Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 481: Lời Từ Chối Của Vị Cứu Thế: Bình Minh Đầu Tiên Của Một Kỷ Nguyên Mới
Đêm trên đỉnh núi Thái Huyền dần tan, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ của một ngày mới. Ánh sáng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm hồng những đám mây và đánh thức đại lục Tiên Nguyên sau giấc ngủ dài. Nhưng không có sự yên bình nào kéo dài, đặc biệt là khi cả một thế giới đang đứng trước ngưỡng cửa của sự tái sinh. Hoàng Thành Thiên Đô, trái tim chính trị và văn hóa của đại lục, đã sớm sôi động. Khác với vẻ tĩnh lặng, uy nghiêm thường thấy, hôm nay toàn bộ thành trì như bừng tỉnh với một sinh khí cuồng nhiệt chưa từng có.
Những tòa thành cao vút, tường thành kiên cố bằng đá xanh giờ đây được tô điểm bởi vô số cờ xí rực rỡ, phấp phới trong làn gió sớm. Các cung điện nguy nga lợp ngói vàng, từng mái cong vút chạm khắc tinh xảo, phản chiếu ánh nắng ban mai lấp lánh như dát vàng. Đường phố rộng lớn lát đá xanh, vốn dĩ đã tấp nập, nay lại càng đông đúc hơn gấp bội. Tiếng người mua bán tấp nập từ các quầy hàng dọc hai bên đường, tiếng xe ngựa lạch cạch nối đuôi nhau, tiếng rao hàng vang vọng hòa cùng tiếng nhạc cụ du dương từ các quán trà, tửu lầu. Thỉnh thoảng, một phi hành khí nhỏ lướt qua trên bầu trời, để lại vệt sáng mờ ảo, càng tăng thêm vẻ hiện đại, pha lẫn nét cổ kính của một thế giới đang chuyển mình. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi hương liệu quý giá từ các cửa hàng lớn, mùi trầm hương thoang thoảng từ các đền thờ cổ kính, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một thành thị lớn đều quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác độc đáo. Bầu không khí ấm áp, sầm uất, tràn đầy sinh khí và những hy vọng mới mẻ, dường như mọi bi kịch của quá khứ đã được gác lại, nhường chỗ cho một khởi đầu đầy hứa hẹn.
Tại Đại điện Trấn Vũ, trái tim của Hoàng Thành, nơi quyền lực và uy tín hội tụ, ánh sáng rực rỡ từ hàng trăm viên Dạ Minh Châu được khảm trên trần và tường, cùng với ánh nắng hắt qua những ô cửa sổ lớn, soi rõ từng gương mặt đang tụ họp. Các đại diện từ khắp đại lục Tiên Nguyên, từ những trưởng lão tông môn uy tín, các gia chủ thế gia lâu đời, cho đến những vị đế vương của các quốc gia lớn, đều tề tựu đông đủ. Họ ngồi nghiêm trang trên những chiếc ghế chạm khắc rồng phượng, ánh mắt tập trung vào bục cao giữa điện. Cuộc họp trọng thể này không chỉ để đánh giá về tình hình hậu chiến, mà còn để kiến tạo nên nền tảng cho kỷ nguyên mới. Sau những bài phát biểu hùng hồn về tầm nhìn tương lai, về những khó khăn chồng chất trong công cuộc tái thiết và những thành tựu ban đầu của khối liên minh, vấn đề cốt lõi về cơ cấu lãnh đạo đã được đưa ra.
Mộ Dung Thiên, trưởng lão đứng đầu Mộ Dung Thế Gia, người có uy tín và tiếng nói hàng đầu trong số các đại diện, đứng lên. Khuôn mặt nghiêm nghị của ông, với bộ râu dài bạc phơ được chải chuốt cẩn thận, ánh lên vẻ trang trọng. Ánh mắt ông quét qua toàn bộ hội trường, rồi dừng lại ở một thân ảnh đang ngồi khiêm tốn ở hàng ghế đầu, không mấy nổi bật giữa đám đông quyền quý.
"Chư vị, chúng ta đã thảo luận rất nhiều về con đường phía trước. Về việc hình thành một Liên Minh Tiên Nguyên vững mạnh, một cơ cấu lãnh đạo có thể dẫn dắt đại lục vượt qua mọi thử thách, kiến tạo nên một kỷ nguyên thịnh vượng chưa từng có." Giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp đại điện, thu hút mọi sự chú ý. "Và để làm được điều đó, chúng ta cần một vị Minh Chủ. Một người không chỉ có sức mạnh tuyệt thế, mà còn có trí tuệ siêu phàm, có tầm nhìn xa trông rộng, và quan trọng nhất, là người đã chứng minh được lòng dũng cảm, sự hy sinh và tấm lòng vì thiên hạ."
Mộ Dung Thiên dừng lại một chút, ánh mắt đầy tôn kính hướng về phía Cố Trường Minh. "Và người đó, không ai khác, chính là Cố Trường Minh! Ngài là người đã cứu vớt đại lục khỏi Ma Chủ tàn bạo, là trụ cột tinh thần của chúng ta. Không ai xứng đáng hơn ngài để dẫn dắt kỷ nguyên mới này, trở thành Minh Chủ Liên Minh Tiên Nguyên, kiến tạo một trật tự mới vững bền!"
Lời của Mộ Dung Thiên vừa dứt, cả đại điện như vỡ òa. Tiếng vỗ tay vang dội, tiếng hoan hô hò reo cùng những ánh mắt ngưỡng mộ, kỳ vọng đồng loạt đổ dồn về phía Cố Trường Minh. Gần như tất cả mọi người đều đồng tình, một sự đồng thuận tuyệt đối mà hiếm khi đạt được trong các hội nghị của các tông môn và thế gia.
Cố Trường Minh, trong bộ trường bào màu tối không hoa văn, ngồi im lặng giữa những lời tán dương. Thân hình cao gầy của hắn toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt, dù trên khuôn mặt thanh tú ấy không hề có biểu cảm rõ ràng. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, từng chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nay vẫn mang vẻ trống rỗng, vô cảm, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự bình yên đã được tìm thấy. Hắn cảm nhận rõ ràng ánh mắt của hàng trăm người, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, đầy hy vọng, nhưng cũng đầy gánh nặng. Đó là cái nhìn mà hắn đã quá quen thuộc trong kiếp trước, cái nhìn chất chứa kỳ vọng của cả một thế giới, biến hắn thành một anh hùng cô độc, rồi lại đẩy hắn vào tận cùng bi kịch.
"Minh Chủ! Minh Chủ! Minh Chủ!" Tiếng hô vang như sấm dậy, xuyên thẳng vào tai hắn, đánh thức những ký ức chôn sâu. Hắn đã từng là 'Minh Chủ', từng là 'Người Cứu Thế', từng gánh vác tất cả. Và kết cục là gì? Phản bội, mất mát, và cái chết không được đền đáp. Trái tim hắn đã chai sạn, linh hồn hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp. Thế giới muốn hắn lặp lại vai trò đó sao?
Cố Trường Minh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy giữa những tiếng reo hò. Hắn từ từ đứng dậy. Mọi ánh mắt lập tức dán chặt vào hắn, nín thở chờ đợi. Một thoáng mệt mỏi lướt qua đôi mắt hổ phách, một vết hằn khắc khổ thoáng hiện trên khóe môi, nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn trở nên kiên định, bình thản một cách lạ thường. Hắn quét mắt qua từng gương mặt, từ Mộ Dung Thiên đang đứng trang trọng, đến Mộ Dung Tuyết ngồi ở hàng ghế đầu với ánh mắt thấu hiểu, rồi đến Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ đang nhìn hắn với sự ngưỡng mộ cháy bỏng. Hắn thấy cả Lão Quỷ Trần ngồi ở góc khuất, đôi mắt đục ngầu đang tinh ranh nhìn hắn, tựa như đã đoán trước được quyết định của hắn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên của hắn không có nghĩa là buông xuôi. Bình yên của hắn là kiến tạo một con đường khác, một con đường mà hắn không phải gánh vác một mình.
***
Cố Trường Minh tiến lên bục cao, chậm rãi bước đến vị trí trung tâm, nơi lẽ ra hắn sẽ chấp nhận danh hiệu 'Minh Chủ' và bắt đầu một hành trình gánh vác mới. Nhưng hắn không dừng lại ở đó. Hắn bước qua vị trí đó, đến sát mép bục, đối diện với hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về mình. Đại điện bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của những người đang chờ đợi lời đáp của 'vị cứu thế'.
Giọng hắn trầm thấp, khàn nhẹ, nhưng mỗi lời đều rõ ràng, vang vọng khắp đại điện, xua tan mọi tiếng ồn ào hay suy nghĩ vẩn vơ. "Ta cảm kích sự tin tưởng của chư vị. Ta đã từng gánh vác thiên hạ, và ta biết cái giá của nó." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt, như muốn khắc sâu lời mình nói vào tâm trí mỗi người. "Nó là một cái giá quá đắt, không chỉ với ta, mà còn với những người đã hy sinh vì niềm tin vào một 'người cứu thế' cô độc."
Một làn sóng xì xào bắt đầu lan ra, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt kiên định của Cố Trường Minh dập tắt. Hắn tiếp tục, giọng điệu mang theo chút triết lý sâu xa, pha lẫn vẻ mệt mỏi nhưng đầy quyết đoán. "Kỷ nguyên mới này không cần một 'người cứu thế' duy nhất. Nó cần hàng vạn 'người kiến tạo', những người sẵn sàng gánh vác trách nhiệm cho tương lai của chính mình và của đại lục. Trách nhiệm không phải của riêng ai, mà là của tất cả chúng ta."
Hắn đưa tay chỉ về phía hàng ghế của thế hệ trẻ, nơi Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ đang ngồi, ánh mắt đầy nhiệt huyết và ngưỡng mộ. "Thế hệ trẻ, với nhiệt huyết và sức sống mới, với những tư tưởng tiến bộ và sự đoàn kết chưa từng có, sẽ là người viết nên trang sử mới này. Chính họ sẽ là những người kiến tạo nên một Tiên Nguyên đại lục vững mạnh, chứ không phải một mình ta."
"Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" Câu hỏi không phải là lời nói ra, mà là ý niệm sâu thẳm trong tâm trí hắn, nhưng nó dường như truyền được đến mọi người, khiến họ chìm vào suy tư. "Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên." Lời này cũng không được nói thành tiếng, nhưng sự bình yên toát ra từ hắn là điều mà ai cũng có thể cảm nhận.
Hắn nhìn Mộ Dung Thiên, rồi lại nhìn về phía Mộ Dung Tuyết, người đang gật đầu nhẹ nhàng, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Ta sẽ không ngồi vào vị trí đó. Ta sẽ không trở thành Minh Chủ Liên Minh Tiên Nguyên. Nhưng ta sẽ không rời đi. Ta sẽ là một người quan sát, một người cố vấn, một ngọn lửa nhỏ thỉnh thoảng sưởi ấm con đường của các ngươi. Nhưng con đường, các ngươi phải tự đi."
Lời từ chối của Cố Trường Minh không mang theo sự thờ ơ hay chối bỏ trách nhiệm như trước kia, mà là một sự chuyển giao trách nhiệm, một tầm nhìn mới mẻ và sâu sắc. Nó không làm người khác thất vọng, mà ngược lại, lại khơi dậy một tinh thần mới. Ai đó trong đám đông thốt lên, "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Lời này như một lời thúc giục, một tiếng gọi đến trách nhiệm cá nhân mà Cố Trường Minh đã nỗ lực gieo mầm.
Tần Vũ, với khuôn mặt cương nghị và ánh mắt sắc bén, đứng dậy. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn toát lên khí chất anh dũng. Hắn cúi đầu thật sâu trước Cố Trường Minh, giọng nói vang dội, hùng hồn, thể hiện sự trưởng thành và cam kết. "Tiền bối Cố Trường Minh đã khai sáng cho chúng con. Chúng con hiểu rằng, kỷ nguyên mới không thể chỉ trông chờ vào một người. Trách nhiệm này là của chúng con, của toàn bộ thế hệ trẻ Tiên Nguyên đại lục. Chúng con sẽ không phụ sự tin tưởng của tiền bối!"
Liễu Thanh Hoan cũng đứng dậy, đôi mắt to tròn, đen láy long lanh nhìn Cố Trường Minh đầy ngưỡng mộ và quyết tâm. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú của nàng toát lên vẻ hoạt bát, kiên cường. Nàng không nói gì, nhưng cái gật đầu mạnh mẽ của nàng đã thay cho vạn lời thề.
Ngồi ở góc khuất, Lão Quỷ Trần nhếch mép cười thầm. Đôi m��t đục ngầu của lão ẩn chứa sự tinh ranh và trí tuệ. Lão khẽ lắc đầu, như thể đã đoán trước được tất cả. Quyết định của Cố Trường Minh không chỉ là một lời từ chối, mà còn là một tuyên ngôn, một sự định hình lại hoàn toàn khái niệm về 'cứu thế giới'.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng. Hắn cúi đầu chào một cách khiêm tốn, rồi lặng lẽ rời khỏi vị trí trung tâm, nhường lại không gian cho các đại diện khác bắt đầu thảo luận về cơ chế lãnh đạo phi tập trung mới, về việc trao quyền cho các ban ngành chuyên trách, về việc xây dựng các liên minh dựa trên nguyên tắc tự chủ và trách nhiệm cộng đồng. Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, thanh khiết như tuyết liên, tiến đến bên hắn. Nàng không nói một lời, chỉ nắm chặt lấy bàn tay hắn, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên từ hắn. Ánh mắt hai người giao nhau, một sự thấu hiểu sâu sắc không cần lời nói.
Hoàng Thành Thiên Đô vẫn nhộn nhịp, vẫn sầm uất, nhưng bên trong Đại điện Trấn Vũ, một hạt giống mới đã được gieo mầm. Một hạt giống của sự tự cường, của trách nhiệm chung, và của một kỷ nguyên không cần anh hùng cô độc.
***
Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã ngả màu vàng cam dịu nhẹ, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đã rời xa sự ồn ào và những ánh mắt dõi theo của Hoàng Thành Thiên Đô. Họ không đi quá xa, chỉ tìm đến Thanh Vân Thành, một đô thị cách đó không lâu đã được tái thiết, nổi tiếng với sự hài hòa giữa kiến trúc và thiên nhiên.
Thanh Vân Thành hiện lên như một bức tranh thủy mặc sống động. Những tòa nhà được xây dựng bằng gỗ linh mộc và đá xanh, mái ngói cong vút, có nhiều ban công và vườn treo rực rỡ hoa cỏ. Đường phố rộng rãi, sạch sẽ, không có vẻ vội vã như Hoàng Thành, mà thay vào đó là một sự thanh bình hiếm có. Tiếng người nói chuyện thì thầm, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ con kênh nhỏ xuyên qua thành phố, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc êm dịu, dễ chịu. Thỉnh thoảng, một phi hành khí nhỏ chở khách lướt qua trên bầu trời xanh biếc, để lại một vệt khói trắng mờ ảo. Mùi hoa cỏ dịu nhẹ, mùi gỗ linh mộc thơm thoang thoảng, mùi thức ăn nhẹ từ các quán ăn ven đường và hương trầm thanh khiết từ các ngôi chùa cổ kính đều làm cho không khí trở nên trong lành, yên bình đến lạ.
Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết tìm một quán trà nhỏ nằm khuất mình dưới tán cây cổ thụ rợp bóng. Quán được bài trí đơn giản nhưng tinh tế, với những chiếc bàn gỗ lim bóng loáng và những bộ ấm chén bằng sứ trắng ngà. Họ chọn một bàn ở góc khuất, cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố lát đá và khu vườn nhỏ xanh mướt.
Cố Trường Minh nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm, cảm nhận vị đắng chát ban đầu lan tỏa trên đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh, thơm mát. Hắn khẽ thở dài, nhưng không phải thở dài vì mệt mỏi hay ưu phiền, mà là một tiếng thở dài của sự nhẹ nhõm sâu sắc, của một gánh nặng ngàn năm đã hoàn toàn được trút bỏ. Khuôn mặt hắn, vốn dĩ luôn mang vẻ thờ ơ và khắc khổ, giờ đây đã mềm mại hơn rất nhiều, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi.
"Cuối cùng, ta đã có thể thở phào nhẹ nhõm." Giọng hắn trầm thấp, khàn nhẹ, nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ đang nô đùa trên phố, ánh mắt lấp lánh sự sống. Đây là một cảnh tượng mà hắn đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ được nhìn thấy một cách bình yên đến thế.
Mộ Dung Tuyết khẽ tựa đầu vào vai hắn, mái tóc đen nhánh của nàng mềm mại vương trên vạt áo hắn. Nàng siết chặt lấy bàn tay hắn, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và sự bình yên đang lan tỏa từ hắn. "Chàng đã làm đúng, Trường Minh." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Thế giới này không cần một cái bóng khổng lồ che phủ. Nó cần ánh sáng từ vạn ngọn nến. Và chàng đã thắp lên ngọn lửa đầu tiên."
Hắn khẽ siết lại bàn tay nàng, ánh mắt hổ phách nhìn sâu vào đôi mắt phượng trong veo của nàng. Nàng là người duy nhất thực sự thấu hiểu hắn, người đã cùng hắn đi qua bao kiếp luân hồi, chứng kiến những bi kịch và giờ đây là sự hồi sinh.
Đúng lúc đó, một thân ảnh quen thuộc xuất hiện. Lão Quỷ Trần, với dáng người nhỏ thó, lưng còng, bộ râu tóc bạc phơ rối bù và bộ trường bào cũ kỹ, luộm thuộm, bước vào quán trà. Lão nhìn quanh, rồi tình cờ (!) chọn chiếc bàn ngay cạnh bàn của Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết. Lão gọi một ấm trà Long Tỉnh, rồi nhấm nháp từng ngụm nhỏ, đôi mắt đục ngầu lim dim, như thể đang thưởng thức chén trà ngon nhất thế gian.
Sau một lúc im lặng, lão Quỷ Trần khẽ ho khan một tiếng, rồi chậm rãi, khàn khàn nói, không nhìn thẳng vào Cố Trường Minh nhưng rõ ràng là nói cho hắn nghe. "Kẻ trồng cây không cần phải là người hái quả. Chỉ cần hạt giống tốt, cây sẽ tự vươn mình." Lão vừa nói vừa nhấp một ngụm trà, rồi liếc xéo Cố Trường Minh, đôi mắt tinh ranh lóe lên một cái nháy mắt đầy ẩn ý.
Cố Trường Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười thực sự, thanh thoát và tự do, điều mà trước đây hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt hắn. Lời của Lão Quỷ Trần chính là sự xác nhận cho con đường mà hắn đã chọn. Hắn đã gieo hạt giống của sự tự cường, của trách nhiệm chung, và giờ đây, hắn có thể yên tâm nhìn những hạt giống ấy nảy mầm, vươn mình.
Hắn lại nhấp một ngụm trà, cảm nhận sự giao thoa của hương vị và cảm xúc. Hương vị đắng chát ban đầu nhưng ngọt hậu, giống như cuộc đời hắn. Từng chịu đựng bi kịch, nhưng cuối cùng lại tìm thấy bình yên và ý nghĩa. Hắn khẽ siết lại bàn tay Mộ Dung Tuyết. Cả hai cùng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, vẽ nên một bức tranh rực rỡ với những gam màu đỏ, cam, tím, vàng. Hoàng hôn buông xuống, không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một đêm mới, của một kỷ nguyên mới.
Thế giới vẫn sẽ có những thử thách. Công cuộc tái thiết sẽ đầy gian nan, không chỉ từ những tàn dư của Ma Khí hay những kẻ còn ôm mộng bá quyền, mà còn từ chính những vấn đề nội tại của một xã hội đang tìm cách định hình lại. Nhưng hắn tin tưởng. Hắn tin tưởng vào thế hệ trẻ, vào tinh thần đoàn kết mà hắn đã gieo mầm. Cố Trường Minh đã tìm thấy bình yên. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa. Không phải là gánh vác, mà là đồng hành, là truyền thừa.
Mối quan hệ sâu sắc và bền chặt giữa hắn và Mộ Dung Tuyết, cùng với sự lớn mạnh của thế hệ trẻ như Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên, sẽ là nền tảng vững chắc cho tương lai của đại lục. Hắn sẽ có thời gian dành cho những mối quan hệ cá nhân sâu sắc hơn, sống một cuộc đời bình dị hơn, nhưng không vì thế mà hắn rời bỏ thế giới. Hắn vẫn sẽ là một ngọn hải đăng của trí tuệ, thỉnh thoảng xuất hiện để đưa ra lời khuyên hoặc hướng dẫn, nhưng không còn là 'kẻ cứu thế' trực tiếp.
Cả hai cùng nhau đứng đó, trên đỉnh núi cao, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi bình minh của một kỷ nguyên mới đã thực sự hé rạng. Một bình minh của sự tự chủ, của niềm tin, và của hạnh phúc vẹn tròn. Kỷ nguyên này, sẽ rực rỡ hơn kiếp trước rất nhiều, vì nó được xây dựng trên vai của hàng vạn người, chứ không phải chỉ một anh hùng cô độc.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.