Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 371: Huyết Ký Cấm Thuật: Giọt Máu Cuối Cùng Của Thần
Cố Trường Minh giật mình, như thoát khỏi một cơn ác mộng. Hắn vẫn đứng bên cửa sổ Thiên Sách Điện, hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm đen đặc bao trùm lấy đại lục. Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, đôi mắt tràn ngập lo lắng. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong cơ thể hắn.
"Trường Minh... chàng không sao chứ?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói đầy quan tâm.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, một cảm giác mệt mỏi cùng cực ập đến, như thể hắn vừa trải qua cả một kiếp người. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên, đối với một người mang trên vai số phận của cả một thế giới, là một thứ xa xỉ. Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách lại trở về vẻ thờ ơ, vô cảm quen thuộc, nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi sợ hãi và một quyết tâm lạnh lẽo đang âm ỉ cháy. Hắn biết, mối đe dọa từ Ma Chủ tàn niệm ở hiện tại chỉ là một phần nhỏ. Ma Chủ "thật" vẫn còn đó, và sức mạnh hủy diệt của hắn còn kinh hoàng hơn gấp bội. Phá Thiên Kiếm của hắn trong kiếp này vẫn còn nguyên vẹn, nhưng ký ức về vết nứt toác trên thanh thần binh đó vẫn còn ám ảnh. Hắn biết, một ngày nào đó, hắn sẽ phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã một lần nữa.
* * *
Cố Trường Minh giật mạnh, như một con rối bị giật dây, toàn thân co rúm lại trong một cơn run rẩy không thể kiểm soát. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo, chảy dọc sống lưng, mang theo hơi lạnh buốt của một miền ký ức tàn khốc. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội, như thể vừa chạy thoát khỏi miệng vực thẳm. Trước mắt hắn, những giá sách cao vút của Thiên Sách Điện, được dựng bằng gỗ linh mộc quý hiếm, từng hàng từng hàng chứa đầy điển tịch cổ xưa, bỗng chốc trở nên mờ ảo, xoay tròn như một cơn lốc xoáy. Mùi giấy cổ, mực tàu và hương trầm thoang thoảng trong không khí yên tĩnh của đại điện dường như không đủ sức xua đi mùi máu tanh nồng, mùi cháy khét của linh lực và mùi ma khí hôi thối vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn.
Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, vẻ mặt nàng trắng bệch vì lo lắng. Nàng đã chứng kiến cảnh tượng này không ít lần kể từ khi Cố Trường Minh trở về. Mỗi khi hắn chìm vào ký ức, dù chỉ trong chốc lát, thì khi tỉnh lại, hắn luôn như vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử. Nàng cảm nhận được sự bất lực dâng trào trong lòng, sự bất lực khi không thể chạm tới, không thể xoa dịu nỗi đau đang giày vò linh hồn hắn. Bàn tay nàng, vẫn còn đặt trên vai hắn, cảm thấy rõ ràng từng thớ thịt dưới lớp áo đang căng cứng, từng cơn co giật nhẹ như một dòng điện chạy qua.
"Trường Minh! Huynh không sao chứ? Tỉnh lại đi!" Giọng nàng run rẩy, đầy tuyệt vọng, cố gắng lay nhẹ bờ vai hắn. Nàng muốn kéo hắn ra khỏi cái hố sâu của quá khứ, muốn ánh mắt hắn tìm thấy nàng, tìm thấy hiện tại. Nhưng vô ích. Ánh mắt hổ phách của Cố Trường Minh giờ đây hoàn toàn vô định, như xuyên thấu qua vạn dặm không gian, nhìn thấy một thứ gì đó mà chỉ mình hắn có thể cảm nhận. Hắn lẩm bẩm, âm thanh khản đặc, yếu ớt đến đáng sợ, như phát ra từ một cõi xa xăm nào đó.
"Không... chưa kết thúc... ta phải... phải ngăn hắn..."
Mộ Dung Tuyết nhói lòng. Nàng biết "hắn" mà Cố Trường Minh nhắc tới là ai. Nàng biết "chưa kết thúc" là ám chỉ cuộc chiến kinh hoàng mà hắn đã trải qua, đã hy sinh thân mình để kết thúc trong kiếp trước. Nhưng đối với hắn, nó chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó vẫn sống động, như một vết sẹo không bao giờ lành, luôn chảy máu mỗi khi bị chạm vào. Nàng siết chặt bàn tay trên vai hắn, muốn truyền đi hơi ấm, muốn truyền đi một phần sinh lực của mình để xoa dịu cơn đau của hắn. Nàng muốn hỏi, muốn vặn vẹo hắn, tại sao lại phải chịu đựng một mình như vậy? Tại sao lại không để ai chia sẻ gánh nặng này? Nhưng nàng biết, hắn sẽ không trả lời. Hắn sẽ chỉ im lặng, hoặc thốt ra những lời lẽ châm biếm đầy cay đắng, hoặc đơn giản là thờ ơ quay lưng đi.
Hắn co giật mạnh thêm một lần nữa, đôi mắt bỗng nhiên trở nên sắc lạnh, tập trung đến đáng sợ. Giống như một vị thần thức tỉnh khỏi giấc ngủ dài, nhưng không phải là sự thức tỉnh của một vị thần bình yên, mà là sự trở về của một chiến thần đã kiệt quệ, bị kéo ngược vào trận chiến đã khắc sâu vào linh hồn. Không gian Thiên Sách Điện, với sự uy nghiêm và tri thức của nó, bỗng chốc bị nén lại, biến mất. Thay vào đó, một khung cảnh khác hiện ra trong tâm trí Cố Trường Minh, sống động hơn cả thực tại, chân thực đến mức hắn có thể cảm nhận được từng giọt mưa máu lạnh buốt trên da, từng tiếng gào thét tuyệt vọng xé nát màng nhĩ.
Hắn lại bị kéo về. Kéo về thời khắc tận cùng của kiếp trước, nơi hắn đã phải đưa ra một lựa chọn nghiệt ngã, một sự đánh đổi bằng chính sinh mệnh của mình. Hắn đã cố gắng lãng quên, cố gắng chôn vùi ký ức ấy dưới lớp bụi thời gian, nhưng nó vẫn kiên cường bám víu, như một con quỷ ám ảnh, không ngừng trỗi dậy, xé toạc linh hồn hắn. Hắn đứng đó, giữa thực tại và ký ức, một bên là Thiên Sách Điện ấm áp, một bên là Viễn Cổ Chiến Trường lạnh lẽo, và hắn biết, hắn không thể trốn thoát. Không thể trốn thoát khỏi cảnh tượng kinh hoàng đó, không thể trốn thoát khỏi cái giá phải trả cho sự tồn tại của thế giới này.
* * *
Viễn Cổ Chiến Trường. Cái tên đã nói lên tất cả. Nơi đây không còn là chiến trường, mà là một nghĩa địa khổng lồ của một nền văn minh đã sụp đổ. Các phế tích thành lũy đổ nát chọc lên trời như những ngón tay gãy mục, xương cốt khổng lồ của yêu thú rải rác khắp nơi, những mảnh vỡ pháp bảo lấp lánh dưới ánh sáng âm u, phản chiếu những vết tích của pháp thuật tàn phá khắc sâu vào mặt đất. Gió rít lên như tiếng than khóc của vạn linh hồn, mang theo mùi máu khô, mùi kim loại rỉ sét và oán khí nồng nặc. Bầu trời bị ma khí nhuộm đen, không một tia sáng, chỉ có những giọt mưa máu nặng nề rơi xuống, tí tách trên những thi thể la liệt, trên những mảnh vỡ văng tung tóe.
Ma Chủ, với thân hình khổng lồ, vẫn ngạo nghễ trôi nổi trên không trung, như một vị thần chết đang ngự trị trên vương quốc của riêng mình. Ma khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn, tạo thành những hình thù quỷ dị, nuốt chửng từng chút ánh sáng còn sót lại. Dưới chân hắn, hàng vạn tu sĩ chính đạo đang vật lộn trong tuyệt vọng, tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng pháp khí va chạm vọng lại từ quá khứ, hòa vào nhau thành một bản giao hưởng chết chóc. Phòng tuyến của Đại Liên Minh đã bị phá vỡ hoàn toàn. Ma Chủ đích thân ra tay, tung đòn hủy diệt quy mô lớn, biến chiến trường thành một biển máu. Vô số tu sĩ đã ngã xuống, hoặc bị ma hóa, trở thành những chiến binh không linh hồn của phe Ma tộc.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng đó, một bóng người đột ngột lao lên, như một mũi tên xé toạc màn ma khí dày đặc. Đó là Kỷ Vô Nguyệt. Ngoại hình nàng đã tiều tụy đi rất nhiều so với hình ảnh kiên cường ngày thường. Khuôn mặt sắc sảo giờ đây lấm lem máu và bụi bặm, nhưng đôi mắt phượng vẫn rực lửa, ánh lên một sự kiên nghị và quyết tâm đến cùng cực. Nàng không mặc chiến bào, chỉ là một thân y phục bạc màu, đã rách nát nhiều chỗ, lộ ra những vết thương sâu hoắm. Nàng không còn đường lui. Không còn hy vọng. Nhưng nàng không chấp nhận số phận.
"Vì đại lục... vì sinh linh... ta nguyện hiến tế! Này Ma Chủ, hãy nếm mùi đau đớn!" Tiếng thét bi tráng của Kỷ Vô Nguyệt vang vọng giữa chiến trường, không phải là âm thanh của một kẻ tuyệt vọng, mà là lời thề của một chiến binh đã sẵn sàng đánh đổi tất cả. Toàn thân nàng bỗng bốc lên ánh sáng đỏ rực, không phải linh khí, mà là một thứ ánh sáng chói lòa hơn, mang theo sự hủy diệt của sinh mệnh. Đó là cấm thuật. Một cấm thuật cổ xưa bị cấm đoán, đòi hỏi người thi triển phải dùng chính sinh mệnh, tu vi và linh hồn của mình làm vật dẫn, nén tất cả vào một chiêu thức duy nhất.
Khi nàng bắt đầu kích hoạt cấm thuật, từng thớ thịt trên cơ thể nàng như bị xé toạc, từng đường kinh mạch như bị đốt cháy. Những tiếng nứt vỡ rợn người phát ra từ chính cơ thể nàng, như thể xương cốt đang vỡ vụn, như thể linh hồn đang tan rã. Một luồng huyết khí cuồn cuộn, nồng đậm đến mức có thể ngưng tụ thành thực thể, bao bọc lấy nàng. Huyết khí đó không phải là ma khí, cũng không phải là linh khí, mà là sự tinh túy của sinh mệnh đang bị nghiền nát, biến thành một đòn tấn công hủy diệt. Huyết Nguyệt Ấn! Nàng đã thi triển Huyết Nguyệt Ấn, một cấm thuật truyền thuyết chỉ được dùng trong những thời khắc sinh tử, khi mọi hy vọng đã tắt.
Ma Chủ, từ trên cao, đôi mắt lạnh lẽo không một chút cảm xúc, nhưng trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn hơi dao động. Hắn không ngờ một kẻ nhỏ bé như Kỷ Vô Nguyệt lại có thể thi triển một cấm thuật như vậy. Nhưng sự ngạc nhiên nhanh chóng biến thành khinh miệt. "Cấm thuật nhỏ nhoi... chỉ làm chậm cái chết của các ngươi! Ngươi sẽ là kẻ đầu tiên tan biến!" Giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian, không phải bằng âm thanh vật lý, mà bằng một thứ ngôn ngữ của ý thức, của sự hủy diệt, khiến linh hồn mỗi sinh linh còn sót lại phải run rẩy. Hắn nhìn Kỷ Vô Nguyệt, như nhìn một con kiến đang cố gắng lay chuyển một ngọn núi.
Huyết Nguyệt Ấn của Kỷ Vô Nguyệt hóa thành một vầng trăng máu khổng lồ, mang theo sức mạnh bùng nổ của cả một đời tu vi, lao thẳng vào trung tâm của Ma Chủ. "Ầm!" Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc màn ma khí dày đặc của Ma Chủ. Cả không gian như bị nén lại rồi bùng nổ. Một quầng sáng đỏ rực bao trùm lấy Ma Chủ, khiến thân hình khổng lồ của hắn hơi chao đảo. Ma khí quanh hắn bị đẩy lùi một khoảng, tạo ra một lỗ hổng tạm thời trong hàng rào phòng ngự của hắn.
Nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Ngay khi Huyết Nguyệt Ấn phát nổ, thân thể của Kỷ Vô Nguyệt lập tức tan rã. Từng giọt máu phun ra như suối, hòa vào cơn mưa máu đang rơi. Từng thớ thịt, từng mảnh xương, từng mảnh linh hồn của nàng bị xé rách, tiêu biến trong hư không. Nàng không còn là một con người, mà là một luồng năng lượng sống đã dâng hiến tất cả. Chỉ còn lại một tàn ảnh mờ nhạt, một linh hồn yếu ớt đang đứng trước bờ vực của sự tiêu biến hoàn toàn. Nàng đã tạo ra một khe hở. Một khe hở nhỏ bé, mong manh, nhưng đó là tất cả những gì nàng có thể làm được.
Ma Chủ, sau thoáng chấn động, lập tức phản công. Một luồng ma khí cực mạnh, đen kịt như vực thẳm, bắn ra từ lòng bàn tay hắn, nhằm thẳng vào tàn ảnh của Kỷ Vô Nguyệt, muốn nuốt chửng nàng, không cho nàng một cơ hội tồn tại dù chỉ là linh hồn. Hắn muốn nghiền nát ý chí phản kháng cuối cùng của những kẻ yếu hèn này, muốn dập tắt mọi tia hy vọng le lói. Kỷ Vô Nguyệt không thể chống cự. Nàng đã kiệt quệ. Nàng nhắm mắt lại, chờ đợi sự kết thúc. Có lẽ, đây là số phận của nàng.
* * *
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi Kỷ Vô Nguyệt sắp bị nuốt chửng bởi đòn phản công tàn bạo của Ma Chủ, một tia chớp đỏ rực đột ngột xé ngang bầu trời âm u. Đó là Tần Vũ. Anh xuất hiện như một tia chớp, thanh kiếm trong tay anh hóa thành một vầng trăng sáng chói lòa, rạch nát luồng ma khí đen kịt của Ma Chủ. Kiếm khí hùng hồn, mạnh mẽ, mang theo ý chí kiên cường không chịu khuất phục, như một bức tường vững chắc, che chắn cho Kỷ Vô Nguyệt đang hấp hối. Ma Chủ bị kiếm khí của Tần Vũ đẩy lùi một thoáng, dù chỉ là một khoảnh khắc cực ngắn, nhưng cũng đủ để tạo nên một cơ hội mong manh.
Tần Vũ không cao lớn bằng Kình Thiên Đại Tướng, nhưng thân hình anh vẫn vạm vỡ, khí chất cương nghị. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh của anh giờ đây tràn ngập vẻ căm hờn và quyết tâm. Đôi mắt sắc bén như kiếm của anh rực lửa, nhìn thẳng vào Ma Chủ mà không chút sợ hãi. Anh gầm lên, giọng nói vang dội khắp chiến trường, mang theo sự phẫn nộ và đau thương tột cùng.
"Kỷ Vô Nguyệt, ngươi đã làm rất tốt! Giờ thì nghỉ ngơi đi! Phần còn lại, để ta lo!"
Vừa nói, Tần Vũ vừa đỡ lấy thân ảnh mờ nhạt của Kỷ Vô Nguyệt, đặt nàng nhẹ nhàng xuống bên cạnh một tảng đá đổ nát, rồi quay người, thanh kiếm trong tay anh vung lên, kiếm khí ngút trời, như muốn xé toạc cả bầu trời. Anh biết, đây là một cuộc chiến không cân sức. Anh biết, một mình anh không thể đánh bại Ma Chủ. Nhưng anh không thể lùi bước. Anh không thể nhìn đồng đội của mình hy sinh vô ích. Anh phải mua lấy thời gian, dù chỉ là một hơi thở.
"Ngươi dám cản đường ta? Chết đi!" Ma Chủ gầm lên, giọng nói đầy giận dữ và khinh thường. Hắn không ngờ, sau cấm thuật của Kỷ Vô Nguyệt, vẫn còn kẻ dám đứng lên đối đầu với hắn. Ma khí từ cơ thể hắn tuôn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hóa thành vô số xúc tu đen kịt, lao thẳng vào Tần Vũ, muốn nghiền nát anh thành tro bụi.
Tần Vũ dốc toàn lực chiến đấu. Kiếm của anh vung lên như một cơn lốc, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của một ngọn núi, của một dòng sông. Anh không hề né tránh, mà chủ động lao vào giữa bầy xúc tu ma khí, kiếm khí như cuồng phong, chém tan từng đợt tấn công của Ma Chủ. Máu tươi bắn ra từ cơ thể anh, thấm đẫm chiến bào, nhưng anh vẫn kiên cường, vẫn không lùi một bước. Anh đang dùng chính sinh mạng của mình để tạo ra một cơ hội, một tia hy vọng.
Cố Trường Minh (kiếp trước), chứng kiến tất cả. Hắn đã thấy Kỷ Vô Nguyệt hy sinh thân mình để tạo ra khe hở. Hắn đã thấy Tần Vũ dũng cảm lao vào chỗ chết để bảo vệ đồng đội. Ánh mắt hổ phách của hắn, dù đầy đau đớn, nhưng giờ đây lóe lên tia quyết đoán tột cùng. Hắn hiểu rằng, đây là cơ hội cuối cùng. Cơ hội mong manh này được đổi bằng sinh mạng của đồng đội, bằng máu và nước mắt. Hắn không thể để nó trôi qua.
Phá Thiên Kiếm trong tay hắn, đã nứt toác, giờ đây lại bỗng chốc bùng lên ánh sáng chói lòa. Đó không phải là linh khí, mà là ánh sáng của sinh mệnh đang được dâng hiến. Từng dòng máu trong cơ thể hắn, từng chút tu vi, từng mảnh linh hồn của hắn, tất cả đều đổ dồn vào thanh thần binh đã từng gắn bó với hắn suốt bao kiếp. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang tan rã, nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ còn một mục tiêu duy nhất: tạo ra đòn cuối cùng.
Cố Trường Minh ngẩng đầu nhìn Ma Chủ, nhìn vào Ma Chủ đang bị Tần Vũ cầm chân một khoảnh khắc, nhìn vào cái khe hở nhỏ bé mà Kỷ Vô Nguyệt đã tạo ra bằng sinh mạng của mình. "Đây là tất cả... những gì ta có thể làm..." Giọng hắn khản đặc, yếu ớt, nhưng đầy kiên định. Hắn biết, hắn sẽ chết. Hắn sẽ tan biến. Nhưng cái chết của hắn không phải là vô ích. Nó sẽ là tia hy vọng cuối cùng cho đại lục này.
Phá Thiên Kiếm trên tay Cố Trường Minh vỡ vụn từng mảnh, không thể chịu nổi sức mạnh của sự dâng hiến tột cùng. Nhưng kiếm ý của hắn đã đạt đến đỉnh điểm, không còn phụ thuộc vào vật chất. Kiếm ý của hắn, thuần khiết và mạnh mẽ hơn bất kỳ thanh thần binh nào, hóa thành một đạo cầu vồng chói lọi, xé toạc màn ma khí dày đặc đang bao trùm lấy Ma Chủ, lao thẳng vào điểm yếu mà cấm thuật của Kỷ Vô Nguyệt đã tạo ra. Đó là một đòn đánh đổi tất cả. Một đòn đánh mang theo hy vọng và tuyệt vọng của cả một thế giới.
Cố Trường Minh (kiếp này) cảm nhận được cơn đau buốt tận xương tủy khi kiếm ý đó xuyên qua. Hắn cảm nhận được sự tan rã của cơ thể, sự tiêu biến của linh hồn. Ký ức về cái chết, về sự hy sinh đã in hằn sâu trong từng thớ thịt, từng tế bào của hắn, không thể nào gột rửa. Kỷ Vô Nguyệt đã phải trả một cái giá quá đắt cho cấm thuật ấy, và hắn, Cố Trường Minh, đã phải trả cái giá cao nhất cho đòn cuối cùng. Nỗi ám ảnh từ ký ức này sẽ tiếp tục là gánh nặng lớn nhất của hắn, ảnh hưởng đến mọi quyết định và hành động của hắn trong tương lai. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên, đối với một người mang trên vai số phận của cả một thế giới, là một thứ xa xỉ. Và Ma Chủ "thật" vẫn còn đó, chờ đợi ở cuối con đường, một lần nữa.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.