Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 421: Huyết Chiến Tiền Tiêu: Lời Chỉ Dẫn Của Kẻ Buông Bỏ
Thiên Nhai Thành, nơi vốn dĩ là biên giới vững chắc của chính đạo, nay đã trở thành pháo đài cuối cùng, một biểu tượng của sự kiên cường giữa biển ma khí cuồn cuộn. Thế nhưng, Ma Chủ tàn niệm sau đòn tấn công bất ngờ bị đẩy lùi, đã để lại một vết sẹo sâu hoắm trong lòng liên quân. Nỗi hoang mang vẫn còn đó, ẩn sâu dưới lớp vỏ của sự tạm lắng. May mắn thay, trong những giờ phút tăm tối nhất, một tia sáng đã xuất hiện, không rực rỡ chói lọi, mà âm thầm như ánh trăng xuyên qua màn mây, dẫn lối cho những người trẻ tuổi đang khao khát một lối đi.
Mộ Dung Tuyết, Kỷ Vô Nguyệt, Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan, bốn người được chọn mặt gửi vàng, đã nhanh chóng rời khỏi Thiên Nhai Thành khi màn đêm buông xuống, mang theo trong lòng một trách nhiệm nặng nề và cả một tia hy vọng mong manh. Họ lướt đi như những bóng ma giữa Viễn Cổ Chiến Trường, nơi từng là bãi đất màu mỡ của thượng cổ, giờ đây chỉ còn là tàn tích của một kỷ nguyên đã qua. Không khí nơi đây nặng trĩu oán khí và sát khí, mỗi hơi thở như nuốt vào từng mảnh vụn của nỗi đau và sự chết chóc. Gió rít qua những kẽ đá, mang theo tiếng than khóc của vô số linh hồn oan ức, hoà lẫn với tiếng pháp khí va chạm từ thuở xa xưa, vọng lại như một bản trường ca bi tráng về sự hủy diệt.
Mộ Dung Tuyết, trong bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh buộc cao gọn gàng, vẫn giữ được vẻ thanh tao thoát tục giữa cảnh hoang tàn. Đôi mắt phượng của nàng, dù ẩn chứa nét ưu sầu, vẫn sắc bén quét qua từng góc khuất. Nàng dẫn đầu, dựa vào khả năng trinh sát và cảm quan tinh tế của mình, cùng với thuật ẩn thân tinh diệu của Kỷ Vô Nguyệt, khéo léo tránh đi những trạm canh gác của Ma tộc. Bước chân nàng nhẹ nhàng, hầu như không để lại tiếng động trên nền đất lổn nhổn xương cốt khổng lồ của yêu thú và mảnh vỡ của pháp bảo thượng cổ. Mùi máu khô, kim loại rỉ sét và bụi bặm nồng nặc hoà quyện với oán khí đặc quánh, tạo nên một thứ mùi khó chịu, nhắc nhở họ về sự tàn khốc của chiến tranh.
"Nghi lễ... có vẻ đúng như Cố Trường Minh dự đoán," Mộ Dung Tuyết khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ căng thẳng. Nàng vừa dùng thần thức quét qua một góc khuất, cảm nhận được luồng ma khí đặc quánh đang tụ hội tại một cứ điểm tạm thời của Ma tộc, nơi ánh sáng đỏ rực hắt ra từ một nghi lễ tà ác đang diễn ra. Thông tin mà Lão Quỷ Trần đã gửi, dưới dạng một bản đồ chi tiết và những ký hiệu cổ quái, đã chỉ ra chính xác vị trí này và cảnh báo về một nghi lễ quan trọng mà Xích Diễm Ma Tướng đang tiến hành, nhằm triệu hồi thêm sức mạnh cho Ma Chủ tàn niệm.
Tần Vũ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, đi ngay phía sau Mộ Dung Tuyết. Hắn cầm Phá Thiên Kiếm, ánh mắt sắc bén như kiếm không ngừng tuần tra xung quanh. Dù mang vẻ kiêu ngạo thường thấy, hắn vẫn giữ được sự cảnh giác cao độ. "Tên Ma tướng đó cũng không quá ghê gớm. Để ta khai đao trước!" Hắn nói, giọng nói dù cố gắng giữ nhỏ nhưng vẫn lộ rõ sự hùng hồn và tự tin. Tần Vũ đã từng đối mặt với nhiều Ma tướng cấp thấp hơn, và trong tâm trí hắn, Xích Diễm Ma Tướng cũng chỉ là một kẻ địch khác cần bị đánh bại. Hắn thèm khát lập công, khao khát được chứng tỏ bản thân, đặc biệt là sau những trận chiến đầy sự bất lực gần đây.
Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, lướt đi bên cạnh Tần Vũ như một cái bóng. Nàng mặc trang phục chiến đấu màu tối, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt sắc sảo và đôi mắt phượng ánh lên sự quyết đoán lạnh lùng. Nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đồng ý với nhận định của Mộ Dung Tuyết. Sự im lặng của nàng không phải là đồng tình với sự kiêu ngạo của Tần Vũ, mà là một sự tập trung tuyệt đối vào nhiệm vụ. Nàng đã quen với việc chiến đấu đơn độc, nhưng lần này, nàng hiểu rằng sự phối hợp là chìa khóa. Thông tin về điểm yếu của Xích Diễm Ma Tướng, một đường mạch ngầm linh khí bị biến chất bởi ma khí ở phía Tây Bắc của cứ điểm, vẫn còn in đậm trong đầu nàng, là mục tiêu chính mà nàng phải tìm cách tiếp cận.
Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, bước đi cuối cùng, đôi mắt to tròn, đen láy không ngừng đảo quanh, vừa tò mò vừa căng thẳng. Nàng ôm một chồng bùa chú và những vật phẩm trận pháp, sẵn sàng yểm trợ bất cứ lúc nào. Sự tiêu điều, tang thương của Viễn Cổ Chiến Trường khiến nàng cảm thấy sợ hãi, nhưng nhiệt huyết và lòng dũng cảm của tuổi trẻ đã xua tan đi phần nào nỗi lo lắng. Nàng liên tục kiểm tra lại những lá bùa Khốn Ma, Tụ Linh, và Hỏa Cầu thuật, thầm nhẩm lại những chú ngữ đã học. Nàng khao khát được chứng tỏ giá trị của bản thân, không muốn trở thành gánh nặng cho các sư huynh, sư tỷ. Lời thì thầm của Mộ Dung Tuyết về "Cố Trường Minh" khiến tim nàng khẽ đập nhanh. Nàng chưa từng gặp Cố Trường Minh, nhưng cái tên đó đã trở thành một truyền thuyết, một biểu tượng của sự mạnh mẽ và bí ẩn. Cô bé vẫn chưa hiểu hết sự phức tạp đằng sau cái tên đó, chỉ biết rằng những kế sách của hắn luôn dẫn đến chiến thắng.
Họ tiếp cận càng gần, mùi ma khí càng trở nên nồng nặc, xen lẫn mùi lưu huỳnh và máu tươi tanh tưởi. Ánh sáng đỏ rực từ cứ điểm chập chờn qua màn sương đêm, vẽ nên những hình thù kỳ dị trên nền trời. Tiếng ma vật gầm gừ, tiếng chú ngữ trầm đục như những lời nguyền rủa từ địa ngục, vọng ra từ trung tâm cứ điểm, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Những người trẻ tuổi nín thở, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Mộ Dung Tuyết khẽ nắm chặt kiếm trong tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đè lên vai. Nàng tin vào kế sách này, tin vào những gì Cố Trường Minh đã chỉ dẫn, nhưng nàng cũng biết, thành bại cuối cùng vẫn nằm trong tay họ. Sự tin tưởng đó không phải là sự phụ thuộc mù quáng, mà là một sự tiếp nhận có chọn lọc, một niềm tin vào khả năng của chính họ, được dẫn dắt bởi trí tuệ của một người đã từng kinh qua mọi bi kịch.
Khi họ đã ở đủ gần, Mộ Dung Tuyết ra hiệu tấn công. "Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, đột phá! Thanh Hoan, chuẩn bị yểm trợ!"
Tiếng gầm thét của Xích Diễm Ma Tướng vang vọng khắp cứ điểm, như một tiếng sấm sét xé toạc màn đêm. Thân hình to lớn của hắn, cao hơn hai trượng, được bao phủ bởi lớp da đỏ rực, cứng như thép, cùng cặp sừng nhọn hoắt vươn lên kiêu hãnh. Hắn mặc một bộ giáp đen thô kệch nhưng đầy uy lực, trên đó khắc vô số phù văn ma tộc cổ xưa, toát ra một thứ ma khí hung bạo. Hắn đang đứng trên một tế đàn được dựng từ xương cốt Ma vật, nơi một nghi lễ tà ác đang diễn ra sôi nổi, với những luồng ma diễm đỏ sẫm bùng cháy dữ dội. Khi Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt bất ngờ xông vào, chặt đứt nghi lễ và tiêu diệt một vài Ma vật cấp thấp đang canh gác, Xích Diễm Ma Tướng gầm lên một tiếng giận dữ, khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo.
"Ma Chủ vạn tuế! Chúng mày dám phá hoại nghi lễ của ta? Chết đi!" Hắn rống lên, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài sắt, mang theo sự hung hăng và khát máu. Không chút do dự, hắn lao thẳng về phía Tần Vũ và Mộ Dung Tuyết, hai bàn tay khổng lồ bao phủ bởi ngọn lửa ma diễm, tạo ra một luồng khí nóng bỏng rát, thiêu đốt cả không gian. Sức mạnh của hắn vượt ngoài dự liệu ban đầu của Tần Vũ, một sự áp đảo đến nghẹt thở.
Tần Vũ, dù đã chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến khốc liệt, vẫn không khỏi bất ngờ trước uy lực cuồng bạo này. Hắn nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn, Phá Thiên Kiếm trong tay vung lên, hóa thành một đạo kiếm quang chói lọi, chém thẳng vào luồng ma diễm đang ập tới. "Sức mạnh này... không phải chỉ là một Ma tướng cấp thấp!" Hắn thốt lên, trong lòng dấy lên một sự bàng hoàng. Kiếm khí và ma diễm va chạm, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc màn sương mù còn sót lại, đẩy Tần Vũ lùi lại vài bước, cánh tay hắn tê dại. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng tà ác xuyên qua kiếm của mình, cố gắng xâm nhập vào kinh mạch.
Mộ Dung Tuyết, nhận ra sự nguy hiểm ngay lập tức, đôi mắt phượng ánh lên vẻ lo lắng. "Tần Vũ, đừng khinh địch! Thanh Hoan, yểm trợ! Kỷ Vô Nguyệt, tìm cơ hội!" Nàng ra lệnh dứt khoát, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Nàng không trực tiếp đối đầu với Ma tướng, mà chuyển sang thế phòng ngự và kiềm chế. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển như mây bay nước chảy, triển khai thành một kiếm trận tinh diệu, tạo ra hàng loạt kiếm ảnh bao vây, đánh lạc hướng các Ma vật cấp thấp hơn đang lao đến từ mọi phía, ngăn chúng gây áp lực lên Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan.
Liễu Thanh Hoan, đứng ở một vị trí an toàn hơn một chút, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây mở lớn vì sợ hãi, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Nàng nhanh chóng tung ra những lá bùa phong ấn, chúng phát ra ánh sáng vàng nhạt, cố gắng trói buộc Ma tướng. Nhưng Xích Diễm Ma Tướng chỉ khẽ gầm lên, luồng ma diễm quanh hắn bùng lên dữ dội hơn, dễ dàng phá vỡ những lá bùa phép như thể chúng chỉ là giấy vụn. Nàng tiếp tục tung ra các bùa Khốn Ma và tạo ra những bẫy trận pháp nhỏ dưới chân Ma tướng, nhưng hắn quá nhanh và mạnh, những bẫy này chỉ có thể làm chậm hắn trong tích tắc trước khi bị phá nát. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang tiêu hao nhanh chóng, sự bất lực len lỏi trong tâm trí.
Kỷ Vô Nguyệt, với khả năng ẩn mình xuất chúng, lướt đi trong bóng tối, như một con linh xà săn mồi. Nàng cố gắng tiếp cận Xích Diễm Ma Tướng từ phía sau, tìm kiếm một sơ hở. Tuy nhiên, Ma tướng quá cảnh giác, mỗi khi nàng định ra tay, hắn lại xoay người hoặc tung ra một đòn quét mạnh mẽ bằng ma diễm, buộc nàng phải lùi lại. Đôi mắt sắc bén của nàng không ngừng phân tích động tác của Ma tướng, cố gắng tìm ra điểm yếu mà Cố Trường Minh đã chỉ ra trong bản đồ – mạch ngầm linh khí bị biến chất ở phía Tây Bắc. Nhưng với sự cuồng bạo và ma khí dày đặc bao phủ Xích Diễm Ma Tướng, việc tiếp cận điểm yếu đó không hề dễ dàng. Nàng cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc. Nàng đã quen với việc hành động một mình, không cần phải trông chờ hay phối hợp với ai. Giờ đây, nàng phải dựa vào đồng đội, một cảm giác vừa lạ lẫm vừa bức bối.
Trận chiến trở nên cực kỳ khốc liệt. Tiếng nổ liên tục, tiếng gầm thét của Ma vật, tiếng kiếm khí chói tai và tiếng pháp thuật bùng nổ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hủy diệt. Mùi cháy khét, máu tanh và ma khí đặc quánh lan tỏa khắp không gian. Xích Diễm Ma Tướng, dù bị tấn công bởi bốn người, vẫn không hề nao núng. Hắn giống như một ngọn núi lửa đang phun trào, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt. Tần Vũ, dù dũng mãnh, vẫn dần bị đẩy lùi, Phá Thiên Kiếm của hắn phát ra những tiếng rên rỉ dưới áp lực khủng khiếp của ma diễm. Mộ Dung Tuyết phải dốc hết sức mình để giữ vững kiếm trận, ngăn chặn các Ma vật tràn lên, đồng thời cố gắng tìm cách hỗ trợ Tần Vũ. Lưng nàng ướt đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
"Chết tiệt! Hắn quá mạnh!" Tần Vũ thở dốc, giọng nói đầy sự bực bội và bất lực. Hắn đã dùng hết sức bình sinh, nhưng vẫn không thể làm suy suyển được Xích Diễm Ma Tướng. Lòng kiêu ngạo của hắn bị giáng một đòn mạnh mẽ. Hắn luôn tin vào sức mạnh cá nhân, vào việc một kiếm có thể phá tan mọi chướng ngại. Nhưng trước Ma tướng này, hắn nhận ra sự hạn chế của mình.
Mộ Dung Tuyết, thấy Tần Vũ đang dần mất thế, liền quát lớn, giọng nói vang vọng giữa tiếng gầm thét của chiến trường, như một lời hiệu triệu đầy sức mạnh. "Hợp lực! Chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau! Cố Trường Minh đã nói, thông tin chỉ là hướng dẫn, chiến thắng là của chúng ta!" Lời nói của nàng không chỉ là nhắc nhở, mà còn là một lời động viên, một sự tái khẳng định niềm tin vào chiến lược của người đã chọn đứng ngoài. Nàng biết, nếu họ không thể gạt bỏ cái tôi cá nhân và hợp sức, thì mọi thông tin, mọi kế sách đều vô nghĩa.
Kỷ Vô Nguyệt, nghe thấy lời Mộ Dung Tuyết, đôi mắt sắc bén của nàng lóe lên một tia sáng. Nàng đã quan sát đủ lâu, nhận ra rằng Ma tướng này tuy mạnh, nhưng không phải không có sơ hở. Hắn quá tự mãn vào sức mạnh của bản thân, thường bỏ qua việc phòng ngự ở những điểm nhất định khi tung ra đòn tấn công toàn lực. Kỷ Vô Nguyệt luôn là người hành động dứt khoát. "Thanh Hoan, kết trận Khốn Ma! Ta sẽ tạo sơ hở!" Nàng ra lệnh, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy tính toán.
Liễu Thanh Hoan, dù linh lực đã gần cạn kiệt, nhưng nghe thấy lời của Kỷ Vô Nguyệt, đôi mắt nàng bỗng bùng lên một tia sáng quyết liệt. Nàng không muốn trở thành gánh nặng. Nàng hít một hơi thật sâu, cắn mạnh đầu lưỡi để tỉnh táo, dồn chút linh lực cuối cùng vào một lá bùa Khốn Ma lớn nhất. Ánh sáng vàng rực bùng lên, nhanh chóng tạo thành một trận pháp phong tỏa hình lưới, cố gắng trói buộc Xích Diễm Ma Tướng. Dù không thể phong ấn hoàn toàn, nhưng nó cũng đủ để làm chậm hắn lại trong khoảnh khắc quyết định.
Đúng lúc đó, Tần Vũ, dưới sự chỉ đạo bằng ánh mắt của Mộ Dung Tuyết, đã gạt bỏ sự kiêu ngạo, cùng nàng phối hợp ăn ý. Hắn tung ra một chiêu kiếm Phá Thiên cực mạnh, không còn là những đòn đánh đơn độc mà là một đòn mồi nhử, dồn Xích Diễm Ma Tướng vào một góc. Mộ Dung Tuyết, kiếm pháp linh hoạt như nước, liên tục quấy nhiễu, tạo ra những vết cắt nhỏ trên lớp giáp của hắn, khiến hắn phân tâm.
Và rồi, khoảnh khắc đó đã đến. Xích Diễm Ma Tướng, bị dồn ép và phân tâm, lộ ra một khoảng trống nhỏ ở phía Tây Bắc của cơ thể, nơi mà Cố Trường Minh đã chỉ ra là điểm yếu nối với mạch ngầm linh khí bị biến chất. Kỷ Vô Nguyệt, như một tia chớp đen, lao đến. Huyết Nhận trong tay nàng, một thanh đoản kiếm sắc bén nhuốm máu, không một chút do dự, đâm thẳng vào điểm yếu đó.
"Gầm!"
Một tiếng gầm đau đớn đến xé lòng vang lên từ Xích Diễm Ma Tướng. Lớp da đỏ rực của hắn rách toạc, một luồng máu đen đặc quánh phun trào, lẫn với những tia ma khí hỗn loạn. Hắn ngã khuỵu một gối xuống đất, ma diễm quanh người hắn đột nhiên yếu đi rõ rệt. Vết thương không đủ để kết thúc hắn, nhưng nó đã gây ra một tổn thương đáng kể, làm suy yếu sức mạnh và sự cuồng bạo của Ma tướng.
Ánh bình minh le lói, xuyên qua màn sương đêm đã tan, chiếu rọi lên chiến trường hoang tàn, nhuộm một màu cam đỏ lên những phế tích và máu Ma vật. Các Ma vật cấp thấp, thấy thủ lĩnh bị thương, bắt đầu hỗn loạn. Bốn người trẻ tuổi, dù mệt mỏi rã rời, nhưng ánh mắt họ bùng lên một tia hy vọng mới. Họ đã làm được. Họ đã gây ra vết thương cho một trong những Ma tướng mạnh nhất, bằng sự hợp tác và niềm tin vào kế sách của một người đã chọn đứng ngoài.
Cách đó hàng ngàn dặm, trong một hang động sâu thẳm dưới lòng đất, Cố Trường Minh ngồi tĩnh tọa. Hắn mở đôi mắt hổ phách sâu thẳm, ánh mắt chứa đựng vẻ mệt mỏi nhưng cũng có một tia sáng lạ thường. Một luồng thần niệm mỏng manh, như sợi tơ vô hình, vừa quay về từ Viễn Cổ Chiến Trường, mang theo tất cả những diễn biến của trận chiến. Hắn biết, họ đã thành công, ít nhất là bước đầu.
Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười mỉm đầy ẩn ý xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú, u buồn. "Vẫn chưa đủ đâu, lũ nhóc. Đây mới chỉ là khởi đầu." Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, như một lời tiên tri được giấu kín. Hắn đã lường trước được mức độ khó khăn của trận chiến này, và sự ngoan cường của Xích Diễm Ma Tướng. Vết thương mà Kỷ Vô Nguyệt gây ra tuy chưa chí mạng, nhưng nó là mấu chốt, là lời giải cho bài toán mà hắn đã đặt ra. Cố Trường Minh nhắm mắt lại, tựa hồ đang thưởng thức hương vị của một kế hoạch đang dần thành hình. Sự đấu tranh nội tâm của hắn vẫn còn đó, bản năng muốn trực tiếp ra tay vẫn trỗi dậy, nhưng hắn kiên định. Anh biết rằng, để thế giới này thực sự đứng lên, họ phải tự mình chiến thắng. Cái giá của sự trưởng thành luôn là máu và nước mắt, và hắn, một lần nữa, đã chọn đứng nhìn.
Xích Diễm Ma Tướng, với vết thương rỉ máu đen, gầm lên một tiếng giận dữ, ánh mắt đỏ ngầu quét qua bốn người trẻ tuổi. Hắn không ngờ mình lại bị một đám 'tiểu bối' gây thương tích. Sự tự mãn của hắn đã phải trả giá. Nhưng hắn chưa gục ngã. Trận chiến lớn hơn, khốc liệt hơn, vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước, một trận chiến sẽ đòi hỏi sự hợp tác đỉnh cao và có lẽ là cả những hy sinh lớn hơn. Thế hệ trẻ đã bước một bước vững chắc trên con đường trưởng thành, nhưng con đường đó còn dài và đầy chông gai.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.