Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 435: Ma Quân Tháo Chạy: Ý Chí Lụn Bại
Thiên Nhai Thành, biểu tượng của sự kiên cường và trí tuệ của liên minh chính đạo, sừng sững trên đỉnh mây, vươn cao như một ngọn tháp chạm trời. Những tòa nhà cao tầng làm từ đá quý và kim loại linh hoạt, ánh lên sắc thái huyền ảo dưới ánh ban mai, được kết nối bằng vô số cầu treo chằng chịt và những đường hầm dịch chuyển lấp lánh linh quang. Kiến trúc nơi đây pha trộn giữa nét cổ kính hùng vĩ của những phế tích thượng cổ và sự tinh xảo hiện đại của những trận pháp mới được khắc họa, tạo nên một cảnh tượng độc đáo, một pháo đài bất khả xâm phạm lơ lửng giữa không trung.
Sáng sớm, gió mạnh rít qua những khe đá, mang theo hơi sương lạnh ngắt từ đại dương mây bên dưới, tạo nên bản giao hưởng của tự nhiên hòa cùng tiếng phi hành khí tuần tra vút qua, tiếng chuông gió va vào nhau leng keng từ các vọng lâu. Bầu không khí trong lành và khoáng đạt, tràn ngập mùi hương của kim loại linh hoạt, của năng lượng trận pháp tinh khiết và cả mùi ẩm ướt của mây. Ánh sáng mặt trời vừa ló dạng, chiếu rọi những tia nắng vàng óng lên đỉnh thành, khiến nó trở nên hùng vĩ và tráng lệ hơn bao giờ hết, tựa như một tiên cảnh giữa thế gian đầy biến động.
Trong tổng hành dinh rộng lớn của Thiên Nhai Thành, Kỷ Trần đang bận rộn đến mức toát mồ hôi. Khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây không còn vẻ lo lắng tột độ như những ngày trước, mà thay vào đó là sự căng thẳng của một người đang phải xử lý quá nhiều tin tức tốt cùng một lúc. Hắn chạy đi chạy lại giữa các bản đồ chiến sự được chiếu sáng bằng pháp thuật và những người truyền tin hối hả, mỗi tin tức đều như một luồng gió mát xua tan đi sự u ám đã bao trùm liên minh trong suốt thời gian qua.
“Bẩm Cố huynh!” Kỷ Trần thở hổn hển, vội vã bước đến bên Cố Trường Minh, người đang ngồi an nhiên ở một góc khuất của đại sảnh. Hắn giữ một khoảng cách nhất định, như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng bao quanh vị Vô Thần Tôn Giả. Cố Trường Minh, với thân hình cao gầy, khoác trên mình bộ trường bào màu xám tro đơn giản, đang nhắm hờ đôi mắt hổ phách, thái độ thờ ơ, như không hề bị cuốn vào dòng chảy hối hả của thế giới bên ngoài. Hắn chỉ khẽ nhấp một ngụm trà thanh đạm đã nguội lạnh, mùi hương thoang thoảng của thảo mộc vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi.
Kỷ Trần không đợi Cố Trường Minh mở mắt, bởi hắn biết vị tiền bối này luôn lắng nghe, dù đôi mắt có nhắm nghiền. “Tiền tuyến báo về! Quân đoàn Ma tộc tại cứ điểm Phá Hồn đã hoàn toàn tan rã! Tướng lĩnh bỏ chạy, binh lính tự sát hoặc đầu hàng, cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy!” Giọng Kỷ Trần đầy vẻ phấn khích, nhưng vẫn cố gắng giữ sự trang trọng. Hắn cúi đầu, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Cố Trường Minh không đáp lời ngay, chỉ khẽ mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm quét qua bản đồ chiến sự đang hiển thị tình hình tại Phá Hồn. Trên bản đồ, những đốm sáng màu đỏ tượng trưng cho Ma tộc đã nhanh chóng bị xóa sổ, nhường chỗ cho màu xanh lam của liên minh chính đạo. Một nụ cười nhạt nhòa, thoáng qua như một làn sương sớm, hiện lên trên đôi môi tái nhợt của hắn, rồi nhanh chóng biến mất, tựa như chưa từng tồn tại. Nụ cười ấy không phải là niềm vui trọn vẹn, mà là sự mệt mỏi đã trở thành một phần của linh hồn, một sự chấp nhận khắc nghiệt về cái giá của mỗi chiến thắng, dù lớn hay nhỏ.
“Tình hình tại Vong Xuyên cũng tương tự!” Kỷ Trần tiếp tục, giọng càng thêm gấp gáp, hứng khởi. “Ma tướng Xích Diễm dẫn tàn quân tháo chạy về hướng Băng Tuyết Chi Nguyên! Liên quân đã truy kích sát nút, quân số Ma tộc tổn thất nặng nề, ý chí chiến đấu gần như không còn!”
Mỗi lời báo cáo của Kỷ Trần đều là một tin mừng động trời, là những tia hy vọng được thắp lên sau chuỗi ngày dài u ám. Nhưng đối với Cố Trường Minh, mỗi tin tức ấy lại là một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim đã chai sạn của hắn. Hắn cảm nhận được sự hưng phấn đang lan tỏa khắp tổng hành dinh, niềm tin vào một chiến thắng cuối cùng đang bùng cháy trong lòng mỗi binh sĩ, mỗi tướng lĩnh. Hắn cũng thấy được ánh mắt đầy tự hào của Kỷ Trần khi chứng kiến những chiến công của thế hệ trẻ mà hắn đã gián tiếp dẫn dắt.
*Ma tộc tan rã… quá nhanh.* Cố Trường Minh thầm nghĩ, lại nhấp một ngụm trà lạnh. *Quá dễ dàng.* Trực giác của hắn, được mài giũa qua vô số kiếp nạn, qua những trận chiến đẫm máu và những âm mưu phản bội, luôn vang lên một lời cảnh báo. Hắn nhớ lại lời Kỷ Trần về sự tháo chạy của Hắc Sa Ma Tướng ở chương trước, giờ lại là Xích Diễm Ma Tướng, đều rút về cùng một hướng: Băng Tuyết Chi Nguyên. Sự đồng bộ này không phải là ngẫu nhiên.
Cố Trường Minh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả ngàn năm mệt mỏi. *Ma Chủ tàn niệm sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách dễ dàng như vậy.* Hắn đã chứng kiến sự tàn bạo và xảo quyệt của nó trong kiếp trước. Một kẻ có thể khiến cả Tiên Nguyên đại lục chìm trong biển lửa, một kẻ có thể thao túng lòng người và gieo rắc sự tuyệt vọng, sẽ không bao giờ chỉ đơn thuần bỏ chạy. *Đây là một cái bẫy sao? Hay là một sự rút lui có tính toán, để dồn toàn bộ lực lượng vào một cuộc phản công cuối cùng, tuyệt vọng hơn tại căn cứ địa của nó?*
Hắn lại nhắm mắt lại, cảm nhận gánh nặng của quá khứ, những ký ức về sự mất mát và phản bội, và sự mong manh của tương lai đang nằm trong tay thế hệ mới. Hắn tin tưởng vào họ, vào sự quyết tâm và tài năng của Mộ Dung Tuyết, vào lòng dũng cảm của Tần Vũ, sự sắc sảo của Kỷ Vô Nguyệt, và sự nhiệt huyết của Liễu Thanh Hoan. Họ là ngọn lửa hy vọng, nhưng ngọn lửa đó liệu có đủ để soi sáng qua màn đêm đen tối mà Ma Chủ tàn niệm có thể giăng ra?
“Tiếp tục truy kích,” Cố Trường Minh khẽ nói, giọng trầm thấp, nhưng đủ để Kỷ Trần nghe rõ. “Đừng để bất kỳ tàn quân nào có cơ hội tập hợp lại. Đẩy chúng về Băng Tuyết Chi Nguyên. Nhưng… hãy cẩn trọng.” Hắn mở mắt ra, đôi mắt hổ phách giờ đây mang một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. “Mỗi bước tiến đều phải đề phòng. Ma tộc càng tan rã, chúng càng nguy hiểm.”
Kỷ Trần gật đầu, dù trong lòng vẫn còn hoài nghi về sự thận trọng thái quá của Cố Trường Minh. Hắn thấy được niềm vui trong ánh mắt của các tướng lĩnh khác, sự hưng phấn của chiến thắng. Nhưng hắn biết, Cố Trường Minh chưa bao giờ sai. “Rõ, Cố tiền bối! Ta sẽ truyền lệnh ngay lập tức!” Hắn quay người, lại vội vã lao vào dòng chảy của những báo cáo mới, mang theo cả sự hứng khởi của chiến thắng và lời cảnh báo thâm sâu của Vô Thần Tôn Giả.
Cố Trường Minh lại quay về phía cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra biển mây cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sự hưng phấn đang lan tỏa trong Thiên Nhai Thành, sự bùng cháy của hy vọng sau một chuỗi dài những thất bại và gian khổ. Nhưng hắn biết, những chiến thắng này chỉ là khởi đầu. Thử thách lớn nhất vẫn còn ở phía trước. Ma Chủ tàn niệm vẫn là một bóng ma dai dẳng, một mối đe dọa khổng lồ đang chờ đợi thời cơ để bộc lộ toàn bộ sự tàn bạo của nó. Và hắn, Vô Thần Tôn Giả, sẽ tiếp tục đứng ngoài, quan sát, là bộ não ẩn mình, là trụ cột tinh thần không hiện hữu, để họ, thế hệ mới, tự mình viết nên câu chuyện của chính mình, của Tiên Nguyên đại lục.
Thế giới đang bắt đầu hồi sinh, từng chút một. Một kỷ nguyên mới đang dần mở ra, không phải bởi một anh hùng đơn độc như hắn của kiếp trước, mà bởi sự đồng lòng của cả một thế hệ. Nhưng sự bình yên đó vẫn còn xa vời vợi, như một ảo ảnh trên sa mạc. Sự cảnh giác trong đôi mắt hổ phách của hắn không hề suy giảm. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
***
Viễn Cổ Chiến Trường, nơi từng là một đồng bằng xanh tươi, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng tiêu điều, tang thương đến cùng cực. Những phế tích thành lũy đổ nát chỏng chơ giữa hoang tàn, xương cốt khổng lồ của yêu thú thượng cổ vương vãi khắp nơi, mảnh vỡ của pháp bảo rỉ sét và vết tích của vô số pháp thuật tàn phá khắc sâu vào lòng đất. Không khí nơi đây nặng nề, u ám, tràn ngập oán khí và sát khí nồng nặc. Tiếng gió rít qua những tàn tích, nghe như tiếng than khóc của hàng triệu linh hồn đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây, tạo nên một bản nhạc buồn thảm, ám ảnh. Mùi máu khô, kim loại rỉ sét, bụi bặm và ma khí đậm đặc xộc vào khứu giác, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự chết chóc. Sương mù dày đặc và những cơn gió lạnh buốt thường xuyên bao phủ chiến trường, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, ma mị, gợi lên cảm giác nặng nề, đau thương.
Ngày hôm nay, Viễn Cổ Chiến Trường không còn là nơi giằng co khốc liệt giữa hai thế lực. Thay vào đó, nó đã trở thành một bãi săn, nơi liên quân chính đạo truy kích và càn quét tàn dư Ma tộc. Không còn những tiếng gầm thét chiến đấu hùng tráng, chỉ còn tiếng la hét hoảng loạn, tiếng rên rỉ yếu ớt và tiếng bước chân nặng nề trên mảnh vỡ của Ma tộc binh lính đang tháo chạy.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y tinh khôi nhưng đã vương chút bụi bặm của chiến trường, vẫn giữ vẻ thanh khiết thoát tục, dẫn đầu một mũi nhọn truy kích. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng, thường mang nét ưu sầu, giờ đây ánh lên sự quyết đoán và kiên định. Bên cạnh nàng, Tần Vũ với thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, đang cầm Phá Thiên Kiếm trong tay, ánh kiếm khí lấp lánh như một tia sét xé toạc màn sương mù. Phía sau họ, Kỷ Vô Nguyệt với dáng người cao ráo, mạnh mẽ, hành động dứt khoát, liên tục tung ra những đòn tấn công chuẩn xác để càn quét các nhóm Ma tộc nhỏ lẻ. Liễu Thanh Hoan, dù vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, nhưng lại thể hiện sự hoạt bát và lòng dũng cảm phi thường, liên tục sử dụng pháp thuật hỗ trợ, củng cố phòng tuyến và bảo vệ các chiến sĩ bị thương.
“Ma tộc yếu đuối đến vậy sao? Cứ tưởng chúng sẽ tử chiến đến cùng chứ!” Tần Vũ vung Phá Thiên Kiếm, một luồng kiếm khí chém ngang, ép lùi hàng trăm Ma tộc binh lính đang cố gắng tập hợp lại. Hắn cười khẩy, giọng nói vang dội, đầy vẻ hưng phấn và có chút khinh thường. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc chiến trường kỳ, khốc liệt, nhưng những gì đang diễn ra lại dễ dàng hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Ma tộc binh lính, vốn nổi tiếng với sự hung tàn và tàn nhẫn, giờ đây lại hoảng loạn vứt bỏ vũ khí, quỳ gối xin tha, hoặc thậm chí tự kết liễu đời mình trong tuyệt vọng.
Mộ Dung Tuyết khẽ chau mày, ánh mắt dõi theo một nhóm Ma tộc binh lính đang cuống cuồng tháo chạy, bỏ lại đồng loại bị thương phía sau. Nàng dùng pháp quyết điều khiển phi kiếm của mình, lướt đi như một dải lụa bạc, không giết chóc mà chỉ phong tỏa đường lui, không cho địch có cơ hội tập hợp hay ẩn nấp. “Ý chí của chúng đã bị phá vỡ,” nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị, không hề bị cuốn theo sự hưng phấn của Tần Vũ. “Nhưng đừng vì thế mà chủ quan, Ma tộc không bao giờ đơn giản như vậy. Huống hồ, Ma Chủ tàn niệm vẫn chưa lộ diện.” Lời cảnh báo của nàng như một làn gió lạnh thổi qua, xua tan đi phần nào sự tự mãn đang len lỏi trong hàng ngũ liên quân. Nàng đã được Cố Trường Minh gián tiếp nhắc nhở về sự nguy hiểm tiềm tàng, và nàng luôn ghi nhớ điều đó.
Trong một khoảnh khắc, Tần Vũ khựng lại, nụ cười trên môi hắn tắt đi. Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi lại nhìn những Ma tộc đang bỏ chạy tán loạn. Hắn biết nàng nói đúng. Kinh nghiệm chiến trường của nàng, cùng với sự chỉ dẫn của Cố Trường Minh, đã giúp nàng nhìn xa hơn những gì đang diễn ra trước mắt. “Cô nói phải,” Tần Vũ khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường. “Nhưng xem ra, chúng ta đã thành công khiến chúng kinh hồn bạt vía rồi.” Hắn lại vung kiếm, lần này là một đòn tấn công mang tính cảnh cáo nhiều hơn là sát thương, đẩy lùi một nhóm Ma tộc đang cố gắng vòng qua sườn.
Liễu Thanh Hoan, với đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như chứa đựng vì sao, đang vội vã chạy đến bên một nhóm phàm nhân bị Ma tộc bỏ lại. Họ run rẩy co ro giữa những xác chết và mảnh vỡ, đôi mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Nàng nhẹ nhàng đỡ một đứa trẻ lên, gương mặt nàng hiện rõ vẻ xót xa. “Chúng thật sự bỏ rơi đồng loại sao? Thật tàn nhẫn!” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy phẫn nộ, không thể tin được vào sự vô nhân tính của Ma tộc. Nàng, với trái tim thuần khiết và lòng trắc ẩn, luôn đặt sự sống lên trên tất cả.
“Đó là bản chất của chúng, Thanh Hoan.” Kỷ Vô Nguyệt, với khí chất lạnh lùng và dứt khoát, nói khi nàng dùng một mũi tên ma pháp càn quét một nhóm Ma tộc đang cố gắng ám sát từ phía sau. “Khi đứng trước sự sống còn, Ma tộc sẽ vứt bỏ mọi thứ, kể cả đồng loại.” Nàng không hề nao núng trước cảnh tượng tàn khốc, chỉ tập trung vào nhiệm vụ của mình: tiêu diệt mối đe dọa, bảo vệ đồng đội và những người yếu thế. Nàng là hiện thân của sự hiệu quả và tàn nhẫn cần thiết trên chiến trường.
Ma tộc binh lính, từng là những kẻ hung hãn, tàn bạo, giờ đây đã mất hết ý chí chiến đấu. Chúng hoảng sợ, tuyệt vọng, không còn tin vào bất kỳ Ma tướng hay Ma Chủ nào. Hình ảnh Xích Diễm Ma Tướng bỏ chạy đã giáng một đòn chí mạng vào tinh thần của chúng. Tiếng gào thét của Ma tộc trong hoảng loạn, tiếng binh khí va chạm yếu ớt không còn mang ý nghĩa chiến đấu mà chỉ là tiếng kêu cứu, tiếng của sự tuyệt vọng. Khắp nơi là cảnh Ma tộc bỏ chạy tán loạn, binh lính vứt bỏ vũ khí, các tướng lĩnh Ma tộc cấp thấp hoảng sợ, không dám đối đầu. Dưới áp lực liên tục của liên quân chính đạo, Ma tộc đã bắt đầu có dấu hiệu tan rã, nhiều quân đoàn bỏ chạy hỗn loạn, cho thấy sự suy yếu nghiêm trọng về ý chí chiến đấu. Chiến trường giờ đây giống như một cuộc tháo chạy vĩ đại hơn là một trận chiến.
***
Sương mù đen đặc cuồn cuộn, hòa lẫn với ma khí nồng nặc, bao phủ một góc đổ nát của Viễn Cổ Chiến Trường. Gió lốc ma khí rít lên từng hồi, mang theo âm thanh ma mị, ghê rợn, như tiếng quỷ khóc thần sầu. Xích Diễm Ma Tướng, thân hình to lớn, da đỏ rực, hai chiếc sừng nhọn hoắt gãy một nửa, bộ giáp đen rách nát, đứng sững giữa đống đổ nát của một phế tích cổ xưa. Hắn nhìn chằm chằm vào những Ma tộc binh lính cuối cùng của quân đoàn mình, những kẻ đang hoảng loạn vứt bỏ vũ khí, chạy tứ tán như những con chuột trong hang bị vỡ tổ. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, chứa đựng sự giận dữ, sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng.
“Đồ hèn nhát! Mau quay lại chiến đấu!” Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc vì ma khí, cố gắng tập hợp lại tàn quân nhưng vô ích. Tiếng gầm của hắn yếu ớt, không còn uy lực như trước, bị nhấn chìm trong tiếng gió rít và tiếng la hét của chính quân lính hắn. “Ma Chủ sẽ không tha cho các ngươi! Ma Chủ vạn tuế!” Hắn cố gắng hô vang khẩu hiệu cuối cùng, như một lời cầu nguyện, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng và những ánh mắt sợ hãi tột độ từ phía những kẻ đang chạy trốn. Ý chí chiến đấu của chúng đã hoàn toàn lụn bại, không còn một tia hy vọng.
Một luồng kiếm khí mạnh mẽ, lấp lánh sắc vàng kim, đột ngột xé toạc màn sương mù đen đặc, chém thẳng về phía Xích Diễm Ma Tướng. Đó là Phá Thiên Kiếm của Tần Vũ. Luồng kiếm khí mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến không gian xung quanh rung chuyển. Xích Diễm Ma Tướng, vốn đã trọng thương, vội vàng thi triển ma pháp phòng ngự, tạo ra một lá chắn ma khí mỏng manh. Lá chắn vỡ tan ngay lập tức, nhưng cũng đủ để làm chệch hướng kiếm khí, chỉ để lại một vết xước sâu trên vai hắn, cùng với một tiếng rên đau đớn.
“Ồ, xem ra Ma tướng đây cũng không khá hơn lính lác là bao.” Tần Vũ xuất hiện từ trong làn sương mù, Phá Thiên Kiếm trong tay vẫn còn vương vấn ánh sáng chói lòa. Hắn cười khẩy, ánh mắt sắc bén đầy vẻ thách thức. “Chạy nhanh thế sao? Ta còn tưởng Ma tướng sẽ tử chiến đến cùng để bảo vệ danh dự Ma tộc chứ?” Lời lẽ của Tần Vũ như những nhát kiếm vô hình đâm thẳng vào sự kiêu hãnh cuối cùng của Xích Diễm Ma Tướng.
Xích Diễm Ma Tướng nghiến răng ken két, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi và giận dữ. Hắn biết mình không thể chống lại Tần Vũ, chưa kể phía sau còn có Mộ Dung Tuyết và những cường giả chính đạo khác. Hắn đã nhận được mật lệnh từ Ma Chủ tàn niệm trước đó: "Nếu tình hình không thể cứu vãn, hãy rút về Băng Tuyết Chi Nguyên. Chúng ta sẽ có một cuộc chơi lớn hơn ở đó." Hắn đã căm hận khi phải bỏ chạy, nhưng mệnh lệnh của Ma Chủ là tối cao.
“Ngươi… ngươi sẽ phải trả giá!” Xích Diễm Ma Tướng gầm lên một tiếng cuối cùng, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Tần Vũ với sự thù hận tột độ. Hắn thi triển một loại ma pháp cổ xưa, tạo ra một màn khói đen dày đặc, cuồn cuộn bao phủ toàn bộ khu vực. Ma khí bùng phát mãnh liệt, che khuất mọi tầm nhìn và cảm giác. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Xích Diễm Ma Tướng biến mất, chỉ để lại tiếng gầm giận dữ vọng lại từ xa, dần tan vào trong tiếng gió rít và sương mù. Hắn đã bỏ lại những binh lính cuối cùng của mình, tháo chạy về hướng Băng Tuyết Chi Nguyên, căn cứ địa của Ma Chủ tàn niệm.
Tần Vũ nhíu mày, vung kiếm xua tan màn khói đen. Hắn nhìn về hướng Xích Diễm Ma Tướng biến mất, ánh mắt vẫn còn một chút tiếc nuối. “Thật đúng là đồ hèn nhát.” Hắn lầm bầm, nhưng trong lòng cũng có chút nghi hoặc. Ma tướng cấp cao của Ma tộc, lại dễ dàng bỏ chạy đến vậy sao? Cảm giác chiến thắng có phần ‘quá dễ dàng’ này không khỏi khiến hắn chột dạ.
Mộ Dung Tuyết xuất hiện bên cạnh Tần Vũ, đôi mắt nàng vẫn giữ sự cảnh giác cao độ. “Ma Chủ tàn niệm đang tập hợp lực lượng,” nàng nói khẽ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Băng Tuyết Chi Nguyên, nơi Xích Diễm Ma Tướng vừa rút chạy. “Đây có lẽ không phải là sự tan rã hoàn toàn, mà là một sự rút lui có tính toán.” Nàng cảm nhận được sự bất an trong không khí, một cảm giác quen thuộc mỗi khi Cố Trường Minh biểu lộ sự lo lắng.
Liễu Thanh Hoan, sau khi giúp đỡ những phàm nhân, cũng chạy đến, vẻ mặt đầy kiên nghị. “Dù sao thì, chúng ta đã đẩy lùi chúng! Đây là một chiến thắng lớn!” Giọng nàng vẫn còn chút hưng phấn, nhưng cũng đã pha lẫn sự trưởng thành sau những gì đã chứng kiến. Kỷ Vô Nguyệt gật đầu tán thành, tay vẫn nắm chặt vũ khí, ánh mắt quét khắp xung quanh, đề phòng bất trắc.
Cố Trường Minh, từ Thiên Nhai Thành xa xôi, cảm nhận được từng làn sóng linh khí và ma khí dao động trên Viễn Cổ Chiến Trường. Hắn thấy được sự hưng phấn của thế hệ trẻ, thấy được sự tan rã của Ma tộc, nhưng cũng thấy được sự bất an tiềm ẩn trong ánh mắt của Mộ Dung Tuyết và sự nghi hoặc của Tần Vũ.
*Ma tộc bị hỗn loạn và phân tán, nhưng Ma Chủ tàn niệm vẫn chưa lộ diện. Nó sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này.* Cố Trường Minh thầm nghĩ, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng hắn vẫn không hề suy giảm. *Một kẻ từng gieo rắc bi kịch khắp đại lục sẽ không bao giờ chỉ ngồi yên nhìn những quân cờ của mình bị phá hủy.* Trực giác của hắn, được hun đúc qua vô vàn kiếp nạn và sự phản bội, vẫn gào thét một lời cảnh báo. Hắn biết, sự tháo chạy của Hắc Sa Ma Tướng và Xích Diễm Ma Tướng về Băng Tuyết Chi Nguyên không phải là sự hèn nhát đơn thuần. Đó có thể là một đòn phản công bất ngờ, một kế hoạch dự phòng tàn bạo hơn, hoặc thậm chí là sự xuất hiện của chính Ma Chủ tàn niệm tại căn cứ địa cuối cùng của nó.
*Liệu ta có đang đẩy họ vào chỗ chết?* Câu hỏi cũ rích lại vang vọng trong tâm trí hắn, một vết sẹo cũ trong tâm hồn lại rỉ máu. *Hay là ta đang cho họ cơ hội để thực sự trở thành những người hùng mà thế giới cần, để họ tự mình gánh vác số phận của đại lục, thay vì dựa dẫm vào một kẻ đã mỏi mệt như ta?* Gánh nặng của sự lựa chọn, dù là hành động gián tiếp, vẫn đè nặng lên vai hắn. Mỗi lần hắn can thiệp, dù chỉ là một gợi ý vô hình, một lời thì thầm qua Kỷ Trần, hắn đều phải trả giá bằng sự mệt mỏi sâu sắc hơn, bằng những vết thương cũ không ngừng nhức nhối. "Thuật Vạn Vật Quy Nguyên" đã giúp hắn sống sót, nhưng nó cũng là một xiềng xích vô hình, nhắc nhở hắn về cái giá của sự hồi sinh, của việc tồn tại.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng của quá khứ, những ký ức về sự mất mát và phản bội, và sự mong manh của tương lai đang nằm trong tay thế hệ mới. Họ đã chứng minh bản lĩnh của mình, đã thể hiện sự trưởng thành vượt bậc. Nhưng cuộc chiến vẫn còn đó, và thử thách cuối cùng, cũng là lớn nhất, đang chờ đợi họ ở Băng Tuyết Chi Nguyên.
Cố Trường Minh mở mắt ra. Đôi mắt hổ phách giờ đây không còn sự thờ ơ đơn thuần, mà ánh lên một tia sáng sắc bén, như một lưỡi kiếm vừa được mài dũa. Hắn biết, Ma Chủ tàn niệm đang chờ đợi. Và trận chiến cuối cùng, nơi số phận của Tiên Nguyên đại lục sẽ được định đoạt, sẽ không còn xa nữa. Sự sụp đổ nhanh chóng của Ma tộc không phải là kết thúc, mà chỉ là khúc dạo đầu cho một màn kịch đẫm máu hơn, nơi Ma Chủ sẽ bộc lộ toàn bộ sự tàn bạo và xảo quyệt của nó.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.