Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 447: Tàn Niệm Hồi Quang: Hơi Thở Cuối Cùng Của Ma Chủ
Băng Tuyết Chi Nguyên vẫn còn chìm trong màn đêm thăm thẳm khi tiếng thét cuối cùng của Ma Chủ tàn niệm dội vào không gian, xé tan sự tĩnh mịch, rồi tan biến vào hư vô. Tiếng rít ghê rợn ấy như một bản giao hưởng kinh hoàng của sự kết thúc, để lại sau lưng một khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít thê lương và tiếng băng nứt khe khẽ, như hơi thở nặng nề của một thế giới vừa trải qua cơn bạo bệnh. Rạng đông đang hé, nhưng ánh sáng yếu ớt của nó bị màn sương mù dày đặc nuốt chửng, chỉ đủ để phủ lên chiến trường một màu xám ảm đạm, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Mùi ma khí tanh tưởi vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã dịu đi rất nhiều, nhường chỗ cho mùi băng tuyết thuần khiết, pha lẫn mùi máu tươi và bụi đất, một sự pha trộn kỳ lạ giữa sự chết chóc và khởi đầu mới.
Trên nền băng tuyết trắng xóa, những bóng người loang lổ như những chấm mực đen trên một bức tranh thủy mặc buồn. Liên quân chính đạo, sau một đêm chiến đấu trường kỳ, đang chậm rãi củng cố lại lực lượng. Những tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh, tiếng gọi tên đồng đội lạc giọng, và tiếng bước chân nặng nề trên tuyết dày đặc tạo nên một bản hòa tấu bi thương. Các tu sĩ kiệt sức, áo quần tả tơi, gương mặt lấm lem bùn đất và máu khô, nhưng ánh mắt họ vẫn không rời khỏi trung tâm chiến trường, nơi Ma Chủ tàn niệm vừa tan rã.
Tần Vũ đổ gục xuống, Phá Thiên Kiếm rơi khỏi tay, cắm sâu vào nền băng, chuôi kiếm rung lên bần bật như vẫn còn lưu giữ dư chấn của cú ra đòn chí mạng. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội, mỗi hơi thở đều như xé toạc buồng phổi. Toàn thân đau nhức, tê dại, như có hàng ngàn mũi kim châm vào từng thớ thịt. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một cảm giác nhẹ nhõm đến tột cùng trỗi dậy, xua đi phần nào sự mệt mỏi. Đó là cảm giác của một gánh nặng vừa được trút bỏ, một cuộc chiến đã đến hồi kết. Thế nhưng, xen lẫn với sự nhẹ nhõm ấy, là một nỗi đau mất mát không thể tả xiết, âm ỉ và dai dẳng. Hắn nhớ đến Kỷ Trần, đến ánh sáng vàng rực cuối cùng của ông, đến lời dặn dò đứt quãng của Liễu Thanh Hoan, đến giọng nói trầm ổn của Cố Trường Minh. Tất cả như một cuộn phim quay chậm trong tâm trí, khắc sâu vào linh hồn hắn cái giá của chiến thắng.
Kỷ Vô Nguyệt, với mái tóc đen dài rũ xuống, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây đẫm lệ, vội vàng chạy đến bên Tần Vũ. Nàng ôm lấy hắn thật chặt, không nói một lời. Sự kiên cường thường thấy của nữ hiệp đã tan chảy, chỉ còn lại sự yếu đuối và nỗi sợ hãi tột cùng vừa trải qua. Nàng vỗ nhẹ lên lưng Tần Vũ, như muốn trấn an hắn, cũng như muốn tự trấn an chính mình. Bên cạnh họ, Liễu Thanh Hoan quỳ thụp xuống, đôi vai nhỏ bé rung lên bần bật trong tiếng nức nở không kìm được. Nước mắt nàng tuôn rơi như suối, không chỉ vì sự sợ hãi đã qua, vì sự kiệt sức của cơ thể và tinh thần, mà còn vì hình ảnh Kỷ Trần, vì sự hy sinh cao cả của ông, vì cái giá mà họ đã phải trả để có được bình minh này.
Dù kiệt quệ và chìm đắm trong nỗi đau mất mát, ánh mắt của Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan vẫn toát lên một vẻ kiên định lạ thường. Họ nhìn nhau, thấu hiểu nỗi đau chung, và cũng thấy được ngọn lửa hy vọng bùng cháy trong sâu thẳm tâm hồn đối phương.
Tần Vũ, cố gắng lấy lại hơi thở, tay run run chạm vào chuôi Phá Thiên Kiếm. Kiếm vẫn còn ấm, như còn lưu giữ nhiệt độ từ linh hồn Kỷ Trần. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, giọng khàn đặc nhưng đầy ý chí: "Kỷ lão tiền bối đã mở đường cho chúng ta. Chúng ta không thể để sự hy sinh của ông ấy vô ích." Lời nói của hắn không chỉ là lời hứa, mà là một lời thề sắt son, một gánh nặng mới đè lên vai, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ.
Liễu Thanh Hoan, lau vội những giọt nước mắt, cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Nàng là người duy nhất vẫn còn duy trì được sự kết nối tinh thần yếu ớt với Ma khí. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn sự ngây thơ thường thấy, mà thay vào đó là sự trầm tư và cảnh giác. Nàng nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến mức đau nhói, nhưng nàng không hề hay biết. "Ma Chủ tàn niệm chưa hoàn toàn biến mất." Nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy, "Ta cảm nhận được... nó đang cố gắng chạy trốn." Một luồng khí tức yếu ớt, đen mờ, như một cái bóng ma, lướt qua tâm trí nàng, cố gắng lẩn trốn vào những ngóc ngách sâu thẳm nhất của Băng Tuyết Chi Nguyên.
Kỷ Vô Nguyệt đứng thẳng dậy, rút kiếm ra khỏi vỏ. Tiếng kiếm rút ra lạnh lẽo vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi màn sương mù vẫn còn giăng mắc, như đang che giấu một bí mật cuối cùng. "Chúng ta phải đuổi theo. Ngay bây giờ, khi nó yếu nhất." Giọng nàng dứt khoát, mang theo một ý chí thép, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Nỗi đau mất mát là có thật, nhưng nhiệm vụ còn dang dở thì không thể trì hoãn. Họ không thể để mối họa này tái sinh, không thể để sự hy sinh của Kỷ Trần trở nên vô nghĩa. Nàng vung tay, ra hiệu cho các đội trinh sát còn khả năng chiến đấu tập hợp. Dù mệt mỏi, nhưng kỷ luật vẫn được duy trì. Họ là những người cuối cùng đứng vững, và trách nhiệm của họ là hoàn thành mọi thứ.
Xa hơn một chút, Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y đã bạc màu và lấm bụi, vẫn giữ được vẻ thanh khiết thoát tục. Nàng đang bình tĩnh điều phối công tác hậu cần, hướng dẫn các tu sĩ y thuật chữa trị thương binh, và bố trí phòng thủ cho hậu phương. Đôi mắt phượng của nàng, dù chứa đựng nỗi đau xót sâu sắc cho Kỷ Trần và những đồng đội đã ngã xuống, vẫn ánh lên sự kiên định và thấu hiểu. Nàng biết, ngay cả khi Ma Chủ tàn niệm đã bị đánh bại, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc hoàn toàn. Vẫn còn những tàn dư cần phải dọn dẹp, và một mối nguy tiềm tàng vẫn đang lẩn khuất. Nàng nhìn về phía ba người Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Liễu Thanh Hoan, khẽ thở dài. Thế hệ trẻ đã trưởng thành, đã sẵn sàng gánh vác, nhưng cái giá phải trả... quả thực quá đắt. Nàng cũng cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt, mờ nhạt, đang cố gắng tẩu thoát. Đó là bản năng của một tiên tử, một sự nhạy cảm bẩm sinh với ma khí. Nhưng nàng không lên tiếng. Nàng tin vào sự lựa chọn của Cố Trường Minh, tin vào sức mạnh và ý chí của thế hệ mới. Trách nhiệm của nàng là bảo vệ những gì còn lại, tạo điều kiện tốt nhất cho họ hoàn thành sứ mệnh cuối cùng.
***
Vài giờ sau, tại tổng hành dinh tạm thời ở Thiên Nhai Thành, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Ánh sáng mặt trời đã lên cao, xuyên qua những ô cửa sổ lớn của tòa kiến trúc cổ kính, rọi vào căn phòng chứa đầy bản đồ và pháp khí truyền tin. Gió lớn bên ngoài rít lên từng hồi, nhưng bên trong lại tĩnh lặng đến lạ. Không có tiếng la hét của chiến trường, không có mùi máu tanh nồng nặc. Chỉ có tiếng bút sột soạt, tiếng lật giấy, và tiếng thảo luận trầm thấp.
Cố Trường Minh vẫn đứng đó, trước một bản đồ lớn trải dài trên chiếc bàn đá cổ. Bản đồ không chỉ hiển thị địa hình, mà còn phản chiếu những điểm sáng tối mờ ảo, biểu thị cho sự dao động của Ma khí trên khắp đại lục. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú nhưng toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nay lại ánh lên một tia ưu tư, xen lẫn chút thanh thản. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe những báo cáo được truyền đến qua pháp khí, và thỉnh thoảng dùng ngón tay thon dài, khẽ chạm vào bản đồ, nơi những điểm sáng tối đang di chuyển theo một quy luật kỳ lạ.
Lão Quỷ Trần, với bộ râu tóc bạc phơ rối bù và chiếc trường bào cũ kỹ, đứng cạnh Cố Trường Minh. Đôi mắt đục ngầu của lão tinh tường dõi theo từng cử chỉ của hắn, và thỉnh thoảng lão lại khẽ hắng giọng, bày tỏ sự đồng tình hoặc thắc mắc. Một vài cố vấn khác, những tu sĩ lão luyện còn sót lại của liên minh, cũng có mặt, gương mặt họ vẫn còn in hằn vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào bản đồ, cố gắng nắm bắt từng thông tin mà Cố Trường Minh đang phân tích.
"Nó đang tan rã," Cố Trường Minh khẽ nói, giọng trầm thấp, vang vọng trong không gian yên tĩnh. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một vùng trên bản đồ, nơi luồng Ma khí đang lan tỏa một cách hỗn loạn, nhưng cũng đồng thời co cụm lại một cách kỳ lạ. "Nhưng không hoàn toàn chết." Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào tâm trí những người xung quanh. "Sức mạnh của nó đã bị Phá Thiên Kiếm phá hủy gần hết, nhưng ý thức tàn niệm của Ma Chủ vẫn còn đó, phân tán thành vô số mảnh nhỏ." Hắn di chuyển ngón tay, vẽ một đường cong trên bản đồ, theo sau là hàng loạt những chấm đen li ti đang di chuyển với tốc độ chóng mặt. "Hầu hết các mảnh nhỏ đang cố gắng tìm cách ẩn nấp, hoặc tự tan biến để tránh bị truy quét. Nhưng có một mảnh lớn nhất..." Hắn chỉ vào một chấm đen lớn hơn, đang dần dần rút về một khu vực hẻo lánh, nằm sâu dưới lòng đất, nơi Ma khí vẫn còn nồng đậm. "...nó đang rút về đây, cố gắng phong ấn chính mình để tìm cách hồi phục."
Lão Quỷ Trần vuốt bộ râu bạc, khẽ gật đầu. "Dù đã suy yếu, nhưng tàn niệm của một Ma Chủ vẫn là mối nguy hiểm khôn lường. Không dễ để kết liễu nó." Lão nói, giọng khàn khàn, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến vô số thăng trầm. "Ngay cả khi nó chỉ còn là một phần nhỏ của bản thể gốc, Ma Chủ vẫn là Ma Chủ. Ý chí của nó có thể vượt qua sự suy yếu của thân xác, tìm cách tái sinh."
Cố Trường Minh không đáp lời, chỉ khẽ nhắm mắt lại trong giây lát. Hắn cảm nhận được sự thật trong lời nói của Lão Quỷ Trần. Ma Chủ tàn niệm là một thực thể cổ xưa, với ý chí tồn tại mạnh mẽ đến mức khó tin. Ngay cả khi bị đánh bại hoàn toàn, chỉ cần một mảnh nhỏ nhất thoát đi, nó vẫn có thể trở thành mầm mống cho một tai họa khác trong tương lai xa. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và hắn hiểu rõ rằng, để có được bình yên thực sự, mọi mối nguy hiểm cần phải được dập tắt triệt để.
"Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta," Cố Trường Minh mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn dùng linh lực điểm nhẹ vào chấm đen lớn nhất trên bản đồ. Điểm sáng lóe lên, như một dấu hiệu định mệnh. "Chúng ta không thể cho nó thời gian để tự phong ấn và hồi phục. Một khi nó đã phong ấn thành công, việc tìm ra và tiêu diệt nó sẽ khó khăn gấp vạn lần, thậm chí là bất khả thi." Hắn xoay người, nhìn về phía Mộ Dung Tuyết, người đang nhận chỉ thị qua pháp khí truyền tin từ hắn. "Liên lạc với Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Liễu Thanh Hoan. Truyền đạt lộ trình truy đuổi này. Hãy nhấn mạnh rằng đây là một cuộc đua với thời gian. Và cảnh báo họ..." Hắn dừng lại, lời nói mang một vẻ nghiêm trọng đặc biệt, "...dù Ma Chủ tàn niệm yếu ớt, nó vẫn có thể giăng bẫy, lợi dụng sự tuyệt vọng của nó để tạo ra những đòn phản công cuối cùng, hoặc kích hoạt những cấm chế cổ xưa. Cẩn trọng tối đa."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, khuôn mặt xinh đẹp toát lên vẻ nghiêm nghị. Nàng hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của Cố Trường Minh. Dù Ma Chủ đã bị đánh bại, nhưng con đường đến chiến thắng hoàn toàn vẫn còn đầy chông gai. Nàng bắt đầu truyền tin, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định, từng lời từng chữ đều được truyền đi một cách chính xác. Cố Trường Minh quay trở lại bản đồ, ánh mắt hắn dõi theo những chấm đen nhỏ khác đang tan biến dần. Hắn biết, thế giới đang cố gắng chữa lành, Ma khí đang tiêu tán, nhưng để bình minh thực sự đến, vẫn cần một cú dứt điểm cuối cùng. Và lần này, hắn sẽ không ra tay trực tiếp. Hắn đã thấy thế hệ mới đứng lên, và đây là lúc họ phải tự mình hoàn thành sứ mệnh của mình. Nỗi buồn về Kỷ Trần vẫn còn đó, một vết sẹo mãi mãi trong tâm hồn, nhưng nó không còn là một gánh nặng. Giờ đây, nó là một lời nhắc nhở về giá trị của sự hy sinh, và niềm tin vào tương lai. Hắn đã chấp nhận vai trò mới của mình: người chỉ đường, người giữ lửa, nhưng không phải là người gánh vác tất cả.
***
Ngay sau khi nhận được chỉ thị từ Mộ Dung Tuyết, đội quân tinh nhuệ do Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan dẫn đầu đã không chút chần chừ, lao đi như một mũi tên xé gió. Họ không quay lại tổng hành dinh để nghỉ ngơi, không dừng lại để chữa trị những vết thương còn rỉ máu. Ý chí của họ đã được tôi luyện qua lửa đạn, trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Mục tiêu duy nhất trong tâm trí họ là mảnh tàn niệm Ma Chủ đang cố gắng tẩu thoát.
Họ truy kích theo dấu vết Ma khí suy yếu, xuyên qua những vùng đất hoang tàn của Viễn Cổ Chiến Trường. Cảnh tượng trước mắt họ là một bức tranh bi thảm của sự tàn phá. Những dãy núi bị san phẳng, những khu rừng cổ thụ hóa thành than, những con sông cạn khô chỉ còn trơ trọi đá sỏi. Mùi máu tanh và bụi đất vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về cuộc chiến khốc liệt vừa qua. Bầu trời âm u, gió lạnh rít qua những khe đá, mang theo hơi thở của sự chết chóc.
Thế nhưng, giữa những cảnh tượng hoang tàn ấy, Tần Vũ lại nhận ra những dấu hiệu đầu tiên của sự hồi sinh. Hắn nhìn thấy những chồi cỏ dại yếu ớt đang cố gắng vươn lên từ kẽ đá nứt nẻ, bất chấp sự khắc nghiệt của môi trường. Ở một vài nơi, luồng Ma khí đã tiêu tán hoàn toàn, nhường chỗ cho một làn không khí trong lành, dù vẫn còn lạnh buốt. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. "Ma khí đã yếu đi nhiều," hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, như đang tự nói với chính mình. "Thế giới đang cố gắng chữa lành." Hắn vung Phá Thiên Kiếm, dễ dàng chém bay một con Ma vật còn sót lại đang cố gắng tấn công bất ngờ. Con quái vật gầm gừ yếu ớt rồi tan biến thành làn khói đen, không còn sự hung hãn và sức mạnh đáng sợ như trước.
Kỷ Vô Nguyệt, với ánh mắt cảnh giác quét quanh, không bỏ sót một chi tiết nào. Nàng gật đầu đồng tình với Tần Vũ, nhưng giọng nói vẫn đầy sự thúc giục: "Nhưng Ma Chủ tàn niệm vẫn còn đó. Chúng ta phải nhanh lên, trước khi nó có thể tìm cách phục hồi dù chỉ một chút." Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của việc chậm trễ. Một mầm mống tai họa, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể phát triển thành một cây cổ thụ khổng lồ nếu được nuôi dưỡng đủ lâu. Nàng ra hiệu cho đội hình tăng tốc, dẫn đầu đội quân tinh nhuệ vượt qua những địa hình hiểm trở.
Liễu Thanh Hoan đi sát bên Kỷ Vô Nguyệt, đôi mắt nàng nhắm hờ, tập trung cảm nhận những luồng Ma khí còn sót lại. Nàng là cầu nối thông tin quan trọng nhất, là con mắt của Cố Trường Minh trên chiến trường này. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi của Ma Chủ tàn niệm, một cảm giác không khác gì một con thú bị thương đang cố gắng tìm nơi ẩn náu cuối cùng. Cảm giác quen thuộc đó khiến nàng rùng mình, nhớ lại những khoảnh khắc kinh hoàng khi Ma Chủ còn nguyên vẹn. Đột nhiên, nàng mở bừng mắt, chỉ về phía trước, nơi một thung lũng sâu thẳm ẩn mình sau những vách đá lởm chởm. "Nó ở đó! Ta cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc... và một sự tuyệt vọng khủng khiếp." Giọng nàng đầy sự chắc chắn, pha lẫn một chút rùng mình.
Đội quân tinh nhuệ tiếp tục tiến lên, đối mặt với những nhóm Ma tộc tàn dư hoảng loạn. Chúng là những binh lính Ma tộc còn sót lại, sức chiến đấu đã giảm sút đáng kể sau cái chết của Xích Diễm Ma Tướng và sự tan rã của Ma Chủ. Chúng co cụm lại, gầm gừ yếu ớt, cố gắng chống trả một cách vô vọng. Tần Vũ, với Phá Thiên Kiếm trong tay, không còn cảm thấy sự mệt mỏi thể xác. Hắn lao vào giữa vòng vây Ma tộc, kiếm khí rực sáng, xé tan màn đêm, dễ dàng dọn dẹp từng chướng ngại vật. Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan phối hợp ăn ý, nàng sử dụng pháp thuật khống chế và tấn công từ xa, còn Liễu Thanh Hoan liên tục điều chỉnh hướng đi, dẫn dắt đội hình vượt qua những con đường ẩn khuất nhất, nơi Ma khí vẫn còn nồng đậm.
Họ đi qua những khu vực nơi những trận chiến nhỏ lẻ vẫn đang diễn ra, nơi những tu sĩ chính đạo đang cố gắng truy quét những Ma vật còn sót lại. Khi thấy Tần Vũ và đội quân của hắn, những tu sĩ đó đều ánh lên vẻ ngưỡng mộ và hy vọng. Cái tên "Phá Thiên Kiếm" đã trở thành một biểu tượng, và Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Liễu Thanh Hoan đã trở thành những người hùng mới của đại lục Tiên Nguyên. Sự trưởng thành của họ, sự kiên cường của họ, là minh chứng cho con đường mà Cố Trường Minh đã chọn, một con đường tuy đau đớn nhưng đã mang lại những hạt giống hy vọng mới. Dù trong lòng vẫn mang nỗi đau mất mát Kỷ Trần, nhưng mỗi bước chân của họ đều kiên định, mỗi ánh mắt đều rực cháy quyết tâm. Họ biết, họ đang mang trên vai sứ mệnh của cả một thế giới, và họ sẽ không gục ngã.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, đội quân của thế hệ trẻ cuối cùng cũng dồn được mảnh tàn niệm Ma Chủ lớn nhất vào một hang sâu dưới lòng đất. Cửa hang là một vết nứt khổng lồ trên vách núi đá đen, miệng hang rộng lớn như một con thú khổng lồ đang há to mồm chờ đợi. Không khí xung quanh hang trở nên nặng nề, âm u và lạnh lẽo hơn bất kỳ nơi nào họ từng đi qua. Ma khí tại đây nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy thành những luồng khói đen lượn lờ, như những con rắn độc đang ẩn mình trong bóng tối. Nhưng không khí ngột ngạt và bị dồn ép này lại không còn sự hung bạo và hỗn loạn như trước, mà thay vào đó là một sự yếu ớt, một sự co cụm lại đầy tuyệt vọng, như một sinh vật đang cố gắng tạo ra một lớp vỏ bọc cuối cùng để bảo vệ sự sống đang lụi tàn của mình.
Tần Vũ đứng trước cửa hang, nắm chặt Phá Thiên Kiếm. Kiếm thân rung động mạnh mẽ, phát ra một thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt, như đang cộng hưởng với luồng Ma khí đang hỗn loạn bên trong. Hắn hít sâu một hơi, mùi đất ẩm và Ma khí nồng nặc tràn vào lồng ngực, nhưng hắn không còn cảm thấy khó chịu. Hắn đã quen với nó, và giờ đây, nó chỉ là dấu hiệu của một kết thúc. Gương mặt điển trai của hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi của một chiến binh vừa trải qua trận chiến sinh tử, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một ý chí kiên cường không gì lay chuyển được. "Nó ở ngay đây." Hắn nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Hơi thở cuối cùng của nó." Hắn có thể cảm nhận được sự run rẩy, sự yếu ớt của thực thể bên trong hang, như một ngọn nến sắp tàn đang cố gắng bùng cháy lên lần cuối.
Liễu Thanh Hoan đứng cạnh Tần Vũ, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây ánh lên sự quyết đoán. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng hơn ai hết sự dao động của Ma khí. Nàng biết, Ma Chủ tàn niệm đang cố gắng làm gì. "Ma Chủ tàn niệm đang cố gắng hấp thụ chút linh khí còn sót lại trong hang để trì hoãn." Nàng nói, giọng nói không còn sự rụt rè của một cô gái trẻ, mà thay vào đó là sự kiên định của một người chỉ huy. "Chúng ta không thể cho nó cơ hội đó!" Nàng giơ tay lên, một đạo phù chú màu xanh lục ngưng tụ trên đầu ngón tay, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Nàng đã không còn là cô bé ngây thơ từng sợ hãi trước sức mạnh của Ma tộc. Sự hy sinh của Kỷ Trần đã biến nàng thành một người khác, mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn.
Kỷ Vô Nguyệt, với dáng người cao ráo và mạnh mẽ, đứng phía sau Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan, như một bức tường vững chắc. Nàng quan sát kỹ lưỡng cửa hang, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng ngóc ngách, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào. Nàng biết, dù Ma Chủ tàn niệm đã suy yếu, nhưng nó vẫn là một thực thể cổ xưa với những thủ đoạn xảo quyệt. "Dù suy yếu, nó vẫn nguy hiểm." Nàng nói, giọng nói rõ ràng và dứt khoát. "Hãy cẩn trọng tối đa." Nàng rút song kiếm ra khỏi vỏ, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn. Các tu sĩ còn lại của đội quân tinh nhuệ đứng phía sau họ, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt đều hướng về phía cửa hang, sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng. Họ biết, đây là khoảnh khắc quyết định, là lúc chấm dứt hoàn toàn mối họa đã ám ảnh đại lục Tiên Nguyên bấy lâu nay.
Tần Vũ giơ Phá Thiên Kiếm lên cao, mũi kiếm hướng thẳng vào lòng hang sâu thẳm. Kiếm khí màu xanh lam bùng lên mạnh mẽ, xua tan một phần màn Ma khí dày đặc trước cửa hang. Tiếng kiếm rung động, như một tiếng gầm gừ trầm thấp, báo hiệu một cuộc chiến sắp bắt đầu. Hắn nhìn về phía Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan, ánh mắt họ giao nhau, không cần lời nói, họ đã thấu hiểu nhau. Nỗi đau mất mát Kỷ Trần vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó đã biến thành động lực, thành sức mạnh. Áp lực của việc là những người cuối cùng đối mặt với Ma Chủ tàn niệm là rất lớn, nhưng họ đã sẵn sàng. Họ đã trưởng thành, đã gánh vác trách nhiệm.
Tần Vũ quay lại, nhìn vào lòng hang sâu thẳm, nơi Ma khí cuộn xoáy. Hắn biết, đây sẽ là một trận chiến cam go, không phải chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí, là sự kiên cường. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã thấy được hy vọng, đã thấy được bình minh đang hé. Và giờ đây, hắn, cùng với Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan, sẽ là những người cuối cùng dập tắt bóng tối, mang lại ánh sáng trọn vẹn cho thế giới này. Họ sẽ không để bất kỳ mảnh tàn niệm nào của Ma Chủ thoát đi.
Với một tiếng gầm nhẹ, Tần Vũ lao thẳng vào hang sâu, Phá Thiên Kiếm rực sáng, xé toạc màn Ma khí dày đặc. Kỷ Vô Nguyệt và Liễu Thanh Hoan theo sát phía sau, pháp thuật và kiếm khí của họ bùng nổ, sẵn sàng đối mặt với hơi thở cuối cùng của Ma Chủ, và chấm dứt mọi thứ, một lần và mãi mãi.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.