Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 451: Hội Nghị Tháp Hư Vô: Kế Hoạch Cuối Cùng
Hoàng hôn đã lụi tàn hoàn toàn, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc bao trùm Thiên Nhai Thành. Tòa tháp cao nhất, nơi Cố Trường Minh vừa dõi theo buổi lễ trọng đại, giờ đây lại chìm vào sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Gió đêm rít qua những khe hở trên đỉnh tháp, tạo nên những âm thanh vi vu như lời than thở của ngàn năm lịch sử. Tuy nhiên, sự tĩnh mịch đó chỉ là vẻ ngoài. Ở sâu bên trong Hư Vô Tháp, tại một tầng không gian được bảo vệ bởi vô số trận pháp cổ xưa, một cuộc họp bí mật đang diễn ra, báo hiệu một bước ngoặt mới cho Tiên Nguyên Đại lục.
Không gian rộng lớn của căn phòng này không có cửa chính, chỉ có những phù văn cổ xưa được khắc sâu vào vách đá xám xịt, lấp lánh ánh sáng mờ ảo từ những pháp khí treo lơ lửng. Chúng chiếu rọi lên những biểu đồ, ký hiệu phức tạp được vẽ trên mặt đất và trên không trung bằng linh lực, gợi lên một cảm giác về sự uyên thâm và nguy hiểm tiềm tàng. Mùi ẩm mốc và bụi bặm đặc trưng của một nơi bị phong ấn từ lâu hòa lẫn với mùi năng lượng hỗn loạn, khiến không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt. Bầu không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được từng nhịp thở dồn dập của những người có mặt.
Cố Trường Minh ngồi ở vị trí trung tâm, lưng thẳng tắp trên một phiến đá lạnh lẽo, toát lên vẻ thanh thản nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm khó tả. Ngoại hình hắn vẫn cao gầy như trước, nhưng giờ đây không còn sự u buồn hay chán chường khắc khổ thường thấy. Thay vào đó là một vẻ bình tĩnh đến lạnh lùng, đôi mắt hổ phách sâu thẳm quét qua từng gương mặt trẻ tuổi đang ngồi đối diện. Mộ Dung Tuyết, thanh khiết như tuyết liên, ngồi bên phải hắn, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng ánh lên vẻ nghiêm trọng. Bên cạnh nàng là Tần Vũ, khí thế cương nghị, tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông, gương mặt điển trai hiện rõ sự tập trung cao độ. Kỷ Vô Nguyệt sắc sảo, ánh mắt lướt nhanh qua các biểu đồ, dường như đang phân tích từng chi tiết. Liễu Thanh Hoan, dù nhỏ nhắn, thanh tú, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên sự kiên cường, đôi tay nắm chặt vào nhau đặt trên đầu gối. Lâm Uyên và Bạch Vô Trần cũng có mặt, vẻ mặt tuy còn non nớt nhưng đã thấm đẫm sự từng trải sau cuộc chiến. Lão Quỷ Trần, với dáng người nhỏ thó, lưng còng, râu tóc bạc phơ rối bù, lại đứng lặng lẽ sau lưng Cố Trường Minh, ánh mắt đục ngầu nhưng tinh ranh dõi theo mọi cử chỉ của hắn.
Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh lẽo của Hư Vô Tháp len lỏi vào từng thớ thịt. Hắn đã trải qua quá nhiều trận chiến, quá nhiều cuộc họp định mệnh. Nhưng lần này, cảm giác khác hẳn. Hắn không còn là người duy nhất gánh vác, mà là người dẫn dắt, người truyền lại gánh nặng. Nội tâm hắn vẫn còn đó những vết sẹo cũ, những ám ảnh về sự thất bại, về cái giá phải trả khi một mình ôm đồm tất cả. Nhưng giờ đây, nhìn vào những gương mặt trẻ tuổi này, hắn cảm nhận được một tia hy vọng mới, một sự yên bình rằng gánh nặng đó sẽ được chia sẻ.
"Ta biết các ngươi vừa trải qua một trận chiến lớn, và ta đã chọn đứng ngoài." Giọng Cố Trường Minh trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, không mang theo cảm xúc dư thừa, nhưng lại đủ sức khiến mọi người đều giật mình, tập trung cao độ. "Đó là lựa chọn của ta, cũng là bài học của các ngươi. Nhưng giờ đây, có một mối đe dọa còn lớn hơn... một tàn niệm mà chúng ta đã đánh giá thấp."
Tần Vũ không kìm được, buột miệng hỏi, giọng nói vang dội nhưng mang theo sự ngờ vực: "Ma Chủ... hắn chưa chết hẳn sao? Chẳng phải đã bị tiêu diệt hoàn toàn ở Băng Tuyết Chi Nguyên rồi ư?" Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn thẳng vào Cố Trường Minh, muốn tìm kiếm câu trả lời. Sự kiên nghị của Tần Vũ, vẻ mặt điển trai góc cạnh của hắn, thể hiện rõ sự bất mãn khi tưởng rằng chiến thắng đã nằm trong tay.
Cố Trường Minh khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua khóe môi. Nụ cười ấy không còn vẻ châm biếm, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về sự phức tạp của thế gian. Hắn đưa tay lên, vận dụng linh lực. Ngay lập tức, một khối năng lượng đen thẫm, tựa như một trái tim mục nát đang đập nhẹ, hiện lên giữa không trung. Khối năng lượng đó không hề có hình dáng cụ thể, chỉ là một dòng chảy tối tăm, cuộn xoáy không ngừng, tỏa ra một thứ khí tức u ám, lạnh lẽo, khiến cho nhiệt độ trong phòng như hạ xuống vài độ. Đó chính là Huyết Nguyệt Ấn, vật phẩm hắn dùng để mô phỏng bản chất của Ma Chủ tàn niệm.
"Ma Chủ, một tồn tại đã vượt qua giới hạn của sinh tử thông thường." Cố Trường Minh nói, ánh mắt dõi theo khối Huyết Nguyệt Ấn đang xoay chuyển. "Thân xác hắn có thể bị hủy diệt, ý chí của hắn có thể bị đánh tan, nhưng tàn niệm của một Ma Chủ vĩ đại, đã đạt đến cảnh giới 'Ma Thần', không dễ dàng biến mất như vậy. Nó tựa như một hạt giống tà ác, ẩn mình sâu trong lòng Đại lục, chờ đợi thời cơ để nảy mầm trở lại." Hắn dùng linh lực phác họa trên không trung hình ảnh những sợi tơ đen mảnh như tóc, len lỏi vào từng ngóc ngách của bản đồ Đại lục Tiên Nguyên đang treo lơ lửng. "Trong khi các ngươi bận rộn tái thiết, những tàn niệm này đã lặng lẽ hấp thụ oán khí từ những linh hồn tử trận, từ sự tuyệt vọng của những người sống sót, và từ chính Ma khí còn sót lại trong Băng Tuyết Chi Nguyên. Nó đang lớn mạnh, âm thầm hình thành một 'ý thức' mới, một bản thể mới, không còn là Ma Chủ nguyên bản, nhưng lại nguy hiểm không kém."
Kỷ Vô Nguyệt nheo mắt, khuôn mặt sắc sảo ánh lên vẻ tư lự. "Nghĩa là, hắn đang cố gắng tái sinh?" Giọng nàng dứt khoát, đi thẳng vào trọng tâm.
"Tái sinh, nhưng không phải là tái sinh thể xác." Lão Quỷ Trần lúc này mới khẽ khàng cất tiếng, giọng khàn khàn, chậm rãi. "Hắn muốn tái sinh 'Ý chí Ma Thần'. Một khi ý chí đó hoàn toàn thức tỉnh, nó có thể chiếm đoạt bất kỳ vật chủ nào, hoặc tạo ra một Ma Chủ mới từ trong hư vô. Sức mạnh của nó có thể không bằng Ma Chủ nguyên bản khi hắn còn đầy đủ, nhưng sự tinh vi và khả năng lây lan của nó lại đáng sợ hơn gấp bội. Nó không cần một đội quân, không cần một đế chế. Chỉ cần một linh hồn yếu đuối, một vết nứt trong thế gian, là đủ để nó trở lại." Ông liếc nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt đục ngầu lóe lên vẻ tinh ranh. "Thậm chí, nó có thể ẩn mình trong chính những người mà chúng ta tin tưởng nhất."
Lời nói của Lão Quỷ Trần khiến tất cả rùng mình. Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, đôi mắt phượng ánh lên sự ưu sầu. "Nếu vậy, chúng ta phải làm gì? Chẳng lẽ lại phải đối mặt với một cuộc chiến mới?" Nàng đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nàng đã quá mệt mỏi với chiến tranh, với sự mất mát. Nhưng nàng cũng hiểu, không thể lùi bước.
"Không phải chiến tranh." Cố Trường Minh trầm giọng, phá tan sự im lặng. "Mà là phong ấn. Ma Chủ tàn niệm chưa đủ mạnh để gây ra một cuộc chiến toàn diện, nhưng nếu để nó tiếp tục lớn mạnh, hậu quả sẽ không thể lường trước. Chúng ta phải hành động ngay bây giờ, khi nó còn đang yếu ớt, chưa hoàn toàn hình thành." Hắn nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở Mộ Dung Tuyết. "Và lần này, các ngươi sẽ là người thực hiện điều đó." Hắn đã buông bỏ gánh nặng cứu thế, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ buông bỏ thế giới này. Hắn sẽ là người chỉ đường, là ngọn hải đăng trong màn đêm.
Tần Vũ nắm chặt kiếm hơn nữa. "Dù là gì, chỉ cần có thể tiêu diệt Ma Chủ, ta sẽ không từ nan!" Sự kiên quyết hiện rõ trên gương mặt hắn. Hắn không muốn một trận chiến nữa, nhưng hắn cũng không chấp nhận một mối đe dọa tiềm tàng.
Liễu Thanh Hoan im lặng, đôi mắt to tròn nhìn xoáy vào Huyết Nguyệt Ấn đang lơ lửng, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Nàng chợt nhớ đến những câu chuyện cổ xưa về Ma Thần, về những linh hồn bị tha hóa. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng nàng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng ý chí kiên cường. Nàng đã hứa sẽ bảo vệ thế giới này.
Cố Trường Minh thu lại Huyết Nguyệt Ấn, không gian lập tức trở nên bớt ngột ngạt hơn một chút. Hắn đứng dậy, bước đến một tấm bản đồ lớn được khắc trên mặt đất, nơi những đường nét phức tạp của một trận pháp khổng lồ được chiếu sáng rực rỡ bởi linh lực. Các phù văn cổ xưa trên tấm bản đồ này lấp lánh như những vì sao nhỏ, tạo nên một cảnh tượng vừa huyền ảo vừa mang vẻ uy nghiêm khó tả.
"Đây là 'Trận Pháp Phong Thần Cổ'." Cố Trường Minh bắt đầu, giọng nói trầm ổn, từng lời từng chữ đều ẩn chứa sức nặng của hàng ngàn năm kinh nghiệm. Hắn chỉ tay vào những điểm nút quan trọng trên bản đồ. "Một trong những cổ trận mạnh nhất của Tiên Nguyên Đại lục, được tạo ra từ thời kỳ thượng cổ để phong ấn những tà vật không thể bị tiêu diệt. Trận pháp này không diệt vong Ma Chủ tàn niệm, mà là phong ấn nó vĩnh viễn vào một không gian khác, tách biệt khỏi Đại lục này."
Hắn dừng lại, quét mắt qua các gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Trận pháp này không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự đồng lòng và hy sinh. Nó đòi hỏi sự phối hợp hoàn hảo của nhiều cường giả, mỗi người gánh vác một mắt xích quan trọng. Và..." Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hổ phách sâu thẳm dừng lại nơi nàng. "Mộ Dung Tuyết, ngươi sẽ là trung tâm, là người chịu gánh nặng lớn nhất."
Mộ Dung Tuyết hít một hơi thật sâu. Nàng đã đoán trước được điều này. Từ khoảnh khắc Cố Trường Minh nhắc đến 'phong ấn', nàng đã có một linh cảm mơ hồ. Đôi môi nàng khẽ mấp máy, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Cố Trường Minh. "Ta hiểu. Ta đã sẵn sàng." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Nàng biết đây không phải là một lời hứa suông, mà là một lời thề nguyện với bản thân, với thế giới này. Nàng cảm thấy một chút lo lắng len lỏi trong lòng, một sự e ngại trước trọng trách khổng lồ sắp đặt lên vai. Nhưng nhìn thấy ánh mắt tin tưởng của Cố Trường Minh, nhìn thấy những gương mặt đồng đội đang hướng về mình, nỗi lo lắng đó dần tan biến, thay vào đó là một ý chí sắt đá.
"Mộ Dung Tuyết?" Tần Vũ nhíu mày, có chút bất ngờ. Hắn biết Mộ Dung Tuyết mạnh, nhưng để trở thành trung tâm của một cổ trận phong ấn, đó là một trách nhiệm quá lớn. "Nàng ấy tuy mạnh, nhưng cổ trận này... liệu có quá sức không?" Hắn không phải nghi ngờ Mộ Dung Tuyết, mà là lo lắng cho nàng.
Liễu Thanh Hoan cũng lộ vẻ căng thẳng. "Sư huynh... liệu chúng ta có thể làm được không? Trận pháp cổ xưa như vậy, nghe thôi đã thấy vô cùng phức tạp rồi." Giọng nàng trong trẻo, hơi run rẩy, thể hiện sự lo lắng thực sự. Nàng không sợ chiến đấu, nhưng cái khái niệm "phong ấn vĩnh viễn" và "gánh nặng lớn nhất" nghe có vẻ quá sức chịu đựng đối với một người.
"Trận Pháp Phong Thần Cổ, là một trong thất đại cổ trận của Tiên Nguyên Đại lục, chỉ được sử dụng trong những thời khắc sinh tử." Lão Quỷ Trần bước lên, giọng khàn khàn nhưng đầy uy tín. "Nó không diệt vong, mà là phong ấn. Và để phong ấn... cần một linh hồn thuần khiết, một ý chí kiên cường, và một trái tim đủ lớn để gánh vác cả thế giới. Mộ Dung Tuyết là người phù hợp nhất. Nàng mang trong mình Linh Thể Băng Tuyết, tâm hồn thuần khiết không nhiễm Ma khí, lại có tu vi cao thâm, và quan trọng nhất, nàng có một trái tim nhân hậu, đủ để bao dung và chịu đựng sức phản phệ của tàn niệm Ma Chủ. Đó là lý do Cố Trường Minh chọn nàng, không phải vì nàng mạnh nhất, mà vì nàng là 'chìa khóa'."
Cố Trường Minh gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng khi Lão Quỷ Trần giải thích. Hắn tiếp tục chỉ dẫn trên mô hình trận pháp ba chiều đang tỏa sáng. "Trận pháp này được chia thành bảy mắt trận chính, và hàng trăm mắt trận phụ. Mộ Dung Tuyết sẽ ở vị trí trung tâm, là 'linh hồn' của trận pháp, chịu trách nhiệm dẫn dắt và duy trì sự ổn định. Sáu mắt trận chính còn lại sẽ do các ngươi trấn giữ, cung cấp linh lực và ngăn chặn sự phản kháng của Ma Chủ tàn niệm." Hắn lại đưa tay lên, một mảnh vỡ của Luân Hồi Kính hiện ra trong lòng bàn tay. Nó không phát sáng, chỉ là một mảnh ngọc bội cũ kỹ, nhưng trên bề mặt lại hiện lên những dòng chữ cổ xưa và các đồ hình phức tạp. "Luân Hồi Kính đã giúp ta hiểu rõ hơn về bản chất của Ma Chủ và cách thức vận hành những cổ trận này. Nó đã hé lộ những bí mật bị chôn vùi qua hàng ngàn năm, những di sản mà các thế hệ trước đã để lại cho chúng ta."
Hắn tiếp tục phân tích, giọng nói mạch lạc, rõ ràng. "Tần Vũ, ngươi sẽ trấn giữ mắt trận phía Đông, nơi sức mạnh kiếm khí của ngươi sẽ phát huy tối đa, ngăn chặn bất kỳ sự đột phá nào từ phía Ma khí. Kỷ Vô Nguyệt, ngươi sẽ trấn giữ mắt trận phía Tây, nơi cần sự tinh tế và khả năng khống chế trận pháp. Liễu Thanh Hoan và Lâm Uyên, các ngươi sẽ hỗ trợ ở hai mắt trận phía Nam và phía Bắc, cung cấp linh lực và đảm bảo sự liên kết giữa các mắt trận. Bạch Vô Trần, ngươi sẽ ở bên ngoài, làm nhiệm vụ trinh sát, thông báo kịp thời mọi biến động của Ma Chủ tàn niệm từ bên trong Hư Vô Tháp, cũng như bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài."
Từng lời nói của Cố Trường Minh như những mũi kim châm vào tâm trí các thủ lĩnh trẻ, buộc họ phải đối mặt với một thực tại nghiệt ngã hơn cả những gì họ từng nghĩ. Không phải là chiến tranh, mà là một cuộc chiến thầm lặng, đòi hỏi sự phối hợp tuyệt đối và lòng tin tưởng lẫn nhau. Nỗi lo lắng của Liễu Thanh Hoan vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một ý chí mạnh mẽ hơn. Nàng nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi lại nhìn Cố Trường Minh, cảm nhận được gánh nặng mà họ đang chia sẻ.
Cố Trường Minh nhìn họ, một cảm giác mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện dâng lên trong lòng. Hắn đã thấy tận cùng của bi kịch, và giờ đây, hắn đang chứng kiến bình minh của một kỷ nguyên mới, do chính những người trẻ này kiến tạo. Hắn không còn muốn chết một lần nữa để cứu thế giới, nhưng hắn sẽ không để thế giới sụp đổ vì sự thờ ơ của mình. Hắn đã tìm thấy một vai trò mới, một vai trò mà hắn có thể chấp nhận, không phải là anh hùng đơn độc, mà là người dẫn đường, người truyền lửa. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, hắn chọn hành động, nhưng bằng cách để người khác gánh vác trách nhiệm.
Thời gian trôi qua nhanh chóng trong căn phòng tĩnh mịch của Hư Vô Tháp. Bên ngoài, màn đêm dần lùi bước, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên le lói phía chân trời, cố gắng xuyên qua lớp đá dày đặc của ngọn tháp. Không khí lạnh lẽo trong tháp vẫn còn đó, nhưng đã có một sự thay đổi tinh tế trong bầu không khí. Sự căng thẳng ban đầu đã nhường chỗ cho một sự tập trung cao độ, một ý chí kiên định.
Sau khi nghe Cố Trường Minh phân tích kỹ lưỡng từng chi tiết của Trận Pháp Phong Thần Cổ, giải thích vai trò của mỗi người, và những rủi ro tiềm tàng, các thủ lĩnh trẻ dần hiểu rõ tầm quan trọng và sự cấp bách của nhiệm vụ. Mặc dù vẫn còn những e ngại, nhưng ý chí bảo vệ thế giới đã trỗi dậy mạnh mẽ trong họ, được tôi luyện qua cuộc đại chiến với Ma Chủ. Họ không còn là những thanh niên ngây thơ của ngày xưa, mà là những chiến binh trưởng thành, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Tần Vũ là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn đứng dậy, khí thế hùng hồn lan tỏa, đôi mắt sắc bén như kiếm rực cháy ngọn lửa quyết tâm. "Nếu Ma Chủ vẫn còn, vậy chúng ta phải tiêu diệt hắn! Ta xin nhận nhiệm vụ tiên phong, bảo vệ trận nhãn phía Đông, ngăn chặn mọi sự xâm nhập!" Giọng hắn vang dội, đầy tự tin, không còn chút nghi ngờ hay lo lắng nào. Hắn biết mình không thể trở thành Cố Trường Minh, nhưng hắn có thể trở thành Tần Vũ vĩ đại nhất, một người bảo vệ xứng đáng cho Tiên Nguyên Đại lục. Hắn sẵn sàng chứng tỏ giá trị của mình.
Kỷ Vô Nguyệt cũng khẽ đứng dậy, ánh mắt sắc sảo lướt qua mô hình trận pháp. "Ta sẽ phụ trách các biến hóa của trận pháp phía Tây, đảm bảo không có sơ hở, đồng thời phân tích mọi thay đổi trong kết cấu Ma khí. Tin tưởng ta, ta sẽ không để bất kỳ một Ma khí nào lọt qua." Nàng nói một cách dứt khoát, giọng nói lạnh lùng nhưng tràn đầy tự tin vào khả năng của mình. Nàng là người của chiến thuật, của trí tuệ, và nàng sẽ dùng trí tuệ của mình để bảo vệ thế giới này.
Liễu Thanh Hoan, dù còn chút căng thẳng, nhưng cũng kiên cường ngẩng cao đầu. "Ta sẽ dốc hết sức mình, cung cấp linh lực cho trận pháp ở phía Nam, dù có kiệt quệ cũng không lùi bước! Sư huynh cứ tin tưởng ở ta và Mộ Dung tỷ tỷ!" Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy quyết tâm, ánh mắt hướng về Mộ Dung Tuyết như một lời động viên thầm lặng. Nàng muốn chứng tỏ giá trị của mình, không còn là cô gái bé nhỏ cần được bảo vệ, mà là một trụ cột thực sự.
Lâm Uyên, với vẻ mặt bầu bĩnh đáng yêu, cũng không kém phần dũng cảm. "Tiểu đệ sẽ cùng các huynh trưởng bảo vệ cánh trái, không để một sợi lông Ma khí nào lọt qua! Sư phụ cứ giao phó cho chúng con!" Hắn nói, giọng líu lo nhưng kiên quyết, thể hiện sự trung thành tuyệt đối.
Bạch Vô Trần, trầm lặng từ đầu, giờ đây cũng lên tiếng. "Ta sẽ giữ vững mạng lưới thông tin, đảm bảo các tín hiệu không bị nhiễu loạn, và trinh sát mọi biến động từ Ma Chủ tàn niệm. Mọi thông tin sẽ được truyền đạt chính xác, kịp thời." Giọng hắn trầm thấp, nhưng sự hiện diện của hắn mang lại cảm giác an tâm về thông tin.
Cố Trường Minh nhìn họ, một nụ cười nhạt hiếm hoi nở trên môi. Nụ cười không còn vẻ bi quan, mà là một sự mãn nguyện chân thành. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt hổ phách chứa đựng sự tin tưởng sâu sắc. "Tốt. Hãy nhớ, đây không phải là gánh nặng của một người, mà là trách nhiệm của tất cả chúng ta. Kỷ nguyên mới sẽ do chính các ngươi kiến tạo." Lời nói của hắn vang vọng trong không gian, như một lời tiên tri, một lời ủy thác. Hắn đã trao lại tương lai vào tay họ, và hắn tin họ sẽ làm tốt.
Hắn từ từ lấy ra từ trong tay áo một bộ vật phẩm nhỏ, mỗi cái đều là một chiếc Thiên Cơ Lệnh được chạm khắc tinh xảo. "Đây là Thiên Cơ Lệnh. Mỗi chiếc đều chứa đựng một phần thông tin về Trận Pháp Phong Thần Cổ, đồng thời là vật dẫn để các ngươi phối hợp linh lực và duy trì liên lạc. Hãy giữ gìn cẩn thận." Hắn trao từng chiếc Thiên Cơ Lệnh cho mỗi người. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại chạm vào da thịt, cùng với sự ấm áp của linh lực truyền từ Cố Trường Minh, khiến các thủ lĩnh trẻ cảm thấy một trọng trách lớn lao đang đè nặng lên vai.
Mộ Dung Tuyết nhận lấy Thiên Cơ Lệnh từ tay Cố Trường Minh, nắm chặt nó trong lòng bàn tay. Ánh mắt nàng kiên định nhìn về phía hắn, không nói một lời, nhưng trong đó chứa đựng tất cả sự tin tưởng, quyết tâm và cả sự biết ơn sâu sắc. Nàng đã sẵn sàng gánh vác. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sự phức tạp và nguy hiểm của 'Trận Pháp Phong Thần Cổ' ám chỉ rằng quá trình phong ấn sẽ không hề dễ dàng và có thể đòi hỏi những hy sinh lớn. Nhưng nàng sẽ không lùi bước.
Lão Quỷ Trần lúc này mới tiến lên một bước, giọng khàn khàn như tiếng lá khô xào xạc. "Ma Chủ tàn niệm... nó có một điểm yếu cuối cùng. Nhưng đó là một bí mật mà chỉ khi trận pháp đạt đến đỉnh điểm mới có thể khai thác. Hãy nhớ kỹ điều này, và đừng bao giờ lơ là. Sự tinh vi của nó vượt xa tưởng tượng." Ông nói một cách bí ẩn, không giải thích thêm, chỉ gieo vào lòng mọi người một hạt giống tò mò và lo lắng.
Cố Trường Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đã nhuộm đỏ cả bầu trời phía đông, xua tan đi màn đêm đen tối. Mùi ẩm mốc trong Hư Vô Tháp vẫn còn đó, nhưng đã có một làn gió mới thổi vào, mang theo hơi thở của sự sống và hy vọng. Hắn đã truyền lại ngọn lửa. Giờ đây, hắn không còn là người hùng cô độc, mà là một linh hồn đã tìm thấy nơi an nghỉ cuối cùng, nhưng vẫn còn đó để dõi theo thế giới mà hắn từng nguyện hy sinh, và để xem những người trẻ này sẽ kiến tạo nên một kỷ nguyên mới rực rỡ đến mức nào. Bình minh đã đến. Và cùng với nó, một trận chiến mới, một khởi đầu mới, đang chờ đợi.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.