Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 482: Hương Hoa Đào và Tiếng Chân Người Thân Quen: Bình Yên Đầu Tiên
Sau khi những lời của Lão Quỷ Trần vang vọng trong không gian quán trà, như một nốt nhạc cuối cùng khép lại một chương dài đằng đẵng của quá khứ, Cố Trường Minh đã thực sự cảm nhận được sự buông bỏ hoàn toàn. Gánh nặng ngàn năm đã được trút bỏ. Khuôn mặt hắn, vốn dĩ luôn mang vẻ thờ ơ và khắc khổ, giờ đây đã mềm mại hơn rất nhiều, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. "Cuối cùng, ta đã có thể thở phào nhẹ nhõm." Giọng hắn trầm thấp, khàn nhẹ, nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ đang nô đùa trên phố, ánh mắt lấp lánh sự sống. Đây là một cảnh tượng mà hắn đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ được nhìn thấy một cách bình yên đến thế.
Mộ Dung Tuyết khẽ tựa đầu vào vai hắn, mái tóc đen nhánh của nàng mềm mại vương trên vạt áo hắn. Nàng siết chặt lấy bàn tay hắn, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và sự bình yên đang lan tỏa từ hắn. "Chàng đã làm đúng, Trường Minh." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Thế giới này không cần một cái bóng khổng lồ che phủ. Nó cần ánh sáng từ vạn ngọn nến. Và chàng đã thắp lên ngọn lửa đầu tiên." Hắn khẽ siết lại bàn tay nàng, ánh mắt hổ phách nhìn sâu vào đôi mắt phượng trong veo của nàng. Nàng là người duy nhất thực sự thấu hiểu hắn, người đã cùng hắn đi qua bao kiếp luân hồi, chứng kiến những bi kịch và giờ đây là sự hồi sinh.
Lão Quỷ Trần, với dáng người nhỏ thó, lưng còng, bộ râu tóc bạc phơ rối bù và bộ trường bào cũ kỹ, luộm thuộm, nhấp một ngụm trà cuối cùng, rồi liếc xéo Cố Trường Minh, đôi mắt tinh ranh lóe lên một cái nháy mắt đầy ẩn ý. Cố Trường Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười thực sự, thanh thoát và tự do, điều mà trước đây hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt hắn. Lời của Lão Quỷ Trần chính là sự xác nhận cho con đường mà hắn đã chọn. Hắn đã gieo hạt giống của sự tự cường, của trách nhiệm chung, và giờ đây, hắn có thể yên tâm nhìn những hạt giống ấy nảy mầm, vươn mình. Hắn lại nhấp một ngụm trà, cảm nhận sự giao thoa của hương vị và cảm xúc. Hương vị đắng chát ban đầu nhưng ngọt hậu, giống như cuộc đời hắn. Từng chịu đựng bi kịch, nhưng cuối cùng lại tìm thấy bình yên và ý nghĩa. Hắn khẽ siết lại bàn tay Mộ Dung Tuyết.
Cả hai cùng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, vẽ nên một bức tranh rực rỡ với những gam màu đỏ, cam, tím, vàng. Hoàng hôn buông xuống, không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một đêm mới, của một kỷ nguyên mới. Thế giới vẫn sẽ có những thử thách. Công cuộc tái thiết sẽ đầy gian nan, không chỉ từ những tàn dư của Ma Khí hay những kẻ còn ôm mộng bá quyền, mà còn từ chính những vấn đề nội tại của một xã hội đang tìm cách định hình lại. Nhưng hắn tin tưởng. Hắn tin tưởng vào thế hệ trẻ, vào tinh thần đoàn kết mà hắn đã gieo mầm. Cố Trường Minh đã tìm thấy bình yên. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa. Không phải là gánh vác, mà là đồng hành, là truyền thừa.
Mối quan hệ sâu sắc và bền chặt giữa hắn và Mộ Dung Tuyết, cùng với sự lớn mạnh của thế hệ trẻ như Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên, sẽ là nền tảng vững chắc cho tương lai của đại lục. Hắn sẽ có thời gian dành cho những mối quan hệ cá nhân sâu sắc hơn, sống một cuộc đời bình dị hơn, nhưng không vì thế mà hắn rời bỏ thế giới. Hắn vẫn sẽ là một ngọn hải đăng của trí tuệ, thỉnh thoảng xuất hiện để đưa ra lời khuyên hoặc hướng dẫn, nhưng không còn là 'kẻ cứu thế' trực tiếp. Cả hai cùng nhau đứng đó, trên đỉnh núi cao, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi bình minh của một kỷ nguyên mới đã thực sự hé rạng. Một bình minh của sự tự chủ, của niềm tin, và của hạnh phúc vẹn tròn. Kỷ nguyên này, sẽ rực rỡ hơn kiếp trước rất nhiều, vì nó được xây dựng trên vai của hàng vạn người, chứ không phải chỉ một anh hùng cô độc.
***
Bình minh đã thực sự hé rạng, không chỉ trên đỉnh núi cao mà còn trong sâu thẳm tâm hồn Cố Trường Minh. Ngày sau đó, hắn đã rời khỏi Hoàng Thành Thiên Đô, không kèn không trống, chỉ với Mộ Dung Tuyết tiễn chân. Hắn không nói lời tạm biệt, cũng không hứa hẹn ngày trở lại, chỉ nhẹ nhàng trao cho nàng một cái siết tay, một cái nhìn đủ để cả hai thấu hiểu. Rồi hắn biến mất vào màn sương sớm, mang theo một tâm hồn đã được gột rửa và một mục đích sống hoàn toàn mới.
Thung Lũng Hoa Đào. Cái tên ấy vang vọng trong tâm trí Cố Trường Minh như một lời thì thầm của định mệnh, một lời hứa về sự bình yên mà hắn đã mòn mỏi kiếm tìm. Nằm khuất sâu trong một dãy núi non trùng điệp, Thung Lũng Hoa Đào không hề có dấu vết của sự xô bồ, ồn ã từ thế tục. Nơi đây, không hề có kiến trúc nhân tạo đồ sộ, không có những con đường lát đá phẳng lì hay những bức tường thành vững chãi. Tất cả chỉ là sự hòa quyện hoàn hảo giữa thiên nhiên hoang sơ và vẻ đẹp diễm lệ. Hàng vạn cây hoa đào cổ thụ vươn mình, cành lá sum suê đan xen vào nhau tạo thành một tán cây khổng lồ, che phủ gần như toàn bộ thung lũng. Khi mùa xuân đến, những cánh hoa đào mỏng manh, tựa như những mảnh lụa hồng phấn, rơi lả tả như mưa, trải thảm mềm mại trên mặt đất ẩm ướt.
Sáng sớm, khi vạn vật còn chìm trong màn sương mờ ảo, Cố Trường Minh đã thức giấc trong ngôi nhà gỗ nhỏ của mình. Ngôi nhà được xây dựng đơn sơ, không cầu kỳ hoa mỹ, chỉ là những thân gỗ mộc mạc ghép lại, mái lợp bằng lá khô và rêu phong. Nhưng nó lại mang một vẻ ấm cúng đến lạ thường, như một phần hữu cơ của chính thung lũng. Ánh sáng mặt trời đầu tiên, xuyên qua kẽ lá đào, lọt vào khung cửa sổ nhỏ, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ. Hắn vươn vai, cảm nhận từng khớp xương giãn ra sau một đêm dài. Không còn những giấc mơ bị ám ảnh bởi Ma Chủ hay tiếng thét của những linh hồn vong mạng. Giờ đây, những giấc mơ của hắn chỉ còn là những mảng màu sắc êm dịu, những giai điệu nhẹ nhàng của thiên nhiên.
Hắn bước ra ngoài hiên, hít một hơi thật sâu. Luồng không khí trong lành, tinh khiết tràn ngập buồng phổi, mang theo hương hoa đào ngào ngạt, ngọt ngào, quyện lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương đêm còn vương vấn. Tiếng chim hót líu lo từ khắp các tán cây, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ uốn lượn quanh nhà, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của buổi bình minh. Đây chính là thiên đường mà hắn đã hằng ao ước.
Cố Trường Minh không còn vội vã. Mỗi động tác của hắn đều chậm rãi, thong thả, như thể hắn đang thưởng thức từng khoảnh khắc của cuộc đời mình. Hắn ra vườn, nơi hắn đã tự tay gieo trồng vài luống rau nhỏ. Những hạt giống được ươm mầm từ đôi tay hắn, những cây con xanh mướt vươn mình đón nắng, tượng trưng cho một khởi đầu mới, một cuộc sống mới mà hắn đang vun đắp. Hắn tưới nước cho chúng, cảm nhận làn đất mềm ẩm ướt dưới ngón tay, nhìn những giọt nước đọng lại trên lá, lấp lánh như những viên ngọc.
Sau đó, hắn trở vào nhà, pha một ấm trà nóng. Không phải những loại linh trà quý hiếm của tông môn, mà chỉ là thứ trà xanh bình dị, được hái từ những cây trà dại mọc ven suối. Hắn ngồi bên cửa sổ, nơi có thể phóng tầm mắt ra khu vườn nhỏ và biển hoa đào rực rỡ. Từng ngụm trà nóng hổi, mang theo vị đắng nhẹ và hậu vị ngọt thanh, thấm vào tận đáy lòng, xua tan đi mọi ưu phiền. Hắn lật giở một cuốn sách cũ, không phải là bí tịch tu luyện hay kinh văn cổ điển, mà là một tập thơ ca về thiên nhiên, về cuộc sống của người phàm trần.
"Cuộc đời này, vốn dĩ không cần quá nhiều thứ phức tạp." Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng chim hót ngoài kia. "Vinh quang là hư ảo, quyền lực là phù du. Chỉ có những điều giản dị này, mới là chân thực nhất." Tâm hồn hắn như một mặt hồ phẳng lặng, không còn gợn sóng bởi những cơn bão của quá khứ. Nó phản chiếu vẻ đẹp của thiên nhiên, của sự bình yên đang bao phủ lấy hắn. Những vết sẹo trong lòng, những nỗi đau khắc cốt ghi tâm mà hắn đã từng mang vác, giờ đây dần được xoa dịu bởi sự tĩnh lặng hiếm có này.
Hắn cảm nhận được sự chữa lành đang diễn ra từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn. Giống như một dòng suối mát lành len lỏi qua những kẽ đá khô cằn, dần dần tưới tắm và phục hồi sự sống. Hắn không còn phải "cứu thế giới" nữa. Gánh nặng ấy đã được trao lại cho thế hệ trẻ, cho những người mà hắn tin tưởng. Giờ đây, hắn chỉ là Cố Trường Minh, một người đàn ông bình thường, tận hưởng cuộc sống của chính mình.
Hắn nhớ lại những lời Lão Quỷ Trần đã nói: "Kẻ trồng cây không cần phải là người hái quả." Hắn đã gieo hạt giống. Giờ là lúc để chúng tự vươn mình, tự mình phát triển. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Đó không phải là sự trốn tránh, mà là một lựa chọn có ý thức, một con đường riêng mà hắn đã tự tay vẽ nên cho cuộc đời mình.
Cố Trường Minh khép mắt lại, chìm vào trạng thái thiền định nhẹ nhàng. Hắn lắng nghe tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá đào, tiếng suối chảy róc rách không ngừng. Hắn cảm nhận năng lượng thiên địa tuần hoàn trong kinh mạch, không phải để tăng cường tu vi, mà chỉ để giữ cho cơ thể và tâm hồn luôn hài hòa. Hắn không còn cố gắng đột phá cảnh giới, không còn mưu cầu sức mạnh vô biên. Mọi thứ đều dừng lại ở mức đủ, ở mức tự tại.
Thời gian trôi qua thật chậm, thật êm đềm trong Thung Lũng Hoa Đào. Mỗi khoảnh khắc đều được Cố Trường Minh trân trọng. Hắn học cách sống chậm lại, học cách tận hưởng những điều nhỏ bé nhất: hương thơm của một bông hoa, tiếng hót của một chú chim, vị ngọt của một chén trà. Đây là cuộc sống mà hắn đã từng cho là không thể có được. Một cuộc sống không có áp lực, không có kỳ vọng, không có trách nhiệm nặng nề của "người cứu thế."
Hắn đã chọn con đường này, và hắn hoàn toàn mãn nguyện với nó. Sự bình yên trong lòng hắn không phải là sự trống rỗng, mà là sự đầy đủ. Đầy đủ những cảm xúc chân thật, đầy đủ những trải nghiệm giản dị. Hắn đã buông bỏ quá khứ, chấp nhận hiện tại, và hướng tới một tương lai không còn là gánh nặng mà là những khả năng vô tận của một cuộc đời được sống trọn vẹn theo cách của riêng mình. Hắn biết rằng, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Nhưng cái giá của sự bình yên này, đối với hắn, là vô giá.
***
Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua vòm lá đào dày đặc, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất, Cố Trường Minh chợt cảm nhận được một sự xáo động nhẹ nhàng ở bìa thung lũng. Đó không phải là sự xuất hiện của Ma Khí hay bất kỳ mối đe dọa nào, mà là hai luồng khí tức quen thuộc, mang theo sự trong trẻo và một chút vội vã. Hắn khẽ nhíu mày, không phải vì khó chịu, mà vì một sự ngạc nhiên nho nhỏ. Họ đã tìm đến... nhanh hơn ta tưởng.
Ở rìa Thung Lũng Hoa Đào, hai thân ảnh tuyệt mỹ hiện ra, như bước ra từ trong bức tranh thủy mặc. Một người là Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao gọn gàng, toát lên vẻ thoát tục của một tiên tử. Dung nhan nàng tuyệt mỹ, đôi mắt phượng sáng ngời, nhưng trên đó hiện rõ nét ưu sầu nhẹ nhàng đã được thay thế bằng sự kiên định và một chút nhẹ nhõm. Bên cạnh nàng là Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, nhưng lại tràn đầy vẻ hoạt bát. Đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như chứa đựng vì sao, luôn ánh lên sự tò mò và ngưỡng mộ. Nàng mặc một bộ váy áo màu xanh ngọc tươi sáng, tay áo thêu những cánh hoa nhỏ, thể hiện sự lạc quan, trẻ trung.
"Oa! Thung Lũng Hoa Đào đẹp thật! Cố tiền bối đúng là biết chọn nơi ẩn cư!" Liễu Thanh Hoan không kìm được tiếng reo lên kinh ngạc khi nhìn thấy khung cảnh trước mắt. Biển hoa đào rực rỡ sắc hồng, trải dài bất tận, những cánh hoa mỏng manh bay lượn trong gió, tạo thành một cơn mưa hoa lãng mạn. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh hoàn mỹ, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài đang vất vả tái thiết.
Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như gió xuân. "Anh ấy luôn có mắt nhìn độc đáo." Nàng nói, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Ánh mắt nàng quét một lượt qua thung lũng, tìm kiếm. Nàng không vội vã như Liễu Thanh Hoan, mà bình tĩnh quan sát, như đang đọc một cuốn sách quen thuộc. Cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại ở một ngôi nhà gỗ nhỏ khuất sau rặng đào dày đặc, nơi có một bóng hình quen thuộc đang ngồi thiền dưới gốc cây đào cổ thụ lớn.
"Chúng ta đi thôi, Thanh Hoan." Nàng khẽ nói, rồi sải bước nhẹ nhàng về phía ngôi nhà. Liễu Thanh Hoan, vẫn còn đang mải mê ngắm cảnh, giật mình rồi nhanh chóng chạy theo, không ngừng đặt câu hỏi. "Tuyết tỷ tỷ, chúng ta có làm phiền Cố tiền bối không? Anh ấy có giận không nếu chúng ta đột ngột đến thế này?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo, vui tươi nhưng cũng có chút lo lắng.
Mộ Dung Tuyết quay lại nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng. "Anh ấy sẽ không giận đâu. Ta tin là anh ấy sẽ vui." Nàng đáp, sự tin tưởng trong giọng nói nàng làm Liễu Thanh Hoan yên tâm hơn phần nào. Cả hai tiếp tục đi sâu vào thung lũng, bước chân khẽ khàng trên thảm hoa đào mềm mại. Làn gió nhẹ mơn man, mang theo hương hoa đào ngào ngạt, khiến lòng người thư thái.
Cố Trường Minh, đang ngồi thiền dưới gốc cây đào lớn, cảm nhận rõ hơn hai luồng khí tức đang tiến lại gần. Hắn không mở mắt ngay lập tức, mà vẫn giữ tư thế tĩnh tại. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng hắn, một cảm giác mà hắn đã từng nghĩ mình sẽ không còn được trải nghiệm nữa. Đó là sự hiện diện của những người quan trọng, những người mà dù hắn có muốn ẩn dật đến đâu, cũng không thể hoàn toàn cắt đứt.
Hắn nhớ lại những năm tháng cô độc, gánh vác số phận cả thế giới. Giờ đây, hắn không còn cô độc nữa. Mộ Dung Tuyết, người đã cùng hắn trải qua bao kiếp luân hồi, luôn là chỗ dựa vững chắc. Liễu Thanh Hoan, cô bé ngây thơ nhưng kiên cường, là hiện thân của thế hệ tương lai mà hắn đã đặt niềm tin. Sự xuất hiện của họ không phải là một sự xâm phạm vào bình yên của hắn, mà là một sự bổ sung, một lời khẳng định rằng bình yên của hắn không cần phải là sự cô lập.
Cố Trường Minh từ từ mở mắt. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, từng chứa đựng sự trống rỗng và vô cảm, giờ đây đã lấp lánh một ánh sáng dịu nhẹ, phản chiếu sắc hồng của những cánh hoa đào. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía con đường mòn, nơi hai thân ảnh đang dần hiện rõ. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát và tự do hơn bao giờ hết. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như gió, quay người lại đối mặt với họ.
"Cố tiền bối!" Liễu Thanh Hoan reo lên, không kìm được sự vui mừng. Nàng chạy vội đến, nhưng rồi lại chững lại, hơi rụt rè khi thấy vẻ bình yên gần như siêu thoát trên khuôn mặt hắn. Mộ Dung Tuyết bước đến gần hơn, ánh mắt nàng dịu dàng, trìu mến. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, như muốn dùng ánh mắt để nói lên tất cả những gì nàng muốn truyền đạt: sự thấu hiểu, sự ủng hộ, và tình yêu thương vô bờ bến.
Cố Trường Minh nhìn họ, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp tâm hồn. Hắn đã từng nghĩ rằng để có được bình yên, hắn phải hoàn toàn buông bỏ tất cả, kể cả những mối quan hệ thân thiết nhất. Nhưng có lẽ, hắn đã sai. Bình yên không phải là sự cô độc. Bình yên là khi tâm hồn được tự do, dù có những người thân yêu ở bên cạnh, hay không. Và sự hiện diện của họ, trong giây phút này, chỉ làm cho sự bình yên của hắn trở nên trọn vẹn hơn.
Hắn gật đầu nhẹ, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng vô vàn ý nghĩa. "Các ngươi đã đến." Giọng hắn trầm thấp, khàn nhẹ, nhưng không còn vẻ thờ ơ hay châm biếm như trước. Thay vào đó là một sự đón chào chân thành.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, môi nở nụ cười nhẹ. "Chúng thiếp nhớ anh." Nàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối, khiến trái tim Cố Trường Minh khẽ rung động. Liễu Thanh Hoan lúc này đã lấy lại được sự tự tin, chạy đến gần hơn, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy tò mò. "Cố tiền bối, anh sống ở đây một mình sao? Không thấy buồn chán ư?" Nàng hỏi, chất giọng vui tươi vang vọng trong không gian yên tĩnh của thung lũng.
Cố Trường Minh nhìn Liễu Thanh Hoan, trong ánh mắt hắn có chút ánh lên sự hóm hỉnh hiếm hoi. "Buồn chán? Có lẽ, ta đang tận hưởng sự buồn chán đó." Hắn trả lời, rồi khẽ vẫy tay. "Vào nhà đi. Ta vừa pha một ấm trà Long Tỉnh, có lẽ các ngươi sẽ thích."
***
Ánh nắng chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả Thung Lũng Hoa Đào, khiến những cánh hoa đào thêm phần rực rỡ. Trong ngôi nhà gỗ nhỏ của Cố Trường Minh, ba người ngồi quây quần bên một chiếc bàn trà đơn sơ. Cố Trường Minh tự tay rót trà vào ba chén sứ trắng ngà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo hương thơm thanh khiết của lá trà hòa quyện với mùi hương hoa đào thoang thoảng từ bên ngoài. Hắn dọn ra vài món ăn nhẹ đơn giản mà hắn tự chuẩn bị: vài lát trái cây tươi hái trong vườn, một đĩa bánh gạo nhỏ làm từ gạo lúa mạch mà hắn tự trồng, và một bát canh rau dại thanh đạm.
Liễu Thanh Hoan, với bản tính hoạt bát và tò mò, liên tục đặt câu hỏi. "Cố tiền bối, anh sống ở đây thế nào? Anh tự trồng rau, tự nấu ăn sao? Có phải là cuộc sống của người phàm không?" Nàng hỏi, đôi mắt to tròn mở to, đầy vẻ ngưỡng mộ pha lẫn ngạc nhiên. Đối với một người tu tiên, việc sống một cuộc đời giản dị như người phàm là điều gần như không tưởng.
Cố Trường Minh nhấp một ngụm trà, vẻ mặt hắn bình thản đến lạ. "Nơi đây không có tranh đấu, không có âm mưu. Chỉ có bình yên và tự tại. Đó là thứ ta hằng mong ước." Giọng hắn trầm thấp, chậm rãi, không còn chút cay đắng hay chán chường nào. "Ta tự tay vun trồng, tự tay gặt hái. Mọi thứ đều do chính mình làm ra. Đó là một cách sống, một cách để cảm nhận sự tồn tại của bản thân một cách chân thực nhất."
Mộ Dung Tuyết im lặng lắng nghe, ánh mắt nàng dịu dàng dõi theo từng cử chỉ của Cố Trường Minh. Nàng thấy được sự thay đổi lớn lao trong hắn. Vẻ mệt mỏi đã tan biến, thay vào đó là một sự thanh thản từ tận sâu thẳm tâm hồn. Đôi lúc, nàng lại nở nụ cười mãn nguyện khi thấy vẻ bình yên hiếm có trên khuôn mặt anh. Nàng biết, để có được khoảnh khắc này, anh đã phải trải qua những gì.
"Nhưng Cố tiền bối không thấy buồn chán sao? Đại lục đang tái thiết, nhiều điều mới lạ đang diễn ra! Tần Vũ sư huynh và Kỷ Vô Nguyệt tỷ tỷ đang bận rộn lắm, họ xây dựng lại thành trì, mở rộng tông môn, còn phải đi khắp nơi để truyền bá tri thức mới nữa!" Liễu Thanh Hoan vẫn không ngừng tò mò. Đối với nàng, thế giới bên ngoài đầy rẫy những điều hấp dẫn, những công việc vĩ đại mà Cố Trường Minh lẽ ra phải là người dẫn đầu.
Cố Trường Minh khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. "Buồn chán? Không. Mỗi ngày đều là một trải nghiệm mới. Ta quan sát những hạt giống nảy mầm, lắng nghe tiếng chim hót, cảm nhận hơi thở của đất trời. Đó không phải là buồn chán, mà là sự sống động theo một cách khác." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh hoa đào đang rơi lả tả theo làn gió nhẹ. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi. Ta đã giao phó trách nhiệm đó cho thế hệ của các ngươi. Và ta tin tưởng, các ngươi sẽ làm tốt hơn ta đã từng."
Mộ Dung Tuyết khẽ đặt tay lên tay Cố Trường Minh, cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. "Chỉ cần anh vui vẻ, mọi lựa chọn của anh, thiếp đều ủng hộ." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Thế giới này đã đủ những người anh hùng gánh vác trách nhiệm. Giờ đây, họ cần một nguồn cảm hứng, một ngọn hải đăng của trí tuệ, và anh chính là điều đó, Trường Minh." Nàng hiểu rằng, Cố Trường Minh không hoàn toàn từ bỏ thế giới, mà chỉ thay đổi cách anh tương tác với nó. Anh không còn là người trực tiếp cầm kiếm chiến đấu, nhưng vẫn là người thắp lửa, người truyền đạt tri thức và kinh nghiệm.
Liễu Thanh Hoan nghe vậy, đôi mắt nàng bỗng nhiên sáng lên. "À! Ra là vậy!" Nàng dường như đã hiểu ra một phần nào đó về quyết định của Cố Trường Minh. "Vậy ra, Cố tiền bối vẫn là 'người cứu thế' theo một cách khác. Vẫn là ngọn hải đăng!" Nàng nói, giọng nói đầy vẻ thán phục.
Cố Trường Minh khẽ cười, không phủ nhận cũng không xác nhận. "Có lẽ vậy." Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ rồi ngọt hậu. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và ta đã chọn con đường này. Con đường của sự bình yên." Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi Liễu Thanh Hoan. "Nhưng ta cũng không nói rằng ta sẽ hoàn toàn cắt đứt với thế giới. Chỉ là, cách ta tồn tại sẽ khác."
Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn, không còn những gánh nặng của quá khứ hay những lo toan của tương lai. Chỉ là những lời chia sẻ chân thành, những tiếng cười nhẹ nhàng, và sự ấm áp của tình thân. Cố Trường Minh cảm thấy một sự chấp nhận sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ rằng để có được bình yên, hắn phải hoàn toàn ẩn dật, không để bất cứ ai làm phiền. Nhưng sự xuất hiện của Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan, dù là một sự "xâm nhập" nhẹ nhàng vào cuộc sống mới của hắn, lại không hề gây khó chịu. Ngược lại, nó mang đến một cảm giác ấm áp, một lời nhắc nhở rằng hắn không cần phải cô độc để tìm thấy bình yên.
Thung Lũng Hoa Đào, nơi hắn chọn làm chốn ẩn cư, không chỉ là nơi hắn chữa lành vết thương lòng, mà còn dần trở thành một "cứ điểm" cho những mối quan hệ quan trọng nhất của hắn. Một nơi mà những người thân cận có thể tìm đến, chia sẻ những khoảnh khắc bình yên, và nhận được những lời khuyên sâu sắc từ một "ngọn hải đăng" không còn muốn trực tiếp điều khiển con thuyền, mà chỉ muốn chỉ lối.
Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá, rải bạc khắp thung lũng, ba người vẫn ngồi đó, bên chén trà đã nguội, lòng tràn ngập một sự tĩnh lặng và mãn nguyện. Cố Trường Minh nhìn Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan, trong lòng hắn trào dâng một cảm xúc khó tả. Hắn đã từng là anh hùng cô độc, gánh vác cả thế giới. Giờ đây, hắn vẫn là một phần của thế giới, nhưng là một phần được yêu thương, được trân trọng, và được phép sống một cuộc đời bình thường.
Bình yên mà hắn tìm kiếm không phải là sự vắng bóng của mọi thứ, mà là sự chấp nhận mọi thứ, bao gồm cả những người yêu thương sẽ mãi mãi là một phần không thể thiếu trong cuộc đời hắn. Hắn khẽ nắm lấy tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Thung Lũng Hoa Đào này, với hương hoa đào ngào ngạt và tiếng suối chảy róc rách, sẽ là nơi chứng kiến sự hồi sinh hoàn toàn của Cố Trường Minh, và cũng là nơi củng cố những mối quan hệ đã vượt qua bao kiếp luân hồi. Hắn đã tìm thấy bình yên. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa. Và hắn đã tìm thấy hạnh phúc, không phải một mình, mà là cùng với những người anh yêu thương.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.