Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 372: Di Chứng Của Một Huyền Thoại: Liên Minh Tan Rã
Quầng sáng chói lòa từ đòn “Thí Ma” mang theo sinh mệnh cuối cùng của Cố Trường Minh dần tan biến, để lộ ra một cảnh tượng chiến trường tan hoang đến mức không thể diễn tả bằng lời. Không còn là chiến trường, mà là một vùng đất chết, một địa ngục trần gian được phủ bởi màn sương mù đen đặc quánh của ma khí còn sót lại. Hơi thở cuối cùng của Phá Thiên Kiếm, một thanh thần binh đã từng xé nát thiên địa, giờ đây chỉ còn là những hạt bụi vàng kim lấp lánh, trôi lãng đãng trong không khí, như những giọt nước mắt cuối cùng của một thời đại anh hùng đã lụi tàn.
Ma Chủ, một bóng hình khổng lồ đen tối, từng ngạo nghễ nuốt chửng vạn vật, giờ đây bị xé toạc một mảng lớn ở trung tâm lồng ngực. Một vết rách sâu hoắm, từ đó ma khí tuôn trào không còn ổn định, xoáy vặn hỗn loạn như một cơn lốc dữ tợn. Nó gầm thét, một âm thanh vang vọng khắp chiến trường, không phải tiếng gầm của sự thống trị, mà là tiếng gầm của cuồng nộ và đau đớn tột cùng, pha lẫn sự kinh hoàng và không thể tin được.
"KHÔNG THỂ NÀO! KẺ HÈN MỌN! NGƯƠI... NGƯƠI SẼ PHẢI TRẢ GIÁ!"
Giọng nói của nó như sấm rền, xé toạc màng nhĩ những kẻ còn sống sót, mang theo sự căm hờn ngút trời. Nó không ngờ, một sinh linh phàm tục lại có thể gây ra vết thương chí mạng như vậy, ngay cả khi nó đã dốc toàn lực để ngăn cản. Ma khí từ cơ thể nó cuồn cuộn mãnh liệt, không phải để tấn công, mà để tự bảo vệ, để vá víu lại vết thương đang rỉ ra từng luồng năng lượng đen đặc quánh. Những con mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu lóe lên tia tàn bạo cuối cùng, cùng với một sự hoang mang sâu sắc. Kẻ này, rốt cuộc là ai? Sức mạnh mà nó dâng hiến, đã vượt quá mọi lẽ thường.
Cố Trường Minh (kiếp trước) đứng đó, ở chính giữa tâm điểm của sự hủy diệt, thân thể hắn đã gần như trong suốt, từng chút một tan biến thành những đốm sáng linh khí li ti. Phá Thiên Kiếm trong tay hắn đã hoàn toàn hóa thành tro bụi, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng trong lòng bàn tay. Gương mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng, một sự chấp nhận số phận, một sự thanh thản đến kinh người. Hắn không hề hối tiếc. Hắn chỉ còn lại một chút thời gian, một chút ý thức để nhìn ngắm thế giới mà hắn đã đánh đổi bằng tất cả.
Hắn dõi theo Ma Chủ, nhìn thấy vết thương trí mạng kia, và nhìn thấy nó đang bị đẩy lùi vào một khe nứt không gian đang dần khép lại phía chân trời. Một chiến thắng… không trọn vẹn. Ma Chủ chưa chết. Nó chỉ bị trọng thương, bị đẩy lùi. Hắn đã biết điều đó, ngay cả khi hắn dốc cạn sinh mệnh. Một sự thật nghiệt ngã, nhưng không làm hắn lung lay.
Cái giá phải trả cho "chiến thắng" này quá lớn.
Hắn đảo mắt nhìn khắp chiến trường hoang tàn. Những phế tích thành lũy đổ nát, xương cốt khổng lồ của yêu thú, mảnh vỡ của pháp bảo rải rác khắp nơi. Vết tích của pháp thuật tàn phá khắc sâu vào mặt đất, những hố sâu hun hút, những ngọn núi bị san bằng. Tiếng gió rít qua những khe nứt, nghe như tiếng than khóc của hàng triệu linh hồn đã ngã xuống. Mùi máu khô, kim loại rỉ sét, bụi bặm và oán khí nồng nặc đến nghẹt thở. Một bầu không khí tiêu điều, tang thương, đầy rẫy oán khí và sát khí bao trùm lấy tất cả. Ánh sáng lờ mờ, gió lạnh và sương mù đen đặc khiến mọi thứ trở nên u ám và vô vọng. Hắn thấy những xác chết chồng chất, những gương mặt thân quen giờ đây đã hóa thành băng lạnh. Hắn thấy những tu sĩ còn sống sót đang thất thần, ánh mắt trống rỗng, hoặc điên loạn lao vào tấn công lẫn nhau khi ma khí bắt đầu ăn mòn tâm trí họ.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy thoát ra khỏi lồng ngực đã gần như trống rỗng. Mệt mỏi. Một sự mệt mỏi thấu tận xương tủy, xuyên qua cả linh hồn. Hắn đã làm tất cả những gì có thể. Hắn đã trả giá bằng tất cả. Giờ đây, hắn chỉ muốn yên nghỉ.
Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tan rã không thể cưỡng lại. Linh khí trong hắn đã cạn kiệt, sinh mệnh đã dâng hiến. Hắn chậm rãi ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo, những đốm sáng cuối cùng của hắn hòa vào màn sương mù đen đặc của ma khí còn sót lại, như một ngôi sao băng vụt tắt trong đêm tối vĩnh hằng.
***
Ngay khoảnh khắc Cố Trường Minh đổ xuống, một bóng bạch y lướt qua chiến trường tan hoang như một tia chớp, mang theo nỗi tuyệt vọng và đau đớn tột cùng. Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây nhợt nhạt, tóc mai xõa tung, đôi mắt phượng vốn thanh khiết giờ đỏ hoe, sưng mọng vì nước mắt. Nàng lao đến bên Cố Trường Minh, cố gắng giữ lấy cơ thể đang dần trở nên trong suốt của hắn. Bàn tay nàng xuyên qua hắn, chỉ còn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo và những hạt linh khí li ti.
"Trường Minh... không! Ngươi không thể bỏ ta lại!" Nàng khóc nấc, tiếng gọi của nàng lạc lõng trong tiếng gió rít thê lương và tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương. Nàng ôm lấy hắn, nhưng chỉ ôm được hư vô. Cảm giác hắn tan biến ngay trong vòng tay nàng, như một giấc mơ tan vỡ, như một ảo ảnh vụt tắt, khiến trái tim nàng như bị hàng ngàn mũi dao đâm xuyên.
Cố Trường Minh (kiếp trước) khó khăn lắm mới hé mở đôi mắt, ánh nhìn đục ngầu, nhưng vẫn mang theo sự ấm áp dịu dàng cuối cùng dành cho nàng. Hắn khẽ đưa tay lên, chạm nhẹ vào khuôn mặt đẫm lệ của Mộ Dung Tuyết. Một cái chạm nhẹ như làn gió, như một lời từ biệt không thành tiếng. Một nụ cười nhạt nhòa, không lời, nhưng chứa đựng tất cả những gì hắn muốn nói: sự chấp nhận, sự an ủi, và cả một lời xin lỗi cho số phận nghiệt ngã này.
Ở gần đó, Tần Vũ (kiếp trước) quỳ gối, một tay đỡ lấy thân thể Kỷ Vô Nguyệt đang bất tỉnh, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió. Nàng nằm đó, thân thể tan nát, linh hồn lung lay, cái giá của cấm thuật quá đắt. Tần Vũ nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt hắn trống rỗng, đầy kinh hoàng. Chuôi kiếm trong tay hắn nắm chặt đến mức khớp xương trắng bệch, nhưng hắn không còn chút sức lực nào để vung nó lên. Hắn đã dốc cạn sức lực để mở đường và bảo vệ Kỷ Vô Nguyệt, để tạo ra cơ hội cho Cố Trường Minh. Nhưng giờ đây, cái giá phải trả cho cơ hội đó quá nặng nề. Người anh hùng của hắn, người mà hắn đã thề nguyện đi theo, đang tan biến ngay trước mắt.
Hắn nhìn những tu sĩ liên minh còn sống sót. Không phải cảnh tượng hào hùng của một đội quân chiến thắng, mà là một cuộc tháo chạy hỗn loạn. Tiếng kêu gào, tiếng khóc than, tiếng thét điên dại của những người bị ma hóa. Ma khí đen đặc quánh như một tấm màn tang bao phủ lấy chiến trường, ăn mòn lý trí và linh hồn. Những người từng là đồng đội, giờ đây vung kiếm chém giết lẫn nhau, ánh mắt vô hồn. Một biển máu và xác chết. Một sự sụp đổ hoàn toàn.
Cố Trường Minh nhìn Tần Vũ, ánh mắt hắn ánh lên sự tin tưởng và một chút tiếc nuối. Hắn tin vào Tần Vũ, tin vào Kỷ Vô Nguyệt, tin vào thế hệ tiếp theo sẽ gánh vác trọng trách. Nhưng tiếc nuối vì hắn không thể ở lại để chứng kiến họ lớn mạnh. Hắn khẽ gật đầu, một động tác cuối cùng, như một lời phó thác.
Và rồi, cơ thể hắn hoàn toàn hóa thành những đốm sáng, bay lên không trung, lấp lánh như những vì sao vụn vỡ, tan biến vào màn sương mù đen đặc, hòa vào không gian hư vô. Hắn đã biến mất, không để lại dấu vết gì ngoài một nỗi đau vô hạn và một khoảng trống không thể lấp đầy.
"KHÔNGGGGGGGGGG!" Mộ Dung Tuyết gào lên, một tiếng thét xé lòng, tiếng thét của sự tuyệt vọng tột cùng. Nàng khuỵu xuống, đôi tay nắm chặt hư không, thân thể run rẩy không ngừng. Nàng đã mất hắn. Người mà nàng yêu hơn sinh mệnh, người mà nàng đã đi theo suốt bao kiếp, giờ đã rời bỏ nàng, một lần nữa.
Tần Vũ nghiến chặt răng, một giọt máu chảy ra từ khóe miệng. Cơ thể hắn run rẩy bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phẫn nộ vô bờ bến. Phẫn nộ với sự bất lực của chính mình, phẫn nộ với số phận nghiệt ngã, phẫn nộ vì hắn không thể bảo vệ người anh hùng đã hy sinh tất cả. Hắn đã thất bại. Liên minh đã sụp đổ. Thế giới đã đứng trên bờ vực. Và hắn, một chiến tướng dũng mãnh, chỉ có thể đứng đó, chứng kiến tất cả.
Huyết Nguyệt Ấn trên cổ tay Kỷ Vô Nguyệt chợt lóe lên một tia sáng đỏ rực, như phản chiếu sự đau đớn và tuyệt vọng của những người xung quanh. Nhưng rồi nó cũng nhanh chóng chìm vào bóng tối, như một lời nguyền, như một dấu ấn không thể xóa nhòa của một bi kịch vĩ đại.
***
Cố Trường Minh (kiếp này) ngã quỵ trên nền đá lạnh lẽo của Thiên Sách Điện, toàn thân co giật dữ dội, hơi thở đứt quãng, từng tiếng rít lên như một con thú bị thương. Ký ức về kiếp trước vừa rồi quá chân thực, quá sống động, quá đau đớn, như thể hắn vừa trải qua cái chết đó một lần nữa. Hắn cảm nhận được sự tan rã của cơ thể, sự tiêu biến của linh hồn, cái lạnh thấu xương của hư vô, và nỗi đau thấu tim khi nhìn thấy Mộ Dung Tuyết gào khóc trong tuyệt vọng.
Những hình ảnh về chiến trường hoang tàn, tiếng gào thét cuồng nộ của Ma Chủ, khuôn mặt đẫm lệ của Mộ Dung Tuyết, và cảm giác tan biến của chính mình vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí hắn. Chúng không phải là những hình ảnh mơ hồ, mà là những lưỡi dao sắc bén cứa vào linh hồn hắn, từng nhát, từng nhát một. Hắn ôm đầu, cố gắng đẩy lùi những mảnh ký ức vụn vỡ, nhưng chúng như những dòng sông cuộn chảy, không ngừng xô đẩy, nhấn chìm hắn trong biển máu và nước mắt của quá khứ.
"Diệt... không thể diệt..." Hắn thì thầm, giọng khản đặc, đau đớn, lời nói lạc lõng trong không gian yên tĩnh của Thiên Sách Điện. Mỗi từ thoát ra đều mang theo sự nặng nề của một sự thật kinh hoàng mà hắn đã phải đối mặt. Hắn đã hy sinh tất cả, dốc cạn sinh mệnh, đổi lấy một "chiến thắng" không trọn vẹn. Ma Chủ chỉ bị đẩy lùi, bị phong ấn tạm thời. Nó không chết. Nó chưa bao giờ chết. Và hắn, Cố Trường Minh, đã phải trả cái giá cao nhất cho một sự trì hoãn tạm thời.
Cảm giác lạnh lẽo của nền đá thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh trong tâm hồn hắn còn sâu hơn. Mùi giấy cổ, mực tàu, gỗ linh mộc và hương trầm thoang thoảng trong Thiên Sách Điện, vốn dĩ nên mang lại sự tĩnh tâm, giờ đây lại càng khiến hắn cảm thấy ngột ngạt, như bị mắc kẹt giữa hai thế giới, giữa quá khứ và hi��n tại.
Hắn từ từ đứng dậy, từng thớ thịt trong cơ thể như muốn xé toạc, dựa vào một kệ sách cổ được chạm khắc tinh xảo. Ánh mắt hắn vô hồn nhìn vào khoảng không, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách lại lóe lên một tia sáng sắc lạnh, một sự nhận thức mới, tàn nhẫn và rõ ràng về mối đe dọa hiện tại.
Sự mệt mỏi tột cùng bao trùm lấy hắn, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi môi khô khốc, nhưng vẻ chán chường khắc khổ thường thấy giờ đây lại pha lẫn một sự kiên định đến đáng sợ. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Hắn đã nếm trải cái chết, nếm trải sự hy sinh không được đền đáp, nếm trải sự sụp đổ của một thế giới mà hắn đã cố gắng cứu vãn.
Ma Chủ "thật" vẫn còn đó, chờ đợi ở cuối con đường, một lần nữa. Và cái Ma Chủ tàn niệm mà liên minh hiện tại đang đối mặt, chỉ là một cái bóng, một phần nhỏ bé của sức mạnh hủy diệt ấy. Sự hy sinh của hắn trong kiếp trước chỉ là một giọt nước giữa đại dương. Nó không giải quyết được gì. Nó chỉ mua lại chút thời gian, để rồi bi kịch lại lặp lại, dưới một hình thức khác.
Nỗi ám ảnh từ ký ức này sẽ định hình lại chiến lược của hắn. Không thể hành động theo cách cũ. Không thể dốc cạn sinh mệnh một cách vô ích. Hắn đã không cứu thế giới một lần, và hắn sẽ không lặp lại sai lầm đó một cách mù quáng. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Giờ đây, hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết. Hắn phải tìm một cách khác, một cách mà không đòi hỏi sự hy sinh của chính hắn, một cách mà buộc những người khác phải đứng lên, chịu trách nhiệm cho số phận của họ.
Thiên Sách Điện vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió khẽ thổi qua cửa sổ, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài. Cố Trường Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn đã trở lại. Và lần này, hắn sẽ không chiến đấu một mình. Hắn sẽ khiến những kẻ khác phải gánh vác, phải trưởng thành. Dù cái giá phải trả cho sự trưởng thành đó có là gì đi chăng nữa. Bởi vì, bình yên, đối với một người mang trên vai số phận của cả một thế giới, là một thứ xa xỉ. Và hắn, đã quá mệt mỏi với sự xa xỉ đó.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.