Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 61: Dấu Vết Xưa Cũ: Mảnh Ghép Từ Bóng Đêm
Luồng sáng tím nhạt từ Tử Linh Châu bừng lên, đẩy lùi màn sương đen và Ma khí dày đặc trong khe nứt, nhưng không đủ để xua tan đi cảm giác u ám, ngột ngạt bao trùm. Tần Vũ đứng sững, đôi mắt sắc bén như kiếm của hắn căng thẳng nhìn cô gái đang co ro trên tảng đá. Nàng mong manh như sương khói, thế nhưng lại là trung tâm của mọi hỗn loạn, của luồng linh quang thanh tịnh và Ma khí cuồn cuộn. Lời thỉnh cầu "Cứu ta... hoặc giết ta đi..." vẫn còn văng vẳng trong không gian hẹp, mang theo nỗi tuyệt vọng sâu sắc, như một lưỡi dao vô hình cứa vào tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé kinh hoàng trong từng thớ thịt, từng hơi thở của nàng, một cuộc chiến nội tại giữa sự sống và cái chết, giữa ánh sáng và bóng tối.
Một cảm giác nguy hiểm rợn người bao trùm lấy Tần Vũ. Hắn là một thiên tài, một chiến binh kiêu ngạo, nhưng chưa từng đối mặt với thứ gì bí ẩn và phức tạp đến vậy. Tử Linh Châu, thứ hắn tìm kiếm, giờ đây nằm trong tay một sinh linh đang bị Ma khí ăn mòn, như thể nó đang dùng chính linh hồn nàng để tự bảo vệ. Hắn không dám hành động tùy tiện, sợ rằng một cử động sai lầm sẽ khiến Tử Linh Châu vỡ tan, hoặc tệ hơn, khiến Ma khí trong nàng bùng phát, nuốt chửng cả hắn. Mùi Ma khí, vốn đã nồng nặc, giờ đây càng thêm phần quỷ dị, như có một sinh vật vô hình đang rên rỉ, gầm gừ ngay bên cạnh nàng. Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát, không phải vì cái lạnh của U Minh Cổ Địa, mà là vì sự bất lực và nỗi sợ hãi mơ hồ trước một thứ quyền năng cổ xưa vượt xa tầm hiểu biết của hắn.
Đúng lúc đó, một làn hương thanh khiết như hoa lan tuyết, dịu mát như sương sớm, bỗng nhiên xẹt qua không gian đậm đặc Ma khí. Cùng với đó là một luồng linh lực mạnh mẽ, thuần khiết, tựa như dòng suối trong vắt từ thượng nguồn thiên sơn, xé toạc màn sương đen đang bao phủ khe nứt. Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y tinh khôi, thân hình uyển chuyển như mây lượn, xuất hiện ngay cửa hang. Mái tóc đen dài của nàng khẽ bay trong luồng khí lưu tạo ra bởi năng lượng của chính nàng. Đôi mắt phượng sáng ngời, thanh khiết, nhanh chóng lướt qua cảnh tượng trước mắt, từ Tần Vũ đang đứng sững như trời trồng, đến Lạc Thần đang quằn quại trong vòng xoáy của Tử Linh Châu và Ma khí. Một tia lo lắng chợt lóe lên trong đáy mắt nàng khi nhìn thấy Tần Vũ, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự kiên định và quyết đoán.
"Tần Vũ, ngươi không sao chứ?" Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một bản nhạc giữa cơn bão táp. Mộ Dung Tuyết không chờ đợi câu trả lời. Nàng đã cảm nhận được sự bất ổn của Ma khí từ xa, một sự bùng phát bất thường mà chỉ có thể là do sự xuất hiện của Tử Linh Châu và tàn niệm của Ma Chủ. Nàng không chút do dự, cổ tay khẽ phất, một luồng tiên pháp thanh khiết lập tức bay ra, bao bọc lấy Lạc Thần và Tử Linh Châu.
Luồng tiên pháp của Mộ Dung Tuyết thuần khiết đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, một vầng sáng trắng ngà tạo thành một lá chắn vô hình, đẩy lùi những làn Ma khí đen kịt đang cuộn xoáy quanh Lạc Thần. Không gian xung quanh nàng gái bị giằng xé bỗng trở nên ổn định hơn, dù vẫn còn những tia Ma khí nhỏ cố gắng xuyên qua. Lạc Thần khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, thân thể co rút lại, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự đau đớn. Tử Linh Châu trong tay nàng cũng phản ứng lại, ánh sáng tím nhạt bỗng trở nên rực rỡ hơn, như được tiếp thêm sức mạnh.
"Tần Vũ, bình tĩnh. Cô ấy vẫn còn cứu được. Ngươi phải tin vào công thức cổ xưa kia!" Mộ Dung Tuyết nói, giọng nói kiên định, dù đôi mắt vẫn không rời khỏi Lạc Thần. Nàng biết Tần Vũ đã trải qua những gì, sự thất bại ở Hắc Phong Lĩnh đã giáng một đòn nặng nề vào lòng kiêu ngạo của hắn. Giờ đây, đứng trước một bí ẩn vượt quá sức mình, sự hoang mang là điều khó tránh khỏi. Nàng muốn hắn nhớ lại mục tiêu ban đầu, nhớ lại niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Tần Vũ, bị giọng nói của Mộ Dung Tuyết kéo về thực tại, nhìn nàng với ánh mắt vẫn còn hoang mang. "Sư tỷ... sao ngươi lại ở đây?" Hắn lắp bắp, trong lòng vừa mừng rỡ vì có người giúp đỡ, vừa cảm thấy xấu hổ vì sự bất lực của bản thân. "Nhưng Ma khí quá mạnh, và cô ấy... cô ấy dường như là nguồn gốc của nó. Ta... ta không biết phải làm gì."
Lạc Thần, trong vòng bảo vệ của tiên pháp, khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt trong sáng của nàng nhìn Tần Vũ, rồi nhìn Mộ Dung Tuyết, nỗi tuyệt vọng vẫn hiện hữu nhưng đã bớt đi phần nào sự hoảng loạn. "Cứu... cứu ta..." Giọng nàng thều thào, yếu ớt, nhưng lần này, nó không còn là lời thỉnh cầu buông xuôi, mà là một tiếng kêu cứu khẩn thiết, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong linh hồn nàng. Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, nàng hiểu được sự giằng xé của Lạc Thần. Nàng biết, cô gái này không phải là Ma vật, mà là một nạn nhân, một vật chứa bất đắc dĩ cho tàn niệm của Ma Chủ và quyền năng của Tử Linh Châu. Đây là một cuộc chiến không chỉ của thân xác, mà còn là của linh hồn.
Mộ Dung Tuyết thận trọng bước đến gần hơn, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như không chạm đất, nhưng lại mang theo sự ổn định của một tảng núi. Nàng rút ra một chiếc bình ngọc nhỏ, bên trong chứa đầy linh dịch màu xanh ngọc bích, tỏa ra mùi hương thảo mộc thanh mát. "Đây là Bách Thảo Linh Dịch, có thể tạm thời trấn áp Ma khí và bồi bổ nguyên khí. Tần Vũ, ngươi hãy giúp ta."
Tần Vũ gật đầu, lập tức lấy lại tinh thần chiến đấu. Dù vẫn còn bối rối, nhưng sự xuất hiện của Mộ Dung Tuyết đã thắp lại ngọn lửa kiên cường trong hắn. Hắn tin vào sư tỷ của mình, tin vào khả năng của nàng. Hắn khẽ chạm vào tay Lạc Thần, cẩn thận rót từng giọt linh dịch vào miệng nàng. Lạc Thần uống vào, thân thể khẽ run rẩy, rồi dần dần dịu lại. Tia sáng tím từ Tử Linh Châu cũng dịu đi, không còn bùng lên dữ dội như trước. Ma khí xung quanh cũng không còn cuộn xoáy điên loạn, mà chỉ còn là những làn sương đen mỏng manh cố gắng bám víu.
Mộ Dung Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Nàng biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Để hóa giải hoàn toàn tàn niệm của Ma Chủ và giúp Lạc Thần thoát khỏi cảnh giằng xé này, cần phải có Tử Linh Châu và công thức cổ xưa mà Tần Vũ đang nghiên cứu. "Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Ma khí quá mạnh, sẽ ảnh hưởng đến cô ấy và cả Tử Linh Châu. Tần Vũ, ngươi hãy đưa cô ấy về Thanh Vân Thành trước. Ta sẽ bọc cô ấy trong tiên pháp của mình." Nàng nói, ánh mắt đầy sự quan tâm và lo lắng. Nàng nhìn Tần Vũ, rồi lại nhìn Lạc Thần, thầm nghĩ, liệu có phải đây là một phần trong kế hoạch rộng lớn hơn của ai đó chăng? Một dự cảm mơ hồ, quen thuộc, chợt dâng lên trong lòng nàng, như thể có một bàn tay vô hình đang sắp đặt mọi thứ.
***
Từ U Minh Cổ Địa âm u, lạnh lẽo, không khí chuyển sang Thanh Vân Thành trong lành, rực rỡ dưới ánh nắng trưa. Những tòa nhà được xây dựng bằng gỗ linh mộc và đá xanh, mái ngói cong vút, có nhiều ban công và vườn treo, tạo nên một khung cảnh hài hòa với thiên nhiên. Tiếng người nói chuyện rộn ràng, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, tiếng suối chảy róc rách từ những con kênh nhỏ len lỏi khắp thành phố. Mùi hoa cỏ thoang thoảng trong gió, xen lẫn mùi gỗ linh mộc dịu nhẹ và hương trầm thanh thoát từ các cửa hàng. Không khí mát mẻ, dễ chịu, hoàn toàn đối lập với sự ngột ngạt của nơi mà Tần Vũ và Mộ Dung Tuyết vừa rời đi.
Lạc Thần đã được đưa về một căn phòng yên tĩnh trong Thái Huyền Tiên Tông, dưới sự giám sát và bảo hộ của Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn còn yếu ớt, hôn mê, nhưng đã thoát khỏi cơn giằng xé kinh hoàng. Tử Linh Châu, tạm thời được Mộ Dung Tuyết phong ấn bằng một loại tiên pháp đặc biệt, vẫn nằm trong tay Lạc Thần, tỏa ra ánh sáng tím dịu dàng.
Tần Vũ và Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện nhau trong một gian phòng khách thanh nhã, nơi ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua cửa sổ lớn, chiếu rọi lên những bình hoa linh thảo rực rỡ sắc màu. Tần Vũ, sau khi đã bớt đi phần nào sự căng thẳng, bắt đầu trình bày những gì hắn đã khám phá được từ chân kinh cổ. Hắn trải rộng một cuộn da dê cổ xưa lên bàn, trên đó ghi chép những hình vẽ phức tạp và những dòng chữ cổ ngữ mà chỉ những người có kiến thức uyên thâm về Kỷ Nguyên Hoàng Kim mới có thể hiểu được.
"Đây là một phần của 'Bát Phương Tịnh Hóa Chân Kinh', sư tỷ," Tần Vũ nói, giọng nói đã lấy lại được vẻ tự tin vốn có, nhưng vẫn pha lẫn sự kính trọng và đôi chút bối rối. "Nó mô tả một phương pháp luyện chế kỳ diệu, có thể thanh lọc Ma khí triệt để, thậm chí còn có khả năng chuyển hóa nó thành năng lượng có lợi cho tu luyện. Nhưng... nó cực kỳ phức tạp và đòi hỏi những nguyên liệu hiếm có đến mức khó tin." Hắn chỉ vào một đoạn chú giải trong chân kinh, "Ta đã tra cứu kỹ, Huyền Băng Linh Chi là thành phần cốt yếu để kích hoạt toàn bộ uy năng của công thức. Nó cần sự tinh khiết tuyệt đối, không thể có bất kỳ tạp chất nào."
Mộ Dung Tuyết chăm chú lắng nghe, đôi mắt phượng của nàng lướt qua những dòng chữ cổ và hình vẽ phức tạp. Nàng có thể cảm nhận được sự sâu xa của tri thức từ Kỷ Nguyên Hoàng Kim, một thời đại mà năng lượng linh khí dồi dào và các phương pháp tu luyện đạt đến đỉnh cao. "Huyền Băng Linh Chi..." nàng lẩm bẩm, ngón tay thanh mảnh khẽ vuốt ve bề mặt giấy da đã úa màu thời gian. "Ta nhớ nó thường mọc ở những nơi có linh khí cổ xưa, bị cô lập với thế giới bên ngoài, nơi mà thời gian dường như ngưng đọng. Chẳng hạn như những khu vực bị đóng băng vĩnh cửu, hoặc những khu rừng cổ xưa hiếm khi có bóng người. Cổ Thụ Lâm là một khả năng." Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Vũ, "Đó là một nơi rộng lớn, hiểm trở, và có nhiều yêu thú cường đại. Nhưng nếu chân kinh này nói đúng, thì giá trị của Huyền Băng Linh Chi là không thể đong đếm được."
Tần Vũ nghe vậy, đôi mắt hắn sáng lên đầy nhiệt huyết. Hắn đã quá chán ghét cảm giác bất lực khi đối mặt với Ma khí. Giờ đây, khi có một con đường, dù gian nan đến mấy, hắn cũng quyết tâm đi theo. "Vậy chúng ta phải đi ngay! Càng sớm càng tốt. Lạc Thần không thể chờ đợi lâu hơn, và Ma khí đang lan tràn khắp đại lục. Mỗi giây phút trôi qua đều là một thử thách." Hắn nói, giọng nói vang dội, đầy khí phách của một người muốn chứng tỏ bản thân. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một khám phá vĩ đại, một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm và thể hiện giá trị của mình. Sự ki��u ngạo của hắn vẫn còn đó, nhưng đã được pha trộn với một ý thức trách nhiệm mới mẻ, một mong muốn cháy bỏng được làm điều đúng đắn.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu. Nàng không trách Tần Vũ vì sự hấp tấp của hắn. Nàng hiểu được áp lực mà hắn đang gánh chịu. "Được. Nhưng chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Cổ Thụ Lâm không phải là nơi có thể tùy tiện xông vào. Chúng ta cần một bản đồ chi tiết hơn, và có lẽ... một người dẫn đường am hiểu địa hình." Nàng nói, ánh mắt xa xăm, như đang suy tính điều gì đó. Nàng bỗng nhớ lại những lần Cố Trường Minh từng nhắc đến những khu vực cấm địa, những nơi mà linh thảo quý hiếm thường ẩn mình. Luôn có những quy luật, những dấu hiệu mà chỉ có những người thực sự hiểu biết mới có thể nhận ra. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng, một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể có một sợi chỉ vô hình đang kết nối mọi thứ lại với nhau. Ai là người đã chỉ dẫn Tần Vũ đến chân kinh này? Ai là người đã vô tình "để lộ" manh mối về Tử Linh Châu? Và giờ đây, ai là người sẽ "vô tình" giúp họ tìm thấy Huyền Băng Linh Chi? Nàng lắc đầu, xua đi những suy nghĩ có phần hoang đường đó. Cố Trường Minh đã nói hắn muốn bình yên, hắn sẽ không can thiệp. Nhưng liệu có thật vậy không?
Tần Vũ không để ý đến sự trầm tư của Mộ Dung Tuyết. Hắn đang sôi sục ý chí, sẵn sàng cho cuộc hành trình mới. "Để ta đi chuẩn bị phi hành khí và một số loại đan dược cần thiết. Chúng ta sẽ lên đường vào sáng sớm mai!" Hắn đứng dậy, khí thế hừng hực. Mộ Dung Tuyết nhìn theo bóng lưng hùng tráng của hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng hy vọng, con đường này sẽ giúp Tần Vũ trưởng thành, và quan trọng hơn, sẽ mang lại hy vọng cho đại lục đang chìm trong bóng tối. Nhưng nàng cũng tự hỏi, liệu có phải tất cả những điều này đều đã được sắp đặt từ trước, bởi một người nào đó đang lặng lẽ quan sát từ phía sau bức màn không?
***
Bóng chiều dần buông, mang theo một màn sương mỏng giăng mắc khắp Cổ Thụ Lâm. Những thân cây cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm trời, rễ cây chằng chịt như những con trăn khổng lồ uốn lượn trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa u tịch. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá dày đặc, tạo thành những dải sáng huyền ảo, như những sợi chỉ vàng rơi xuống từ thiên đường. Tiếng gió rì rào qua tán lá nghe như những lời thì thầm cổ xưa, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng côn trùng rả rích, và đôi khi, từ xa vọng lại tiếng gầm gừ trầm thấp của yêu thú, khiến không khí càng thêm phần ma mị. Mùi đất ẩm, lá mục, nhựa cây và hương hoa dại hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của rừng già, vừa hoang sơ vừa đầy sức sống. Không khí mát mẻ, trong lành, nhưng càng đi sâu vào, độ ẩm càng tăng, và một cảm giác lạnh lẽo dần len lỏi vào da thịt.
Mộ Dung Tuyết và Tần Vũ tiến sâu vào Cổ Thụ Lâm, cẩn trọng từng bước. Tần Vũ đi trước, tay nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt cảnh giác quét qua mọi ngóc ngách. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy áp lực trước sự rộng lớn và hoang dã của nơi đây. Mộ Dung Tuyết theo sau, ánh mắt nàng không chỉ chú ý đến những mối nguy hiểm tiềm tàng, mà còn quan sát kỹ lưỡng những dấu hiệu trên đường đi. Nàng đã mang theo một bản đồ cổ mà Tần Vũ tìm thấy, nhưng nàng biết, trong những khu rừng cổ như Cổ Thụ Lâm, bản đồ chỉ là một phần nhỏ của câu chuyện.
Không lâu sau, họ bắt gặp một bóng người đang cúi mình bên một gốc cây cổ thụ bị sét đánh, dường như đang dò xét dấu vết của một loại yêu thú nào đó. Đó là một người đàn ông thân hình vạm vỡ, cao lớn, tay trái đeo một chiếc găng tay sắt to bản, ánh lên màu đen lì trong bóng chiều tà. Gương mặt hắn khắc khổ, ẩn chứa những vết sẹo mờ nhạt, đôi mắt sắc lạnh như mắt chim ưng. Hắn mặc một bộ y phục da thú đơn giản, nhưng lại toát lên vẻ tinh thông và kinh nghiệm của một thợ săn lão luyện.
"Chào tiền bối," Tần Vũ bước đến, chắp tay hành lễ. "Xin hỏi tiền bối có phải là Thiết Thủ không? Chúng ta đang tìm kiếm Huyền Băng Linh Chi, không biết tiền bối có thể giúp đỡ?"
Người đàn ông ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lạnh lướt qua Tần Vũ và Mộ Dung Tuyết. "Thiết Thủ. Các ngươi tìm Huyền Băng Linh Chi?" Giọng hắn trầm thấp, ít nói, nhưng ngữ điệu lại mang theo một sự chắc chắn đáng ngạc nhiên. Hắn không hỏi tại sao họ lại tìm kiếm loại linh thảo quý hiếm này, cũng không tỏ ra ngạc nhiên khi thấy hai tu sĩ trẻ tuổi lại xuất hiện ở nơi hoang vu này. "Khu vực này có Huyền Băng Linh Chi. Nhưng cần phải cẩn thận với yêu thú... đặc biệt là Hắc Phong Hổ, chúng rất hung dữ và nhanh nhẹn." Hắn chỉ vào một dấu hiệu lạ trên thân cây cổ thụ đã mục ruỗng, đó là một vết cào xước sâu, cùng với những sợi lông đen bóng bám lại. "Đây là dấu vết của một con Hắc Phong Hổ trưởng thành. Nó vừa mới đi qua đây không lâu."
Mộ Dung Tuyết quan sát kỹ Thiết Thủ. Cách hắn nhận định dấu vết, cách hắn phân tích nguy hiểm, và đặc biệt là cách hắn chỉ dẫn – không quá chi tiết, nhưng lại rất rõ ràng, tập trung vào những điểm mấu chốt mà người thường dễ bỏ qua. Một cảm giác quen thuộc chợt dâng lên trong lòng nàng, như một tiếng chuông khẽ ngân. Đó là một phong thái, một phương pháp mà nàng đã từng thấy, từng chứng kiến ở một người duy nhất. *Dấu hiệu này... và cách anh ta định vị linh thảo... sao lại giống với phương pháp của Trường Minh đến vậy?* Nàng thầm nghĩ, trái tim khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cố Trường Minh, khi còn là một anh hùng cứu thế, luôn có những phương pháp dò tìm linh thảo, những kỹ năng sinh tồn mà không ai khác có thể sánh bằng, những cách nhận biết dấu vết tinh vi đến mức khó tin. Thiết Thủ không hề biết nàng đang nghĩ gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát khu rừng, đôi tai dỏng lên như đang lắng nghe một âm thanh vô hình.
"Chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng," Tần Vũ nói, giọng điệu đầy tự tin. "Nếu tiền bối có thể chỉ đường, chúng ta sẽ rất biết ơn."
Thiết Thủ gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn quay người lại, bắt đầu di chuyển sâu hơn vào rừng, bước chân nhẹ nhàng và dứt khoát, như một bóng ma lướt qua giữa những thân cây. Hắn không hề dò hỏi mục đích của họ, cũng không yêu cầu bất kỳ phần thưởng nào. Sự chuyên nghiệp và trung thành của hắn khiến Mộ Dung Tuyết càng thêm hoài nghi. Một thợ săn kinh nghiệm như Thiết Thủ, lại tình cờ xuất hiện ở đây, đúng lúc họ cần một người dẫn đường đến Huyền Băng Linh Chi? Và cách hắn chỉ dẫn, cách hắn di chuyển, cách hắn đọc vị khu rừng... tất cả đều mang đậm dấu ấn của Cố Trường Minh. Hắn có đang gián tiếp giúp đỡ họ không? Hay đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Nàng muốn gạt bỏ suy nghĩ đó, nhưng linh tính của một tu sĩ đã đạt đến cảnh giới cao lại mách bảo nàng điều ngược lại.
"Chúng ta đi thôi!" Tần Vũ hào hứng nói, hoàn toàn không nhận ra sự phức tạp trong suy nghĩ của Mộ Dung Tuyết. Hắn chỉ thấy một cơ hội, một con đường đang mở ra trước mắt. Hắn theo sát Thiết Thủ, còn Mộ Dung Tuyết đi phía sau, ánh mắt nàng vẫn không ngừng quan sát Thiết Thủ, từng cử chỉ, từng bước đi của hắn. Nàng muốn tìm kiếm một manh mối rõ ràng hơn, một bằng chứng không thể chối cãi, để giải đáp cho câu hỏi đang dằn vặt trong lòng nàng: Liệu Cố Trường Minh có thực sự đứng ngoài cuộc, hay hắn vẫn đang âm thầm, lặng lẽ gieo những hạt mầm hy vọng trong bóng tối?
***
Đêm khuya, sương mù dày đặc bao phủ Cổ Thụ Lâm, lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh trăng yếu ớt bị che khuất bởi tán cây dày đặc và màn sương trắng xóa, chỉ còn những tia sáng lờ mờ xuyên qua, tạo thành những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt. Mùi đất ẩm và lá mục càng trở nên nồng nặc hơn trong không khí lạnh giá, xen lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gió rít qua kẽ lá, nghe như những lời than thở của khu rừng.
Thiết Thủ dẫn họ đến một khe nứt đá sâu, ẩn mình dưới gốc một cây cổ thụ đã khô héo từ ngàn năm trước. Ma khí nơi đây không mạnh bằng U Minh Cổ Địa, nhưng vẫn mang theo một sự âm u, nặng nề, như thể đã có điều gì đó bất thường xảy ra ở đây từ rất lâu về trước. "Huyền Băng Linh Chi thường mọc ở những nơi có linh khí bị nén chặt, hoặc nơi có sự giao thoa giữa âm và dương khí," Thiết Thủ trầm thấp nói, chỉ vào khe nứt. "Nơi này là một trong số đó. Nhưng cần phải cẩn thận."
Tần Vũ không chần chừ, lập tức rút kiếm, bật linh quang bảo vệ, rồi cẩn trọng bước vào khe nứt. Mộ Dung Tuyết và Thiết Thủ theo sau. Bên trong khe nứt, không gian lạnh buốt đến kinh người. Trên những tảng đá ẩm ướt, phủ đầy rêu phong, có những bông linh chi màu trắng trong suốt như băng, thân cây mảnh mai, lá cuộn tròn như những cánh hoa tuyết. Chúng phát ra một luồng sáng xanh nhạt, yếu ớt, nhưng lại tỏa ra một thứ linh khí tinh khiết đến lạ lùng, xua đi một phần hơi lạnh và sự âm u trong không gian hẹp. Đó chính là Huyền Băng Linh Chi, linh thảo quý hiếm mà họ đang tìm kiếm.
"Sư tỷ, chúng ta đã tìm thấy rồi! May mắn thật!" Tần Vũ reo lên, giọng nói đầy phấn khích, sự kiêu ngạo thường ngày đã quay trở lại, nhưng lần này lại pha lẫn với niềm vui sướng của kẻ chiến thắng. Hắn nhanh chóng cúi xuống, cẩn thận thu hoạch từng cây Huyền Băng Linh Chi, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương chúng. Từng cây linh chi khi được chạm vào đều tỏa ra một luồng khí lạnh buốt, nhưng tinh khiết, khiến da thịt hắn cảm thấy sảng khoái.
Mộ Dung Tuyết không vội vàng. Nàng vẫn giữ ánh mắt quan sát kỹ lưỡng. Thiết Thủ đứng im lặng ở cửa hang, cảnh giác nhìn ra ngoài, như một bức tượng sống. Mộ Dung Tuyết chậm rãi bước đến gần một tảng đá lớn nằm sâu bên trong khe nứt, gần nơi Huyền Băng Linh Chi mọc nhiều nhất. Nàng khẽ đưa tay chạm vào bề mặt tảng đá lạnh lẽo, cảm nhận những đường vân tự nhiên. Ngón tay nàng lướt qua, rồi chợt dừng lại.
Ở một góc khuất, gần như không thể nhìn thấy nếu không chú ý kỹ, có một vết khắc nhỏ. Nó không phải là một ký hiệu thông thường, cũng không phải là một hình vẽ đơn giản. Đó là một tổ hợp những nét thẳng và cong, tạo thành một biểu tượng trừu tượng, mang theo một vẻ đẹp cổ xưa và một ý nghĩa sâu xa mà chỉ một số ít người mới có thể hiểu được. Với Tần Vũ, đó có lẽ chỉ là một vết nứt tự nhiên của đá, hoặc một dấu hiệu do thời gian tạo nên. Nhưng với Mộ Dung Tuyết, nó như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí nàng.
*Đây là... không thể nào... là phong cách của Trường Minh...* Nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, gần như không nghe thấy. Nàng nhớ như in những lần Cố Trường Minh từng khắc những ký hiệu tương tự trên vách đá, trên thân cây, hay thậm chí trên những vật phẩm mà hắn tạo ra. Đó là một loại mật mã riêng, một phong cách độc đáo của hắn, thường mang ý nghĩa về sự tuần hoàn của vạn vật, về sự vô thường của thế giới, hoặc đôi khi chỉ là một lời nhắc nhở về sự cân bằng giữa các yếu tố. Vết khắc này, dù nhỏ bé và đã bị thời gian bào mòn, vẫn tỏa ra một thứ khí chất đặc trưng của hắn: sự tĩnh lặng, sự sâu sắc, và một chút gì đó của sự bi quan, nhưng cũng ẩn chứa một niềm tin mãnh liệt vào trật tự của vũ trụ.
Nàng dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve vết khắc. Cảm giác lạnh lẽo từ đá dường như truyền thẳng vào trái tim nàng, nhưng nó không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của một sự thật đang dần được hé lộ. Không chỉ có dấu hiệu từ Thiết Thủ, không chỉ có những manh mối 'vô tình' về Tử Linh Châu, mà giờ đây, ngay cả Huyền Băng Linh Chi cũng được tìm thấy ở một nơi có dấu vết rõ ràng của Cố Trường Minh.
*Hắn... hắn vẫn đang can thiệp,* Mộ Dung Tuyết nghĩ, ánh mắt nàng dần trở nên sắc lạnh và đầy hoài nghi. *Hắn nói muốn buông bỏ, muốn bình yên, nhưng hắn vẫn không thể đứng nhìn mọi thứ sụp đổ. Hắn vẫn đang âm thầm, lặng lẽ... dẫn dắt chúng ta đi trên con đường này.* Cảm giác bị thao túng, dù là với mục đích tốt, vẫn khiến nàng cảm thấy phức tạp. Nhưng sâu xa hơn, là một niềm hy vọng mong manh, một niềm tin được củng cố. Cố Trường Minh chưa bao giờ thực sự bỏ rơi thế giới này. Hắn chỉ đang chờ đợi, và chờ đợi. Và giờ đây, hắn đang dùng những cách gián tiếp nhất, tinh vi nhất, để buộc những người khác phải đứng lên, phải tự mình gánh vác trách nhiệm.
Tần Vũ, vẫn đang mải mê thu hoạch Huyền Băng Linh Chi, quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt rạng rỡ. "Sư tỷ, ngươi đang nhìn gì vậy? Huyền Băng Linh Chi thật sự rất đẹp. Chúng ta đã tìm thấy đủ rồi. Giờ thì mau trở về để cứu Lạc Thần thôi!" Hắn hoàn toàn không nhận ra rằng, ngay bên cạnh hắn, một bí mật lớn hơn, một sự thật phức tạp hơn về vị anh hùng mà cả đại lục từng tôn th���, đang dần dần được Mộ Dung Tuyết hé mở.
Mộ Dung Tuyết chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng vẫn còn đọng lại vẻ trầm tư. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài, và những bí ẩn về Cố Trường Minh, về Ma khí, về Kỷ Nguyên Hoàng Kim, chỉ mới bắt đầu được phơi bày. Nhưng giờ đây, trong lòng nàng đã có một sự chắc chắn. Hắn, Cố Trường Minh, vẫn đang ở đó, vẫn đang quan sát, và vẫn đang bảo vệ, theo cách riêng của hắn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.