Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 490: Dư Âm Của Kỷ Nguyên Cũ: Thử Thách Đầu Tiên
Dưới tán đào cổ thụ, nơi những cánh hoa hồng phớt mỏng manh khẽ lướt qua làn gió sớm, bữa sáng vẫn đang tiếp diễn trong một bầu không khí an yên đến lạ. Mùi canh rau củ tươi thơm lừng quyện cùng hương cá nướng thoang thoảng, hòa vào mùi gỗ cháy ấm áp từ bếp lò và hương hoa đào ngào ngạt lan tỏa khắp thung lũng, tạo nên một sự hòa quyện tuyệt diệu. Cố Trường Minh, với chén trà hoa quả trên tay, ánh mắt hổ phách lướt qua từng gương mặt thân thương. Hắn nhấp một ngụm trà, vị thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như gột rửa đi chút bụi trần vương vấn trong tâm hồn.
Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh hắn, dung nhan thanh khiết, đôi mắt phượng dịu dàng ánh lên sự mãn nguyện. Nàng khẽ siết nhẹ tay hắn dưới gầm bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng vô vàn sự thấu hiểu và sẻ chia. Liễu Thanh Hoan, đối diện hắn, đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh sự hiếu động, đang kể một câu chuyện vui về chú sóc con tinh nghịch trộm trái cây trong vườn, khiến tiếng cười trong trẻo của nàng vang lên, xua tan đi sự tĩnh lặng vốn có của buổi sớm. Lâm Uyên, với vẻ mặt bầu bĩnh đáng yêu, vẫn tỉ mỉ gắp thức ăn cho mọi người, sự tận tụy và chu đáo của nàng như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cả căn phòng.
Cố Trường Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ hiếm hoi, phản chiếu sự bình yên đang dần định hình trong tâm hồn hắn. “Có lẽ,” hắn chậm rãi nói, giọng trầm thấp nhưng không còn mang theo sự giễu cợt hay thờ ơ như trước, mà là một sự chân thành hiếm có, “đây mới là thứ ta thực sự khao khát bấy lâu nay. Một cuộc sống không tiếng gươm đao, không gánh nặng thế sự.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh hoa đào mỏng manh vẫn đang nhẹ nhàng rơi, tựa như những giọt lệ hồng của thời gian, khẽ khàng nhắc nhở hắn về những năm tháng đã qua. Hắn đã từng nghĩ, sau tất cả những hy sinh, những mất mát, thứ chờ đợi hắn chỉ là sự trống rỗng và cô độc vĩnh cửu. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã nếm trải đủ đắng cay của sự phản bội, đã gánh vác số phận của cả một đại lục trên đôi vai gầy mỏi. Linh hồn hắn đã mệt mỏi, trái tim đã chai sạn, và hắn tin rằng sẽ không bao giờ có thể cảm nhận được sự ấm áp, sự trọn vẹn này nữa.
Mộ Dung Tuyết, người hiểu hắn hơn ai hết, khẽ nắm lấy tay hắn, ánh mắt nàng chất chứa sự bao dung và tình yêu vô bờ. “Thế giới cần người kiến tạo tương lai,” nàng nhẹ nhàng nói, giọng ấm áp như dòng suối róc rách, “nhưng trái tim người cũng cần được chữa lành. Người đã làm được rồi, Trường Minh. Dù con đường vẫn còn dài, nhưng người đã tìm thấy bình yên.” Nàng biết, những lời nói của hắn không chỉ là một lời thổ lộ đơn thuần, mà là một sự thừa nhận, một sự chấp nhận về cuộc sống mới, về những giá trị mới mà hắn đang theo đuổi. Nó là một dấu hiệu cho thấy những vết thương lòng sâu sắc đã bắt đầu khép miệng, và ánh sáng của hy vọng đã len lỏi vào nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn hắn.
Liễu Thanh Hoan, với sự ngây thơ và trực tính của mình, gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn lấp lánh. “Đúng vậy! Cố đại ca, hôm nay người có vẻ ít suy nghĩ hơn hẳn! Hay chúng ta đi hái nấm linh chi ở suối nhé? Nghe nói nấm đầu rồng ở đó đang mọc rất nhiều, có thể làm món canh tuyệt ngon!” Nàng vui vẻ đề nghị, gương mặt rạng rỡ, cố gắng kéo hắn ra khỏi những suy tư sâu xa. Đối với nàng, sự bình yên của Cố Trường Minh không cần những lời lẽ triết lý cao siêu, mà chỉ đơn giản là những nụ cười, những khoảnh khắc hắn không còn chìm đắm trong nỗi buồn.
Lâm Uyên cũng nhìn hắn đầy trìu mến. “Cố tiên sinh đã vất vả nhiều rồi. Nên được hưởng thụ cuộc sống thế này.” Nàng nhẹ nhàng đặt một chén canh rau củ nóng hổi trước mặt hắn, hương thơm dịu nhẹ xộc vào mũi, đánh thức khứu giác.
Cố Trường Minh nhìn ngọn lửa tí tách cháy trong lò sưởi, nhìn những gương mặt thân thương đang mỉm cười với hắn. Hắn cảm nhận sự gắn kết mà hắn đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được nữa. Những kỷ niệm đau buồn của kiếp trước, những bóng ma của Ma Chủ tàn bạo, của sự phản bội, của mất mát, vẫn còn đó, như những vết sẹo hằn sâu trong ký ức. Nhưng giờ đây, chúng không còn khả năng nuốt chửng hắn. Chúng chỉ còn là những lời nhắc nhở về một quá khứ đã qua, về một con đường mà hắn đã chọn không đi lại. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn đang tìm thấy ý nghĩa mới trong những khoảnh khắc giản dị, trong sự kiến tạo, trong tình thân và tình yêu. Hắn biết, đây chính là sự tái sinh của chính hắn, là bình minh của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân đều là một phần của sự bảo vệ, không chỉ dựa vào một anh hùng duy nhất, mà là dựa vào sự gắn kết và tình yêu. Hắn khẽ thở dài, lần này không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự giải tỏa, của sự buông bỏ. Hắn biết, con đường phía trước vẫn có thể có những thử thách, những biến động. Thế giới này, dù đã được gieo mầm hy vọng, cũng không thể hoàn toàn không có sóng gió. Những tàn dư của quá khứ, những mối đe dọa mới có thể vẫn sẽ hiện hữu. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn đã có Mộ Dung Tuyết, người thấu hiểu và sẻ chia mọi gánh nặng. Hắn có Liễu Thanh Hoan, người mang lại niềm vui và sự hồn nhiên cho cuộc sống. Và hắn có Lâm Uyên, người mang đến sự ổn định và hơi ấm gia đình. Hắn nhắm mắt lại, tận hưởng trọn vẹn sự bình yên đang bao trùm. Cái cảm giác được yêu thương, được trân trọng, được thuộc về, đã lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn hắn. Hắn biết, đây chính là sự tái sinh của chính hắn, là bình minh của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân đều là một phần của sự bảo vệ, không chỉ dựa vào một anh hùng duy nhất, mà là dựa vào sự gắn kết và tình yêu.
Chợt, một tiếng bước chân hớt hải, vội vã từ bên ngoài Thung Lũng Hoa Đào vọng vào, phá tan sự yên tĩnh đang bao trùm. Tiếng bước chân ngày càng gần, mang theo sự gấp gáp và lo lắng, như một hòn đá vô tình ném vào mặt hồ phẳng lặng. Cánh cửa gỗ khẽ bật mở, và một bóng người gầy gò, lấm lem bụi đất, mồ hôi nhễ nhại, lao vào trong đình viện. Đó là Vương Tiểu Nhị, người đưa tin lanh lợi mà Cố Trường Minh thỉnh thoảng vẫn dùng để nắm bắt tình hình thế sự, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và mệt mỏi. Hắn ta thở hổn hển, cả người run rẩy, dường như đã chạy một quãng đường rất xa. Mùi mồ hôi và bụi đường xộc vào không khí, đối lập hoàn toàn với hương hoa đào thanh khiết.
“Cố tiền bối! Mộ Dung cô nương! Liễu cô nương! Lâm cô nương!” Vương Tiểu Nhị lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì hụt hơi, “Có chuyện rồi! Chuyện lớn rồi ạ!” Hắn ta cố gắng hít thở thật sâu, đôi mắt mở to, đầy vẻ kinh hoàng.
Cố Trường Minh khẽ nhíu mày, ánh mắt hổ phách vốn đang dịu dàng chợt trở nên sắc lạnh hơn một chút. Hắn đặt chén trà xuống, một hành động nhỏ nhưng đủ để mọi người nhận ra sự thay đổi trong hắn. Mộ Dung Tuyết, Liễu Thanh Hoan và Lâm Uyên cũng ngay lập tức ngừng cười nói, ánh mắt chuyển sang nhìn Vương Tiểu Nhị với vẻ lo lắng.
“Có chuyện gì mà ngươi lại hốt hoảng đến vậy?” Cố Trường Minh hỏi, giọng hắn vẫn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự uy nghiêm khiến người đối diện không dám lơ là.
Vương Tiểu Nhị run rẩy, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Lạc Hoa Trấn… là Lạc Hoa Trấn ạ! Bọn ‘Tàn Nguyệt Chúng’... chúng lại xuất hiện rồi!” Hắn ta thốt lên, đôi mắt vẫn còn hằn lên sự sợ hãi. “Chúng gieo rắc ma khí, dùng ảo thuật dọa dẫm người dân! Ép buộc họ phải cống nạp, phải quy phục! Chúng nói... chúng nói là đại diện cho một thế lực hắc ám sắp trỗi dậy!”
Cố Trường Minh im lặng lắng nghe. Ánh mắt hắn hơi co lại khi nghe đến cái tên ‘Tàn Nguyệt Chúng’. Một cái tên xa lạ với thế hệ hiện tại, nhưng lại gợi cho hắn vô vàn ký ức đau buồn của kiếp trước. Dù không phải là Ma Nguyệt Giáo thực sự, nhưng đây rõ ràng là một tàn dư, một cái bóng mờ nhạt của thế lực tà ác đã từng thống trị đại lục. Chúng không mạnh, hắn biết rõ điều đó. Nhưng chúng lại lợi dụng sự thiếu hiểu biết và nỗi sợ hãi của phàm nhân, sử dụng ma khí cấp thấp để tạo ra ảo ảnh, huyễn cảnh, gieo rắc nỗi kinh hoàng trong lòng dân chúng. Đây chính là bản chất của tà ác: không cần sức mạnh tuyệt đối, chỉ cần đủ sự xảo quyệt và biết cách khai thác điểm yếu của con người.
Vương Tiểu Nhị tiếp tục, giọng nói ngày càng trở nên khẩn trương. “Lục Phong và Trần Dao sư huynh, sư tỷ cùng với một số thanh niên khác đang ở đó ạ! Họ đang thực hiện ‘nhiệm vụ triết lý’ mà Cố tiền bối đã giao, nhưng... nhưng có vẻ họ đang gặp khó khăn! Bọn chúng rất xảo quyệt, chúng không trực tiếp giao chiến mà dùng những chiêu trò hèn hạ, khiến người dân hoảng loạn, không phân biệt được thật giả! Lục Phong sư huynh và Trần Dao sư tỷ đang cố gắng trấn an, nhưng... ma khí của bọn chúng có vẻ gây ảnh hưởng đến tâm trí người thường, khiến họ không tin tưởng ai cả!”
Nghe đến Lục Phong và Trần Dao, Mộ Dung Tuyết khẽ nhíu mày, lộ vẻ lo lắng. Nàng biết Cố Trường Minh đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào thế hệ trẻ này. Liễu Thanh Hoan cũng lộ rõ sự bối rối, đôi mắt to tròn nhìn Cố Trường Minh như muốn hỏi hắn sẽ làm gì. Lâm Uyên cũng đặt tay lên ngực, gương mặt bầu bĩnh hiện rõ sự căng thẳng.
Cố Trường Minh vẫn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt hắn lướt qua Vương Tiểu Nhị, rồi dừng lại ở những cánh hoa đào đang rơi. Hắn đã thấy những tình huống tương tự hàng trăm, hàng ngàn lần trong kiếp trước. Những tàn dư của tà ác, những nhóm nhỏ lợi dụng sự hỗn loạn để gây rối, gieo rắc nỗi sợ hãi. Trong quá khứ, hắn sẽ không ngần ngại vung kiếm, dùng sức mạnh tuyệt đối để dẹp yên mọi thứ trong chớp mắt. Nhưng giờ đây, hắn không còn là 'người cứu thế giới' nữa. Hắn là một 'người kiến tạo', và vai trò của hắn đã thay đổi. Hắn muốn thế hệ trẻ phải tự mình đứng lên, tự mình học cách đối mặt và vượt qua. Hắn muốn họ phải hiểu rằng sức mạnh không chỉ nằm ở nơi pháp thuật, mà còn nằm ở trí tuệ, ở đạo đức, và ở khả năng khơi dậy niềm tin trong lòng người khác.
Hắn thở dài một hơi thật khẽ, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió thổi qua tán đào. “Ngươi đã vất vả rồi, Vương Tiểu Nhị. Hãy nghỉ ngơi đi.” Hắn nói, giọng nói không hề có vẻ nóng vội hay hoảng loạn, mà vẫn giữ một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn biết, đây là một bài kiểm tra, không chỉ cho Lục Phong và Trần Dao, mà còn cho chính hắn. Một bài kiểm tra về sự buông bỏ, về sự tin tưởng vào con đường mà hắn đã chọn.
Buổi chiều tà, khi mặt trời đã bắt đầu khuất dạng sau những dãy núi mờ ảo, nhuộm một màu cam tím lên bầu trời, Cố Trường Minh ngồi một mình trong đình viện. Hắn không còn nhâm nhi trà, cũng không còn lắng nghe tiếng cười nói. Hắn trầm ngâm nhìn về phía xa, nơi những dãy núi kia đang che khuất Lạc Hoa Trấn, nơi mà những đứa trẻ hắn đặt niềm tin đang phải đối mặt với thử thách đầu tiên. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa đào thoang thoảng và chút hơi lạnh của buổi hoàng hôn. Tiếng chim hót líu lo ban sáng giờ đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của thiên nhiên.
Trong tâm trí hắn, những ký ức về Ma Chủ, về sự sợ hãi và tàn phá của ma khí kiếp trước ùa về. Hắn nhớ lại những lần mình đã vung kiếm, dùng sức mạnh tuyệt đối để dập tắt mọi hiểm họa, nhưng rồi lại phải trả giá bằng sự cô độc và tổn thương. Mỗi vết chém, mỗi tia sáng pháp thuật hắn tung ra đều kèm theo một phần linh hồn bị hao mòn, một phần hy vọng bị dập tắt. Hắn đã từng tin rằng chỉ có sức mạnh cá nhân mới có thể cứu rỗi thế giới. Nhưng rồi, hắn đã nhận ra, sức mạnh đó chỉ tạo ra những anh hùng cô độc, những người gánh vác tất cả, và khi họ sụp đổ, thế giới cũng sụp đổ theo.
Giờ đây, một 'vấn đề nhỏ' như vậy lại khiến hắn chùn bước, không phải vì sợ hãi, mà vì một lý do khác. Hắn muốn thế hệ trẻ phải tự mình đứng lên, tự mình học cách đối mặt và vượt qua. Hắn muốn họ phải hiểu bản chất của nỗi sợ hãi, của sự mê hoặc, và cách khơi dậy niềm tin từ bên trong. Nếu hắn lại ra tay, chúng sẽ mãi mãi không trưởng thành. Sức mạnh của hắn sẽ che mờ mọi thứ, biến chúng thành những cái bóng, những người luôn trông chờ vào một 'anh hùng' đến giải cứu. Đó không phải là con đường mà hắn muốn.
Tuy nhiên, việc kìm nén bản năng anh hùng, nhìn những người trẻ chật vật, không phải là điều dễ dàng. Một sự giằng xé nội tâm sâu sắc diễn ra trong hắn. Một bên là bản năng muốn bảo vệ, muốn dẹp yên mọi hiểm họa ngay lập tức. Một bên là lý trí, là tầm nhìn về một tương lai mà trách nhiệm được phân tán, nơi mỗi cá nhân đều là một phần của sự bảo vệ. “Nếu ta lại ra tay,” hắn tự hỏi trong đầu, giọng trầm mặc như tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm của ký ức, “chúng sẽ mãi mãi không trưởng thành. Sức mạnh sẽ che mờ mọi thứ. Nhưng nếu không, liệu có ai phải chịu tổn thương, liệu niềm tin vừa nhen nhóm có bị dập tắt?” Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, như một lưỡi dao sắc bén cứa vào vết sẹo cũ, khiến nó nhói lên. Đây là một cuộc đấu tranh để hoàn toàn buông bỏ gánh nặng 'người cứu thế giới' và chấp nhận vai trò 'người kiến tạo tương lai'.
Mộ Dung Tuyết, với sự tinh tế và thấu hiểu sâu sắc, lặng lẽ đến bên hắn. Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, cảm nhận sự căng thẳng đang bao trùm lấy hắn. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua lớp áo, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang giằng xé của hắn. “Người đang suy nghĩ gì vậy?” nàng khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng như tiếng chuông gió trong đêm. “Vết thương cũ lại nhói sao?” Nàng biết rõ gánh nặng mà hắn đang mang, và sự xuất hiện của 'Tàn Nguyệt Chúng' chắc chắn đã chạm vào những ký ức đau buồn nhất của hắn.
Cố Trường Minh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời đang dần tối. “Về một vết sẹo cũ… và một bài học mới cho những người kế thừa.” Hắn không giải thích thêm, nhưng Mộ Dung Tuyết đã hiểu. Nàng biết hắn đang đứng trước một lựa chọn khó khăn, giữa việc trở lại vai trò cũ và việc kiên định với con đường mới. Nàng chỉ siết nhẹ tay hắn thêm một chút, như một lời động viên thầm lặng.
Hắn nhắm mắt lại, một làn sương mờ ảo không màu không sắc tỏa ra từ cơ thể hắn, nhẹ nhàng lan tỏa vào không gian. Đó là thần thức của hắn, không phải để tấn công, mà để quan sát. Nó xuyên qua những rặng núi, vượt qua những con sông, và cuối cùng dừng lại ở Lạc Hoa Trấn. Hắn 'nhìn' thấy khung cảnh hỗn loạn đang diễn ra. Tiếng la hét hoảng loạn của người dân hòa lẫn với tiếng cười ghê rợn của đám 'Tàn Nguyệt Chúng'. Chúng không thực sự mạnh, chỉ là một nhóm nhỏ những kẻ tu luyện tà đạo cấp thấp, nhưng chúng lại rất giỏi trong việc sử dụng ảo ảnh và ma khí để thao túng tâm lý. Những ảo ảnh ma quái hiện ra trước mắt người dân, những giọng nói thì thầm đầy đe dọa, khiến họ sợ hãi đến tột cùng, không dám tin vào ai, kể cả Lục Phong và Trần Dao.
Hắn 'thấy' Lục Phong đang cố gắng dùng pháp thuật của mình để xua tan ảo ảnh, nhưng những chiêu thức của hắn còn non nớt, chỉ có thể tạm thời đẩy lùi ma khí, chứ không thể hoàn toàn hóa giải nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí người dân. Trần Dao, với sự thông minh của mình, đang cố gắng giải thích cho người dân về bản chất của ảo ảnh, nhưng những lời nói của nàng dường như vô vọng trước sự hoảng loạn và thiếu hiểu biết. Cả hai đều rất nỗ lực, rất nhiệt huyết, nhưng họ vẫn còn thiếu kinh nghiệm, thiếu sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và nỗi sợ hãi nguyên thủy. Họ đang dùng sức mạnh và lý lẽ, nhưng điều mà người dân cần lúc này không chỉ là những thứ đó. Hắn nhìn thấy sự bối rối, sự chật vật trên gương mặt trẻ tuổi của họ, và trong lòng hắn, một tia xót xa chợt lóe lên. Nhưng tia xót xa đó nhanh chóng được thay thế bằng sự kiên định. Hắn tin vào họ. Hắn tin rằng họ có thể tìm ra con đường của riêng mình.
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Lạc Hoa Trấn trong một màn đêm u ám. Những đám mây đen kịt kéo đến, che khuất ánh trăng, khiến không khí càng thêm căng thẳng và ngột ngạt. Tiếng la hét của người dân vẫn vang vọng, xen lẫn tiếng cười ghê rợn của 'Tàn Nguyệt Chúng' và tiếng pháp thuật yếu ớt của Lục Phong và Trần Dao. Sự hỗn loạn, sợ hãi và tuyệt vọng đang dần nhấn chìm thị trấn nhỏ.
Cố Trường Minh vẫn ngồi trong đình viện của mình ở Thung Lũng Hoa Đào, cách xa hàng trăm dặm, nhưng tâm trí hắn lại đang hiện diện rõ ràng tại Lạc Hoa Trấn. Hắn không trực tiếp xuất hiện, nhưng hắn đã âm thầm kích hoạt một pháp khí truyền âm cổ xưa, một món bảo vật mà hắn đã chế tạo từ kiếp trước, có khả năng truyền tải thông điệp đến những người được chọn, dù ở khoảng cách xa đến đâu. Pháp khí này, được giấu kín trong một viên ngọc bội nhỏ mà hắn đã tặng cho Trần Dao, khẽ rung lên, phát ra một luồng năng lượng vi diệu.
Tại Lạc Hoa Trấn, giữa lúc hỗn loạn và tuyệt vọng, Trần Dao bỗng cảm thấy viên ngọc bội trên cổ mình ấm lên. Một giọng nói trầm thấp, như tiếng vọng từ hư vô, từ sâu thẳm của thời gian, vang lên trong tâm trí nàng. Giọng nói ấy không chứa cảm xúc, không ra lệnh, nhưng lại ẩn chứa một sự định hướng sâu sắc, một nguồn trí tuệ vô biên.
“Sức mạnh không chỉ nằm ở nơi pháp thuật.” Giọng Cố Trường Minh vang lên, trầm thấp và vang vọng, nhưng không hề gây giật mình, mà ngược lại, nó có một sức nặng khó tả, xuyên thẳng vào tâm can. “Nỗi sợ hãi đến từ đâu? Và niềm tin, được nuôi dưỡng bằng điều gì? Hãy nhìn sâu vào đó, không phải vào kẻ thù.”
Trần Dao giật mình. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt bừng tỉnh, như vừa được khai sáng. Nàng nhìn xung quanh, nhìn những gương mặt hoảng loạn của người dân, nhìn những ảo ảnh ma quái đang nhảy múa trước mắt họ, và nàng chợt hiểu ra. Nàng đã quá tập trung vào việc đối phó với kẻ thù bằng pháp thuật, bằng lý lẽ, mà quên đi cội rễ của vấn đề. Nỗi sợ hãi không phải đến từ sức mạnh của 'Tàn Nguyệt Chúng', mà đến từ sự thiếu hiểu biết, từ sự mất lòng tin, từ sự yếu đuối bên trong mỗi con người.
“Niềm tin... niềm tin của người dân?” Trần Dao lẩm bẩm, ánh mắt nàng ánh lên sự thông tuệ. “Không phải là trấn áp, mà là khơi dậy?” Nàng nhìn Lục Phong đang chật vật đẩy lùi một ảo ảnh hình quỷ dữ, rồi nhìn sang những người dân đang co rúm lại trong sợ hãi. Nàng chợt nhận ra rằng, dù có đánh bại đám 'Tàn Nguyệt Chúng' này, nếu nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nếu niềm tin của người dân không được củng cố, thì những hiểm họa tương tự sẽ vẫn tiếp diễn.
Lục Phong, đang nhễ nhại mồ hôi, cũng nghe được tiếng vọng ấy qua sự bừng tỉnh của Trần Dao. Hắn quay sang nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ bối rối ban đầu, nhưng rồi cũng dần hiểu ra. “Ý tiền bối là... chúng ta phải khiến họ tự mình chống lại nỗi sợ, chứ không phải chúng ta chiến đấu thay họ?” Giọng hắn đầy vẻ suy tư. Hắn đã luôn tin rằng trách nhiệm của người tu luyện là bảo vệ người dân bằng sức mạnh của mình. Nhưng lời nói của Cố Trường Minh đã mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới.
Tiểu Cường, một trong những thanh niên trẻ tuổi đang cố gắng giúp đỡ người dân, cũng nghe lỏm được những lời đối thoại của Trần Dao và Lục Phong. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng sự ngây thơ và trực tính của cậu đã giúp cậu nắm bắt được cốt lõi vấn đề. Cậu bé lắp bắp, đôi mắt to tròn mở to, như một viên ngọc sáng trong đêm tối. “Người dân... họ phải tin vào chính mình?”
Giữa lúc đó, giọng nói của Cố Trường Minh, không còn vang vọng trong tâm trí Trần Dao nữa, như một làn gió nhẹ nhàng thoảng qua rồi biến mất. Hắn đã gieo hạt giống của tư duy và trách nhiệm, giờ là lúc chờ đợi nó nảy mầm trong lòng thế hệ trẻ, chứng kiến họ tự mình vượt qua thử thách này.
Tại Thung Lũng Hoa Đào, Cố Trường Minh khẽ mở mắt. Ánh mắt hổ phách của hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã làm điều mà một người cố vấn nên làm. Hắn không can thiệp bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ. Hắn không giải quyết vấn đề, mà hướng dẫn họ tìm ra giải pháp. Hắn tin rằng, chỉ khi tự mình đối mặt với nỗi sợ hãi, tự mình khơi dậy niềm tin, thế hệ trẻ mới có thể thực sự trưởng thành, và đại lục Tiên Nguyên mới có thể vững vàng trên con đường bình yên mà hắn đã dày công kiến tạo.
Mộ Dung Tuyết vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh hắn, cảm nhận sự thay đổi trong tâm hồn hắn. Nàng biết, hắn đã đưa ra quyết định của mình, và đó là một quyết định đúng đắn, dù nó có thể khó khăn đến nhường nào. Nàng tin vào hắn, và tin vào những người trẻ tuổi đang nỗ lực hết mình tại Lạc Hoa Trấn.
Trên bầu trời Lạc Hoa Trấn, giữa những đám mây đen kịt và tiếng la hét, một tia sáng yếu ớt của hy vọng bắt đầu lóe lên. Đó không phải là ánh sáng của phép thuật hùng mạnh, mà là ánh sáng của một ý chí mới, của một niềm tin đang dần được nhen nhóm, hứa hẹn một bình minh khác, không phải của người anh hùng đơn độc, mà là của cả một thế hệ đang đứng lên gánh vác trách nhiệm.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.