Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 396: Pháo Đài Thét Gào: Ngưỡng Cửa Diệt Vong
Gió rít gào trên đỉnh Cô Độc, cuốn bay những hạt bụi đá li ti, quất vào trường bào đen sẫm của Cố Trường Minh. Chiều tà buông xuống, nhuộm một màu tím than lên những rặng núi đá trọc lóc, nơi chỉ có vài cây cổ thụ cằn cỗi bám víu vào khe nứt, oằn mình chống chọi với phong sương. Hắn đứng đó, thân hình cao gầy, một bóng hình cô độc giữa không gian hùng vĩ nhưng lạnh lẽo. Khuôn mặt thanh tú của hắn, thường ngày đã mang vẻ thờ ơ, giờ đây lại càng khắc khổ hơn dưới ánh sáng leo lét của hoàng hôn, đôi mắt hổ phách sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, giờ đây lại càng thêm nặng trĩu. Chúng không còn trống rỗng vô cảm như trước, mà ánh lên một tia mệt mỏi khó tả, như thể mỗi hơi thở đều phải gánh chịu một gánh nặng vô hình.
Trong lòng bàn tay hắn, một quả cầu thủy tinh trong suốt, tinh xảo như được đúc từ sương và băng, lơ lửng, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Đó là Luân Hồi Kính, một pháp khí cổ xưa có thể xuyên không gian, thu lại hình ảnh từ những nơi xa xôi nhất. Trên bề mặt phản chiếu của nó, Thủ Thành Cổ Bích đang hiện lên, không phải với vẻ kiên cố hùng vĩ thường thấy, mà là một pháo đài chìm trong biển lửa và ma khí. Những cột khói đen kịt bốc lên ngùn ngụt, nuốt chửng cả vầng trăng non vừa ló dạng. Tiếng gầm thét của Ma tộc, tiếng pháp khí va chạm, tiếng kêu la tuyệt vọng của binh sĩ chính đạo vọng về như một bản giao hưởng chết chóc, dù chỉ là những âm thanh được truyền qua pháp khí, nhưng vẫn đủ để khiến không khí xung quanh hắn thêm phần nặng nề. Mùi máu tanh và lưu huỳnh, dù không thực sự hiện hữu, vẫn như len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, găm vào tâm trí hắn.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, một cơn gió lạnh buốt khác thổi qua, mang theo cái lạnh không chỉ từ bên ngoài mà còn từ sâu thẳm trong tâm hồn hắn. Ký ức. Luôn là ký ức. Chúng như những con sóng dữ dội, không ngừng vỗ vào bờ cát đã chai sạn của trái tim hắn. Hắn nhớ lại kiếp trước, những trận chiến tương tự, những cứ điểm phòng thủ bị bao vây, những gương mặt thân quen đã ngã xuống. Kỷ Trần, Mộ Dung Tuyết, Hàn Thiên Vũ... những người trẻ tuổi đã từng nhìn hắn như một ngọn hải đăng giữa bão tố, tin tưởng vào mỗi lời nói, mỗi quyết định của hắn. Hắn đã từng là người đứng mũi chịu sào, là người gánh vác mọi gánh nặng, là ánh sáng dẫn đường. Và cái giá phải trả cho sự cô độc đó, hắn đã nếm trải trọn vẹn.
"Bài học đã truyền, con đường đã chỉ... liệu các ngươi có thể tự mình vượt qua? Hay lịch sử sẽ lặp lại?" Hắn độc thoại nội tâm, giọng nói trầm thấp, gần như bị gió nuốt chửng. Nó không phải là một câu hỏi nghi vấn, mà là một sự khẳng định đầy bi quan, một gánh nặng của kiến thức đã biết trước. Hắn đã buông bỏ, đã từ chối vai trò người cứu rỗi. Nhưng liệu sự buông bỏ đó có phải là một hành động ích kỷ, hay là một bài học khắc nghiệt cần thiết? Hắn đã từng tin rằng mình phải gánh vác, nhưng kiếp sống đó chỉ mang lại cho hắn sự phản bội, mất mát và nỗi đau không thể hàn gắn. Giờ đây, hắn chọn một con đường khác, một con đường mà hắn tin rằng sẽ buộc thế giới phải tự đứng lên. Nhưng mỗi khi nhìn thấy hình ảnh Ma tộc tàn phá, nhìn thấy những con người vô tội ngã xuống, một phần nào đó trong hắn lại đau nhói. Vết sẹo cũ lại rỉ máu.
Những báo cáo chiến sự liên tục được truyền đến, giọng điệu từ Luân Hồi Kính ngày càng tuyệt vọng. "Tường thành phía Bắc bị công phá nặng nề! Thiên Sát đã đột nhập!" "Ma khí đã ăn mòn trận pháp phòng ngự thứ ba! Chúng ta không thể giữ được lâu nữa!" "Thương vong quá lớn! Hậu tuyến không còn đủ linh dược!" Mỗi câu chữ như một nhát dao cứa vào tâm can hắn. Hắn đã đưa ra những chiến lược, những chỉ dẫn gián tiếp thông qua Mộ Dung Tuyết và Hàn Thiên Vũ. Hắn đã phân tích điểm yếu của Ma tộc, đã phác thảo những phương án phòng thủ tối ưu nhất với nguồn lực hiện có. Hắn đã làm tất cả những gì có thể, mà không trực tiếp nhúng tay vào. Nhưng quy mô và sự tàn bạo của cuộc tổng tấn công Ma tộc, đặc biệt là sự xuất hiện của những Ma tướng mới như Thiên Sát, vẫn vượt quá mọi dự đoán, khiến những chiến thuật tinh vi nhất cũng trở nên vô hiệu trước sức mạnh tuyệt đối.
Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách vẫn kiên định, dù trong đó ẩn chứa một nỗi đau âm ỉ. Hắn nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Câu nói từng là triết lý sống của hắn giờ đây như một lời nguyền rủa. Hắn muốn họ tự đứng lên, nhưng liệu có phải cái giá phải trả là quá lớn? Liệu sự trưởng thành có nhất thiết phải đánh đổi bằng máu và nước mắt của vô số sinh linh? Hắn biết, Cửu U thất thủ chỉ là khởi đầu. Một cứ điểm phòng thủ quan trọng khác sẽ sớm thất thủ, và sự tuyệt vọng sẽ càng dâng cao. Thủ Thành Cổ Bích này, hắn biết rõ số phận của nó. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng bình yên đó lại phải được xây dựng trên sự hỗn loạn và đau khổ của kẻ khác. Sự thờ ơ của hắn, liệu có phải là một bài học khắc nghiệt nhất mà hắn dành cho thế giới này? Hay đó chỉ là sự trốn tránh của một linh hồn đã kiệt sức? Hắn không biết. Hắn chỉ biết, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và cái giá của sự buông xuôi này, hắn sẽ phải gánh chịu trong phần còn lại của cuộc đời mình, không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi dằn vặt vô tận. Hắn vẫn đứng đó, một pho tượng của sự cô độc và quyết định nghiệt ngã, nhìn ngọn lửa ma khí trên Luân Hồi Kính ngày càng bùng lên dữ dội.
***
Viễn Cổ Chiến Trường, nơi Thủ Thành Cổ Bích đứng sừng sững như một vết sẹo đau đớn của lịch sử, giờ đây đã biến thành một địa ngục trần gian. Hoàng hôn buông xuống, không phải là ánh tà dương lãng mạn mà là một màn đêm đỏ máu, nhuốm màu từ những đợt tấn công không ngừng nghỉ của Ma tộc. Gió lạnh rít như tiếng than khóc của oán linh, mang theo mùi máu khô, kim loại rỉ sét, bụi bặm và một thứ oán khí nồng nặc đến nghẹt thở. Các phế tích thành lũy đổ nát, xương cốt khổng lồ của yêu thú, mảnh vỡ của pháp bảo rải rác khắp nơi, mỗi bước chân đều giẫm lên một mảnh vỡ của quá khứ, của hy vọng đã lụi tàn. Bầu trời âm u, mây đen bao phủ, như sắp đổ xuống một trận mưa máu để rửa trôi những tội lỗi và bi kịch đang diễn ra.
Trên bức tường thành còn sót lại của Thủ Thành Cổ Bích, Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y đã lấm lem tro bụi và vết máu, đứng vững như một tuyết liên kiên cường giữa bão tuyết. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ một tầng mỏi mệt, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời vẫn không chút dao động, phản chiếu ngọn lửa Ma khí đang bùng cháy phía dưới. Thanh kiếm băng giá trong tay nàng vung lên, vẽ nên những đường kiếm lạnh lẽo, mỗi chiêu đều mang theo linh khí băng hàn cực độ, cắt xuyên qua làn sóng Ma vật đang cố gắng trèo lên tường thành.
"Giữ vững vị trí! Kích hoạt trận pháp số ba!" Giọng nói trong trẻo của nàng, dù đã khản đặc, vẫn vang vọng rõ ràng giữa tiếng gầm thét của chiến trường, truyền thêm sức mạnh cho những binh sĩ đang kiệt sức. Lực lượng tinh nhuệ của nàng, dù số lượng đã hao hụt đáng kể, vẫn chiến đấu bên cạnh nàng, tạo thành một tuyến phòng thủ kiên cố. Mộ Dung Tuyết biết, Ma tộc do Xích Diễm Ma Tướng và Thiên Sát dẫn đầu đang dốc toàn lực. Những con quái vật gớm ghiếc với da thịt đỏ rực, nanh vuốt sắc bén, cùng với Ma tu hung tàn, mắt đỏ ngầu, tràn ngập mọi ngóc ngách, như thủy triều không ngừng vỗ vào bờ đê sắp vỡ. Nàng đã làm theo mọi chỉ dẫn của Cố Trường Minh, đã cố gắng duy trì trận pháp phòng ngự, đã bố trí binh lực theo từng điểm yếu mà hắn chỉ ra. Nhưng Ma tộc quá đông, quá mạnh, và quá tàn bạo.
Xa hơn một chút, trên một đoạn tường thành khác đang rung chuyển dữ dội, Tần Vũ, thân hình cao lớn vạm vỡ, mặc chiến bào ngân bạch đã rách nát, đang vung thanh kiếm khổng lồ của mình. Kiếm khí của hắn như rồng, càn quét khắp nơi, mỗi nhát chém đều xé toạc không gian, nổ tung những Ma vật hung hãn nhất. Đôi mắt sắc bén của hắn hằn lên những tia máu, khuôn mặt góc cạnh giờ đây chỉ còn lại sự phẫn nộ và quyết tâm. Hắn gầm lên, tiếng gầm vang dội át cả tiếng gió. "Kẻ nào dám tiến thêm một bước, ta chém!" Tần Vũ đã từng kiêu ngạo, nhưng những ngày tháng chiến đấu không ngừng nghỉ đã mài giũa hắn thành một chiến thần thực thụ, dù cho sự tuyệt vọng vẫn lơ lửng như một lưỡi hái tử thần. Hắn nhớ lời Cố Trường Minh đã nói, về việc phải tự tìm ra giải pháp, tự mình gánh vác. Hắn đang cố gắng, cố gắng đến tận cùng hơi thở.
Bên cạnh Tần Vũ, Hàn Thiên Vũ, thân hình cao lớn vạm vỡ, vẻ mặt nghiêm nghị, áo giáp nhẹ màu bạc đã ám màu máu và khói bụi, đang chỉ huy một nhóm binh sĩ phòng thủ một khe hở vừa xuất hiện trên tường thành. Ánh mắt hiền lành thường ngày của hắn giờ đây đầy sự cảnh giác và kiên quyết. "Bảo vệ khu thương tích! Không ai được lùi!" Hắn hô lớn, giọng nói trầm hùng. Hàn Thiên Vũ là một vị tướng dày dặn kinh nghiệm, hắn biết rõ tình thế nguy hiểm đến mức nào. Những chiến thuật Cố Trường Minh truyền xuống đã giúp họ cầm cự lâu hơn dự kiến, nhưng Ma tộc dường như đã thích nghi, và sức mạnh áp đảo của chúng đang dần nuốt chửng mọi nỗ lực. Hắn đã thấy vô số binh sĩ ngã xuống, đã chứng kiến trận pháp phòng ngự sụp đổ từng mảng. Nhưng hắn không thể gục ngã. Chừng nào hắn còn thở, hắn còn bảo vệ những người vô tội.
Phía dưới tường thành, Xích Diễm Ma Tướng, thân hình đồ sộ, da đỏ rực, với cặp sừng nhọn hoắt, đang cười man rợ. "Ma Chủ vạn tuế! Xông lên! Biến nơi này thành biển máu!" Giọng hắn khàn đặc, đầy sát khí, như tiếng kim loại cọ xát. Hắn vung thanh đại phủ khổng lồ, mỗi nhát vung đều tạo ra một luồng ma khí đỏ sẫm, tàn phá những gì còn sót lại của tường thành. Bên cạnh hắn, Thiên Sát, với thân hình cao lớn mặc giáp trụ đen, khuôn mặt vô cảm ẩn dưới lớp mũ trùm, vác thanh đại đao to lớn. Hắn chỉ im lặng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua chiến trường, tìm kiếm những điểm yếu, những kẻ đang cố gắng chống cự. Mỗi khi hắn ra tay, một luồng sát khí kinh hoàng bùng nổ, và một binh sĩ chính đạo lại ngã xuống không một tiếng động. "Huyết tế cho Ma Chủ!" Thiên Sát khẽ thì thầm, giọng nói như tiếng lưỡi dao cứa vào xương thịt, trước khi lao vào một nhóm binh sĩ đang cố gắng sửa chữa trận pháp.
Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, không có hồi kết. Những tia sáng pháp thuật yếu ớt của chính đạo dần bị nuốt chửng bởi ma khí đen kịt. Tiếng kêu la tuyệt vọng, tiếng gầm thét dữ tợn, tiếng va chạm kim loại và xương thịt, tất cả hòa quyện vào một bản hùng ca bi tráng của sự diệt vong. Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ, Hàn Thiên Vũ... họ đang chiến đấu như những con thú bị dồn vào đường cùng, không còn hy vọng, nhưng vẫn không chịu lùi bước. Gió lạnh vẫn rít, mang theo mùi máu tươi và cái chết, như một lời tiên tri về số phận bi thảm của Thủ Thành Cổ Bích.
***
Sâu bên trong Thủ Thành Cổ Bích, nơi lẽ ra là hậu tuyến an toàn, giờ đây cũng đã nhuốm mùi tang thương và tuyệt vọng. Một căn phòng lớn, tạm bợ được dựng lên làm nơi chữa trị, tràn ngập mùi máu tanh, mùi thuốc chữa thương nồng nặc và không khí nặng nề của cái chết đang cận kề. Tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương, tiếng nấc nghẹn của các y sư, và tiếng la hét từ tiền tuyến vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh xám xịt, đầy ám ảnh.
Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, giờ đây đã không còn vẻ hoạt bát, tươi trẻ thường thấy. Khuôn mặt cô lấm lem máu và mồ hôi, mái tóc đen mượt thường được tết bím gọn gàng giờ đã bết lại, vương vãi những sợi tóc ẩm ướt dính vào trán. Đôi mắt to tròn, đen láy, từng long lanh như chứa đựng vì sao, nay chỉ còn lại sự mệt mỏi, sợ hãi, nhưng cũng ánh lên một tia kiên cường đến lạ. Cô đang quỳ gối bên một binh sĩ bị thương nặng, máu từ vết thương trên ngực hắn vẫn không ngừng tuôn chảy, thấm ướt cả bộ váy áo tươi sáng của cô, biến nó thành một mảnh vải loang lổ, thảm hại. Ánh sáng xanh nhạt yếu ớt từ lòng bàn tay cô truyền vào cơ thể người lính, cố gắng hàn gắn những mạch máu đang vỡ.
"Chúng ta còn thuốc không? Nhanh lên, vết thương này quá nặng!" Giọng Liễu Thanh Hoan run rẩy, khản đặc, cô quay sang hỏi một y sư khác, người cũng đang kiệt sức. Xung quanh cô là hàng trăm thương binh, nằm la liệt trên mặt đất lạnh lẽo. Nhiều người đã không còn hơi thở, ánh mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, như vẫn còn muốn nhìn thấy ánh sáng mặt trời lần cuối. Hình ảnh đó, những cái chết đó, như những nhát dao cứa vào trái tim non nớt của cô. Nỗi sợ hãi dâng lên như thủy triều, muốn nhấn chìm cô trong bóng tối của tuyệt vọng. Cô muốn bỏ chạy, muốn hét lên, muốn khóc thật to. Nhưng không thể. Cô biết, còn quá nhiều người cần cô. Cô là hy vọng cuối cùng của họ.
Liễu Thanh Hoan nhìn ra ngoài qua một khe hở trên tường, nơi Ma khí đã bao phủ dày đặc. Những tia sáng pháp thuật yếu ớt từ tiền tuyến, như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm đen kịt, dần bị nuốt chửng. Tiếng nổ lớn vang lên từ phía tường thành, theo sau là tiếng gào thét của Ma tộc, tiếng binh sĩ chính đạo kêu la thảm thiết. Trái tim cô thắt lại. "Cố tiền bối... Người đang ở đâu?" Cô thầm gọi tên hắn trong nội tâm, một lời cầu cứu vô vọng. Cô đã từng ngưỡng mộ hắn, từng coi hắn như một vị thần, một vị anh hùng có thể giải quyết mọi khó khăn. Cô vẫn nhớ những lời hắn nói, những chỉ dẫn mà hắn đã truyền đạt thông qua Mộ Dung Tuyết. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với sự tàn khốc của chiến tranh, sự bất lực khi chứng kiến cái chết, cô mới hiểu rằng những lời nói đó dù sâu sắc đến mấy cũng không thể ngăn cản được lưỡi hái tử thần. Hắn đã chọn đứng ngoài cuộc, đã chọn để họ tự tìm đường. Cô hiểu quyết định đó, nhưng sự cô độc và sợ hãi vẫn bao trùm lấy cô.
Một binh sĩ trẻ tuổi, mặt mũi tái mét, ôm lấy cánh tay bị thương nặng, nước mắt lưng tròng nhìn cô. "Liễu tiên tử... trận pháp... trận pháp bên ngoài đã vỡ rồi..." Hắn lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi. Liễu Thanh Hoan quay lại, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt tuyệt vọng của người lính. Cô không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, rồi quay lại tập trung vào vết thương của người binh sĩ đang nằm bất động dưới tay cô. Cô phải kiên cường. Cô phải cứu lấy họ. Dù cho bản thân cô cũng đang run rẩy, dù cho linh lực trong cơ thể đang dần cạn kiệt. Cô phải trưởng thành, phải vượt qua nỗi sợ hãi này. Nhưng cái giá của sự trưởng thành đó, liệu có quá đắt không? Cô không biết. Cô chỉ biết, trong khoảnh khắc này, cô phải tiếp tục. Cô là hy vọng cuối cùng của những người lính bị thương này, và cô sẽ không gục ngã.
***
Một tiếng nổ kinh hoàng xé tan màn đêm, rung chuyển cả Thủ Thành Cổ Bích đến tận nền móng. Âm thanh ấy không phải là tiếng pháp thuật bùng nổ thông thường, mà là tiếng gầm rú của đất đá bị xé toạc, tiếng kim loại vặn vẹo trong sự tuyệt vọng. Một đoạn tường thành lớn của Thủ Thành Cổ Bích, nơi đã hứng chịu vô số đợt công kích, cuối cùng đã không thể chịu đựng thêm nữa, sụp đổ hoàn toàn, tạo thành một lỗ hổng khổng lồ, một vết thương chí mạng trên thân thể pháo đài. Bụi đá mù mịt bay lên, trộn lẫn với ma khí đen kịt và khói khét lẹt của pháp thuật tàn phá, tạo nên một màn sương tử vong bao trùm lấy chiến trường.
Ma vật và Ma tu, dẫn đầu bởi Thiên Sát, không một chút do dự, tràn vào như thủy triều vỡ đê. Chúng gầm thét, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hung bạo, sát khí ngút trời. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng vũ khí va chạm, tiếng kêu la tuyệt vọng của binh sĩ chính đạo, tất cả hòa quyện vào một bản nhạc hỗn loạn, điên cuồng. Mùi máu tươi đột ngột trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, như một dòng sông đỏ thẫm đang chảy tràn khắp Thủ Thành Cổ Bích.
"Không! Không thể nào!" Tần Vũ gầm lên, giọng hắn tràn đầy sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Hắn đã chiến đấu không ngừng nghỉ, đã chém giết vô số Ma tộc, nhưng vẫn không thể ngăn cản được khoảnh khắc này. Kiếm khí như rồng của hắn bùng nổ lần cuối, chém bay hàng chục Ma vật đang lao vào, tạo ra một khoảng trống nhỏ trong làn sóng kẻ thù. Nhưng sự chống cự của hắn chỉ như một con đê mỏng manh trước cơn đại hồng thủy. Hắn biết, đây là kết thúc.
Mộ Dung Tuyết, với thanh kiếm băng giá trong tay, cùng với những binh sĩ tinh nhuệ còn sót lại, cố gắng tạo thành một tuyến phòng thủ mới ngay sau lỗ hổng trên tường thành. Nàng vung kiếm, băng khí ngưng tụ thành những mũi tên sắc bén, găm thẳng vào ngực những Ma tu đầu tiên lọt vào. Nàng đã kiệt sức, linh lực cạn kiệt, nhưng ánh mắt phượng vẫn rực cháy ý chí chiến đấu. "Lùi lại! Cố gắng tập trung lực lượng ở cửa trong!" Nàng hô lớn, giọng nói khản đặc, từng lời đều nặng trĩu. Nàng biết, Thủ Thành Cổ Bích đã không thể giữ được nữa. Nhiệm vụ bây giờ là giảm thiểu thương vong, rút lui có trật tự. Nhưng liệu có còn hy vọng rút lui?
Hàn Thiên Vũ, với thân hình vạm vỡ, đã không còn giữ được vẻ nghiêm nghị thường thấy. Khuôn mặt hắn lấm lem máu và bụi bẩn, áo giáp rách nát, nhưng hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi. Hắn vung cây trường thương trong tay, mỗi nhát đâm đều mang theo sức mạnh của sự tuyệt vọng, ngăn chặn bước tiến của Ma tộc. "Tử chiến! Vì Đại lục Tiên Nguyên!" Hắn gầm lên, tiếng gầm vang vọng như một lời thề bi tráng. Hắn đã thấy vô số binh sĩ ngã xuống xung quanh mình, nhưng không thể lùi bước. Hắn phải giữ vững vị trí, dù chỉ là thêm một khắc, để những người khác có cơ hội sống sót.
Các pháp trận phòng ngự cuối cùng, vốn đã bị bào mòn bởi ma khí, giờ đây hoàn toàn bị phá hủy bởi tiếng nổ và sự tràn vào của Ma tộc. Ma khí nồng nặc bao trùm lấy Thủ Thành Cổ Bích, nuốt chửng ánh sáng hy vọng cuối cùng. Bầu trời âm u, giờ đây không chỉ có gió lạnh và sương mù, mà còn bắt đầu có những giọt mưa máu nhỏ giọt, như chính ông trời cũng đang khóc than cho số phận của pháo đài này. Tiếng cười man rợ của Ma tộc vang vọng khắp chiến trường, xen lẫn tiếng kêu la tuyệt vọng của binh sĩ chính đạo, những người đang ngã xuống như rạ, không một chút chống cự.
Thiên Sát, với thanh đại đao khổng lồ vung lên, không chút do dự, lao thẳng vào tuyến phòng thủ cuối cùng của Mộ Dung Tuyết. Sát khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn như một cơn bão tố, thổi bay những binh sĩ xung quanh. "Huyết tế cho Ma Chủ!" Hắn gầm lên, giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương, và thanh đại đao của hắn hạ xuống, mang theo một luồng ma khí kinh hoàng, nhằm thẳng vào Mộ Dung Tuyết. Nàng chỉ có thể nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh của tử thần đang đến gần.
Thủ Thành Cổ Bích đã rơi vào tay Ma tộc. Hy vọng đã tắt. Ánh sáng đã bị nuốt chửng bởi bóng tối. Những người anh hùng trẻ tuổi đã chiến đấu đến tận cùng, nhưng trước sức mạnh áp đảo của Ma tộc, sự nỗ lực của họ chỉ như những ngọn nến le lói trước cơn bão táp. Tiếng gào thét của Ma tộc, tiếng rên rỉ của người chết, tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát, tất cả hòa quyện thành một khúc bi ca, một lời than vãn cho một cứ điểm phòng thủ quan trọng vừa thất thủ, báo hiệu một tương lai đen tối hơn đang chờ đợi Đại lục Tiên Nguyên.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.