Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 41: Bóng Ma Thức Giấc: Khởi Đầu Hỗn Loạn
Ánh tà dương cuối cùng đã tắt hẳn, để lại một màn đêm đen kịt bao trùm Thung Lũng Hoa Đào. Cố Trường Minh đứng đó, Thiên Cơ Lệnh trong tay, cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo lướt qua, một bóng ma từ quá khứ vừa xuất hiện rồi tan biến. Hắn không hề hay biết đến sự hiện diện của Tư Đồ Nguyệt, nhưng trực giác của một kẻ từng trải qua hàng ngàn năm sinh tử mách bảo rằng có điều gì đó không ổn. Trái tim hắn, sau một thời gian dài chai sạn, giờ đây đã bắt đầu đập lại, không còn là tảng đá lạnh lẽo mà mang theo một nhịp điệu mới, chậm rãi nhưng kiên định, báo hiệu cho một hành trình đầy hiểm nguy nhưng cũng đầy hứa hẹn. Hắn sẽ không cứu thế giới theo cách cũ, nhưng cũng không thể hoàn toàn làm ngơ.
Sáng hôm sau, một cơn gió lạnh bất thường quét qua Thung Lũng Hoa Đào, mang theo hơi ẩm ướt của sương đêm và một mùi hương thoang thoảng của tử khí, lẫn với hương hoa dại đang tàn phai. Mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng vàng nhạt xuống Lạc Hoa Trấn, nhưng không thể xua tan đi bầu không khí ảm đạm bao trùm ngôi làng nhỏ ven trấn. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, lợp ngói đỏ, từng là biểu tượng của sự an yên, giờ đây nhiều căn đã đổ nát, mái ngói vỡ vụn, vách gỗ cháy xém. Tiếng chim hót vẫn vang vọng từ những khu rừng lân cận, nhưng tiếng trẻ con nô đùa đã tắt hẳn, thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng ho khan và mùi máu tanh nồng nặc.
Cố Trường Minh, Lâm Uyên, Liễu Thanh Hoan và Thanh Vân Tử đã đến nơi này theo lời cầu cứu khẩn thiết của một số dân làng chạy thoát được. Cảnh tượng trước mắt họ thật kinh hoàng. Ma khí, thứ sức mạnh tàn phá mà Cố Trường Minh đã quá quen thuộc, đã không còn giới hạn ở những nơi hoang vu hay bí ẩn. Nó đã lan đến những ngôi làng hẻo lánh, len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống phàm trần.
"Đây là... Ma khí? Thật khủng khiếp!" Liễu Thanh Hoan thốt lên, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nhuốm đầy kinh hoàng. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng trợn trừng khi chứng kiến những người dân vô tội đang quằn quại trên mặt đất, da thịt chuyển màu xám xịt, xanh tím, gân xanh nổi chằng chịt dưới lớp da. Một số khác đã biến thành những Ma vật méo mó, hung hãn, gầm gừ lao vào bất cứ thứ gì chúng cảm nhận được. Những người còn sống sót, dù chưa biến đổi, cũng đang đau đớn dữ dội, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng và sợ hãi.
Lâm Uyên che miệng, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước. Nàng run rẩy nhìn những cảnh tượng bi thương, trong lòng dấy lên một cảm giác bất lực tột cùng. "Chúng ta phải làm gì đó! Nhìn họ kìa... Họ đang chết dần chết mòn!" Nàng nói, giọng run run, khao khát muốn giúp đỡ nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Thanh Vân Tử thở dài nặng nề, bộ râu dài phất phơ theo làn gió lạnh. Khuôn mặt già nua của ông hằn lên vẻ lo lắng và buồn bã. "Tình hình tệ hơn ta nghĩ. Ma khí đã lan đến cả những nơi hẻo lánh thế này. Mà còn... Ma khí ở đây dường như có một loại biến thể nào đó, hung bạo hơn, lây lan nhanh hơn." Ông nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt đục ngầu đầy hy vọng và một chút sợ hãi. "Cố tiền bối, ngài có nhận ra điều gì bất thường không?"
Cố Trường Minh đứng giữa cảnh hỗn loạn, thân hình cao gầy toát lên vẻ u buồn. Hắn im lặng, đôi mắt hổ phách sâu thẳm quét qua từng gương mặt đau khổ, từng ngôi nhà đổ nát. Ma khí trong không khí trở nên đậm đặc đến mức hắn có thể cảm nhận được áp lực của nó đè nặng lên linh hồn. Hắn đã thấy những cảnh tượng tương tự hàng ngàn lần trong kiếp trước, nhưng mỗi lần chứng kiến, trái tim hắn vẫn không thể hoàn toàn vô cảm. Sự mệt mỏi tột cùng và vẻ chán chường vẫn hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú của hắn, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó, một tia sáng phức tạp đang lấp lánh. Hắn không còn là Cố Trường Minh thờ ơ tuyệt đối của những chương đầu. Hắn đang quan sát, đang suy nghĩ, đang đấu tranh.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng đó, một bóng dáng trong bộ y phục trắng muốt, lấm lem bùn đất và máu khô, đang tận tâm cứu chữa những người bị thương. Nàng là Bạch Linh, một nữ đệ tử y thuật trẻ tuổi. Mái tóc dài của nàng bết dính mồ hôi, gương mặt thanh tú giờ đây nhợt nhạt và hốc hác vì kiệt sức, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên nghị và lòng trắc ẩn không lay chuyển. Nàng di chuyển nhanh nhẹn giữa các nạn nhân, đặt những viên linh đan vào miệng họ, dùng linh lực của mình để xoa dịu nỗi đau và đẩy lùi Ma khí đang xâm lấn.
"Vết thương nào cũng có thể lành," Bạch Linh nói, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên cường đáng nể, khi nàng nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt một người phụ nữ lớn tuổi. "Nhưng tâm trí bị Ma khí xâm nhập thì khó... Chúng ta phải ngăn chặn nó trước khi nó biến đổi hoàn toàn." Nàng nhìn lên, ánh mắt đầy cầu xin, tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người có khả năng hơn mình.
Lâm Uyên và Liễu Thanh Hoan không chần chừ, lập tức chạy đến bên Bạch Linh, đề nghị giúp đỡ. Lâm Uyên dùng linh lực của mình để kiểm tra tình trạng của các nạn nhân, còn Liễu Thanh Hoan vội vã tìm kiếm những loại thảo dược quen thuộc mà nàng biết có thể cầm máu hoặc giảm đau.
Cố Trường Minh khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự gia tăng nhanh chóng của Ma khí, không chỉ ở môi trường mà còn trong cơ thể của những người bị nhiễm. Loại Ma khí này hung bạo và độc địa hơn rất nhiều so với những gì hắn từng thấy trong giai đoạn đầu của kiếp trước. Nó không chỉ đơn thuần làm suy yếu thể chất, mà còn ăn mòn linh hồn, khiến người phàm mất đi lý trí và biến thành những Ma vật khát máu.
Hắn âm thầm truyền một chút linh khí tinh khiết vào một vật phẩm nhỏ mà Liễu Thanh Hoan đang đeo, một chiếc vòng ngọc đơn giản. Linh khí của hắn, dù chỉ một chút, cũng đủ để tạo thành một lớp bảo vệ vô hình, giúp nàng chống lại sự xâm nhập của Ma khí. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn của thực tại, thấy được những điều mà người khác không thể.
"Cố tiền bối..." Thanh Vân Tử lại lên tiếng, ánh mắt lão nhìn hắn đầy vẻ nài nỉ. "Xin ngài... Nếu ngài có thể..."
Cố Trường Minh quay sang nhìn Thanh Vân Tử, ánh mắt lạnh nhạt. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Hắn nói, giọng trầm thấp, mang theo chút châm biếm thường thấy. "Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng nếu các ngươi muốn một cuộc chiến, thì các ngươi phải tự đứng lên." Dù nói vậy, hắn vẫn không rời đi. Cái nhìn của hắn vẫn hướng về Bạch Linh và hai cô gái, tựa hồ đang cân nhắc điều gì đó. Hắn biết, lời nói của hắn nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng đó là con đường duy nhất để đánh thức những người đang sống trong sự ảo tưởng về một "Kỷ Nguyên Hoàng Kim" an bình.
Đêm dần buông xuống, mang theo một cơn mưa phùn lạnh lẽo. Ma khí cuồn cuộn trong màn đêm, như những sợi tơ đen vô hình bủa vây Lạc Hoa Trấn, khiến cho không khí càng thêm nặng nề và u ám. Sau một ngày dài chứng kiến thảm cảnh và cố gắng giúp đỡ trong vô vọng, cả nhóm tìm một Phế Khí Động gần đó để nghỉ chân.
Phế Khí Động là một hang động tự nhiên, nằm sâu trong một vách núi đá. Nơi đây từng có dấu vết của người từng ở, với những tảng đá được xếp chồng lên nhau một cách thô sơ tạo thành nơi trú ẩn tạm bợ. Giờ đây, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ lùa vào cửa hang, tiếng nước nhỏ giọt từ những thạch nhũ và tiếng côn trùng vo ve trong bóng tối. Mùi đất ẩm, rêu phong và bụi bặm vương vấn khắp không gian, hòa quyện với cái lạnh lẽo và hoang vắng của hang động. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn lửa trại mà Thanh Vân Tử nhóm lên chỉ đủ để soi rõ những khuôn mặt mệt mỏi và lo lắng.
Liễu Thanh Hoan và Lâm Uyên ngồi sát vào nhau, đôi mắt vẫn còn ám ảnh bởi những gì đã chứng kiến. Bạch Linh, sau khi đã kiệt sức và không thể làm gì hơn cho các nạn nhân, cũng ngồi xuống một góc, yên lặng nhìn ngọn lửa bập bùng.
Thanh Vân Tử tiến lại gần Cố Trường Minh, đưa ra một lệnh bài cổ xưa được khắc những phù văn kỳ lạ. Đó chính là Thiên Cơ Lệnh. "Cố tiền bối, ngài có thể giải mã được những phù văn này không?" Ông nói, giọng khẩn cầu. "Chúng ta cần biết Ma khí này từ đâu mà đến, và tại sao nó lại trở nên hung bạo như vậy. Những văn tự cổ trong tộc ta chỉ nhắc đến sự tồn tại của nó, nhưng không hề nói rõ về nguồn gốc hay cách đối phó."
Cố Trường Minh nhận lấy Thiên Cơ Lệnh, chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của nó. Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa tràn vào tâm trí hắn. Dòng ký ức và thông tin cổ xưa bắt đầu tuôn trào, không phải là những hình ảnh mơ hồ, mà là những kiến thức rõ ràng, những sự kiện đã được ghi lại trong dòng chảy của thời gian. Hắn nhắm mắt lại, khuôn mặt thanh tú thoáng hiện vẻ căng thẳng. Những phù văn trên Thiên Cơ Lệnh không chỉ là chữ viết, mà là những mã hóa của lịch sử, của những bí mật đã bị chôn vùi qua hàng thiên niên kỷ. Hắn thấy những hình ảnh về các bộ tộc cổ đại thờ phụng một thứ sức mạnh hắc ám, những nghi lễ ghê rợn, và sự mở ra của một "cánh cửa" đến một thế giới khác.
"Ma khí đang tăng cường, và đây chỉ là khởi đầu." Cố Trường Minh nói, giọng trầm thấp, như thể đang nói với chính mình hơn là với những người xung quanh. Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách nhìn xuyên qua cửa hang động, nơi màn mưa phùn vẫn không ngừng rơi, và những luồng Ma khí đen kịt vẫn cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ. "Có lẽ... một cánh cửa cổ xưa đang mở ra."
"Cánh cửa gì cơ?" Liễu Thanh Hoan lo lắng hỏi, giọng nói vỡ òa giữa sự sợ hãi và tò mò. "Chúng ta có thể ngăn chặn nó không?"
Cố Trường Minh quay lại nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. "Không phải ai cũng có thể... hoặc muốn ngăn chặn." Hắn nói, trong câu nói chứa đựng một sự chua chát sâu sắc mà không ai có thể hiểu được. Hắn đã thấy quá nhiều kẻ tự xưng là chính nghĩa, nhưng khi đối mặt với hiểm nguy thực sự, lại lộ ra bộ mặt tham lam, ích kỷ. Hắn cũng đã thấy quá nhiều kẻ tưởng chừng là kẻ thù, nhưng lại là những con cờ bị lợi dụng. Gánh nặng của kiến thức về tương lai, về những âm mưu và phản bội, đè nặng lên vai hắn. Hắn biết rõ rằng sự kiện ở Lạc Hoa Trấn không phải là cá biệt, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, một sự trỗi dậy của Ma tộc đã được dự báo trong những văn tự cổ mà hắn vừa giải mã từ Thiên Cơ Lệnh.
Hắn nhìn ra ngoài hang động một lần nữa, nơi Ma khí cuồn cuộn trong màn mưa, cảm nhận gánh nặng của kiến thức và tương lai đè nặng lên vai. Hắn đã từng muốn buông bỏ tất cả, nhưng giờ đây, với Thiên Cơ Lệnh trong tay và những gì đã chứng kiến, hắn biết mình không thể trốn tránh mãi được. Sự hiện diện của Lâm Uyên và Liễu Thanh Hoan, những con người ngây thơ và tốt bụng, cũng khiến hắn không thể hoàn toàn thờ ơ. Vỏ bọc lạnh lùng của hắn đã rạn nứt, và những mảnh vỡ của sự thờ ơ đã rơi rụng, để lộ ra một tâm hồn đã mệt mỏi nhưng vẫn còn chất chứa hy vọng và lòng trắc ẩn.
Đêm khuya, cơn mưa phùn đã ngớt, nhưng gió vẫn mạnh, rít lên từng hồi trên Đỉnh Cô Độc, một ngọn núi đá trọc nằm cách Phế Khí Động không xa. Cố Trường Minh đã tách khỏi nhóm, đứng một mình trên đỉnh núi, đối mặt với gió rít và màn đêm đen kịt. Nơi đây không có kiến trúc nhân tạo, chỉ có những tảng đá cằn cỗi và vài cây cối trụi lá, trơ trọi giữa không gian hoang vắng, lạnh lẽo. Gió mạnh hú gào, mang theo mùi đá, đất và không khí loãng, như những tiếng than khóc của thế giới đang gặp nạn. Mây mù dày đặc bao phủ bầu trời, che khuất ánh trăng và các vì sao, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy u ám.
Hắn nhìn xuống phía dưới, nơi ánh lửa yếu ớt của Lạc Hoa Trấn đã bị tàn phá bập bùng trong bóng đêm. Đó không phải là ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của sự hủy diệt, của những linh hồn đang quằn quại. Hắn cảm nhận rõ sự gia tăng của Ma khí, nó không còn là một làn sương mỏng manh, mà đã trở thành một thực thể đậm đặc, bao trùm cả một vùng trời đất.
"Lại là trò chơi này..." Cố Trường Minh thì thầm, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng gió, mang theo một sự mệt mỏi đã ăn sâu vào xương tủy. "Ta đã quá mệt mỏi rồi." Hắn siết chặt nắm tay, Thiên Cơ Lệnh trong tay hắn phát ra ánh sáng yếu ớt, như một nhịp đập của một trái tim cổ xưa. Hắn biết rõ ý nghĩa của nó. Nó đã được kích hoạt. Không thể trốn tránh mãi được.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy mây đen, rồi bất chợt quay đầu về phía một tảng đá lớn. Hắn không thấy gì, chỉ có bóng tối và gió rít. Nhưng trực giác của hắn, thứ đã cứu hắn thoát khỏi vô số hiểm nguy trong kiếp trước, mách bảo rằng có ai đó đang ở đó, đang quan sát hắn. Một cảm giác lạnh lẽo và quen thuộc, giống như cái cảm giác mà hắn đã có khi ở Lạc Hoa Trấn, khi một luồng khí tức bí ẩn lướt qua.
Ẩn mình trong bóng tối, cách đó không xa, là Tư Đồ Nguyệt. Nàng đứng trên một mỏm đá cao, y phục tím than hòa vào màn đêm, gần như vô hình. Mái tóc đen dài của nàng bay phất phơ trong gió, đôi mắt sâu thẳm của nàng dõi theo từng cử chỉ của Cố Trường Minh. Nàng đã quan sát hắn từ khi hắn giải mã Thiên Cơ Lệnh, chứng kiến sự đấu tranh nội tâm của hắn, và sự chấp nhận định mệnh của hắn. Một nụ cười lạnh lẽo, khó lường nở trên môi nàng, như một đóa hoa đêm nở rộ giữa sự tàn phá.
"Thế giới này không có đúng sai, chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu. Và ngươi... vẫn là kẻ mạnh nhất." Nàng thầm nghĩ, giọng nói không phát ra thành tiếng, mà là một ý niệm sắc bén vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng đã chờ đợi khoảnh khắc này, khoảnh khắc Cố Trường Minh không còn là một kẻ thờ ơ, mà bắt đầu chấp nhận lại vai trò của mình, dù là theo cách riêng của hắn. Cuộc chơi... mới chỉ bắt đầu.
Tư Đồ Nguyệt mỉm cười một lần nữa, một nụ cười đầy bí ẩn và quyền lực, trước khi hoàn toàn tan biến vào màn đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Cố Trường Minh vẫn đứng đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy mây đen, cảm giác bị theo dõi vẫn còn đọng lại. Hắn biết, một bóng hình từ quá khứ, một mối đe dọa bí ẩn, đã trở lại. Và nó sẽ không dễ dàng buông tha hắn.
Thiên Cơ Lệnh trong tay hắn vẫn phát ra ánh sáng yếu ớt, nhưng kiên định. Nó là lời nhắc nhở rằng hắn đã không còn lựa chọn. Hắn sẽ không cứu thế giới theo cách cũ. Hắn sẽ không hy sinh bản thân một lần nữa để rồi lại bị phản bội. Nhưng hắn cũng không thể hoàn toàn làm ngơ. Hắn sẽ tìm một con đường riêng, một cách để buộc những người khác phải đứng lên chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục. Đó là một quyết định nặng nề, nhưng cũng là một sự giải thoát. Nó báo hiệu cho một hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng đầy hứa hẹn, nơi Cố Trường Minh sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của 'cứu thế giới', không phải bằng sự hy sinh của một cá nhân, mà bằng cách đánh thức ý chí của toàn bộ thế giới.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.