Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 428: Ma Chủ Giáng Lâm: Cấm Thuật Hủy Diệt Và Vực Thẳm Tuyệt Vọng
Hoàng Thành Thiên Đô, giờ đây không còn là nơi của tiếng cười nói huyên náo hay mùi hương trầm ấm. Thay vào đó, một làn sương khói độc hại vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi máu tanh và khét lẹt của đá vụn cháy dở. Những bức tường thành kiên cố bằng đá xanh nay đã loang lổ vết đen của ma khí ăn mòn, nhưng vẫn sừng sững, được bảo vệ bởi một lá chắn băng khổng lồ, phát ra ánh sáng xanh lam dịu mát. Lá chắn này, kết tinh từ "Kế Hoạch Băng Phong" của Cố Trường Minh, đang ôm trọn lấy phần trung tâm của thành phố, nơi những tu sĩ chính đạo kiệt sức đang cố gắng duy trì hơi thở mong manh của hy vọng.
Hắc Sa Ma Tướng, thân hình gầy gò, da đen như mực, đang đứng trên một ngọn tháp đổ nát, đôi mắt đỏ ngầu tóe lửa căm hờn. Hắn đã cạn kiệt độc sa, nhưng vẫn điên cuồng tung ra những đòn tấn công vật lý vào lá chắn băng. Từng cú đấm của hắn mang theo sức mạnh phá núi, nhưng mỗi khi va chạm, chỉ có những tiếng "ầm ầm" vang vọng và những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện, rồi nhanh chóng được hàn khí từ bên trong vá lại. Hắn gầm gừ như một con thú bị thương, không thể tin được độc kế của mình lại bị hóa giải bởi một đám tu sĩ trẻ tuổi và một phương pháp kỳ lạ đến vậy. Sự kiêu ngạo của hắn bị giáng một đòn nặng nề, và giờ đây, chỉ còn lại sự phẫn uất cùng cực.
Trong lòng lá chắn băng, Mộ Dung Tuyết đang đứng bất động, thân hình mảnh mai gần như đổ gục vì kiệt sức. Làn da trắng ngần của nàng giờ đây tái xanh vì hàn khí quá độ, và đôi môi nàng khẽ run rẩy, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Nàng là người duy trì cốt lõi của trận pháp, và mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch trong cơ thể nàng đều đang gào thét vì quá tải. Nàng biết mình không thể gục ngã, dù chỉ một giây. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc như tiếng gió lướt qua kẽ đá: "Cố Trường Minh, ta tin tưởng huynh... Lá chắn này sẽ giữ vững!" Đó không chỉ là một lời khẳng định, mà là một lời hứa, một lời cầu nguyện giữa chiến trường sinh tử. Niềm tin ấy, mong manh nhưng lại là sợi chỉ duy nhất níu giữ nàng và cả Hoàng Thành trong vực thẳm tuyệt vọng.
Bỗng nhiên, từ phía chân trời xa xăm, những đốm sáng nhỏ bé bắt đầu hiện ra, ngày càng rõ nét hơn, lớn dần lên như những vì sao rơi xuống. Đó là những phi hành khí của viện binh chính đạo, mang theo linh lực cường đại và khí thế hừng hực. Tiếng reo hò yếu ớt, lạc giọng vang lên từ những tu sĩ còn sống sót trong Hoàng Thành. Nỗi sợ hãi đã tạm thời bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một tia hy vọng bừng sáng. Tần Vũ, với chiến bào màu xanh thẫm đã lấm lem máu và bụi bặm, đang dẫn đầu một đội quân nhỏ, đẩy lùi những ma vật đang cố gắng chọc thủng lá chắn băng ở một góc yếu hơn. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đôi mắt sắc bén như kiếm lóe lên tia sáng rực rỡ, dù khuôn mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi và bàng hoàng. Hắn hét lớn, giọng nói vang dội, cố gắng át đi tiếng gào thét của ma vật: "Viện binh đến rồi! Giết sạch lũ ma vật này!" Khí thế của hắn như một ngọn lửa nhỏ, nhen nhóm lại tinh thần chiến đấu cho những người xung quanh. Kỷ Vô Nguyệt, với mái tóc đen dài buộc cao, tay cầm trường kiếm, ánh mắt quyết đoán, cũng cảm thấy một luồng sức mạnh mới dâng lên trong cơ thể. Nàng nhìn thấy những đốm sáng kia, và một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt vốn lạnh lùng. Liễu Thanh Hoan, đôi mắt to tròn vẫn còn ngấn lệ vì sợ hãi, giờ đây lại sáng lên một cách kỳ lạ. Nàng nắm chặt lấy bùa hộ mệnh, chuẩn bị dồn chút linh lực cuối cùng để tiếp ứng cho tiền tuyến. Viện binh trên không chuẩn bị lao xuống, tựa như những mũi tên ánh sáng xuyên qua màn đêm ma khí, hướng thẳng về phía Hoàng Thành, mang theo lời hứa về một cuộc phản công.
Tuy nhiên, niềm hy vọng ấy, dù rực rỡ đến đâu, cũng chỉ như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa bão táp. Giữa lúc viện binh đang ào ạt tiếp cận, giữa tiếng reo hò chưa dứt, một áp lực kinh hoàng đột ngột giáng xuống, không đến từ bất kỳ hướng nào cụ thể, mà như trỗi dậy từ chính hư không. Cả không gian bỗng chốc vặn vẹo, méo mó, như một tấm gương bị bóp méo bởi một bàn tay vô hình khổng lồ. Mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng chết chóc, nặng nề đến nghẹt thở. Ánh sáng, dù là từ mặt trời hay từ những pháp khí rực rỡ, đều bị hút cạn, biến mất không dấu vết, để lại một khoảng không đen kịt, thăm thẳm như vực sâu không đáy. Ma khí đen đặc cuồn cuộn như thủy triều dâng, không còn là những làn độc sa hay khí tức tản mát, mà là một thực thể sống động, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi, biến bầu trời Hoàng Thành thành một hố đen khổng lồ.
Từ trung tâm của hố đen ấy, một bóng hình khổng lồ, mơ hồ nhưng đầy uy áp, dần hiện ra. Nó không có hình dạng cố định, đôi khi là một khối năng lượng tối tăm biến dạng, đôi khi lại là vô số hình ảnh kinh hoàng lướt qua trong tâm trí người chứng kiến, như thể nó được tạo nên từ chính nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của vạn vật. Một áp lực tâm linh khủng khiếp bao trùm toàn bộ chiến trường, khiến mọi linh hồn run rẩy, mọi ý chí chiến đấu đều tan rã. Ngay cả Hắc Sa Ma Tướng, kẻ vừa ngạo nghễ còn gầm thét vài giây trước, giờ đây cũng phải quỳ rạp xuống đất, thân hình gầy guộc run rẩy bần bật, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng vì kinh hoàng và sự phục tùng tuyệt đối. Hắn không dám ngẩng đầu lên, như một con côn trùng nhỏ bé đối diện với thần linh.
Một giọng nói, hay đúng hơn là một luồng ý thức lạnh lẽo, vang vọng trực tiếp vào tâm trí của tất cả sinh linh trên chiến trường, không phân biệt chính tà, không phân biệt chủng tộc. Đó không phải là âm thanh phát ra từ cổ họng, mà là một sự chấn động sâu thẳm trong linh hồn, mang theo sự khinh miệt tột cùng và một sức mạnh hủy diệt không thể chống cự. "Thứ hy vọng nhỏ bé này... thật đáng cười. Lũ kiến hôi các ngươi, đến cả một tên Ma Tướng phế vật cũng không thể đánh bại. Vô vị." Giọng nói ấy như hàng ngàn lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm can, khoét sâu vào nỗi tuyệt vọng đang chực chờ bùng nổ. Nó không cần phải gầm thét, bởi vì sự hiện diện của nó đã là một lời tuyên án tử hình.
"Ma Chủ đại nhân... thuộc hạ đáng chết!" Hắc Sa Ma Tướng run rẩy thốt lên, những lời lẽ nghẹn ứ trong cổ họng, không dám cử động dù chỉ một ngón tay. Sự kiêu ngạo của hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng trước đấng tối cao của mình.
Toàn bộ chiến trường chìm trong sự hoảng loạn và tê liệt. Mộ Dung Tuyết, dù đã kiệt sức, vẫn cố gắng gồng mình duy trì lá chắn băng, nhưng cơ thể nàng cứng đờ, linh lực trong kinh mạch như bị đông cứng bởi một sức mạnh vô hình. Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Liễu Thanh Hoan và các lãnh đạo khác, những người vừa nhen nhóm được tia hy vọng, giờ đây đều bị áp lực kinh hoàng này đè bẹp, không thể cử động. Ánh mắt họ đầy rẫy sự kinh hoàng và bất lực. Viện binh trên không, những đốm sáng rực rỡ vừa rồi, cũng bị chững lại giữa không trung, các phi hành khí mất kiểm soát, rơi vào hỗn loạn, một số đã bắt đầu bốc cháy và rơi xuống, không kịp hiểu điều gì đang xảy ra. Sự xuất hiện của Ma Chủ (tàn niệm) không chỉ là một đòn giáng mạnh vào tinh thần, mà còn là một sự nghiền nát tuyệt đối, một lời khẳng định rằng mọi nỗ lực của họ đều vô nghĩa trước sức mạnh tối thượng.
Cùng lúc đó, tại Thiên Nhai Thành, cách xa hàng ngàn dặm, Cố Trường Minh và Kỷ Trần vẫn đang dõi theo diễn biến tại Hoàng Thành Thiên Đô qua pháp trận. Khung cảnh trên pháp trận từ chỗ hỗn loạn, nhưng vẫn còn chút hy vọng, bỗng chốc chìm vào một vực thẳm đen kịt. Kỷ Trần, với gương mặt khắc khổ và nhiều vết sẹo chiến trường, từ lo lắng chuyển sang kinh hoàng tột độ. Hắn nắm chặt cây thương dài trong tay, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, thân hình cao lớn của hắn run rẩy không kiểm soát. "Ma Chủ... là Ma Chủ đích thân! Hoàng Thành... xong rồi! Chúng ta phải làm gì đây, Cố Trường Minh?!" Giọng hắn lạc đi vì sợ hãi và tuyệt vọng, lặp đi lặp lại những lời đó như một câu thần chú vô nghĩa. Hắn quay sang Cố Trường Minh, ánh mắt đầy van nài, cầu xin một sự chỉ dẫn, một lối thoát.
Cố Trường Minh, thân hình cao gầy, vẫn đứng bất động trước pháp trận, vẻ mặt thanh tú của hắn bình thản đến khó tin, như thể khung cảnh tận thế đang diễn ra trước mắt không hề ảnh hưởng đến hắn. Bộ trường bào màu tối của hắn không một nếp nhăn, và mái tóc đen dài xõa tự nhiên vẫn buông rũ trên vai. Nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm của anh, vốn thường mang vẻ trống rỗng và vô cảm, giờ đây lại co rút lại rất nhỏ, ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, phức tạp đến khó tả. Đó không phải là sự sợ hãi, mà là một sự thấu hiểu nghiệt ngã, một sự tính toán lạnh lùng và một nỗi mỏi mệt ngàn năm tuổi. Hắn đã thấy cảnh tượng này, trong kiếp trước, dù không phải chính xác như thế này, nhưng bản chất của sự tuyệt vọng và hủy diệt thì vẫn như cũ. "Không ngờ hắn lại xuất hiện sớm đến vậy. Sức mạnh này... vẫn như cũ." Giọng hắn trầm thấp, khẽ khàng, tựa như một lời thì thầm với chính bản thân mình, nhưng lại mang theo một sự nặng nề, u uẩn mà chỉ có những kẻ đã trải qua tận cùng của bi kịch mới có thể hiểu được. Hắn khẽ siết chặt bàn tay đang đặt trên ngực áo, một dấu hiệu hiếm hoi của cảm xúc, một sự thừa nhận về quy mô của thảm họa, nhưng không có sự hoảng loạn. Hắn không nhìn Kỷ Trần, tầm mắt vẫn dán chặt vào hình ảnh méo mó của Hoàng Thành đang chìm trong ma khí, như một bức tranh kinh hoàng mà hắn đã vẽ nên trong tâm trí từ rất lâu. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng thế giới dường như không cho phép hắn được toại nguyện.
Sự xuất hiện của Ma Chủ (tàn niệm) không chỉ là một sự đe dọa, mà là một lời tuyên bố. Hắn không dừng lại ở việc áp chế, mà bắt đầu hành động. Bất chợt, bóng hình khổng lồ, mơ hồ trên bầu trời Hoàng Thành Thiên Đô chậm rãi giơ lên một cánh tay, không phải là một cánh tay có hình dạng rõ ràng, mà là một khối ma khí đen kịt cuồn cuộn, tụ lại và vặn vẹo như một con mãng xà khổng lồ. Từ đầu ngón tay ma quái đó, một vòng xoáy ma khí đen kịt khổng lồ xuất hiện, xoáy tròn ngày càng nhanh, hút cạn mọi ánh sáng và năng lượng xung quanh. Nó ngưng tụ, nén ép, rồi biến thành một quả cầu hủy diệt, mang theo sức mạnh đủ để xé nát cả một không gian. "Cấm Thuật: Vực Sâu Đọa Lạc!" Giọng nói lạnh lẽo, vô cảm của Ma Chủ lại vang vọng trong tâm trí mọi người, như một tiếng chuông báo tử.
Quả cầu hủy diệt lao xuống, không phải với tốc độ của một vật thể, mà với sự tất yếu của một định mệnh. Nó xé toạc không gian, để lại phía sau một vệt nứt đen ngòm như vết thương hở của vũ trụ. Lá chắn Băng Phong kiên cố của Mộ Dung Tuyết, thứ mà vừa rồi còn được ca ngợi là hy vọng, giờ đây lại trở nên mong manh như thủy tinh trước búa tạ. Khi quả cầu ma khí chạm vào, không có tiếng nổ long trời lở đất, chỉ có một tiếng "rắc" rất nhỏ, như một giọt nước rơi vào đá. Sau đó, lá chắn băng vỡ vụn, không phải từng mảng, mà tan chảy trong nháy mắt, như thể nó chưa từng tồn tại. Những mảnh băng tinh khiết bốc hơi trong làn ma khí đen đặc, không để lại dấu vết gì ngoài một làn hơi lạnh buốt cuối cùng.
Viện binh chính đạo trên không, vừa kịp đến nơi, bị nuốt chửng không kịp phản ứng. Những phi hành khí bốc cháy, những tu sĩ bị bao phủ bởi ma khí, thân thể họ biến dạng, linh hồn bị ăn mòn ngay lập tức. Không kịp kêu la, không kịp phản kháng. Cấm thuật không chỉ là đòn tấn công vật lý, mà còn là sự ăn mòn linh hồn, khiến mọi hy vọng và ý chí chiến đấu tan biến, như thể nó hút cạn mọi thứ trừ nỗi sợ hãi tột cùng. Hoàng Thành Thiên Đô bắt đầu sụp đổ dưới sức mạnh tuyệt đối. Những tòa nhà cao vút nghiêng ngả, các cung điện nguy nga nứt vỡ, tường thành kiên cố đổ ập xuống, tạo thành một cơn địa chấn kinh hoàng. Tiếng gầm rú của ma khí, tiếng không gian vỡ vụn, tiếng la hét tuyệt vọng của vô số sinh linh hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Mộ Dung Tuyết, đôi mắt phượng mở lớn, nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Nàng đã dồn hết sức lực, dồn hết niềm tin vào lá chắn đó, nhưng nó đã tan vỡ một cách dễ dàng đến đáng sợ. "Không... Không thể nào! Sức mạnh này...!" Giọng nàng lạc đi, như thể nàng vừa chứng kiến sự sụp đổ của cả thế giới. Nước mắt không còn có thể chảy ra, chỉ còn nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Tần Vũ, kẻ kiêu ngạo và dũng cảm, giờ đây quỳ sụp xuống đất, đôi mắt sắc bén mất đi mọi ánh sáng. Hắn không còn có thể đứng vững, không còn có thể chiến đấu. Mọi ý chí phản kháng trong hắn đều bị nghiền nát dưới sức mạnh tuyệt đối của Ma Chủ. "Đây... đây là khoảng cách không thể vượt qua sao?" Giọng hắn run rẩy, đầy bất lực.
Liễu Thanh Hoan, thân hình nhỏ nhắn co rúm lại, đôi mắt to tròn đen láy giờ đây ngấn nước, tràn ngập kinh hoàng. Nàng không còn quan tâm đến pháp khí hay bùa chú, chỉ có thể khóc thét lên một cái tên, một tia hy vọng cuối cùng trong tâm trí non nớt của nàng: "Cố ca ca..." Tiếng gọi ấy, yếu ớt và tuyệt vọng, vang lên giữa những âm thanh hủy diệt, như một lời cầu cứu cuối cùng gửi đến một vị thần đã quay lưng. Cấm thuật quét qua, tàn phá mọi thứ trên đường đi, biến Hoàng Thành thành một đống đổ nát, gieo rắc sự tuyệt vọng không thể xóa nhòa vào tâm trí của mỗi người còn sống sót. Màu đen của ma khí đã nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc và nỗi kinh hoàng tột cùng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.