Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 42: Lời Kêu Gọi Của Tuyết: Ngạo Khí Của Long Thần
Cơn gió trên Đỉnh Cô Độc vẫn gào thét, mang theo hương vị của đất đá và chút hơi lạnh từ đêm tàn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn Cố Trường Minh, một thứ gì đó còn lạnh lẽo hơn nhiều đang cựa quậy. Hắn đã đứng đó quá lâu, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn về phía Lạc Hoa Trấn đang bập bùng trong ánh lửa tàn, nơi ma khí vẫn đang cuộn trào như một sinh vật sống. Thiên Cơ Lệnh trong tay hắn lúc này đã không còn chỉ là một vật phẩm vô tri, nó là một tiếng chuông cảnh tỉnh, một lời nguyền rủa của quá khứ. Hắn biết, rất rõ, cái giá của việc "biết trước tương lai". Mỗi sự kiện, mỗi bi kịch hiện hữu lúc này đều là những vết sẹo cũ rỉ máu. Hắn không muốn, thật sự không muốn. Nhưng dường như số phận đã thêu dệt một tấm lưới vô hình, mỗi sợi chỉ đều kéo hắn về phía vòng xoáy mà hắn đã từng vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây mỏng manh, nhuộm vàng những ngọn núi hùng vĩ, Thái Huyền Tiên Tông tỉnh giấc trong một vẻ đẹp thanh tịnh và siêu thoát. Các điện vũ nguy nga, chạm khắc tinh xảo từ ngọc trắng và đá quý, lấp lánh dưới ánh bình minh, mái ngói lưu ly phản chiếu rực rỡ. Những tòa tháp cao vút ẩn hiện trong làn sương mờ ảo, dường như vươn tới tận mây xanh. Hệ thống trận pháp cổ xưa bao quanh tông môn, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, bảo vệ sự thanh bình khỏi mọi thế lực phàm trần. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, hòa cùng tiếng tụng kinh của các đệ tử đang hành lễ buổi sớm. Tiếng kiếm khí vút qua trong sân tập, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và tiếng suối chảy róc rách từ khe đá vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng an lành. Hương trầm thoang thoảng quyện với mùi thảo mộc và linh dược từ các vườn thuốc, khiến không khí trở nên trong lành, sảng khoái lạ thường. Linh khí ở đây dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải lụa mờ ảo bồng bềnh giữa không trung, mang lại cảm giác sống động và tràn đầy sinh khí.
Trong một chính điện trang nghiêm, Mộ Dung Tuyết, với dung nhan tuyệt mỹ như tuyết liên, đứng thẳng tắp trước vị Trưởng lão của Thái Huyền Tiên Tông. Nàng vận bạch y tinh khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao gọn gàng, tôn lên khí chất thoát tục của một tiên tử. Đôi mắt phượng của nàng, thường mang nét ưu sầu, giờ đây ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Nàng đã nghe tin về sự tàn phá của Ma khí ở Lạc Hoa Trấn, và những biến cố kinh hoàng khác ở các vùng lân cận. Linh cảm của một người tu tiên chân chính mách bảo nàng rằng hiểm họa này không hề đơn giản.
"Trưởng lão, Ma khí đang nuốt chửng đại lục, đệ tử cảm nhận được nguy cơ diệt vong đã cận kề." Giọng nói của Mộ Dung Tuyết trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự khẩn cấp sâu sắc. "Bách tính lầm than, tu sĩ chính đạo khó lòng chống đỡ. Chỉ có Cố Trường Minh sư huynh mới có thể..."
Trưởng lão Liễu, một lão nhân râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt tinh tường, khẽ thở dài. Ông đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế gian, và nỗi đau trong lòng ông không hề kém cạnh Mộ Dung Tuyết. "Mộ Dung Tuyết à, Vô Thần Tôn Giả của kiếp trước đã không còn. Người hiện tại... hắn đã thay đổi rất nhiều. Ta e rằng, hắn không còn muốn gánh vác trách nhiệm đó nữa." Trưởng lão khẽ lắc đầu, ánh mắt đục ngầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những dải linh khí vẫn cuộn lượn. "Hắn đã sống một cuộc đời quá bi kịch. Liệu có đáng để đánh thức một con thú đang ngủ say, hay... một con chim đã gãy cánh?"
Mộ Dung Tuyết siết nhẹ nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nàng biết, Trưởng lão nói không sai. Cố Trường Minh của hiện tại đã không còn là vị anh hùng hy sinh tất cả vì chúng sinh mà nàng từng ngưỡng mộ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng vẫn tin. Nàng tin vào ánh sáng ẩn chứa trong đôi mắt tưởng chừng vô cảm ấy. "Dù anh ấy có thay đổi thế nào, đệ tử tin rằng sâu thẳm trong Cố Trường Minh sư huynh vẫn còn trách nhiệm. Trách nhiệm với đại lục này, với những sinh linh vô tội này." Nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Trưởng lão. "Nếu hắn không muốn gánh vác, thì đệ tử sẽ cố gắng đánh thức trách nhiệm đó. Con sẽ đi tìm anh ấy!"
Trưởng lão Liễu nhìn chằm chằm vào ánh mắt quật cường của Mộ Dung Tuyết, và trong khoảnh khắc ấy, ông thấy được hình bóng của một người phụ nữ vĩ đại trong quá khứ, người đã từng đứng cạnh Cố Trường Minh trong những trận chiến sinh tử. Một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi ông. "Con bé ngốc này... Được thôi. Nếu con đã quyết tâm như vậy, ta sẽ không cản. Nhưng hãy nhớ, con đang đi tìm một người đã chết đi trong tâm hồn, không phải một vị thần. Hãy cẩn thận."
Mộ Dung Tuyết cúi đầu thật sâu, lòng biết ơn vô hạn. Nàng quay người, bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. Mỗi bước chân của nàng đều mang theo một quyết tâm sắt đá. Nàng cần phải tìm Cố Trường Minh, không chỉ vì thế giới, mà còn vì chính hắn. Nàng tin rằng, sâu thẳm trong con người jaded đó, vẫn còn một ngọn lửa hy vọng. Nàng chuẩn bị hành trang một cách cẩn thận, không quá phô trương nhưng đầy đủ cho một chuyến đi dài và đầy hiểm nguy. Trong lòng nàng lúc này, không chỉ có nỗi lo lắng cho đại lục, mà còn là một tia hy vọng mong manh, một niềm tin mãnh liệt vào người mà nàng vẫn luôn coi là anh hùng. Tiếng chuông chùa vẫn ngân nga, nhưng trong tâm trí Mộ Dung Tuyết, nó đã biến thành một tiếng gọi khẩn thiết, thúc giục nàng lên đường. Thế giới đang chìm vào bóng tối, và nàng biết, chỉ có ánh sáng của Cố Trường Minh mới có thể xua tan màn đêm u ám này, dù hắn có muốn hay không.
***
Cổ Thụ Lâm, một khu rừng cổ xưa và hùng vĩ, ngập tràn trong ánh chiều tà. Những tia nắng vàng vọt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc của những thân cây cổ thụ khổng lồ, tạo thành những dải sáng huyền ảo trên nền đất ẩm mục. Rễ cây chằng chịt như những con trăn khổng lồ, bò lan trên mặt đất, tạo nên những hang động tự nhiên bên dưới. Tiếng gió rì rào qua tán lá, nghe như những lời thì thầm của quá khứ. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng côn trùng kêu rả rích, và từ xa vọng lại, đôi khi là tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú, báo hiệu một sự thay đổi không lành. Mùi đất ẩm, lá mục, nhựa cây và hương hoa dại quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của rừng già. Bầu không khí nơi đây u tịch, hùng vĩ nhưng cũng không kém phần ma mị, đặc biệt là khi sương mù nhẹ bắt đầu giăng mắc ở một vài khu vực, mang theo hơi lạnh của Ma khí.
Dưới gốc một cổ thụ cổ kính nhất, thân cây rộng lớn đến mức mười người ôm không xuể, Cố Trường Minh ngồi tĩnh lặng. Hắn vận trường bào màu tối, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, khuôn mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt. Thiên Cơ Lệnh nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, chập chờn như nhịp đập của một trái tim cổ xưa. Hắn đã giải mã được một phần lớn những bí mật ẩn chứa bên trong nó, và những gì hắn tìm thấy chỉ càng củng cố thêm sự mệt mỏi trong tâm hồn hắn.
"Lịch sử lặp lại, hay đây chỉ là một vòng luân hồi không lối thoát?" Hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm thấp, chứa đựng sự triết lý sâu xa nhưng đầy bi quan. "Cái giá phải trả... ai sẽ gánh? Ta đã gánh rồi, một lần. Và ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng... bình yên có thật sự tồn tại trong vòng xoáy này?" Hắn khẽ siết chặt Thiên Cơ Lệnh, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ từ nó, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng đang đè lên vai.
Cách đó không xa, Lâm Uyên và Liễu Thanh Hoan đang cố gắng tập luyện. Lâm Uyên, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, đang chật vật với một chiêu pháp kiếm, mồ hôi lấm tấm trên trán. Bên cạnh nàng, Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ hoạt bát, kiên cường, đang cố gắng điều hòa linh khí trong cơ thể. Tuy nhiên, linh khí trong rừng đã trở nên hỗn loạn hơn, mang theo một thứ khí tức âm u, khó chịu, khiến việc tu luyện của họ trở nên khó khăn gấp bội. Họ không còn vẻ hăng hái như trước, mà thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
"Sư huynh, Ma vật trong rừng càng ngày càng hung dữ." Liễu Thanh Hoan lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây pha chút run rẩy. "Đệ tử cảm thấy linh khí cũng trở nên hỗn loạn hơn. Mấy ngày nay, chúng ta đã gặp không ít yêu thú bị Ma khí ảnh hưởng, hung bạo hơn trước rất nhiều."
Lâm Uyên gật đầu phụ họa, đôi mắt to tròn đầy vẻ sợ hãi. "Đúng vậy, Cố ca. Có một con hổ yêu mấy hôm trước còn hiền lành, giờ thì hung tợn như muốn ăn thịt người vậy."
Cố Trường Minh không đáp lời ngay. Hắn chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt lướt qua hai cô gái trẻ. Sự ngây thơ và nhiệt huyết của họ, bị bao vây bởi sự tàn phá của Ma khí, khiến một góc sâu kín trong trái tim hắn khẽ nhói lên. Hắn biết, họ là những con người thuần khiết, những mầm non của hy vọng. Hắn không thể để họ bị hủy hoại. Nhưng can thiệp... đồng nghĩa với việc hắn lại một lần nữa bị kéo vào vòng xoáy định mệnh.
Chợt, một bóng người nhỏ bé, lưng còng, râu dài phất phơ tiến đến. Đó là Thanh Vân Tử. Ông mặc áo choàng đầy bụi bặm, vẻ mặt đầy lo lắng. "Cố tiền bối," ông nói, giọng điệu khẩn trương. "Ma khí lan tràn nhanh hơn ta nghĩ. Khu rừng này đã bắt đầu biến dị. Những cây cổ thụ ngàn năm cũng đang dần héo úa, tàn lụi. Ta thấy rõ sự tương đồng với những ghi chép cổ mà ngài đã từng nhắc đến, về cái gọi là 'Đại Kiếp Diệt' của Kỷ Nguyên Hoàng Kim."
Cố Trường Minh nhắm hờ mắt, cảm nhận từng luồng gió lạnh mang theo hơi thở của Ma khí lướt qua mình. "Đại đạo tuần hoàn, có sinh có diệt." Hắn mở mắt, ánh nhìn vẫn vô cảm. "Chuyện của thế giới, cứ để thế giới tự giải quyết. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi."
Dù lời nói lạnh lùng đến tột độ, nhưng trong tâm trí hắn, một dòng suy nghĩ khác lại đang chảy xiết. Hắn biết rõ những gì Thiên Cơ Lệnh đang mách bảo. Nó không chỉ là về Ma khí, mà còn về một thế lực cổ xưa đang thức tỉnh, một mối đe dọa còn lớn hơn cả Ma Chủ. Hắn có thể thờ ơ với số phận của bản thân, nhưng hắn đã không còn đơn độc. Lâm Uyên và Liễu Thanh Hoan, những con người đã vô tình bước vào cuộc đời hắn, là một gánh nặng ngọt ngào, một lời nhắc nhở về sự sống, về những gì đáng để bảo vệ. Hắn không thể để họ trở thành nạn nhân của sự buông xuôi của mình. Vỏ bọc lạnh lùng của hắn vẫn còn đó, nhưng những vết nứt đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, và từ những vết nứt đó, một tia lửa trách nhiệm mỏng manh đang le lói.
Hắn khẽ đứng dậy, Thiên Cơ Lệnh vẫn nằm trong tay, ánh sáng của nó giờ đây trở nên kiên định hơn một chút. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ nhìn về phía xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống. Thanh Vân Tử, Lâm Uyên, và Liễu Thanh Hoan nhìn theo hắn, trong lòng đầy hoang mang. Họ không hiểu được những gì đang diễn ra trong tâm trí Cố Trường Minh, nhưng họ cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế. Dù hắn vẫn giữ vẻ thờ ơ, nhưng có vẻ như hắn đã bắt đầu tính toán một điều gì đó. Một kế hoạch, một con đường riêng để đối phó với mối đe dọa đang đến gần, không phải bằng sự hy sinh mù quáng của một cá nhân, mà bằng cách buộc cả thế giới phải đứng lên. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi, và Cố Trường Minh hiểu rõ điều đó hơn ai hết.
***
Cách Cổ Thụ Lâm vài trăm dặm, Thương Vân Trấn nằm dưới ánh nắng gắt của buổi trưa. Những ngôi nhà xây bằng đá và gỗ, đơn giản nhưng kiên cố, chen chúc nhau trên những con đường không quá rộng, nhiều dốc. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng vó ngựa lóc cóc, tiếng xe ngựa kẽo kẹt, và tiếng gió thổi từ núi mang theo bụi đất, tạo nên một không khí náo nhiệt nhưng cũng đầy vẻ khắc khổ. Mùi đất, bụi, mồ hôi và thức ăn đơn giản từ các quán ăn ven đường quyện vào nhau, đặc trưng cho một trấn nhỏ nơi biên giới.
Nhưng hôm nay, không khí náo nhiệt ấy đã bị thay thế bằng sự hỗn loạn và hoảng loạn tột độ. Tiếng la hét thất thanh vang vọng khắp trấn. Những Ma vật biến dị, hình thù quái dị, mang theo mùi tanh tưởi và khí tức âm u của Ma khí, đang tràn vào trấn từ khu rừng gần đó. Chúng tấn công bách tính vô tội, càn quét các cửa hàng, gieo rắc kinh hoàng. Các tu sĩ địa phương và vệ binh của trấn, dù cố gắng hết sức, nhưng vẫn tỏ ra yếu ớt và vô vọng trước làn sóng Ma vật hung hãn. Kiếm khí và pháp thuật yếu ớt của họ chỉ như muỗi đốt inox, không thể ngăn chặn bước tiến của những sinh vật bị Ma khí làm cho điên loạn.
Trong lúc hỗn loạn tột độ ấy, một bóng người xuất hiện. Hắn cao lớn, tuấn tú, khí chất vương giả toát ra từ mỗi cử chỉ. Hắn mặc một bộ cẩm bào lộng lẫy, thêu rồng phượng bằng chỉ vàng bạc, đeo nhiều trang sức quý giá lấp lánh dưới ánh nắng. Đôi mắt sắc bén của hắn ánh lên vẻ ngạo mạn tột độ, nhìn xuống những kẻ đang vùng vẫy trong tuyệt vọng như nhìn lũ kiến hôi. Đó chính là Long Ngạo Thiên.
Hắn không thèm để mắt đến sự yếu kém của những tu sĩ địa phương hay tiếng khóc than của bách tính. Với một tiếng hừ lạnh khinh miệt, Long Ngạo Thiên một mình lao vào trận chiến. Sức mạnh của hắn thật sự kinh người. Một chiêu, một luồng kiếm khí chói lọi xé toạc không khí, hàng chục Ma vật cấp thấp bị nghiền nát thành tro bụi. Một cước, hắn đạp nát đầu một con Ma thú khổng lồ, máu đen bắn tung tóe. Mỗi chiêu thức của hắn đều hoa mỹ, mạnh mẽ nhưng cũng đầy tàn nhẫn, không hề có chút trắc ẩn nào. Hắn không phải đang cứu người, hắn chỉ đơn giản là đang thể hiện sức mạnh của mình, như một kẻ săn mồi đang dọn dẹp những con mồi yếu ớt.
Chỉ trong chốc lát, làn sóng Ma vật đã bị hắn dọn dẹp sạch sẽ. Long Ngạo Thiên thu chiêu, ngạo nghễ đứng giữa đống xác Ma vật tanh tưởi, như một vị thần giáng thế. Hắn liếc nhìn những tu sĩ địa phương đang run rẩy vì sợ hãi, ánh mắt đầy khinh bỉ.
"Rác rưởi!" Hắn buông lời, giọng nói vang vọng khắp trấn, lạnh lẽo và đầy uy quyền. "Chỉ vài con Ma vật cấp thấp cũng khiến các ngươi hoảng loạn thế này sao? Thế giới này thật sự mục nát rồi. Cả tu sĩ chính đạo cũng yếu kém đến vậy. Trong mắt ta, tất cả các ngươi đều là kiến hôi! Chỉ có ta mới có thể quét sạch những thứ dơ bẩn này, mang lại trật tự cho đại lục." Hắn cười khẩy, một nụ cười đầy tự phụ, rồi quay lưng bước đi, không một lời thăm hỏi hay an ủi những người dân đang run rẩy vì sợ hãi. Hắn không quan tâm. Hắn đã thể hiện sức mạnh của mình, thế là đủ.
Mộ Dung Tuyết, đang trên đường đến Thanh Vân Thành, đã vô tình chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng này. Nàng nấp mình trên một mái nhà, đôi mắt phượng chăm chú theo dõi Long Ngạo Thiên. Nàng cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của hắn, một sức mạnh đủ để đối phó với Ma khí. Nhưng nàng cũng thấy rõ sự kiêu ngạo lạnh lùng, sự khinh miệt sâu sắc của hắn đối với tất cả chúng sinh. Hắn không phải là một vị cứu thế, hắn là một bạo chúa tiềm năng, một kẻ chỉ biết đến sức mạnh của bản thân.
"Hắn mạnh thật, nhưng sự ngạo mạn này..." Mộ Dung Tuyết thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một cảm giác ghê tởm. "Thế giới không cần một kẻ chỉ biết xem thường người khác. Hắn không thể cứu vãn đại lục này, mà chỉ có thể biến nó thành sân chơi của hắn." Nàng nhớ đến Cố Trường Minh, nhớ đến ánh mắt mệt mỏi nhưng sâu thẳm vẫn còn chất chứa sự trắc ẩn. Dù hắn có thờ ơ đến đâu, nàng vẫn tin rằng hắn khác. Hắn đã từng hy sinh tất cả.
Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Mộ Dung Tuyết. Nàng phải tìm thấy Cố Trường Minh! Hắn không thể đứng ngoài cuộc. Thế giới này cần hắn, cần sự khôn ngoan và sức mạnh được ẩn giấu dưới vẻ ngoài thờ ơ ấy, chứ không phải sự kiêu ngạo trống rỗng của Long Ngạo Thiên. Ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết, như một viên ngọc được mài giũa bởi quyết tâm. Nàng nhanh chóng rời khỏi Thương Vân Trấn, bỏ lại sự hỗn loạn phía sau, tiếp tục hành trình hướng về nơi Cố Trường Minh ẩn cư. Dù con đường phía trước có bao nhiêu chông gai, nàng cũng sẽ không lùi bước. Ánh mặt trời chói chang trên đầu, nhưng trong lòng Mộ Dung Tuyết, một ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy dữ dội, soi sáng con đường nàng phải đi. Cuộc gặp gỡ giữa nàng và Cố Trường Minh, giữa hy vọng và sự mệt mỏi, đã cận kề.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.