Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 370: Biển Máu Chiến Trường: Ma Chủ Giáng Lâm (Kiếp Trước)
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng Thiên Sách Điện bằng một thứ ánh sáng vàng cam héo úa, như vết máu loang trên bức tranh thủy mặc. Cố Trường Minh vẫn đứng bên cửa sổ lớn, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn ra ngoài, nơi biển mây cuồn cuộn trôi như vô tận. Ánh sáng của trận pháp Cửu Chuyển Phục Linh Trận đã hoàn toàn tắt lịm, trả lại sự yên tĩnh cho Viễn Cổ Chiến Trường, nhưng trong lòng hắn, sóng gió vẫn cuộn trào không ngớt.
Hắn khẽ thở phào một hơi, tiếng thở dài tựa như một sợi khói mỏng manh vừa thoát ra từ lồng ngực bị đè nén. Mộ Dung Tuyết, với vẻ đẹp thanh khiết như tuyết liên và đôi mắt phượng đầy âu lo, nhẹ nhàng bước tới gần, dừng lại cách hắn vài bước chân. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, cảm nhận được nỗi bất an vẫn bao trùm lấy hắn, bất chấp chiến thắng vừa giành được. Nàng biết, hắn chưa bao giờ thực sự nhẹ nhõm.
"Chàng vẫn lo lắng sao, Trường Minh?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như gió thoảng qua những phiến ngọc thạch của Thiên Sách Điện. Trong ánh chiều tà, bóng nàng đổ dài trên sàn đá cẩm thạch, hòa cùng bóng hắn, tạo nên một khung cảnh u buồn đến nao lòng. Mùi hương của gỗ linh mộc, mực tàu và hương trầm thoang thoảng trong không khí yên tĩnh, nhưng không đủ để xua đi mùi vị của chiến tranh đã hằn sâu vào tâm trí hắn.
Cố Trường Minh không quay lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào đường chân trời xa xăm, nơi ma khí vẫn còn vương vấn như những vết mực loang lổ. Hắn biết, một trận chiến nhỏ đã kết thúc, nhưng đại họa vẫn đang rình rập. "Thắng lợi nhỏ bé này... chỉ là một màn dạo đầu." Hắn khẽ đáp, giọng điệu thờ ơ, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc mà Mộ Dung Tuyết có thể cảm nhận được. "Hắn vẫn chưa lộ diện toàn bộ." Lời hắn nói tựa như một lời tiên tri nghiệt ngã, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một nỗi sợ hãi vô hình.
"Hắn" mà Cố Trường Minh nhắc đến, không ai khác chính là Ma Chủ tàn niệm. Nhưng trong tâm trí hắn, "hắn" còn là một thực thể khác, một nỗi ám ảnh kinh hoàng đã ăn sâu vào linh hồn từ kiếp trước. Những lời tiên tri về sự trỗi dậy của Ma Chủ, những dấu hiệu nhỏ nhặt đang dần hiện hình trong thế giới này, tất cả đều đang xếp đặt từng mảnh ghép vào một bức tranh quen thuộc đến rùng rợn. Hắn đã thấy bức tranh đó một lần, và cái kết của nó là sự hủy diệt tột cùng.
Trong khoảnh khắc, biển mây ngoài cửa sổ bỗng chuyển động hỗn loạn, không còn vẻ an yên vốn có. Những tầng mây xám xịt cuộn vào nhau, như thể đang nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng. Một cơn gió lạnh thấu xương bất chợt thổi qua khe cửa, khiến Mộ Dung Tuyết rùng mình. Nhưng Cố Trường Minh vẫn đứng yên, đôi mắt hắn đột nhiên co rút lại, con ngươi hổ phách giãn ra, phản chiếu một nỗi kinh hoàng vô hình. Hắn đang nhìn xuyên qua thời không, nhìn vào một quá khứ không thể nào quên.
Một hình ảnh kinh hoàng từ kiếp trước ập đến, mạnh mẽ đến mức khiến hắn choáng váng. Không gian xung quanh hắn bỗng trở nên méo mó, những âm thanh của Thiên Sách Điện bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét của hàng vạn sinh linh, tiếng pháp khí vỡ nát, tiếng đất trời rung chuyển. Mùi trầm hương bị thay thế bởi mùi máu tanh nồng, lưu huỳnh và tử khí. Hắn cảm thấy mình bị kéo vào một cơn lốc xoáy ký ức, không thể chống cự.
Hắn lại thấy mình đứng trên Viễn Cổ Chiến Trường, nơi mà giờ đây, trong kiếp này, chỉ còn là những phế tích tang thương, đầy rẫy oán khí. Nhưng trong ký ức của hắn, nơi đây là một biển lửa, một địa ngục trần gian. Bầu trời bị ma khí đen kịt nuốt chửng, không một tia sáng nào có thể xuyên qua. Những tia sét đen như rắn rết khổng lồ xé toạc màn đêm, giáng xuống mặt đất, biến mọi thứ thành tro bụi.
Trung tâm đội hình liên minh chính đạo, hàng triệu tu sĩ tinh nhuệ, các cường giả từ khắp các tông môn và thế gia, đang cố gắng chống đỡ những đợt tấn công như thủy triều của Ma tộc. Họ là tuyến phòng thủ cuối cùng, là hy vọng cuối cùng của đại lục Tiên Nguyên. Tiếng hô xung trận hòa cùng tiếng gào thét của Ma vật, tiếng va chạm của pháp khí và tiếng nổ của thần thông tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Hắn, trong kiếp trước, với Phá Thiên Kiếm lấp lánh linh quang, đang chiến đấu điên cuồng, cơ thể đã thấm đẫm máu tươi, không biết là của địch hay của chính mình. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết, bạch y đã nhuốm đỏ, kiếm pháp như tuyết liên nở rộ giữa bão táp, và Vân Thiên, với nụ cười kiên nghị quen thuộc, tấm áo giáp đã rách nát, đang cùng hắn kề vai sát cánh.
"Trường Minh, không thể chống cự được nữa! Rút lui!" Vân Thiên gầm lên, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức, cố gắng đẩy lùi một con Ma thú khổng lồ đang lao tới. Hắn biết rõ, tình hình đã đến bước đường cùng. Nhưng Cố Trường Minh, với đôi mắt rực lửa, đã nghiến chặt răng. "Không thể lùi! Nếu lùi, đại lục này sẽ thành tro bụi!" Hắn hét trả lời, Phá Thiên Kiếm trong tay xoay tròn, tạo thành một cơn lốc kiếm khí, chém đứt đầu ba con Ma vật cùng lúc.
Đột nhiên, một rung chấn kinh hoàng lan khắp chiến trường. Mặt đất nứt toác, bầu trời rên rỉ. Một lỗ hổng đen khổng lồ, xoáy sâu vào hư không, từ từ hiện ra trên đỉnh đầu liên minh, như một vết thương ghê tởm trên tấm vải đen của vũ trụ. Từ bên trong lỗ hổng đó, một áp lực kinh thiên động địa tuôn trào, khiến mọi sinh linh trên chiến trường đều run rẩy. Ma khí đen đặc, nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, phun trào ra từ lỗ hổng, nuốt chửng ánh sáng, nuốt chửng hy vọng.
Một thực thể khổng lồ, đen tối, không rõ hình hài cụ thể, từ từ hiện ra từ trong lỗ hổng. Đó chính là Ma Chủ, kẻ hủy diệt vạn vật, cơn ác mộng của toàn bộ Tiên Nguyên Đại Lục. Thân hình hắn tựa như một ngọn núi đen khổng lồ, được bao phủ bởi ma khí nồng đậm, tỏa ra áp lực kinh hoàng, khiến vạn vật phải run rẩy, ngay cả không gian cũng bị bóp méo dưới sự hiện diện của hắn. Hắn không có mắt, không có miệng, nhưng sự tồn tại của hắn đã là một lời tuyên án tử hình cho tất cả.
Hắn chỉ vung tay một cái. Không cần thần thông, không cần pháp tắc, chỉ là một hành động đơn giản, nhưng lại mang theo sức mạnh của cả một thế giới. Một luồng ma khí hủy diệt khổng lồ, đen đặc như mực tàu, quét ngang qua chiến trường, tựa như một lưỡi hái của tử thần.
"Không!" Kình Thiên Đại Tướng gầm lên, cố gắng giơ cao tấm khiên vàng rực, triệu hồi tất cả linh lực còn sót lại để chống đỡ. Hàng vạn tu sĩ đồng loạt kết ấn, tạo thành một bức tường linh quang rực rỡ, cố gắng cản bước tử thần. Nhưng tất cả đều vô vọng.
Luồng ma khí hủy diệt dễ dàng xé nát bức tường linh quang như xé một tờ giấy mỏng. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng pháp bảo vỡ nát, tiếng xương cốt gãy rời, tất cả đều bị nuốt chửng trong tích tắc. Cố Trường Minh trơ mắt nhìn, bất lực nhìn phòng tuyến kiên cố của liên minh bị san phẳng trong nháy mắt. Hàng vạn tu sĩ, những anh hùng đã chiến đấu kiên cường, chỉ trong một khoảnh khắc đã biến thành tro bụi, không còn sót lại một chút dấu vết nào. Những người may mắn hơn thì bị ma khí xâm thực, biến thành những quái vật ghê tởm, gào thét trong đau đớn. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức muốn nôn ọe, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh và tử khí, tạo nên một không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Phòng tuyến hoàn toàn sụp đổ. Trung tâm đội hình liên minh giờ đây chỉ còn là một hố đen khổng lồ, một vùng đất chết nơi sự sống đã bị tước đoạt hoàn toàn. Kình Thiên Đại Tướng, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây đã gục ngã trong vũng máu, tấm giáp sắt sáng loáng đã vỡ nát, đôi mắt mở trừng trừng nhìn bầu trời đen kịt, đầy vẻ bất lực và tuyệt vọng. "Sống chết có số, nhưng quốc gia thì không thể vong!" Lời nói cuối cùng của hắn vang vọng trong tâm trí Cố Trường Minh, một lời thề đã không thể thực hiện.
Vân Thiên, người anh em kết nghĩa của hắn, cũng đang nằm đó, một vết thương kinh hoàng xé toạc ngực hắn. Hắn cố gắng giơ tay về phía Cố Trường Minh, đôi môi mấp máy muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ có máu tươi trào ra. "Huynh đệ... cùng nhau chiến đấu..." Hình ảnh nụ cười ấm áp của Vân Thiên, lời thề non hẹn biển của hai anh em, tất cả đều tan vỡ trong khoảnh khắc này.
Phá Thiên Kiếm trong tay Cố Trường Minh, thanh thần binh đã cùng hắn trải qua vô số trận chiến, giờ đây cũng không còn nguyên vẹn. Một vết nứt lớn, sâu hoắm, chạy dài từ thân kiếm đến mũi kiếm, như một vết sẹo xấu xí trên làn da ngọc. Linh quang của nó đã mờ đi, chỉ còn lại một thứ ánh sáng yếu ớt, run rẩy.
Mưa máu nhẹ rơi xuống từ bầu trời bị ma khí nhuộm đen, từng giọt tí tách trên những thi thể la liệt, trên những mảnh vỡ của pháp bảo, trên khuôn mặt đầy máu của Cố Trường Minh. Hắn đứng giữa đống đổ nát, đôi mắt hổ phách chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng, một sự tuyệt vọng không thể diễn tả bằng lời. Ma Chủ, với thân hình khổng lồ, vẫn trôi nổi trên không trung, như một vị thần chết đang ngự trị trên vương quốc của riêng mình, không chút cảm xúc, không chút nhân từ.
Cố Trường Minh cảm nhận được sự bất lực, sự nhỏ bé của mình trước sức mạnh tuyệt đối của Ma Chủ. Hắn đã cố gắng hết sức, đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, nhưng tất cả đều vô ích. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Hắn hiểu rằng, với sức mạnh của hắn lúc đó, không thể nào đánh bại được thực thể kinh hoàng này. Để thế giới này có thể tồn tại, chỉ có một con đường duy nhất, một sự lựa chọn đau đớn đến xé lòng.
"Không... không thể để hắn tiếp tục..." Cố Trường Minh thều thào, giọng nói khản đặc, như phát ra từ một cõi mộng. Đôi mắt hắn, dù đầy đau đớn, nhưng vẫn ánh lên một tia kiên định đến cùng cực, một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn nhìn Ma Chủ, nhìn vào cái vực thẳm đen tối vô tận đó, và hắn biết mình phải làm gì.
Mộ Dung Tuyết, người đã bị một luồng ma khí đánh văng ra xa, giờ đây đang ôm lấy vết thương trên vai, cố gắng bò dậy. Nàng nhìn thấy ánh mắt của Cố Trường Minh, nhìn thấy sự kiên quyết đáng sợ trong đó. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bỗng bủa vây lấy nàng. "Trường Minh... chàng định làm gì?" Nàng hỏi, giọng nói run rẩy, cảm nhận được một điều gì đó kinh khủng sắp xảy ra. Nàng biết, hắn đang nghĩ đến việc hy sinh.
Ma Chủ, từ trên cao, phát ra một tiếng gầm vang vọng khắp không gian, không phải bằng âm thanh vật lý, mà bằng một thứ ngôn ngữ của ý thức, của sự hủy diệt. Giọng nói của hắn, tràn đầy sự khinh miệt và tàn bạo, như tiếng sét đánh vào tâm trí mỗi sinh linh còn sót lại. "Kiến càng cũng muốn lay cây đại thụ? Vô ích!" Hắn nói, và mỗi từ ngữ đều mang theo một sức mạnh nghiền nát, khiến linh hồn run rẩy.
Cố Trường Minh không đáp lời. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn xuống Phá Thiên Kiếm nứt toác trong tay, nhìn những mảnh vỡ của đại lục, những thi thể của đồng đội. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên, đối với một người mang trên vai số phận của cả một thế giới, là một thứ xa xỉ. Và để có được bình yên đó, hắn biết, hắn phải trả một cái giá đắt đỏ. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Nhưng trong khoảnh khắc này, hắn không còn lựa chọn nào khác. Trái tim hắn đã chai sạn, nhưng linh hồn hắn vẫn còn một tia lửa, tia lửa của sự hy sinh. Hắn sẽ dâng hiến tất cả, một lần nữa.
Hình ảnh Ma Chủ khổng lồ, ma khí cuồn cuộn, tiếng la hét tuyệt vọng, mùi máu tanh nồng, tất cả bỗng chốc tan biến. Cố Trường Minh giật mình, như thoát khỏi một cơn ác mộng. Hắn vẫn đứng bên cửa sổ Thiên Sách Điện, hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm đen đặc bao trùm lấy đại lục. Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, đôi mắt tràn ngập lo lắng. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong cơ thể hắn.
"Trường Minh... chàng không sao chứ?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói đầy quan tâm.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, một cảm giác mệt mỏi cùng cực ập đến, như thể hắn vừa trải qua cả một kiếp người. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên, đối với một người mang trên vai số phận của cả một thế giới, là một thứ xa xỉ. Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách lại trở về vẻ thờ ơ, vô cảm quen thuộc, nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi sợ hãi và một quyết tâm lạnh lẽo đang âm ỉ cháy. Hắn biết, mối đe dọa từ Ma Chủ tàn niệm ở hiện tại chỉ là một phần nhỏ. Ma Chủ "thật" vẫn còn đó, và sức mạnh hủy diệt của hắn còn kinh hoàng hơn gấp bội. Phá Thiên Kiếm của hắn trong kiếp này vẫn còn nguyên vẹn, nhưng ký ức về vết nứt toác trên thanh thần binh đó vẫn còn ám ảnh. Hắn biết, một ngày nào đó, hắn sẽ phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã một lần nữa.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.