Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 487: Hạt Mầm Của Tương Lai: Bước Chân Cố Vấn Đầu Tiên
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới, lấp lánh như những mảnh vàng vỡ vụn, len lỏi qua kẽ lá của những cây hoa đào cổ thụ, đậu lại trên hiên nhà gỗ nơi Cố Trường Minh đang trầm mặc. Hắn ngồi đó, dáng người cao gầy toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu, nhâm nhi tách trà nóng, hương thơm thanh đạm hòa quyện với mùi hoa đào ngào ngạt, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn lơ đãng nhìn những cánh hoa phớt hồng nhẹ nhàng lìa cành, xoay tròn trong gió sớm rồi đáp xuống mặt đất ẩm ướt, tựa như những mảnh ký ức vụn vỡ của một kiếp sống đã qua. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong tán lá, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ cạnh nhà, và tiếng gió nhẹ nhàng vuốt ve những phiến lá, tất cả đều là bản hòa ca của sự sống đang hồi sinh, một thứ âm thanh mà hắn từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể cảm nhận trọn vẹn nữa.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan nhẹ nhàng dọn dẹp bữa sáng. Mộ Dung Tuyết, với dung nhan tuyệt mỹ thanh khiết như tuyết liên, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng vẫn ẩn chứa nét ưu sầu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Cố Trường Minh với vẻ quan tâm sâu sắc. Nàng hiểu hắn hơn bất kỳ ai, hiểu rằng sự tĩnh lặng này không hoàn toàn là bình yên, mà là một trận chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội. Trong khi đó, Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ hoạt bát, đôi mắt to tròn đen láy long lanh, lại mang đến một luồng sinh khí tươi trẻ cho căn nhà. Nàng thỉnh thoảng lại cất tiếng cười trong trẻo, tiếng cười hồn nhiên không vướng bận những gánh nặng của thế sự, tựa như một tia nắng xua đi những đám mây u ám trong lòng Cố Trường Minh.
Mộ Dung Tuyết đặt một đĩa bánh ngọt nhỏ lên bàn, khẽ khàng phá vỡ sự im lặng. Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như suối chảy, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm hồn. "Họ đã chờ đợi rất lâu, Trường Minh. Ánh mắt họ tràn đầy hy vọng, giống như chàng khi xưa..." Nàng không nói rõ "họ" là ai, nhưng cả ba người đều biết nàng đang nhắc đến nhóm thanh niên trẻ tuổi đã kiên nhẫn chờ đợi ở rìa thung lũng từ đêm qua. Nàng biết, những lời này sẽ khơi gợi lại những ký ức đau buồn, nhưng nàng cũng biết, đó là cách duy nhất để hắn đối diện với sự thật rằng hắn không thể mãi mãi trốn tránh.
Cố Trường Minh không đáp, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Hương trà thanh đạm lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không xua đi được vị đắng chát trong lòng. Hắn nhớ lại lời Lâm Uyên đã nói, và ánh mắt khao khát của Lục Phong, của Trần Dao. Những người trẻ ấy, họ không cầu danh lợi, không tìm kiếm sự bảo hộ, họ chỉ muốn một lời chỉ dẫn để xây dựng lại thế giới này. Một khao khát chân thành đến mức khiến hắn bận lòng, bởi lẽ nó quá khác biệt so với tất cả những gì hắn từng trải qua trong kiếp trước.
Lâm Uyên, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu và đôi mắt to tròn long lanh, bước vào, trên tay là một giỏ đầy quả mọng vừa hái. Nàng đặt giỏ xuống, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn Cố Trường Minh. "Tiền bối," giọng nàng trong trẻo líu lo, "Họ không phải những người tham lam. Họ chỉ muốn một con đường. Một con đường để tự mình đứng lên, để không còn phải trông chờ vào một anh hùng nữa. Giống như lời tiền bối đã nói với Uyên vậy, về 'kiến tạo' và 'tự lực'."
Cố Trường Minh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi của ngàn năm bi kịch. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ mơn man qua da, mang theo hương hoa đào và cả những lời cầu xin chân thành từ phía rìa thung lũng. Hình ảnh của một thế giới đang hồi sinh, với những gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, hiện lên trong tâm trí hắn, xen kẽ với ký ức về những gánh nặng kiếp trước. Hắn thấy những con đường mòn đang được khai phá, những tòa thành đang được dựng lại, những linh mạch đang dần được phục hồi. Đó là một bức tranh tươi sáng, nhưng cũng không hoàn toàn không có những thử thách, những vết sẹo của quá khứ vẫn còn đó, nhắc nhở về sự cần thiết của sự cảnh giác và trách nhiệm, đảm bảo rằng thế giới sẽ không bao giờ chỉ dựa vào một anh hùng nữa.
"Thế giới này... không cần một anh hùng. Mà cần những người biết tự đứng lên." Hắn nói, giọng điệu trầm thấp, chứa đựng sự triết lý sâu xa nhưng vẫn không giấu được vẻ bi quan. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã gánh vác hy vọng của cả một thế giới và rồi chứng kiến nó tan vỡ. Hy vọng, đối với hắn, đồng nghĩa với trách nhiệm, với sự hy sinh, với những mất mát không thể bù đắp. Mỗi lần hy vọng nhen nhóm, là một lần hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình lại nặng thêm. Hắn đã không còn muốn trải qua cảm giác đó nữa. Tuy nhiên, những lời của Mộ Dung Tuyết và Lâm Uyên lại như những hạt mưa nhỏ, từ từ làm mềm đi lớp băng giá trong lòng hắn. Chúng không trực tiếp yêu cầu hắn phải "cứu thế giới", mà chỉ đơn giản là "chỉ dẫn con đường", để những người khác tự cứu lấy mình. Đó là một sự khác biệt tinh tế, nhưng lại vô cùng quan trọng đối với tâm hồn mệt mỏi của hắn.
Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn thẳng vào Mộ Dung Tuyết và Lâm Uyên. Trong ánh mắt ấy, không còn là sự trống rỗng vô cảm, mà là một tia sáng của sự giằng xé, của một tâm hồn đang dần tỉnh thức và chấp nhận một vai trò mới. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn lặp lại câu nói hắn đã tự nhủ với bản thân vào đêm qua, nhưng lần này, giọng điệu của hắn lại mang theo một chút bình thản, một sự chấp nhận nhẹ nhàng. Hắn biết, nếu hắn tiếp tục buông xuôi, những mầm non hy vọng này có thể sẽ lụi tàn, và thế giới sẽ lại chìm vào vòng xoáy bi kịch mà hắn đã quá quen thuộc. Nhưng nếu hắn hành động, dù chỉ là một lời chỉ dẫn, một ánh sáng dẫn lối, thì cái giá phải trả sẽ là gì? Liệu hắn có lại phải đối mặt với nỗi đau và sự phản bội?
Cố Trường Minh hít sâu một hơi, hương hoa đào và mùi đất ẩm tràn ngập lồng ngực. Hắn đã không còn là Cứu Thế Chủ. Hắn cũng không muốn là Cứu Thế Chủ. Nhưng liệu hắn có thể hoàn toàn làm ngơ trước những mầm non hy vọng này, những người đang khao khát một sự chỉ dẫn, một ánh sáng dẫn lối? Danh tiếng của hắn, dù không mong muốn, vẫn là một ngọn đuốc, và những người trẻ kia đang tìm kiếm ánh lửa từ ngọn đuốc đó. Liệu hắn có thể lựa chọn dập tắt nó, hay sẽ để nó tiếp tục soi sáng, theo một cách khác, một cách mà không yêu cầu hắn phải tự mình tan biến thành tro tàn một lần nữa? Hắn biết, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, hắn đang đứng trước một lựa chọn mới, một lựa chọn có thể định hình lại ý nghĩa của sự tồn tại của hắn trong kỷ nguyên mới này. Hắn vẫn chưa quyết định, nhưng trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm ấy, đã không còn là sự trống rỗng vô cảm, mà là một tia sáng của sự giằng xé, của một tâm hồn đang dần tỉnh thức và chấp nhận một vai trò mới, không phải để cứu thế giới, mà để kiến tạo nên nó. Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết và Lâm Uyên, khẽ gật đầu. Một cái gật đầu nhỏ, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, một quyết định thay đổi cả một vận mệnh.
***
Bên ngoài ranh giới Thung Lũng Hoa Đào, một nhóm thanh niên đang kiên nhẫn chờ đợi, ánh nắng trưa dịu nhẹ trải vàng trên những tán lá xanh non, phả vào không khí một mùi hương cỏ cây tươi mát. Không khí ở đây, dù vẫn còn chút dấu vết của sự tàn phá từ Ma khí trước đây, nhưng đã được thanh lọc đáng kể, mang theo hơi thở của sự sống mới. Họ đã chờ đợi suốt từ đêm qua, không một lời than vãn, không một chút nôn nóng, chỉ có sự kiên định và khao khát hiện rõ trên từng gương mặt trẻ tuổi. Lục Phong, với dáng người thẳng thắn và khí chất kiên nghị, ánh mắt tràn đầy tinh thần phấn đấu, là người đứng đầu nhóm. Y phục tu luyện của một tông môn chính đạo của hắn đã có phần phong trần vì hành trình dài, nhưng không làm mất đi vẻ nghiêm túc và chân thành. Bên cạnh hắn là Trần Dao, dung mạo thanh tú, thông minh, toát lên vẻ điềm đạm nhưng cũng đầy kiên định. Nàng thường xuyên liếc nhìn về phía thung lũng, đôi mắt nhạy bén và tinh tế phản chiếu sự tôn kính và lòng nhiệt thành.
"Không biết Cố tiền bối có đồng ý gặp chúng ta không..." Lục Phong khẽ thì thầm, giọng nói dù cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ ra chút lo lắng. "Đã gần nửa ngày rồi."
Trần Dao quay sang nhìn hắn, ánh mắt nàng trấn an. "Chúng ta không nên vội vàng, Lục Phong. Cố tiền bối không phải là người sẽ dễ dàng gặp mặt bất cứ ai. Hơn nữa, danh tiếng của người là một huyền thoại sống, chúng ta chỉ là những kẻ hậu bối vô danh, có thể người không muốn lãng phí thời gian vào chúng ta cũng là điều dễ hiểu." Nàng dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng kiên định hơn. "Chỉ cần được nghe người nói một lời, dù là khiển trách, chúng ta cũng mãn nguyện. Điều quan trọng là chúng ta đã thể hiện được lòng thành và khao khát được học hỏi." Những lời của nàng không chỉ trấn an Lục Phong mà còn củng cố niềm tin cho cả nhóm thanh niên đang nôn nóng xung quanh. Họ đều là những người tài năng, có chí hướng, nhưng lại thiếu một kim chỉ nam, một người đủ tầm vóc để dẫn dắt họ trong công cuộc tái thiết một thế giới đổ nát. Họ đã nghe vô số truyền thuyết về Cố Trường Minh, về người anh hùng đã cứu thế giới, dù anh không còn muốn gánh vác danh hiệu đó nữa. Với họ, Cố Trường Minh không chỉ là một chiến thần, mà còn là một kho tàng tri thức, một minh chứng sống cho sự kiên cường của nhân loại. Họ khao khát được nghe từ chính miệng hắn, dù chỉ là một lời khuyên, một định hướng nhỏ nhoi.
Một lúc sau, một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện ở con đường mòn phủ đầy cánh hoa đào, bước ra từ thung lũng. Đó là Lâm Uyên, với mái tóc tết hai bên gọn gàng và đôi mắt to tròn long lanh như chứa đựng vì sao. Nàng tiến lại gần nhóm thanh niên, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban trưa. "Tiền bối đã đồng ý gặp các vị." Giọng nàng trong trẻo, vui tươi, nhưng ngay sau đó lại nghiêm túc hơn. "Nhưng xin các vị hãy giữ thái độ khiêm nhường, Trường Minh tiền bối không thích sự ồn ào và những lời ca tụng vô nghĩa."
Lời nói của Lâm Uyên khiến cả nhóm thanh niên mừng rỡ khôn xiết. Lục Phong và Trần Dao trao đổi ánh mắt đầy phấn khởi. Cuối cùng, sự kiên nhẫn của họ đã được đền đáp. Lâm Uyên không đợi họ trả lời, nàng xoay người, vẫy tay ra hiệu cho họ đi theo. "Đi thôi. Người đang đợi các vị ở gian nhà nhỏ ở rìa thung lũng."
Nhóm thanh niên lập tức đi theo Lâm Uyên, bước chân nhanh nhẹn nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng. Con đường mòn dẫn vào Thung Lũng Hoa Đào thật sự là một cảnh tượng đẹp đến nao lòng. Những cây đào cổ thụ vươn mình, tán lá rậm rạp che phủ cả một vùng, tạo thành một đường hầm tự nhiên phủ đầy cánh hoa phớt hồng. Mùi hương hoa đào ngào ngạt quyện vào không khí, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ đối với những người đã quen với mùi khói lửa và tàn phá của chiến tranh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, khiến tâm hồn họ trở nên thư thái hơn, nhưng cũng đồng thời tăng thêm sự kính trọng đối với nơi Cố Trường Minh chọn để ẩn cư.
Lâm Uyên dẫn họ đi qua vài khúc quanh, đến một gian nhà gỗ nhỏ, thanh tịnh, nằm nép mình dưới bóng những cây đào cổ thụ. Gian nhà này được xây dựng đơn giản nhưng tinh tế, hòa mình hoàn hảo vào cảnh quan thiên nhiên xung quanh. Cửa gỗ mở hé, để lộ một không gian ấm cúng bên trong. Bước vào, họ cảm nhận được một luồng không khí trong lành hơn hẳn bên ngoài, pha lẫn mùi hương gỗ và một chút hương trà thoang thoảng. Lục Phong và Trần Dao là hai người đầu tiên bước vào, theo sau là những thanh niên khác, tất cả đều giữ im lặng, ánh mắt đầy sự mong chờ và kính trọng. Họ biết rằng, đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ, mà là một cơ hội có thể thay đổi cả cuộc đời họ, và có thể là cả vận mệnh của Đại lục Tiên Nguyên.
***
Trong gian nhà gỗ nhỏ, Cố Trường Minh đã ngồi sẵn ở bàn trà, một tách trà thanh đạm bốc hơi nghi ngút trước mặt hắn. Ánh nắng chiều ấm áp xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, chiếu rọi vào căn phòng, tạo nên một không gian tĩnh lặng và trang nghiêm. Hắn vẫn khoác trên mình bộ trường bào màu tối đơn giản, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, toát lên vẻ ẩn dật, không muốn gây chú ý. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn quét qua từng người trong nhóm thanh niên, như nhìn thấu tâm can họ, đánh giá sự chân thành và khao khát ẩn chứa trong mỗi ánh nhìn. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho họ an tọa. Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan đứng phía sau hắn, lặng lẽ quan sát, như những người bảo hộ cho sự bình yên mong manh của hắn. Mộ Dung Tuyết vẫn giữ vẻ thanh khiết, đôi mắt phượng ánh lên sự thấu hiểu, còn Liễu Thanh Hoan thì tò mò, nhưng vẫn giữ được sự lễ phép.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề bởi sự im lặng và sức nặng của cái tên Cố Trường Minh. Cuối cùng, Lục Phong, với sự kiên nghị của mình, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn đứng dậy, cúi đầu thật sâu. "Kính chào Cố tiền bối. Chúng con là những kẻ hậu bối, mạo muội tìm đến người, chỉ mong được người chỉ bảo một con đường." Giọng hắn trầm ấm, đầy sự chân thành.
Trần Dao tiếp lời, giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng lại rành mạch và đầy lý lẽ. "Chúng con đến đây không phải để cầu xin sức mạnh hay sự bảo hộ. Chúng con đã chứng kiến sự tàn phá của Ma Chủ, sự đổ nát của Tiên Nguyên đại lục. Chúng con hiểu rằng, một thế giới không thể mãi mãi trông chờ vào một anh hùng duy nhất. Chúng con khao khát xây dựng lại một thế giới tốt đẹp hơn từ những đổ nát, nơi mỗi người đều có thể tự bảo vệ mình, tự chịu trách nhiệm cho số phận của mình. Nhưng chúng con còn non trẻ, thiếu kinh nghiệm, thiếu phương hướng. Chúng con tin rằng, người đã trải qua quá nhiều biến cố, đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, chắc chắn có thể cho chúng con một lời khuyên chí lý."
Cố Trường Minh lắng nghe một cách chăm chú, đôi lúc nhấp một ngụm trà. Mùi hương hoa đào vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi trà thanh đạm, tạo nên một sự tĩnh mịch đối lập với những lời nói đầy nhiệt huyết của nhóm thanh niên. Hắn cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của họ, sự khác biệt rõ rệt so với những kẻ từng tìm đến hắn trong kiếp trước, những kẻ chỉ biết cầu xin hoặc lợi dụng. Những người trẻ này, họ không sợ hãi hắn, cũng không thần thánh hóa hắn một cách mù quáng. Họ chỉ đơn giản là tìm kiếm tri thức, tìm kiếm một ngọn hải đăng trong màn đêm mịt mùng.
Cuối cùng, Cố Trường Minh đặt tách trà xuống bàn, phát ra một âm thanh nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Hắn ngước mắt nhìn Lục Phong và Trần Dao, ánh mắt hổ phách sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhưng giờ đây lại không còn vẻ trống rỗng vô cảm như trước, mà là một tia sáng của sự suy tư.
"Các ngươi muốn xây dựng lại..." Hắn bắt đầu, giọng điệu trầm ấm, nhưng đầy sức nặng của tri thức và kinh nghiệm. "Nhưng xây dựng cái gì? Bằng cách nào? Và vì ai?" Những câu hỏi của hắn không phải là sự nghi ngờ, mà là sự gợi mở, buộc những người trẻ phải suy nghĩ sâu sắc hơn về mục đích của mình.
Lục Phong dường như đã chuẩn bị cho câu hỏi này. Hắn hít sâu một hơi. "Chúng con muốn xây dựng một thế giới mà mỗi người đều có thể tự bảo vệ mình, không còn phải phụ thuộc vào một anh hùng duy nhất. Một thế giới mà tri thức được truyền bá rộng rãi, nơi công lý được thực thi, và nơi mọi sinh linh đều có cơ hội được sống bình đẳng, không bị áp bức bởi cường quyền hay bị thao túng bởi những kẻ có dã tâm."
Trần Dao bổ sung, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định. "Chúng con tin rằng sức mạnh của nhân loại nằm ở sự đoàn kết, ở việc học hỏi từ quá khứ, ở việc tự mình đứng lên và chịu trách nhiệm. Chúng con muốn xây dựng những Tiên môn không chỉ dạy võ đạo, mà còn dạy đạo đức, dạy cách làm người, dạy cách kiến tạo chứ không phải chỉ là phá hủy."
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi, lần đầu tiên sau rất nhiều chương, nụ cười ấy không còn vẻ bi quan hay thờ ơ, mà mang theo một chút hài lòng và một tia hy vọng mong manh. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi những cánh hoa đào vẫn đang nhẹ nhàng rơi theo từng cơn gió. Hắn nhìn ra khung cảnh yên bình của thung lũng, rồi quay lại nhìn nhóm thanh niên, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua họ, nhìn thấy tương lai mà họ đang cố gắng kiến tạo.
"Đúng vậy." Hắn nói, giọng điệu kiên định, vang vọng trong căn phòng. "Một kỷ nguyên mới... không phải do một người tạo ra, mà là do tất cả các ngươi cùng kiến tạo. Đừng trông chờ vào 'cứu thế'. Hãy tự mình 'kiến tạo'." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng ánh mắt khao khát. "Thế giới này không thiếu những kẻ anh hùng sẵn lòng hy sinh. Nhưng nó cần những người biết cách xây dựng, biết cách gìn giữ. Nó cần những người đủ dũng khí để đối diện với sự thật rằng không có ai là vĩnh cửu, và trách nhiệm không thể mãi mãi đặt lên vai một người."
Lời nói của Cố Trường Minh như những tia sét đánh thẳng vào tâm trí của nhóm thanh niên, nhưng lại không gây ra sự sợ hãi mà là sự giác ngộ. Họ nhận ra rằng, điều Cố Trường Minh muốn truyền đạt không phải là một bí kíp tu luyện hay một phương pháp chiến đấu, mà là một triết lý sống, một tư duy mới mẻ để đối diện với thế giới. Đó là triết lý của sự tự lực, của sự kiến tạo, của việc không ngừng học hỏi và chịu trách nhiệm.
Cố Trường Minh quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Liễu Thanh Hoan, rồi lại nhìn nhóm thanh niên. Trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn, tia sáng hy vọng đã rõ ràng hơn, không còn là sự giằng xé hay bi quan tuyệt vọng. Hắn đã tìm thấy một con đường mới để tồn tại, một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không phải là chiến thần cứu thế, mà là người gieo mầm tri thức, là người cố vấn thầm lặng cho một thế hệ mới. Hắn biết, con đường này cũng sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, hắn sẽ không phải một mình gánh vác tất cả, và hắn sẽ không phải chết một lần nữa vì hy vọng của người khác. Hắn đã chấp nhận, chấp nhận vai trò cố vấn, chấp nhận trở thành một phần của quá trình kiến tạo, không phải bằng sức mạnh cá nhân, mà bằng trí tuệ và kinh nghiệm của một người đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Đó là sự chữa lành, là sự tái sinh của chính hắn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.