Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 448: Bình Minh Cuối Cùng: Thanh Kiếm Chấm Dứt Ác Mộng
Tần Vũ lao vào hang sâu, Phá Thiên Kiếm rực sáng như một vì sao băng xuyên màn đêm, xé toạc màn Ma khí dày đặc. Tiếng rít gào của kiếm khí giao hòa cùng tiếng gầm gừ trầm thấp của Ma khí cuộn xoáy, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hủy diệt và sinh tồn. Không khí bên trong hang động lạnh buốt đến thấu xương, ẩm ướt và nồng nặc mùi đất mục cùng với thứ mùi tanh tưởi, khó chịu đặc trưng của Ma khí đã tích tụ hàng ngàn năm. Những nhũ đá khổng lồ rủ xuống từ trần hang, lấp lánh dưới ánh sáng xanh lam yếu ớt của Phá Thiên Kiếm và những đạo pháp thuật đang bùng nổ, tạo nên những cái bóng đổ dài, quái dị, như vô vàn quỷ ảnh đang nhảy múa trong bóng tối.
Càng đi sâu vào trong, Ma khí càng trở nên cô đặc, không còn là những làn khói mỏng manh mà là những khối vật chất đen kịt, lơ lửng giữa không trung, thỉnh thoảng lại vặn vẹo như có sự sống. Chúng cố gắng bám víu vào da thịt, chui rúc vào lỗ chân lông, gặm nhấm linh lực và xâm chiếm tâm trí, nhưng Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan đã chuẩn bị tinh thần. Họ đã trải qua quá nhiều, chứng kiến quá nhiều, nên những đòn tấn công vật lý hay tinh thần tầm thường không còn có thể lay chuyển được ý chí kiên định của họ. Tuy nhiên, sự nặng nề của áp lực vô hình vẫn đè nặng lên mọi giác quan, khiến mỗi bước chân đều trở nên nặng nhọc như đeo chì.
"Thứ này... nó đang cố gắng kéo dài thời gian," Liễu Thanh Hoan nghiến răng, một đạo phù chú màu xanh lục trong tay nàng bùng lên dữ dội, xua tan một khối Ma khí đang định quấn lấy Tần Vũ. Giọng nói của nàng giờ đây đã không còn chút ngây thơ nào, thay vào đó là sự căng thẳng và quyết đoán của một chiến binh đã kinh qua bao trận mạc. Nàng cảm nhận rõ ràng từng luồng linh khí trong cơ thể đang bị Ma khí từ môi trường xung quanh rút cạn một cách vô hình, nhưng nàng vẫn kiên trì duy trì một pháp trận phòng hộ mỏng manh quanh cả ba người, đồng thời liên tục truyền đạt thông tin về sự dao động của Ma khí cho đồng đội. "Nó đang hấp thụ linh khí từ những mạch ngầm dưới lòng đất... và cả những tàn tích của sinh vật từng bị chôn vùi ở đây."
Kỷ Vô Nguyệt không nói gì, nàng chỉ vung song kiếm của mình. Mỗi nhát kiếm đều mang theo băng hàn thấu xương, không chỉ chém nát những khối Ma khí đang bay lượn mà còn tạo ra những bức tường băng mỏng, tạm thời phong tỏa một phần không gian, làm chậm lại sự bành trướng của Ma khí. Đôi mắt phượng của nàng quét qua bóng tối, cảnh giác trước mọi chuyển động. Nỗi đau mất đi Kỷ Trần vẫn âm ỉ trong tim, nhưng nó không khiến nàng suy sụp, mà biến thành một ngọn lửa lạnh lẽo, hun đúc ý chí chiến đấu của nàng thêm phần kiên cường. Nàng biết, trận chiến này không chỉ vì đại lục Tiên Nguyên, mà còn vì Kỷ Trần, vì tất cả những người đã ngã xuống.
Tần Vũ đi đầu, Phá Thiên Kiếm trong tay hắn không ngừng rung động, phát ra những tiếng ngân vang trầm đục. Kiếm khí của hắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự tức giận, là nỗi đau, và là một lời thề. Hắn đã thấy Kỷ Trần hóa thành tro bụi ngay trước mắt, cảm nhận được nỗi tuyệt vọng khi thấy Ma Chủ tàn niệm dường như bất diệt. Nhưng giờ đây, Ma Chủ đang ở đây, yếu ớt, bị dồn vào đường cùng. "Nó không còn đường thoát," Tần Vũ gằn giọng, "Chúng ta sẽ chấm dứt nó ngay tại đây!" Hắn dùng toàn bộ linh lực trong cơ thể, thúc đẩy Phá Thiên Kiếm, tạo ra một luồng kiếm quang chói lòa, rạch thẳng vào sâu trong hang.
Và rồi, họ thấy nó.
Ở một khoảng không gian rộng lớn giữa lòng hang, nơi Ma khí cuộn xoáy dày đặc nhất, một khối tinh thần màu đen khổng lồ đang lơ lửng. Nó không có hình dạng cố định, liên tục biến đổi, lúc thì là một khuôn mặt người vặn vẹo đầy đau đớn, lúc thì là một con quái vật gớm ghiếc với những xúc tu vươn dài, rồi lại co cụm thành một khối đen đặc, u ám, như một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Từ khối tinh thần đó, những tiếng rít gào thê lương vang vọng khắp hang động, không phải là âm thanh vật lý mà là một thứ sóng xung kích tinh thần, trực tiếp tấn công vào tâm trí của ba người.
"Các ngươi sẽ giống như hắn! Đều sẽ hóa thành hư vô! Nỗi đau của các ngươi sẽ nuôi dưỡng ta!"
Âm thanh đó vang vọng trong đầu Tần Vũ, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những hình ảnh, những ký ức kinh hoàng. Hắn thấy Kỷ Trần mỉm cười lần cuối, hóa thành vô số đốm sáng bay lên. Hắn thấy bóng hình Cố Trường Minh sụp đổ trong đau khổ, thấy những chiến hữu đã ngã xuống trên chiến trường. Nỗi đau, sự mất mát, sự tuyệt vọng... tất cả như một dòng lũ cuồn cuộn ập vào tâm trí hắn, cố gắng nhấn chìm ý chí của hắn. Phá Thiên Kiếm trong tay Tần Vũ như muốn tuột khỏi tầm kiểm soát, linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu trở nên hỗn loạn.
"Không!" Tần Vũ nghiến răng, đôi mắt hắn đỏ ngầu, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là ánh sáng của ý chí kiên cường. "Ngươi sẽ không còn cơ hội đó! Chúng ta sẽ chấm dứt tất cả!" Hắn gầm lên một tiếng, dùng toàn bộ sức lực còn lại, vung Phá Thiên Kiếm lên cao, chém thẳng xuống. Một luồng kiếm khí xanh lam khổng lồ, mang theo sức mạnh của sự phẫn nộ và quyết tâm, xé toạc màn Ma khí, bổ thẳng vào khối tinh thần đen kịt.
Ma Chủ tàn niệm rít lên một tiếng chói tai, khối đen kịt đó đột ngột co rút lại, rồi lại bành trướng, tạo ra một làn sóng xung kích tinh thần mạnh hơn gấp bội, đẩy lùi Tần Vũ về phía sau. Hắn lảo đảo, cảm thấy đầu óc quay cuồng, những hình ảnh về Kỷ Trần càng trở nên rõ nét, như một lời nguyền, một vết thương không bao giờ lành. Hắn biết, Ma Chủ tàn niệm đang cố gắng lợi dụng nỗi đau của họ để tự cường hóa, để kéo dài hơi thở cuối cùng.
Kỷ Vô Nguyệt nhanh chóng phản ứng. Nàng không tấn công trực diện, mà tập trung linh lực vào hai thanh song kiếm, tạo ra một trận pháp băng giá bao quanh Tần Vũ, không chỉ làm giảm áp lực của Ma khí mà còn giúp hắn ổn định tâm trí. "Đừng để nó khơi gợi nỗi sợ hãi!" Nàng dứt khoát nói, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh, như một lời nhắc nhở. "Nỗi đau của Kỷ Trần... là sức mạnh của chúng ta, không phải điểm yếu!"
Liễu Thanh Hoan lúc này đã bố trí xong một pháp trận phụ trợ phức tạp trên mặt đất ẩm ướt của hang động. Pháp trận phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, trấn áp một phần Ma khí và đồng thời truyền linh lực bổ sung vào cơ thể Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Nàng tập trung cao độ, đôi mắt nàng nhắm hờ, kết nối với luồng thần niệm mỏng manh mà Cố Trường Minh đã để lại trong nàng từ trước. "Ma Chủ tàn niệm đang cố gắng kích hoạt cơ chế tự hồi phục cuối cùng," nàng thì thầm, giọng nói căng thẳng, "nó đang dùng những ký ức đau buồn để tạo ra một lớp vỏ bọc tinh thần... chúng ta phải phá hủy nó!"
Khối tinh thần Ma Chủ gào lên, những xúc tu đen kịt vươn ra từ nó, cố gắng tấn công ba người. Tần Vũ, dù vẫn còn chấn động, đã lấy lại bình tĩnh. Hắn nhìn Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan, nhìn thấy sự kiên định trong mắt họ, và một lần nữa, hắn cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết. Họ không đơn độc. Nỗi đau của Kỷ Trần không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả. Và chính vì nỗi đau đó, họ sẽ không bao giờ gục ngã.
Tần Vũ siết chặt Phá Thiên Kiếm, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt hổ phách của hắn. "Ngươi muốn lấy đi nỗi đau của chúng ta? Vậy thì ngươi sẽ phải nếm trải nó!" Hắn gầm lên, lao thẳng về phía Ma Chủ tàn niệm, Phá Thiên Kiếm rực sáng hơn bao giờ hết, mang theo một quyết tâm không gì lay chuyển.
***
Trong sâu thẳm tâm trí Liễu Thanh Hoan, một giọng nói trầm ổn, quen thuộc như tiếng chuông chùa vọng lại từ ngàn xưa, đột ngột vang lên. Nó không phải là một âm thanh vật lý, mà là một luồng thần niệm tinh khiết, trực tiếp truyền thẳng vào linh hồn nàng, xua tan đi phần nào sự nhiễu loạn của Ma khí.
"Đừng tấn công nó bằng hận thù, Tần Vũ. Hãy tấn công nó bằng sự buông bỏ... bằng hy vọng của một kỷ nguyên mới!"
Giọng nói đó là của Cố Trường Minh. Nó mang theo sự mệt mỏi đã trải qua bao kiếp luân hồi, nhưng cũng chứa đựng sự minh triết sâu sắc, như một dòng nước mát lành đổ vào tâm hồn đang khô cạn của Liễu Thanh Hoan. Nàng giật mình, đôi mắt to tròn chợt mở bừng, ánh lên sự thấu hiểu. Buông bỏ... Hy vọng mới... Cố Trường Minh đang chỉ ra một con đường khác, không phải là đối đầu bằng sức mạnh tuyệt đối, mà là bằng chính tinh thần.
"Ma Chủ tàn niệm," thần niệm của Cố Trường Minh tiếp tục vang vọng, "nó không phải là một thực thể sống thuần túy. Nó là sự tích tụ của thù hận, sợ hãi, và cả khao khát được công nhận. Nó không thể chấp nhận sự biến mất, sự lãng quên. Điểm yếu của nó không phải là sức mạnh vật lý, mà là sự cô độc tuyệt đối của một kẻ bị ruồng bỏ. Hãy để nó thấy rằng... không phải mọi sự kết thúc đều là hư vô. Có những sự kết thúc... mở ra một khởi đầu mới."
Liễu Thanh Hoan hít sâu một hơi, cơ thể nhỏ nhắn của nàng run lên vì sự thấu hiểu và cả gánh nặng của thông điệp này. Nàng nhìn Tần Vũ, hắn đang chật vật đẩy lùi những xúc tu Ma khí, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn sự tức giận và đau khổ. Nàng nhìn Kỷ Vô Nguyệt, nàng đang dồn hết sức lực để duy trì lá chắn băng, gương mặt nàng trắng bệch vì kiệt sức. Họ cần một tia sáng, một hướng đi.
"Tần Vũ! Kỷ Vô Nguyệt!" Liễu Thanh Hoan hét lớn, giọng nói của nàng vang vọng khắp hang động, xuyên qua tiếng rít gào của Ma Chủ. "Cố Trường Minh nói... điểm yếu của nó không phải là hận thù! Mà là sự buông bỏ! Buông bỏ quá khứ, hướng tới tương lai! Hy vọng của một kỷ nguyên mới!"
Tần Vũ nghe thấy lời của Liễu Thanh Hoan, hắn khựng lại một nhịp. Sự buông bỏ? Buông bỏ nỗi đau, buông bỏ sự tức giận, buông bỏ gánh nặng của quá khứ? Hắn đã luôn chiến đấu bằng tất cả những thứ đó, biến chúng thành sức mạnh. Nhưng Cố Trường Minh, người đã sống qua hai kiếp, người đã chứng kiến tận cùng của bi kịch, lại nói rằng đó không phải là con đường.
Ma Chủ tàn niệm, như cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Tần Vũ, càng trở nên điên cuồng hơn. Nó tập trung toàn bộ sức mạnh tinh thần, tạo ra những ảo ảnh kinh hoàng hơn, những lời thì thầm dụ dỗ đầy chết chóc. "Các ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi bóng tối! Nỗi sợ hãi của các ngươi là mãi mãi! Kỷ Trần đã chết! Các ngươi cũng sẽ chết! Không ai cứu được các ngươi!"
Kỷ Vô Nguyệt siết chặt song kiếm, đôi mắt nàng lóe lên sự kiên quyết. "Buông bỏ không phải là lãng quên!" Nàng gằn giọng. "Mà là chấp nhận và vượt qua! Chúng ta sẽ không lùi bước!" Nàng dồn toàn bộ tinh thần lực vào lá chắn băng, tạo thành một bức tường tinh thần vững chắc, bảo vệ cả ba người khỏi những ảo ảnh của Ma Chủ. Lá chắn đó không chỉ là băng giá, mà còn là ý chí, là sự bảo vệ, là sự từ chối chấp nhận nỗi sợ hãi.
Tần Vũ nhắm mắt lại. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn thấy lại hình ảnh Kỷ Trần mỉm cười. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu sắc như một vết khắc vào linh hồn. Nhưng lần này, hắn không để nó nhấn chìm mình. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mệt mỏi đang vắt kiệt từng thớ thịt, nhưng đồng thời, một luồng năng lượng mới, tinh khiết hơn, bắt đầu dâng trào trong hắn. Đó là hy vọng. Hy vọng vào một tương lai không còn Ma khí, không còn bi kịch. Hy vọng vào một thế giới mà Kỷ Trần đã hy sinh để tạo ra.
"Buông bỏ... Hy vọng mới..." Tần Vũ lẩm bẩm, Phá Thiên Kiếm trong tay hắn rung lên bần bật. Ánh sáng xanh lam của kiếm khí dần chuyển sang màu trắng tinh khiết, trong trẻo như ánh trăng rằm, như bông tuyết vừa rơi, không còn mang theo sự phẫn nộ hay tức giận, mà chỉ còn sự thanh khiết của ý chí, của một khởi đầu mới.
Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt hiểu ý. Họ dồn toàn bộ linh lực, toàn bộ tinh thần của mình vào một pháp trận hình thành xung quanh Tần Vũ. Pháp trận không còn là phòng thủ hay tấn công, mà là một sự cộng hưởng tinh thần, một luồng ý chí tập trung. Liễu Thanh Hoan truyền đạt không ngừng nghỉ, bằng thần niệm, bằng lời nói, bằng cả trái tim nàng: "Buông bỏ quá khứ! Chấp nhận tương lai! Đây là hy vọng của chúng ta! Đây là bình minh của chúng ta!"
Tần Vũ mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn sự mệt mỏi hay đau khổ, mà là một sự bình lặng đến lạ lùng, một ánh sáng kiên định như vì sao. Hắn không còn nhìn Ma Chủ tàn niệm như một kẻ thù cần phải hủy diệt bằng hận thù, mà như một thứ tàn dư của quá khứ cần phải được siêu thoát, để nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới.
Hắn giơ Phá Thiên Kiếm lên cao. Toàn bộ linh lực, toàn bộ ý chí, toàn bộ hy vọng của hắn, cùng với sự hỗ trợ từ Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan, dồn hết vào thanh kiếm. Phá Thiên Kiếm bùng lên một thứ ánh sáng trắng chói lòa, không phải ánh sáng của sự hủy diệt, mà là ánh sáng của sự thanh tẩy, của sự giải thoát. Nó không mang theo một chút sát khí nào, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đủ để xé tan mọi ràng buộc của thế giới.
"Vô Niệm Trảm!"
Tần Vũ gầm lên, không phải bằng giọng nói, mà bằng toàn bộ linh hồn hắn. Phá Thiên Kiếm không còn là một thanh kiếm vật lý, mà là một ý niệm, một ý chí. Nó bay ra khỏi tay hắn, xuyên thẳng qua màn Ma khí dày đặc, xuyên thẳng vào khối tinh thần Ma Chủ đang biến dạng.
Ma Chủ tàn niệm gào lên một tiếng kinh thiên động địa, một âm thanh không thể diễn tả bằng lời, chứa đựng nỗi kinh hoàng tột độ, sự phẫn nộ vô bờ bến, và sự tuyệt vọng của một kẻ bị ruồng bỏ, bị lãng quên. Nó đã chiến đấu, đã tàn sát, đã hủy diệt, chỉ để được tồn tại, để được công nhận. Nhưng giờ đây, nó đang bị đối mặt bởi chính điều nó sợ hãi nhất: sự buông bỏ, sự siêu thoát, sự lãng quên.
Khối tinh thần đen kịt bắt đầu tan rã. Không phải là bị chém nát, mà là bị hòa tan, bị thanh tẩy. Từng hạt Ma khí nhỏ nhất, từng mảnh ký ức đen tối nhất, đều bị ánh sáng trắng của Phá Thiên Kiếm nuốt chửng, chuyển hóa. Chúng không còn là Ma khí, mà biến thành những đốm sáng li ti, bay lượn trong không gian, như những linh hồn được giải thoát khỏi gông cùm. Tiếng rít gào của Ma Chủ yếu dần, yếu dần, cho đến khi chỉ còn là một tiếng thở dài cuối cùng, rồi hoàn toàn im bặt. Khối tinh thần đen kịt biến mất, chỉ còn lại vô số hạt ánh sáng trắng tinh khiết lấp lánh trong lòng hang, rồi cũng dần dần tiêu tán vào không khí.
Toàn bộ Ma khí trong hang động, như bị mất đi nguồn gốc, bắt đầu co rút lại, trở nên yếu ớt, rồi cũng dần tiêu tán. Không khí trở nên trong lành hơn, dù vẫn còn lạnh buốt. Một cảm giác thanh bình lạ lùng lan tỏa khắp không gian.
Trong khoảnh khắc đó, một làn khói đen cực nhỏ, gần như vô hình, chỉ lớn bằng hạt gạo, thoát ra từ nơi Ma Chủ tàn niệm vừa tan biến. Nó lướt đi nhanh như một bóng ma, hòa vào những khe nứt sâu nhất của hang động, biến mất không dấu vết, mà không một ai, kể cả Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, hay Liễu Thanh Hoan, nhận ra.
***
Tần Vũ đổ gục xuống, Phá Thiên Kiếm cắm mạnh xuống nền đất ẩm ướt, tựa như một bia mộ bằng kiếm. Hắn kiệt sức đến nỗi không còn sức nhấc ngón tay, toàn thân rã rời, xương cốt như muốn tan ra. Hắn thở dốc từng hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội, cố gắng hít lấy những luồng không khí trong lành hiếm hoi sau trận chiến. Gương mặt hắn lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực, rạng ngời một sự nhẹ nhõm và thanh thản chưa từng có.
Kỷ Vô Nguyệt cũng khuỵu xuống bên cạnh hắn, song kiếm của nàng rơi lạch cạch xuống đất. Nàng mệt mỏi không kém, nhưng nàng không hề nhắm mắt. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua khắp hang động, như muốn xác nhận rằng Ma Chủ tàn niệm đã thực sự biến mất. Khi thấy không còn một chút Ma khí nào cuộn xoáy, một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra từ đôi môi nàng. Nước mắt lăn dài trên gò má nàng, không phải vì đau đớn hay sợ hãi, mà là sự giải tỏa, sự thương tiếc cho Kỷ Trần, và một niềm tự hào âm ỉ.
"Chúng ta... đã làm được..." Tần Vũ thều thào, giọng nói khản đặc, nhưng vẫn chứa đựng một niềm vui sướng không thể kìm nén. Hắn quay sang nhìn Kỷ Vô Nguyệt, rồi nhìn Liễu Thanh Hoan.
Liễu Thanh Hoan, dù thân hình nhỏ bé nhất, nhưng lại là người cuối cùng gục ngã. Nàng đã dồn hết tâm trí và linh lực vào việc hỗ trợ hai người kia, và giờ đây, nàng cũng kiệt quệ. Nàng chậm rãi bước đến, ôm lấy Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, cả ba người tựa vào nhau, như những chiến hữu đã trải qua sinh tử, không thể tách rời. Nàng không khóc, mà chỉ mỉm cười, nụ cười thanh khiết như sương mai, nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc vì những mất mát không thể bù đắp.
"Kỷ Trần... huynh ấy sẽ tự hào," Kỷ Vô Nguyệt thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, nhưng ánh mắt lại hướng lên phía trần hang, như đang nhìn thấy linh hồn của huynh trưởng mình đang mỉm cười từ một nơi xa xôi nào đó.
Liễu Thanh Hoan siết chặt hai người bạn của mình. Nàng ngẩng đầu, nhìn ra phía cửa hang, nơi ánh sáng đầu tiên của bình minh đang dần hé lộ. Những tia nắng yếu ớt, màu vàng cam nhạt, từ từ len lỏi qua màn sương mù còn vương vất bên ngoài, chiếu rọi vào lòng hang sâu thẳm, xua tan đi sự lạnh lẽo và u ám cuối cùng.
"Bình minh đã đến..." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy cảm xúc, "Một bình minh mới... cho tất cả chúng ta."
Từ rất xa, trên một đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa, Cố Trường Minh đứng lặng lẽ bên cạnh Mộ Dung Tuyết. Hắn không hề di chuyển, chỉ đơn giản là đứng đó, nhìn về phía cửa hang động nơi ánh bình minh đang rạng rỡ. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn, từng chứa đựng sự mệt mỏi và thờ ơ, giờ đây lại ánh lên một thứ cảm xúc phức tạp: nỗi buồn, sự hoài niệm, và một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định.
Hắn đã thấy tất cả. Hắn đã thấy sự kiên cường của Tần Vũ, sự dũng cảm của Kỷ Vô Nguyệt, và sự trí tuệ của Liễu Thanh Hoan. Hắn đã thấy họ vượt qua nỗi đau, vượt qua sự sợ hãi, vượt qua chính bản thân mình để hoàn thành sứ mệnh. Hắn đã thấy họ trưởng thành, không chỉ về mặt tu vi, mà về cả tâm hồn. Họ đã không còn là những đứa trẻ cần được bảo vệ, mà đã trở thành những trụ cột thực sự của đại lục Tiên Nguyên.
Một nụ cười nhẹ, đầy hoài niệm nhưng cũng tràn ngập hy vọng, xuất hiện trên môi Cố Trường Minh. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như trút bỏ một gánh nặng ngàn năm đã đè nặng lên linh hồn. Anh đã tin tưởng đúng người. Anh đã đi đúng con đường. Sự hy sinh của Kỷ Trần, và của biết bao người khác, không phải là vô ích.
"Họ đã làm được," Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng nói, giọng nói nàng trong trẻo như tiếng suối reo, đôi mắt phượng của nàng cũng ánh lên sự tự hào. Nàng hiểu rõ Cố Trường Minh hơn bất kỳ ai. Nàng biết, khoảnh khắc này đối với anh có ý nghĩa lớn lao đến mức nào. "Đại lục Tiên Nguyên... cuối cùng cũng có thể bước sang một trang mới."
Cố Trường Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn quay người, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió lạnh. Hắn không cần phải ở lại để chứng kiến cảnh ăn mừng, hay để nhận lời tán dương. Vai trò của hắn đã kết thúc. Hắn đã chỉ dẫn, đã định hướng, và giờ đây, thế hệ trẻ đã có thể tự mình đứng vững.
"Chúng ta đi thôi," hắn nói với Mộ Dung Tuyết, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút mệt mỏi nhưng cũng đầy sự nhẹ nhõm.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười. Nàng biết, dù Ma Chủ tàn niệm đã bị diệt trừ, nhưng hành trình của Cố Trường Minh vẫn chưa kết thúc. Anh vẫn còn những vết thương lòng cần được chữa lành, những gánh nặng cần được buông bỏ hoàn toàn. Nhưng giờ đây, ít nhất, anh đã có thể tìm thấy một chút bình yên.
Hai người họ dần dần rời khỏi đỉnh núi, để lại phía sau là ngọn núi phủ tuyết trắng xóa, và phía xa xa, những tia nắng bình minh đang rạng rỡ chiếu rọi lên một thế giới đang dần hồi sinh. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, với những người trẻ tuổi, kiệt sức nhưng đầy tự hào, sẽ là những người kiến tạo nên tương lai.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.