Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 464: Bản Chất Ma Tâm: Thức Tỉnh Ý Chí, Phản Công Tâm Linh
Cố Trường Minh khẽ thở phào, một hơi thở mang theo cả ngàn năm mệt mỏi cùng chút mãn nguyện hiếm hoi. Hắn biết, Ma Chủ tàn niệm sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm cách khác, có thể là một đòn hiểm độc hơn nữa, để phá vỡ nghi thức. Nhưng giờ đây, trụ cột đã được củng cố, và thế hệ trẻ đã trưởng thành vượt bậc dưới áp lực. Họ đã sẵn sàng gánh vác trách nhiệm lớn hơn trong tương lai. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu, và cái giá phải trả có thể vẫn còn rất lớn, nhưng ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, rực cháy trong màn đêm thăm thẳm của U Minh Cổ Địa.
Thế nhưng, ngọn lửa hy vọng ấy, dù bùng cháy mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một đốm nhỏ bé giữa biển cả bóng tối vô biên của U Minh Cổ Địa. Chỉ vài khoảnh khắc sau khi trụ cột trung tâm của Trận Pháp Phong Thần Cổ được củng cố, một làn sóng ma khí đen tối hơn, vô hình hơn, bắt đầu trỗi dậy. Nó không còn là những luồng năng lượng thô bạo, va đập vào kết giới, mà là một sự thẩm thấu quỷ dị, len lỏi qua từng khe hở dù là nhỏ nhất, trực tiếp nhắm vào tâm trí của từng tu sĩ. Mùi tử khí, bùn lầy, ma khí nồng nặc và kim loại rỉ sét trong không khí dường như đặc quánh lại, không chỉ ám ảnh khứu giác mà còn như một 'mùi' vô hình của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, bao trùm lấy không gian. Tiếng gió rít thê lương của U Minh Cổ Địa bỗng chốc xen lẫn những tiếng thì thầm ma mị, vang vọng trong tâm thức mỗi người, như tiếng xương cốt va vào nhau, như tiếng gào rú của vô số oán linh bị giam cầm, nay đã tìm thấy lối thoát để trêu ngươi những linh hồn sống. Bầu không khí trở nên u ám, quỷ dị hơn bao giờ hết, lạnh lẽo đến thấu xương, không chỉ vì nhiệt độ mà còn vì cảm giác bị xâm phạm, bị tấn công từ bên trong.
Sương mù đen dày đặc cuồn cuộn biến thành những ảo ảnh kinh hoàng, nhảy múa trước mắt các tu sĩ. Đó là những hình ảnh về thất bại, về mất mát, về sự phản bội, và sự vô vọng đã chôn vùi sâu thẳm trong ký ức mỗi người. Những tu sĩ vốn đang kiệt sức vì trận chiến dai dẳng, nay lại phải đối mặt với nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của chính mình. Một số bắt đầu hoảng loạn, đôi mắt trợn trừng vô hồn, tay chân run rẩy. Có người tự tấn công chính mình, có người gào thét trong tuyệt vọng, bị tê liệt trong sợ hãi, linh lực tán loạn. Những tiếng bước chân nặng nề của những tu sĩ đang chống chọi với ma khí tâm linh vang lên một cách tuyệt vọng, xen lẫn tiếng la hét kinh hoàng.
Ma Chủ tàn niệm, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý niệm của hắn thì rõ ràng và sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn không nói bằng lời, mà truyền thẳng những âm thanh ghê rợn, những hình ảnh kinh hoàng, những lời thì thầm dụ dỗ đầy chết chóc vào tâm trí từng người. Hắn đặc biệt nhắm vào Cố Trường Minh, người mà hắn coi là kẻ thù lớn nhất, kẻ đã phong ấn hắn không biết bao nhiêu lần trong vô số kiếp luân hồi.
"Ngươi lại thất bại... Mọi hy sinh đều vô ích... Lần này cũng vậy thôi, Cố Trường Minh! Những kẻ ngươi tin tưởng sẽ lại phản bội, những người ngươi bảo vệ sẽ lại chết dưới tay ta!" Giọng thì thầm của Ma Chủ vang vọng trong tâm trí Cố Trường Minh, không chỉ là lời đe dọa, mà còn là sự gợi lại những bi kịch đau đớn nhất trong kiếp trước. Hắn thấy lại hình ảnh Mộ Dung Tuyết ngã xuống trong vòng tay hắn, thấy Tần Vũ hóa thành tro bụi, thấy Liễu Thanh Hoan tan biến trong ánh sáng cuối cùng. Những ảo ảnh sống động như thật, như một lưỡi dao sắc bén khoét sâu vào vết thương lòng chưa lành của hắn.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi dâng trào, những vết sẹo cũ trong linh hồn hắn lại rỉ máu. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã gánh chịu nỗi đau của một người gánh vác số phận cả thế giới. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên là một thứ xa xỉ trong hoàn cảnh này. Hắn không thể buông xuôi, không thể thờ ơ nhìn những người xung quanh hắn bị nhấn chìm trong tuyệt vọng.
Hắn hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những ảo ảnh kinh hoàng ra khỏi tâm trí. "Đừng nghe! Đó là Ma Tâm. Nó không phải thật. Nó chỉ là phản chiếu nỗi sợ của chính các ngươi! Nó sống nhờ sự tuyệt vọng!" Ý niệm của Cố Trường Minh, trầm tĩnh và mạnh mẽ, như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong thần thức của tất cả các tu sĩ. Hắn không ra lệnh, không ép buộc, chỉ là một sự dẫn dắt, một lời nhắc nhở sâu sắc, một lời khẳng định về bản chất của kẻ thù mà hắn đã quá quen thuộc.
Mộ Dung Tuyết, người đứng gần Cố Trường Minh nhất, cũng đang vật lộn với những ảo ảnh của riêng mình. Nàng thấy hình ảnh Cố Trường Minh kiệt sức, tan biến trước mắt nàng, thấy chính nàng bất lực không thể bảo vệ được người mình yêu. Nhưng ý niệm của Cố Trường Minh như một tia sáng xuyên qua màn đêm, giúp nàng trấn tĩnh lại. Đôi mắt phượng của nàng, vốn mang nét ưu sầu, giờ bừng lên sự kiên định. Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực vang vọng: "Trấn tĩnh! Giữ vững tâm thần! Đây là đòn tấn công tâm linh của Ma Chủ! Đừng để nó xâm nhập!"
Nàng nhìn sang Tần Vũ. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn đang run rẩy, đôi mắt sắc bén như kiếm của hắn ánh lên sự sợ hãi. Hắn đang thấy những đồng đội đã ngã xuống, thấy chính hắn thất bại trong việc bảo vệ họ. Nhưng khi nghe lời của Mộ Dung Tuyết và cảm nhận ý niệm của Cố Trường Minh, hắn nghiến răng, nắm chặt thanh kiếm bên hông, cố gắng xua tan ảo ảnh.
Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, đang ôm đầu gào thét. Nàng đang thấy những người thân yêu nhất của mình bị ma khí nuốt chửng, thấy chính nàng yếu đuối không thể làm gì. Nhưng khi cảm nhận được sự kết nối tinh thần từ Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết, đôi mắt to tròn, đen láy của nàng dần lấy lại tiêu cự. Nàng hít một hơi run rẩy, cố gắng tập trung linh lực.
Kỷ Vô Nguyệt, luôn lạnh lùng và dứt khoát, cũng đang nhíu mày, linh lực quanh nàng dao động mạnh. Nàng thấy những bí mật đen tối nhất của mình bị phơi bày, thấy sự kiêu hãnh của nàng bị chà đạp. Nhưng ý chí kiên định của nàng không dễ dàng bị phá vỡ. Nàng tập trung, cố gắng phân tích nguồn gốc của những ảo ảnh.
Lâm Uyên, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, giờ trắng bệch vì sợ hãi, đang lùi lại phía sau Bạch Vô Trần. Nàng thấy những quái vật kinh hoàng xé xác nàng, thấy nàng đơn độc giữa biển máu. Bạch Vô Trần, với vẻ hiền từ và râu tóc bạc phơ, cũng đang nhắm mắt, cố gắng giữ vững tâm thần. Ông là người có kinh nghiệm, nhưng những đòn tấn công tâm linh trực tiếp như thế này vẫn là một thử thách lớn.
Lão Quỷ Trần thì thầm những câu chú cổ quái, tay ông run rẩy điều chỉnh một vài lá bùa trận pháp phụ, ánh mắt đục ngầu đầy lo lắng nhưng vẫn không rời khỏi Cố Trường Minh. Kỷ Trần, với gương mặt khắc khổ, đang đứng vững như một bức tường, bảo vệ những tu sĩ yếu hơn ở rìa trận pháp, cố gắng không để ma khí tâm linh ảnh hưởng đến họ.
Cố Trường Minh, dù cũng bị ảnh hưởng bởi những ảo ảnh của kiếp trước, vẫn giữ vững tâm trí. Hắn đứng đó, thân hình cao gầy toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt, nhưng ánh mắt hổ phách sâu thẳm lại hiện lên sự kiên định đến đáng sợ. Hắn không chỉ tự mình chống chọi, mà còn dùng thần thức mạnh mẽ của mình để phát ra những chỉ dẫn, như những sợi tơ vàng mỏng manh nhưng bền chắc, kết nối với tâm trí của từng tu sĩ, đặc biệt là các thủ lĩnh. Hắn không thể trực tiếp chiến đấu như trước, nhưng sự dẫn dắt tinh thần của hắn, sự thấu hiểu sâu sắc về Ma Chủ, lại trở thành vũ khí quan trọng nhất. Hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tâm linh này, là điểm tựa vững chắc cho những linh hồn đang chao đảo.
***
U Minh Cổ Địa chìm trong màn đêm sâu thẳm, nhưng giờ đây, giữa làn sương mù đen đặc và gió lạnh buốt xương, đã có thêm những ánh sáng yếu ớt của linh lực từ các tu sĩ, tạo thành một vòng tròn bảo vệ mong manh. Tiếng thì thầm ma mị của Ma Chủ vẫn hiện hữu, cố gắng khoét sâu vào tâm trí, nhưng đã bắt đầu bị ý chí của các tu sĩ lấn át. Cố Trường Minh đứng giữa vòng tròn ấy, như một pho tượng cổ xưa, toàn thân bất động nhưng ý niệm lại tỏa ra mạnh mẽ. Hắn đã nhìn thấy những gì Ma Chủ có thể làm, hắn đã trải qua sự sụp đổ của một thế giới, hắn đã thấy con người yếu đuối và dễ bị thao túng như thế nào. Nhưng hắn cũng đã thấy sự kiên cường, sự trỗi dậy của ý chí con người.
"Ma Chủ không phải là một thực thể hoàn chỉnh," Cố Trường Minh truyền đạt bằng thần thức, giọng nói trầm tĩnh, vang vọng trong tâm trí mỗi người. Hắn không nói lớn, nhưng lời của hắn như những mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào bản chất của vấn đề. "Nó là tàn niệm, là sự tập hợp của những cảm xúc tiêu cực, sự thù hận và nỗi sợ hãi từ hàng ngàn năm tích tụ. Nó không có khả năng tạo ra cái mới, chỉ có thể bóp méo và phóng đại những gì đã có trong tâm trí các ngươi. Nó giống như một tấm gương, phản chiếu nỗi sợ hãi, sự yếu đuối của chính các ngươi. Nó không thể trực tiếp phá vỡ ý chí kiên định, mà chỉ có thể gieo rắc hạt giống nghi ngờ, hạt giống tuyệt vọng."
Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm sâu vào từng tâm hồn. "Cách tốt nhất để chống lại nó, không phải là đối kháng thô bạo, mà là nhận thức rõ bản chất của nó. Hãy nhìn thẳng vào nỗi sợ hãi của mình, chấp nhận rằng nó tồn tại, nhưng đừng cho phép nó điều khiển các ngươi! Đừng để nó khoét sâu vào tâm hồn. Hãy dùng ý chí kiên cường, dùng niềm tin vào đồng đội, vào mục đích chung để phản công! Tâm kiên định, Ma Tâm tự diệt!"
Những lời của Cố Trường Minh không chỉ là chiến thuật, mà còn là triết lý, là bài học mà hắn đã phải trả giá bằng cả một kiếp người để học được. Mộ Dung Tuyết, với linh hồn trong suốt và khả năng kết nối đặc biệt với Cố Trường Minh, nhanh chóng lĩnh hội. Nàng hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của ý chí, của tinh thần. Nàng mở mắt, đôi mắt phượng sáng ngời, không còn ưu sầu mà đầy quyết tâm. Nàng ngẩng cao đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực của nàng vang vọng khắp khu vực trung tâm trận pháp, xua tan một phần nào tiếng thì thầm ma mị của Ma Chủ.
"Đúng vậy! Anh Trường Minh nói đúng! Chúng ta không đơn độc! Niềm tin của chúng ta, ý chí của chúng ta, là lá chắn vững chắc nhất! Đừng sợ hãi, hãy đối mặt với nỗi sợ của chính mình! Hãy nhớ lý do chúng ta đứng đây, nhớ những gì chúng ta đang bảo vệ! Chúng ta sẽ không thất bại!" Lời của nàng như một làn gió mát lành thổi qua tâm trí các tu sĩ, xua đi những đám mây đen của tuyệt vọng.
Theo chỉ dẫn của Cố Trường Minh và mệnh lệnh của Mộ Dung Tuyết, các thủ lĩnh trẻ bắt đầu hành động. Tần Vũ, với khuôn mặt điển trai, góc cạnh, đầy vẻ cương nghị, hít thở sâu. Hắn đã thấy nỗi sợ hãi của mình, thấy hình ảnh những người thân yêu ngã xuống. Nhưng giờ đây, nỗi sợ ấy không còn là xiềng xích, mà là động lực. Hắn nhắm mắt, tập trung ý chí, linh lực hùng hậu của hắn không còn tán loạn mà hội tụ lại, tạo thành một lá chắn vô hình quanh tâm trí. Hắn không chỉ tự bảo vệ mình, mà còn truyền một luồng linh lực trấn an đến những tu sĩ gần đó.
Liễu Thanh Hoan, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây ánh lên sự kiên cường ẩn giấu. Nàng nhớ lại lời của Cố Trường Minh: "Tâm kiên định, Ma Tâm tự diệt." Nàng hít một hơi sâu, đôi tay nhỏ nhắn bắt đầu kết ấn. Linh lực uyển chuyển, dồi dào của nàng không còn bị ảnh hưởng bởi những ảo ảnh. Nàng bắt đầu thanh tẩy tâm trí, không cho phép những hình ảnh ghê rợn xâm nhập. Nàng cũng vươn tay, truyền linh lực ấm áp đến một tu sĩ đang run rẩy bên cạnh.
Kỷ Vô Nguyệt, với khí chất lạnh lùng, dứt khoát, cũng nhắm mắt lại. Nàng không sợ hãi cái chết, nhưng nàng ghét sự yếu đuối. Nàng dùng trí tuệ sắc bén của mình để phân tích từng luồng ý niệm của Ma Chủ, tìm ra điểm yếu trong sự thao túng của hắn. Linh lực sắc bén của nàng tạo thành một lớp phòng ngự tinh thần kiên cố, không chỉ bảo vệ bản thân mà còn như một mũi tên tinh thần, đánh tan những ảo ảnh quanh nàng.
Lâm Uyên, tuy vẫn còn chút sợ hãi, nhưng nhìn thấy sự kiên định của các thủ lĩnh, nàng cũng cắn môi, cố gắng tập trung. Nàng nhớ lại những lời động viên của Cố Trường Minh trong những ngày đầu. Nàng không thể là gánh nặng. Nàng bắt đầu phát ra linh lực, tuy yếu ớt nhưng chứa đựng niềm tin, củng cố lá chắn tinh thần của Bạch Vô Trần đang thiền định bên cạnh.
Bạch Vô Trần, với vẻ thanh cao, siêu thoát, ngồi xếp bằng, tay cầm phất trần. Ông không còn bị những ảo ảnh làm lung lay. Ông dùng Đạo Tâm vững chắc của mình để chống lại Ma Tâm, và đồng thời, phát ra một luồng linh lực từ tốn, ôn hòa, như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm trí của những tu sĩ xung quanh.
Cố Trường Minh, từ xa quan sát, gật đầu nhẹ. Hắn tập trung thần thức dẫn dắt, như một người thầy đang truyền thụ những kiến thức sâu sắc nhất cho các đệ tử. Hắn không cần phải trực tiếp ra tay, bởi vì hắn tin tưởng vào họ, tin tưởng rằng họ có thể tự mình vượt qua. Sự thờ ơ ban đầu của hắn, giờ đây, đã biến thành một sự tin tưởng tuyệt đối, một sự dẫn dắt âm thầm nhưng mạnh mẽ. Hắn không còn muốn gánh vác tất cả, mà muốn họ tự đứng lên, tự chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục. Đây là cách chữa lành vết thương lòng của hắn, bằng cách nhìn thấy những người khác trưởng thành và gánh vác.
Dưới sự dẫn dắt vô hình của Cố Trường Minh và mệnh lệnh rõ ràng của Mộ Dung Tuyết, các tu sĩ bắt đầu thực hành: họ nhắm mắt, tập trung ý chí, thanh tẩy tâm trí, và đồng thời phát ra linh lực để củng cố lá chắn tinh thần của liên minh. Một vòng tròn linh lực sáng yếu ớt nhưng kiên cố dần hình thành, không chỉ chống lại ma khí tâm linh mà còn đẩy lùi nó. Mùi 'nỗi sợ' vô hình trong không khí bắt đầu tan biến, thay vào đó là một cảm giác thanh tịnh, dù vẫn còn mong manh.
***
Khi gần sáng, làn sương mù đen đặc của U Minh Cổ Địa bắt đầu tan bớt một chút, để lộ những bóng hình mệt mỏi nhưng kiên cường của các tu sĩ. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng không còn mang theo sự thê lương tuyệt vọng như trước. Ở các vị trí trụ trận pháp và rìa trận pháp, những tu sĩ yếu hơn vẫn đang vật lộn với những tàn dư của ma khí tâm linh, nhưng các ảo ảnh đã bắt đầu yếu đi dưới sự chống cự của thế hệ trẻ và ý chí chung của liên minh. Tiếng gào rú của oán linh có vẻ tức tối hơn, thất vọng hơn, như một con thú dữ bị thương đang gầm gừ.
Dưới sự dẫn dắt của Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết, các tu sĩ trẻ như Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt, Lâm Uyên, Bạch Vô Trần không chỉ tự bảo vệ mình mà còn bắt đầu giúp đỡ những tu sĩ khác đang chìm đắm trong ảo ảnh. Họ đã hiểu rõ bản chất của Ma Chủ, không còn sợ hãi những hình ảnh ma mị mà hắn tạo ra.
Tần Vũ, với vẻ mặt cương nghị, linh lực bùng nổ quanh thân, tay vung kiếm chém tan một ảo ảnh của một con quái vật gớm ghiếc đang tấn công một tu sĩ khác. "Ngươi chỉ là hư ảo! Kiếm của ta sẽ chém tan mọi giả dối!" Giọng hắn vang dội, đầy tự tin, không còn chút sợ hãi nào. Hắn dùng linh lực của mình để thanh tẩy ma khí tâm linh đang bám lấy tu sĩ kia, giúp người đó thoát khỏi cơn ác mộng. Một luồng ánh sáng kiếm khí rực rỡ, dù chỉ là linh lực thuần túy, nhưng mang theo ý chí kiên định, đã phá tan bóng tối ma mị.
Liễu Thanh Hoan, với vẻ mặt kiên định đáng ngạc nhiên, tiến lại gần một tu sĩ đang co ro run rẩy. Nàng đặt tay lên vai người đó, linh lực ấm áp của nàng truyền qua, thanh tẩy ma khí tâm linh đang vây hãm. "Không có gì có thể phá vỡ ý chí của chúng ta!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn. Đôi mắt to tròn của nàng không còn sợ hãi mà tràn đầy sự đồng cảm và quyết tâm.
Kỷ Vô Nguyệt, với khí chất lạnh lùng, dứt khoát, di chuyển nhanh nhẹn giữa các tu sĩ. Nàng dùng những mũi nhọn tinh thần của mình, không ngừng đâm xuyên qua những ảo ảnh, khiến chúng tan biến như khói. Nàng không nói nhiều, nhưng hành động của nàng đã chứng tỏ sự kiên cường và trí tuệ. Nàng không chỉ đánh tan ảo ảnh, mà còn chỉ dẫn những tu sĩ khác cách tập trung ý chí, cách nhận diện và phá vỡ sự thao túng của Ma Chủ.
Lâm Uyên, tuy vẫn còn nhỏ nhắn, nhưng giờ đây nàng đã dũng cảm hơn rất nhiều. Nàng đứng cạnh Bạch Vô Trần, cùng ông dùng linh lực để tạo ra một lá chắn ấm áp, bảo vệ một nhóm tu sĩ bị thương khỏi sự ảnh hưởng của ma khí. Nàng không còn líu lo như trước, mà ánh mắt nàng tập trung, kiên định. Nàng đã học được cách đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình và trở thành chỗ dựa cho những người yếu hơn.
Bạch Vô Trần, với vẻ bình tĩnh và kinh nghiệm lâu năm, là một điểm tựa vững chắc. Ông dùng Đạo Pháp của mình để thanh tẩy những khu vực bị ma khí tâm linh ảnh hưởng nặng nề nhất, giúp các tu sĩ phục hồi tinh thần. Râu tóc bạc phơ của ông lay động trong gió, nhưng ánh mắt ông sáng ngời, đầy trí tuệ. Ông gật đầu tán thưởng khi thấy những người trẻ tuổi làm chủ được tình hình.
Lão Quỷ Trần đứng ở một góc, râu tóc bạc phơ rối bù, lẩm bẩm những câu chú cổ quái. Ông nhìn những người trẻ tuổi đang chiến đấu, ánh mắt đục ngầu của ông ánh lên sự kinh ngạc và tự hào. "Bọn nhóc này... không ngờ lại có thể làm được đến mức này. Cố Trường Minh, ngươi đúng là có con mắt nhìn người. Hắn có thể buông bỏ thế giới, nhưng thế giới không buông bỏ hắn, và hắn cũng không buông bỏ họ." Lão Quỷ Trần cằn nhằn, nhưng trên khuôn mặt nhăn nheo của ông lại hiện lên một nụ cười hiếm hoi.
Kỷ Trần, với gương mặt khắc khổ, cầm cây thương dài của mình, đứng gác ở rìa trận pháp. Hắn không bị ảnh hưởng nhiều bởi các đòn tấn công tâm linh, bởi vì ý chí của hắn đã được tôi luyện qua vô số trận chiến. Hắn cũng nhìn những người trẻ tuổi đang lớn mạnh, ánh mắt hắn đầy tin tưởng.
Cố Trường Minh, từ xa quan sát tất cả, khẽ mỉm cười. Một nụ cười hiếm hoi, mệt mỏi nhưng mãn nguyện. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, giờ đây hắn đang thấy một điều gì đó mới mẻ hơn: sự trỗi dậy của một thế hệ. Họ, những người mà hắn đã từng nghĩ là yếu đuối và non nớt, giờ đây đang chứng tỏ khả năng gánh vác trách nhiệm lớn lao. Đây không chỉ là một chiến thắng nhỏ, mà là một bước ngoặt quan trọng. Họ đã học cách chống chịu và phản công hiệu quả hơn, đã hiểu sâu hơn về bản chất của Ma Chủ và tìm ra cách ứng phó với các đòn đánh tâm linh. Đây là sự chữa lành mà hắn tìm kiếm, không phải bằng cách tự mình cứu thế giới, mà bằng cách buộc những người khác phải đứng lên chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ.
Sự thất bại của Ma Chủ tàn niệm trong việc thao túng tâm trí liên minh đã khiến hắn càng thêm giận dữ. Hắn, một kẻ chỉ biết đến hủy diệt và hỗn loạn, không thể hiểu nổi sức mạnh của sự hài hòa và ý chí tập thể. Hắn không ngừng gầm gừ, tiếng gầm vọng từ sâu thẳm U Minh Cổ Địa, như tiếng núi lửa sắp phun trào.
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Không phải là một đòn tấn công tâm linh, mà là một chấn động vật lý khủng khiếp, như một tiếng gầm dữ dội từ tận cùng lòng đất. Ma khí đen kịt từ sâu thẳm U Minh Cổ Địa cuồn cuộn dâng lên, không còn là những làn sóng yếu ớt mà là một cơn bão tố thực sự, mang theo cảm giác hủy diệt không thể ngăn cản.
Cố Trường Minh biết, Ma Chủ tàn niệm đã bị chọc giận đến cực điểm. Hắn đã thất bại trong việc thao túng tâm trí, và giờ đây, hắn sẽ chuyển sang các phương pháp tấn công trực diện và liều lĩnh hơn, dồn toàn bộ tàn niệm của mình để phá vỡ nghi thức phong ấn. Cuộc chiến này, vẫn chưa kết thúc, và đỉnh điểm của nó đang đến rất gần.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.