Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 450: Khế Ước Bình Minh: Di Sản Và Kỷ Nguyên Mới

Ánh hoàng hôn dần tắt, mang theo bóng dáng cao gầy của Cố Trường Minh khuất dần vào màn đêm, để lại Mộ Dung Tuyết một mình trên đỉnh đồi lộng gió. Nàng đứng đó, ánh mắt phượng vẫn hướng về nơi anh vừa biến mất, nơi chỉ còn lại màu đỏ thẫm của cuối ngày. Làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo một mùi hương lạ. Không phải mùi băng giá của Băng Tuyết Chi Nguyên, không phải mùi bụi vôi của Thiên Nhai Thành, mà là một mùi hương thoang thoảng của đất sâu, của một thứ gì đó đã ngủ vùi từ rất lâu, giờ đây đang khẽ cựa mình. Một mùi hương mà chỉ Cố Trường Minh mới có thể nhận ra, một lời thì thầm của quá khứ, một dấu vết tinh vi còn sót lại của Ma Chủ tàn niệm, mà không ai khác cảm nhận được. Nó không đủ mạnh để khiến hắn dừng lại, nhưng đủ để nhắc nhở rằng, dù hắn đã buông bỏ, thế giới này vẫn luôn ẩn chứa những mối hiểm nguy.

Trăng non bắt đầu lấp ló trên đỉnh núi, soi sáng con đường cô độc mà hắn đang bước đi. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, với những người trẻ đã trưởng thành, và một anh hùng đã tìm thấy con đường riêng của mình, không phải bằng cách gánh vác thế giới, mà bằng cách tin tưởng vào nó. Hắn đã rời đi trong im lặng, để lại một khoảng trống, nhưng cũng để lại một di sản vô hình: sự tự do để thế giới tự định đoạt số phận của mình.

***

Bình minh của ngày hôm sau, Thiên Nhai Thành bừng tỉnh trong một không khí vừa trang trọng vừa hối hả. Quảng trường trung tâm, vốn là nơi diễn ra những trận chiến khốc liệt nhất, nay đã được dọn dẹp sạch sẽ, dù vẫn còn đó những vết sẹo hằn sâu trên từng phiến đá, từng bức tường. Kiến trúc kỳ vĩ của Thiên Nhai Thành, với những tòa nhà cao tầng bằng đá quý và kim loại linh hoạt, được kết nối bằng cầu treo mềm mại và đường hầm dịch chuyển, vẫn sừng sững, tựa như một biểu tượng của sự kiên cường. Hệ thống trận pháp vĩ đại từng nâng đỡ và bảo vệ thành phố giờ đây chỉ còn hoạt động ở mức duy trì, thỉnh thoảng lại phát ra những luồng năng lượng dịu nhẹ.

Hàng ngàn tu sĩ, từ các Tiên môn lớn đến những tán tu sống ẩn dật, đã tập trung đông đúc tại quảng trường. Họ đến từ mọi ngóc ngách của Đại lục Tiên Nguyên, mang theo những gương mặt khắc khổ vì chiến tranh, nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia hy vọng mới mẻ. Tiếng gió rít qua những khe đá, hòa lẫn với tiếng chuông gió ngân nga từ những mái hiên, tiếng phi hành khí lướt qua bầu trời xanh ngắt, và tiếng người nói chuyện thì thầm từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của sự tái sinh. Mùi không khí trong lành của độ cao, pha lẫn mùi kim loại linh hoạt và năng lượng trận pháp, lan tỏa khắp không gian, mang theo một cảm giác khoáng đạt, hùng vĩ. Ánh sáng mặt trời giữa trưa chiếu rực rỡ, làm nổi bật những giọt mồ hôi trên trán các tu sĩ, nhưng không khí vẫn mát mẻ, dễ chịu nhờ những luồng gió lớn.

Trên một đài cao được dựng tạm bợ ở trung tâm quảng trường, các lãnh đạo cấp cao của liên minh ngồi ở vị trí danh dự. Đó là Bạch Hổ Tôn Giả, thân hình cường tráng, tóc bạc trắng như tuyết, đôi mắt sắc bén như chim ưng, gương mặt nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự nhẹ nhõm. Thái Ất Chân Nhân, râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào cũ kỹ, tay cầm phất trần, ánh mắt uyên bác lướt qua đám đông. Và Kỷ Trần, gương mặt khắc khổ với nhiều vết sẹo chiến trường, vẫn khoác bộ giáp cũ kỹ, tay đặt trên chuôi thương dài, toát lên vẻ mệt mỏi nhưng kiên định. Những gương mặt ấy, vốn đã trải qua vô vàn sóng gió, giờ đây đều mang một vẻ vừa trầm tĩnh, vừa tự hào.

Buổi lễ bắt đầu bằng một phút mặc niệm sâu lắng. Toàn bộ quảng trường chìm vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe tiếng gió vút qua. Hàng ngàn con người cúi đầu, tưởng nhớ những đồng bào, những chiến hữu đã ngã xuống trong cuộc chiến chống lại Ma Chủ tàn bạo. Kỷ niệm về những hy sinh, những mất mát đau thương như những lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng mỗi người. Những hình ảnh về máu và lửa, về những tiếng kêu gào tuyệt vọng, về những linh hồn tan biến vào hư không hiện lên trong tâm trí. Nhưng bên cạnh nỗi đau, còn có sự biết ơn, sự trân trọng đối với những người đã dâng hiến sinh mạng mình để đổi lấy bình yên cho Đại lục. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của một lão tu sĩ, rồi nhanh chóng tan biến vào làn gió.

Sau phút mặc niệm, Kỷ Trần là người đầu tiên cất tiếng, giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp quảng trường: "Chúng ta đã giành chiến thắng, một chiến thắng vĩ đại nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt." Ông dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông, như muốn chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn họ. "Biết bao anh linh đã hóa thành cát bụi, biết bao gia đình đã ly tán, biết bao vùng đất đã biến thành hoang tàn. Nhưng chính từ những hy sinh ấy, chúng ta đã tìm thấy sức mạnh, tìm thấy ý chí để đứng lên, để chiến đấu đến cùng. Chúng ta đã chứng minh rằng, dù Ma tộc có tàn bạo đến đâu, chúng không thể hủy diệt được tinh thần bất khuất của Đại lục Tiên Nguyên!" Tiếng hô vang ủng hộ vang dội từ đám đông, nhưng vẫn giữ được sự trang trọng.

Tiếp lời Kỷ Trần, Bạch Hổ Tôn Giả đứng dậy, khí thế uy nghiêm của ông tỏa ra khắp nơi. "Chiến tranh đã kết thúc, nhưng con đường phía trước còn dài và đầy chông gai." Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự cảnh báo. "Ma Chủ đã bị tiêu diệt, nhưng những vết thương mà nó để lại vẫn còn đó, ăn sâu vào lòng đất, vào lòng người. Thế hệ trẻ đã chứng minh được bản lĩnh, nhưng họ cần phải nhớ rằng, hòa bình không phải là một món quà, mà là một trách nhiệm nặng nề. Chúng ta không thể lơ là, không thể chủ quan. Sự cảnh giác, sự đoàn kết và ý chí sắt đá phải luôn được duy trì để bảo vệ bình yên mà chúng ta đã giành được bằng máu và nước mắt." Ông dứt lời, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông, như một lời nhắc nhở. Thái Ất Chân Nhân khẽ gật đầu, râu bạc rung rinh, một nụ cười thâm thúy nở trên môi. Dường như ông đã nhìn thấy một tương lai mà không ai khác có thể thấy.

***

Khi các trưởng lão kết thúc bài phát biểu, một làn sóng phấn khích nhẹ nhàng lan tỏa khắp quảng trường. Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Đài Cao Nguyện Ước, một bệ đá được dựng lên cách đó không xa, nơi bốn bóng dáng trẻ trung, nổi bật đang tiến lại gần. Đó là Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Liễu Thanh Hoan và Mộ Dung Tuyết – những lãnh đạo mới của Đại lục Tiên Nguyên, những người đã trực tiếp đối mặt và đánh bại tàn niệm cuối cùng của Ma Chủ.

Họ bước lên đài cao, khí thế của họ, dù còn trẻ, đã không hề thua kém bất kỳ bậc tiền bối nào. Tần Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, mặc chiến bào màu xanh thẫm, khuôn mặt điển trai, góc cạnh, đôi mắt sắc bén như kiếm, toát lên vẻ anh dũng, tự tin. Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng, dứt khoát, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, ánh mắt phượng sắc sảo, kiêu hãnh. Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, nhưng đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như chứa đựng vì sao, luôn ánh lên sự tò mò và ngưỡng mộ, mặc bộ váy áo tươi sáng, màu sắc rực rỡ, thể hiện sự lạc quan. Và Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, thanh khiết như tuyết liên, làn da trắng ngần, đôi mắt phượng sáng ngời, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng xõa nhẹ trên bạch y thanh nhã. Họ đứng cạnh nhau, như bốn trụ cột vững chắc, đại diện cho những phẩm chất tinh túy nhất của thế hệ mới: sức mạnh, trí tuệ, lòng nhiệt huyết và sự kiên định. Ánh mắt họ kiên định, chứa đựng sự trưởng thành và quyết tâm gánh vác tương lai.

Mộ Dung Tuyết là người đầu tiên cất lời, giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông gió, nhưng lại vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Chúng ta, thế hệ đã chứng kiến sự hủy diệt và tái sinh của Đại lục Tiên Nguyên, xin thề sẽ không bao giờ để bi kịch lặp lại." Nàng nhìn thẳng vào đám đông, ánh mắt lấp lánh như sương mai, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa những nỗi đau không thể xóa nhòa. "Chúng ta đã mất đi quá nhiều, đã đổ quá nhiều máu và nước mắt. Hòa bình này, chúng ta sẽ bảo vệ bằng tất cả sinh mệnh, bằng tất cả ý chí. Chúng ta sẽ ghi nhớ bài học từ quá khứ, để xây dựng một tương lai mà những người đã ngã xuống có thể tự hào!" Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, xen lẫn những tiếng hô vang đồng tình.

Tiếp lời Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ bước lên một bước nhỏ, khí chất hùng hồn của hắn lan tỏa khắp nơi. "Từ đống tro tàn, chúng ta sẽ xây dựng lại. Từ nỗi đau, chúng ta sẽ học hỏi." Giọng hắn vang dội, truyền cảm hứng. "Kỷ nguyên mới này, không phải là một sự tiếp nối của những sai lầm cũ, mà là một khởi đầu hoàn toàn mới, do chính chúng ta kiến tạo! Chúng ta sẽ không chỉ hàn gắn những vết thương trên đất đai, mà còn hàn gắn những vết rách trong lòng người. Chúng ta sẽ tạo ra một trật tự công bằng, một thế giới mà ở đó, không còn Ma tộc, không còn chiến tranh, chỉ còn sự thịnh vượng và an lành!" Hắn giơ nắm đấm lên cao, biểu thị ý chí mạnh mẽ.

Kỷ Vô Nguyệt, với vẻ trầm tĩnh vốn có, tiếp lời Tần Vũ bằng một giọng rõ ràng, dứt khoát. "Trật tự mới sẽ được thiết lập, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự đoàn kết và trí tuệ của tất cả chúng sinh." Nàng nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời. "Chúng ta sẽ xem xét lại mọi quy tắc, mọi hệ thống đã lỗi thời. Sẽ không còn sự phân biệt, không còn sự ích kỷ của các môn phái. Đại lục Tiên Nguyên sẽ là một khối thống nhất, nơi mọi người đều có cơ hội phát triển, nơi mọi người đều được bảo vệ. Chúng ta sẽ xây dựng một kỷ nguyên của sự thấu hiểu và hợp tác, để sức mạnh của chúng ta không bao giờ bị chia cắt một lần nữa." Lời nói của nàng tuy không hùng hồn như Tần Vũ, nhưng lại mang một sức nặng của lý trí và chiến lược.

Cuối cùng, Liễu Thanh Hoan, với vẻ mặt rạng rỡ và đôi mắt đầy nhiệt huyết, bước lên phía trước. "Mỗi người dân, mỗi tu sĩ, đều là một phần không thể thiếu của đại lục này. Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên trang sử mới!" Giọng nàng trong trẻo, vui tươi nhưng ẩn chứa một sự cam kết mãnh liệt. "Từ những đứa trẻ sơ sinh đến những bậc lão thành, từ những nông dân đến những tu sĩ mạnh nhất, tất cả chúng ta đều có vai trò của mình trong kỷ nguyên mới. Chúng ta sẽ cùng nhau vun đắp, cùng nhau chiến đấu cho một tương lai tươi sáng, nơi mà ước mơ của mỗi người đều có thể trở thành hiện thực!" Nàng giơ tay lên cao, như mời gọi mọi người cùng tham gia vào hành trình vĩ đại này.

Khi cả bốn người dứt lời, họ cùng nhau giơ tay, chạm nhẹ vào nhau. Một luồng linh lực thuần khiết, hòa quyện từ bốn nguồn sức mạnh khác nhau, bùng lên rực rỡ, lan tỏa khắp quảng trường. Đó là "Khế Ước Bình Minh" – lời thề nguyện thiêng liêng của thế hệ mới, cam kết bảo vệ hòa bình và xây dựng lại Đại lục. Ngay sau đó, họ cùng nhau đặt một cây linh thụ non nhỏ bé, nhưng tràn đầy sức sống, xuống một hố đất đã được chuẩn bị sẵn. Cây non ấy, với những chiếc lá xanh mơn mởn, tượng trưng cho sự hồi sinh, cho hy vọng và cho một tương lai tươi sáng. Phía dưới, hàng ngàn tu sĩ đồng loạt hô vang, tiếng hô vang vọng khắp Thiên Nhai Thành, biểu thị sự đồng lòng, sự ủng hộ tuyệt đối của họ đối với những lãnh đạo trẻ tuổi. Nước mắt của niềm hy vọng, của sự nhẹ nhõm, đã lăn trên má nhiều người. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động và bằng trái tim của thế hệ trẻ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây Thiên Nhai Thành. Trên đỉnh tòa tháp cao nhất, ẩn mình trong một khu vườn nhỏ chỉ có vài loại cây linh thảo quý hiếm và một hồ nước trong vắt, Cố Trường Minh đứng lặng lẽ. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ quảng trường bên dưới, nơi ánh đèn đã bắt đầu thắp sáng, biến những bóng người li ti thành những chấm nhỏ lung linh. Hắn đã theo dõi toàn bộ buổi lễ, từ phút mặc niệm đến những lời thề nguyện của thế hệ trẻ. Bóng lưng hắn hòa vào ánh hoàng hôn, không còn vẻ cô độc, mệt mỏi như trước, mà thay vào đó là sự thanh thản hiếm thấy, một sự bình yên đã tìm thấy sau bao năm tháng giằng xé nội tâm.

Đôi mắt hổ phách của hắn, từng chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và nỗi đau, giờ đây chỉ phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều tà. Hắn nhìn thấy Mộ Dung Tuyết, vẻ mặt nàng thanh khiết mà kiên định. Hắn thấy Tần Vũ, khí thế hùng hồn lan tỏa. Hắn thấy Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt sắc bén đầy trí tuệ. Và hắn thấy Liễu Thanh Hoan, sự nhiệt huyết không bao giờ tắt. Họ đã trưởng thành, đã trở thành những trụ cột thực sự của Đại lục, không chỉ tái thiết những công trình đổ nát, mà còn tái thiết lại niềm tin, tái thiết lại hy vọng trong lòng người dân. Họ đã làm tốt hơn những gì hắn từng nghĩ, và tốt hơn cả những gì hắn đã làm trong kiếp trước.

Một bóng dáng nhỏ thó, lưng còng, râu tóc bạc phơ rối bù, khẽ khàng bước vào khu vườn. Lão Quỷ Trần, người cố vấn thầm lặng, người chứng kiến mọi thăng trầm của Cố Trường Minh. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh hắn, ánh mắt đục ngầu nhưng tinh ranh dõi theo cùng một hướng.

"Ngươi thấy chứ?" Lão Quỷ Trần khẽ khàng cất tiếng, giọng khàn khàn, chậm rãi, phá vỡ sự im lặng. "Thiên hạ này, không cần một mình ngươi gánh vác nữa rồi."

Cố Trường Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiếm hoi nở trên môi, ánh mắt xa xăm. Nụ cười đó không còn mang vẻ châm biếm hay mệt mỏi, mà là một sự mãn nguyện chân thành. "Họ đã làm tốt hơn ta tưởng. Cuối cùng, ta cũng có thể buông tay thật sự." Hắn nói, giọng trầm ấm hơn so với thường lệ, không còn vẻ gai góc hay thờ ơ. Hắn đưa tay lên, cảm nhận làn gió mát lạnh mang theo hơi thở của kỷ nguyên mới, hơi thở của sự sống và hy vọng đang trỗi dậy từ những đổ nát. Hắn hít thở sâu, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, tựa như gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ hoàn toàn.

Lão Quỷ Trần nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu cũ kỹ, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh. "Dù vậy, con đường này vẫn còn nhiều đoạn quanh co. Ma Chủ... chỉ là một khởi đầu. Những mối đe dọa mới sẽ xuất hiện, những âm mưu mới sẽ nảy sinh. Con người vốn dĩ phức tạp hơn Ma tộc nhiều. Nhưng có lẽ," ông nhìn về phía những bóng dáng trẻ tuổi dưới quảng trường, "họ đã sẵn sàng cho mọi thứ. Cái giá của sự trưởng thành đã được trả bằng máu và nước mắt. Bây giờ, họ đã biết cách tự mình đứng vững."

Cố Trường Minh nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh của kiếp trước, của những trận chiến đơn độc, của sự phản bội và mất mát, như những dòng nước chảy qua, nhưng giờ đây chúng không còn gây ra nỗi đau đớn dữ dội như trước nữa. Hắn đã chấp nhận, đã tha thứ, và đã buông bỏ. Khi hắn mở mắt ra, tia sáng trong mắt hắn không còn là sự trống rỗng hay mệt mỏi, mà là một sự tĩnh lặng đầy viên mãn, một ánh sáng của sự thanh thản tuyệt đối. Hắn đã tìm thấy bình yên, không phải bằng cách lãng quên quá khứ, mà bằng cách chấp nhận nó, và trao lại tương lai cho những người xứng đáng.

Hắn đã hoàn thành vai trò của mình. Giờ đây, hắn không còn là Cố Trường Minh của quá khứ, cũng không phải là người hùng mà mọi người mong đợi. Hắn là một người tự do, một người quan sát, một di sản sống của một kỷ nguyên đã qua, lặng lẽ chứng kiến bình minh của một kỷ nguyên mới do chính họ kiến tạo. Bóng dáng hắn hòa vào màn đêm, không biến mất hoàn toàn, mà trở thành một phần bất diệt của khung cảnh yên bình nơi đỉnh tháp, tựa như một linh hồn đã tìm thấy nơi an nghỉ cuối cùng, nhưng vẫn còn đó để dõi theo thế giới mà hắn từng nguyện hy sinh.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free