Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 488: Dòng Chảy Bất Tận: Gieo Mầm Tri Thức
Bình minh nhuộm hồng chân trời phía Đông, len lỏi qua tầng mây mỏng manh, rải những tia nắng đầu tiên xuống Thung Lũng Hoa Đào. Không khí trong lành, ẩm ướt hơi sương đêm, mang theo hương hoa đào nồng nàn, quyến rũ. Dưới gốc đào cổ thụ ngàn năm, nơi những cánh hoa rụng lả tả như mưa tuyết, Cố Trường Minh tĩnh tọa. Thân hình cao gầy của hắn vẫn toát lên vẻ u buồn cố hữu, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm, từng chứa đựng sự trống rỗng đến vô cảm, giờ đây lại ánh lên một tia sáng của sự suy tư, thậm chí là một chút thanh thản hiếm hoi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương ngọt ngào của hoa, tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ nơi xa xa. Sự yên bình này, hắn đã tìm kiếm quá lâu, và giờ đây, nó đang bao bọc lấy hắn, không còn là sự trốn chạy, mà là một phần của sự tồn tại.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước đến, nàng dung nhan tuyệt mỹ, thanh khiết trong bộ bạch y, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ lay động theo từng bước chân. Trong tay nàng là một chén trà thảo mộc ấm nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian. Ánh mắt phượng của nàng sáng ngời, không còn nét ưu sầu thường trực, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và một niềm hạnh phúc thầm lặng. Nàng đặt chén trà xuống tảng đá cạnh Cố Trường Minh, không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh hắn, cùng ngắm nhìn khung cảnh yên bình.
Cố Trường Minh mở mắt, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt nàng, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn, một nụ cười không còn mang vẻ châm biếm hay mệt mỏi, mà là sự chấp nhận và sẻ chia. Hắn nhận lấy chén trà từ tay nàng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. "Ta đã từng nghĩ..." Hắn bắt đầu, giọng điệu trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "ta sẽ không bao giờ muốn gánh vác điều gì nữa. Ta đã mệt mỏi với việc phải là ngọn cờ, là vị thần, là kẻ cứu rỗi cho một thế giới mà ta đã trả giá quá đắt để bảo vệ."
Mộ Dung Tuyết khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài của hắn, động tác dịu dàng như gió xuân. "Nhưng đây không phải là gánh vác, Trường Minh." Nàng nói, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối, nhưng lại đầy kiên định. "Đây là gieo mầm. Gieo mầm hy vọng, gieo mầm tri thức, gieo mầm một tương lai mà không ai phải một mình gánh vác. Chàng không còn là người phải 'cứu thế giới' nữa, mà là người chỉ dẫn cho thế giới tự cứu lấy mình."
Hắn ngắm nhìn những cánh hoa đào mỏng manh rơi lả tả, xoay tròn trong gió rồi đáp xuống mặt đất ẩm ướt. "Gieo mầm..." Hắn lặp lại, từ ngữ như thấm vào tận xương tủy. "Và liệu những hạt mầm đó có đủ sức nảy nở thành cây đại thụ, hay sẽ bị vùi lấp bởi những cơn bão tố sắp tới? Liệu ta có thực sự có thể buông bỏ sự kiểm soát, để họ tự mình trải nghiệm, tự mình trưởng thành, khi ta đã thấy trước quá nhiều bi kịch?" Nội tâm hắn vẫn còn đó sự giằng xé, nỗi ám ảnh về sự bất lực, về những cái chết mà hắn biết trước nhưng không thể, hoặc không muốn can thiệp. Vết sẹo tâm hồn ấy quá sâu, quá lớn, không thể biến mất chỉ sau vài lời nói hay một vài ngày bình yên. Hắn vẫn hoài niệm về gánh nặng cũ, về cái cảm giác phải là người duy nhất chịu trách nhiệm. Sự thờ ơ đã trở thành bản năng thứ hai của hắn, một bức tường bảo vệ khỏi nỗi đau mất mát. Nhưng giờ đây, đứng trước ánh mắt tin tưởng của Mộ Dung Tuyết, và trước khao khát cháy bỏng của thế hệ trẻ, bức tường ấy đang dần lung lay. Một mục đích mới, không phải là gánh vác mà là truyền thừa, đang dần định hình trong tâm trí hắn, mang theo một sự thanh thản lạ lùng. Hắn hít thở sâu, cảm nhận làn gió nhẹ vuốt ve qua mái tóc, mang theo hương hoa. Đó là một sự khởi đầu mới, một sự tái sinh không phải trong máu lửa chiến tranh, mà trong sự tĩnh lặng của tri thức và hy vọng. Hắn biết, con đường này cũng sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, hắn không còn phải một mình gánh vác tất cả, và hắn sẽ không phải chết một lần nữa vì hy vọng của người khác. Hắn đã chấp nhận, chấp nhận vai trò cố vấn, chấp nhận trở thành một phần của quá trình kiến tạo, không phải bằng sức mạnh cá nhân, mà bằng trí tuệ và kinh nghiệm của một người đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch.
*****
Giữa buổi sáng, ánh nắng mặt trời đã lên cao, xuyên qua tán lá hoa đào rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lung linh trên con đường nhỏ dẫn vào đình viện. Đình viện này ẩn mình sâu trong thung lũng, được xây dựng từ gỗ linh mộc quý hiếm, toát lên vẻ cổ kính, trang nghiêm nhưng không kém phần ấm cúng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng với tiếng gió nhẹ xào xạc trên những cành hoa đào, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi của tự nhiên. Hương hoa đào ngào ngạt, hòa quyện với mùi gỗ linh mộc thoang thoảng, làm cho không khí trở nên thanh tịnh và dễ chịu.
Trong đình viện, Lục Phong, Trần Dao cùng với khoảng mười thanh niên khác đang tề tựu. Tất cả đều là những người trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết và khao khát. Lục Phong, với thân hình cường tráng và đôi mắt sáng ngời đầy chí tiến thủ, đứng ở vị trí dẫn đầu, vẻ mặt tràn đầy sự tôn kính và mong chờ. Trần Dao, một thiếu nữ thanh tú với đôi mắt linh hoạt và sâu sắc, lại có vẻ trầm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt nàng cũng không giấu được sự tò mò và ham học hỏi. Liễu Thanh Hoan và Lâm Uyên cũng có mặt, đứng khuất sau một góc đình viện, lặng lẽ quan sát. Liễu Thanh Hoan, với đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như chứa đựng vì sao, không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng lại khẽ thì thầm với Lâm Uyên, cô bé với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn đáng yêu. Cả hai đều đóng vai trò hỗ trợ thầm lặng, và có lẽ, cũng là những học trò không chính thức.
Một luồng gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương hoa đào nồng nàn. Cố Trường Minh xuất hiện, bước chậm rãi vào đình viện. Hắn không mang theo vẻ uy nghiêm của một tông chủ hay sự lạnh lùng của một chiến thần. Thay vào đó, hắn chỉ là một người thầy bình dị, khoác trên mình bộ trường bào màu xám tro đơn giản, tóc đen dài buộc hờ hững. Đôi mắt hổ phách của hắn quét qua từng gương mặt trẻ tuổi, không có sự phán xét, mà là sự quan sát tỉ mỉ, như đang đọc thấu tâm can của từng người. Hắn không ngồi vào vị trí chủ tọa, mà chọn một chiếc ghế gỗ bình thường, đối diện với nhóm thanh niên, tạo nên một không khí gần gũi hơn. Một nụ cười nhẹ, hiếm thấy, thoáng hiện trên môi hắn, làm cho vẻ mặt vốn trầm tư của hắn trở nên mềm mại hơn.
"Các ngươi đến đây để tìm kiếm sức mạnh?" Hắn bắt đầu, giọng điệu trầm ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh. Câu hỏi của hắn không phải là một lời chào hỏi thông thường, mà là một lời thăm dò sâu sắc, buộc những người trẻ phải suy ngẫm về mục đích thực sự của mình. "Hay để tìm kiếm một con đường?"
Lục Phong hít sâu một hơi, bước lên một bước, ánh mắt kiên định. "Thưa tiền bối, chúng con đến để học hỏi từ người. Để học cách kiến thiết lại thế giới này, để nó không còn phải trải qua những bi kịch như trong quá khứ." Giọng hắn tràn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng có sự tôn kính.
Trần Dao tiếp lời, ánh mắt nàng ánh lên sự thông minh. "Chúng con muốn biết, làm thế nào để tránh lặp lại những sai lầm. Làm thế nào để chúng con không còn phải trông chờ vào một anh hùng duy nhất để gánh vác tất cả, mà mỗi người đều có thể tự mình đứng lên."
Cố Trường Minh khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của họ, sự khác biệt rõ rệt so với những kẻ từng tìm đến hắn trong kiếp trước, những kẻ chỉ biết cầu xin hoặc lợi dụng. Những người trẻ này, họ không sợ hãi hắn, cũng không thần thánh hóa hắn một cách mù quáng. Họ chỉ đơn giản là tìm kiếm tri thức, tìm kiếm một ngọn hải đăng trong màn đêm mịt mùng. Hắn nhìn Liễu Thanh Hoan và Lâm Uyên, thấy hai cô bé cũng đang chăm chú lắng nghe, đôi mắt rạng rỡ. Hắn biết, hạt mầm đã được gieo, và giờ là lúc để tưới tắm. Hắn không cần phải là người cứu thế, nhưng hắn có thể là người gieo mầm cho một thế hệ biết tự cứu lấy mình. Đó là một con đường mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời đã mỏi mệt của hắn.
*****
Không khí trong đình viện dần trở nên sôi nổi hơn, nhưng vẫn giữ được sự tập trung cao độ. Tiếng nói chuyện trầm bổng của Cố Trường Minh và nhóm thanh niên hòa quyện với tiếng lá cây xào xạc ngoài đình, tiếng chim kêu ríu rít thỉnh thoảng lướt qua. Hương hoa đào vẫn thoang thoảng trong gió, giờ đây còn xen lẫn mùi trà thảo mộc dịu nhẹ mà Mộ Dung Tuyết đã mang đến. Ánh nắng mặt trời gần trưa ấm áp, chiếu rọi qua những khe hở của mái đình, tạo nên những vệt sáng nhảy múa trên nền đất.
Cố Trường Minh đứng dậy, chậm rãi đi lại giữa các học trò. Hắn không ngồi yên một chỗ, mà di chuyển, đôi khi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người khi giảng giải, như muốn khắc sâu từng lời nói vào tâm trí họ. "Một kiếm có thể trảm yêu, nhưng không thể chữa lành vết thương lòng." Hắn nói, giọng điệu trầm lắng, nhưng đầy sức nặng của kinh nghiệm. "Một quyền có thể trấn áp Ma tộc, nhưng không thể gieo mầm niềm tin trong lòng bách tính." Hắn dừng lại bên một chiếc cột gỗ, khẽ vuốt ve thớ gỗ mịn màng. "Sức mạnh của tu vi, của pháp thuật, nó chỉ là một công cụ. Một công cụ có thể phá hủy, cũng có thể kiến tạo. Nhưng điều quan trọng nhất, không phải là công cụ, mà là người sử dụng nó. Là 'Đạo của Người Kiến Tạo' mà các ngươi đang tìm kiếm."
Hắn chỉ tay ra ngoài, nơi một cánh hoa đào vừa lìa cành, nhẹ nhàng bay lượn trong gió rồi đáp xuống mặt đất. "Vạn vật hữu sinh, hữu diệt. Chu kỳ này là vĩnh hằng. Thế giới này đã từng bị hủy diệt, rồi lại được tái sinh. Nhưng sự tái sinh đó, nó không đến từ một cá nhân vĩ đại. Nó đến từ sự kiên cường của vô số sinh linh, từ những hạt mầm hy vọng nhỏ bé nhất được gieo xuống. Một anh hùng có thể cứu lấy một khoảnh khắc, nhưng không thể kiến tạo một tương lai vĩnh cửu. Một anh hùng, nếu thiếu đi sự ủng hộ, niềm tin, và trên hết, là sự tự lực của quần chúng, thì cuối cùng cũng chỉ là một ngọn đuốc cô độc trong đêm tối, rồi cũng sẽ lụi tàn." Hắn nhấc một cánh hoa đào lên, ngắm nhìn nó thật lâu, rồi thả nó vào lòng bàn tay Trần Dao đang đưa ra. "Thế giới này không thiếu những kẻ anh hùng sẵn lòng hy sinh. Nhưng nó cần những người biết cách xây dựng, biết cách gìn giữ. Nó cần những người đủ dũng khí để đối diện với sự thật rằng không có ai là vĩnh cửu, và trách nhiệm không thể mãi mãi đặt lên vai một người."
Trần Dao khẽ nắm chặt cánh hoa trong tay, đôi mắt linh hoạt của nàng ánh lên sự suy tư sâu sắc. "Vậy, ý tiền bối là, chúng con không cần phải trở thành anh hùng vĩ đại, mà phải trở thành những người kiến tạo vĩ đại?" Nàng hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự kiên định, như đang cố gắng thấu hiểu một chân lý mới mẻ.
Cố Trường Minh mỉm cười, nụ cười hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt hắn. "Chính xác." Hắn khẳng định, "Và điều đó đòi hỏi nhiều hơn là tu vi, nhiều hơn là pháp bảo. Nó đòi hỏi trách nhiệm, sự đồng cảm, và đạo đức. Trách nhiệm với cộng đồng, đồng cảm với nỗi đau của kẻ yếu, và đạo đức để phân biệt thiện ác, để không bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và tham vọng." Hắn quay sang Lục Phong, ánh mắt như xuyên thấu. "Một thế giới mà mỗi người đều có thể tự bảo vệ mình, không còn phải phụ thuộc vào một anh hùng duy nhất. Đó là mục tiêu vĩ đại nhất. Nhưng để đạt được nó, các ngươi phải học cách gieo mầm, chứ không phải chỉ là thu hoạch. Các ngươi phải học cách xây dựng từ nền tảng nhỏ nhất, từ việc chăm sóc một hạt mầm cho đến khi nó trở thành cây đại thụ."
Lục Phong gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và khao khát. "Vậy thì, con đường đó là gì, thưa tiền bối? Làm thế nào để chúng con bắt đầu?" Giọng hắn run rẩy vì sự nhiệt huyết.
Cố Trường Minh nhìn quanh đình viện, ánh mắt dừng lại ở mỗi gương mặt trẻ tuổi đang chăm chú lắng nghe. "Con đường đó, không nằm ở những bí kíp tu luyện cao siêu, cũng không nằm ở những trận chiến long trời lở đất." Hắn nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. "Nó nằm ở chính những gì các ngươi đang làm mỗi ngày. Nó nằm ở việc các ngươi đối xử với nhau như thế nào, các ngươi đối xử với những người yếu thế hơn mình ra sao. Nó nằm ở việc các ngươi có dám đứng lên bảo vệ lẽ phải, dù là một chuyện nhỏ nhặt nhất, hay không." Hắn hít một hơi thật sâu, rồi đưa ra một nhiệm vụ đầu tiên, một nhiệm vụ không liên quan gì đến tu luyện, nhưng lại sâu sắc hơn bất kỳ bài pháp nào. "Trong ba ngày tới, ta muốn mỗi người các ngươi hãy tìm đến một thôn làng, một thị trấn đang bị tàn phá, và giúp đỡ họ kiến thiết lại một thứ gì đó. Có thể là một con đường, một ngôi nhà, một cánh đồng, hay chỉ đơn giản là khôi phục lại niềm tin cho một gia đình đang tuyệt vọng. Không được dùng tu vi để làm mọi thứ dễ dàng. Hãy dùng đôi tay, khối óc và tấm lòng của mình." Hắn nhấn mạnh. "Hãy cảm nhận sự vất vả, sự kiên cường của những con người bình thường. Và hãy nhớ, thế giới này không thể mãi dựa vào một anh hùng. Nó cần những người kiến tạo, những người gieo mầm hy vọng từ những điều nhỏ bé nhất."
Lời nói của Cố Trường Minh như những tia sét đánh thẳng vào tâm trí của nhóm thanh niên, nhưng lại không gây ra sự sợ hãi mà là sự giác ngộ. Họ nhận ra rằng, điều Cố Trường Minh muốn truyền đạt không phải là một bí kíp tu luyện hay một phương pháp chiến đấu, mà là một triết lý sống, một tư duy mới mẻ để đối diện với thế giới. Đó là triết lý của sự tự lực, của sự kiến tạo, của việc không ngừng học hỏi và chịu trách nhiệm. Sự quan tâm đặc biệt của hắn đến Trần Dao và Lục Phong, cùng với những câu hỏi sâu sắc của họ, gợi ý rằng họ sẽ là những trụ cột chính trong công cuộc tái thiết và duy trì hòa bình, mang theo tư tưởng của hắn. Nhiệm vụ cuối chương không liên quan đến tu luyện mà là về hành động trong cộng đồng, báo hiệu rằng quá trình cố vấn của Cố Trường Minh sẽ không chỉ dừng lại ở lý thuyết mà còn có những thử thách thực tế để rèn luyện tâm tính và năng lực lãnh đạo cho thế hệ trẻ.
Cố Trường Minh quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan, rồi lại nhìn nhóm thanh niên, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua họ, nhìn thấy tương lai mà họ đang cố gắng kiến tạo. Trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn, tia sáng hy vọng đã rõ ràng hơn, không còn là sự giằng xé hay bi quan tuyệt vọng. Hắn đã tìm thấy một con đường mới để tồn tại, một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không phải là chiến thần cứu thế, mà là người gieo mầm tri thức, là người cố vấn thầm lặng cho một thế hệ mới. Hắn biết, con đường này cũng sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, hắn sẽ không phải một mình gánh vác tất cả, và hắn sẽ không phải chết một lần nữa vì hy vọng của người khác. Hắn đã chấp nhận, chấp nhận vai trò cố vấn, chấp nhận trở thành một phần của quá trình kiến tạo, không phải bằng sức mạnh cá nhân, mà bằng trí tuệ và kinh nghiệm của một người đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Đó là sự chữa lành, là sự tái sinh của chính hắn, và cũng là bình minh của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân đều là một phần của sự bảo vệ, không phải chỉ dựa vào một anh hùng duy nhất.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.