Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 381: Hồi Ức Huyết Hải: Đại Tấn Công Nguyên Thủy

Mộ Dung Tuyết đứng bên cửa sổ, dõi mắt về phía chân trời xa xăm, nơi màn sương của bình minh vẫn còn vương vấn. Nàng biết, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên mà Đại Liên Minh đã trở nên hùng mạnh hơn bao giờ hết, với những lãnh đạo trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Nhưng cuộc chiến vĩnh hằng giữa thiện và ác, giữa sự sống và hủy diệt, sẽ không bao giờ thực sự kết thúc. Di sản của Cố Trường Minh sẽ tiếp tục được thử thách qua nhiều thế hệ, và có lẽ, chính hắn, trong một kiếp khác, với một trái tim chai sạn và mệt mỏi, sẽ lại phải đối mặt với những gì mình đã để lại. Nàng cảm thấy một sự bất lực sâu sắc, nhưng cũng là một quyết tâm kiên cường. Dù Trường Minh có trở lại hay không, dù hắn có chọn cứu thế giới hay đứng ngoài, nàng và những người khác vẫn phải gánh vác trách nhiệm này, bởi đó là con đường mà họ đã chọn, và là di sản mà Cố Trường Minh đã gieo mầm. Giờ phút này, nàng không hề hay biết rằng, ở một nơi nào đó trên đại lục này, cái vòng luân hồi mà nàng đang lo sợ, đã bắt đầu quay trở lại, một cách tàn khốc và không thể tránh khỏi.

***

Trong một quán trọ nhỏ bé nằm sâu trong khu phố cổ kính của Thanh Vân Thành, Cố Trường Minh đang chìm trong giấc ngủ, nhưng tâm trí hắn lại bị cuốn vào một cơn ác mộng sống động đến tàn nhẫn, một tầm nhìn kinh hoàng mà hắn đã từng trải qua vô số lần. Hắn thấy mình đứng sững sờ giữa Viễn Cổ Chiến Trường, nơi mà thời gian và không gian dường như đã bị xé nát bởi cơn thịnh nộ của chiến tranh. Xung quanh hắn, những phế tích thành lũy đổ nát chọc lên nền trời âm u, như những bộ xương khô khốc của một nền văn minh đã lụi tàn. Xương cốt khổng lồ của yêu thú, trắng xóa và mục ruỗng, nằm rải rác khắp nơi, mỗi khúc xương là một bia mộ câm lặng cho những sinh linh từng ngự trị nơi đây. Mảnh vỡ của pháp bảo, lấp lánh thứ ánh sáng đã mất, găm sâu vào mặt đất, chúng phản chiếu những tia sáng cuối cùng của một buổi hoàng hôn nhuốm máu. Vết tích của pháp thuật tàn phá hằn sâu trên từng tấc đất, những hố sâu hun hút, những vệt cháy đen sì, như những vết sẹo vĩnh cửu của một cuộc chiến không khoan nhượng.

Bầu không khí nặng nề, tang thương đến nghẹt thở. Tiếng gió rít qua những khe hở của tường thành đổ nát, nghe như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng vọng lại từ quá khứ, những âm thanh khô khốc và rùng rợn, nhắc nhở về những trận chiến đã qua. Tiếng bước chân trên mảnh vỡ thủy tinh và đá vụn nghe rắc rắc dưới chân hắn, mỗi bước đi đều như đang dẫm lên nỗi đau của lịch sử. Trong làn sương mù dày đặc và lạnh lẽo, hắn nghe thấy tiếng gào thét của oán linh, những âm thanh ảo não, vất vưởng, như muốn níu kéo hắn vào vực thẳm của sự tuyệt vọng. Mùi máu khô tanh tưởi hòa quyện với mùi kim loại rỉ sét, mùi bụi bặm của tro tàn và oán khí nồng nặc, tất cả tạo thành một thứ hỗn tạp khó tả, khiến dạ dày hắn như muốn co thắt lại. Ánh sáng lờ mờ, yếu ớt, chỉ đủ để hắn nhận ra hình bóng ma quái của những ngọn núi xa xa. Gió lạnh thấu xương, mang theo hơi ẩm của sương mù, vuốt ve khuôn mặt hắn, như bàn tay của tử thần. Cảm giác nặng nề, đau thương và sự tuyệt vọng bao trùm lấy hắn, khiến hắn gần như không thể thở nổi.

Đột nhiên, từ phía chân trời đen kịt, một làn sóng thủy triều đen tối cuồn cuộn ập tới. Không phải là nước, mà là hàng vạn Ma vật, Ma tu hung hãn, chúng gầm gừ, thét lên những tiếng ghê rợn, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên những tia sáng tàn độc. Chúng là hiện thân của sự hủy diệt, của bóng đêm vĩnh hằng. Đội quân Ma tộc khổng lồ ấy như một cơn hồng thủy không thể ngăn cản, nhấn chìm các cứ điểm phòng thủ của chính đạo trong biển lửa và ma khí. Hắn thấy những bức tường thành kiên cố sụp đổ như những lâu đài cát, những trận pháp phòng ngự bị xé toạc như tờ giấy mỏng.

Và rồi, hắn nhìn thấy hắn – Xích Diễm Ma Tướng, một kẻ thù mà hắn đã từng phải đối mặt vô số lần trong kiếp trước. Thân hình gã to lớn như một ngọn núi lửa, làn da đỏ rực như dung nham đang sôi sục, hai chiếc sừng quỷ dị chọc thẳng lên trời. Gã mặc một bộ giáp đen nhánh, trên vai gã, những gai nhọn sắc bén vươn ra, như muốn xé nát không gian. Đôi mắt gã đỏ lòm, sục sôi sát khí, miệng gã nhe ra một nụ cười tàn độc, lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn. Xích Diễm Ma Tướng đang dẫn đầu một đội quân Ma vật khổng lồ, gầm thét xông lên, mỗi tiếng gầm của gã đều làm rung chuyển cả không gian.

"Ma Chủ vạn tuế! Hủy diệt tất cả! Biến Đại lục này thành huyết tế!" Tiếng gào thét của Xích Diễm Ma Tướng vang vọng khắp chiến trường, mang theo sự điên cuồng và khát máu tột độ. Hắn thấy những Ma vật thấp kém hơn gầm gừ đáp lại, lao vào trận địa phòng thủ của chính đạo như những con thú đói khát.

Trong biển Ma vật và lửa, hắn nhận ra những bóng hình quen thuộc. Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ thanh khiết như tuyết liên, mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng giờ đây tràn ngập sự đau đớn và quyết tâm. Nàng đang chiến đấu kiên cường, Pháp kiếm trong tay nàng vung lên, những tia sáng pháp thuật yếu ớt của nàng cố gắng chống lại làn sóng Ma khí đen kịt. Bên cạnh nàng là Kỷ Trần, một cựu chiến binh đã mất đi tất cả vì Ma Chủ, nhưng vẫn giữ được lòng kiên cường. Hắn gầm lên, trường đao trong tay chém ra những luồng đao khí rực lửa, cố gắng mở đường máu cho những người phía sau.

Hắn thấy những chiến hữu khác, từng người một, gục ngã dưới chân Ma tộc. Những tia sáng pháp thuật của họ, dù đã từng rực rỡ đến mấy, giờ đây cũng chỉ như những đốm lửa leo lét trong biển lửa và ma khí cuồng bạo, rồi nhanh chóng chìm nghỉm, tan biến vào hư vô. Tiếng kêu la tuyệt vọng của người dân và binh lính, tiếng xương cốt gãy vụn, tiếng pháp khí vỡ nát, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội của mặt đất, mỗi bước chân của Ma tộc đều như một nhát búa giáng xuống trái tim hắn. Cái lạnh lẽo thấu xương của Ma khí thấm vào tận linh hồn, như muốn đóng băng mọi cảm xúc của hắn.

Cảnh tượng tàn phá, tiếng kêu than, sự sụp đổ của các tông môn diễn ra chân thực đến mức Cố Trường Minh cảm thấy như mình đang sống lại khoảnh khắc đó, đang trực tiếp chứng kiến bạn bè, đồng đội kiếp trước chiến đấu và hy sinh từng người một. Nỗi đau và sự bất lực dâng trào trong lòng hắn, một lần nữa. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Hắn đã từng là kẻ cứu rỗi, đã từng gánh vác số phận của cả thế giới, nhưng kết cục là gì? Là sự phản bội, là mất mát, là cái chết trong cô độc. Giờ đây, khi chứng kiến cảnh tượng này một lần nữa, hắn chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, một sự chán chường sâu sắc. Cái vòng luân hồi này, nó cứ lặp đi lặp lại không ngừng, như một lời nguyền nghiệt ngã. Hắn muốn hét lên, muốn xé nát cái tầm nhìn này, nhưng hắn bị giam cầm trong chính ký ức của mình, bất lực nhìn mọi thứ diễn ra. Hắn đã từng cố gắng ngăn chặn nó, đã từng dùng cả sinh mệnh để thay đổi nó, nhưng vô ích. Mọi thứ lại bắt đầu, một lần nữa.

***

Cố Trường Minh bật tỉnh khỏi cơn ác mộng kinh hoàng, mồ hôi đầm đìa, ướt sũng cả tấm áo bào. Trái tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến mức hắn tưởng chừng nó sẽ nhảy vọt ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào. Hơi thở hắn hổn hển, gấp gáp, như một kẻ vừa thoát chết. Mắt hắn mở choàng, nhìn chằm chằm lên trần nhà gỗ cũ kỹ của quán trọ, cố gắng định hình lại thực tại. Ánh sáng bình minh dịu nhẹ đã bắt đầu chiếu qua khe cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn nhà, xua đi bóng tối của đêm khuya. Căn phòng nhỏ bé, đơn sơ, với chiếc giường gỗ đơn giản, một cái bàn con và vài vật dụng cần thiết, hoàn toàn tương phản với khung cảnh chiến trường đẫm máu mà hắn vừa trải qua. Mùi hương của gỗ linh mộc, của trà thảo mộc thoang thoảng từ phòng bên cạnh, và mùi hương đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua, lẽ ra phải mang lại sự yên bình, nhưng đối với hắn, chúng chỉ càng làm nổi bật sự tàn khốc của ký ức vừa rồi.

Hắn ngồi dậy, lưng dựa vào thành giường lạnh lẽo, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang quay cuồng. Tay hắn đưa lên xoa thái dương, cảm nhận sự đau nhức nhối từ cơn đau đầu âm ỉ. Cảnh tượng tàn khốc vừa rồi vẫn ám ảnh tâm trí hắn, sống động như thật, từng tiếng gào thét, từng gương mặt đau đớn, từng cái chết thảm khốc vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Đó không chỉ là một giấc mơ, mà là một tầm nhìn, một lời cảnh báo, một sự tái hiện tàn nhẫn của quá khứ. Hắn đã quá quen thuộc với những giấc mơ như thế, chúng là gánh nặng mà hắn phải mang theo từ kiếp trước, là lời nguyền dai dẳng không bao giờ buông tha.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng, nhưng vô ích. Trong tâm trí hắn, hình bóng Mộ Dung Tuyết chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, hình ảnh Kỷ Trần gục ngã với nụ cười đau đớn trên môi, tất cả lại hiện về rõ nét. Hắn đã từng thề sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa, sẽ không bao giờ can thiệp vào số phận của thế giới này, để mặc cho họ tự lo liệu. Nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó một lần nữa, dù chỉ là trong ký ức, vẫn khiến trái tim chai sạn của hắn dấy lên một cảm giác khó chịu. Sự mệt mỏi, sự chán chường, tất cả lại bao trùm lấy hắn.

Đột nhiên, Cố Trường Minh nhíu mày. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí, một luồng khí tức nặng nề, u ám đang dần lan tỏa. Ban đầu chỉ là một sự thay đổi nhỏ, như một cơn gió lạnh bất chợt lướt qua, nhưng rồi nó dần trở nên rõ ràng hơn, đậm đặc hơn. Đó là Ma khí. Hắn đã quá quen thuộc với mùi vị của nó, cái mùi tanh nồng của lưu huỳnh, cái cảm giác lạnh lẽo thấu xương mà nó mang lại. Luồng Ma khí này không giống như những luồng Ma khí tản mát mà hắn thường cảm nhận được từ các tàn dư Ma tộc lẻ tẻ. Nó nồng đậm hơn, hung hãn hơn, và quan trọng nhất, nó đang lan tỏa từ một hướng nhất định, với quy mô lớn chưa từng thấy.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, mở toang nó ra. Ánh nắng ban mai vẫn đang trải vàng trên những mái ngói cong vút, trên những con đường lát đá xanh cổ kính của Thanh Vân Thành. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây linh mộc, tiếng người dân bắt đầu một ngày mới, tiếng trò chuyện râm ran từ các quán hàng dưới phố, tất cả vẫn đang diễn ra một cách bình yên đến lạ lùng. Nhưng cái cảm giác bất an trong lòng hắn ngày càng lớn. Hắn nhìn về phía chân trời xa xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ vẫn còn chìm trong màn sương mờ của bình minh. Từ hướng đó, hắn cảm nhận được luồng Ma khí đang cuồn cuộn trào dâng, như một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh.

Ngay lúc đó, một âm thanh chói tai xé tan bầu không khí yên bình. Tiếng chuông báo động từ các tháp canh cao ngất ngưỡng trong thành vang lên dồn dập, liên hồi, xé rách không gian, mang theo một sự báo động cấp bách. Không chỉ một mà nhiều tháp canh đồng loạt reo vang, mỗi tiếng chuông như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang dần chai sạn của hắn. Tiếp theo đó là những tiếng la hét hỗn loạn từ bên ngoài, từ phía cổng thành, từ những con đường dẫn ra biên giới.

"Ma tộc tấn công!"

"Cứ điểm biên giới thất thủ!"

"Chạy đi! Chúng đang tới!"

Những tiếng la hét ấy không chỉ là những lời cảnh báo, mà còn là những tiếng kêu gào của sự hoảng loạn, của nỗi sợ hãi tột cùng. Chúng vang vọng khắp thành, xé nát bức màn bình yên giả tạo. Khuôn mặt Cố Trường Minh tái nhợt đi, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự mệt mỏi đến tận xương tủy. Hắn biết điều tồi tệ nhất đã xảy ra. Cái vòng luân hồi chết tiệt mà hắn đã cố gắng né tránh, nó đã quay trở lại, một cách tàn nhẫn và không thể đảo ngược. Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, một sự cay đắng tràn ngập trong từng từ ngữ.

"Không thể nào... Lại là nó sao? Cái vòng luân hồi chết tiệt này..." Hắn quay lưng lại với khung cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn vào hư không. Mọi thứ lại bắt đầu. Cuộc chiến mà hắn đã từng hy sinh để kết thúc, giờ đây lại tái diễn, với cùng một quy mô, cùng một sự tàn khốc. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng bình yên đó, lại một lần nữa bị xé nát. Hắn biết, kiến thức kiếp trước của hắn, những ký ức kinh hoàng này, không chỉ là nỗi ám ảnh, mà còn là chìa khóa. Chìa khóa để hiểu rõ quy mô và cách thức tấn công của Ma tộc, chìa khóa để đối phó với nó. Nhưng hắn có muốn sử dụng nó không? Liệu hắn có còn động lực để lặp lại vai trò 'người cứu rỗi' nữa không? Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, vô cảm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, cả ngàn năm của sự mỏi mệt.

***

Trong cùng khoảnh khắc đó, tại Thiên Sách Điện, nơi linh khí hội tụ, ẩn mình giữa biển mây bồng bềnh của Ngũ Hành Tiên Sơn, Thái Ất Chân Nhân đang bế quan trong một căn phòng bí mật. Căn phòng này không chỉ là nơi tu luyện, mà còn là một thư viện khổng lồ, được bao quanh bởi hàng vạn điển tịch cổ xưa, những cuộn ngọc giản đã ố vàng theo thời gian, chất chồng lên nhau, cao ngất tận trần. Mùi giấy cổ, mực tàu, và gỗ linh mộc thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với hương trầm dịu nhẹ từ một đỉnh lư hương bằng đồng cổ, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trang trọng và tràn đầy tri thức. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ngọc thạch phát quang được khảm trên tường và những pháp khí cổ xưa chiếu rọi, soi rõ từng nét chữ trên các cuộn sách, giúp đầu óc minh mẫn và thanh tịnh. Nơi đây, linh khí nhẹ nhàng luân chuyển, nuôi dưỡng tâm hồn và trí tuệ.

Thái Ất Chân Nhân, râu tóc bạc phơ như tuyết trắng, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa sức mạnh vô biên của một vị tiên nhân, đang ngồi tĩnh tọa trên một bồ đoàn mây tơ. Ông mặc một bộ đạo bào cũ kỹ, nhưng mỗi đường nét trên đó đều ẩn chứa vẻ thâm trầm của năm tháng. Cây phất trần đặt nhẹ bên cạnh, và bộ mai rùa bói toán nằm im lìm trên bàn đá cẩm thạch trước mặt ông. Đôi mắt ông khép hờ, nhập định sâu sắc, như đang hòa mình vào dòng chảy của thiên địa.

Đột nhiên, đôi mắt của Thái Ất Chân Nhân bật mở. Ánh mắt ông, vốn dĩ luôn tĩnh lặng như mặt hồ thu, giờ đây lại lộ vẻ kinh ngạc và lo lắng tột độ. Ông cảm nhận được những dao động bất thường, dữ dội đến mức chưa từng có, đang bùng nổ từ phía biên giới xa xăm. Đó là Ma khí, cuồn cuộn như sóng dữ, không ngừng trào dâng, mang theo sự hủy diệt và tàn bạo. Nhưng điều khiến ông kinh hãi hơn cả, là một luồng khí tức cổ xưa quen thuộc, đáng sợ hơn bất cứ thứ gì ông từng biết, đang trỗi dậy cùng với làn sóng Ma khí ấy. Một sự hiện diện u ám, hùng mạnh, như thể Ma Chủ tàn niệm đã thực sự thức tỉnh, không, không chỉ là tàn niệm, mà là một phần nào đó của Ma Chủ nguyên thủy, một mối đe dọa vượt xa những gì họ từng đối mặt trong kiếp trước. Cái cảm giác này, nó đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp đại lục trong những thời khắc đen tối nhất của lịch sử.

Thái Ất Chân Nhân đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng đầy uy nghi. Ông bước ra ban công của ẩn thất, nơi có thể nhìn ra toàn cảnh biển mây vô tận, và xa hơn nữa là những đỉnh núi trùng điệp của Đại lục Tiên Nguyên. Lúc này, biển mây vẫn đang cuộn sóng, nhưng bầu trời phía xa, vốn dĩ xanh biếc, giờ đây lại bắt đầu chuyển sang một màu u ám, xám xịt. Một luồng khí đen kịt, như một vết nhơ khổng lồ, đang dần loang lổ trên nền trời, nuốt chửng ánh sáng ban mai. Vẻ mặt ông trầm tư, hàng lông mày bạc khẽ nhíu lại.

Đúng lúc đó, từ những phương xa, tiếng chuông báo động của các thành trì bắt đầu vọng đến, từng tiếng một, rồi dồn dập, liên hồi. Những âm thanh ấy không chỉ là tiếng chuông, mà là những lời khẳng định tàn khốc nhất cho những gì ông vừa cảm nhận. Mối đe dọa đã trở lại. Cái vòng luân hồi mà ông và Cố Trường Minh đã từng thảo luận, nó đã bắt đầu quay.

Ông lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, mang theo nỗi u sầu sâu thẳm của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế giới. "Ma khí bùng nổ... Vòng luân hồi đã khởi động. Lại là cuộc chiến sinh tử... Đại lục lại rơi vào cảnh báo động tối cao!" Ông nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của thiên cơ, sự xáo trộn của vận mệnh. Những lời tiên tri cổ xưa mà ông đã dày công nghiên cứu, những lời cảnh báo về một cuộc chiến vĩnh hằng giữa thiện và ác, giờ đây đang ứng nghiệm. Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân quả tuần hoàn. Cuộc chiến này, nó không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một phần của một chu kỳ vĩ đại, một bài kiểm tra khắc nghiệt mà Đại lục Tiên Nguyên phải đối mặt.

Thái Ất Chân Nhân mở mắt ra, ánh mắt ông nhìn thẳng vào vùng trời đang dần bị Ma khí bao phủ. Dù mang theo nỗi lo lắng khôn nguôi, nhưng trong đôi mắt ấy, vẫn ẩn chứa một tia sáng của sự quyết tâm. Ông biết, mình phải hành động. Dù Cố Trường Minh có còn muốn can thiệp hay không, thì với tư cách là một trong những trụ cột của chính đạo, ông không thể đứng ngoài. Cuộc chiến đã bắt đầu. Mối đe dọa đã trở lại. Và lần này, có lẽ còn khủng khiếp hơn những gì họ từng đối mặt. Ông vươn tay, nhẹ nhàng cầm lấy cây phất trần, chuẩn bị rời khỏi ẩn thất, đối mặt với vận mệnh mà thiên cơ đã định.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free