Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 445: Ma Ảnh Phản Kích: Khúc Ca Của Những Kẻ Chống Trả
Trận chiến chưa kết thúc. Đó là câu nói cuối cùng, là sự thật nghiệt ngã mà Băng Tuyết Chi Nguyên lạnh lẽo này gầm gừ vào tai những người vừa giành được một chiến thắng nhỏ bé nhưng đầy máu và nước mắt.
Ngay khi Ma Chủ tàn niệm co rúm lại, rút sâu vào nơi ẩn mình, tưởng chừng như một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sẽ ập đến, thì một làn sóng ma khí đen kịt, đậm đặc hơn bất cứ thứ gì họ từng chứng kiến, đột ngột bùng nổ từ sâu thẳm lõi băng. Nó không phải là một đòn tấn công trực diện, mà như một cơn thủy triều hắc ám, cuộn trào nhấn chìm toàn bộ liên quân chính đạo đang kiệt sức. Tiếng gào rú kinh hoàng của Ma Chủ tàn niệm, giờ đây không còn là lời thì thầm đầy đe dọa, mà là một bản giao hưởng của sự hận thù, điên loạn và phẫn nộ tột cùng, vang vọng khắp không gian, xuyên thẳng vào màng nhĩ, vào tận linh hồn của mỗi tu sĩ.
Đó không chỉ là âm thanh. Đó là một sự rung động trực tiếp vào ý thức, một luồng xung kích tâm linh không thể chống đỡ. Các tu sĩ cấp thấp và trung bình, những người vừa thở phào nhẹ nhõm, giờ đây ôm đầu quằn quại. Khuôn mặt họ vặn vẹo trong đau đớn tột cùng, đôi mắt trợn ngược, sủi bọt mép. Linh hồn của họ, vừa được giải thoát khỏi ảo ảnh, lại bị xé toạc ra từng mảnh bởi tiếng gào thét của Ma Chủ. Một số ngã gục, thân thể co giật kịch liệt trước khi hoàn toàn bất động, linh hồn tan biến vào hư vô. Một số khác, kinh hoàng hơn, bắt đầu biến dạng, da thịt mọc lên những khối u nhọt đen sì, đôi mắt trắng dã chuyển sang màu đỏ ngầu, hóa thành những Ma vật sơ cấp, gầm gừ tấn công đồng đội ngay bên cạnh. Khung cảnh hỗn loạn tột độ. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng va chạm pháp khí và tiếng gầm gừ của Ma vật hòa quyện thành một bản hòa tấu tử thần.
Tần Vũ, Phá Thiên Kiếm vẫn còn run rẩy trong tay, hắn nghiến răng, cố gắng đứng vững. Dù đã kiệt sức, hắn vẫn là trụ cột của đội hình. Hắn cảm nhận được áp lực khủng khiếp đè nặng lên tâm trí, những hình ảnh ghê tởm lướt qua não bộ, nhưng ý chí kiên cường đã tôi luyện qua bao trận chiến không cho phép hắn gục ngã. Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn mang theo ý chí bất khuất: “Ma Chủ... ngươi nghĩ có thể dùng chiêu này để ngăn cản ta sao!?” Hắn vung kiếm, một luồng kiếm khí bạc trắng như trăng rằm xé tan màn ma khí đen tối, đánh tan vài Ma vật vừa hình thành từ những tu sĩ xấu số, nhưng đó chỉ là giọt nước giữa đại dương. Ma khí vẫn cuồn cuộn, những ảo ảnh cũ lại trỗi dậy, những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất lại được Ma Chủ khuấy động. Hắn biết, đòn tấn công này không phải là sức mạnh vật chất, mà là một sự ăn mòn từ bên trong.
Liễu Thanh Hoan, dựa lưng vào tảng băng, cố gắng giữ vững chút linh lực cuối cùng để bảo vệ tâm thần. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, khuôn mặt trắng bệch. Nàng cảm thấy một sức mạnh vô hình đang hút cạn sinh khí của mình, của những người xung quanh. Đó không phải là một cuộc tấn công tức thì, mà là một sự rút cạn từ từ, tàn nhẫn. Nàng gắng gượng mở mắt, nhìn về phía Tần Vũ, truyền âm đi trong sự khó nhọc: “Không... nó không chỉ là ảo ảnh! Có thứ gì đó đang hút sinh khí của chúng ta! Ma Chủ... nó đang hấp thụ!” Giọng nàng run rẩy, mỗi từ đều như vắt kiệt hơi tàn.
Kỷ Vô Nguyệt đứng cạnh Tần Vũ, nàng không hề lung lay trước đòn tấn công tâm linh. Khí chất lạnh lùng của nàng tựa như một tấm khiên vô hình, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua chiến trường hỗn loạn, nhìn thấy những đồng đội ngã xuống, biến chất. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục như vậy, toàn bộ liên quân sẽ bị nghiền nát. Nàng đã sẵn sàng lao lên để bảo vệ những tu sĩ còn lại, bất kể cái giá phải trả. Rồi, một cái bóng khổng lồ màu đỏ rực, cao lớn và vạm vỡ, da thịt như những khối nham thạch nóng chảy, với cặp sừng cong vút và đôi mắt đỏ ngầu như máu, bất ngờ lao ra từ màn ma khí. Đó chính là Xích Diễm Ma Tướng, một trong những cánh tay đắc lực của Ma Chủ, mang theo một đám Ma tộc binh lính hung hãn, gầm gừ tấn công thẳng vào đội hình liên quân, nhắm vào những điểm yếu nhất.
“Ma Chủ vạn tuế!” Xích Diễm Ma Tướng gầm lên, giọng nói như tiếng sấm rền, bàn tay to lớn vung lên, một luồng lửa ma đen kịt bùng cháy, nuốt chửng hàng chục tu sĩ đang cố gắng chống lại ảo ảnh. Nó lao thẳng về phía Kỷ Vô Nguyệt, đôi mắt đầy vẻ khinh miệt và tàn bạo. Kỷ Vô Nguyệt không nói một lời, nàng vung kiếm, một luồng kiếm khí mạnh mẽ và dứt khoát xé gió, đối đầu trực diện với luồng lửa ma. Va chạm nổ tung, tạo ra một làn sóng xung kích đẩy lùi cả Ma tộc binh lính. Nàng biết, mục tiêu của Ma Tướng là ngăn cản họ tiếp cận Ma Chủ tàn niệm. Trận chiến cá nhân nổ ra giữa nàng và Xích Diễm Ma Tướng, những nhát kiếm của nàng nhanh như chớp, những đòn tấn công của Ma Tướng nặng nề như núi lở. Tiếng kim loại va chạm, tiếng gầm gừ, tiếng rên rỉ của Ma tộc binh lính tạo nên một khúc ca bi tráng giữa cơn bão ma khí. Dù kiệt sức, Kỷ Vô Nguyệt vẫn đứng vững, đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự quyết đoán, nàng không cho phép bất kỳ kẻ nào vượt qua nàng để đến gần Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan. Nàng là bức tường thép, là lá chắn cuối cùng của thế hệ trẻ.
***
Cách đó không xa, tại tổng hành dinh tạm thời của liên quân, được dựng lên bằng những trận pháp vững chắc và linh khí dồi dào, không khí vẫn căng thẳng đến nghẹt thở. Dù được bảo vệ, nhưng sự hỗn loạn của ma khí từ Băng Tuyết Chi Nguyên vẫn len lỏi đến, khiến không gian trở nên lạnh lẽo và nặng nề hơn bao giờ hết. Ánh sáng từ các pháp khí chiếu sáng mờ ảo, hắt lên khuôn mặt đầy lo âu của những tu sĩ đang theo dõi tình hình.
Cố Trường Minh đứng sừng sững trước pháp trận giám sát, thân hình cao gầy của hắn toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và những bi kịch không thể kể xiết, chăm chú dõi theo từng diễn biến trên chiến trường. Pháp trận liên tục chớp nháy, những hình ảnh mờ ảo của sự hỗn loạn, của những tu sĩ ngã xuống, của ma khí cuồng loạn hiện lên, cho thấy tình hình nguy cấp đến mức nào. Mỗi nhịp chớp nháy là một nhát dao cứa vào trái tim của những người đang theo dõi, và hơn hết, vào tâm hồn của Cố Trường Minh. Hắn biết rõ những cảnh tượng này, đã từng chứng kiến chúng hàng trăm lần trong kiếp trước, nhưng sự bất lực khi không trực tiếp can thiệp vẫn là một gánh nặng.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ một tầng sương ưu sầu. Làn da trắng ngần càng thêm tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của pháp trận. Nàng nắm chặt tay, móng tay gần như xuyên vào da thịt, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng giờ đây tràn ngập sự lo lắng, dán chặt vào hình ảnh những người trẻ tuổi đang chiến đấu. Nàng cảm nhận được sự kiệt quệ của Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, và đặc biệt là Liễu Thanh Hoan, người đang phải chịu đựng áp lực tâm linh khủng khiếp nhất để duy trì kết nối với Trường Minh.
“Trường Minh, bọn trẻ... chúng đang rất nguy hiểm! Ma Chủ này mạnh hơn chúng ta nghĩ!” Giọng Mộ Dung Tuyết run rẩy, chứa đựng một sự sợ hãi chân thật. Nàng quay sang nhìn hắn, ánh mắt cầu xin một sự can thiệp, một lời trấn an. Nàng biết hắn mạnh, nàng biết hắn có thể kết thúc tất cả ngay lập tức, nhưng nàng cũng hiểu gánh nặng và quyết định của hắn.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Hắn khẽ nhắm mắt lại, một làn sóng mệt mỏi và chán chường lướt qua khuôn mặt thanh tú. Trong khoảnh khắc đó, ký ức về kiếp trước lại ùa về, những trận chiến tàn khốc, những mất mát đau đớn, những gương mặt phản bội. Hắn đã cứu thế giới, nhưng thế giới đó đã đền đáp hắn bằng gì? Bằng sự cô độc, bằng nỗi đau, bằng một trái tim chai sạn. Giờ đây, hắn không muốn lặp lại sai lầm đó. Hắn muốn họ tự đứng lên, tự chịu trách nhiệm. Nhưng cái giá của sự trưởng thành ấy, đôi khi, quá đắt.
Hắn hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo thấu xương lấp đầy lồng ngực, mang theo mùi ẩm mốc và mùi vị của sự chờ đợi. Khi đôi mắt hổ phách mở ra, chúng đã lấy lại vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là một sự lạnh nhạt đến vô cảm. “Không... nó không chỉ mạnh hơn.” Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tổng hành dinh, mang theo chút triết lý sâu xa. “Nó đang câu giờ. Có thứ gì đó đang diễn ra ở sâu bên trong, thứ nó muốn che giấu. Đợt tấn công này... là tấm màn khói.”
Mộ Dung Tuyết ngạc nhiên. “Tấm màn khói? Vậy Ma Chủ đang làm gì?”
Cố Trường Minh lại nhắm mắt, lần này chỉ trong tích tắc, tập trung toàn bộ thần niệm vào việc phân tích các luồng năng lượng hỗn loạn từ pháp trận. Kiến thức từ kiếp trước, những ký ức về Ma Chủ ở đỉnh cao sức mạnh, những mánh khóe và nghi thức tàn bạo của nó, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn nhận ra một quy luật ẩn giấu đằng sau sự hỗn loạn bề ngoài. Ma khí không chỉ bùng nổ để tấn công, mà còn để tạo ra một trường năng lượng đặc biệt, một vòng xoáy hấp thụ. Hắn đã từng chứng kiến nghi thức này, nó là khởi đầu cho một sự hồi phục khủng khiếp, một sự tái sinh bằng cách hút cạn sinh khí của vạn vật, của chính Băng Tuyết Chi Nguyên.
Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách lóe lên một tia sáng sắc bén, như thể hắn vừa nhìn thấu qua lớp vỏ bọc bên ngoài của thực tại. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào pháp trận, một làn sóng thần niệm vô hình lập tức được truyền đi, vượt qua hàng ngàn dặm, xuyên qua những tầng ma khí dày đặc, trực tiếp đến tâm trí của Liễu Thanh Hoan. “Thanh Hoan, nghe rõ đây.” Giọng hắn vang vọng trong tâm trí nàng, rõ ràng và kiên định, xua tan một phần nỗi sợ hãi và kiệt quệ đang đè nặng lên nàng. “Ma Chủ đang... hấp thụ. Nó không phải đang tấn công để tiêu diệt, mà là để che giấu nghi thức phục hồi. Nó đang hút cạn năng lượng từ 'hạt nhân băng tuyết' – nơi nó ẩn mình. Điểm yếu của nó không nằm ở sức mạnh, mà ở... nghi thức này. Ngươi phải nói Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt... phải đánh vào đó, vào đúng khoảnh khắc nó yếu nhất, khi nó đang tập trung vào việc hấp thụ.”
Mộ Dung Tuyết nhìn Cố Trường Minh, vẻ lo âu trên mặt nàng không hề giảm bớt, mà còn tăng lên. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm trong giọng nói của hắn, trong những chỉ dẫn có vẻ đơn giản nhưng lại tiềm ẩn hiểm họa khôn lường. Nàng biết, chiến thuật này của Trường Minh là một canh bạc, một sự đánh đổi cực lớn. “Trường Minh... liệu bọn trẻ có thể làm được không? Nếu Ma Chủ hoàn tất nghi thức... thì sao?” Giọng nàng thì thầm, nhưng không dám làm gián đoạn sự tập trung của hắn.
Cố Trường Minh quay sang nhìn nàng, đôi mắt trống rỗng như chứa cả một hồ nước đóng băng. “Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.” Hắn nói, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một nỗi đau không thể diễn tả. “Đây là trận chiến của chúng. Là cơ hội để chúng định nghĩa lại ý nghĩa của 'cứu thế giới'. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ có thể chỉ đường. Con đường đi... do chúng tự chọn.” Hắn lại quay về phía pháp trận, dường như lại chìm vào thế giới của riêng hắn, nơi những phép tính và dự đoán lạnh lùng được thực hiện, nơi những quyết định sinh tử được đưa ra với một trái tim nặng trĩu. Hắn tin vào thế hệ trẻ, nhưng hắn cũng biết, niềm tin ấy đôi khi phải trả giá bằng máu và nước mắt.
***
Trở lại Băng Tuyết Chi Nguyên, không khí càng lúc càng ngột ngạt. Ma khí đen kịt cuộn trào như những con rắn khổng lồ, tạo thành vô số xúc tu đen kịt, không ngừng tấn công liên quân. Những tảng băng khổng lồ bắt đầu tan chảy dưới sức nóng của ma khí, tạo ra những dòng nước đen ngòm và bùn lầy, khiến bước chân của các tu sĩ trở nên nặng nề hơn. Tiếng gào thét của Ma Chủ tàn niệm trở nên rõ ràng hơn, không còn là những tiếng gầm gừ xa xăm, mà là những lời thì thầm chế nhạo, những tiếng cười khẩy vang vọng trong tâm trí, như một lời khẳng định về sự bất lực của kẻ thù. Mùi tử khí nồng nặc, mùi băng giá buốt óc, mùi máu tanh và mùi lưu huỳnh từ ma khí hòa quyện, tạo thành một hỗn hợp ghê tởm, nhấn chìm mọi giác quan.
Liễu Thanh Hoan, dù kiệt sức đến mức gần như ngất lịm, nhưng lời chỉ dẫn của Cố Trường Minh vang vọng trong tâm trí nàng như một tia sáng cuối đường hầm. Nó xua tan một phần sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi, thay vào đó là một tia hy vọng và sự quyết tâm mới. Nàng cắn chặt môi, vị máu tanh lan tỏa trong khoang miệng, cố gắng truyền đạt thông tin quan trọng này cho Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. “Cố tiền bối nói... Ma Chủ đang hấp thụ năng lượng từ ‘hạt nhân băng tuyết’... phải đánh vào đó... trong lúc nó yếu nhất...!” Giọng nàng hổn hển, mỗi từ như được vắt ra từ tận cùng hơi thở. Nàng chỉ tay về phía sâu thẳm nhất của Băng Tuyết Chi Nguyên, nơi ma khí đang cuộn xoáy dữ dội nhất, nơi Ma Chủ đang ẩn mình.
Tần Vũ, đang chật vật chống đỡ những đòn tấn công của Ma tộc binh lính và ảo ảnh, quay phắt lại. Đôi mắt sắc bén của hắn lóe lên sự quyết đoán khi nghe những lời của Liễu Thanh Hoan. Hắn đã tin tưởng Cố Trường Minh tuyệt đối, và giờ đây, hắn hiểu. Hắn nắm chặt Phá Thiên Kiếm, ánh sáng bạc của thanh kiếm như phản chiếu ý chí bất khuất của hắn. “Hấp thụ? Vậy thì ta sẽ cho nó nếm mùi ‘tiêu hóa’ ngược! Kỷ huynh, mở đường! Thanh Hoan, chỉ điểm!” Hắn gầm lên, giọng nói vang dội, đầy khí phách, xua tan một phần nỗi sợ hãi trong lòng các tu sĩ xung quanh. Hắn biết đây là canh bạc cuối cùng, là cơ hội duy nhất.
Kỷ Vô Nguyệt, đang chiến đấu ác liệt với Xích Diễm Ma Tướng, nghe thấy lời Tần Vũ. Một nụ cười khẩy đầy kiên cường xuất hiện trên khuôn mặt nàng. Nàng hiểu ý hắn. Nhiệm vụ của nàng là tạo ra một khoảng trống, dù phải trả giá bằng cả sinh mạng. “Để ta lo liệu đám ruồi nhặng này! Ngươi cứ việc xông lên!” Nàng gầm lên, một luồng kiếm khí mạnh mẽ bùng nổ từ cơ thể, đẩy lùi Xích Diễm Ma Tướng một bước. Nàng không lùi một bước, đôi mắt phượng ánh lên sự thách thức, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ hiểm nguy nào. Nàng lao thẳng vào giữa đám Ma tộc binh lính, kiếm quang lóe lên như điện, mỗi nhát kiếm đều mang theo sức mạnh hủy diệt, tạo ra một con đường máu giữa biển Ma tộc.
Xích Diễm Ma Tướng gầm lên phẫn nộ, nhận ra ý đồ của chúng. Nó vung nắm đấm khổng lồ, một luồng lửa ma đen kịt bùng cháy, cố gắng ngăn cản Kỷ Vô Nguyệt. “Vô dụng! Ma Chủ vạn tuế! Các ngươi sẽ phải chết!”
Liễu Thanh Hoan, dù kiệt quệ, vẫn cố gắng tập trung tinh thần, hướng dẫn Tần Vũ. “Phía trước... ba trượng... chếch sang trái... một tấc... Cố tiền bối nói, đó là điểm yếu nhất... nơi nguồn năng lượng tập trung dày đặc nhất...!” Nàng gần như kiệt sức, nhưng vẫn cố gắng giữ vững sự tập trung, đôi mắt to tròn, đen láy giờ đây ánh lên tia sáng của sự hy vọng và quyết tâm.
Tần Vũ không chần chừ. Hắn vận dụng toàn bộ linh lực còn sót lại, dồn vào Phá Thiên Kiếm. Thanh kiếm bạc rực sáng, không còn là ánh sáng mờ nhạt như trước, mà là một cột sáng chói lòa, biểu tượng của ý chí bất khuất. Hắn không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng kinh nghiệm, dùng sự thấu hiểu về kiếm đạo mà Cố Trường Minh đã truyền dạy. Hắn tập trung toàn bộ kiếm ý vào một điểm duy nhất, chuẩn bị cho một đòn tấn công chí mạng theo chỉ dẫn của Liễu Thanh Hoan.
Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan, cùng với một số tu sĩ liên quân khác còn trụ vững, dốc toàn lực hỗ trợ. Họ tạo ra một bức tường thép sống, giữ chân Xích Diễm Ma Tướng và các Ma vật khác, bất chấp những vết thương ngày càng chồng chất, bất chấp sự kiệt quệ đang bào mòn. Máu đổ xuống nền băng lạnh lẽo, hòa vào bùn lầy đen ngòm, nhưng họ không lùi bước. Họ biết cái giá có thể rất đắt, nhưng họ cũng biết, đây là cơ hội cuối cùng. Những người lính chính đạo, dù sợ hãi, nhưng nhìn thấy sự dũng cảm của ba người trẻ tuổi, cũng lấy lại tinh thần, cùng nhau chiến đấu, tạo thành một lá chắn kiên cường, sẵn sàng hy sinh để Tần Vũ có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Thời gian như ngừng lại. Tần Vũ, Phá Thiên Kiếm trong tay, ánh mắt rực lửa, nhắm thẳng vào điểm yếu mà Liễu Thanh Hoan chỉ điểm. Cả ba người họ, bằng sự dũng cảm, kiên cường và niềm tin tuyệt đối vào chỉ dẫn từ xa của Cố Trường Minh, đang bước đi trên lưỡi hái tử thần, sẵn sàng viết nên khúc ca cuối cùng của những kẻ chống trả. Họ đã chứng kiến những đồng đội ngã xuống, cảm nhận được sự tuyệt vọng, nhưng ngọn lửa hy vọng trong tim họ vẫn bùng cháy, kiên cường giữa bóng tối của Ma Chủ tàn niệm đang bao trùm. Cuộc đối đầu định mệnh cuối cùng, giờ đây, chỉ còn là vấn đề của một nhát kiếm duy nhất.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.