Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 457: Ảo Ảnh Tâm Ma: Niềm Tin Rạn Nứt
Bình minh đã hé rạng, nhưng ánh sáng yếu ớt của nó chẳng thể xua tan màn ma khí còn vương vấn trong Hư Vô Tháp, như một tấm màn tang đen kịt bao phủ lấy linh hồn. Không khí đặc quánh mùi tanh nồng của ma khí, hòa lẫn với vị mặn chát của mồ hôi và nỗi sợ hãi vô hình, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. 'Trận Pháp Phong Thần Cổ' vẫn đứng vững, những đường vân linh quang cổ xưa vẫn chầm chậm luân chuyển trên bề mặt tháp đá, nhưng sự uy nghi của nó giờ đây lại mang một vẻ gì đó tang thương, như một tượng đài đang gắng gượng chống chọi với dòng chảy hủy diệt.
Cố Trường Minh vẫn ngồi tĩnh tọa ở trung tâm trận pháp, thân hình cao gầy của hắn tựa như một cây tùng cô độc giữa phong ba bão táp. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt mệt mỏi, từng thân ảnh đang cố gắng chống đỡ tàn dư của đợt tấn công vừa rồi. Hắn không nói gì, nhưng cảm nhận được rõ ràng sự bất thường đang len lỏi trong không gian: một làn sóng năng lượng vô hình, lạnh lẽo đến tận xương tủy, không phải là sức mạnh vật lý hung hãn như những gì Ma Chủ đã phô trương trước đó, mà là một thứ thao túng tinh vi, quỷ dị, đang len lỏi vào từng tâm trí, gặm nhấm ý chí và niềm tin.
Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại chứa đựng cả ngàn năm mỏi mệt. 'Nó đã đổi chiến thuật... không còn là sức mạnh thô bạo. Nó đang tìm cách từ bên trong phá vỡ chúng ta.' Hắn thầm nghĩ, lòng tràn ngập một nỗi lo lắng sâu sắc mà hắn hiếm khi bộc lộ ra ngoài. Ma Chủ tàn niệm, dù chỉ còn là một ý niệm, vẫn giữ được sự xảo quyệt và thâm độc đến kinh người. Nó đã nhận ra rằng tấn công trực diện chỉ làm liên minh thêm đoàn kết, và giờ đây, nó đang nhắm vào điểm yếu nhất của con người: nỗi sợ hãi, sự nghi ngờ, và những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn. Hắn đã từng trải qua điều này, trong kiếp trước, khi những người đồng đội của hắn dần sụp đổ dưới áp lực tinh thần, khi lòng tin bị lung lay, và sự phản bội trở thành điều tất yếu.
Cố Trường Minh nhẹ nhàng đứng dậy, từng bước chân hắn vô cùng yên tĩnh, như thể hắn đang đi trên những đám mây vô ảnh. Thần thức của hắn, mạnh mẽ và tinh thuần đến mức gần như vô hình, bao phủ lấy từng tu sĩ, cố gắng xoa dịu những dao động nhỏ trong tâm trí họ. Hắn thấy Liễu Thanh Hoan co rúm người lại, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngấn nước, đôi môi nhỏ nhắn không ngừng mấp máy như đang lẩm bẩm điều gì đó đầy sợ hãi. Nàng tựa hồ như một bông hoa nhỏ đang chịu đựng cơn bão tố, sự ngây thơ và hồn nhiên của nàng trở thành một vết nứt lớn mà Ma Chủ có thể dễ dàng lợi dụng.
Mộ Dung Tuyết, dù vẫn đứng vững ở vị trí chủ chốt, nhưng vẻ thanh khiết thường ngày của nàng đã bị thay thế bằng sự căng thẳng tột độ. Nàng cắn chặt môi, đến mức bật máu, đôi mắt phượng vốn sáng ngời giờ đây lại lộ rõ vẻ hoài nghi và đấu tranh. Một làn sương mỏng dường như đang bao phủ lấy tâm trí nàng, và Cố Trường Minh có thể cảm nhận được những luồng ý niệm u tối đang vây hãm nàng. Hắn biết, nàng đang phải đối mặt với những bóng ma của quá khứ, những ảo ảnh về sự thất bại, về cái chết của hắn trong kiếp trước, và gánh nặng của trách nhiệm đang đè lên đôi vai gầy guộc.
Còn Tần Vũ, người luôn tự tin và kiêu ngạo, giờ đây lại run rẩy một cách khó nhận thấy. Anh nhắm nghiền mắt, khuôn mặt điển trai góc cạnh giờ đây đầy vẻ thống khổ. "Vô dụng... ta vẫn chỉ là kẻ thất bại..." anh lầm bẩm, giọng nói vang dội thường ngày giờ đây yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Cố Trường Minh có thể thấy rõ những vết rạn nứt trong lòng Tần Vũ, những vết thương từ sự kiêu ngạo bị tổn thương, từ những kỳ vọng mà anh không thể đạt được, và Ma Chủ đang không ngừng khoét sâu vào những vết thương đó.
Hắn cũng cảm nhận được sự mệt mỏi của Kỷ Vô Nguyệt, dù nàng vẫn kiên cường giữ vững thần thái lạnh lùng. Ánh mắt nàng dù kiên định, nhưng vẫn ánh lên sự bất an. Lâm Uyên thì đang cố gắng hết sức để duy trì trường lực thanh tẩy, nhưng đôi mắt to tròn của nàng đã bắt đầu mất đi vẻ long lanh thường ngày, thay vào đó là sự u sầu và hoang mang. Bạch Vô Trần, dù trầm tĩnh, nhưng trán ông đã nhăn lại thành những nếp sâu, phất trần trong tay khẽ run lên. Ngay cả những người già dặn như Lão Quỷ Trần hay Thái Ất Chân Nhân cũng lộ rõ vẻ lo lắng, thần sắc nặng nề.
Cố Trường Minh biết, Ma Chủ đang dùng thứ vũ khí đáng sợ nhất của nó: sự hủy diệt tinh thần. Đây không phải là điều hắn có thể thay thế họ gánh vác. Mỗi người phải tự mình đối mặt với những con quỷ bên trong. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên có được hay không, lại phụ thuộc vào sự kiên cường của những người này. Hắn không thể cứu thế giới bằng cách chết đi một lần nữa, nhưng hắn có thể chỉ đường cho họ tự cứu lấy mình. Sự mệt mỏi trong hắn không phải là sự buông xuôi, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của cuộc chiến này.
Ánh sáng mờ ảo của 'Trận Pháp Phong Thần Cổ' chập chờn, như một ngọn nến đang lay lắt trong gió, phản chiếu lên những gương mặt xanh xao, tái nhợt của các tu sĩ. Một vài giờ trôi qua, nhưng cảm giác ngột ngạt trong Hư Vô Tháp không hề giảm bớt, trái lại, nó càng lúc càng trở nên dày đặc, đè nén lên lồng ngực mỗi người.
Ma Chủ tàn niệm, nhận thấy những đợt tấn công trực diện không hiệu quả, đã tăng cường sức mạnh của những ảo ảnh tâm linh. Không còn là những luồng ma khí đen đặc hay những đòn đánh vật lý đơn thuần, Ma Chủ giờ đây đang dệt nên một mạng lưới ảo ảnh tinh vi, mỗi sợi dây đều được tạo nên từ nỗi sợ hãi và sự yếu đuối sâu thẳm nhất trong lòng người. Tiếng gió rít qua những khe nứt của Hư Vô Tháp giờ đây không còn đơn thuần là âm thanh của thiên nhiên, mà biến thành những tiếng cười nhạo cợt ghê rợn, những lời thì thầm độc địa vang vọng trong tâm trí, tựa như hàng vạn con quỷ đang thì thầm bên tai, khoét sâu vào vết thương lòng của mỗi người. Mùi ma khí hôi thối trở nên ám ảnh hơn, đôi khi biến thành mùi máu tanh nồng, mùi xác chết mục rữa, hay mùi lưu huỳnh khét lẹt trong tâm trí các nạn nhân, đẩy họ vào một cơn ác mộng chân thực đến kinh hoàng.
Mộ Dung Tuyết, trong vị trí chủ chốt của trận pháp, đột nhiên run rẩy dữ dội. Hàng loạt hình ảnh đáng sợ bủa vây lấy tâm trí nàng, chân thực đến mức nàng cảm thấy như mình đang sống lại từng khoảnh khắc đau đớn nhất. Nàng thấy Cố Trường Minh gục ngã trong vũng máu, ánh mắt hắn dần mất đi sự sống, và nàng, Mộ Dung Tuyết, bất lực đứng nhìn. Tiếng Ma Chủ vang vọng trong tâm trí nàng, không phải là một giọng nói cụ thể, mà là một ý niệm hằn học, lạnh lẽo, trực tiếp công kích vào niềm tin và ý chí của nàng: "Ngươi đã thất bại một lần, sẽ thất bại lần nữa. Sức mạnh của ngươi chỉ là phù du. Ngươi không thể cứu hắn, cũng không thể cứu thế giới này." Những lời đó như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim nàng, xoáy sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất của nàng: nỗi sợ hãi về sự yếu đuối của bản thân. Nàng cắn chặt môi, đôi mắt phượng nhắm nghiền, nước mắt lăn dài trên gò má thanh khiết. "Không... không phải vậy... ta sẽ không để chuyện đó xảy ra!" nàng lầm bầm, giọng nói run rẩy, yếu ớt đến thảm thương. Nàng cố gắng vận chuyển linh lực, nhưng tâm trí nàng lại bị giằng xé bởi những ảo ảnh, khiến linh lực trong cơ thể cũng trở nên hỗn loạn, chệch choạc.
Bên cạnh nàng, Tần Vũ cũng chìm sâu vào một ảo ảnh khác, một cơn ác mộng về sự thất bại và vô dụng. Anh thấy mình đứng giữa một chiến trường tan hoang, binh lính của mình gục ngã dưới chân Ma Chủ, còn anh thì bất lực, không thể làm gì. Những tiếng cười nhạo vang vọng, những lời chỉ trích từ những người mà anh từng coi thường: "Tần Vũ, ngươi chỉ là một kẻ khoác lác. Ngươi không xứng đáng là thủ lĩnh. Ngươi yếu kém hơn cả một phàm nhân!" Anh thấy Cố Trường Minh đứng đó, với đôi mắt hổ phách thờ ơ, lạnh lùng nhìn anh sụp đổ, không một chút thương hại hay can thiệp. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau tinh thần này, nỗi đau của sự hổ thẹn và tự ti bị khuếch đại lên gấp vạn lần. Anh ôm lấy đầu, gục xuống, toàn thân run rẩy như bị điện giật. Những lời thì thầm của Ma Chủ trở thành giọng nói của chính anh, tự trách móc, tự dằn vặt: "Ngươi đã thua rồi, Tần Vũ. Ngươi mãi mãi là kẻ thất bại." Linh lực của anh cũng bắt đầu dao động, khiến một phần của trận pháp mà anh đang phụ trách bị lung lay.
Liễu Thanh Hoan, với sự ngây thơ và nhạy cảm của mình, là người dễ bị tổn thương nhất. Nàng nghe thấy những lời thì thầm độc địa về sự vô dụng của mình, về việc nàng chỉ là một gánh nặng cho những người xung quanh. "Ngươi không đủ mạnh. Ngươi chỉ làm chậm bước chân của họ. Họ sẽ chết vì ngươi." Tiếng khóc của nàng vang lên trong vô vọng, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi. Nàng thấy những người thân yêu của mình, Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ, thậm chí cả Cố Trường Minh, đều quay lưng lại với nàng, ánh mắt đầy khinh bỉ. Nàng co rúm người lại, cố gắng thu mình vào một góc, như muốn biến mất khỏi thế giới này.
Các tu sĩ khác cũng bắt đầu lảo đảo, ánh mắt vô hồn hoặc đầy sợ hãi. Một số người bắt đầu tự vả vào mặt mình, cố gắng xua đi những ảo ảnh. Một số khác thì rên rỉ, lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Ma khí vô hình len lỏi vào từng linh hồn, tạo ra những vết nứt trong tâm trí các thủ lĩnh, phá vỡ từng chút một sự kiên cường mà họ đã cố gắng duy trì.
Cố Trường Minh lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm đang leo thang. Đây không còn là một cuộc tấn công dò xét, mà là một đòn đánh tổng lực vào ý chí của liên minh. Hắn vận dụng thần thức, như một ngọn hải đăng mạnh mẽ, cố gắng xuyên phá màn sương mù tâm linh dày đặc do Ma Chủ tạo ra. Luồng thần thức của hắn chạm vào tâm trí Mộ Dung Tuyết, như một dòng suối mát lành xoa dịu những vết bỏng rát. Nàng khẽ giật mình, đôi mắt hé mở, thoáng thấy bóng dáng cao gầy của hắn đứng vững như một ngọn núi. Luồng thần thức ấy cũng chạm đến Tần Vũ, xua đi phần nào những lời thì thầm tự ti. Anh run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt kiên định của Cố Trường Minh.
Nhưng đó chỉ là tạm thời. Sức mạnh của Ma Chủ quá lớn, và số lượng những người cần được bảo vệ quá nhiều. Thần thức của hắn bị kéo căng đến cực hạn, như một sợi dây đàn đang ở ngưỡng đứt. Hắn biết, hắn không thể chiến đấu thay cho họ. Hắn có thể xoa dịu, có thể chỉ đường, nhưng việc vượt qua những con quỷ bên trong phải là của chính họ. 'Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi.' Hắn thầm nhủ. Sự can thiệp của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một sự hỗ trợ bên ngoài. Cuộc chiến thực sự đang diễn ra trong lòng mỗi người.
Buổi trưa, không khí trong Hư Vô Tháp càng trở nên nặng nề và quỷ dị. Màn sương ma khí không hề tan đi, trái lại, nó như đang thấm sâu vào mọi ngóc ngách, mang theo cảm giác lạnh lẽo thấu xương và mùi vị của sự mục nát. Tiếng gió rít thê lương qua những khe nứt của tháp giờ đây được bổ sung bởi những tiếng thì thầm ngày càng lớn, không chỉ trong tâm trí mà còn vang vọng trong không gian vật lý, như hàng trăm ngàn giọng nói đang nói chuyện cùng lúc, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sợ hãi và nghi ngờ. Thi thoảng, còn có tiếng cãi vã nhỏ, tiếng linh khí của trận pháp yếu đi, lách tách như những giọt nước đang nhỏ xuống từ một vách đá xói mòn.
Sự hỗn loạn đã lan rộng như một dịch bệnh. Các tu sĩ bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt nghi kỵ, đầy vẻ ngờ vực. "Liệu chúng ta có đang bị lừa dối không? Có phải Ma Chủ đã xâm nhập vào một trong số chúng ta rồi?" Một tu sĩ lầm bầm, giọng nói run rẩy, ánh mắt quét qua những người xung quanh. Những lời thì thầm về sự phản bội, về việc nghi thức phong ấn là vô ích, về sự mục nát của chính đạo, lan truyền nhanh chóng, khoét sâu vào niềm tin vốn đã lung lay của họ. Cảm giác lạnh lẽo từ ma khí không chỉ thấm vào da thịt, mà còn đóng băng trái tim, khiến mọi người bắt đầu xa lánh nhau.
Kỷ Trần, với gương mặt khắc khổ và đầy vết sẹo chiến trường, cố gắng trấn an những tu sĩ đang hoảng loạn, nhưng chính anh cũng phải vật lộn với những ký ức đau buồn về gia đình. Trong tâm trí anh, những hình ảnh về ngôi làng bị tàn phá, về người thân gục ngã dưới lưỡi kiếm của Ma tộc liên tục hiện về, và những lời thì thầm độc địa hỏi anh rằng liệu sự hy sinh của họ có đáng giá không, liệu anh có đủ mạnh để bảo vệ bất cứ ai không. Anh siết chặt cây thương dài trong tay, gân xanh nổi rõ trên cánh tay rắn chắc, cố gắng xua đi những bóng ma đó, nhưng sự mệt mỏi và nỗi đau đang gặm nhấm anh từ bên trong. "Ngươi có thể buông bỏ thế giới, nhưng thế giới không buông bỏ ngươi," anh lẩm bẩm, nhưng lần này, giọng nói ấy không còn là lời nhắc nhở cho người khác, mà là lời tự nhủ đầy thống khổ cho chính mình.
Thái Ất Chân Nhân, râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào cũ kỹ, tay cầm phất trần, nhìn Cố Trường Minh với vẻ mặt đầy lo lắng. Đôi mắt thông tuệ của ông nhìn thấu sự căng thẳng tột độ trong thần thức của Cố Trường Minh. Ông hiểu Ma Chủ đang làm gì, và ông cũng biết rằng đây là một trận chiến mà Cố Trường Minh không thể hoàn toàn gánh vác. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân quả tuần hoàn," ông khẽ thở dài, câu nói quen thuộc giờ đây mang một vẻ bi ai.
Tử Vi Tiên Tử, với vẻ đẹp thanh tao, thoát tục, cũng không thể giữ được sự bình tĩnh thường ngày. Nàng bước đến gần Cố Trường Minh, ánh mắt đầy âu lo. "Trường Minh, tình hình đang trở nên tồi tệ. Sự đoàn kết đang... rạn nứt," nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một nỗi sợ hãi sâu sắc. Nàng biết, nếu niềm tin của liên minh sụp đổ, thì dù 'Trận Pháp Phong Thần Cổ' có mạnh đến đâu, nó cũng sẽ mất đi ý nghĩa. "Đạo của chúng ta là bảo vệ chúng sinh, không phải phán xét lẫn nhau," nàng cố gắng nhắc nhở, nhưng những lời đó dường như chỉ là một tiếng vọng yếu ớt giữa bản giao hưởng của sự hoảng loạn.
Cố Trường Minh đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, thần thức của anh bị kéo căng đến cực hạn, cố gắng bảo vệ hàng trăm tâm trí cùng lúc. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây đàn đang bị kéo dãn đến mức tối đa, có thể đứt bất cứ lúc nào. Mùi ma khí hôi thối pha lẫn mùi mồ hôi và sợ hãi bủa vây lấy hắn, cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở. Hắn nhận ra Ma Chủ đang lợi dụng nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mỗi người, và hắn không thể một mình gánh vác tất cả. Hắn cần họ tự mình vượt qua, tự mình đứng lên. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn đã chọn hành động, nhưng hành động của hắn giờ đây là để họ học cách tự chọn lựa.
Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt hổ phách lóe lên một tia sáng kiên định. "Ma Chủ đang chơi trò tâm trí," hắn nói khẽ, nhưng giọng nói lại mang một trọng lực kỳ lạ, đủ để át đi những tiếng thì thầm hỗn loạn xung quanh. "Đừng tin vào những gì các ngươi thấy hay nghe thấy. Giữ vững niềm tin của mình!"
Nói đoạn, Cố Trường Minh tung ra một luồng thần thức mạnh mẽ, tập trung, như một mũi tên xuyên qua màn sương mù tâm linh. Luồng thần thức ấy không mang theo sức mạnh tấn công, mà là một sự trấn tĩnh, một lời nhắc nhở sâu thẳm. Nó tạm thời đẩy lùi những ảo ảnh mạnh nhất ra khỏi tâm trí các thủ lĩnh trẻ, khiến họ tỉnh táo đôi chút. Mộ Dung Tuyết, Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt, Lâm Uyên, và Bạch Vô Trần, tất cả đều ngẩng đầu lên, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự.
Cố Trường Minh nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn không còn vẻ thờ ơ, mà thay vào đó là sự kiên định, một tia lửa âm thầm nhưng mạnh mẽ. Hắn nhìn Tần Vũ, không phán xét, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn Liễu Thanh Hoan, ánh mắt như muốn truyền cho nàng một phần dũng khí. Hắn biết, hắn không thể tiếp tục là người gánh vác mọi thứ. Hắn đã thấy những bi kịch lặp lại, và giờ đây, hắn phải buộc họ phải đứng lên chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục này. Hắn đang đối mặt với những lời thì thầm về nỗi sợ thất bại của chính mình, nỗi sợ hãi rằng liệu sự thờ ơ của hắn có đang đẩy thế giới này vào một vực thẳm mới hay không. Nhưng hắn cũng tin rằng, chỉ khi đối mặt với những con quỷ bên trong, họ mới có thể thực sự trưởng thành.
Ma Chủ, bị luồng thần thức của Cố Trường Minh đẩy lùi một phần, dường như trở nên tức giận hơn. Tiếng gầm thét không thành hình của nó lại vang lên, lần này mang theo một sự hung bạo và quyết tâm hủy diệt cao độ hơn. Hắn cảm nhận được một sự chuẩn bị cho đợt phản công tiếp theo, một đợt phản công vật lý mạnh mẽ hơn rất nhiều, khi liên minh đang ở trạng thái tinh thần yếu kém nhất. Ma Chủ đang câu giờ, đang làm suy yếu tinh thần của họ, để rồi giáng đòn cuối cùng.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng đen tối đang cuộn trào từ sâu thẳm U Minh Cổ Địa, giờ đây nó không còn chỉ là ý niệm, mà như một luồng thủy triều dữ dội sắp tràn bờ. Một kỷ nguyên mới có thể sẽ mở ra, nhưng trách nhiệm bảo vệ nó, không phải là của riêng hắn, mà là của tất cả những người đang đứng đây. Hắn không thể cứu thế giới, nhưng hắn có thể buộc thế giới tự cứu lấy mình. Liệu họ có đủ kiên cường để vượt qua thử thách này? Liệu niềm tin của họ có đủ vững vàng để không rạn nứt? Thời gian sẽ trả lời.
Hư Vô Tháp vẫn đứng đó, u ám và trầm mặc, như một chiếc lồng khổng lồ đang giam cầm cả hy vọng lẫn tuyệt vọng. Bên ngoài, những tia sét đen vẫn xé toạc bầu trời, và vầng xoáy đen khổng lồ kia vẫn đang quay cuồng, chờ đợi thời khắc nuốt chửng tất cả. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.