Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 375: Song Kiếm Đoạn Ma: Bước Ngoặt Trên Viễn Cổ Chiến Trường

Chiều tà buông xuống trên Viễn Cổ Chiến Trường, nhuộm đỏ cả một vùng trời vốn đã tang thương. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng sương mù dày đặc dần tan, để lộ ra một cảnh tượng hoang tàn đến nao lòng. Tiếng gió rít thê lương vẫn văng vẳng bên tai, nhưng tiếng pháp khí va chạm, tiếng gào thét của Ma tộc đã dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng khói lửa xì xèo và tiếng bước chân khẩn trương của các tu sĩ đang dọn dẹp chiến trường. Mùi máu tươi nồng nặc, mùi kim loại rỉ sét và bụi bặm vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã dịu đi phần nào bởi những làn hương trầm được đốt lên từ các đài tế tự tạm bợ, tưởng niệm những người đã ngã xuống.

Thái Ất Chân Nhân, râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào cũ kỹ, đứng một mình trên đài quan sát, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi tàn quân Ma tộc đang tháo chạy như những bóng ma đen kịt. Ông không tham gia vào cuộc chiến đấu trực tiếp, nhưng tâm trí ông lại là một chiến trường khác, nơi những tính toán thiên cơ và nhân quả xoay vần không ngừng. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, thở dài một tiếng, trong lòng chứa đựng muôn vàn cảm xúc về Cố Trường Minh và số phận của đại lục.

“Mọi thứ... đều nằm trong dự liệu của ngươi sao, Trường Minh? Ngay cả sự hy sinh của chính mình...” Ông thì thầm, giọng nói trầm lắng, đầy suy tư. Ông rút ra bộ mai rùa bói toán từ trong tay áo, xóc nhẹ, rồi buông xuống. Những đồng xu cổ kính lăn lóc trên mặt đất, tạo thành một quẻ bói phức tạp. Ông nhìn vào đó, ánh mắt đục ngầu của năm tháng dần trở nên sâu thẳm, như nhìn thấu hàng ngàn năm lịch sử. “Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân quả tuần hoàn.”

Ông đã chứng kiến Cố Trường Minh từ khi còn là một thiếu niên đầy nhiệt huyết, cho đến khi trở thành "Vô Thần Tôn Giả" gánh vác cả thiên hạ. Ông đã chứng kiến sự cô độc của hắn, sự hy sinh thầm lặng của hắn. Và giờ đây, ông chứng kiến cái chết của hắn, và một chiến thắng đắng cay được xây dựng trên chính cái chết ấy. Chiến thắng này, mặc dù đã đẩy lùi Ma tộc, nhưng lại khiến liên minh phải trả một cái giá quá lớn. Thái Ất Chân Nhân biết rõ, sự rút lui của Ma tộc không phải là sự diệt vong hoàn toàn. Ma Chủ, dù bị trọng thương, vẫn còn đó, chỉ là một tàn niệm bị phong ấn. Và tàn niệm này, sớm muộn gì cũng sẽ trỗi dậy, mang theo Ma Chủ "thật" trở lại.

Ông nhìn xuống chiến trường phía dưới, nơi Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và những người khác đang kiên cường chỉ huy, dọn dẹp tàn cuộc. Họ đã trưởng thành, đã gánh vác trách nhiệm, nhưng nỗi đau và sự mệt mỏi trong ánh mắt họ không thể nào che giấu. Đây là một chiến thắng, nhưng không phải là một kết thúc hạnh phúc. Nó chỉ là một sự khởi đầu cho một thời kỳ phục hồi gian nan, một thời kỳ mà sự tan rã của liên minh là điều khó tránh khỏi, bởi vì người giữ lửa, người kết nối họ, đã không còn.

“Ngươi đã thắng, Trường Minh, nhưng cái giá phải trả... thật quá lớn,” Thái Ất Chân Nhân lại thở dài, vuốt ve cây phất trần cũ kỹ. Ông nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng đêm, nơi những đám mây ma khí vẫn còn lẩn khuất. Trong lòng ông dấy lên một nỗi lo lắng khôn nguôi về tương lai của đại lục. Chiến thắng này chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời. Cuộc chiến thật sự, có lẽ, còn chưa bắt đầu. Và Cố Trường Minh, dù đã không còn, vẫn là sợi dây xích vô hình trói buộc số phận của những người ở lại, và của cả đại lục này. Đây không phải là điểm dừng, mà là một khúc quanh đầy bi thương trên con đường nhân quả.

***

Hoàng hôn dần buông, kéo theo màn đêm thăm thẳm và gió lạnh buốt giá trên Viễn Cổ Chiến Trường. Ánh sáng yếu ớt của ngày tàn chỉ đủ để tô điểm cho một bức tranh hoang tàn và ảm đạm. Phía xa, những phế tích thành lũy đổ nát sừng sững như những chứng nhân câm lặng của một thời đại vàng son đã lùi vào dĩ vãng, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát nhuốm màu máu và bụi thời gian. Xương cốt khổng lồ của yêu thú, mảnh vỡ của pháp bảo, vết tích của pháp thuật tàn phá hằn sâu trên mặt đất, tất cả đều là dấu ấn của những trận chiến kinh thiên động địa đã qua. Mùi máu khô đặc quánh, mùi kim loại rỉ sét và bụi bặm hòa quyện cùng oán khí nồng nặc, tạo nên một thứ mùi khó tả, khắc sâu vào tâm trí mỗi người. Tiếng gió rít thê lương như tiếng than khóc của hàng vạn oán linh vô định, lướt qua những mảnh vỡ, vọng lại từ quá khứ, khiến không khí càng thêm tiêu điều, tang thương, và đầy rẫy sát khí. Sương mù ma khí dày đặc, lạnh lẽo, giăng mắc khắp nơi, khiến tầm nhìn bị hạn chế, và cảm giác nặng nề, đau thương len lỏi vào từng thớ thịt.

Giữa khung cảnh tiêu điều ấy, một mũi nhọn tinh nhuệ của liên minh chính đạo đang xé toạc màn sương mù, lao thẳng vào trung tâm đội hình đang hỗn loạn của Ma tộc. Dẫn đầu là hai bóng hình kiên cường, một cao lớn vạm vỡ, một mạnh mẽ dứt khoát. Đó chính là Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, hai trụ cột mới của liên minh, những người đã trưởng thành từ trong máu lửa chiến tranh, dưới sự dẫn dắt vô hình của Cố Trường Minh.

Tần Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ trong bộ chiến bào màu xanh thẫm đã loang lổ vết máu và bụi đất, mái tóc đen ngắn gọn gàng giờ đây rối bù vì gió và mồ hôi. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh của hắn hằn rõ vẻ cương nghị, đôi mắt sắc bén như kiếm quét qua chiến trường, không bỏ sót bất kỳ một Ma vật nào. Hắn vung trọng kiếm Phá Thiên, thanh kiếm uy vũ phát ra tiếng gầm trầm đục, chém ra một luồng kiếm khí hủy diệt, san phẳng hàng tá Ma vật đang chắn lối. Mỗi bước chân của hắn đều như một tiếng sấm, chấn động mặt đất, khơi dậy sĩ khí của những binh sĩ liên minh đang kiệt sức theo sau.

Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, mặc trang phục chiến đấu màu tối gọn gàng, thanh thoát như một bóng ma giữa vòng vây Ma tộc. Khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự quyết đoán và kiêu hãnh, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn còn vương vấn nỗi đau mất mát, nỗi đau mà nàng và Tần Vũ đã phải nén chặt để tiếp tục chiến đấu. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi động tác của nàng đều là một mệnh lệnh. Nàng thi triển pháp thuật băng hệ, hàn khí từ đầu ngón tay bắn ra như những lưỡi dao sắc bén, đóng băng và phá vỡ các chướng ngại vật ma khí, tạo thành một con đường băng giá giữa biển Ma vật đen kịt. Phía sau nàng, những binh sĩ yếu thế hơn nhanh chóng tiến lên, lợi dụng những khoảng trống nàng tạo ra.

"Tiến lên! Vì đại nghĩa! Vì những người đã ngã xuống!" Tần Vũ gầm lên, giọng nói vang dội, hùng hồn, át đi tiếng gào thét của Ma tộc, như một tiếng trống trận khích lệ tinh thần. Hắn không chỉ hô hào bằng lời nói, mà bằng cả hành động, bằng sức mạnh và sự dũng mãnh tột cùng. Hắn biết, Cố Trường Minh đã tin tưởng giao phó trách nhiệm này cho họ. Hắn đã thấy tận mắt sự hy sinh của hắn, và hắn thề sẽ không để sự hy sinh ấy trở nên vô nghĩa. Nỗi đau mất đi vị huynh trưởng, vị lãnh đạo mà hắn kính trọng, giờ đây đã hóa thành ý chí chiến đấu sắt đá.

Kỷ Vô Nguyệt không nói nhiều như Tần Vũ, nhưng lời nói của nàng còn lạnh lẽo và dứt khoát hơn cả những pháp thuật băng giá nàng thi triển. "Không một kẻ nào được thoát!" Nàng nói, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua, và ngay lập tức, một hàng Ma vật đang định tháo chạy đã bị đóng băng thành những pho tượng băng khổng lồ, rồi vỡ tan tành dưới một cái búng tay của nàng. Nàng không cần phải thể hiện cảm xúc, bởi vì ý chí kiên định của nàng đã rõ ràng như ban ngày. Nàng nhớ lại ánh mắt của Cố Trường Minh trước khi hắn tan biến, ánh mắt đầy tin tưởng và phó thác. Nàng không thể phụ lòng hắn. Gánh nặng trách nhiệm không phải là một xiềng xích, mà là một ngọn đuốc, dẫn lối nàng xuyên qua bóng tối của chiến tranh.

Những binh sĩ liên minh đi sau, trang phục rách nát, dính máu, gương mặt lấm lem bùn đất và vết thương, nhưng đôi mắt họ lại bừng lên ngọn lửa hy vọng. Họ đã kiệt sức, đã trải qua quá nhiều đau thương và mất mát, nhưng nhìn thấy Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt dũng mãnh xông pha, họ như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh vô hình. Họ là những người cuối cùng còn trụ lại, những người quyết tâm trả lại món nợ máu cho đồng đội, cho gia đình, cho đại lục. Mỗi bước chân của họ, dù nặng nhọc, đều chất chứa niềm tin và sự căm phẫn. Họ không chiến đấu vì vinh quang của cá nhân, mà vì một tương lai mà Cố Trường Minh đã hy sinh để bảo vệ. Họ tin tưởng vào kế hoạch của hắn, kế hoạch đã được vạch ra từ rất lâu trước khi hắn ngã xuống, một kế hoạch phức tạp đến mức chỉ có hắn mới có thể hình dung được toàn bộ.

Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, hai lưỡi kiếm sắc bén, tiếp tục xé toạc đội hình Ma tộc. Tần Vũ như một cơn lốc xoáy hủy diệt, trọng kiếm của hắn không ngừng vung lên, tạo ra những đợt sóng xung kích khiến Ma vật tan xương nát thịt. Hắn vận dụng kiếm kỹ "Thập Phương Trảm Ma", mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của ngàn quân, dứt khoát và không khoan nhượng. Ma khí nồng đậm từ cơ thể hắn tuôn trào, hòa quyện với kiếm khí, tạo thành một lá chắn vô hình, đẩy lùi mọi đòn tấn công của Ma vật cấp thấp. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang gặm nhấm cơ thể, nhưng ý chí của hắn mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Còn chưa đủ! Phải mạnh hơn nữa! Phải nhanh hơn nữa!" Hắn tự nhủ, nghiến răng ken két, mỗi nhát kiếm lại nặng thêm một phần quyết tâm.

Kỷ Vô Nguyệt, ở bên cạnh, không kém phần mãnh liệt. Nàng là sự bổ sung hoàn hảo cho Tần Vũ, sử dụng sự linh hoạt và tinh tế để bù đắp cho sức mạnh tuyệt đối của hắn. Những luồng băng khí từ "Hàn Băng Thần Điển" của nàng không ngừng tuôn ra, không chỉ đóng băng mà còn phân rã Ma vật thành từng mảnh nhỏ. Nàng di chuyển như một bóng ma, lướt qua những đòn tấn công của Ma tộc, đồng thời tung ra những pháp thuật chuẩn xác đến từng milimet, nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Nàng là mũi tên độc, là lưỡi dao găm sắc lạnh, lặng lẽ nhưng đầy chết chóc. Đôi mắt nàng quét qua chiến trường, không chỉ quan sát Ma vật mà còn dự đoán đường đi nước bước của Tần Vũ, đảm bảo rằng mỗi hành động của họ đều ăn khớp, tạo thành một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo. Từng đường kiếm, từng luồng băng của họ không chỉ là kỹ năng, mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào người đồng đội. Họ đã cùng nhau trải qua quá nhiều, đã cùng nhau chứng kiến sự hy sinh vĩ đại, giờ đây họ phải gánh vác sứ mệnh mà Cố Trường Minh đã để lại.

Ma tộc, vốn đã bị bất ngờ bởi đợt phản công tổng lực, giờ đây lại càng thêm hoảng loạn khi chứng kiến hai vị lãnh đạo trẻ tuổi này xông thẳng vào đội hình. Ma khí cuồn cuộn từ hàng vạn Ma vật bao trùm lấy họ, nhưng không thể ngăn cản bước tiến của Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Cảnh tượng này, một lần nữa, đã chứng minh tầm nhìn xa của Cố Trường Minh. Hắn không chỉ là một chiến lược gia, mà còn là một người thầy, một người đã nhìn thấy tiềm năng và khơi dậy sức mạnh của những người trẻ tuổi này, để họ có thể tự mình gánh vác vận mệnh của đại lục khi hắn không còn.

***

Sâu bên trong đội hình Ma tộc, nơi ma khí đạt đến đỉnh điểm, và xác Ma vật chồng chất như núi, một tiếng gầm thét điên cuồng vang vọng, chấn động cả không gian. Âm thanh ấy không phải của Ma vật cấp thấp, mà là của một tồn tại mạnh mẽ hơn nhiều, mang theo sự tức giận và khinh miệt tột cùng. Tiếng pháp khí va chạm chói tai, tiếng đất đá vỡ vụn dưới mỗi bước chân nặng nề, cùng với mùi máu tươi tanh nồng, ma khí đậm đặc, sulfur và cháy khét, tạo nên một bầu không khí cực kỳ căng thẳng, áp lực, đầy rẫy sát khí và sự hủy diệt.

Từ giữa màn ma khí mù mịt, một bóng hình khổng lồ hiện ra. Đó là Ma Tướng Xích Nhãn, một quái vật đúng nghĩa, với thân hình cao hơn ba trượng, được bao bọc bởi bộ giáp gai góc đen kịt, mỗi chiếc gai đều sắc nhọn như một thanh kiếm. Đôi mắt hắn đỏ rực như máu, lóe lên những tia tàn bạo và khinh thường, tựa như hai ngọn lửa địa ngục đang cháy bùng. Trong tay hắn là một cây Lang Nha Bổng khổng lồ, nặng nề, đầy gai nhọn, mỗi lần vung lên đều xé toạc không khí, tạo ra những đợt sóng ma khí đáng sợ. Hắn gầm lên, tiếng gầm rung chuyển cả chiến trường, uy hiếp tinh thần của bất cứ ai dám đối mặt.

"Lũ sâu bọ! Cố Trường Minh đã chết, ai có thể ngăn cản ta?" Ma Tướng Xích Nhãn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ tự mãn và ngạo mạn. Hắn vung Lang Nha Bổng xuống, tạo ra một vết nứt sâu hoắm trên mặt đất, như muốn nghiền nát mọi thứ trước mắt. Hắn đã chứng kiến sự sụp đổ của "Vô Thần Tôn Giả", và trong tâm trí hắn, liên minh chính đạo giờ đây chỉ còn là một đàn ong mất chúa, không đáng để bận tâm.

Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, dù bị áp đảo về thể hình và ma khí, vẫn kiên cường đứng vững. Tần Vũ cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, có lẽ đã bị nội thương từ đợt xung phong vừa rồi, nhưng hắn không lùi bước. Hắn khạc ra một ngụm máu tươi, màu đỏ thẫm nổi bật trên chiến bào xanh đen, nhưng trên khóe môi lại nở một nụ cười gằn, đầy thách thức. "Ngươi sẽ sớm theo hắn xuống địa ngục!" Hắn đáp trả, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn kiên định, ánh mắt rực lửa. Hắn không sợ hãi, vì hắn biết, hắn không đơn độc.

Kỷ Vô Nguyệt, đứng cạnh Tần Vũ, không hề tỏ ra nao núng. Nàng lạnh lùng nhìn Ma Tướng Xích Nhãn, đôi mắt phượng ánh lên sự sắc bén và tinh quái. "Sức mạnh không phải là tất cả, Ma Tướng!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, như tiếng băng vỡ giữa không gian. Nàng biết, Ma tộc thường dựa vào sức mạnh tuyệt đối và bản năng tàn bạo, nhưng chính sự khinh địch và thiếu suy nghĩ sẽ là điểm yếu chí mạng của chúng.

Trận chiến giữa ba người bùng nổ. Ma Tướng Xích Nhãn lao tới như một ngọn núi lửa di động, Lang Nha Bổng của hắn tạo ra những tiếng rít ghê rợn khi xé gió, nhắm thẳng vào Tần Vũ. Tần Vũ không né tránh, hắn dùng trọng kiếm Phá Thiên đỡ lấy đòn đánh kinh thiên động địa ấy. "KENG!" Một tiếng va chạm chói tai vang lên, tạo ra một luồng xung kích cực lớn, khiến mặt đất nứt toác, và những Ma vật xung quanh bị hất văng. Tần Vũ cảm thấy cánh tay tê dại, nhưng hắn vẫn giữ vững kiếm, lợi dụng lực phản chấn để lùi lại một bước, tạo khoảng trống.

Trong khoảnh khắc Ma Tướng Xích Nhãn bị Tần Vũ cầm chân, Kỷ Vô Nguyệt đã hành động. Nàng lướt đi như một làn khói, đôi tay kết ấn nhanh như chớp. Hàng loạt lưỡi dao băng sắc nhọn từ không trung hội tụ, tạo thành một cơn bão tuyết thu nhỏ, lao thẳng vào những khớp nối trên bộ giáp của Ma Tướng. Ma Tướng Xích Nhãn gầm lên tức giận, hắn không ngờ hai kẻ yếu ớt này lại có thể phối hợp ăn ý đến vậy. Hắn cố gắng vung tay đập tan những lưỡi dao băng, nhưng chúng quá nhanh, quá nhiều, và quá tinh tế. Một vài lưỡi dao đã xuyên qua khe hở của giáp trụ, găm vào da thịt hắn, khiến hắn rống lên đau đớn. Ma khí từ vết thương bốc lên thành những làn khói đen.

Tần Vũ không bỏ lỡ cơ hội. Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân bộc phát kim quang rực rỡ, thi triển "Kiếm Khí Thập Trọng Lãng". Từng đợt kiếm khí cuồn cuộn như sóng biển, mạnh mẽ hơn đợt trước, liên tục giáng xuống Ma Tướng. Đây là kiếm pháp mà Cố Trường Minh đã truyền dạy cho hắn, không chỉ là kỹ năng, mà còn là ý chí, là tinh thần bất khuất. Ma Tướng Xích Nhãn bị dồn vào thế bị động, hắn phải dùng Lang Nha Bổng để đỡ lấy những đợt kiếm khí hung hãn. Tiếng va chạm kim loại liên tục vang lên, tiếng gầm của Ma Tướng xen lẫn tiếng nghiến răng của Tần Vũ. Cảm giác mệt mỏi, kiệt quệ đang bao trùm lấy hắn, nhưng hắn vẫn sục sôi ý chí chiến đấu, mỗi nhát kiếm đều mang theo niềm tin và sự phẫn nộ.

Kỷ Vô Nguyệt lại tiếp tục tấn công từ phía sau. Nàng đã lướt đến một vị trí hiểm yếu, nhắm vào gót chân của Ma Tướng, nơi bộ giáp có vẻ mỏng manh nhất. "Băng Long Phá Giáp!" Nàng hét lên, một con rồng băng nhỏ hình thành từ đầu ngón tay nàng, lao đi với tốc độ xé gió, xuyên thủng lớp giáp dày cộm. Ma Tướng Xích Nhãn rống lên một tiếng đau đớn dữ dội, hắn loạng choạng, cơ thể khổng lồ nghiêng ngả. Mùi máu tươi của Ma tộc bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với ma khí cuộn trào, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy bi tráng.

"Giờ là lúc!" Kỷ Vô Nguyệt ra hiệu bằng ánh mắt. Tần Vũ hiểu ý, hắn dồn toàn bộ sức lực còn lại vào một chiêu cuối cùng. Hắn nhảy vọt lên không trung, trọng kiếm Phá Thiên hội tụ toàn bộ kim khí và linh lực, phát ra ánh sáng chói lọi như mặt trời. "Vô Thần Trảm Ma!" Hắn gầm lên, tên của chiêu thức này là để tưởng nhớ Cố Trường Minh, và cũng là để chứng tỏ, dù hắn đã không còn, tinh thần của hắn vẫn sống mãi. Thanh kiếm bổ xuống với uy lực ngàn cân, xé toạc màn ma khí, nhắm thẳng vào đầu Ma Tướng Xích Nhãn.

Ma Tướng Xích Nhãn cố gắng chống đỡ, hắn vung Lang Nha Bổng lên, nhưng cú đánh từ gót chân đã làm suy yếu hắn. Hắn không thể hoàn toàn chặn được đòn tấn công chí mạng này. "Không thể nào!" Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ kinh ngạc và phẫn nộ, không thể tin rằng hắn lại bị hai tu sĩ trẻ tuổi đánh bại. Nhưng đã quá muộn. Kiếm của Tần Vũ xuyên qua Lang Nha Bổng, xuyên qua lớp giáp dày, bổ thẳng vào đỉnh đầu hắn.

"ẦM!!!" Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Đầu của Ma Tướng Xích Nhãn nổ tung, ma khí cuồng bạo thoát ra ngoài như một cơn bão đen. Cơ thể khổng lồ của hắn đổ sụp xuống, tạo ra một tiếng động vang vọng khắp chiến trường, làm rung chuyển cả mặt đất. Mảnh vỡ giáp trụ và thịt nát văng tung tóe, nhuộm đen mặt đất vốn đã nhuốm máu. Một làn sóng chấn động lan khắp chiến trường, khiến mọi Ma vật phải dừng lại trong giây lát, như không thể tin vào mắt mình. Sự im lặng đột ngột bao trùm, chỉ còn tiếng gió rít thê lương và tiếng thở hổn hển của Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Họ đã chiến thắng.

Tần Vũ quỳ một gối xuống, thanh trọng kiếm cắm sâu xuống đất, cơ thể run rẩy vì kiệt sức và đau đớn. Máu từ vết thương trên vai hắn vẫn không ngừng chảy. Kỷ Vô Nguyệt cũng thở dốc, nàng tựa vào thanh kiếm của mình, ánh mắt vẫn sắc lạnh nhưng đã thoáng qua vẻ mệt mỏi cùng cực. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía xác Ma Tướng Xích Nhãn đang tan rã thành ma khí. Chiến thắng này không chỉ là của riêng họ, mà là của toàn bộ liên minh, và là minh chứng cho sự hy sinh của Cố Trường Minh.

***

Khi Ma Tướng Xích Nhãn cuối cùng cũng gục ngã, một làn sóng chấn động lan khắp Viễn Cổ Chiến Trường. Ma khí cuồn cuộn từ xác Ma Tướng bốc lên, rồi nhanh chóng tan rã vào không trung, mang theo cả sự kiêu ngạo và tàn bạo của nó. Ma tộc, vốn đã bị đẩy vào thế hỗn loạn, giờ đây hoàn toàn tan rã. Tiếng gầm thét chuyển thành tiếng kêu la hoảng loạn, và chúng bắt đầu tháo chạy tán loạn như những bóng ma đen kịt giữa màn đêm buông xuống, không còn chút ý chí chiến đấu nào.

Từ đài chỉ huy cao hơn, tương đối an toàn, nơi Mộ Dung Tuyết và các tướng lĩnh khác đang theo dõi trận chiến, một tiếng reo hò vang vọng từ xa, lan truyền khắp chiến trường như một làn sóng thủy triều. Tiếng reo hò ấy không chỉ là niềm vui chiến thắng, mà còn là sự giải thoát khỏi gánh nặng áp lực đã đè nén bấy lâu. Tiếng gió đêm lạnh lẽo vẫn thổi, nhưng giờ đây nó dường như mang theo một âm hưởng khác, nhẹ nhõm hơn, không còn quá thê lương. Mùi đất, mùi máu đã khô, cùng với hương thảo dược dịu nhẹ từ các y sĩ đang làm nhiệm vụ, hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với mùi ma khí nồng nặc trước đó. Bầu không khí căng thẳng đã dần tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn nặng trĩu nỗi buồn và sự mệt mỏi.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao gọn gàng, đứng trên đài chỉ huy, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng dõi theo bóng dáng Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt đang đứng giữa bãi chiến trường, bao quanh là xác Ma vật và những binh sĩ liên minh đang reo hò. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, vốn luôn mang nét ưu sầu, giờ đây hiện lên sự nhẹ nhõm hiếm thấy. Nàng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, như để kiềm chế cảm xúc đang dâng trào. Nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ mình.

"Trường Minh... anh đã đúng..." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa muôn vàn cảm xúc. Nàng nhớ lại những lời hắn đã nói, những kế hoạch hắn đã vạch ra, những niềm tin hắn đã đặt vào Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Ngay cả sau khi hy sinh, tầm nhìn của hắn vẫn dẫn lối họ đến chiến thắng. Hắn đã thấy trước tất cả, đã chuẩn bị cho tất cả, ngay cả cái chết của chính mình. Nàng ngước nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng đêm, nơi Cố Trường Minh đã tan biến như một ngôi sao băng, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy trong trái tim nàng và trong vận mệnh của đại lục.

Nàng quay sang một tướng lĩnh đang đứng cạnh, giọng nói trở nên kiên định, dứt khoát. "Ra lệnh truy kích, không cho chúng có cơ hội tập hợp lại! Đồng thời, điều y sĩ đến tiền tuyến, tập trung cứu chữa thương binh!" Nàng nói, đôi mắt quét qua những binh sĩ liên minh đang dần tiến về phía trước. Dù Ma Tướng Xích Nhãn đã ngã xuống, nhưng mối đe dọa của Ma tộc vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt. Tàn dư của Ma Chủ, dù chỉ là một tàn niệm, vẫn còn đó, và có thể trỗi dậy bất cứ lúc nào. Chiến thắng này, mặc dù quan trọng, nhưng chỉ là một bước đệm, một sự trì hoãn.

Mộ Dung Tuyết cảm nhận được sự mệt mỏi len lỏi khắp cơ thể. Nàng đã nén chặt nỗi đau và gánh vác trách nhiệm tổng chỉ huy hậu phương trong suốt khoảng thời gian khủng khiếp này. Mỗi cái chết, mỗi tiếng rên rỉ của thương binh đều như một nhát dao cứa vào trái tim nàng. Chiến thắng này đã đến, nhưng cái giá phải trả quá lớn. Hàng vạn sinh linh đã ngã xuống, những vùng đất rộng lớn bị tàn phá, và trên hết, họ đã mất đi Cố Trường Minh.

Nàng nhìn xuống bãi chiến trường, nơi Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt đang được các binh sĩ vây quanh, những người anh hùng trẻ tuổi vừa tạo nên một kỳ tích. Sự phối hợp ăn ý và năng lực lãnh đạo của họ trong trận chiến này đã khẳng định vị thế của họ như những trụ cột mới của liên minh. Họ đã trưởng thành vượt bậc, gánh vác được trọng trách mà Cố Trường Minh đã tin tưởng giao phó. Nhưng Mộ Dung Tuyết cũng nhìn thấy nỗi đau và sự mệt mỏi ẩn sâu trong ánh mắt họ. Chiến thắng không thể xóa nhòa những mất mát, và con đường phía trước để chữa lành vết thương lòng, để xây dựng lại đại lục, còn gian nan hơn rất nhiều.

"Một chiến thắng... nhưng cũng là một khởi đầu mới cho những thử thách nghiệt ngã," Mộ Dung Tuyết thầm nghĩ, lòng nặng trĩu. Nàng biết, sau chiến tranh, liên minh này sẽ phải đối mặt với vô vàn vấn đề, từ việc phân chia quyền lực, tài nguyên, cho đến những vết rạn nứt sâu sắc trong lòng mỗi người. Sự tan rã là điều khó tránh khỏi, bởi vì người đã kết nối tất cả bọn họ, người đã gánh vác gánh nặng của cả thế giới, đã không còn. Cố Trường Minh đã hy sinh, nhưng di sản của hắn vẫn còn đó, không chỉ là những kế hoạch chiến lược, mà còn là gánh nặng trách nhiệm mà hắn đã đặt lên vai những người còn sống. Và Mộ Dung Tuyết, cùng với Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, sẽ phải tìm cách vượt qua tất cả, để không phụ lòng tin của hắn, dù cho con đường ấy có đầy rẫy chông gai và đau khổ đến nhường nào.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free