Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 395: Bóng Hình Quá Khứ: Gánh Nặng Của Vị Tướng Quân
Cố Trường Minh đứng trên đỉnh vách núi đá, thân hình cao gầy của hắn ẩn hiện trong lớp sương mù mỏng manh của buổi sớm mai. Dưới chân hắn, Hắc Nham Cấm Địa trải dài như một tấm vải tang, nơi những tàn dư của cứ điểm Cửu U đang bị ma khí cuồn cuộn nuốt chửng. Tiếng gió rít thê lương, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi khét nồng của ma khí, hòa lẫn vào đó là những tiếng gào thét yếu ớt từ xa, tiếng khóc than vọng về như những linh hồn lạc lối. Chúng không chỉ là âm thanh của một trận chiến vừa qua, mà là bản giao hưởng của sự tuyệt vọng, của cái chết, của sự hủy diệt đang gặm nhấm đại lục Tiên Nguyên. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự tuyệt vọng đang lan tỏa khắp không gian, một làn sóng nặng nề đến nghẹt thở. Nó không chỉ đến từ những linh hồn bị tàn sát, mà còn từ những kẻ còn sống sót, những người đã mất đi niềm tin, mất đi hy vọng.
Cảm giác này... quá đỗi quen thuộc. Một cảm giác déjà vu mạnh mẽ ập đến, kéo hắn về quá khứ, về một thời điểm cách đây tám trăm năm, khi hắn cũng đứng trước bờ vực thẳm của sự diệt vong, khi hắn cũng cảm nhận được nỗi tuyệt vọng tương tự. Nhưng khi đó, hắn là người gánh vác, là người phải tìm cách thắp lên ngọn lửa hy vọng giữa đêm tối tăm. Giờ đây, hắn chỉ là một người quan sát, một kẻ mang trong mình ký ức của một tương lai đã từng diễn ra, nhưng lại không còn đủ ý chí để tái hiện vai trò người cứu rỗi.
“Kiến thức... chỉ là kiến thức. Sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý. Và ta... ta đã không còn sức mạnh đó nữa.” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc tan vào gió. Những lời hắn tự nhủ trong đêm qua lại vang vọng. Hắn không còn là Cố Trường Minh của kiếp trước, với tu vi ngút trời và khả năng một mình chống lại cả Ma Chủ. Giờ đây, hắn chỉ là một người trùng sinh, mang theo ký ức và sự mỏi mệt, với tu vi chưa đạt đến đỉnh phong. Cái giá của sự cứu rỗi, hắn đã nếm trải. Sự phản bội, sự cô độc, nỗi đau mất mát... Tất cả đã biến hắn thành một con người khác, một con người không còn muốn khoác lên mình chiếc áo anh hùng.
Hắn có thể can thiệp không? Hắn có thể, bằng cách nào đó, đưa ra những chỉ dẫn chính xác hơn, hay thậm chí là đích thân ra tay. Hắn có thể rút kiếm, có thể vận dụng pháp lực, có thể một lần nữa đứng lên chắn trước làn sóng Ma tộc. Nhưng rồi sao? Liệu việc đó có thực sự thay đổi được kết cục? Hay chỉ là trì hoãn một bi kịch không thể tránh khỏi? Mỗi lần hắn can thiệp, dù nhỏ nhất, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu. Hắn nhớ lại những lời nói cay đắng của kiếp trước, những cái nhìn ngờ vực, những sự phản bội mà hắn đã phải gánh chịu. Hắn nhớ lại cảm giác cô độc khi đứng trên đỉnh vinh quang, và cả khi gục ngã trong vũng máu.
Một tia đau đớn lướt qua đôi mắt hổ phách sâu thẳm, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự trống rỗng quen thuộc. Hắn nhắm mắt lại, mặc cho những âm thanh đau thương và mùi máu tanh tưởi kia lấn át các giác quan. Linh hồn hắn như bị kéo ngược về dòng chảy thời gian, trở về một đêm mưa gió dữ dội tám trăm năm về trước, tại Thiên Nhai Thành, nơi mọi hy vọng dường như cũng đang cạn kiệt.
***
Trong hồi tưởng, Thiên Nhai Thành kiếp trước vẫn còn sừng sững, nhưng không khí trong Phòng Quân Cơ lúc này lại nặng nề như thể một ngọn núi đá đè nén. Cố Trường Minh của tám trăm năm về trước, khi đó vẫn còn là một vị tướng quân trẻ tuổi nhưng đã gánh vác sứ mệnh cứu thế, ngồi ở vị trí chủ tọa. Ánh sáng từ những pháp khí chiếu sáng mờ ảo, hắt lên khuôn mặt phờ phạc, mệt mỏi của các tướng lĩnh và lãnh đạo trẻ tuổi đang tề tựu. Họ là những tinh hoa của chính đạo, nhưng lúc này, ánh mắt ai nấy đều tràn đầy sự tuyệt vọng sau những thất bại liên tiếp. Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ nghe như tiếng gào khóc của hàng vạn linh hồn, cùng với tiếng mưa rơi nặng hạt, càng làm tăng thêm bầu không khí u ám, nặng nề đến nghẹt thở. Mùi mực tàu, giấy cũ và hương trầm nhẹ nhàng cố gắng xua đi sự nặng nề đó, nhưng không thể. Nó chỉ càng làm rõ hơn sự vô vọng đang bao trùm.
Trên bàn, những bản báo cáo chiến sự chồng chất, mỗi tờ giấy đều là một tin xấu, mỗi dòng chữ đều là một lời than khóc về những mất mát. Có tiếng bút lông lướt trên giấy, tiếng bản đồ quân sự xào xạc trong những cơn gió lùa qua khe cửa, rồi lại là tiếng thở dài nặng nề của một vị lão tướng.
“Thưa Tôn Giả, cứ điểm Phong Lăng đã thất thủ hoàn toàn,” một tướng lĩnh trẻ tuổi có khuôn mặt khắc khổ, đầy vết sẹo chiến trường lên tiếng, giọng nói khàn đặc. Đó là Kỷ Trần, khi đó còn trẻ hơn bây giờ rất nhiều, nhưng đã lộ rõ vẻ nghiêm nghị và ưu tư. Hắn siết chặt nắm tay, “Quân số tổn thất hơn ba phần, Ma tộc đã tràn qua sông Cửu U, uy hiếp trực tiếp Thiên Nhai Thành.”
Bên cạnh Kỷ Trần, Hàn Thiên Vũ, khi đó còn là một vị tướng lĩnh trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, thân hình vạm vỡ, mặc bộ giáp nhẹ màu bạc, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lộ rõ sự bất lực. “Chúng ta đã cố gắng hết sức, Tôn Giả. Nhưng Ma khí của Thiên Sát Ma Tướng quá mạnh, hắn ta như một cỗ máy chém giết, không gì có thể cản được. Tinh thần binh sĩ đã suy sụp quá nhiều. Chúng ta đã mất quá nhiều huynh đệ…” Giọng hắn lạc đi, sự đau xót hằn sâu trong từng lời nói.
Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, thanh khiết như tuyết liên, nhưng giờ đây đôi mắt phượng sáng ngời của nàng cũng phảng phất nét ưu sầu. Nàng mặc bạch y, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc mai đã bung ra, cho thấy sự mệt mỏi cùng cực. Nàng cố gắng trấn an. “Thưa Tôn Giả, chúng con đã ra sức động viên, nhưng những thất bại liên tiếp đã làm lung lay niềm tin của mọi người. Họ... họ bắt đầu hoài nghi liệu chúng ta có thể chiến thắng hay không.” Giọng nàng trong trẻo nhưng không giấu nổi sự lo lắng. Nàng biết, ngay cả những lời an ủi của nàng cũng dần trở nên vô lực trước bức tường tuyệt vọng đang ngày càng cao.
Cố Trường Minh (kiếp trước) lắng nghe tất cả, đôi mắt anh trầm tư, sâu thẳm như hồ nước không đáy. Không một chút hoảng loạn, không một tia sợ hãi. Chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ, như thể mọi bi kịch này đã nằm trong dự liệu của anh. Anh không nói gì, chỉ để những lời báo cáo nặng nề trôi qua, để những tiếng thở dài, những lời ai oán vang vọng trong căn phòng. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan rộng, không chỉ trong quân sĩ mà cả trong những người lãnh đạo này. Họ đã dốc cạn sức lực, cạn kiệt hy vọng. Họ đang chờ đợi một phép màu, một lời chỉ dẫn từ anh, vị cứu tinh mà họ đã tôn sùng.
“Thưa Tôn Giả, xin người ra lệnh,” một vị lão tướng khác lên tiếng, “Chúng ta cần một kế hoạch phản công, dù là liều lĩnh nhất. Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên nhìn Ma tộc nuốt chửng từng tấc đất của Tiên Nguyên sao?” Giọng ông ta tràn đầy sự phẫn nộ và tuyệt vọng.
Cố Trường Minh vẫn im lặng, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. Tiếng gõ nhịp nhàng, chậm rãi, như nhịp đập của một trái tim đang gánh vác cả thế giới. Anh nhìn quanh, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt, từng ánh mắt đang chứa đựng sự lo lắng, sự sợ hãi, và một chút gì đó của sự mong chờ. Anh biết họ đang mong chờ điều gì. Một lời hứa, một mệnh lệnh, một phép màu. Nhưng anh sẽ không cho họ điều đó, ít nhất là không phải theo cách họ mong muốn.
“Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi.” Câu nói quen thuộc ấy, từng hiện hữu trong tâm trí Cố Trường Minh (kiếp này), lại một lần nữa xuất hiện trong hồi ức về Cố Trường Minh (kiếp trước), nhưng với một sắc thái khác biệt. Khi ấy, nó không phải là sự thờ ơ mà là một lời thách thức, một sự thúc đẩy. Anh biết, nếu anh cứ mãi là người gánh vác mọi thứ, họ sẽ không bao giờ trưởng thành. Họ sẽ mãi mãi là những đứa trẻ dựa dẫm vào người lớn, và khi người lớn gục ngã, tất cả sẽ sụp đổ.
Cố Trường Minh chậm rãi đưa tay lên, ra hiệu cho mọi người im lặng. Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ và tiếng mưa rơi. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh, chờ đợi. Bầu không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến giới hạn cuối cùng.
***
Cố Trường Minh (kiếp trước) không đưa ra mệnh lệnh, cũng không chỉ trích. Anh bắt đầu bằng việc thừa nhận sự thật nghiệt ngã, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên, xua tan đi sự ồn ào của gió mưa bên ngoài. “Chúng ta đã mất quá nhiều. Mất đất, mất người, mất cả niềm tin.” Giọng anh không một chút dao động, không một chút cảm xúc, như đang đọc một bản cáo phó. “Nhưng các ngươi có thực sự hiểu tại sao? Có phải chỉ vì Ma tộc mạnh hơn?”
Một vị tướng trẻ khác định lên tiếng, nhưng ánh mắt kiên định của Cố Trường Minh đã ngăn hắn lại. “Ma tộc mạnh, đúng vậy. Nhưng không phải không có sơ hở. Vấn đề không phải là ai sẽ ra lệnh, mà là ai sẽ đứng lên tìm ra con đường. Các ngươi, những lãnh đạo trẻ, có thể làm gì khác biệt?” Anh nhìn thẳng vào mắt từng người, ánh mắt anh đầy kỳ vọng và thách thức, không một chút run sợ. Anh không cho phép họ dựa dẫm vào anh nữa. Anh muốn họ tự mình tìm thấy ánh sáng trong đêm tối.
Mộ Dung Tuyết là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng khẽ cắn môi, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Cố Trường Minh. “Nhưng thưa Tôn Giả, tình thế đã quá nguy cấp... chúng con e rằng... chúng con đã cạn kiệt mọi phương sách. Chúng con đã thử mọi cách, nhưng dường như Ma tộc đã dự đoán được mọi động thái của chúng con.” Giọng nàng nghẹn ngào, sự bất lực hiện rõ.
“Vậy thì, các ngươi đã thử đủ chưa?” Cố Trường Minh hỏi lại, giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một áp lực vô hình. “Các ngươi nói Ma tộc dự đoán được mọi động thái? Vậy thì, đã bao giờ các ngươi tự hỏi, tại sao? Chúng ta có thể dự đoán được chúng, vậy tại sao chúng ta lại không thể?”
Hàn Thiên Vũ, với bản tính nóng nảy hơn, siết chặt nắm đấm. “Vậy chúng ta phải làm gì, Tôn Giả? Chẳng lẽ cứ ngồi yên chờ chết sao? Nếu người có kế sách, xin hãy nói ra! Chúng con nguyện xông pha!” Hắn không thể chịu đ���ng được sự im lặng đầy thử thách này. Hắn cần một mệnh lệnh, một hướng đi.
Cố Trường Minh lắc đầu nhẹ. “Ngồi yên chờ chết, đó là lựa chọn của kẻ yếu đuối. Xông pha mà không có phương hướng, đó là sự liều lĩnh của kẻ dại dột. Ta không có kế sách nào để ban phát cho các ngươi. Kế sách, nằm trong đầu các ngươi. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn các ngươi tự mình nhìn thấy nó.” Anh không hề mềm lòng. Anh biết, nỗi đau đớn này là cần thiết. Anh đã từng trải qua nó, và anh tin rằng họ cũng phải trải qua để thực sự trưởng thành.
“Các ngươi luôn nhìn vào những gì Ma tộc đang làm, mà quên nhìn vào chính mình. Những sơ hở của chúng ta, những điểm yếu của chúng ta, các ngươi đã thực sự phân tích kỹ chưa? Tinh thần binh sĩ suy sụp, đó là lỗi của ai? Cứ điểm thất thủ, đó là do lực lượng Ma tộc quá mạnh, hay do chúng ta đã mắc sai lầm trong phòng thủ? Mộ Dung Tuyết, ngươi nói chúng ta đã cạn kiệt mọi phương sách. Ta hỏi ngươi, đã bao giờ ngươi nhìn nhận vấn đề từ góc độ của một kẻ thua cuộc chưa? Đã bao giờ các ngươi thử suy nghĩ như Ma Chủ chưa?”
Những lời lẽ của Cố Trường Minh không phải là an ủi, mà là những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí họ. Chúng buộc họ phải đối mặt với sự thật, đối mặt với chính bản thân mình. Kỷ Trần, với vẻ mặt khắc khổ, trầm ngâm. Hắn nhìn vào bản đồ quân sự trải rộng trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ma khí đang cuồn cuộn dâng lên. Hắn bắt đầu suy nghĩ.
“Cứ điểm Phong Lăng thất thủ. Vậy nó có ý nghĩa gì với Ma tộc? Chúng sẽ làm gì tiếp theo? Mục tiêu của chúng là gì? Không phải chỉ là giết chóc đơn thuần. Ma Chủ hành động luôn có mục đích. Mục đích của hắn, là gì?” Cố Trường Minh tiếp tục đặt câu hỏi, mỗi câu hỏi như một tảng đá đè nặng lên tâm trí họ. “Và quan trọng hơn, các ngươi sẽ làm gì để xoay chuyển tình thế? Đừng nói với ta về những kế sách cũ kỹ, những chiến thuật đã bị Ma tộc nắm thóp. Hãy nghĩ khác đi. Hãy nghĩ những điều mà Ma Chủ không thể ngờ tới. Hãy tự mình tìm ra điểm yếu của chúng, và biến điểm yếu của chúng ta thành lợi thế.”
Hàn Thiên Vũ nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt họ giao nhau. Trong ánh mắt của Hàn Thiên Vũ, có sự phẫn nộ, nhưng cũng có một tia sáng lóe lên. Hắn hiểu, Tôn Giả không muốn cho họ cá, mà muốn dạy họ cách câu cá. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt suy tư, bắt đầu lật giở những bản báo cáo chiến sự, những bản đồ quân sự, nhìn chúng với một ánh mắt hoàn toàn khác. Nàng không còn nhìn vào những con số tổn thất, mà bắt đầu tìm kiếm những quy luật, những sơ hở.
“Ta không thể mãi mãi là người đứng mũi chịu sào cho các ngươi,” Cố Trường Minh nói, giọng anh có chút mệt mỏi, nhưng không phải vì sự tuyệt vọng, mà là vì gánh nặng của sự kỳ vọng mà anh đặt lên vai họ. “Đến một lúc nào đó, các ngươi phải tự mình gánh vác. Ta sẽ không đưa ra giải pháp. Các ngươi phải tự tìm ra nó. Ta sẽ chỉ là người... quan sát. Và nếu các ngươi thực sự không thể tìm ra, thì đó là số phận của đại lục này.”
Những lời nói ấy, dù khắc nghiệt, lại thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong lòng những người trẻ tuổi. Sự tuyệt vọng không biến mất, nhưng nó nhường chỗ cho một ý chí mạnh mẽ hơn, một ý chí muốn chứng minh rằng họ không phải là những kẻ yếu đuối. Cố Trường Minh biết, đây là cách duy nhất để họ trưởng thành, để họ thực sự trở thành những lãnh đạo mà thế giới cần. Anh đã từng là người gánh vác mọi thứ, và anh biết cái giá phải trả cho sự hy sinh cô độc đó. Anh không muốn họ lặp lại sai lầm của anh. Anh muốn họ cùng nhau đứng lên, cùng nhau chiến đấu, và cùng nhau giành lấy chiến thắng.
***
Cố Trường Minh (kiếp này) mở mắt. Nụ cười nhạt nhòa, pha lẫn chút mỉa mai hiện lên trên đôi môi khô khốc của hắn. Gió lạnh vẫn rít qua Hắc Nham Cấm Địa, mang theo mùi đất đá và không khí lạnh lẽo. Tiếng than khóc đã xa dần, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió và sự trống trải trong tâm hồn hắn. Hắn đã từng là người như thế, gánh vác mọi thứ, đẩy người khác đến giới hạn để họ trưởng thành. Hắn đã từng tin rằng đó là con đường duy nhất. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Cái giá của sự cô độc, của sự phản bội, của những vết sẹo không bao giờ lành.
Hắn nhìn về phía Viễn Cổ Chiến Trường, nơi ánh lửa ma khí vẫn còn lập lòe như những đốm lửa ma trơi, nuốt chửng nốt những tia hy vọng cuối cùng. Hắn nhận ra sự tuyệt vọng của kiếp này thậm chí còn sâu sắc hơn. Bởi vì lần này, họ không còn 'vị tướng quân' nhiệt huyết như hắn của kiếp trước để dựa vào, để bị thách thức, để được dẫn dắt một cách gián tiếp. Lần này, hắn đã thực sự buông bỏ.
“Ta đã từng... nhưng đó là một sai lầm,” hắn độc thoại nội tâm, giọng nói trầm thấp, như một lời thì thầm với chính bản thân mình. “Để họ tự tìm đường, dù đau đớn, là cách duy nhất. Chỉ có điều, lần này, ta không còn đủ nhiệt huyết để đứng ra dẫn dắt nữa.” Hắn không còn muốn là ánh sáng dẫn đường. Hắn chỉ muốn họ tự mình thắp lên ngọn lửa của chính họ, dù cho ngọn lửa đó có thể sẽ lụi tàn.
Hắn hiểu, đây là lúc họ phải tự mình đứng lên. Những bài học mà hắn đã từng "dạy" trong kiếp trước, giờ đây hắn sẽ để chúng tự hiện hữu thông qua sự tàn khốc của chiến tranh. Sự mất mát, sự tuyệt vọng, sự phản bội – những điều đó sẽ buộc họ phải suy nghĩ, buộc họ phải trưởng thành. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và hắn biết rằng, đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Sự thờ ơ của hắn, liệu có phải là một bài học khắc nghiệt nhất mà hắn dành cho thế giới này?
Cố Trường Minh quay lưng lại với Viễn Cổ Chiến Trường, bước đi chậm rãi, để lại phía sau đỉnh núi đầy gió và sự tàn phá. Bóng hắn đổ dài trên nền đất đá cằn cỗi, mang theo một vẻ cô độc đến cùng cực. Hắn biết, Cửu U thất thủ chỉ là khởi đầu. Một cứ điểm phòng thủ quan trọng khác sẽ sớm thất thủ, và sự tuyệt vọng sẽ càng dâng cao. Liệu họ, những người trẻ tuổi của kiếp này, có thể tìm thấy con đường của riêng mình giữa biển cả tuyệt vọng đó không? Hay họ sẽ chìm vào quên lãng, giống như những gì đã xảy ra trong một dòng thời gian khác?
“Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.” Hắn lẩm bẩm, câu nói ấy không còn là một sự triết lý khô khan, mà là một lời nguyền, một gánh nặng mà hắn phải mang theo. Hắn đã chọn buông xuôi, để họ tự định đoạt. Và cái giá của lựa chọn đó, có lẽ, sẽ còn đau đớn hơn cả sự hy sinh của kiếp trước. Nhưng ít nhất, lần này, nó không phải là cái giá mà chỉ một mình hắn phải gánh chịu. Nó là cái giá mà cả thế giới này phải trả, để thực sự tìm thấy con đường của chính mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.