Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 449: Bình Minh Tái Thiết: Di Họa Và Hy Vọng Mới
Sức tàn lực kiệt, ba thân ảnh trẻ tuổi tựa vào nhau giữa lòng hang sâu hun hút, nơi vừa chứng kiến sự tan biến của tàn niệm Ma Chủ. Ánh sáng bình minh yếu ớt, màu vàng cam nhạt, từ từ len lỏi qua màn sương mù còn vương vất bên ngoài, chiếu rọi vào lòng hang, xua tan đi sự lạnh lẽo và u ám cuối cùng. Một bình minh mới, nhưng không phải là một bình minh của sự nhẹ nhõm hoàn toàn, mà là của sự giải thoát đẫm máu và những mất mát không thể bù đắp.
Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Liễu Thanh Hoan. Ba người họ, biểu tượng của thế hệ trẻ đã gánh vác trách nhiệm lịch sử, giờ đây trông như những pho tượng đá bị bào mòn bởi bão tố, kiệt quệ đến tận cùng. Từng thớ thịt, từng sợi gân đều rã rời, linh lực trong đan điền cạn kiệt như hồ cạn nước. Khuôn mặt họ lấm lem khói bụi, mồ hôi và cả những vệt máu đã khô cứng, nhuốm màu tang thương lên vẻ oai hùng của chiến thắng. Mái tóc đen của Tần Vũ bết lại vì mồ hôi, dính chặt vào vầng trán nhăn nhó. Đôi mắt hắn vẫn còn ánh lên sự kiên cường của một vị tướng, nhưng sâu thẳm trong đó là nỗi đau âm ỉ của những người đã ngã xuống. Kỷ Vô Nguyệt, dù luôn mạnh mẽ, giờ đây cũng gục đầu lên vai Tần Vũ, hơi thở nàng nặng nhọc, nhưng bàn tay vẫn siết chặt chuôi kiếm Phá Thiên, như một lời thề nguyền im lặng. Liễu Thanh Hoan, nhỏ bé nhất, nhưng lại là người cuối cùng gục ngã, đã dồn hết tâm trí và linh lực vào việc hỗ trợ đồng đội. Nàng mỉm cười, một nụ cười thanh khiết như sương mai, nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc vì những mất mát không thể bù đắp.
"Chúng ta... đã làm được..." Tần Vũ thều thào, giọng nói khản đặc, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vật lộn với cổ họng khô khốc. Giọng hắn không còn vẻ hùng hồn của một vị chỉ huy trên chiến trường, mà chỉ là tiếng thì thầm của một người vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Hắn quay sang nhìn Kỷ Vô Nguyệt, rồi nhìn Liễu Thanh Hoan, ánh mắt trao đổi sự thấu hiểu sâu sắc, nỗi khổ tận cùng, và cả một niềm tự hào âm ỉ. Họ đã vượt qua. Họ đã sống sót. Nhưng cái giá, lại quá đắt.
"Kỷ Trần... huynh ấy sẽ tự hào," Kỷ Vô Nguyệt thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, nhưng ánh mắt lại hướng lên phía trần hang, như đang nhìn thấy linh hồn của huynh trưởng mình đang mỉm cười từ một nơi xa xôi nào đó, giữa những vì sao vĩnh hằng. Nàng tưởng tượng hình bóng Kỷ Trần kiên cường, nụ cười hiền lành và ánh mắt đầy tự hào khi nhìn thấy nàng, nhìn thấy họ. Nỗi đau mất mát vẫn còn đó, là một vết sẹo không thể xóa nhòa, nhưng nó không còn là gánh nặng kéo họ xuống vực sâu tuyệt vọng, mà đã trở thành động lực, thành sức mạnh để họ bước tiếp.
Liễu Thanh Hoan siết chặt hai người bạn của mình. Nàng ngẩng đầu, nhìn ra phía cửa hang, nơi ánh sáng đầu tiên của bình minh đang dần hé lộ, vẽ lên đường chân trời một dải lụa vàng cam rực rỡ. Những tia nắng yếu ớt, ấm áp, từ từ len lỏi qua màn sương mù còn vương vất bên ngoài, chiếu rọi vào lòng hang sâu thẳm, xua tan đi sự lạnh lẽo và u ám cuối cùng, mang theo hơi thở của một ngày mới, một khởi đầu mới.
"Bình minh đã đến..." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy cảm xúc, như một tiếng chuông ngân vang giữa sự tĩnh lặng của hang động. "Một bình minh mới... cho tất cả chúng ta."
Từ rất xa, trên một đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa, cao ngất ngưởng như một vị thần canh giữ, Cố Trường Minh đứng lặng lẽ bên cạnh Mộ Dung Tuyết. Gió lạnh từ Băng Tuyết Chi Nguyên rít qua khe núi, mang theo hơi băng giá và mùi máu tanh nhàn nhạt từ chiến trường bên dưới, nhưng hắn dường như không cảm nhận được. Hắn không hề di chuyển, chỉ đơn giản là đứng đó, thân hình cao gầy khoác lên bộ trường bào màu tối, hòa mình vào gam màu u buồn của thiên nhiên hoang sơ. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ thờ ơ thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm, từng chứa đựng sự mệt mỏi và chán chường, giờ đây lại ánh lên một thứ cảm xúc phức tạp, đan xen giữa nỗi buồn hoài niệm, sự thấu hiểu sâu sắc, và một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định. Hắn nhìn xuống, nơi ánh bình minh đang rạng rỡ chiếu rọi vào cửa hang động, nơi ba thiếu niên đang tựa vào nhau, kiệt sức nhưng đầy kiêu hãnh.
Cố Trường Minh đã thấy tất cả. Hắn đã thấy sự kiên cường của Tần Vũ, người đã gồng mình gánh vác trọng trách của một vị tướng, gạt đi nỗi sợ hãi để dẫn dắt quân đội vượt qua biển máu. Hắn đã thấy sự dũng cảm của Kỷ Vô Nguyệt, người đã vượt qua nỗi đau mất mát người thân yêu nhất, biến bi thương thành sức mạnh, vung Phá Thiên Kiếm cắt đứt xiềng xích của Ma Chủ. Và hắn đã thấy sự trí tuệ của Liễu Thanh Hoan, người đã dùng sự nhạy bén và lòng trắc ẩn để tìm ra khe hở, để hàn gắn và hỗ trợ, trở thành trái tim của đội hình. Hắn đã thấy họ vượt qua nỗi đau, vượt qua sự sợ hãi, vượt qua chính bản thân mình để hoàn thành sứ mệnh. Họ đã không còn là những đứa trẻ cần được bảo vệ, mà đã trở thành những trụ cột thực sự của đại lục Tiên Nguyên, những người đã tự mình giành lấy chiến thắng. Trong khoảnh khắc đó, Cố Trường Minh cảm nhận được một gánh nặng ngàn năm đã đè nặng lên linh hồn mình từ từ trút bỏ, như những hạt bụi thời gian được gió cuốn đi.
Một nụ cười nhẹ, đầy hoài niệm nhưng cũng tràn ngập hy vọng, xuất hiện trên môi Cố Trường Minh. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, sâu thẳm đến tận đáy lòng. Hắn đã tin tưởng đúng người. Hắn đã đi đúng con đường. Sự hy sinh của Kỷ Trần, và của biết bao người khác, không phải là vô ích. Tất cả, đều có ý nghĩa của nó.
"Họ đã làm được," Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng nói, giọng nói nàng trong trẻo như tiếng suối reo giữa núi tuyết. Đôi mắt phượng của nàng cũng ánh lên sự tự hào, nhưng đồng thời cũng chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Nàng hiểu rõ Cố Trường Minh hơn bất kỳ ai. Nàng biết, khoảnh khắc này đối với anh có ý nghĩa lớn lao đến mức nào. "Đại lục Tiên Nguyên... cuối cùng cũng có thể bước sang một trang mới." Nàng cảm nhận được sự giải thoát trong tâm hồn anh, một sự bình yên đã mất đi từ rất lâu, giờ đây đang quay trở lại. Nàng cũng cảm thấy một tia hy vọng cho chính mình, cho tương lai của họ.
Cố Trường Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn quay người, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió lạnh, phủ lên tấm lưng rộng nhưng ẩn chứa sự mỏi mệt. Hắn không cần phải ở lại để chứng kiến cảnh ăn mừng, hay để nhận lời tán dương. Vai trò của hắn, đúng như hắn đã dự liệu, đã kết thúc. Hắn đã chỉ dẫn, đã định hướng, và giờ đây, thế hệ trẻ đã có thể tự mình đứng vững.
"Chúng ta đi thôi," hắn nói với Mộ Dung Tuyết, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút mệt mỏi nhưng cũng đầy sự nhẹ nhõm. Khi hắn quay lưng, một làn khói đen cực nhỏ, gần như vô hình, từ từ lướt qua tầm mắt hắn, như một bóng ma của quá khứ. Nó tan biến vào không khí lạnh lẽo nhanh đến mức khó nhận ra, chỉ để lại một thoáng cảm giác bất an mơ hồ trong tâm trí Cố Trường Minh. Hắn khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại buông lỏng. Có lẽ, đó chỉ là một ảo ảnh của sự mệt mỏi. Hay có lẽ, đó là một lời nhắc nhở, rằng dù chiến thắng vĩ đại đến mấy, thế giới này vẫn luôn ẩn chứa những di họa. Nhưng giờ đây, nó không còn là trách nhiệm của hắn nữa.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười. Nàng biết, dù Ma Chủ tàn niệm đã bị diệt trừ, nhưng hành trình của Cố Trường Minh vẫn chưa kết thúc. Anh vẫn còn những vết thương lòng cần được chữa lành, những gánh nặng cần được buông bỏ hoàn toàn. Nhưng giờ đây, ít nhất, anh đã có thể tìm thấy một chút bình yên, một chút thanh thản trong tâm hồn. Hai người họ dần dần rời khỏi đỉnh núi, để lại phía sau là ngọn núi phủ tuyết trắng xóa, và phía xa xa, những tia nắng bình minh đang rạng rỡ chiếu rọi lên một thế giới đang dần hồi sinh. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, với những người trẻ tuổi, kiệt sức nhưng đầy tự hào, sẽ là những người kiến tạo nên tương lai. Hắn bước đi, bóng lưng cô độc dần khuất sau những mỏm đá, mang theo một phần lịch sử, để lại cho thế giới một trang giấy trắng.
***
Vài tuần sau chiến thắng vang dội, Thiên Nhai Thành, biểu tượng của sự phồn hoa và sức mạnh của chính đạo, nay mang đầy vết sẹo chiến tranh. Từng con đường, từng góc phố, từng tòa nhà cao tầng bằng đá quý và kim loại linh hoạt, đều in hằn dấu vết của cuộc chiến khốc liệt. Những cầu treo linh hoạt bị đứt gãy, những đường hầm dịch chuyển bị tắc nghẽn, những trận pháp phòng ngự bị tổn hại nặng nề. Thay vì tiếng chuông gió trong trẻo, tiếng phi hành khí bay lượn tấp nập, giờ đây là âm thanh chát chúa của búa đập, tiếng cưa xẻ gỗ, tiếng hô hào của những đội công nhân đang hối hả làm việc. Mùi không khí trong lành của độ cao đã bị thay thế bằng mùi bụi vôi, mùi xi măng mới, mùi kim loại nung chảy và cả mùi thuốc chữa bệnh thoang thoảng từ những khu vực dành cho thương binh. Bầu không khí vẫn trong lành, khoáng đạt như vốn có, nhưng ẩn chứa một sự trầm mặc, nặng nề của hậu quả chiến tranh.
Giữa sự hỗn loạn và nhộn nhịp của công cuộc tái thiết, bốn thân ảnh quen thuộc lại nổi bật lên như những cột trụ vững chắc. Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Liễu Thanh Hoan và Mộ Dung Tuyết, trong trang phục giản dị, không còn khoác lên mình chiến bào oai hùng, đang bận rộn điều phối công việc. Tần Vũ, dù gương mặt vẫn hằn rõ vẻ mệt mỏi chưa tan, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén và cương nghị. Hắn đứng trên một bệ đá tạm bợ, giọng nói vang dội, truyền lệnh cho đám đông đang lắng nghe.
"Chiến tranh đã qua, nhưng cuộc chiến xây dựng lại chỉ mới bắt đầu!" Hắn nói, bàn tay vung lên mạnh mẽ, chỉ về phía những tòa nhà đổ nát. "Chúng ta đã đánh đổi xương máu để giành lấy bình yên, và giờ đây, chúng ta phải dùng mồ hôi công sức để dựng xây lại! Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá, đều là hy vọng của chúng ta! Chúng ta sẽ cùng nhau đứng lên, tái thiết Thiên Nhai Thành, tái thiết Đại lục Tiên Nguyên!"
Tiếng hô hào hưởng ứng vang lên, dù không dứt khoát như khi xung trận, nhưng chứa đựng sự quyết tâm và đồng lòng. Các đội dọn dẹp hối hả di chuyển, những đội thợ xây bắt đầu dựng lại những bức tường đổ nát. Kỷ Vô Nguyệt, với phong thái lạnh lùng, dứt khoát, đi lại giữa các đội ngũ, kiểm tra vật tư, phân công nhiệm vụ. Nàng không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt sắc sảo và những cái gật đầu để ra hiệu lệnh, nhưng lời nói của nàng luôn mang sức nặng của một vị chỉ huy đã trải qua sinh tử. Dù dáng vẻ nàng vẫn mảnh mai, nhưng khí chất tỏa ra lại khiến không ai dám xem thường.
Li��u Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, đang cùng Mộ Dung Tuyết chăm sóc những người bị thương. Khuôn mặt nàng, dù vẫn giữ nét trong trẻo, nhưng đã xuất hiện những quầng thâm dưới mắt vì thiếu ngủ. Nàng cẩn thận bôi thuốc lên vết thương của một người lính già, ánh mắt đầy xót xa.
"Cần thêm dược liệu ở khu vực phía Tây," Liễu Thanh Hoan nói, giọng nàng có chút mệt mỏi nhưng vẫn kiên trì, quay sang Mộ Dung Tuyết. "Đặc biệt là Kim Tinh Thảo và Huyết Linh Chi. Tỷ muội đã kiểm tra kho chưa?"
Mộ Dung Tuyết, với dung nhan tuyệt mỹ thanh khiết như tuyết liên, nhẹ nhàng vỗ vai Liễu Thanh Hoan, ánh mắt nàng ấm áp như suối nguồn. "Ta đã kiểm tra rồi, Thanh Hoan. Kho dược liệu đang cạn kiệt nhanh chóng. Ta sẽ đi đến Vạn Dược Sơn để tự mình hái một chuyến. Nàng cứ nghỉ ngơi một chút, để ta lo liệu." Nàng biết Liễu Thanh Hoan đã làm việc không ngừng nghỉ kể từ khi chiến tranh kết thúc. Nàng cũng biết, sự kiên cường của những người trẻ này đã vượt xa sức tưởng tượng của mọi người.
Trong một góc khuất của một tửu lâu bị hư hại một phần, nơi mái ngói đã vỡ nát, tường gạch bị thủng lỗ chỗ, Cố Trường Minh ngồi lặng lẽ bên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nhâm nhi chén trà nóng hổi. Hắn vẫn khoác bộ trường bào màu tối, không hoa văn cầu kỳ, như một lữ khách vô danh tình cờ ghé qua. Hắn không tham gia vào công cuộc tái thiết, không đưa ra lời chỉ dẫn nào, chỉ đơn giản là quan sát. Đôi mắt hổ phách của hắn, sâu thẳm như giếng cổ, dõi theo từng hoạt động của Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Liễu Thanh Hoan và Mộ Dung Tuyết. Hắn thấy sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt họ, nhưng cũng thấy ngọn lửa kiên cường cháy rực trong ánh mắt.
Lão Quỷ Trần, với dáng người nhỏ thó, lưng còng, râu tóc bạc phơ rối bù, ngồi đối diện Cố Trường Minh. Đôi mắt đục ngầu của lão ẩn chứa sự tinh ranh và trí tuệ của ngàn năm lịch sử. Lão cũng đang nhấp trà, nhưng ánh mắt lão lại thường xuyên liếc nhìn Cố Trường Minh, như đang đọc suy nghĩ của hắn.
"Ngươi thấy gì?" Lão Quỷ Trần hỏi, giọng khàn khàn, chậm rãi, như tiếng đá lăn trên sườn núi.
Cố Trường Minh không quay đầu lại, vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ thủng lỗ chỗ, nơi những tia nắng ấm áp chiếu rọi lên cảnh tượng tái thiết nhộn nhịp. "Một thế giới đang tự chữa lành," hắn nói, giọng trầm thấp, mang theo vẻ triết lý quen thuộc. "Và những người xứng đáng dẫn dắt nó." Hắn thấy những con người bé nhỏ đang gánh vác một trọng trách khổng lồ, không phải vì bị ép buộc, mà vì ý chí tự nguyện. Hắn thấy họ vấp ngã, thấy họ đứng dậy, thấy họ học hỏi từ sai lầm, và thấy họ trưởng thành. Đây chính là điều hắn muốn. Đây chính là con đường mà hắn đã chọn. Buông bỏ để họ tự đứng lên.
Trong lúc đó, Cố Trường Minh cảm nhận được một sự hiện diện quen thuộc. Một bóng dáng nhỏ bé, với mái tóc xanh lục bồng bềnh và đôi mắt to tròn, đang chạy nhanh nhẹn giữa đám đông, mang theo những túi thảo dược nhỏ. Đó là Tiểu Hoa. Cô bé, với chiếc váy hoa sặc sỡ và bông hoa sen nhỏ trên đầu, đang giúp đỡ những người bị thương, phân phát thức ăn và nước uống. Nụ cười hồn nhiên của cô bé, tiếng cười trong trẻo vang vọng giữa những âm thanh ồn ào của công trường, mang đến một tia sáng ấm áp, một niềm hy vọng tinh khiết giữa khung cảnh hoang tàn. Cố Trường Minh nhìn Tiểu Hoa, ánh mắt hắn dịu đi một cách khó nhận ra. Nàng là biểu tượng của một tương lai mà hắn đã từ bỏ để bảo vệ, một tương lai mà giờ đây những người trẻ khác đang gánh vác.
Lão Quỷ Trần khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà. "Lòng người đã thay đổi. Có lẽ, đó là điều duy nhất không ai có thể can thiệp." Lão nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can hắn. Lão biết, Cố Trường Minh không phải không muốn giúp đỡ. Hắn chỉ không muốn lặp lại sai lầm của kiếp trước, không muốn biến họ thành những con rối phụ thuộc vào sức mạnh của hắn. Hắn muốn họ tự đứng lên, tự chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ.
Cố Trường Minh không đáp lời. Hắn chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió nhẹ mang theo mùi hương của đất tươi và cỏ cây đang dần hồi sinh. Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng hành trình của hắn thì chưa. Hắn vẫn còn những vết sẹo trong tâm hồn cần được chữa lành, một sự bình yên cần được tìm thấy. Và giờ đây, hắn đã sẵn sàng cho một chương mới của riêng mình.
***
Vài tháng sau, khi những vết sẹo lớn nhất của chiến tranh trên Thiên Nhai Thành đã được xoa dịu, và những dấu hiệu của sự sống mới bắt đầu rõ ràng hơn, Cố Trường Minh đứng trên một ngọn đồi yên tĩnh, cách thành phố không xa. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, vẽ lên khung cảnh một vẻ đẹp bi tráng. Thiên Nhai Thành, dưới ánh tà dương, hiện ra như một bức tranh cổ kính, những tòa nhà đã được dựng lại vững chãi, những con đường đã sạch sẽ, và những tiếng cười trẻ thơ đã bắt đầu vang vọng trở lại. Vẫn còn đó những vết tích của chiến tranh, nhưng chúng đã trở thành những minh chứng cho sự kiên cường, chứ không còn là biểu tượng của sự hủy diệt.
Cố Trường Minh ngồi trên một tảng đá lớn, tấm lưng gầy dựa vào lớp rêu phong. Hắn không còn vẻ mệt mỏi như những ngày đầu chiến thắng, thay vào đó là một sự thanh thản hiếm hoi, một vẻ bình yên đã được tìm thấy sau bao năm tháng giằng xé nội tâm. Đôi mắt hổ phách của hắn lướt qua những mái nhà, những ngọn tháp, những ánh đèn dần thắp sáng trong thành phố. Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Liễu Thanh Hoan và Mộ Dung Tuyết đã trở thành những trụ cột thực sự của Đại lục. Họ không chỉ tái thiết những công trình đổ nát, mà còn tái thiết lại niềm tin, tái thiết lại hy vọng trong lòng người dân. Họ đã làm tốt hơn những gì hắn từng nghĩ, và tốt hơn cả những gì hắn đã làm trong kiếp trước.
Hắn đã chứng kiến đủ. Đã đến lúc hắn phải buông bỏ hoàn toàn. Buông bỏ vai trò người cứu rỗi, buông bỏ gánh nặng của quá khứ, buông bỏ sự ràng buộc của một thế giới mà hắn từng nguyện hy sinh. Giờ đây, thế giới này đã có những người bảo vệ mới, và họ không cần hắn nữa.
Khi ánh hoàng hôn dần tắt, một bóng dáng thanh khiết như tuyết liên nhẹ nhàng xuất hiện bên cạnh Cố Trường Minh. Mộ Dung Tuyết. Nàng khoác lên mình bạch y thanh nhã, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ bay trong gió chiều. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn về phía thành phố, rồi lại nhìn sang Cố Trường Minh, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, không cần bất kỳ lời nói nào. Nàng biết, khoảnh khắc này đã đến. Nàng biết, hắn sẽ rời đi.
Cố Trường Minh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm như trút bỏ gánh nặng cuối cùng. Hắn đứng dậy, xoay người đối diện với Mộ Dung Tuyết.
"Chàng... sẽ đi đâu?" Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng hỏi, giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông gió, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn không thể che giấu. Nàng biết câu trả lời, nhưng vẫn muốn nghe từ chính miệng hắn.
Cố Trường Minh nhìn về phía thành phố, nơi ánh đèn bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. "Đi tìm một nơi bình yên," hắn nói, giọng trầm ấm hơn so với thường lệ, không còn vẻ gai góc hay châm biếm. "Thế giới này đã có những người bảo vệ mới. Ta... đã hoàn thành vai trò của mình. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên, tìm lại chính mình, không còn là Cố Trường Minh của quá khứ, cũng không phải là người hùng mà mọi người mong đợi."
Mộ Dung Tuyết khẽ nắm lấy bàn tay hắn, một cái chạm nhẹ, thoáng qua, rồi lại buông ra. Nàng không níu giữ, không hỏi han thêm. Nàng hiểu. Hắn cần sự tự do, cần không gian để chữa lành những vết thương đã hằn sâu vào linh hồn. "Hãy tự chăm sóc bản thân," nàng thì thầm, ánh mắt long lanh. Nàng tin, dù hắn đi đâu, hắn vẫn sẽ tìm thấy bình yên.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi. Hắn trao đổi ánh mắt cuối cùng với Mộ Dung Tuyết, một ánh mắt chất chứa vạn lời muốn nói, vạn nỗi niềm không thể thốt thành lời, rồi quay lưng bước đi. Hắn không nhìn lại, bước đi chậm rãi về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang buông xuống, hòa mình vào gam màu đỏ thẫm của cuối ngày. Bóng dáng cao gầy của hắn dần khuất sau những lùm cây, rồi hoàn toàn tan biến vào màn đêm đang bao phủ.
Mộ Dung Tuyết đứng đó, trên ngọn đồi lộng gió, nhìn theo bóng anh cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ, rồi cũng biến mất. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo một mùi hương lạ. Không phải mùi băng giá của Băng Tuyết Chi Nguyên, không phải mùi bụi vôi của Thiên Nhai Thành, mà là một mùi hương thoang thoảng của đất sâu, của một thứ gì đó đã ngủ vùi từ rất lâu, giờ đây đang khẽ cựa mình. Một mùi hương mà chỉ Cố Trường Minh mới có thể nhận ra, một lời thì thầm của quá khứ, một dấu vết tinh vi còn sót lại của Ma Chủ tàn niệm, mà không ai khác cảm nhận được. Nó không đủ mạnh để khiến hắn dừng lại, nhưng đủ để nhắc nhở rằng, dù hắn đã buông bỏ, thế giới này vẫn luôn ẩn chứa những mối hiểm nguy.
Trăng non bắt đầu lấp ló trên đỉnh núi, soi sáng con đường cô độc mà hắn đang bước đi. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, với những người trẻ đã trưởng thành, và một anh hùng đã tìm thấy con đường riêng của mình, không phải bằng cách gánh vác thế giới, mà bằng cách tin tưởng vào nó. Hắn đã rời đi trong im lặng, để lại một khoảng trống, nhưng cũng để lại một di sản vô hình: sự tự do để thế giới tự định đoạt số phận của mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.