Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 401: Nước Cờ Sinh Tử: Điểm Yếu Chết Người

Trong mịt mùng sương khói của thời gian, có những vết sẹo không bao giờ lành, những ký ức không thể xóa nhòa, chúng khắc sâu vào linh hồn, định hình nên bản ngã của một người. Khi màn đêm buông xuống, không phải lúc nào cũng là bóng tối của hiện tại bao trùm, mà đôi khi, nó là cánh cổng dẫn lối về những thời khắc đã qua, những khoảnh khắc bi tráng, thấm đẫm máu và nước mắt, nơi một anh hùng từng gánh vác vận mệnh của cả một đại lục.

***

Đêm khuya buông xuống Viễn Cổ Chiến Trường, không phải bằng sự tĩnh lặng bình yên, mà bằng một tiếng thở dài thườn thượt của đất trời, chất chứa bi ai và tang tóc. Gió lạnh rít qua những phế tích thành lũy đổ nát, như tiếng than khóc của hàng triệu linh hồn đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Cố Trường Minh đứng trên vọng gác cao nhất của pháo đài tạm bợ, một bóng hình cao gầy, cô độc, hòa mình vào màn đêm u uẩn. Dưới chân anh, những bức tường đá sừng sững đã bị thời gian và chiến tranh bào mòn, chỉ còn trơ trọi những khối đá lớn nhuốm màu máu khô và rêu phong. Nơi đây, từng là biểu tượng của sự kiên cường, nay chỉ còn là một đống đổ nát, minh chứng cho sự tàn khốc của Ma tộc và sự bất lực của chính đạo.

Đôi mắt hổ phách của anh, sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, dõi về phía chiến trường tan hoang. Nơi đó, những ánh lửa le lói từ các cứ điểm vừa bị đốt cháy vẫn còn leo lét, như những đốm lửa ma trơi trên đồng hoang, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, tang thương của cảnh vật. Chúng là vết tích của một thất bại thảm hại vừa diễn ra, một vết sẹo mới khoét sâu vào trái tim đã chai sạn của anh. Một cơn gió lạnh thấu xương thổi qua, cuốn theo mùi máu tanh nồng, mùi tro tàn khét lẹt và cả oán khí nồng đậm của Ma tộc, thứ khí tức ăn mòn cả linh hồn và thể xác. Nó xuyên qua lớp trường bào tối màu của anh, mang theo cái lạnh lẽo của cái chết và sự tuyệt vọng. Anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn bản đồ chiến lược trải rộng trên mặt bàn đá lạnh lẽo trước mặt. Ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua từng vị trí, từng dấu hiệu nhỏ nhất của quân Ma tộc, từng nét vẽ nguệch ngoạc đánh dấu những cứ điểm đã mất, những tuyến đường tiếp viện bị cắt đứt, những đơn vị quân chính đạo bị bao vây hoặc tan rã.

Anh cảm nhận rõ sự kiệt quệ của quân chính đạo, từng binh sĩ, từng tướng lĩnh đều đã cận kề giới hạn của mình. Linh lực cạn kiệt, tinh thần suy sụp, và cái chết luôn rình rập ở mỗi góc khuất. Tất cả gánh nặng của đại lục Tiên Nguyên, của hàng tỷ sinh linh vô tội, giờ đây dường như đang đè nén lên đôi vai gầy guộc của một mình anh. Anh là Chỉ huy tối cao, kiến trúc sư chiến lược của liên minh chính đạo, nhưng cũng là kẻ gánh chịu mọi thất bại, mọi mất mát. Mỗi cái tên trên bản đồ, mỗi mũi tên chỉ hướng, đều là một sinh mạng, một mảnh đất, một hy vọng đang đứng bên bờ vực thẳm. Anh đã hy sinh quá nhiều, đã mất mát quá nhiều, nhưng trận chiến này vẫn chưa có hồi kết. Trái tim anh dường như đã hóa đá, nhưng mỗi khi một ánh lửa mới bùng lên ở phía chân trời, một tiếng kêu thảm thiết vọng lại từ xa, nó lại rỉ máu một lần nữa.

"Đã đến lúc... một nước cờ cuối cùng," giọng anh thì thầm, lạc lõng trong tiếng gió rít, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ mệt mỏi đã ngấm sâu vào cốt tủy, nhưng lại ẩn chứa một ý chí thép không thể lay chuyển. "Hoặc thắng, hoặc tất cả sẽ hóa thành tro tàn." Đó không phải là lời nói bốc đồng, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lùng. Không còn đường lui. Không còn lựa chọn nào khác. Anh biết rõ, đây là canh bạc lớn nhất, một đòn quyết định có thể làm thay đổi cục diện chiến trường, hoặc đẩy tất cả vào vực sâu vĩnh cửu.

Ngón tay thon dài của Cố Trường Minh vuốt nhẹ trên bản đồ, dừng lại ở một điểm then chốt, một khu vực hiểm trở bị Ma khí bao phủ dày đặc, gần như bị lãng quên trên bất kỳ bản đồ nào khác. Đó là một con đường mòn bí mật, ẩn mình giữa những dãy núi đá tai mèo và rừng cây cổ thụ, nơi Ma tộc thường dùng để vận chuyển quân lương và binh lính dự bị, nhưng lại không hề được phòng thủ cẩn mật. Hắn, Xích Diễm Ma Tướng, một kẻ hung hãn và tàn bạo, chỉ biết đến sự áp đảo trực diện, và luôn tin rằng không ai dám bén mảng đến vùng đất ngập tràn Ma khí ấy. Đây chính là tử huyệt mà anh đã nghiền ngẫm, tính toán trong vô vàn đêm trắng, giữa những giấc ngủ chập chờn đầy ác mộng.

Môi anh mím chặt, một đường thẳng tắp, biểu lộ sự căng thẳng đến tột độ. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói và máu thấm vào buồng phổi, như nhắc nhở anh về hiện thực nghiệt ngã. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của anh đã trở nên kiên quyết, sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa được tôi luyện. Không còn là sự mệt mỏi, không còn là bi ai. Giờ đây, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng và ý chí sắt đá của một người gánh vác vận mệnh. Anh đã nhìn thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch trong vô số cuộc chiến. Giờ đây, anh không còn thời gian cho sự do dự hay tiếc nuối. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và anh, Cố Trường Minh, đã chọn hành động, dù cho cái giá phải trả có là linh hồn và trái tim mình đi chăng nữa. Anh sẽ không buông xuôi, chừng nào còn một tia hy vọng.

***

Trong lều chỉ huy tạm bợ, không gian chật hẹp và ngột ngạt hơn rất nhiều so với sự bao la của chiến trường bên ngoài. Tiếng gió rít vẫn gào thét bên ngoài, nhưng bên trong, chỉ có tiếng lửa nhỏ tí tách trong lò sưởi và tiếng mực mài trên giấy pháp khí vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng cô độc của sự sống và cái chết. Mùi đất ẩm và thuốc bắc từ những vết thương băng bó thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với hơi ấm khô khan của lửa, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, nặng nề, nhưng lại ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn pháp khí trung tâm hắt lên khuôn mặt Cố Trường Minh, chiếu rõ vẻ mệt mỏi nhưng kiên định đã khắc sâu vào từng đường nét. Đôi mắt anh vẫn giữ nguyên vẻ sắc lạnh và sâu thẳm, nhưng khóe mắt lại hằn lên những quầng thâm do thiếu ngủ triền miên.

Đối diện anh, Hàn Thiên Vũ đứng thẳng tắp, dù kiệt sức đến nỗi đôi vai rộng lớn cũng hơi chùng xuống. Vị chỉ huy trẻ tuổi này, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và vẻ mặt nghiêm nghị, lại sở hữu một ánh mắt hiền lành, trung thành. Anh ta là một trong số ít những người còn giữ được sự nhiệt huyết, niềm tin và sự tận tâm tuyệt đối vào Cố Trường Minh giữa biển cả tuyệt vọng này. Bộ giáp nhẹ màu bạc của anh ta vẫn còn vương vết máu khô và bùn đất, nhưng không thể che giấu được sự oai phong, bất khuất.

Cố Trường Minh ngồi bên bàn, trải ra một phần bản đồ chiến trường được vẽ tay. Đó không phải là bản đồ thông thường, mà là một tác phẩm nghệ thuật chiến lược, với những đường nét phức tạp, những ký hiệu bí ẩn mà chỉ anh mới có thể giải mã. Anh chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi một con đường mòn hẹp xuyên qua một vùng núi hiểm trở, bị bao phủ bởi Ma khí nồng đậm. "Thiên Vũ," giọng Cố Trường Minh trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của lều, "ngươi thấy đây... Xích Diễm Ma Tướng tuy hung hãn, nhưng hắn có một tử huyệt."

Hàn Thiên Vũ cúi đầu nhìn, ánh mắt lướt qua những chi tiết mà Cố Trường Minh chỉ. Anh ta đã từng nghe nói về con đường mòn này, nhưng luôn nghĩ đó là một lối đi tự sát, không đáng để bận tâm. "Tử huyệt?" Hàn Thiên Vũ lặp lại, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi.

Cố Trường Minh gật đầu, ngón tay anh chỉ thẳng vào con đường mòn. "Tuyến tiếp tế này, nếu bị cắt đứt... toàn bộ tiền tuyến của hắn sẽ rối loạn. Ma tộc dựa vào Ma khí để duy trì sức mạnh, và tuyến tiếp tế này cung cấp Ma thạch cùng các vật phẩm bổ trợ cho quân đoàn của Xích Diễm. Hắn luôn tự mãn vào sức mạnh áp đảo của mình, và tin rằng không ai dám liều mạng đột nhập vào vùng Ma khí dày đặc như thế." Anh ngừng lại một chút, đôi mắt nhìn sâu vào Hàn Thiên Vũ, như muốn đọc thấu từng suy nghĩ của đối phương. "Hắn, một kẻ hung hăng, tàn bạo, chỉ biết giết chóc, nhưng lại cực kỳ cứng nhắc trong chiến thuật. Hắn quá dựa dẫm vào sức mạnh tuyệt đối, bỏ qua những chi tiết nhỏ, những khả năng bất ngờ."

Hàn Thiên Vũ nuốt khan. Anh ta hiểu tầm quan trọng của tuyến tiếp tế, nhưng cũng hiểu rõ sự nguy hiểm của nhiệm vụ này. "Nhưng thưa huynh," giọng anh ta run rẩy, "đường này quá nguy hiểm, địa hình hiểm trở, lại là nơi Ma khí dày đặc nhất... Ngay cả một tu sĩ Kim Đan kỳ cũng khó lòng xuyên qua mà không bị Ma khí ăn mòn. Huống hồ..."

Cố Trường Minh ngắt lời, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mắt Hàn Thiên Vũ, không cho phép bất kỳ sự trốn tránh nào. "Ta biết. Ta biết rõ sự nguy hiểm của nó, Thiên Vũ. Ta biết nó là một con đường chết. Nhưng đây là cơ hội duy nhất." Giọng anh, dù vẫn trầm thấp, lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, một sự thuyết phục tuyệt đối. "Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Ma tộc đang thắng thế, chúng ta đã rút lui quá nhiều, mất mát quá nhiều. Nếu không có một đòn phản công bất ngờ, một cú đánh chí mạng vào yếu huyệt của chúng, chúng ta sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn."

Hàn Thiên Vũ nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Ánh mắt anh ta dao động dữ dội giữa sự sợ hãi tột cùng trước nhiệm vụ gần như bất khả thi, và niềm tin tuyệt đối vào người huynh trưởng đang ngồi trước mặt. Anh ta đã chứng kiến Cố Trường Minh làm nên những điều không tưởng, đã chứng kiến anh ta dẫn dắt họ qua vô số hiểm nguy. Nhưng lần này, mọi thứ dường như còn tồi tệ hơn gấp vạn lần. Nhiệm vụ này không chỉ đòi hỏi dũng khí, mà còn đòi hỏi sự hy sinh gần như chắc chắn. "Huynh... huynh có tin ta không?" Cố Trường Minh hỏi lại, câu hỏi đơn giản nhưng lại nặng trĩu. Nó không phải là một câu hỏi về năng lực, mà là một câu hỏi về niềm tin, về sự gắn kết giữa họ.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Hàn Thiên Vũ nhìn thấy vẻ mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt của Cố Trường Minh, nhưng cũng thấy được ngọn lửa kiên định, không bao giờ tắt. Anh ta thấy sự cô độc của một người gánh vác cả thế giới trên vai, một người phải đưa ra những quyết định sinh tử mà không một ai có thể chia sẻ. Anh ta hiểu, Cố Trường Minh không phải đang đẩy anh ta vào chỗ chết, mà là đang đặt cược vào hy vọng cuối cùng của toàn bộ đại lục. Nếu Cố Trường Minh tin tưởng anh ta đến vậy, thì anh ta có lý do gì để không tin tưởng chính mình?

Cuối cùng, Hàn Thiên Vũ gật đầu mạnh mẽ. Một cái gật đầu dứt khoát, không còn chút do dự hay sợ hãi nào. Ánh mắt anh ta bừng lên một ngọn lửa mới, ngọn lửa của sự quyết tâm và lòng trung thành. "Ta tin huynh, Cố huynh." Giọng anh ta giờ đây đã vững vàng, kiên định. "Ta tin vào chiến lược của huynh, ta tin vào khả năng của huynh, và ta tin vào lời hứa của huynh. Ta sẽ đi."

Cố Trường Minh vẽ một đường mũi tên táo bạo trên bản đồ, chỉ vào con đường xuyên qua vùng Ma khí nồng đậm. Đó là một đường thẳng tắp, dứt khoát, như thể nó đã tồn tại trong tâm trí anh từ rất lâu. "Tuyệt vời," Cố Trường Minh khẽ nói, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua khóe môi. "Hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ hành động trước bình minh." Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và anh biết, cái giá của lần này có thể là sinh mạng của Hàn Thiên Vũ và đội quân cảm tử của anh ta. Nhưng anh cũng biết, đây là cái giá duy nhất để giành lấy một cơ hội mong manh cho sự sống. Gánh nặng của những quyết định đau đớn như thế đã bào mòn linh hồn anh trong kiếp này, và sẽ mãi mãi hằn sâu trong ký ức, định hình con người anh sau này.

***

Bình minh còn chưa ló rạng, nhưng không khí ở biên giới khu vực chiến tranh đã đặc quánh sự căng thẳng. Gió lạnh vẫn cắt da, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi của đất đá, nhưng giờ đây còn có thêm mùi mồ hôi, mùi kim loại của giáp trụ và một chút Ma khí từ xa vọng lại, như hơi thở của tử thần. Sương mù dày đặc giăng mắc khắp nơi, nuốt chửng những hình bóng, biến tất cả thành những ảo ảnh mờ ảo, ma mị. Từ xa, thỉnh thoảng lại có tiếng vó ngựa dồn dập bị kìm nén, tiếng giáp trụ khẽ va chạm vào nhau, và những tiếng thì thầm trầm thấp của binh sĩ, tất cả đều hòa vào tiếng gió rít qua các khe núi, tạo nên một bản giao hưởng của sự chờ đợi và hy sinh.

Hàn Thiên Vũ đứng đầu một đội quân cảm tử nhỏ, khoảng ba trăm tinh anh, những người đã tự nguyện dâng hiến sinh mạng mình vì đại nghĩa. Mỗi người lính đều là những chiến binh kỳ cựu, với ánh mắt kiên định và gương mặt khắc khổ, họ đã thề sống chết với nhiệm vụ này. Những bộ giáp tối màu của họ gần như hòa lẫn vào màn đêm và sương mù, biến họ thành những bóng ma sẵn sàng lao vào tử địa. Anh ta cảm nhận được sự lạnh lẽo của lưỡi kiếm bên hông, sự nặng nề của trách nhiệm trên vai, và sự dồn nén của hàng triệu hy vọng vào đội quân nhỏ bé này.

Anh nhìn lại phía sau, nơi Cố Trường Minh đứng khuất trong bóng tối của pháo đài đổ nát, chỉ như một cái bóng mờ. Ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn pháp khí bên trong pháo đài hắt ra, chỉ đủ để phác họa một phần nhỏ của bóng hình cao gầy ấy. Không một lời nói được trao đổi, không một mệnh lệnh nào được nhắc lại. Chỉ có một cái gật đầu nặng trĩu từ Cố Trường Minh, một cái gật đầu chứa đựng tất cả sự tin tưởng, sự phó thác, và cả nỗi đau âm ỉ. Đó không chỉ là lời tạm biệt, mà còn là lời hứa, một lời hứa vô hình về một tương lai mà họ đang đánh đổi bằng máu và mạng sống.

Cố Trường Minh đứng yên như một bức tượng, nắm chặt bàn tay đến trắng bệch, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Hàn Thiên Vũ và đội quân cảm tử vừa biến mất. Anh chứng kiến những chiến hữu của mình, những người anh em đã cùng anh vào sinh ra tử, lao vào một trận chiến mà tỷ lệ sống sót gần như bằng không. Mỗi bước chân của họ, mỗi hơi thở của họ, đều là một gánh nặng đè lên trái tim anh. Ánh mắt anh đầy vẻ dằn vặt, nhưng không chút hối hận. Anh biết, đây là con đường duy nhất. Anh biết, đây chỉ là một trong rất nhiều hy sinh anh sẽ phải chứng kiến, hoặc tự mình thực hiện.

Gánh nặng của thế giới đang đè nặng lên vai anh, không chỉ là gánh nặng của chiến lược, mà còn là gánh nặng của những linh hồn. Anh cảm thấy một phần linh hồn mình đang cùng họ dấn thân vào hiểm nguy, từng chút một tan biến vào màn sương dày đặc và lạnh lẽo. Trái tim anh rỉ máu, nhưng anh không thể lùi bước. Anh là bộ não, là trụ cột tinh thần của liên minh chính đạo. Anh không thể gục ngã. Nỗi đau ấy, sự dằn vặt ấy, sẽ mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm anh, trở thành một phần không thể tách rời của con người anh, một vết sẹo không bao giờ lành.

Hàn Thiên Vũ kéo tấm che mặt xuống, che đi một nửa khuôn mặt đã hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng kiên định. Anh ta ra hiệu lệnh. Tiếng kèn hiệu chiến tranh xa xăm vang lên, một âm thanh trầm đục, nghẹn ngào, hòa vào tiếng gió. Đó là tín hiệu bắt đầu. Đội quân cảm tử nhanh chóng biến mất vào màn sương dày đặc, tiến về phía con đường mòn tử thần, nơi Ma khí nồng đậm đang chờ đợi. Những bước chân của họ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như những bóng ma lướt đi trong đêm tối, mang theo hy vọng cuối cùng của một đại lục đang trên bờ vực diệt vong.

Cố Trường Minh vẫn đứng đó, bất động. Anh không biết bao lâu nữa mình sẽ phải chịu đựng những nỗi đau như thế này. Anh không biết bao nhiêu người nữa sẽ phải ngã xuống vì quyết định của anh. Nhưng anh biết, mình không thể dừng lại. Anh phải tiếp tục chiến đấu, tiếp tục hy sinh, cho đến khi không còn gì để mất. Sức mạnh của Ma tộc vẫn còn đáng sợ, và ngay cả sự can thiệp của anh cũng chỉ tạo ra một cơ hội mong manh. Cuộc chiến còn dài, và những mất mát vẫn còn đó. Sự mệt mỏi và gánh nặng của Cố Trường Minh trong kiếp trước này, những quyết định sinh tử, những hy sinh vô bờ bến, chính là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự thờ ơ và chán ghét thế sự của anh ở kiếp này. Rủi ro cực lớn của nhiệm vụ này báo hiệu những mất mát lớn sẽ xảy ra, góp phần vào bi kịch cuối cùng của Cố Trường Minh ở kiếp trước. Chiến thuật và điểm yếu của Ma tộc mà anh khám phá trong kiếp này sẽ là những thông tin quý giá mà anh sẽ sử dụng ở kiếp sau, dù gián tiếp, nhưng cái giá phải trả cho chúng là quá đắt, khắc sâu vào linh hồn anh một vết thương không thể nào chữa lành.

Bầu trời phía đông bắt đầu ửng hồng, một tia sáng yếu ớt xuyên qua màn sương mù, báo hiệu một ngày mới đang lên, một ngày mới đầy rẫy bất trắc và hy vọng mong manh. Nhưng đối với Cố Trường Minh, đó chỉ là sự tiếp nối của một cuộc chiến không hồi kết, một gánh nặng không bao giờ được buông xuống. Anh vẫn đứng đó, một mình, giữa cảnh hoang tàn, như một tượng đài bất diệt của sự hy sinh và nỗi đau.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free