Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 475: Bình Minh Sau Giông Bão: Vang Vọng Niềm Vui, Lặng Lẽ Quan Sát
Cố Trường Minh không trả lời. Hắn lại nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh buốt lướt qua khuôn mặt hốc hác của mình. Mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm vẫn nằm yên vị bên cạnh hắn, lạnh lẽo và vô tri. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của một anh hùng, của một người gánh vác. Giờ đây, thế giới đã không còn cần hắn theo cách cũ nữa. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, một kỷ nguyên mà trách nhiệm bảo vệ không còn là của một anh hùng duy nhất, mà là của tất cả những ai yêu thương đại lục này. Hắn đã thành công trong việc buộc họ phải đứng lên, và giờ đây, họ đã sẵn sàng viết nên câu chuyện của riêng mình. Còn hắn… hắn vẫn còn lạc lõng, trống rỗng giữa cái bình minh rực rỡ nhưng vô vị này. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, làm gì. Nhưng ít nhất, hắn đã không còn phải chiến đấu. Và đó, có lẽ, đã là một sự giải thoát. Cái giá của sự giải thoát này, hắn sẽ từ từ tìm hiểu.
***
Sương mù vẫn còn vương vấn trên nền đất hoang tàn của U Minh Cổ Địa, nhưng đã mỏng hơn rất nhiều, như một tấm màn lụa trắng bị ánh bình minh yếu ớt xuyên thủng. Những tia nắng đầu tiên, còn run rẩy và nhợt nhạt, cố gắng len lỏi qua không khí nặng nề, chiếu rọi lên những tàn tích đổ nát của các tòa thành, tháp đá vỡ vụn và cung điện bị chôn vùi dưới lòng đất. Dù Ma Chủ đã bị diệt trừ, nơi đây vẫn mang một vẻ hoang tàn đến ám ảnh. Những tượng đài kỳ dị bị phong hóa, những khe nứt khổng lồ do địa chấn vẫn còn hằn sâu trên mặt đất, như những vết sẹo vĩnh viễn của một trận chiến định mệnh.
Gió vẫn rít qua những kẽ đá, tạo nên âm thanh thê lương, nhưng đã không còn mang theo tiếng gào rú của oán linh hay tiếng xương cốt va vào nhau. Thay vào đó, nó chỉ còn là một khúc ca buồn bã của sự tàn phá, hòa lẫn với một luồng sinh khí mới mẻ nhưng mong manh đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách. Mùi tử khí, bùn lầy và kim loại rỉ sét vẫn còn nồng nặc, nhưng đã bị pha loãng bởi sự trong lành của bình minh, tạo nên một mùi hương đặc trưng của chiến trường sau cơn bão, xen lẫn chút hương đất ẩm và nhựa cây non đang cựa mình. Bầu không khí u ám, quỷ dị của U Minh Cổ Địa đã giảm đi đáng kể, nhưng vẫn còn một chút lạnh lẽo thấm vào từng thớ thịt, nhắc nhở về quá khứ đen tối vừa qua.
Cố Trường Minh, với dáng người cao gầy, cô độc, bước đi chậm rãi trên nền đất đá lởm chởm. Bộ trường bào màu tối của hắn khẽ phất phơ theo làn gió, tạo nên một hình bóng tĩnh lặng giữa khung cảnh hỗn độn. Khuôn mặt thanh tú nhưng khắc khổ của hắn vẫn mang vẻ thờ ơ, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn về phía trước mà không thực sự nhìn thấy gì, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và sự mỏi mệt tột cùng. Hắn tránh xa những tàn tích của trận chiến, những nơi mà Mộ Dung Tuyết và những người khác đang bắt đầu công cuộc dọn dẹp. Hắn không muốn đối mặt với sự chúc tụng, cũng không muốn thấy những ánh mắt ngưỡng mộ hay lo lắng. Hắn chỉ muốn một mình, cảm nhận sự thay đổi trong tâm hồn mình, một khoảng trống mênh mông sau khi gánh nặng ngàn năm được trút bỏ.
"Ma Chủ đã diệt... vậy thì sao?" Hắn độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí, trầm thấp và đều đều, không chút cảm xúc. "Gánh nặng đã buông... nhưng khoảng trống này là gì?" Hắn cảm thấy nhẹ nhõm, một sự giải thoát thực sự sau hàng ngàn năm bị xiềng xích bởi số phận, bởi lời nguyền của người cứu thế. Nhưng đi kèm với sự nhẹ nhõm ấy là một cảm giác bơ vơ, một sự trống rỗng đến cùng cực, như một chiếc bình đã bị cạn kiệt mọi thứ, kể cả cảm xúc. Hắn không còn căm hận, không còn đau đớn, không còn cả sự mệt mỏi. Chỉ còn lại một khoảng không vô tận, một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Hắn dùng chân khẽ gạt đi một mảnh vỡ của Ma khí, một khối đá đen vẫn còn vương vấn chút hơi thở tà ác, nhưng giờ đây đã vô hại. Nó lăn lông lốc trên nền đất, va vào một tảng đá khác rồi nằm im. Cố Trường Minh nhìn nó, rồi lại nhìn bàn tay mình. Đôi tay từng vấy máu của vô số kẻ thù, đôi tay từng nắm giữ vận mệnh của cả đại lục, giờ đây lại thấy lạc lõng. Hắn không biết mình nên làm gì với đôi tay này nữa. Chiến đấu đã kết thúc, nhiệm vụ đã hoàn thành.
Hắn ngước nhìn lên bầu trời, nơi ánh sáng đang dần rực rỡ hơn, xua tan những tầng mây mỏng và làn sương còn sót lại. Một luồng gió mát lành lướt qua, mang theo hương đất ẩm và chút nhựa cây mới. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành hiếm hoi sau bao năm tháng sống trong sự ngột ngạt của Ma khí và tử khí. Cơ thể hắn, đã kiệt quệ sau trận chiến cuối cùng, giờ đây lại cảm thấy một sự thanh thản lạ thường, như thể mọi gánh nặng thể xác cũng đã được trút bỏ.
Nhưng sự thanh thản ấy không đi kèm với niềm vui hay sự hân hoan. Nó chỉ là một trạng thái trung lập, một sự không cảm xúc. Hắn đã từng khao khát điều này, khao khát được giải thoát, được bình yên. Giờ đây, khi đã đạt được, hắn lại thấy mình lạc lõng trong chính sự bình yên đó. Sự tồn tại của hắn, vốn luôn được định nghĩa bằng gánh nặng cứu thế, giờ đây lại trở nên vô định. Hắn là ai nếu không phải là người hùng? Hắn sẽ làm gì khi không còn phải chiến đấu? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí hắn, không có lời đáp.
Cố Trường Minh quay lưng lại với những tàn tích đổ nát, với những người đang tất bật dọn dẹp, và lặng lẽ ẩn mình vào một con đường mòn ít người qua lại, hướng về phía đông. Hắn bước đi, không nhanh không chậm, như một cái bóng phai mờ dần trong ánh bình minh đang dần rực rỡ. Hắn muốn rời xa nơi này, rời xa những ký ức đau buồn và những nghĩa vụ đã hoàn thành. Hắn muốn tìm một nơi nào đó để đối diện với chính mình, với khoảng trống mênh mông trong tâm hồn, và tìm kiếm một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình, điều mà Lão Quỷ Trần đã ám chỉ. Hắn không biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, nhưng ít nhất, hắn đã không còn phải đi trên con đường cũ, con đường của máu và nước mắt. Và đó, có lẽ, đã là một khởi đầu.
***
Nắng đã lên cao, trải vàng khắp vạn vật, xua đi mọi dấu vết của sương sớm. Cố Trường Minh, sau một hành trình dài lặng lẽ, dừng chân trên một ngọn đồi nhỏ, ẩn mình dưới tán cây cổ thụ già cỗi. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ Lạc Hoa Trấn, một thị trấn nhỏ nhưng tràn đầy sức sống. Kiến trúc nơi đây mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên: những ngôi nhà gỗ đơn giản, lợp ngói đỏ tươi, với những sân vườn nhỏ xinh xắn tràn ngập hoa cỏ. Dòng sông nhỏ chảy qua thị trấn, tiếng nước róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây xanh tốt.
Tin tức về sự diệt trừ Ma Chủ đã lan đến Lạc Hoa Trấn như một cơn gió lốc, biến cả thị trấn thành một biển người hò reo, ăn mừng. Niềm vui vỡ òa, bùng nổ như pháo hoa, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách. Người dân, từ già đến trẻ, đều đổ ra đường, ôm chầm lấy nhau, nước mắt lưng tròng. Những khuôn mặt tiều tụy vì sợ hãi và lo lắng giờ đây rạng rỡ niềm hạnh phúc và hy vọng. Tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng hơn bao giờ hết, tiếng người nói chuyện nhỏ nhẹ xen lẫn tiếng cười sảng khoái. Một mùi hương ngào ngạt của hoa cỏ, mùi đất ẩm và thức ăn dân dã nướng trên bếp than bay lảng bảng trong không khí, tạo nên một bức tranh yên bình và thư thái, tràn đầy hương hoa và sự sống.
Cố Trường Minh, trong bộ trường bào tối màu, lùi sâu hơn vào bóng cây, trở thành một phần của thiên nhiên, một người quan sát thầm lặng. Hắn không muốn phá vỡ khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà người dân đại lục đã chờ đợi quá lâu. Hắn nhìn xuống, thấy những người trẻ tuổi đang năng động giúp dọn dẹp những tàn tích nhỏ của Ma khí, trồng lại cây cối, sửa chữa nhà cửa. Họ không còn sợ hãi, không còn run rẩy. Thay vào đó là sự hăng hái, nhiệt huyết và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai.
"Ma Chủ đã bị diệt! Bình yên trở lại rồi! Vị cứu tinh của chúng ta!" Tiếng hò reo vang vọng lên từ thị trấn, mang theo sự biết ơn và niềm vui sướng tột độ. Những tiếng hô ấy không chỉ hướng về Cố Trường Minh, mà còn hướng về những người đã trực tiếp chiến đấu, những người đã đứng lên bảo vệ đại lục. Hắn cảm nhận được làn sóng hy vọng đang dâng trào, một niềm vui chân thật mà hắn chưa từng cảm thấy trong kiếp trước, khi mọi chiến thắng đều đi kèm với cái giá quá đắt.
Hắn thấy Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, thanh khiết như tuyết liên, đang cùng Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan và Kỷ Trần hướng dẫn và động viên mọi người. Nàng mặc bạch y, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao gọn gàng, toát lên vẻ thoát tục của một tiên tử. Dù còn mệt mỏi, đôi mắt phượng của nàng vẫn sáng ngời, rạng rỡ niềm hy vọng. Nàng nói với Tần Vũ, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định: "Dù mệt mỏi, nhưng nhìn thấy nụ cười của họ... tất cả đều xứng đáng. Trách nhiệm này... giờ là của chúng ta."
Tần Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, đôi mắt sắc bén như kiếm, mặc chiến bào màu xanh thẫm, gật đầu đầy khí phách. Giọng nói vang dội, hùng hồn của hắn đáp lại: "Đúng vậy, đây là trách nhiệm của thế hệ chúng ta. Chúng ta sẽ xây dựng lại Tiên Nguyên hùng vĩ hơn bao giờ hết!" Hắn nhìn về phía những ngôi nhà đang được sửa chữa, đôi mắt ánh lên sự tự hào và quyết tâm.
Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, nhưng toát lên vẻ hoạt bát, kiên cường, đang vui vẻ giúp một bà lão dọn dẹp đống đổ nát. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng lấp lánh như chứa đựng vì sao, luôn ánh lên sự tò mò và ngưỡng mộ. Nàng mặc một chiếc váy áo màu xanh ngọc tươi sáng, mái tóc đen mượt được tết bím gọn gàng. Nàng nói, giọng trong trẻo, vui tươi: "Sẽ có một ngày, chúng ta sẽ xây dựng lại Tiên Nguyên đẹp hơn bao giờ hết, không còn bóng dáng của Ma khí!"
Kỷ Trần, với gương mặt khắc khổ và nhiều vết sẹo chiến trường, vẫn mặc giáp cũ kỹ, cầm cây thương dài. Hắn không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng đưa ra vài lời chỉ dẫn ngắn gọn nhưng hiệu quả, ánh mắt nghiêm nghị nhưng cũng pha lẫn chút nhẹ nhõm. Hắn chính là hiện thân của sự kiên cường và kinh nghiệm, là trụ cột vững chắc cho thế hệ trẻ.
Cố Trường Minh quan sát tất cả. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên đôi môi khắc khổ của hắn. Một nụ cười không còn gượng gạo hay đau khổ, nhưng vẫn mang chút u hoài, như chấp nhận sự thay đổi. "Họ... đã thực sự trưởng thành," hắn độc thoại nội tâm, giọng điệu trầm thấp, đầy suy tư. "Họ không cần ta nữa. Kỷ nguyên của họ đã đến." Hắn cảm nhận được sự thật đó, không phải bằng nỗi buồn hay sự cô đơn, mà bằng một sự chấp nhận bình thản. Gánh nặng đã buông, không chỉ là gánh nặng cứu thế, mà còn là gánh nặng của sự kỳ vọng, của vai trò anh hùng. Giờ đây, hắn đã được giải thoát khỏi tất cả.
Hắn nhìn những gương mặt rạng rỡ, những hành động hăng hái, và những lời nói đầy hy vọng. Trong kiếp trước, hắn đã chiến đấu một mình, gánh vác mọi thứ trên vai. Chiến thắng của hắn luôn nhuốm màu bi kịch, nỗi đau và mất mát. Nhưng giờ đây, chiến thắng này lại là của tất cả mọi người. Họ đã cùng nhau đứng lên, đã cùng nhau chiến đấu, và giờ đây, họ cùng nhau ăn mừng, cùng nhau xây dựng. Đó là một chiến thắng trọn vẹn, một khởi đầu mới thực sự.
Hắn lùi sâu hơn vào bóng cây, để lại Lạc Hoa Trấn với những âm thanh hò reo và tiếng cười vui vẻ phía sau. Cố Trường Minh tiếp tục hành trình của mình, hòa mình vào thiên nhiên, như một cơn gió nhẹ lướt qua, không để lại dấu vết. Hắn đã thấy, đã cảm nhận. Và hắn biết, hắn đã làm đúng. Sự thờ ơ của hắn, sự buông bỏ của hắn, cuối cùng lại là động lực để những người khác phải tự đứng lên. Cái giá của sự hy sinh không được đền đáp trong kiếp trước đã trở thành hạt giống cho sự trưởng thành và tự lập của thế hệ này. Hắn đã không cứu thế giới, hắn đã buộc thế giới phải tự cứu lấy mình. Và giờ đây, thế giới đang hồi sinh, rạng rỡ hơn bao giờ hết, mà không cần đến một anh hùng duy nhất. Hắn không còn là người gánh vác. Hắn là người kiến tạo, một cách gián tiếp, của một kỷ nguyên mới.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, Cố Trường Minh dừng chân tại Cổ Trấn Bình Yên. Đây là một cổ trấn nhỏ, nằm sâu trong một thung lũng yên bình, cách xa những ồn ào của thế sự. Những ngôi nhà gỗ và đá cổ kính, lợp ngói âm dương, có sân vườn nhỏ, đường phố lát đá rêu phong, tất cả đều toát lên vẻ cổ xưa, tĩnh lặng. Tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ, tiếng nước suối chảy róc rách từ khe núi đá, tiếng chim hót vãn chiều hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của người dân, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Mùi gỗ mục, đất ẩm và hương hoa dại bay lảng bảng trong không khí, mang đến cảm giác thư thái, dễ chịu.
Cố Trường Minh bước vào một quán trà nhỏ, nằm khuất sau một gốc cây đại thụ trăm tuổi. Bên trong quán, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng giấy dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng. Và rồi, hắn nhìn thấy. Lão Quỷ Trần đã ngồi đó tự bao giờ, nhâm nhi chén trà, đôi mắt đục ngầu nhưng tinh anh quan sát hắn từ khi hắn bước vào. Ông ta vẫn mặc bộ trường bào cũ kỹ, luộm thuộm, mái tóc bạc phơ rối bù. Khuôn mặt nhăn nheo của ông ta như một bức tranh khắc khổ của thời gian, nhưng lại ẩn chứa một nụ cười bí hiểm, như thể ông ta đã biết trước mọi điều sẽ xảy ra.
Không cần nhiều lời, hai người như đã hiểu nhau từ lâu. Cố Trường Minh chậm rãi tiến đến bàn đối diện, kéo ghế ngồi xuống. Hắn không nói gì, chỉ đặt mảnh vỡ Phá Thiên Kiếm xuống bàn, rồi cầm chén trà nóng hổi lên, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Quán trà yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán cây và tiếng nước suối chảy nhẹ nhàng từ con suối nhỏ bên ngoài. Cố Trường Minh cảm thấy một sự bình yên hiếm có, một sự tĩnh lặng mà hắn đã khao khát từ rất lâu. Nhưng vẫn còn đó câu hỏi lớn về con đường phía trước của mình, một câu hỏi không thể nào xua tan chỉ bằng một chén trà.
Lão Quỷ Trần nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch. Giọng khàn khàn của ông ta vang lên, chậm rãi như tiếng thì thầm của thời gian, nhưng lại chứa đựng hàm ý sâu xa: “Đã tìm thấy sự bình yên chưa, tiểu tử? Hay vẫn còn nặng lòng?”
Cố Trường Minh lắc đầu nhẹ, nhìn chén trà đang bốc hơi nghi ngút, hình ảnh phản chiếu khuôn mặt hắn mờ ảo trong làn khói trắng. “Bình yên... nhưng cũng trống rỗng, tiền bối. Như một gánh nặng đã buông, nhưng chưa biết nên đặt tay vào đâu. Thấy họ... mạnh mẽ như vậy, ta không còn cần thiết.” Giọng hắn trầm thấp, đều đều, không chứa đựng sự oán trách, chỉ là một sự nhận định trần trụi về tình trạng hiện tại của bản thân. Sự trống rỗng đó không còn gây đau đớn, nhưng nó vẫn là một sự thật không thể phủ nhận.
Lão Quỷ Trần mỉm cười bí hiểm, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng trí tuệ. Ông ta nhìn Cố Trường Minh, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ trong tâm trí hắn. "Đó là dấu hiệu tốt. Cây cổ thụ khi bị chặt đi cành khô, mới có chỗ cho mầm non nảy nở. Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ của kiếp trước, giờ là lúc tìm nhiệm vụ của kiếp này. Ngươi không còn là người gánh vác, mà là người gieo hạt." Ông ta nói, giọng điệu ẩn chứa một sự bình thản nhưng đầy uyên thâm.
Cố Trường Minh nhướng mày, có chút suy tư. Hắn đã quen với việc chiến đấu, với việc gánh vác. Khái niệm "gieo hạt" đối với hắn thật xa lạ, nhưng lại khơi gợi một tia tò mò trong tâm hồn đã chai sạn. "Nhiệm vụ của kiếp này... không phải là cứu thế giới nữa sao?" Hắn hỏi, giọng điệu mang chút châm biếm quen thuộc, nhưng lần này lại pha lẫn một sự tìm kiếm chân thành.
Lão Quỷ Trần lại nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống bàn một cách nhẹ nhàng. “Đúng vậy,” ông ta khẳng định, ánh mắt nhìn thẳng vào Cố Trường Minh, sâu thẳm như biển cả. “Mà là để thế giới tự cứu lấy mình. Ngươi đã gieo những hạt giống, giờ hãy quan sát chúng lớn lên. Đó cũng là một cách cứu thế, nhưng là một cách cứu thế khác, sâu sắc hơn. Sự hiện diện của ngươi, dù chỉ là cái bóng, cũng là một ngọn hải đăng cho họ.”
Cố Trường Minh im lặng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những đứa trẻ trong trấn vẫn đang vui đùa, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trong không khí, mang theo một sự hồn nhiên và vô lo mà hắn đã đánh mất từ rất lâu. Tia sáng cuối cùng của mặt trời lướt qua khuôn mặt hắn, làm nổi bật đường nét thanh tú nhưng khắc khổ. Một tia sáng mới lóe lên trong đôi mắt hổ phách của anh, không còn là sự thờ ơ hay chán chường, mà là một sự tò mò, một sự chấp nhận.
Hắn khẽ gật đầu, lần đầu tiên cảm thấy thực sự sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một cuộc đời mới, không còn bị quá khứ ràng buộc. Nhiệm vụ của kiếp này, không phải là chiến đấu để cứu rỗi, mà là quan sát, là định hình, là trở thành một ngọn hải đăng vô hình. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không chỉ cho đại lục Tiên Nguyên, mà còn cho chính Cố Trường Minh. Hắn đã buông bỏ gánh nặng, và giờ đây, hắn đã tìm thấy một mục đích khác, một mục đích bình yên hơn, sâu sắc hơn. Hắn không còn phải là anh hùng gánh vác thế giới. Hắn sẽ là người gieo hạt, người chứng kiến thế giới tự mình lớn lên, tự mình tỏa sáng. Và đó, có lẽ, chính là ý nghĩa đích thực của sự giải thoát mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.