Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 444: Linh Hồn Đối Quyết: Thế Hệ Mới
Áp lực vô hình, tựa như hàng triệu con mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của họ, như hàng triệu linh hồn oán hận đang thì thầm bên tai, càng lúc càng dày đặc. Ma khí nơi đây không chỉ là năng lượng thuần túy, mà là một thực thể sống động, mang theo ý thức, mang theo ý chí, đang len lỏi vào từng lỗ chân lông, cố gắng ăn mòn ý chí và gặm nhấm linh hồn của mỗi người. Đây không còn là một cuộc chiến thể xác đơn thuần, mà là một trường thi của tâm trí và ý chí. Ma khí cực đại trong lõi Băng Tuyết Chi Nguyên cảnh báo rằng cuộc đối đầu với Ma Chủ tàn niệm sẽ không chỉ là một trận chiến thông thường mà có thể ảnh hưởng đến tâm trí và linh hồn của những người tham gia.
Tần Vũ cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương đang xâm chiếm, không phải do nhiệt độ của băng giá, mà là do sự trống rỗng, vô vọng mà ma khí mang lại. Những lời thì thầm bắt đầu xuất hiện trong tâm trí hắn, không phải ngôn ngữ, mà là những khái niệm, những hình ảnh chớp nhoáng về những thất bại thảm hại, về sự yếu kém của bản thân, về cái chết của những người thân yêu. Hắn siết chặt Phá Thiên Kiếm, chuôi kiếm lạnh buốt truyền cho hắn chút cảm giác thực tại, cố gắng xua đi những ảo ảnh và lời thì thầm đang cố gắng xâm nhập, gieo rắc sự hỗn loạn vào tâm trí hắn. Phá Thiên Kiếm, dưới sự nắm giữ của hắn, vẫn phát ra ánh sáng vàng nhạt, một luồng hào quang kiên định cố gắng xua tan lớp ma khí đen đặc đang bủa vây, tựa như một ngọn hải đăng nhỏ nhoi giữa đại dương bão tố.
Kỷ Vô Nguyệt run rẩy một thoáng, đôi mắt phượng sắc bén của nàng bỗng xuất hiện những hình ảnh thoáng qua của chiến trường máu lửa, của đồng đội gục ngã, của những lựa chọn sai lầm. Nàng hít sâu một hơi khí lạnh thấu tim, nắm chặt trường kiếm bạc, tựa hồ đang nắm lấy sợi dây cuối cùng níu giữ mình với thực tại. Ý chí kiên cường của nàng nhanh chóng ổn định lại tinh thần, ánh mắt nàng sắc lạnh, quyết tâm không để Ma khí làm lung lay ý chí của mình. Nàng biết, nếu nàng ngã xuống, sẽ không chỉ là nàng, mà là toàn bộ hy vọng của liên quân đang theo sau. Kiếm khí sắc bén của nàng không ngừng được phóng ra, không phải để tấn công, mà để tạo thành một lớp phòng ngự vô hình, cắt đứt sự liên kết giữa ma khí và tâm trí của nàng, cũng như bảo vệ những tu sĩ yếu hơn ở phía sau. Tiếng kiếm khí xé gió lạnh lẽo, xen lẫn tiếng gió rít thê lương của Băng Tuyết Chi Nguyên, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Liễu Thanh Hoan cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh của máu giúp nàng tỉnh táo trong khoảnh khắc. Linh lực trong cơ thể nàng không ngừng vận chuyển, tạo thành một lá chắn tinh thần mỏng manh nhưng kiên cố, chống lại sự xâm thực của ma khí. Nàng là người nhạy cảm nhất với các luồng năng lượng, và sự hiện diện của Ma Chủ tàn niệm ở đây giống như một cơn ác mộng sống động, một biển cả của oán hận và tuyệt vọng đang cố gắng nhấn chìm nàng. Những lời thì thầm trong đầu nàng không ngừng lặp đi lặp lại những thất bại của kiếp trước, những khoảnh khắc Cố Trường Minh gục ngã, những lời trách móc rằng nàng không đủ mạnh mẽ để bảo vệ những người mình yêu thương. Nàng biết, Ma Chủ đang cố gắng khai thác nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mỗi người. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng quét nhanh xung quanh, cố gắng nhận diện bất kỳ sơ hở nào, bất kỳ điểm yếu nào trong luồng ma khí hỗn loạn này. Nàng thì thầm: “Mọi người cẩn thận! Ma Chủ đang tấn công vào tâm trí, đừng để nó khơi gợi nỗi sợ hãi của mình!” Giọng nói của nàng, dù run rẩy, vẫn mang theo sự quyết tâm, như một lời nhắc nhở cho chính nàng và đồng đội.
Ma Chủ tàn niệm, không có hình dạng vật lý, nhưng sự hiện diện của nó là không thể phủ nhận. Nó là một khối ý thức điên cuồng, một cơn ác mộng vô tận được tạo nên từ hàng triệu linh hồn oán hận và tàn dư ý chí của một Ma Chủ cổ xưa. Nó không nói bằng lời, mà truyền thẳng vào tâm trí mỗi người bằng những làn sóng thần niệm lạnh lẽo, đầy uy quyền và khinh miệt.
“Các ngươi nghĩ mình là ai? Chỉ là những con kiến bé nhỏ, dám đối đầu với ý chí của một vị Chủ Thần? Nhìn xem, nỗi sợ hãi ẩn sâu trong các ngươi, sự bất lực của các ngươi đang gào thét trong bóng tối!” Tiếng nói ấy không phải là âm thanh, mà là một luồng ý niệm trực tiếp, khiến đầu óc Tần Vũ quay cuồng, dạ dày hắn co thắt. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến nhường nào trước sự vĩ đại của Ma Chủ, dù chỉ là tàn niệm.
Tần Vũ gầm lên, giọng nói khàn đặc vì cố gắng đẩy lùi sự xâm lấn: “Im đi! Ngươi không phải Ma Chủ thật sự! Ngươi chỉ là tàn niệm, là một bóng ma của quá khứ!” Hắn vung Phá Thiên Kiếm, một luồng kiếm khí vàng rực bắn ra, xé toang màn sương ma khí ngay trước mặt, dù hắn biết nó không thể thực sự gây tổn hại đến một thực thể vô hình. Hắn chỉ muốn tìm một điểm tựa, một nơi để trút bỏ sự phẫn nộ và sợ hãi đang bủa vây. Mùi băng giá buốt lạnh và ma khí hôi thối nồng nặc xen lẫn với mùi kim loại từ vũ khí của hắn, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, càng kích thích giác quan và sự cảnh giác của hắn.
Xung quanh họ, không phải là những bức tường băng đơn thuần, mà là những ảo ảnh liên tục biến đổi. Có lúc là đồng đội cũ đã ngã xuống, đôi mắt trống rỗng nhìn họ đầy trách móc. Có lúc là những người thân yêu đang tan biến thành cát bụi. Có lúc lại là chính bản thân họ, gục ngã trong tuyệt vọng, bị ma khí nuốt chửng. Tiếng gió rít thê lương qua các khe núi băng, tiếng băng nứt dưới chân, và tiếng gầm gừ của những Ma vật băng giá vô hình ẩn hiện trong sương mù, tất cả hợp thành một bản hòa tấu kinh hoàng của địa ngục. Cái lạnh thấu xương ăn sâu vào từng khớp xương, làm chậm lại từng cử động, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Áp lực nặng nề từ ma khí đè nén lên vai, khiến họ cảm thấy như đang gánh vác cả một ngọn núi. Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, nhưng không phải vì nóng, mà vì căng thẳng tột độ.
Liễu Thanh Hoan cố gắng tập trung, đôi mắt nàng nhức nhối khi cố gắng phân tích các luồng ma khí, tìm kiếm một quy luật, một điểm yếu. Nàng biết Cố Trường Minh đang quan sát, đang chờ đợi. Nhưng Ma Chủ tàn niệm này quá xảo quyệt, nó không lộ ra bất kỳ sơ hở vật lý nào, chỉ tấn công vào điểm yếu tâm lý của họ. Nàng cảm thấy một sự đau đớn từ vết thương ở môi, và sự kiệt quệ của cả cơ thể lẫn tinh thần đang dần xâm chiếm. Nhưng nàng không thể ngã xuống. Nàng là cầu nối của họ với Cố Trường Minh, là ánh sáng dẫn đường trong màn đêm hỗn loạn này. Nàng cố gắng trấn an bản thân, nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã dạy, những lời về sự kiên định của ý chí, về sức mạnh của niềm tin.
***
Cùng lúc đó, tại tổng hành dinh cách xa hàng ngàn dặm, Cố Trường Minh đang ngồi trước một pháp trận giám sát khổng lồ, khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ khắc khổ của hắn giờ đây căng thẳng đến tột độ. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán, nhỏ từng giọt xuống những sợi tóc đen dài buông xõa hờ hững. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn, thường ngày mang vẻ trống rỗng và thờ ơ, giờ đây lại ánh lên sự tập trung cao độ, như đang cố gắng nhìn xuyên qua bức màn hỗn loạn của ma khí để nắm bắt từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn không trực tiếp tham chiến, nhưng tâm trí hắn lại đang ở ngay giữa trận tuyến, cùng với những người trẻ tuổi mà hắn đã tin tưởng giao phó sứ mệnh. Mỗi hơi thở của hắn dường như cũng trở nên nặng nề hơn, theo từng nhịp đập của trận chiến.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây bao phủ bởi một vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng là người duy nhất ở tổng hành dinh có thể cảm nhận được sự căng thẳng đang tỏa ra từ Cố Trường Minh, cũng như sự nguy hiểm mà thế hệ trẻ đang đối mặt. Bạch y của nàng, thường ngày thanh thoát, giờ đây lại như bị một áp lực vô hình đè nén. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng không ngừng nhìn về phía pháp trận, rồi lại chuyển sang Cố Trường Minh, như muốn nói điều gì đó nhưng lại kìm nén.
“Trường Minh, Tần Vũ đang gặp nguy hiểm! Anh có cách nào không?” Giọng nói của Mộ Dung Tuyết trong trẻo nhưng đầy lo lắng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng trong căn phòng. Nàng không thể chịu đựng được khi nhìn thấy những người trẻ tuổi mà nàng yêu mến đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đến thế. Nàng biết Cố Trường Minh luôn có cách, hắn luôn là người nắm giữ chìa khóa cho mọi nan đề, nhưng lần này, sự im lặng của hắn khiến nàng bất an.
Cố Trường Minh không đáp lời ngay. Hắn vẫn dán mắt vào pháp trận, những đường vân phức tạp của các cấm chế ma khí và luồng ý thức của Ma Chủ tàn niệm hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn. Hắn đã thấy cảnh tượng này hàng trăm lần trong kiếp trước, nhưng Ma Chủ tàn niệm lần này lại xảo quyệt hơn, tinh vi hơn. Nó không chỉ đơn thuần là một cạm bẫy vật lý, mà là một cuộc chiến tranh tâm lý toàn diện. Hắn đấu tranh nội tâm dữ dội. Bản năng của một anh hùng, một người cứu thế giới kiếp trước, không ngừng thúc giục hắn ra tay, can thiệp trực tiếp. Nhưng lý trí lại nhắc nhở hắn về cái giá phải trả của sự hy sinh không được đền đáp, về mục tiêu của lần trùng sinh này: không phải là cứu rỗi thế giới một mình, mà là buộc thế giới phải tự cứu lấy mình, buộc thế hệ mới phải trưởng thành.
"Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" Ý nghĩ cay đắng lướt qua tâm trí hắn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng khi nhìn thấy hình ảnh Tần Vũ kiên cường vung kiếm, Kỷ Vô Nguyệt dũng cảm giữ vững, và Liễu Thanh Hoan cố gắng phân tích trong tuyệt vọng, một tia dao động nhỏ xuất hiện trong trái tim chai sạn của hắn. Hắn không thể để họ chết một cách vô ích, không phải bây giờ, không phải khi họ đã đi xa đến thế. Hắn phải tin tưởng vào họ, nhưng cũng phải cung cấp cho họ một cơ hội.
Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt hổ phách như xuyên thấu qua không gian và thời gian. “Ma Chủ tàn niệm không có thực thể,” hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, không chỉ nói với Mộ Dung Tuyết mà còn như đang nói với chính mình, “nó dựa vào sự hỗn loạn tinh thần và năng lượng băng giá để duy trì. Nó không phải là một thực thể vật lý, mà là một ý chí, một ý niệm được cấu thành từ oán niệm. Và mọi ý chí, mọi ý niệm đều có ‘hạt nhân’ của nó, điểm tựa để duy trì sự tồn tại.”
Hắn nhanh chóng vận dụng linh lực, truyền một làn sóng thần niệm cực kỳ mạnh mẽ và rõ ràng, vượt qua mọi rào cản ma khí, thẳng đến tâm trí Liễu Thanh Hoan. “Thanh Hoan, nghe rõ đây. Ma Chủ tàn niệm không có thực thể, nó dựa vào sự hỗn loạn tinh thần và năng lượng băng giá. Tìm kiếm sự bất ổn trong ma khí, nơi đó là ‘hạt nhân’ của nó. Nó không phải là một điểm cố định, mà là một sự dao động, một tần số nhất định trong luồng ma khí cực đại. Chỉ có ngươi, với khả năng cảm nhận trận pháp và năng lượng tinh tế, mới có thể phát hiện ra nó.”
Làn sóng thần niệm của Cố Trường Minh vừa dứt, Liễu Thanh Hoan, đang vật lộn với những ảo ảnh kinh hoàng, bỗng cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc và ấm áp truyền vào tâm trí nàng, xua đi một phần lớn sự hỗn loạn. Nàng cảm thấy như một tia sáng vừa lóe lên trong màn đêm vô tận. Nàng nắm bắt lấy thông tin quý giá ấy, dù vẫn còn kiệt sức. Cố Trường Minh đã gợi ý về 'một cái giá phải trả' hoặc 'một thử thách cuối cùng' còn lớn hơn, ngụ ý rằng việc phá vỡ chướng ngại chỉ là bước khởi đầu, và giờ đây, nàng hiểu rõ điều đó.
“Tần Vũ! Kỷ Vô Nguyệt! Cố tiền bối nói… tìm kiếm sự bất ổn trong ma khí… đó là ‘hạt nhân’ của nó!” Liễu Thanh Hoan cố gắng gào lên, nhưng giọng nàng khàn đặc, và lời nói của nàng bị bóp méo bởi tiếng gió rít và những lời thì thầm của Ma Chủ. Nàng không còn sức để truyền đạt qua thần niệm mạnh mẽ, chỉ có thể cố gắng nói to nhất có thể, hy vọng đồng đội sẽ nghe thấy.
Kỷ Vô Nguyệt, vừa dùng kiếm khí sắc bén xua tan một ảo ảnh về một con quỷ băng khổng lồ, lập tức nghe thấy tiếng của Liễu Thanh Hoan. Nàng nhíu mày, hiểu rằng đây là một thông tin cực kỳ quan trọng. Nàng dùng kiếm khí của mình tạo ra một khoảng trống nhỏ trong ma khí xung quanh Liễu Thanh Hoan, giúp nàng có thể thở và tập trung hơn. “Thanh Hoan, lặp lại!” Nàng nói, giọng dứt khoát.
Liễu Thanh Hoan hít thở hổn hển, cố gắng tập trung tinh thần. “Hạt nhân… sự bất ổn… tần số… trong ma khí…” Nàng cố gắng miêu tả chính xác nhất có thể, trong khi đôi mắt nàng vẫn không ngừng quét qua từng dòng chảy ma khí, cố gắng cảm nhận sự "bất ổn" mà Cố Trường Minh đã nói. Đó không phải là một điểm cố định mà là một sự dao động, một sự lệch lạc trong dòng chảy năng lượng tối tăm.
Tần Vũ, đang chống đỡ những đòn tấn công tâm linh bằng ý chí thép, cũng nghe được những lời rời rạc của Liễu Thanh Hoan. Hắn ngay lập tức hiểu ra ý nghĩa. Hắn không phải là người tinh tế với năng lượng như Liễu Thanh Hoan, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào Cố Trường Minh và Liễu Thanh Hoan. Hắn tập trung Phá Thiên Kiếm, không phải để tấn công mù quáng, mà để lắng nghe, để cảm nhận. Hắn nhắm mắt lại, dùng tâm trí cảm nhận luồng ma khí xung quanh, cố gắng tìm kiếm "sự bất ổn" mà Liễu Thanh Hoan đang cố gắng xác định. Hắn biết mình không thể nhìn thấy nó, nhưng hắn có thể cảm nhận được nó, thông qua sự rung động của linh lực và bản năng chiến đấu của mình.
Cố Trường Minh, từ xa, vẫn không ngừng quan sát, mồ hôi trên trán hắn càng lúc càng nhiều. Hắn biết, khoảnh khắc này là mấu chốt. Nếu họ không thể tìm ra "hạt nhân" đó, mọi nỗ lực sẽ trở thành vô ích. Hắn đã trao cho họ công cụ, nhưng việc sử dụng nó vẫn nằm trong tay họ. Hắn tin tưởng họ, nhưng sự lo lắng vẫn không ngừng gặm nhấm.
***
Trong lõi Băng Tuyết Chi Nguyên, không khí trở nên căng thẳng đến cực điểm, mỗi giây trôi qua đều là một thử thách sống còn. Liễu Thanh Hoan, sau khi nhận được chỉ dẫn từ Cố Trường Minh, đã dồn hết sức lực còn lại vào đôi mắt và tâm trí. Nàng không còn nhìn thấy những ảo ảnh kinh hoàng nữa, mà nàng nhìn xuyên qua chúng, tập trung vào dòng chảy ma khí hỗn loạn. Đôi mắt nàng, giờ đây ánh lên một luồng sáng xanh nhạt, lấp lánh như những vì sao xa xăm, quét qua từng tầng ma khí, từng dòng năng lượng băng giá. Cuối cùng, nàng cảm nhận được một sự dao động tinh vi, một tần số lệch lạc, một điểm bất ổn nhỏ bé nhưng lại là trọng tâm của toàn bộ luồng ma khí cực đại đang bủa vây họ. Nó không phải là một vật thể hữu hình, mà là một nút thắt năng lượng, một điểm yếu trong ý thức của Ma Chủ tàn niệm.
“Ở đó! Tần Vũ! Kỷ Vô Nguyệt! Phía trên kia, hơi lệch về bên trái! Một sự dao động... như một vết nứt trong không gian!” Liễu Thanh Hoan gào lên, chỉ tay về một điểm vô định trong màn ma khí đen kịt. Giọng nàng khàn đặc, nhưng đầy kiên quyết, như một tiếng chuông cảnh báo giữa màn đêm. Nàng đã kiệt sức, nhưng ý chí của nàng lại chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.
Ngay lập tức, Kỷ Vô Nguyệt và Tần Vũ phản ứng. Kỷ Vô Nguyệt không nói một lời, kiếm khí bạc trong tay nàng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một lá chắn hình bán nguyệt, đẩy lùi những Ma vật băng giá đang cố gắng tiếp cận và những làn sóng ảo ảnh mới. Nàng muốn tạo ra một khoảng trống, một cơ hội duy nhất cho Tần Vũ ra đòn. Nàng là người bảo vệ, là bức tường thép vững chắc.
Tần Vũ không chần chừ. Hắn tin tưởng Liễu Thanh Hoan tuyệt đối, tin tưởng vào Cố Trường Minh. Hắn hội tụ toàn bộ linh lực còn sót lại trong cơ thể vào Phá Thiên Kiếm. Linh lực vàng rực chảy dọc theo cánh tay hắn, truyền vào chuôi kiếm, khiến Phá Thiên Kiếm phát sáng chói lòa, tựa như một mặt trời nhỏ giữa địa ngục băng giá. Hắn đã thấm thía những lời Cố Trường Minh đã nói, về sự khác biệt giữa sức mạnh phá hủy và sức mạnh khai mở. Lần này, hắn không chỉ đơn thuần là phá hủy, mà là 'phá ma', xé toang bức màn ảo ảnh và tấn công vào cốt lõi của ý chí.
“Phá Thiên... Kiếm Khí! Trảm!”
Với một tiếng gầm vang dội, Tần Vũ tung ra một đòn kiếm duy nhất. Đó không phải là một nhát chém hoa mỹ, mà là một đường kiếm thẳng tắp, đơn giản nhưng mang theo ý chí kiên định và sức mạnh hủy diệt không thể ngăn cản. Mũi kiếm vàng rực rỡ xé toang màn ma khí đen tối, đi thẳng vào điểm "hạt nhân" mà Liễu Thanh Hoan đã chỉ điểm. Ánh sáng vàng chói lòa như một tia sét, chiếu rọi mọi ngóc ngách của không gian băng giá, khiến những ảo ảnh tan biến như tuyết gặp nắng.
Ngay khi mũi kiếm chạm vào "hạt nhân", một tiếng gào rú kinh hoàng vang vọng khắp Băng Tuyết Chi Nguyên, không phải là âm thanh mà là một sự rung động trực tiếp vào linh hồn, khiến cả không gian rung chuyển dữ dội. Đó là tiếng gào của một thực thể vô hình bị tấn công vào tận cốt lõi, tiếng gào của sự phẫn nộ và đau đớn tột cùng.
“A... Ngươi... Ngươi dám...!” Lời thì thầm của Ma Chủ tàn niệm giờ đây đã biến thành một tiếng gầm gừ giận dữ, đầy hận thù, như một con thú bị thương nặng đang cố gắng chống cự.
Ma khí đen đặc xung quanh họ bắt đầu cuộn xoáy điên cuồng, không phải để tấn công, mà như một con vật bị trúng thương đang quằn quại. Không gian xung quanh điểm bị tấn công bắt đầu nứt vỡ, không phải là băng, mà là chính luồng ý thức của Ma Chủ tàn niệm. Những vết nứt vô hình lan rộng, như những vết thương hở đang rỉ máu. Ma Chủ tàn niệm co rúm lại, rút sâu hơn vào bóng tối, vào sâu trong lõi băng, cố gắng che giấu và chữa lành vết thương của mình. Nó không bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng đã bị đánh trọng thương, bị đẩy lùi một cách thảm hại. Áp lực ma khí giảm đi đáng kể, nhưng không biến mất hẳn, như một cơn bão đã đi qua nhưng vẫn còn để lại tàn dư.
Tần Vũ đổ gục xuống, hai tay chống kiếm, thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm. Phá Thiên Kiếm trong tay hắn giờ đây chỉ còn ánh sáng mờ nhạt, biểu tượng cho linh lực đã cạn kiệt. Hắn đã dốc cạn sức lực, cạn kiệt cả tinh thần.
Kỷ Vô Nguyệt lảo đảo, vội vàng cắm kiếm xuống đất để giữ thăng bằng. Nàng nhìn về phía khoảng không tối tăm mà Ma Chủ tàn niệm vừa biến mất, đôi mắt phượng sắc lạnh giờ đây mang theo vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. “Nó... nó rút lui rồi... nhưng chưa chết.” Nàng nói, giọng nói khàn đặc, mỗi từ đều chứa đựng sự cảnh giác. Nàng biết, trận chiến chưa kết thúc.
Liễu Thanh Hoan cũng ngồi sụp xuống nền băng lạnh lẽo, dựa lưng vào một tảng băng lớn, đôi mắt nhắm nghiền. “Chúng ta... đã làm được... một phần...” Nàng thì thầm, nụ cười mệt mỏi nở trên môi. Dù kiệt sức, nhưng trong tim nàng trỗi dậy một niềm hy vọng mãnh liệt. Họ đã làm được, họ đã đánh bại Ma Chủ tàn niệm, dù chỉ là một phần, nhưng điều đó chứng tỏ họ có khả năng.
Thế hệ trẻ đã giành được một thắng lợi quan trọng, nhưng cái giá phải trả là sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần. Họ không ai ngã xuống, ánh mắt kiên định nhìn vào nơi Ma Chủ biến mất, dù khuôn mặt vẫn còn vương nỗi sợ hãi và mệt mỏi. Họ đã chứng minh được bản lĩnh và khả năng phối hợp, nhưng họ đã phải trả giá bằng sự kiệt quệ, ám chỉ những hy sinh lớn hơn có thể xảy ra ở các chương sau. Ma Chủ tàn niệm chưa bị tiêu diệt hoàn toàn, chỉ bị đẩy lùi và suy yếu, cho thấy một mối đe dọa cuối cùng vẫn còn, có thể nó sẽ dùng chiêu trò khác hoặc trốn thoát. Sự can thiệp gián tiếp nhưng cực kỳ hiệu quả của Cố Trường Minh củng cố vai trò 'bộ não' của anh, đồng thời ngụ ý rằng anh vẫn là yếu tố quyết định cục diện nhưng theo cách khác.
Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và con đường phía trước vẫn còn tối tăm và đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng những ngọn đuốc hy vọng trong tâm hồn họ vẫn bùng cháy, kiên cường giữa bóng tối của Ma Chủ tàn niệm đang bao trùm, chờ đợi một cuộc đối đầu định mệnh cuối cùng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.