Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 397: Thủ Thành Cổ Bích: Giá Đắt Của Sự Khinh Suất
Tiếng thét gào tuyệt vọng của Tần Vũ, ánh mắt kiệt sức của Mộ Dung Tuyết, và lời thề bi tráng của Hàn Thiên Vũ vẫn còn vang vọng trong tâm trí, nhưng chúng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng cười man rợ của Ma tộc và tiếng đổ nát của Thủ Thành Cổ Bích. Vị trí kiên cố, từng được xem là một trong những chốt chặn cuối cùng bảo vệ vùng biên giới phía Bắc, giờ đây đã tan hoang.
Hàng ngàn dặm về phía Nam, trên đỉnh Cô Độc, Cố Trường Minh đứng thẳng tắp giữa màn đêm thăm thẳm. Gió núi rít gào, quất vào trường bào màu mực của hắn, khiến vạt áo bay phần phật như một lá cờ chiến đã cũ sờn. Không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào trên đỉnh núi này, chỉ có những khối đá granite trần trụi, sần sùi, và vài cây tùng cổ thụ cằn cỗi bám víu vào vách đá, oằn mình chống chọi với phong sương. Không khí loãng và lạnh lẽo mang theo mùi đá ẩm ướt, mùi đất khô và chút hương nhàn nhạt của những loài thảo mộc dại mọc chen chúc giữa kẽ đá. Bầu trời đêm dày đặc mây mù, che khuất vầng trăng và những vì sao, chỉ để lộ một khoảng không âm u, báo hiệu một đêm không yên ả.
Trong tay hắn là một pháp khí truyền tin hình cầu, bề mặt của nó vốn sáng bóng như ngọc bích, giờ đây lại nhấp nháy những hình ảnh chập chờn, méo mó. Đó là những mảnh ghép rời rạc từ chiến trường Thủ Thành Cổ Bích, được truyền về qua những đường hầm không gian mờ ảo. Hắn thấy những tia lửa pháp thuật xé toạc màn đêm, những bóng đen khổng lồ của Ma vật gầm rú, và những hình ảnh binh sĩ chính đạo ngã xuống như rạ. Ma khí đen kịt cuồn cuộn bao trùm lấy pháo đài, biến nó thành một khối kiến trúc bùng cháy và sụp đổ, một ngọn hải đăng của sự tuyệt vọng giữa biển khơi hỗn loạn. Tiếng thét gào của Ma tộc, dù chỉ là những âm thanh méo mó qua pháp khí, vẫn vang vọng như khúc ca khải hoàn của cái chết, hòa lẫn tiếng kêu tuyệt vọng, bi ai của quân chính đạo.
Cố Trường Minh giữ vẻ mặt không cảm xúc, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đang dần mờ đi. Chúng không còn rõ nét như những khoảnh khắc cuối cùng của chương trước, khi Thiên Sát vung đại đao về phía Mộ Dung Tuyết, hay khi Tần Vũ gục ngã trong tuyệt vọng. Giờ đây, chỉ còn là những mảng màu đen và đỏ, loang lổ như một bức tranh thủy mặc bị phá hủy. Ngón tay thon dài của hắn siết chặt lấy pháp khí, một vết nứt nhỏ, tựa sợi tóc, dần hiện rõ trên bề mặt ngọc bích. Đó là dấu vết của một ý chí đang vật lộn, một sự kìm nén không ngừng nghỉ.
Hắn nhắm mắt lại, một hồi ức xa xăm thoáng qua trong tâm trí. Một cứ điểm khác, không phải Thủ Thành Cổ Bích, mà là một pháo đài cổ xưa hơn, kiên cố hơn, đã từng sụp đổ dưới tay hắn, không phải vì sự bất lực của kẻ thù, mà vì sự khinh suất của chính hắn. Đó là một vết sẹo hằn sâu trong linh hồn, một bài học đắt giá mà hắn đã phải trả bằng máu và nước mắt của đồng đội. Trong kiếp trước, hắn đã từng mắc phải những sai lầm tương tự, từng nhìn thấy những người tin tưởng mình phải chịu đựng những tổn thất không đáng có. Những hình ảnh đó, giờ đây, lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở cay đắng.
“Ta đã cảnh báo.” Cố Trường Minh thì thầm, giọng nói trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió hú. Đó là một lời nói ra, nhưng cũng là một lời tự vấn, một lời nhắc nhở cho chính bản thân. “Ta đã chỉ rõ điểm yếu. Ta đã đưa ra phương án phòng thủ hợp lý, thậm chí còn phái những người tốt nhất đến đó. Nhưng sự khinh suất... sự kiêu ngạo của tuổi trẻ, và cả sự thiếu kinh nghiệm... đều phải trả giá.” Hắn biết, lời cảnh báo của hắn, dù rõ ràng đến mấy, cũng không thể thay thế được kinh nghiệm xương máu. Những kế sách của hắn, dù tinh vi đến đâu, cũng cần có sự phối hợp nhịp nhàng, sự tin tưởng tuyệt đối, và trên hết, là một sự hiểu biết sâu sắc về kẻ thù và về chính bản thân mình. Nhưng thế hệ trẻ này, họ còn quá non nớt. Họ có dũng khí, có nhiệt huyết, nhưng họ thiếu đi sự từng trải, sự cẩn trọng mà chỉ những vết sẹo mới có thể dạy cho họ.
Hắn hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang theo vị sắt tanh của những trận chiến vừa qua, dù chúng chỉ tồn tại trong ký ức và trên màn hình pháp khí. “Đây là con đường các ngươi phải đi, là cái giá của sự trưởng thành. Một cái giá mà ta đã từng trả, 850 năm về trước...” Mỗi lời nói đều là một nhát dao cứa vào vết thương lòng của chính hắn. Hắn không thể không cảm thấy đau đớn khi chứng kiến những người hắn quan tâm, những người đã và đang đặt niềm tin vào hắn, phải đối mặt với thảm cảnh này. Nhưng hắn biết, hắn không thể nhúng tay vào. Nếu hắn can thiệp, bài học này sẽ trở nên vô nghĩa. Nếu hắn cứu vớt họ khỏi vũng lầy này, họ sẽ không bao giờ thực sự hiểu được ý nghĩa của sự mất mát, không bao giờ biết được gánh nặng thực sự của trách nhiệm. Họ sẽ không bao giờ trở thành những người lãnh đạo mà đại lục Tiên Nguyên cần, khi hắn không còn ở đó để che chở.
Trong cái lạnh thấu xương của đêm khuya, bóng dáng Cố Trường Minh in hằn lên nền trời đen kịt, cô độc như một bức tượng đá. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh Thủ Thành Cổ Bích đang bùng cháy vẫn rõ ràng như thực. Hắn cảm nhận được mùi máu tanh nồng, khói lửa cay xè, mùi lưu huỳnh đặc trưng của ma khí và mùi ẩm mốc của những bức tường đá đổ nát. Tiếng gầm rú của Ma vật, tiếng pháp khí va chạm chói tai, tiếng la hét và rên rỉ của binh sĩ, tất cả như một bản giao hưởng kinh hoàng, một lời cảnh tỉnh khắc nghiệt về sự tàn khốc của chiến tranh. Cảm giác lạnh lẽo của gió núi, sức nóng từ trận hỏa, và sự nặng nề của không khí đầy ma khí bao trùm lấy hắn, như thể hắn đang thực sự đứng giữa chiến trường.
Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng hắn biết, bình yên là một thứ xa xỉ trong một thế giới đang trên bờ vực diệt vong. Và để có được bình yên, đôi khi, người ta phải chấp nhận những mất mát đau đớn nhất, phải để cho ngọn lửa của bi kịch thiêu đốt những thứ không cần thiết, để từ đó, những thứ thực sự mạnh mẽ có thể vươn lên. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và hắn, Cố Trường Minh, đã chọn con đường khó khăn nhất, con đường mà hắn sẽ phải chịu đựng sự dằn vặt của lương tâm, sự hiểu lầm của thế giới, nhưng đổi lại, hắn hy vọng, sẽ là sự cứu rỗi thực sự cho tương lai.
***
Cùng lúc đó, tại Thủ Thành Cổ Bích, khung cảnh đã hoàn toàn biến thành địa ngục trần gian. Bức tường thành phía Đông, nơi đã chịu đựng hàng ngàn đòn công kích, cuối cùng đã không thể trụ vững. Một tiếng nổ long trời lở đất xé toạc không khí, như thể chính trời đất cũng đang than khóc. Cổng thành kiên cố, vốn được gia cố bằng vô số pháp trận cổ xưa, đã hoàn toàn vỡ nát, những mảnh gỗ khổng lồ và đá vụn bắn tung tóe, cuốn theo vô số binh sĩ chính đạo xấu số. Ma tộc tràn vào như thủy triều vỡ đê, không chỉ qua lỗ hổng trên tường mà còn qua cánh cổng đã hoàn toàn sụp đổ, biến Thủ Thành Cổ Bích thành một cái cối xay thịt khổng lồ.
Mộ Dung Tuyết, với thanh trường kiếm băng giá nhuốm máu, vẫn kiên cường đứng giữa một vòng vây dày đặc của Ma vật và Ma tu. Bạch y của nàng đã lấm lem bùn đất và máu tươi, mái tóc đen nhánh buông xõa đã rối bời, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn rực cháy ý chí chiến đấu. Nàng đã kiệt sức, linh lực cạn kiệt, nhưng mỗi nhát kiếm vung lên vẫn mang theo sức mạnh của sự tuyệt vọng, của lòng quyết tâm bảo vệ những gì còn sót lại. Nàng bị Thiên Sát đánh bay một cách thô bạo, cơ thể nàng lướt đi trên mặt đất đầy xác chết và máu, va vào một đống đổ nát. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, nhưng nàng vẫn cố gắng gượng dậy, đôi tay run rẩy siết chặt lấy chuôi kiếm. “Không được lùi! Giữ vững phòng tuyến!” Nàng thét lên, giọng nói khản đặc đến mức khó nghe, nhưng vẫn cố gắng truyền đi mệnh lệnh cuối cùng, hy vọng có thể tập hợp lại những binh sĩ còn sống sót.
Cách đó không xa, Tần Vũ, dù mạnh mẽ và kiêu hãnh đến đâu, cũng không thể chống đỡ nổi trước sức mạnh áp đảo của Xích Diễm Ma Tướng và Thiên Sát. Hắn bị bao vây bởi hàng chục Ma tu cấp cao, pháp bảo trên tay đã nứt vỡ, từng tia kiếm khí giờ đây trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, phẫn uất, “Lũ Ma vật khốn kiếp! Ta sẽ không để các ngươi bước qua đây!” Hắn vung kiếm, một luồng kiếm quang cuối cùng bùng nổ, chém bay vài Ma tu. Nhưng Xích Diễm Ma Tướng, với thân hình đồ sộ và làn da đỏ rực, đã lao tới như một cơn bão lửa. Một cú đấm kinh hoàng giáng xuống, trực diện vào ngực Tần Vũ. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể cao lớn đổ sụp xuống, pháp kiếm rơi khỏi tay, vỡ tan thành từng mảnh. Xích Diễm Ma Tướng cười lớn, tiếng cười vang dội như tiếng sấm giữa địa ngục. “Ha ha ha! Pháo đài này đã thuộc về Ma Chủ! Kẻ yếu đuối chỉ có một kết cục: cái chết!” Hắn giẫm chân lên pháp kiếm đã vỡ của Tần Vũ, biểu thị sự sỉ nhục cuối cùng.
Hàn Thiên Vũ, với thân hình vạm vỡ, đã không còn giữ được vẻ nghiêm nghị thường thấy. Khuôn mặt hắn lấm lem máu và bụi bẩn, áo giáp bạc rách nát, lộ ra những vết thương sâu hoắm. Hắn đứng vững như một ngọn núi, tấm lưng rộng lớn của hắn che chắn cho một nhóm binh sĩ bị thương đang cố gắng rút lui. Hắn vung cây trường thương trong tay, mỗi nhát đâm đều mang theo sức mạnh của sự tuyệt vọng, ngăn chặn bước tiến của Ma tộc. “Chừng nào ta còn thở, ta còn bảo vệ những người vô tội!” Hắn gầm lên, tiếng gầm vang vọng như một lời thề bi tráng. Hắn đã thấy vô số binh sĩ ngã xuống xung quanh mình, nhưng không thể lùi bước. Hắn phải giữ vững vị trí, dù chỉ là thêm một khắc, để những người khác có cơ hội sống sót. Một Ma Tướng cấp cao khác, Thiên Sát, với thanh đại đao khổng lồ, đã nhận ra sự ngoan cường của Hàn Thiên Vũ. Hắn xông tới, đại đao của hắn mang theo ma khí cuồn cuộn, chém thẳng vào Hàn Thiên Vũ. Một tiếng kim loại va chạm kinh hoàng, Hàn Thiên Vũ bị đánh bật về phía sau, thanh trường thương của hắn bay khỏi tay, cắm sâu vào đống đổ nát. Hắn gục xuống, toàn thân đau nhức, nhưng ánh mắt kiên định vẫn không hề lay chuyển. Hắn nhìn những binh sĩ đang rút lui, biết rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng.
Liễu Thanh Hoan, đôi tay nhỏ nhắn giờ đây dính đầy máu và nước mắt, tuyệt vọng chữa trị cho những người lính bị thương trong một góc tường đổ nát. Nàng đã chứng kiến cảnh thương vong kinh hoàng, từng người lính mà nàng cố gắng cứu chữa đều lần lượt tắt thở. Mùi máu tươi nồng nặc, mùi khói lửa gay gắt, và mùi ma khí hôi thối đặc trưng của Ma tộc hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, kinh hoàng. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng giờ đây không còn ánh lên sự tò mò hay ngưỡng mộ, mà chỉ còn là nỗi sợ hãi và sự bất lực. Nàng ôm chặt lấy một đứa trẻ bị thương đang khóc thét, cố gắng băng bó vết thương cho nó bằng những mảnh vải còn sót lại. “Mau, mau băng bó! Nhanh lên!” Nàng khóc nức nở, giọng nói run rẩy, cầu xin những y sư khác, dù biết rằng tất cả đều đã quá muộn. Các y sư, những người đã quen với cảnh máu chảy đầu rơi, giờ đây cũng không thể giữ được bình tĩnh. Họ khóc, họ run rẩy, nhưng vẫn cố gắng làm tròn bổn phận của mình, cho đến khi một nhóm Ma vật hung hãn xông vào, tiếng gầm gừ ghê rợn vang lên, và những ngọn lửa đen ngòm bắt đầu bao trùm lấy khu vực cứu chữa tạm bợ.
Các pháp trận phòng ngự cuối cùng, vốn đã bị bào mòn bởi ma khí và sức công phá của Ma tộc, giờ đây hoàn toàn bị phá hủy bởi tiếng nổ và sự tràn vào của chúng. Ma khí nồng nặc bao trùm lấy Thủ Thành Cổ Bích, nuốt chửng ánh sáng hy vọng cuối cùng. Bầu trời âm u, giờ đây không chỉ có gió lạnh và sương mù, mà còn bắt đầu có những giọt mưa máu nhỏ giọt, như chính ông trời cũng đang khóc than cho số phận của pháo đài này. Tiếng cười man rợ của Ma tộc vang vọng khắp chiến trường, xen lẫn tiếng kêu la tuyệt vọng của binh sĩ chính đạo, những người đang ngã xuống như rạ, không một chút chống cự.
Trước sức ép kinh hoàng, trước sự hy sinh vô ích của quá nhiều đồng đội, và trước cảnh tượng Thủ Thành Cổ Bích đã hoàn toàn chìm trong biển lửa và ma khí, Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ, Hàn Thiên Vũ – những người lãnh đạo trẻ tuổi đã chiến đấu đến tận cùng – cuối cùng cũng phải chấp nhận sự thật đau đớn. Họ không thể giữ được nơi này nữa. Với tất cả sự tuyệt vọng và đau đớn, Mộ Dung Tuyết cắn chặt môi, ra lệnh rút lui. Đó là một mệnh lệnh khó khăn nhất mà nàng từng đưa ra, một lời tuyên bố về sự thất bại không thể vãn hồi. Những binh sĩ còn sống sót, những người đã kiệt sức và tuyệt vọng, lảo đảo rút lui, bỏ lại phía sau một cứ điểm quan trọng và vô số sinh mạng đã ngã xuống. Thủ Thành Cổ Bích đã rơi vào tay Ma tộc. Hy vọng đã tắt. Ánh sáng đã bị nuốt chửng bởi bóng tối. Những người anh hùng trẻ tuổi đã chiến đấu đến tận cùng, nhưng trước sức mạnh áp đảo của Ma tộc, sự nỗ lực của họ chỉ như những ngọn nến le lói trước cơn bão táp. Tiếng gào thét của Ma tộc, tiếng rên rỉ của người chết, tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát, tất cả hòa quyện thành một khúc bi ca, một lời than vãn cho một cứ điểm phòng thủ quan trọng vừa thất thủ, báo hiệu một tương lai đen tối hơn đang chờ đợi Đại lục Tiên Nguyên.
***
Bình minh dần ló dạng, mang theo một màu xám xịt, ảm đạm. Mây mù trên đỉnh Cô Độc bắt đầu tan dần, để lộ ra một bầu trời u ám, không một tia nắng. Gió vẫn mạnh, thổi bay những giọt sương cuối cùng đọng trên đá. Màn hình pháp khí trong tay Cố Trường Minh cuối cùng trở nên hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ còn lại một hình ảnh mờ ảo, xa xăm của Thủ Thành Cổ Bích chìm trong biển lửa và ma khí. Không còn tiếng gào thét, không còn tiếng pháp khí va chạm, chỉ còn một sự im lặng đáng sợ, nặng nề bao trùm. Đó là sự im lặng của cái chết, của sự hủy diệt.
Cố Trường Minh mở mắt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn không hề gợn sóng, không một chút biểu cảm. Không ai có thể đọc được suy nghĩ của hắn qua ánh mắt ấy. Nhưng trong tim hắn, một vết thương cũ lại nhói lên, một cảm giác quen thuộc đến cay đắng. Hắn đã thấy điều này quá nhiều lần trong kiếp trước. Những pháo đài sụp đổ, những hy vọng tan tành, những người anh hùng ngã xuống – tất cả đều là những mảnh ký ức đau thương đã hằn sâu vào linh hồn hắn. Hắn biết rằng sự sụp đổ này, dù đau đớn, là cần thiết. Nó là một bài học đắt giá, một ngọn lửa thử thách mà những mầm non chính đạo kia phải trải qua để thực sự hiểu được sự tàn khốc của chiến tranh và gánh nặng của trách nhiệm.
“Thủ Thành Cổ Bích đã rơi.” Cố Trường Minh thì thầm, giọng nói trầm thấp, như một lời tuyên bố cho chính hắn. “Một bài học đắt giá. Nhưng nó không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu... cho các ngươi.” Hắn tự nhủ, trong thâm tâm, rằng đây là con đường duy nhất. Con đường mà hắn phải chọn, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Hắn đã thấy sự lụi tàn của một thế hệ anh hùng khi họ quá dựa dẫm vào một cá nhân, vào một vị cứu tinh. Hắn sẽ không để điều đó lặp lại.
Cố Trường Minh quay lưng lại với Thủ Thành Cổ Bích, với những hình ảnh đổ nát và bi thương còn sót lại trong tâm trí hắn. Hắn bước đi chậm rãi về phía ẩn thất của mình, những bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Bóng hắn đổ dài trên sườn núi, cô độc và đơn độc, như một vị thần đang gánh vác một bí mật lớn lao, một trọng trách nặng nề mà không ai có thể hiểu được.
Trong cái khoảnh khắc bình minh u ám đó, hắn không còn là Cố Trường Minh của kiếp trước, một anh hùng với trái tim nhiệt huyết, sẵn sàng hy sinh tất cả để cứu thế giới. Hắn là Cố Trường Minh của kiếp này, một người đã kiệt sức, đã chai sạn, nhưng vẫn mang trong mình một hy vọng mong manh. Hắn không cứu thế giới bằng cách tự mình chiến đấu, mà bằng cách buộc những người khác phải đứng lên, phải tự mình đối mặt với số phận. Hắn đã trả giá quá đắt để hiểu điều đó. Giờ là lượt các ngươi. Ngọn lửa của sự mất mát sẽ thiêu đốt những yếu kém, và từ tro tàn, một thế hệ mới, mạnh mẽ hơn, sẽ trỗi dậy. Đó là hy vọng duy nhất của hắn, và cũng là gánh nặng mà hắn phải mang vác, cho dù cả thế giới có căm ghét hay hiểu lầm hắn đi chăng nữa.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.