Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 473: Bình Minh Đầy Tội Lỗi: Ma Chủ Vĩnh Viễn Quy Tịch
Luồng ý chí và chỉ dẫn cuối cùng của Cố Trường Minh như một dòng suối mát lành đổ vào linh hồn khô cạn của Mộ Dung Tuyết cùng thế hệ trẻ. Nỗi sợ hãi tưởng chừng đã gặm nhấm đến tận xương tủy bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Họ bị đẩy lùi, bị thương tích chồng chất, vết máu loang lổ trên y phục, nhưng không một ai gục ngã, không một ai buông tay. Mỗi người đều bám trụ vị trí của mình, ánh mắt rực lửa nhìn về phía Ma Chủ đang điên cuồng gào thét, như thể thách thức cả thiên địa.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi Ma Chủ tàn niệm tập trung toàn bộ ma khí còn lại biến thành hàng ngàn xúc tu đen ngòm, điên cuồng đâm vào những điểm yếu nhất của Trận Pháp Phong Thần Cổ, Cố Trường Minh, như một ngọn hải đăng giữa cơn bão táp, lại bừng sáng hơn bao giờ hết. Hắn không còn là hình bóng mờ ảo, mà là một khối năng lượng tinh thần chói lòa, kết nối với từng sợi tơ nhỏ nhất của trận pháp, với từng mạch linh lực trong cơ thể kiệt quệ của các tu sĩ. U Minh Cổ Địa vốn đã hoang tàn, giờ đây lại càng thêm hỗn loạn. Tiếng gió rít thê lương hòa lẫn với tiếng xương cốt va vào nhau của những oán linh bị Ma Chủ đánh thức, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi tử khí, bùn lầy và ma khí nồng nặc đến nghẹt thở, khiến mỗi hơi thở đều như bị găm hàng ngàn mũi kim vào phổi. Không khí lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo cảm giác bị hàng vạn con mắt vô hình theo dõi, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đó không còn làm những người trẻ tuổi này run sợ.
Mộ Dung Tuyết, hai tay vẫn giữ ấn quyết, ánh mắt kiên định xuyên qua màn ma khí dày đặc. Nàng đột nhiên cảm thấy một luồng tri thức cổ xưa, một công pháp phong ấn mà Cố Trường Minh đã truyền lại, không phải chỉ là những khẩu quyết, mà là cả ý niệm, cả linh hồn của nó. Nó không phải là công pháp để tiêu diệt, mà là để phong ấn ‘ý niệm’ của Ma Chủ. Một sự thật giản đơn mà bấy lâu nay họ đã bỏ qua, bị ám ảnh bởi việc ‘tiêu diệt’ một thực thể không thể bị giết chết hoàn toàn. Nàng nhìn thấy Ma Chủ không phải là một sinh vật có thân xác, mà là một ý niệm, một sự tồn tại vô hình, là hiện thân của sự hỗn loạn và hủy diệt. Phong ấn nó, không phải phong ấn thể xác hay linh hồn, mà là cắt đứt hoàn toàn liên kết của nó với thế gian, để nó không thể tái sinh, không thể trở lại.
“Ta đã hiểu!” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chứa đựng sự dứt khoát chưa từng có, vang vọng trong tâm trí của những người đồng hành. “Không phải là tiêu diệt, mà là… phong ấn ý niệm!”
Lời nói của nàng như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí của Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên. Một sự thấu hiểu chợt bừng lên. Ma Chủ, đang gầm thét trong cuồng nộ, cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí của họ, một sự tập trung đáng sợ. Nó càng điên cuồng hơn, những xúc tu ma khí đen kịt dày đặc như rừng cây, mỗi cái đều mang theo sức mạnh hủy diệt, cố gắng nghiền nát tất cả.
Tần Vũ gầm lên một tiếng, sức mạnh cuối cùng bùng nổ, trường kiếm của hắn hóa thành một tia sáng chói lòa, chém đứt hàng chục xúc tu đang lao về phía Mộ Dung Tuyết. Cơ bắp hắn căng cứng đến cực hạn, mồ hôi và máu hòa lẫn nhỏ giọt trên khuôn mặt đầy bụi đất và vết thương. Hắn biết, đây là cơ hội cuối cùng, là khoảnh khắc quyết định. “Không thể để nó vượt qua! Tuyệt đối không!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn hùng hồn như tiếng sấm giữa mưa bão, đẩy lùi một xúc tu khổng lồ đang cố gắng xuyên thủng lớp phòng ngự.
Liễu Thanh Hoan, đôi mắt to tròn giờ đây không còn sự sợ hãi mà chỉ còn sự kiên định, nước mắt và mồ hôi đã khô lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét. Nàng khó nhọc duy trì ấn quyết, linh lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức run rẩy không ngừng, nhưng nàng cắn chặt môi, không cho phép bản thân buông xuôi. “Mệt… quá… nhưng không được… dừng lại!” Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, nhưng đôi tay nhỏ bé vẫn kiên cường giữ vững ấn pháp, từng tia linh lực cuối cùng được nàng nén lại, hóa thành một đóa sen băng, bắn về phía một xúc tu đang lao tới Kỷ Vô Nguyệt, đóng băng nó trong khoảnh khắc quyết định.
Kỷ Vô Nguyệt, bình tĩnh đến đáng sợ, đôi mắt phượng ánh lên sự quyết đoán lạnh lùng. Nàng né tránh một đòn tấn công chí mạng từ một xúc tu mỏng như lưỡi dao, rồi song kiếm trong tay nàng hóa thành hai vầng trăng lưỡi liềm, cắt đứt ba xúc tu liên tiếp. Nàng không nói một lời, chỉ tập trung hoàn toàn vào việc duy trì trận pháp và chiến đấu. Dù linh lực đã cạn kiệt, thân thể đã chịu đựng quá nhiều thương tổn, nhưng ý chí của nàng vẫn như thép, không thể bẻ gãy.
Lâm Uyên, vóc dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn như sóc, liên tục di chuyển, dùng pháp khí của mình là một chiếc hồ lô nhỏ để hấp thụ và chặn những đòn tấn công lẻ tẻ. Nàng đã từng sợ hãi đến tê liệt, nhưng ánh mắt long lanh giờ đây đã ánh lên sự kiên cường, như một ngọn lửa nhỏ giữa màn đêm. “Chúng ta sẽ làm được! Sư huynh Cố tin chúng ta mà!” Nàng cố gắng trấn an bản thân và mọi người, dù giọng nói còn vương chút run rẩy.
Bạch Vô Trần, dù tuổi cao sức yếu, vẫn đứng vững như một ngọn núi sừng sững. Ông yên lặng chịu đựng những vết thương, dồn hết linh lực còn lại để củng cố một góc trận pháp đang có nguy cơ sụp đổ. Đôi mắt hiền từ của ông giờ đây tràn đầy sự tập trung, không một chút dao động. Ông biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng, là vinh quang cuối cùng mà ông có thể cống hiến cho đại lục.
Ma Chủ tàn niệm, cảm nhận được sự đe dọa thực sự từ sự đồng lòng và ý chí kiên định của những kẻ phàm trần này, nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, một âm thanh không đến từ cổ họng mà từ sâu thẳm tâm trí, vang vọng khắp U Minh Cổ Địa. “Không thể nào! Ta là bất diệt! Không thể!” Nó điên cuồng hơn nữa, tung ra đòn phản công cuối cùng, biến thành một luồng ma khí đen kịt khổng lồ, một xoáy nước hủy diệt, cố gắng nuốt chửng tất cả, nghiền nát ý niệm phong ấn của họ trước khi nó thành hình.
Trận Pháp Phong Thần Cổ rung chuyển dữ dội, các vết nứt lan rộng như mạng nhện trên tấm gương vỡ, dường như chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ để nó tan tành. Nhưng đúng lúc đó, ánh sáng từ Cố Trường Minh – vốn đang mờ dần – bỗng bùng lên chói lòa hơn bao giờ hết. Hắn là linh hồn của trận pháp, là nguồn năng lượng cuối cùng. Hắn không chỉ truyền năng lượng, mà còn truyền cả niềm tin, cả sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn hắn. Hắn thở dài một tiếng nhẹ nhõm, gần như không nghe thấy, nhưng âm hưởng của nó lại vang vọng trong tâm trí mỗi người. “Cuối cùng… các con đã tìm thấy con đường của riêng mình.”
Ánh sáng từ Cố Trường Minh như một tấm khiên vô hình, ổn định Trận Pháp Phong Thần Cổ trong khoảnh khắc quyết định, cho phép Mộ Dung Tuyết và thế hệ mới không lùi bước. Họ đã hiểu. Họ hợp lực, dồn toàn bộ linh lực và ý chí vào điểm yếu nhất mà Cố Trường Minh đã chỉ ra – không phải là một điểm vật lý, mà là một khe hở trong ý niệm của Ma Chủ. Ấn quyết cuối cùng của Mộ Dung Tuyết, với sự tiếp sức từ Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt, Lâm Uyên và Bạch Vô Trần, cùng với hàng trăm tu sĩ khác đang dốc hết sức mình duy trì, đã được đẩy thẳng vào trung tâm xoáy nước ma khí.
Ánh sáng trắng tinh khiết từ ấn quyết va chạm với ma khí đen tối. Không phải là một vụ nổ đơn thuần, mà là một sự va chạm của hai khái niệm đối lập, của sự sống và cái chết, của hy vọng và tuyệt vọng. Một vụ nổ ánh sáng lớn hơn bất kỳ vụ nổ nào trước đó. Cả U Minh Cổ Địa chìm trong ánh sáng chói lòa đến mức mọi giác quan đều tê liệt, rồi lại chìm vào bóng tối sâu thẳm nhất. Tiếng gào thét của Ma Chủ bị nuốt chửng, bị bóp nghẹt, rồi hóa thành một tiếng rên rỉ yếu ớt trước khi hoàn toàn im bặt. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và tử khí bị thanh tẩy, một làn gió mát lạnh mang theo hương đất ẩm và sự tĩnh lặng đến đáng sợ tràn ngập không gian.
***
Vụ nổ tan dần, ánh sáng chói lòa nhạt đi, để lộ một cảnh tượng hoang tàn nhưng đầy thay đổi. Trận Pháp Phong Thần Cổ vĩ đại, đã đứng vững trước bao cơn thịnh nộ của Ma Chủ, giờ đã biến mất hoàn toàn, như chưa từng tồn tại, chỉ còn lại những tàn tích vụn vỡ của đá và linh khí tan tác. Nơi Ma Chủ tàn niệm từng ngự trị, nơi từng là trung tâm của sự hỗn loạn và hủy diệt, giờ là một hố đen khổng lồ, sâu không thấy đáy, nhưng không còn bất kỳ dấu vết nào của ma khí. Mùi tử khí nồng nặc và cảm giác bị theo dõi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng, một sự thanh tịnh kỳ lạ.
Mộ Dung Tuyết và những người trẻ tuổi khác, đứng đó, thở dốc từng hơi nặng nhọc, thân thể run rẩy đến cực hạn, gần như không thể trụ vững. Y phục của họ tả tơi, dính đầy máu và bụi đất, nhưng ánh mắt họ lại tràn đầy chiến thắng, một chiến thắng mà họ đã giành được bằng tất cả những gì mình có. Sức lực đã cạn kiệt, nhưng linh hồn họ lại được lấp đầy bởi một niềm tự hào và nhẹ nhõm vô bờ bến.
“Chúng ta… đã làm được…” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nói lạc hẳn đi, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Đó không phải là nước mắt của sự đau khổ hay sợ hãi, mà là của sự giải thoát, của niềm vui chiến thắng, và cả sự tiếc nuối. Nàng gục xuống, hai đầu gối chạm đất, kiệt sức, nhưng nàng vẫn ngẩng đầu nhìn lên, nơi Cố Trường Minh từng đứng.
Anh giờ chỉ còn là một bóng hình mờ ảo, gần như trong suốt, như một làn khói nhẹ sắp tan biến vào không trung. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn vẫn nhìn nàng, ánh lên sự dịu dàng và một nụ cười nhẹ nhõm. Nụ cười đó không còn vẻ mệt mỏi, không còn sự chai sạn, mà là sự thanh thản tuyệt đối, một bình yên mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu nay. Hắn khẽ gật đầu với cô, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả: một lời ‘Ta tin tưởng con’, một lời ‘Con đã làm rất tốt’, và một lời ‘Ta cuối cùng cũng được giải thoát’.
Tần Vũ, cơ bắp vẫn còn cuồn cuộn nhưng giờ đã mềm nhũn, hắn ngã quỵ xuống bên cạnh Mộ Dung Tuyết, nhưng khóe môi hắn lại nở một nụ cười rạng rỡ đến lạ. “Thắng rồi… Thật sự thắng rồi!” Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng đầy phấn khích, ánh mắt nhìn về phía hố sâu thẳm, rồi lại nhìn những người đồng đội của mình, một sự kính trọng và ngưỡng mộ sâu sắc hiện rõ trong ánh mắt hắn. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được điều này, chưa bao giờ nghĩ họ có thể làm được điều này, không phải bằng sức mạnh cá nhân, mà bằng sự hợp lực.
Liễu Thanh Hoan, nàng đã kiệt sức đến nỗi ngất lịm đi, nhưng gương mặt nhỏ nhắn của nàng vẫn giữ một nụ cười thanh thản. Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên, dù thân thể đầy thương tích, vẫn cố gắng đứng vững, ánh mắt họ không rời khỏi nơi Cố Trường Minh đang tan biến. Bạch Vô Trần thở phào một hơi dài, ông nhắm mắt lại, cảm nhận sự thanh tịnh của linh khí đang dần thay thế ma khí, một sự nhẹ nhõm không thể diễn tả.
Lão Quỷ Trần, người đã chứng kiến toàn bộ quá trình, người đã bảo vệ những tu sĩ yếu hơn, giờ đây lùi lại một bước, đôi mắt đục ngầu của ông nhìn về phía Cố Trường Minh, lóe lên vẻ ngưỡng mộ hiếm hoi. “Hừm, thằng nhóc này… cuối cùng cũng buông bỏ được rồi.” Ông lẩm bẩm, giọng khàn khàn, nhưng ẩn chứa một sự tự hào sâu sắc. Ông đã thấy một anh hùng gánh vác cả thế giới, rồi lại thấy một anh hùng buông bỏ gánh nặng đó để dẫn dắt những người khác gánh vác cùng mình.
Bóng hình Cố Trường Minh, như một ảo ảnh lung linh, bắt đầu tan biến nhanh hơn. Từng hạt sáng li ti từ thân thể hắn bay lên, hòa vào không khí, hòa vào ánh sáng bình minh đang ló dạng từ phía chân trời. Một cảm giác mát lạnh, thanh tịnh lan tỏa từ nơi hắn biến mất, như một làn gió nhẹ xua tan đi tất cả những nỗi đau và mệt mỏi còn sót lại. Hắn đã không còn ở đó, nhưng sự hiện diện của hắn, di sản của hắn, niềm tin mà hắn đã truyền cho họ, sẽ mãi mãi ở lại. Thế hệ trẻ xung quanh, dù kiệt sức, vẫn đứng vững, mắt hướng về nơi Ma Chủ vừa biến mất, rồi lại nhìn nhau, một sự hiểu ngầm sâu sắc lan tỏa giữa họ. Họ đã hoàn thành nhiệm vụ, cùng nhau. Họ đã tự mình cứu lấy thế giới, không phải bởi một anh hùng đơn độc, mà bởi ý chí và sức mạnh của cả một thế hệ.
***
Bình minh lên, rực rỡ và tươi mới, chiếu rọi khắp U Minh Cổ Địa. Khu vực chiến trường vẫn còn hoang tàn, những tòa thành đổ nát, tháp đá vỡ vụn, cung điện bị chôn vùi dưới lòng đất, nhưng không khí đã hoàn toàn thay đổi. Không còn ma khí cuồng nộ, không còn áp lực tâm linh khủng khiếp, chỉ còn sự trong lành của linh khí và gió nhẹ thổi qua. Tiếng xương cốt va vào nhau của oán linh đã im bặt, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo yếu ớt từ xa, như báo hiệu sự sống đang dần trở lại. Mùi tử khí nồng nặc và kim loại rỉ sét đã được thay thế bằng mùi đất ẩm và hương bình minh trong lành.
Mộ Dung Tuyết và thế hệ trẻ, giờ đã có thể ngồi hoặc đứng giữa đống đổ nát, kiệt sức nhưng tràn đầy hy vọng. Cố Trường Minh giờ đã hoàn toàn biến mất, như chưa từng tồn tại, nhưng sự hiện diện và di sản của anh vẫn còn đó, in sâu trong tâm trí mỗi người. Anh đã tìm thấy bình yên mà anh hằng mong ước, sau bao kiếp sống gánh vác một mình.
Tiếng thở phào nhẹ nhõm tập thể vang lên khắp nơi. Các tu sĩ liên minh, những người còn sống sót sau trận chiến tàn khốc, dù thân thể đầy thương tích, y phục tả tơi, nhưng dần dần đứng dậy, nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc, nhẹ nhõm, và một niềm hy vọng mới bùng cháy trong tim. Họ cảm nhận được sự thanh tịnh của linh khí đang dần tràn ngập, sự biến mất hoàn toàn của ma khí. Đại lục Tiên Nguyên đã được giải thoát.
Mộ Dung Tuyết, dù kiệt sức đến nỗi mỗi cử động đều đau đớn, vẫn cố gắng đứng thẳng. Cô nhìn về phía mặt trời mọc, nơi Cố Trường Minh vừa tan biến, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, không còn nước mắt. Nàng biết anh đã tìm thấy bình yên. Và nàng cũng biết, gánh nặng của đại lục giờ đây đã không còn là của riêng anh nữa. Nó đã được san sẻ, được gánh vác bởi một thế hệ mới, thế hệ mà anh đã chấp nhận tin tưởng.
“Giờ đây… chúng ta phải tự mình gánh vác.” Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nói của nàng vẫn còn yếu ớt, nhưng chứa đựng một sự kiên định và trưởng thành. Ánh mắt nàng nhìn về phía những người đồng đội, rồi nhìn xa hơn, về phía chân trời đang bừng sáng.
Tần Vũ, đỡ Liễu Thanh Hoan đứng dậy, khuôn mặt hắn tuy vẫn còn nét mệt mỏi nhưng đã không còn sự ngạo mạn hay thách thức. Thay vào đó là một vẻ kiên nghị, trầm tĩnh. “Đại lục sẽ hồi sinh. Chúng ta sẽ là người bảo vệ nó.” Hắn tuyên bố, giọng nói vang dội, không còn là lời nói của một thiếu niên bốc đồng mà là của một chiến binh đã trưởng thành.
Lão Quỷ Trần, lưng còng, râu tóc bạc phơ rối bù, lẩm bẩm, nhìn lên bầu trời quang đãng, nơi ánh nắng bình minh đang xua tan mọi tàn dư của bóng tối. “Một kỷ nguyên mới… đã đến rồi.” Ông nói, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng trí tuệ, như nhìn thấu hàng ngàn năm lịch sử.
Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên, cùng với Bạch Vô Trần, tập hợp lại xung quanh Mộ Dung Tuyết và Tần Vũ, ánh mắt họ không còn sự sợ hãi hay phụ thuộc, mà là sự kiên định và quyết tâm. Họ đã trải qua thử thách sinh tử, đã cùng nhau gánh vác và chiến thắng. Họ đã trưởng thành.
Thế giới bên ngoài, từ xa xôi, cũng bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi. Một làn sóng năng lượng thanh tịnh, ấm áp, lan tỏa khắp Tiên Nguyên đại lục, xua tan đi những đám mây đen của ma khí đã bao trùm bấy lâu nay. Cây cối héo úa bắt đầu nhú mầm xanh non, dòng sông cạn khô bắt đầu chảy lại, và những sinh linh hoảng sợ bắt đầu ngẩng đầu lên, cảm nhận sự an lành hiếm có. Đó là một làn sóng của hy vọng, báo hiệu một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, một kỷ nguyên mà trách nhiệm bảo vệ không còn là của một anh hùng duy nhất, mà là của tất cả những ai yêu thương đại lục này. Cố Trường Minh đã thành công trong việc buộc họ phải đứng lên, và giờ đây, họ đã sẵn sàng viết nên câu chuyện của riêng mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.