lạnh lùng đó. Nàng nắm chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nỗi lo lắng vẫn len lỏi trong từng câu chữ: "Liệu kế hoạch có ổn không, Trường Minh? Lực lượng của chúng quá... áp đảo." Ánh mắt nàng liếc nhìn lên bản đồ, những chấm đỏ đã lan rộng như vết máu trên tấm lụa trắng. Nàng nhìn thấy sự tàn bạo của Ma tộc, một sức mạnh hủy diệt mà nàng chưa từng chứng kiến kể từ sau Đại Chiến Viễn Cổ. Nàng tự hỏi, liệu Cố Trường Minh có đang dẫn dắt họ vào một bi kịch khác, một vòng lặp không hồi kết của sự hy sinh và mất mát mà hắn đã từng trải qua? Liệu hắn có thực sự muốn "cứu thế giới" hay chỉ đơn thuần là muốn chứng minh một điều gì đó?
Cố Trường Minh quay đầu lại, ánh mắt hổ phách quét qua nàng, rồi dừng lại ở những trưởng lão đang chờ đợi chỉ thị. "Chưa phải là lúc để nghi ngờ," hắn nói, giọng điệu sắc như kiếm. "Kích hoạt 'Thiên La Trấn Ma Trận' tuyến phòng ngự thứ ba. Yêu cầu Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt giữ vững vị trí, không được lùi một tấc!"
Những lời nói của hắn như những mệnh lệnh được khắc sâu vào đá. Hắn không cho phép sự yếu mềm, không cho phép sự dao động. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và hắn, trong kiếp này, đã chọn hành động, nhưng không phải là hành động của một anh hùng, mà là của một chiến lược gia tàn nhẫn, của một kẻ đã quá mệt mỏi với sự hy sinh vô nghĩa. Hắn không thể cứu tất cả, nhưng hắn sẽ đảm bảo rằng những kẻ xứng đáng sẽ có cơ hội sống sót, và những kẻ không xứng đáng, sẽ phải tự gánh chịu hậu quả.
Pháp trận trên bản đồ nhấp nháy liên tục, những đường nét mới xuất hiện, những chấm xanh của Liên Minh đang di chuyển theo chỉ thị của hắn. Cố Trường Minh liên tục đưa ra các chỉ thị chiến lược, điều phối lực lượng dựa trên thông tin cập nhật từng giây từ chiến trường. Hắn không cho phép bất kỳ sai sót nào. Mỗi Ma vật, mỗi Ma tướng đều nằm trong tính toán của hắn. Hắn đã nghiên cứu chúng, đã đối đầu với chúng trong kiếp trước, hắn biết điểm yếu của chúng, biết cách chúng di chuyển, cách chúng tấn công.
"Bạch Hổ Tôn Giả, dẫn đội quân tinh nhuệ chặn đứng Ma Giáp tại Hẻm Đá Quỷ! Kình Thiên Đại Tướng, triển khai đội hình Huyền Giáp tại Phù Đồ Thành, yểm hộ phía sau!"
"Phái ba đội Pháp Sư cao cấp tăng cường 'Thiên La Trấn Ma Trận' tại tuyến số Ba! Không được để bất kỳ Ma vật cấp cao nào vượt qua!"
"Thông báo cho Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt: Kích hoạt 'Phá Ma Cự Nỗ' tại Phía Tây và Đông Bắc! Tập trung hỏa lực vào Ma tướng Thiên Sát và Nguyệt Ảnh!"
Mỗi câu lệnh của hắn đều ngắn gọn, súc tích, không thừa một chữ, nhưng lại chứa đựng sự quyết đoán và uy lực không thể nghi ngờ. Các trưởng lão vội vã ghi chép, truyền lệnh. Cảm giác sợ hãi và hoảng loạn ban đầu dần được thay thế bằng sự tin tưởng và tuân phục tuyệt đối. Họ biết, Cố Trường Minh không chỉ là một cố vấn, mà là linh hồn của cuộc chiến này. Hắn là người duy nhất có đủ trí tuệ và kinh nghiệm để dẫn dắt họ vượt qua cơn bão táp.
Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một câu hỏi vẫn âm ỉ cháy: "Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" Hắn không muốn lặp lại bi kịch đó. Hắn muốn những người khác phải đứng lên, phải chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục này. Hắn đã cung cấp chiến lược, đã sắp đặt mọi thứ. Giờ đây, những người khác phải chiến đấu. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng sự bình yên đó dường như là một thứ xa xỉ không thể với tới.
Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát hắn. Nàng biết, hắn đang ở đỉnh cao của sự tập trung, một trạng thái mà nàng hiếm khi thấy. Nàng cảm nhận được luồng linh lực cuồn cuộn chảy trong người hắn, không phải là linh lực hùng hậu của một tu sĩ, mà là một loại năng lượng tinh thần, một sự mài giũa của trí tuệ và ý chí. Nàng khẽ thở dài, rồi cũng bắt đầu hỗ trợ hắn, ghi chép lại các chỉ thị, truyền đạt mệnh lệnh, trở thành cánh tay phải đắc lực của người đàn ông đang gánh vác vận mệnh của cả một thế giới, dù hắn có muốn hay không.
***
Viễn Cổ Chiến Trường chìm trong một biển lửa và ma khí. Bầu trời u ám, gió lốc ma khí gào thét, cuốn theo tro bụi và tàn tích của những phế tích đổ nát. Những bức tường thành lũy xưa cũ, xương cốt khổng lồ của yêu thú, mảnh vỡ của pháp bảo, và những vết tích của pháp thuật tàn phá trên mặt đất, tất cả đều nhuốm một màu đỏ sậm của máu tươi và một màu đen kịt của ma khí. Tiếng gió rít lên như tiếng than khóc của hàng triệu linh hồn đã khuất, tiếng pháp khí va chạm vọng lại từ quá khứ, hòa lẫn với tiếng gào thét của oán linh và những tiếng nổ long trời lở đất.
Mùi máu khô, kim loại rỉ sét, bụi bặm và oán khí nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến người ta phải nôn nao. Bầu không khí tiêu điều, tang thương, đầy rẫy oán khí và sát khí. Ánh sáng lờ mờ, thường xuyên có gió lạnh và sương mù dày đặc, tạo cảm giác nặng nề, đau thương và tuyệt vọng. Đây không phải là chiến trường của sự dũng cảm hay vinh quang, mà là địa ngục trần gian, nơi sinh mạng con người trở nên rẻ rúng như cỏ rác.
Tiền tuyến của Đại Liên Minh chìm trong biển lửa và ma khí. Ma vật cấp thấp tràn ngập như thủy triều, dường như không có hồi kết, chúng gào thét, xông thẳng vào các phòng tuyến, thân thể chúng bị xé nát, nhưng vẫn có hàng ngàn, hàng vạn con khác lao lên thay thế. Ma vật cấp thấp chỉ là mồi nhử. Các Ma tướng như Nguyệt Ảnh, Thiên Sát, với khí tức hung tàn và sát khí ngút trời, dẫn đầu những Ma vật tinh nhuệ tấn công các điểm yếu của trận địa, tìm cách phá vỡ phòng tuyến.
Tần Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, đang chiến đấu ở khu vực trung tâm, nơi Ma tộc đang tập trung tấn công mạnh mẽ nhất. Gương mặt điển trai, góc cạnh của hắn giờ đây lem luốc bụi bẩn và máu, đôi mắt sắc bén như kiếm ánh lên sự giận dữ và quyết tâm. Hắn vung Phá Vân Kiếm, một thanh trọng kiếm ánh bạc, chém ra những luồng kiếm khí hủy diệt, đánh bật hàng chục Ma vật cấp thấp và vài con Ma vật cấp trung đang cố gắng đột phá. Kiếm khí của hắn cuồn cuộn như thác lũ, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh ngàn cân, khiến Ma vật phải lùi bước. Hắn mặc chiến bào màu xanh thẫm, giờ đã rách nát và dính đầy vết máu, nhưng vẫn không hề lùi bước.
"Kẻ nào dám vượt qua đây, kiếm của ta sẽ không tha!" Tần Vũ gầm lên, giọng nói vang dội, hùng hồn, át đi cả tiếng gào thét của Ma tộc. Hắn đứng vững như một ngọn núi đá, đôi chân vững chãi trên nền đất rung chuyển. Hắn đã thề sẽ bảo vệ nơi này, bảo vệ những người dân vô tội, bảo vệ niềm hy vọng của Liên Minh. Hắn biết, Cố Trường Minh đang quan sát, và hắn không muốn làm Cố Trường Minh thất vọng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn cũng cảm thấy một sự bất lực. Số lượng Ma tộc quá lớn, và chúng dường như không biết sợ hãi. Hắn có thể giết hàng trăm, hàng ngàn, nhưng chúng vẫn cứ tiếp tục xông lên, như một dòng sông lũ không ngừng nghỉ.
Cách đó không xa, Kỷ Vô Nguyệt, với dáng người cao ráo, mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng, dứt khoát, đang chỉ huy một đội quân pháp sư và kiếm tu tại tuyến phòng ngự phía Đông. Gương mặt sắc sảo của nàng, đôi mắt phượng ánh lên sự quyết đoán và kiêu hãnh, nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi đã tích tụ sau nhiều giờ chiến đấu liên tục. Nàng mặc trang phục chiến đấu tiện lợi, màu tối, toát lên vẻ nữ hiệp mạnh mẽ, nhưng lúc này, nó cũng đã lấm lem bùn đất và máu.
Nàng sử dụng trận pháp và ngự kiếm thuật, liên tục di chuyển và tấn công chính xác vào các điểm yếu của Ma tộc. Những luồng kiếm khí của nàng thanh thoát và linh hoạt hơn Tần Vũ, nhưng cũng không kém phần uy lực. Nàng liên tục phất tay, những lá bùa linh lực bay ra, hóa thành những trận pháp nhỏ, phong tỏa Ma vật, hoặc hóa thành những mũi tên ánh sáng xuyên thủng giáp trụ của chúng.
"Trấn thủ! Duy trì trận pháp! Đừng để chúng tràn vào!" Kỷ Vô Nguyệt ra lệnh, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang tính mệnh lệnh, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng. Nàng biết, trận pháp là tuyến phòng ngự cuối cùng. Nếu trận pháp bị phá vỡ, Ma tộc sẽ tràn vào, và hậu quả sẽ khôn lường. Nàng không ngừng quan sát chiến trường, cố gắng nắm bắt mọi biến động, mọi điểm yếu của đối phương. Nàng nhớ đến những lời Cố Trường Minh đã dặn dò, nhớ đến những chiến thuật mà hắn đã vạch ra. Mỗi trận pháp, mỗi đường kiếm của nàng đều theo một quy tắc nhất định, một chiến lược đã được tính toán kỹ lưỡng.
Nguyệt Ảnh, tướng lĩnh Ma tộc, thân hình gầy gò, ẩn trong bóng tối, lúc nào cũng đeo mặt nạ hình mặt quỷ, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu, đang lướt đi như một bóng ma giữa chiến trường. Phi đao của ả bay lượn như những lưỡi hái tử thần, gặt hái sinh mạng của những tu sĩ chính đạo. Ả ta cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo, ghê rợn vang vọng giữa tiếng gầm thét: "Vô dụng thôi. Bức tường này sẽ sụp đổ, giống như hy vọng của các ngươi!" Nguyệt Ảnh cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong hàng ngũ Liên Minh. Ả biết, đây chỉ là khởi đầu. Ma Chủ tàn niệm đã dốc toàn lực, và chúng sẽ không dừng lại cho đến khi Tiên Nguyên Đại Lục hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Thiên Sát, tướng lĩnh Ma tộc khác, thân hình cao lớn, mặc giáp trụ đen, mang theo một thanh đại đao khổng lồ, đang xông pha giữa đội hình Liên Minh như một cỗ xe tăng. Hắn gầm lên, giọng nói đầy hung bạo, tàn nhẫn, thích giết chóc: "Huyết tế cho Ma Chủ!" Mỗi nhát chém của đại đao đều xé toạc không khí, cắt đôi thân thể của những tu sĩ chính đạo, máu tươi bắn tung tóe. Hắn khát máu, hắn khao khát được nhìn thấy sự tuyệt vọng của con người. Hắn là hiện thân của sự hủy diệt, một cỗ máy chiến tranh không biết mệt mỏi.
Bạch Hổ Tôn Giả, với thân hình cường tráng, tóc bạc trắng như tuyết, đôi mắt sắc bén như chim ưng, đang dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ, cố gắng chống đỡ những đợt tấn công như vũ bão của Ma tộc. Hắn uy nghiêm, trầm tĩnh, tập trung vào chiến thuật, nhưng cũng không khỏi cảm thấy áp lực. Số lượng Ma vật quá lớn, và chúng dường như không có điểm dừng. "Số phận không phải là xiềng xích, mà là con đường ngươi chọn," hắn lẩm bẩm, cố gắng giữ vững niềm tin, nhưng thực tế chiến trường đang khiến hắn lung lay.
Kình Thiên Đại Tướng, với thân hình to lớn, vạm vỡ, gương mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, mặc giáp sắt sáng loáng, đang cùng binh lính phàm nhân (được gia cố bởi trận pháp đặc biệt) tạo thành bức tường thép, ngăn chặn Ma vật tràn ra phía sau. Hắn trung thành, dũng cảm, quyết đoán, đầy tinh thần trách nhiệm. "Sống chết có số, nhưng quốc gia thì không thể vong!" hắn gầm lên, vung thanh đại phủ của mình, chém rụng hàng chục Ma vật. Tuy nhiên, dù đã cố gắng hết sức, dù đã chiến đấu đến cùng, họ vẫn dần bị đẩy lùi. Số lượng Ma vật quá lớn, chúng cứ lớp này ngã xuống, lớp khác lại xông lên, như một cơn thủy triều không thể ngăn cản.
Sức mạnh áp đảo của lực lượng tiên phong Ma tộc cho thấy mối đe dọa của Ma Chủ 'thật' còn khủng khiếp hơn nhiều. Ngay cả khi đã có chiến lược của Cố Trường Minh, việc các phòng tuyến suýt vỡ trận ở một số nơi báo hiệu những tổn thất nặng nề sắp tới và khả năng Liên Minh sẽ phải đối mặt với những tình huống nguy hiểm hơn. Sự xuất hiện của Nguyệt Ảnh và Thiên Sát trong vai trò tiên phong chỉ ra rằng Ma Chủ tàn niệm vẫn còn giữ được nhiều tướng lĩnh mạnh mẽ từ kiếp trước, những kẻ đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp đại lục.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tần Vũ chợt thấy một luồng ma khí đen đặc, nồng đậm hơn bất kỳ thứ gì hắn từng thấy, đang cuộn xoáy trên bầu trời, ẩn hiện sau những đám mây đen kịt. Nó không phải là Ma Chủ tàn niệm mà họ đã phong tỏa ở 'Huyết Tâm', mà là một thứ gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn, một nguồn gốc của mọi tai ương. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo xuyên thấu tận xương tủy hắn, dù hắn vẫn đang chiến đấu như một dũng sĩ không biết mệt mỏi. Hắn cảm thấy mình chỉ là một con kiến đang cố gắng chống lại một ngọn núi lửa đang phun trào.
Kỷ Vô Nguyệt cũng cảm nhận được sự bất thường đó. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải do gió lạnh, mà là do một loại áp lực vô hình, một sức mạnh hủy diệt đang dần thức tỉnh. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt phượng nheo lại, cố gắng xuyên qua màn ma khí dày đặc. Nàng không thấy gì rõ ràng, nhưng linh giác của nàng đang gào thét. "Đây không phải là tất cả," nàng thầm nghĩ, "Ma Chủ thật sự... vẫn còn ẩn mình."
Liên Minh đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Máu đổ, thịt rơi, tiếng la hét và gầm rú hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Trận chiến quyết định đã bùng nổ, và nó còn khốc liệt hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Mỗi tấc đất đều phải đổi bằng máu và sinh mạng. Ma tộc liên tục công phá, Liên Minh cố gắng giữ vững phòng tuyến theo chiến lược của Cố Trường Minh, nhưng dường như, mỗi khi họ đẩy lùi được một đợt tấn công, sẽ có hai đợt khác mạnh mẽ hơn ập đến. Hy vọng mỏng manh như một sợi chỉ, có thể đứt bất cứ lúc nào.
Tiếng nổ lớn vang lên, một trận pháp phòng ngự tại tuyến số hai vừa bị phá vỡ. Một làn sóng Ma vật hung hãn tràn qua, xông thẳng vào các tu sĩ chính đạo đang cố gắng chống đỡ. Tần Vũ gầm lên, vung kiếm lao tới, Kỷ Vô Nguyệt khẽ cau mày, ngón tay điểm ra, ngự kiếm bay vút, xuyên thủng một con Ma vật đang lao về phía nàng. Nhưng cả hai đều biết, đây chỉ là những đòn đánh cầm cự. Trận chiến thực sự, đối đầu với sức mạnh chân chính của Ma Chủ, vẫn còn ở phía trước, một tương lai mịt mờ và đầy rẫy hiểm nguy.
Cả chiến trường vang vọng tiếng gầm thét, tiếng va chạm kim loại, tiếng nổ, tiếng la hét, tiếng gió rít, hòa vào tiếng của hàng vạn sinh linh đang dần chìm trong hỗn loạn và tuyệt vọng. Từng hơi thở, từng nhát kiếm, từng phép thuật đều là một nỗ lực cuối cùng để bám víu lấy sự sống, để giữ vững niềm hy vọng mong manh. Nhưng bóng tối đang nuốt chửng tất cả, từng chút một.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.